Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Mộng Hoa Xuân

Tác giả : Hắc Nhan   
Chương 5
<< Trước    / 34      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Không biết do giá lạnh hay nguyên nhân gì khác, sắc mặt Mộ Dung Cảnh Hoà càng trở lên xấu hơn so với ban sáng, xanh xao vàng vọt, làm cho người khác có cảm giác ngay giây tiếp theo hắn sẽ ngừng thở.

 
Mi Lâm nghĩ ngợi, tiến về phía trước nới lỏng những sợi dây quấn quanh người hắn và chiếc cáng, nghĩ bụng nếu như hắn ta có tỉnh lại cũng không đến mức mất mạng oan uổng vì không thể cử động được. Nàng chẳng có cảm tình với hắn, không có ý cứu, nhưng cũng không hận đến mức muốn hắn ta phải chết.
 
Không sai, nàng không hề có ý định thực hiện lời hứa với Việt Tần, đợi đến khi bọn họ tìm được hắn rồi mới rời đi, nàng đâu có muốn chết.
 
Nghĩ đến cơn tức giận toát ra từ đôi mắt của Mục Dã Lạc Mai, nàng bất giác rùng mình, đoán rằng Việt Tần chắc cũng đã lặn xuống suối rồi, nàng liền đứng dậy định chạy về hướng ngược lại.
 
Nhưng chân vẫn chưa đứng thẳng, cổ chân bỗng thắt lại, bị nắm chặt lấy, làm cho nàng suýt chút nữa thì ngã.
 
“Mang ta theo cùng.” Giọng nói khàn đục, ngữ điệu khó có thể từ chối.
 
Mi Lâm giật thót mình, cúi đầu, bắt gặp ngay đôi mắt sáng quắc của Mộ Dung Cảnh Hoà.
 
Không có sự mơ màng khi mới tỉnh dậy, cũng chẳng có cảm giác mê man tửu sắc như lúc bình thường, rất tỉnh táo, tỉnh táo và u sầu, giống như một hồ nước ẩn mình sâu trong núi. Rất nhiều năm sau này Mi Lâm nhớ lại đều nghi hoặc, lúc đó rốt cuộc là vì đôi mắt lặng lẽ mà kiên định của hắn khiến nàng dao động, hay là vào giây phút đó những âm thanh nàng tưởng tượng khi nãy bỗng chốc dừng lại, thậm chí đến tiếng gió thổi cũng chẳng còn.
 
Nhưng đó chỉ là cảm giác nhất thời, nàng rất nhanh trở về thực tại, lạnh lùng hỏi: “Ngươi tỉnh dậy từ khi nào vậy?” Nàng tuyệt đối không tin hắn tỉnh dậy đúng lúc như vậy, vừa vặn khi nàng quyết định bỏ hắn lại chạy trốn một mình.
 
“Tối qua.” Mộ Dung Cảnh Hoà thẳng thắn nói.
 
Sắc mặt Mi Lâm cứng lại, nghĩ đến việc tối hôm qua ba người bọn họ nằm sát cạnh nhau, rồi cộng thêm sự mệt mỏi suốt cả ngày, sắc mặt buồn bực nhăn lại, định cho hắn một bài học, nhưng lập tức nhớ ra bây giờ không phải lúc, chỉ còn cách nén cơn tức giận xuống, mỉm cười nói: “Nếu Vương gia đã tỉnh lại, Đại Hoàng tử nhất định rất nhanh sẽ đuổi kịp đến đây, tại sao phải làm khó tiểu nữ?” Nàng không muốn tự xưng là nô tì nữa, vì lúc này cũng chẳng có gì cần phải hạ thấp mình.
 
Nghe đến ba chữ Đại Hoàng tử, lông mày Mộ Dung Cảnh Hoà khẽ nhướn lên, không có ý nói nhiều thêm, nhưng không muốn buông tay ra, chỉ đều đều nhắc lại: “Đưa ta đi!”
 
Mi Lâm không thể tiếp tục đeo nụ cười trên mặt, trừng lên nhìn đôi mắt bình tĩnh mà kiên quyết của hắn, “Vương gia chắc không quên ngày hôm qua còn muốn lấy mạng ta, hôm nay dựa vào cái gì mà đưa ra yêu cầu này?” Mục Dã Lạc Mai ép nàng phải chạy vào trong rừng giống như những tù binh kia để làm mục tiêu cho bọn họ truy sát, hắn chẳng một chút do dự lập tức đồng ý, thậm chí khi nàng khổ sở khẩn cầu, hắn cũng chỉ lo việc làm thế nào để lấy lòng Mục Dã Lạc Mai, đến nhìn nàng thêm một cái cũng không muốn tốn thời gian. Bây giờ thì sao, hắn ta còn dám ra lệnh cho nàng, thực sự nghĩ rằng là Vương gia thì có thể làm bá chủ thiên hạ sao?
 
“Ta không muốn lấy mạng nàng.” Mộ Dung Cảnh Hoà cụp mắt xuống nói, đúng khi Mi Lâm khẽ động lòng, lại nói thêm một câu khiến nàng suýt chút nữa thì nôn ra máu: “Nàng sống hay chết có liên can gì tới ta?” Ý của hắn không thể rõ ràng hơn được nữa, đối với hắn, nàng chẳng là cái gì cả, vì thế hắn cũng chẳng cần phải quan tâm tới sự sống chết của nàng.
 
Hắn giải thích như vậy, Mi Lâm lập tức đã hiểu ra, hắn thu nạp nàng, rồi bỏ rơi nàng trong rừng, dùng nàng lấy lòng người con gái hắn yêu, đều bởi vì hắn chẳng mảy may để ý đến nàng, tất cả chỉ là trùng hợp khi nàng ngẫu nhiên trở thành vật trong tầm tay để hắn mặc ý sử dụng, còn về chính con người nàng, thực ra từ trước đến nay chưa bao giờ hắn để ý đến sự tồn tại ấy. Đối với hắn, nàng giống như một thứ đồ vật hơn là một con người đang sống. Mà thứ đồ vật thì sao có thể nói đến chuyện sống hay chết?
 
Mi Lâm chưa bao giờ mộng tưởng hắn có ý gì với mình, nhưng vẫn bị câu nói đó làm cho đau nhói. Chỉ vì từ lúc còn ở nơi tối tăm kia, nàng đã bị người ta đối xử giống như một thứ đồ vật. Nàng cứ tưởng rằng… khi hắn xoa nốt ruồi nơi khoé mi mình, trong đôi mắt tràn ngập sự si mê, khi hắn ôm mình đi vào giấc ngủ, thì trong mắt hắn, nàng ít nhất cũng là một con người. Nhưng thì ra… thì ra…
 
Nàng khẽ cười khểnh, cố gắng đè nén nỗi buồn và cơn tức giận đang trào lên, nhấc chân định giật ra khỏi tay hắn, nhưng lại bị những lời tiếp theo làm cho dừng lại.
 
“Nếu như nàng không đưa ta theo, đừng có nghĩ đến chuyện chạy thoát.” Rõ ràng là uy hiếp.
 
Mi Lâm chẳng mảy may còn chút tiếc nuối nào, rút ra một con dao từ bên hông, quỳ xuống chỉ thẳng vào phần yết hầu yếu ớt của hắn: “Không thoát nổi… Ngươi có tin rằng ta sẽ giết ngươi trước rồi chặt đứt tay của ngươi không?”
 
Mặt Mộ Dung Cảnh Hoà không biến sắc, đến chớp mắt một cái cũng không. “Tin!” Dừng lại một lúc, nhìn thấy con dao trong tay nàng hơi thu lại, hắn cười nói tiếp: “Nàng có tin không, nếu giết ta, nàng và thằng bé kia sẽ không bao giờ nhìn thấy ánh mặt trời mọc ngày mai?”
 
Trên trời truyền đến một tiếng kêu chói tai, Mi Lâm mím chặt môi, im lặng thu dao lại, biết rằng những lời hắn nói là sự thật. Dù thế nào, hắn cũng là một Vương gia,việc có nhận được sự sủng ái của Hoàng đế hay không đều không thể phủ nhận điều đó. Một Vương gia chết ở nơi này không rõ nguyên nhân, chỉ sợ sẽ có rất nhiều người khác bị vạ lây.
 
“Ngươi có thể tự đi không?” Nàng dằn lòng đưa ra quyết định, biết rằng không thể chậm trễ hơn, nếu không có chạy cũng bằng vô ích.
 
Mộ Dung Cảnh Hoà mỉm cười, không trả lời. Thực tế đã chẳng thể rõ ràng hơn, nếu như hắn có thể đi, tại sao lại phải giả vờ hôn mê suốt như vậy.
 
Mi Lâm bất lực, chỉ đành biết cúi người xuống đỡ hắn dậy, vết thương buộc qua loa bên vai trái lại một lần nữa rỉ máu, chân phải càng đau đớn hơn, nàng lập tức quỳ sụp xuống đất, Mộ Dung Cảnh Hoà vừa được đỡ dậy cũng một lần nữa ngã trở về mặt đất.
 
“Cho dù nàng có muốn trả thù ta thì cũng không cần vội làm ngay lúc này.” Một thoáng đau đớn hiện trên khuôn mặt Mộ Dung Cảnh Hoà, lời nói ra miệng lại mang ý trào phúng mỉa mai.
 
Mi Lâm đầu cúi thấp, im lặng chờ đợi cho đau đớn qua đi rồi mới ngẩng đầu lên nhìn hắn, lạnh lùng đáp: “Những vết thương trên người ta lúc này đều do người con gái của ngươi gây ra, có biết không?”
 
Thấy nàng nhắc đến Mục Dã Lạc Mai, sắc mặt Mộ Dung Cảnh Hoà khẽ trầm xuống, giọng điệu lạnh lùng đi rất nhiều: “Tính cách nàng ấy cương trực, không để một hạt bụi nào trong mắt, tha mạng cho nàng đã là rất may mắn rồi, nàng còn không hài lòng cái gì?”
 
Mi Lâm bật cười thành tiếng, nghĩ đến Mục Dã Lạc Mai đã thả cho mình thoát như thế nào, bất giác phản ứng lại nói: “Chẳng lẽ ta phải cảm kích nàng ta?” Nói xong, chợt thấy trên khuôn mặt Mộ Dung Cảnh Hoà hiện lên vẻ tức giận, không đợi cho hắn nói ra những lời nói khó nghe hơn, liền chuyển ngay chủ đề: “Vấn đề lúc này là, đừng nói ta không thể nào kéo được ngươi, cho dù có kéo được, cũng sẽ rất nhanh bị đuổi kịp.” Nàng nói ra sự thật, nhưng cũng không nhịn được chêm vào một câu buồn bã: “Theo ta thì người con gái của ngươi cũng sẽ đuổi đến đây, nàng ấy ắt sẽ đưa ngươi trở về một cách an toàn, sao ngươi phải bám lấy ta không buông?”
 
“Bản Vương thích thế!” Mộ Dung Cảnh Hoà ý thức được tình hình trước mắt, cũng không muốn nhắc thêm về chuyện của Mục Dã Lạc Mai, trầm giọng nói: “Không còn kịp nữa rồi…”
 
Khi cận vệ của Mộ Dung Huyền Liệt tìm kiếm ở gần đó sắp đuổi tới nơi con chim ưng chỉ thị, nhìn thấy không xa một bóng người đứng phía rừng dây leo, trên người mặc bộ quần áo của Mộ Dung Cảnh Hoà, chẳng buồn nghĩ ngợi, giương cung lên bắn liền hai mũi tên.
 
Khi Mộ Dung Huyền Liệt và Mục Dã Lạc Mai đuổi tới, tên thị vệ kia đang lễ phép đứng sang một bên, sắc mặt không được tốt cho lắm, còn người mà bọn họ khổ sở tìm kiếm suốt một đêm là Mộ Dung Cảnh Hoà đang lười nhác nằm gối đầu trong lòng mỹ nhân trên một tảng đá lớn bằng phẳng bên cạnh dòng suối.
 
Trên tảng đá trải một chiếc áo mỏng, hai người nửa nằm nửa tựa, trên người đều chỉ mặc bộ quần áo ngủ màu trắng, một người quần áo hơi phanh ra,một người tóc tai rối bời, chẳng cần nghĩ cũng biết trước khi bọn họ đến nơi này đã xảy ra chuyện gì. Bên cạnh tảng đá, nước suối chảy róc rách, những bông hoa cúc dại khoe sắc, mỹ nhân chỉ khoác trên mình bộ áo màu trắng bên trên còn lốm đốm những vệt máu, trong khung cảnh lãng mạn thấp thoáng nét mị hoặc.
 
Mặt Mục Dã Lạc Mai sầm lại.
 
“Hoàng huynh, sao hai người lại đến đây?” Nhìn thấy bọn họ, Mộ Dung Cảnh Hoà cũng chẳng buồn ngồi dậy, nói với giọng chẳng hào hứng lắm.
 
Mộ Dung Huyền Liệt liếc về phía tên thị vệ đứng bên cạnh thần sắc lúc này đang lo lắng, trong lòng bỗng thấy kì lạ, bất giác chăm chú để ý kỹ thái độ chẳng vui vẻ gì lắm của Mộ Dung Cảnh Hoà, định khai thác điều gì đó từ hắn ta.
 
“Cảnh Hoà, đệ đúng là chẳng ra làm sao, có biết là bọn ta đã tìm đệ rất khổ sở hay không?” Hắn hơi nhíu mày, sắc mặt hiện lên sự bất mãn, bộ dạng giống như huynh trưởng dạy dỗ tiểu đệ.
 
“Bọn huynh tìm ta làm gì?” Nghe xong, ánh mắt Mộ Dung Cảnh Hoà toát lên vẻ ngạc nhiên, nói xong liền khẽ quay sang nhìn Mi Lâm, nàng lập tức hiểu ý cúi đầu khẽ hôn lên mặt, sau đó dụi dụi âu yếm vào trán hắn. Hắn hơi ngẩng đầu lên, thần sắc ung dung âu yếm, nói với Mộ Dung Huyền Liệt: “Ta và ái thiếp cùng ngoạn thưởng sắc thu nơi này, ngoạn thưởng xong sẽ tự khắc trở về. Chẳng lẽ Hoàng huynh cho rằng Cảnh ta rời bỏ quân binh năm năm sẽ vô dụng đến mức bản thân cũng không thể tự bảo vệ nữa?” Nói đến đây, hắn bất ngờ bật cười, anh mắt như chớp giật quét về phía một cận vệ, lạnh lùng nói: “Vì thế nên mới ra lệnh cho thị vệ bắn hai mũi tên tới để thử thân thủ của ta?”
 
Sắc mặt Mộ Dung Huyền Liệt lập tức thay đổi, trừng mắt lên nhìn thị vệ kia, tức giận nói: “Ngươi thật to gan!”
 
Tên thị vệ lập tức quỳ sụp về phía trước: “Điện hạ tha mạng, khi đó gió thổi, bỉ chức chỉ nghĩ có mãnh thú chạy qua, không hề có ý mạo phạm Kinh Bắc Vương gia.” Ngữ khí của hắn ta bình tĩnh, không hề có một chút gì sợ hãi.
 
Chưa đợi cho Mộ Dung Huyền Liệt có phản ứng gì, Mộ Dung Cảnh Hoà đã cười đáp: “Nếu như đến người và thú cũng không phân biệt được, giữ bên mình những thị vệ thế này, sự an nguy của huynh quả thực khiến người khác lo lắng.”
 
Những lời của hắn vừa nói ra, sắc mặt tên thị vệ kia vốn dĩ chẳng hề có chút sợ hãi lúc này lập tức xám ngắt, cơ thể đang quỳ bắt đầu âm thầm run lên, dập đầu lia lịa: “Thuộc hạ biết tội, thuộc hạ biết tội…”
 
Khuôn mặt anh tuấn của Mộ Dung Huyền Liệt thoáng hiện nét lạnh lùng, nhưng ngay sau đó được thay thế bằng một nụ cười, “Nếu tên nô tài không có mắt này đã mạo phạm Tam đệ, làm huynh như ta chắc chắn không thể tha thứ.” Dừng lại một lúc, hắn nói tiếp: “Trong núi có mưa thu rơi, ẩm ướt lạnh giá, không thích hợp để ở lại lâu, chúng ta tốt nhất nên quay về thôi.”
 
 
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 34      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
235973
Thượng Cung
Tác giả: Vân Ngoại Thiên Đô
view: 1267724
Nd: Ngược. HE.
Tướng quân ở trên, ta ở dưới
Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
view: 1735344
Nd: Sủng. HE.
Thái tử phi thăng chức ký
Tác giả: Tiên Chanh
view: 580199
Nd: Sủng. HE.
Thịnh Thế Trà Hương
Tác giả: Thập Tam Xuân (Shisanchun)
view: 2190398
Nd: HE.
Từng thề ước full tập 1, 2
Tác giả: Đồng Hoa
view: 1215194
Nd: Sủng. SE.
Bộ bộ kinh tâm
Tác giả: Đồng Hoa
view: 1013520
Nd: SE.
Từng có một người yêu tôi như sinh mệnh
Tác giả: Thư Nghi
view: 629742
Nd: Sủng. SE.
Cuộc chiến hôn nhân
Tác giả: Cống Trà
view: 1842876
Nd: HE.
Gấm rách
Tác giả: Phỉ ngã tư tồn
view: 828326
Nd: Ngược. SE.
Hương Mật Tựa Khói Sương
Tác giả: Điện Tuyến
view: 1317885
Nd: Ngược. HE.
Quan hệ nguy hiểm (18+)
Tác giả: Khiêu Dược Hỏa Diệm
view: 2012929
Nd: Sủng. HE.
Mộng Hoa Xuân
Tác giả: Hắc Nhan
view: 1567557
Nd: Ngược. HE.
Dám kháng chỉ, chém
Tác giả: Lam Ngả Thảo
view: 938433
Nd: Sủng. HE.
Thất thân làm thiếp
Tác giả: Nguyệt sinh
view: 2630723
Nd: Ngược. HE.
Không yêu thì biến
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 1409555
Nd: Sủng. HE.
Thâu Trọn Gió Xuân
Tác giả: Thị Kim
view: 2696643
Nd: Ngược.
Vân Trung Ca
Tác giả: Đồng Hoa
view: 996731
Nd: Sủng. SE.
Bùn Loãng Cũng Có Thể Trát Tường
Tác giả: Vô Tụ Đinh Hương
view: 1074908
Nd: Sủng. HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 15391496
Em Dám Quên Tôi   view 7399005
Không xứng   view 7331952
Hiền Thê Khó Làm   view 7287971
Thứ nữ sủng phi   view 7105970
Ân nhân quá vô lại   view 6940964
Gia cố tình yêu   view 6908931
Mưa ở phía tây   view 6879885
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc