Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Mộng Hoa Xuân

Tác giả : Hắc Nhan   
Chương 7
<< Trước    / 34      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Mi Lâm bới được một chiếc động đủ lớn cho hai người nằm từ một đám cây cỏ rậm rạp um tùm, sau đó dùng chiếc đánh lửa lấy từ tên thị vệ kia đốt một đống lửa nhỏ trước cửa ra vào.

 
Trong đám dây leo đó còn mọc cả những loại sơn dược, nàng tiện tay đào lên hai đoạn rễ thô ráp, vùi trong đống than, rồi lấy số thịt rắn còn lại trên người ra dùng dao xiên, nướng trên ngọn lửa.
 
Nhìn thấy vũ khí quý giá của mình bị đốt như vậy, Mộ Dung Cảnh Hoà có phần bực bội.
 
“Đồ ngốc, nàng không biết rằng đốt như thế sẽ làm nó chảy ra sao?”
 
Mi Lâm không để ý đến hắn, đem những miếng thịt rắn đã nướng chín đặt lên một phiến đá, rồi lại xiên hai ba miếng nữa vào nướng tiếp.
 
Ngoại trừ Viêm Đế và Mục Dã Lạc Mai, trước đây hắn chưa từng bị ai xem thường như vậy, cộng với việc nguy hiểm cũng đã qua, cuối cùng Mộ Dung Cảnh Hoà không chịu nổi tức giận, quát: “Tiện tì vô lễ, nàng quên thân phận của mình rồi sao?”
 
Nghe thấy vậy, Mi Lâm cảm thấy huyệt thái dương như rung lên một trận, lúc này mới ngẩng đầu nhìn về phía người đàn ông ngồi đối diện, thấy sắc mặt thịnh nộ của hắn, nhất thời không biết hắn đang cố tỏ ra hay tức giận thực sự. Nhưng dù cho thế nào, nàng cũng chẳng cần phải tỏ ra thấp cổ bé họng với hắn nữa.
 
“Này, từ bây giờ trở đi tốt nhất ngươi nên học cách ngậm chặt miệng lại.” Nàng cảnh cáo, ánh mắt không mấy thiện cảm. Dù không có động thái uy hiếp nào, nhưng lại khiến cho người khác biết rằng nàng không hề nói đùa.
 
Nếu Mộ Dung Cảnh Hoà có thể cử động, e rằng đã tung một cước về phía đó, nhưng lúc này hắn lại chẳng thể nhúc nhích, chỉ đành trừng mắt lên nhìn người con gái đó ngoảnh lại chỗ cũ tiếp tục nướng thịt rắn, hằn học nói: “Tiện tì, sẽ có một ngày bản vương khiến nàng phải trả giá vì những lời đã nói hôm nay.”
 
Mi Lâm ngáp một tiếng, xiên miếng thịt rắn đã nướng xong cho vào miệng, vừa nhai vừa nói: “Đợi đến lúc đó rồi tính tiếp. Đại Vương gia ngài bây giờ chỉ là một phế nhân, ăn ngủ vệ sinh đều phải dựa vào bản cô nương, tốt hơn nên nghĩ đến chuyện làm thế nào lấy lòng ta để cuộc sống của ngươi trở nên thoải mái hơn một chút thì sẽ thực tế hơn đấy.” Cho dù không có muối, thịt rắn nướng nóng hổi cũng rất hấp dẫn, đối với người đã hai ngày nay chưa có món nóng nào vào bụng quả là một sự hưởng thụ lớn. Ăn liền hai miếng, nàng mới làm như nhớ ra còn có một người khác, liền nhặt một miếng thịt lên nhét vào miệng người đàn ông kia, đồng thời nhét luôn những lời hắn ta đang định nói trở lại chỗ cũ.
 
Mộ Dung Cảnh Hoà đói một ngày một đêm, tuy rằng cực kỳ bất mãn với thái độ của Mi Lâm, nhưng không hề từ chối món ăn trong miệng, nhai thêm vài lần rồi mới nuốt xuống, chẳng hề tỏ ra khách sáo: “Muốn nữa.”
 
Mi Lâm cũng chẳng muốn dày vò thêm, vừa nướng vừa đút cho hắn, vừa tự mình ăn. Chỉ có điều cứ nướng vài miếng một quả thật quá sốt ruột, cuối cùng nàng vót nhọn một cành cây, róc sạch lớp vỏ ngoài, xiên những miếng thịt rắn lên trên rồi nướng cả.
 
Tạm thời không có gì để ăn, cơn đói vừa bị gợi lại của Mộ Dung Cảnh Hoà lúc này liên tục gào thét, hắn nhìn chằm chặp cô gái đang nướng thịt một lời chẳng nói kia, chịu không nổi lên tiếng giục: “Nô tài ngu dốt, lề mề vậy! Nàng bỏ đói bản vương phải không?”
 
Mi Lâm trước nay chưa bao giờ thấy con người này nói nhiều như vậy, tự nhiên có cảm giác phiền phức, cầm một xiên thịt rắn vẫn còn chưa nướng kỹ định nhét vào mồm hắn. Mộ Dung Cảnh Hoà bị một phen giật mình, vội vàng quay mặt đi, tức tối nói: “Thứ chưa chín nàng cũng dám cho bản vương ăn sao?”
 
Mi Lâm tức điên, thu xiên thịt lại tiếp tục nướng, “Ngươi còn lảm nhảm thì khỏi ăn.” Nếu như không phải trước đây đã từng lĩnh giáo thủ đoạn của hắn, e rằng nàng sẽ thực sự nghĩ rằng đây chỉ là một tên công tử bột thất học bất tài suốt ngày chỉ biết hưởng thụ.
 
Mộ Dung Cảnh Hoà nghe vậy bất giác trợn tròn mắt lên, nhưng thấy nàng có vẻ nghiêm túc, chỉ sợ nói được làm được, nghĩ đến cái bụng của mình, cuối cùng cố nhẫn nhịn.
 
Bầu không khí bỗng nhiên trở về với sự im lặng, chỉ nghe thấy tiếng lách tách từ phần thịt nướng cùng với tiếng côn trùng đêm thỉnh thoảng phát ra.
 
Mi Lâm bất chợt cảm thấy rất sảng khoái, kể từ khi rời khỏi nơi u ám kia đến nay, đây là lần đầu tiên nàng cảm nhận được sự tự do, nhẹ nhõm rũ bỏ tất cả, nào là nhiệm vụ, nào là thuốc giải, đã tới nước này rồi, tất cả những băn khoăn lia đều trở nên thừa thãi.
 
Khi mùi thịt nướng trở nên đậm hơn, nàng bỗng nhớ ra Mộ Dung Cảnh Hoà không thể nào không nhận thấy thái độ của nàng đã khác hẳn so với khi còn ở trong vương phủ, nhưng lại chẳng hề hỏi một câu nào, trong lòng bất giác dậy lên một cảm giác kỳ quái. Chẳng lẽ hắn thực sự xem thường mình đến mức một sự thay đổi lớn như vậy cũng không phát hiện ra, hay còn vì lí do gì khác nữa?
 
“Sao ngươi lại biến thành thế này?” Nàng mở lời, nhưng vấn đề đưa ra không phải là điều trogn lòng đang thắc mắc.
 
Mộ Dung Cảnh Hoà có lẽ vẫn đang tức giận, nghe thấy nàng hỏi liền nhắm mắt lại, không để ý đến.
 
Mi Lâm mỉm cười, cũng chẳng quan tâm cho lắm, nghĩ một lúc, bất ngờ đứng dậy lục lọi một lượt khắp người hắn. Mộ Dung Cảnh Hoà giật nảy mình, trừng mắt hỏi: “Nàng định làm gì?”
 
Mi Lâm không trả lời ngay, lục lọi hồi lâu, ngoại trừ một miếng ngọc ra chẳng mò được thứ gì. Nàng bực mình thu tay lại, nhưng cũng chẳng cầm miếng ngọc, cái thứ chỉ cần nhìn đã biết không nên động đến, tức tối trách móc: “Trên người ngươi chẳng đem theo bất cứ thứ gì sao?” Nàng mới ở trong phủ có vài ngày, đến lương tháng còn chưa được cầm, lần này ra khỏi núi biết làm thế nào?
 
Sự tôn nghiêm bị một người mình chỉ coi như tiện nữ mạo phạm hết lần này đến lần khác, Mộ Dung Cảnh Hoà tức giận, hận không thể ngất đi được, nghiến răng kèn kẹt nói: “Bản vương mang theo thứ gì, không mang theo thứ gì, đến lượt kẻ nô tài như ngươi được hỏi sao?”
 
Nghe vậy, Mi Lâm nhướn mày, cười đáp: “Ta nghĩ cần phải nói cho ngươi biết, trước khi ngươi có thể tự mình đi lại, cho dù có muốn hay không đều sẽ cần đến ta, ta đi đâu ngươi sẽ phải theo đấy.” Nàng không hề tin rằng, đợi đến khi hắn trở về một cách an toàn sẽ dễ dàng bỏ qua cho mình. Mặt khác, Mộ Dung Huyền Liệt sau khi chờ lâu ắt sẽ tiếp tục cho người đi tìm bọn họ, có hắn bên cạnh, ít nhiều nàng cũng có được sự bảo đảm, nếu không cả trăm cái mạng cũng chẳng đủ cho bọn họ truy sát.
 
Thịt rắn đã nướng chín, phủ lên một lớp màu vàng nhàn nhạt, nàng thu tay lại, phân số thịt thành hai phần, sau đấy cho một phần đặt lên một phiến lá. Vừa làm những việc đó, nàng vừa ngẩng đầu lên nhìn sắc mặt không được tốt lắm của Mộ Dung Cảnh Hoà, tiếp tục nói: “Ta nghĩ ngươi nên hiểu rõ, sau này chúng ta phải sống nương tựa vào nhau, ta ăn thịt ngươi ăn thịt, ta ăn đường ngươi cũng ăn đường. Nếu như không có gì để ăn, người chết trước chắc chắn là ngươi. Vì thế, trên người ngươi có mang theo bạc hoặc những thứ có thể đổi lấy bạc được hay không có liên quan rất lớn đến bản thân ngươi đấy.”
 
“Đương nhiên, ta cũng chẳng quan tâm đến việc ngươi gọi ta là tiện nô tài, nếu việc đó làm ngươi thích thú.” Nói xong, nàng dùng những chiếc que vừa xiên thịt khi nãy làm thành hai chiếc đũa, rồi gắp những miếng thịt rắn trong phần đặt trên phiến lá khi nãy bắt đầu đút cho người đàn ông đang tức tối đến mức lông mi cau chặt lại kia. Nhìn khuôn mặt hắn ta như muốn từ chối, nhưng sau một hồi do dự vẫn cũng mở miệng, ngoan ngoãn ăn từng miếng, nàng lại nói thêm một câu: “Nhưng ngươi cũng đừng hi vọng rằng tiện nô tài như ta sẽ bỏ một số tiền lớn mời đại phu về chữa trị cho mình.” Nàng chẳng đời nào đi làm việc tự đào hố chôn mình đó.
 
Không biết có phải do đã quá tức giận không, Mộ Dung Cảnh Hoà bỗng nhiên bình tĩnh trở lại, lặng lẽ ăn hết phần thịt dành cho mình, sau đó nhắm mắt dưỡng thần, làm cho người khác bất ngờ có một cảm giác rất khó đoán biết. Mãi đến khi Mi Lâm bới số thuốc vùi trong đống tro ra, bóc lớp vỏ đen bên ngoài đi, định đút cho hắn ăn tiếp, hắn đã tựa vào những sợi dây leo chằng chịt phía sau ngủ từ bao giờ.
 
Mi Lâm đã nói hết những gì cần nói, cảm thấy rất thoải mái, thêm một ít củi vào đống lửa, sau khi chắc chắn nó không bén vào đám cỏ và dây leo xung quanh, nàng cũng tựa ra phía sau thả lỏng người.
 
 
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 34      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
228969
Thịt thần tiên
Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
view: 935034
Mắt trái
Tác giả: Đản đản 1113
view: 1646352
Nd: HE.
Tình yêu thứ ba
Tác giả: Tự Do Hành Tẩu
view: 851707
Nd: Sủng. SE.
Duyên kỳ ngộ full tập 1, 2
Tác giả: Trang Trang
view: 1328288
Nd: Sủng. HE.
Quan hệ nguy hiểm (18+)
Tác giả: Khiêu Dược Hỏa Diệm
view: 2016946
Nd: Sủng. HE.
Thịnh Thế Trà Hương
Tác giả: Thập Tam Xuân (Shisanchun)
view: 2192252
Nd: HE.
Tướng quân ở trên, ta ở dưới
Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
view: 1736889
Nd: Sủng. HE.
Đạo tình
Tác giả: Chu Ngọc
view: 1417898
Nd: Sủng. HE.
Thất thân làm thiếp
Tác giả: Nguyệt sinh
view: 2633710
Nd: Ngược. HE.
Bảy kiếp xui xẻo
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 1039476
Nd: Ngược. HE.
Vô sắc công tử
Tác giả: Thẩm Tiểu Chi
view: 1415529
Nd: Sủng. HE.
Dám kháng chỉ, chém
Tác giả: Lam Ngả Thảo
view: 938948
Nd: Sủng. HE.
Chỉ là Hoàng hậu
Tác giả: Vu Tình
view: 2018285
Nd: HE.
Hãy nhắm mắt khi anh đến full 1,2
Tác giả: Đinh Mặc
view: 1204585
Nd: Sủng. HE.
Từng có một người yêu tôi như sinh mệnh
Tác giả: Thư Nghi
view: 632832
Nd: Sủng. SE.
Đại mạc dao
Tác giả: Đồng Hoa
view: 1002911
Nd: Sủng. HE.
Gấm rách
Tác giả: Phỉ ngã tư tồn
view: 829562
Nd: Ngược. SE.
Thượng Cung
Tác giả: Vân Ngoại Thiên Đô
view: 1269681
Nd: Ngược. HE.
Thương Ly
Tác giả: Tuyết Linh Chi
view: 1307791
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 15395204
Em Dám Quên Tôi   view 7401683
Không xứng   view 7336278
Hiền Thê Khó Làm   view 7290649
Thứ nữ sủng phi   view 7107824
Ân nhân quá vô lại   view 6943127
Gia cố tình yêu   view 6911609
Mưa ở phía tây   view 6883181
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc