Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Mộng Hoa Xuân

Tác giả : Hắc Nhan   
Chương 9
<< Trước    / 34      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 “An Dương?” Mi Lâm ngẩn ra một lúc, sau đó lắc đầu, cảm thấy truyền thuyết đó thật nhảm nhí, An Dương cách nơi này hơn hai trăm dặm, xe ngựa đi cũng còn phải mất vài ngày, đi qua một vách núi sao có thể đến được đó.

 
“Không phải là không thể…” Mộ Dung Cảnh Hoà nhìn khuôn mặt nghi ngờ của Mi Lâm, thấp giọng nói. Nàng đâu biết rằng, để có thể thoát khỏi cái nhà tù Chiêu Kinh ấy, mấy năm nay hắn chưa từng bỏ qua một khả năng nào, cho dù là một truyền thuyết hoang đường trong mắt người đời cũng được hắn tự mình điều tra kỹ lưỡng.
 
Nhìn bộ dạng của hắn, Mi Lâm bất giác có một dự cảm rằng, có thể bọn họ quả thực còn một con đường sống.
 
Tìm tạm một vài loại quả dại ăn, sau đó theo sự chỉ điểm của Mộ Dung Cảnh Hoà, hai người ẩn nấp con súc sinh mọc cánh trên bầu trời, vừa tiến về thạch lâm trong truyền thuyết kia.
 
Nơi gọi là thạch lâm, chính là cách người Tây Nam ở Chung Sơn gọi bãi đá hoang ở Hoả Thiêu Tràng. Toàn bộ nơi đó là những tảng đá màu đen, cây cỏ không mọc được, giống như bị một trận hoả hoạn thiêu rụi, vì thế có tên như vậy. Sau lưng nó là đỉnh núi cao nhất Chung Sơn, đối diện với một vùng cỏ khô ngút mắt, hiện ra rất rõ ràng trong cả khu rừng xanh ngút ngàn. Nhưng cho dù là những vị khách từ xa xôi đến hay những thợ săn đã quen thuộc khu rừng này, đều tìm mọi cách để tránh xa nơi đó. Bởi có một truyền ngôn rằng tất cả những người đi vào trong Hoả Thiêu Tràng thực ra là một mê trận, người sau khi đi vào đó sẽ bị mất phương hướng, đói khát mà chết.
 
“Những nơi như vậy… ngươi có chắc là chúng ta nên thử vận may không?” Mi Lâm hỏi. Chỉ dựa vào một truyền thuyết mà khiến cho mình rơi vào một tình cảnh nguy hiểm không lường trước được, nàng thà nguyện đối mặt với những quan binh đang phong toả khu rừng kia còn hơn. Tuy nghĩ như vậy, nàng vẫn lấy hết sức vừa dìu vừa đỡ Mộ Dung Cảnh Hoà tiến về phía thạch lâm.
 
Con người có nhiều lúc rất lạ kỳ như vậy, rõ ràng là một chuyện hoàn toàn trái ngược với ý muốn của mình, nhưng khi làm lại chẳng hề cảm thấy miễn cưỡng, tìm được nguyên nhân, e rằng vẫn cứ tin tưởng như lúc đầu. Mi Lâm nghĩ việc mình có thể tin tưởng một kẻ khốn nạn như Mộ Dung Cảnh Hoà thật là điều không tưởng. Nhưng cũng không thể không thừa nhận rằng, năng lực mà hắn thể hiện ra khiến người khác không thể xem thường.
 
“Ít nhất cho đến lúc này, vận may của chúng ta cũng không đến nỗi quá tồi.” Cằm Mộ Dung Cảnh Hoà tì trên vai nàng, có thể nhìn thấy rất rõ nốt ruồi nơi khoé mi, chỉ có điều không thể cử động được, nếu không e rằng đã lập tức hôn lên đó rồi. Nhưng chỉ cần nhìn như vậy, cũng đã đủ làm cho tâm trí hắn phần nào thoát khỏi cơn đau đớn kịch liệt do kinh mạch bị đứt gây ra, “Nàng cúi đầu thấp xuống một chút.”
 
“Sao cơ?” Mi Lâm chống tay vào một thân cây lấy hơi, đang nghĩ về câu vận may cũng không đến nỗi quá tồi, nghe thấy vậy chẳng buồn nghĩ ngợi gì, cúi đầu thấp xuống thật.
 
Mộ Dung Cảnh Hoà khẽ nhướn môi, phát hiện vẫn chưa đủ, nói tiếp: “Thấp hơn một chút nữa.”
 
Mi Lâm lúc này đã tỉnh táo lại, thẳng người lên, nghi ngờ: “Làm gì?” Chỗ này chỉ có hai người, có chuyện gì mà phải ghé sát vào để nói như vậy, huống hồ khoảng cách giữa hai người cũng chẳng thể coi là xa.
 
“Chắc chắn phải là chuyện rất quan trọng, bản vương bảo nàng cúi xuống thì nàng cứ cúi, lôi thôi làm gì?” Mộ Dung Cảnh Hoà bực bội nói, rõ ràng là đến di chuyển cũng phải nhờ người khác, nhưng vẫn giữ thái độ cao ngạo.
 
Đã sống cùng nhau một thời gian, cũng có phần hiểu về tính cách của nhau, Mi Lâm chẳng cảm thấy tức giận, nhìn hắn cương quyết như vậy, chỉ nói là có chuyện quan trọng, chắc hẳn không có gì khác ngoài việc làm thế nào để giành được cơ hội sống sót trong thạch lâm, nên cũng chẳng hỏi thêm, cúi thấp hơn xuống, chủ động ghé tai mình vào miệng hắn.
 
Mộ Dung Cảnh Hoà lập tức nheo mắt lại, môi quét qua vành tai nàng, rồi nhẹ nhàng chạm vào nốt ruồi son đã khiến hắn thèm muốn bấy lâu.
 
Khi hơi thở ấm nóng phả đến, mãi không thấy hắn ta nói gì, Mi Lâm cuối cùng cũng hiểu ra, biết hắn lại muốn giở trò.
 
Không thể không nói khi được hắn âu yếm yêu thương như vậy, trái tim nàng cũng bất giác rung động, nhưng đã có được một bài học trước đây, nàng hiểu rằng những hành động đó đối với người đàn ông này chẳng có ý nghĩa gì. Vì thế, nàng ổn định lại cảm xúc, điềm tĩnh ngẩng đầu lên, tiếp tục hành trình gian nan.
 
“Đường đường là một Đại Vương gia lại đi say đắm một cái nốt ruồi, đúng là không thể nực cười hơn.” Mi Lâm mắt nhìn phía trước, khoé miệng cố ý tạo ra một hình dáng mỉa mai, che giấu đi cảm giác kỳ lạ trong lòng, đồng thời muốn khiêu khích cho hắn nói ra lý do vì sao lại thích nốt ruồi đó như vậy. Nàng biết rõ ràng nếu hỏi trực tiếp sẽ không bao giờ có được câu trả lời.
 
Nhưng điều khiến nàng không ngờ tới đó là Mộ Dung Cảnh Hoà không hề tức giận, vẫn chăm chú nhìn vào khoé mi nàng không chớp mắt, dường như không hề nghe thấy.
 
Mi Lâm bất lực, không muốn tiếp tục thăm dò, dồn tất cả tinh thần cho việc tiến về phía trước, vừa đi vừa nhặt những loại quả dại và cỏ làm thuốc. Chẳng bao lâu sau, trên trán đã lấm tấm mồ hôi, những giọt mồ hôi long lanh chảy qua chiếc nốt ruồi màu đỏ nhạt làm cho nó trở nên hấp dẫn, yêu kiều hơn vạn phần.
 
Ngón tay Mộ Dung Cảnh Hoà khẽ cử động, sau đó lại thở dài tiếc nuối, giọng đều đều đáp: “Bản vương thích mỹ nhân, thích rượu ngon, thích tất cả những gì đẹp đẽ, lúc nào đến lượt một người con gái không biết gì bình luận vậy?”
 
Mi Lâm đang cho vài loại thảo dược giải độc vào miệng, nghe thấy vậy suýt chút nữa bị nghẹn, khó khăn lắm mới nuốt trôi, vừa liếm cánh môi có chút tê tê, vừa suy nghĩ xem “tiện nô tài” nghe thuận tai hơn, hay “một người con gái không biết gì” nghe thuận tai hơn.
 
Có vẻ như đều không được thuận tai cho lắm. Sau khi nàng rút ra được kết luận đó, Mộ Dung Cảnh Hoà cuối cùng cũng chú ý đến việc nàng vừa đi vừa cho những loại thảo dược mà hắn loại biết loại không vào miệng nhai, không giấu khỏi tò mò hỏi: “Nàng ăn mấy thứ thảo dược sống đó làm gì?” Dược tính của rất nhiều loại thảo dược có thể xung đột lẫn nhau, nàng đây chẳng phải rõ ràng tự tìm cái chết sao?
 
Mồm miệng hình như bắt đầu thấy tê tê. Mi Lâm mím mím vài cái, hờ hững đáp: “Có bệnh trị bệnh, không có bệnh thì cho khoẻ người.” Nói xong lấy từ trong túi ra một đoạn cam thảo đưa đến bên miệng hắn, “Có muốn ăn không?”
 
“Có độc hả?” Mộ Dung Cảnh Hoà hoài nghi nói, sau đó quay mặt đi không nhận, cuối cùng cũng không nhìn nốt ruồi son của nàng thêm nữa.
 
Mi Lâm bật cười, bỗng nhiên cảm thấy một cơn hoảng hốt, cảnh vật trước mắt bắt đầu nhoà đi, nàng vội vàng tựa mình vào một thân cây khô cúi thấp đầu thở dốc.
 
“Sao thế?” Mộ Dung Cảnh Hoà thấy lạ, liền hỏi.
 
Mi Lâm lắc đầu, cảm thấy lồng ngực khó chịu buồn nôn, đành đặt hắn ngồi xuống đất cạnh một thân cây, bản thân cũng ngã vật ra đất, nghiến răng cố kìm nén những cơn khó chịu ập đến.
 
Mộ Dung Cảnh Hoà thấy sắc mặt càng lúc càng tái nhợt của nàng, cùng với những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán, lập tức hiểu ra.
 
“Nàng trúng độc rồi? Đồ ngốc!” Ngữ khí hí hửng nhiều hơn là sự lo lắng. Hắn đã nói cứ ăn linh tinh như nàng không trúng độc mới là lạ.
 
Mi Lâm khó khăn lắm mới hít được một hơi, nghe thấy lời hắn ta, tức tối nói: “Ta trúng độc rồi ngươi cũng chẳng có lợi gì đâu.” Tuy nói như vậy nhưng trong lòng nàng hiểu rõ hắn không sai, cũng biết mình đã quá chủ quan. Nhưng nàng không còn nhiều thời gian nữa. Tuy rằng độc tính trong người khi phát tác tạm thời không thể lấy được mạng nàng, nhưng sẽ làm suy kiệt chức năng cơ thể, càng về sau sẽ gây ra những tổn thương không thể chữa lành, mà nàng thì không thể chắc chắn sẽ tìm được thuốc giải trước khi điều đó xảy ra.
 
“Nếu như nàng chết vì dốt nát, ta cũng chỉ có thể chấp nhận số mệnh.” Mộ Dung Cảnh Hoà để ý thấy sắc mặt nàng tốt hơn một chút, trong lòng âm thầm thở phào nhẹ nhõm nhưng miệng vẫn không hề nhượng bộ.
 
Mi Lâm nhận ra cảnh vật trước mắt dần dần trở nên rõ ràng như cũ, định thần trở lại, lau những giọt mồ hôi trên trán, lại dìu người đàn ông đang nửa ngồi nửa tựa vào thân cây kia dậy tiếp tục bước đi. Sau khi cảm giác tê tê ở đầu lưỡi hoàn toàn tan biến, nàng lại tiếp tục vừa đi vừa ăn các loại cỏ y như lúc trước.
 
Mộ Dung Cảnh Hoà cảm thấy người con gái này quả thực hết thuốc chữa, không chịu nổi châm chọc: “Nàng muốn chết đến thế sao?”
 
“Đương nhiên là không.” Mi Lâm trả lời rõ ràng, miệng nói như vậy, nhưng vẫn không hề dừng việc ăn thử các loại thảo dược lại. Có điều lần này không chỉ có một mình nàng thử, nàng còn nhét một số loại có vị cực đắng, cực lạ vào miệng Mộ Dung Cảnh Hoà.
 
“Sau khi ta trúng độc mà chết, một mình ngươi ở lại đây cũng sẽ chết đói, hoặc bị thú dữ cắn chết tươi, chi bằng cùng ta trúng độc mà chết cho xong.” Nàng nói.
 
Mộ Dung Cảnh Hoà muốn cự tuyệt, nhưng không thể ngăn nàng hết lần này đến lần khác nhét vào, cuối cùng chỉ biết ngoan ngoãn nuốt xuống, hiển nhiên là vừa ăn vừa chất đầy một bụng nộ khí. Điều may mắn là mãi cho tới khi đến được nơi cần đến, bọn họ đều không ăn phải thứ gì có chưa chất độc bên trong.
 
“Hi vọng vận may của chúng ta sẽ kéo dài mãi thế này.” Mi Lâm nhìn vô số những tảng đá khổng lồ đen thui cách bìa rừng một khoảng xa trước mặt, lẩm bẩm nói.
 
Mộ Dung Cảnh Hoà tối sầm mặt, không nói gì.
 
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 34      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
223716
Đông cung
Tác giả: Phỉ ngã tư tồn
view: 913713
Nd: Ngược. SE.
Không yêu thì biến
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 1409967
Nd: Sủng. HE.
Bạo Quân ôn nhu của ta (Tái sinh duyên)
Tác giả: Mạc Vũ Bích Ca
view: 4946884
Nd: Ngược. HE.
Trường tương tư full - tập 1, 2, 3
Tác giả: Đồng Hoa
view: 6254366
Nd: Sủng. HE.
Bùn Loãng Cũng Có Thể Trát Tường
Tác giả: Vô Tụ Đinh Hương
view: 1075629
Nd: Sủng. HE.
Từng thề ước full tập 1, 2
Tác giả: Đồng Hoa
view: 1215606
Nd: Sủng. SE.
Thương Ly
Tác giả: Tuyết Linh Chi
view: 1305937
Phượng ẩn thiên hạ
Tác giả: Nguyệt Xuất Vân
view: 2677279
Nd: Ngược. HE.
Tướng quân ở trên, ta ở dưới
Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
view: 1736374
Nd: Sủng. HE.
Mỹ nhân khó gả (Đệ nhất mỹ nhân)
Tác giả: Thị Kim
view: 1697440
Nd: Sủng. HE.
Trâm (Tập 1) - Nữ Hoạn Quan
Tác giả: Châu Văn Văn
view: 2944049
Nd: HE.
Dám kháng chỉ, chém
Tác giả: Lam Ngả Thảo
view: 938845
Nd: Sủng. HE.
Thịnh Thế Trà Hương
Tác giả: Thập Tam Xuân (Shisanchun)
view: 2191016
Nd: HE.
Quả nhân có bệnh
Tác giả: Tùy vũ nhi an
view: 1285852
Nd: Sủng. HE.
Phế Hậu Tướng Quân
Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
view: 843158
Nd: Ngược. SE.
Hương Mật Tựa Khói Sương
Tác giả: Điện Tuyến
view: 1318400
Nd: Ngược. HE.
Đại mạc dao
Tác giả: Đồng Hoa
view: 1002602
Nd: Sủng. HE.
Mệnh phượng hoàng
Tác giả: Hoại Phi Vãn Vãn
view: 1768922
Nd: HE.
Gấm rách
Tác giả: Phỉ ngã tư tồn
view: 829150
Nd: Ngược. SE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 15393041
Em Dám Quên Tôi   view 7400241
Không xứng   view 7333703
Hiền Thê Khó Làm   view 7289413
Thứ nữ sủng phi   view 7106897
Ân nhân quá vô lại   view 6942097
Gia cố tình yêu   view 6910167
Mưa ở phía tây   view 6880812
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc