Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Mộng Hoa Xuân

Tác giả : Hắc Nhan   
Chương 4
<< Trước    / 34      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Thằng bé ấy tên Việt Tần, mười lăm tuổi, cuộc chiến Thu Giang là cuộc chiến đầu tiên cậu ta tham gia từ sau khi nhập ngũ, chẳng ngờ lần đầu tiên ra trận đã rơi vào tay địch. 

Nam Việt là một tiểu quốc chư hầu xa xôi nằm ở phía Tây Nam Đại Viêm, tôn thờ luật Vu Cổ[1], nhưng đất đai cằn cỗi, rừng rậm dày đặc, các loài côn trùng độc hoành hành, khi thịnh vượng nhất, bách tính cũng chỉ đủ ăn đủ mặc, muốn nói đến cường thịnh quả thật là điều quá xa vời. Một vùng đất như vậy cho dù Đại Viêm có sát nhập vào bản đồ, cũng chẳng có lợi lộc gì, vì vậy nên cũng được an cư lạc nghiệp nhiều năm. Nhưng điều không ngờ đến là thế hệ này của bọn họ xuất hiện một thánh tử tuyệt sắc khuynh thành, không những có thể xua đuổi được các loài côn trùng độc hại và thú dữ, còn có thể hô phong hoán vũ. Đại Viêm muốn triệu người này vào cung nhưng không được, thiên tử nổi cơn thịnh lộ, ra lệnh giết chóc, máu chảy thành sông, kể từ khi ấy, Nam Việt chẳng còn được một ngày bình yên.
 
[1] Vu cổ: Là những vu sư dùng tà thuật để hại người thời cổ xưa
 
“Hắn ta là Tam Hoàng Tử của Viêm đế.” Mi Lâm chỉ vào Mộ Dung Cảnh Hoà mà Việt Tần đang cõng trên lưng, nói, nhìn thấy đằng sau hai người bọn họ để lại một vệt kéo dài lê, nàng không kìm chế nổi cơn tức giận.
 
“Hả, thật sao?” Việt Tần không hề tỏ ra bất ngờ hoặc căm hận muốn báo thù, cậu ta vẫn thở phì phò cõng người trên lưng, cắn chặt răng từng bước một tiến về phía trước, mồ hôi chảy cả vào mắt.
 
Mi Lâm không thể chịu đựng thêm nữa, hận một nỗi lúc trước không bỏ lại cả hai rồi một mình ra đi. Nàng không thể hiểu nổi, thằng bé này tại sao cố chấp muốn cứu con của kẻ thù đã hại gia đình mình đến mức người mất nhà tan, chỉ có điều nàng không thể bỏ qua ánh mắt tội nghiệp của cậu ta, nếu không nàng đã biến mất ngay từ khi phát hiện tốc độ của cậu ta chẳng nhanh hơn con rùa là mấy.
 
“Được rồi được rồi, đặt hắn ta xuống.” Nàng thực sự không thể chịu nổi.
 
“A tỉ…” Vào đúng khi thằng bé chuẩn bị lộ ánh mắt cầu xin đáng thương giống như một con cún nhỏ, Mi Lâm lập tức giơ bàn tay ra ngăn cản ánh mắt nó làm lung lay quyết định của mình.
 
“Đừng lằng nhằng, nhanh lên, đừng để ta phải vì cậu mà liên luỵ.” Giọng nói nàng có chút nghiêm khắc, còn có cả phần bực mình, hàm ý nếu như không làm theo nàng thì nàng sẽ bỏ đi trước.
 
Nghe thấy lời nàng, Việt Tần đành nuốt những lời đã lên đến cuống họng xuống, từ từ đặt Mộ Dung Cảnh Hoà lên một đám lá tùng mềm khô ráo. Nơi bọn họ đang đứng là một rừng tùng đỏ, cây nào cây nấy cao lớn chạm tới tận chân mây, xen vào giữa còn có những loài cây như lãnh sam, tử đoan, lay động dưới gốc tùng. Do cành lá đan xen vào nhau rất khít nên gốc cây không bị nước mưa làm ướt, chỉ có phần hơi ẩm ướt mà thôi.
 
“Cậu đi kiếm thứ gì cho vào bụng đi.” Mi Lâm nói, đồng thới tiến về phía trước, bắt đầu xem xét kỹ lưỡng Mộ Dung Cảnh Hoà. Dù bị thương thế nào, trải qua thời gian lâu như vậy đáng nhẽ cũng phải tỉnh dậy rồi, tại sao hắn ta không hề có dấu hiệu gì là sẽ tỉnh lại.
 
Việt Tần vốn dĩ đã đói hoa mắt, thấy nàng không còn muốn vứt bỏ Mộ Dung Cảnh Hoà ở lại, lập tức yên tâm, đi xung quanh tìm kiếm thức ăn. Trong rừng có các loại nấm và mộc nhĩ, còn có cả nho dại, táo, trên mặt đất còn có những quả tùng rụng xuống, muốn no bụng trong một bữa cũng không khó, dù sao thì mùi vị vẫn còn ngon hơn là thịt rắn sống.
 
Ngoài những vết trầy xước da, trên người Mộ Dung Cảnh Hoà không còn vết thương nào nghiêm trọng khác, nhưng sắc mặt lại nhợt nhạt đến đáng sợ. Trong lòng Mi Lâm trào dâng một cảm giác kỳ lạ, bèn đưa tay xem mạch trên cổ tay hắn.
 
“Cậu cứu hắn ta, có thể sẽ có một ngày hắn ta sẽ huỷ diệt cả nhà cậu.” Nàng nói với cậu bé đang vặt nho dại.
 
Việt Tần túm từng chùm nho dại vặt được lại, tuy rằng đã rất đói nhưng cũng không ăn ngay lập tức, nghe thấy những lời đó, bỗng dừng tay lại mỉm cười: “A tỉ, nếu như bỏ hắn lại, hắn nhất định sẽ chết.”
 
Không thể tìm được tiếng nói chung, Mi Lâm quay mặt đi, không để ý đến cậu ta. Nhưng nàng không thể không thừa nhận, những lời của thằng bé đã chạm đến một góc nào đó trong trái tim nàng, khiến nàng không thể không nhìn thẳng vào thái độ vô cùng trân trọng sinh mệnh con người của cậu ta. Có lẽ nàng không tán đồng, nhưng tuyệt đối không thể coi nhẹ điều đó.
 
Mạch của Mộ Dung Cảnh Hoà loạn nhưng không yếu, cũng không biết đã trúng nội thương hay nguyên nhân gì khác. Mi Lâm không giỏi về y thuật, chỉ có thể nhận định cơ thể hắn chắc chắn có vấn đề, những cái khác vượt quá khả năng của nàng. Thu tay lại, nàng ngẫm nghĩ, dùng ngón tay ấn lên huyệt nhân trung của hắn một hồi, ấn đến mức hiện lên một vết hằn vẫn chẳng thấy người tỉnh lại.
 
“Đúng là rắc rối lớn…” Nàng lẩm bẩm, khùa vào bộ quần áo đang mở của hắn, lấy ra một con dao đứng dậy đi cắt nấm.
 
“A tỉ, ăn nho nào, ăn nho nào.” Việt Tần bê một đống nho dại màu đen thích thú chạy tới, “Nho dại này ăn ngon lắm, ngày trước hồi đệ còn ở nhà vẫn thường cùng đám Mục Đầu vào trong núi vặt.”
 
Mi Lâm nhìn vào đôi mắt đen thuần khiết không bị chiến tranh làm cho vẩn đục của thằng bé, không biết nói gì, nhấc một chùm nho lên cứ thế cho vào miệng cắn. Nhìn thấy nàng ăn, cậu ta tỏ ra rất vui vẻ, ngồi xuống luôn tại chỗ, cũng bắt đầu lấy nho gặm.
 
“Để hắn ta lại đây, những người Đại Viêm kia chắc chắn sẽ tìm thấy hắn ta. Mang hắn ta theo, hai chúng ta đều sẽ bị vạ lây.” Ăn xong hai chùm nho, nén xuống mùi vị tanh tanh còn vảng vất trong miệng, Mi Lâm không ăn thêm nữa, tiếp tục đi cắt dây.
 
“Nhưng cũng có thể hắn sẽ chết trước khi bọn họ tìm được.” Việt Tần vừa nhồm nhoàm ăn vừa trả lời. Những lời cậu ta nói là sự thật, bỏ qua những nguy hiểm khác, trong khu rừng mưa thu rơi lạnh lẽo buốt xương buốt thịt thế này, để một người đang hôn mê bất tỉnh nằm ở đây, chỉ sợ chẳng được bao lâu sẽ bị chết cóng.
 
Biết rằng những điều cậu ta nói là đúng, Mi Lâm mím môi lại, không nói gì thêm, lẳng lặng nhìn những đoạn dây nho chất đầy trên mặt đất. Đưa mắt nhìn xung quanh một hồi, sau đó bước đến bên gốc một cây tùng không quá cao, thân xù xì to bằng bắp tay người, quỳ xuống bắt đầu chặt gốc. Tuy rằng sức nàng còn yếu, nhưng con dao rất sắc nên chẳng bao lâu đã đốn xong.
 
“A tỉ, để đệ giúp tỉ.” Việt Tần không biết nàng đang làm gì, loáng cái đã giải quyết xong đống nho rồi chạy đến bên, giúp nàng thu dọn cành lá.
 
Mi Lâm bị thương trên người, sau khi làm xong những việc này đã mệt phờ, liền vứt con dao cho thằng bé, rồi dặn dò cậu ta làm theo ý mình.
 
Có lẽ đã quen làm việc nặng, chân tay Việt Tần rất linh hoạt, một lúc sau đã dùng cành cây và những sợi dây nho khi nãy làm thành một cái cáng. Mi Lâm lại bảo thằng bé dùng những cành cây thừa còn lại chặt thành những đoạn gỗ tròn ngắn, dóc hết vỏ, đục thành những lỗ nhỏ ở giữa rồi luồn vào những sợi dây bên dưới chiếc cáng đó.
 
Khi chưa làm xong, Việt Tần đã biết được dụng ý của Mi Lâm, tinh thần làm việc càng hăng say gấp bội, sau khi đặt Mộ Dung Cảnh Hoà lên cáng rồi dùng dây buộc lại kéo đi một đoạn, không chỉ có cậu ta hài lòng, đến Mi Lâm cũng cảm thấy rất mãn nguyện. Điểm không giống nhau đó là, cậu ta hài lòng vì như thế sẽ tốn ít công sức hơn và làm gia tăng tốc độ, còn điều khiến Mi Lâm hài lòng đó là Mộ Dung Cảnh Hoà bị buộc chặt như vậy cho dù có tỉnh lại cũng không thể gây ra cho họ quá nhiều sự uy hiếp. Nói thế nào đi chăng nữa, kết quả vẫn là một niềm vui lớn.
 
Đem những phần phế liệu làm chiếc cáng còn lại vùi xuống một cái hố, đắp một lớp lên trên, xoá bỏ hoàn toàn những vết tích để lại, hai người bắt đầu lên đường.
 
“A tỉ, tỉ cũng lên đi, đệ có thể kéo cả hai người.” Đi được một đoạn, Việt Tần gọi với Mi Lâm đang bị rớt lại phía sau, trong đôi mắt tràn ngập sự thích thú của một đứa trẻ khi có được một món đồ chơi mới.
 
Mi Lâm xua xua tay, ra hiệu cho cậu ta cứ tiếp tục, còn bản thân mình ở đằng sau cẩn thận xoá bỏ hoặc phủ đi những vết chân để lại. Thỉnh thoảng nàng còn đi về một đoạn đường khác khiến cho những vết chân như đi vòng ngược lại.
 
Do đi chậm, suốt đoạn đường nàng đã nhặt được không ít đồ ăn, sau đó dùng phần quần áo ướt của Mộ Dung Cảnh Hoà bọc lấy, đợi nhặt đã đủ nhiều bèn lấy dây lưng buộc chặt lại mắc vào sau chiếc cáng cho Việt Tần kéo đi một thể.
 
Họ đi như vậy rất lâu nhưng không có ai đuổi theo, hai người ít nhiều cũng cảm thấy lòng nhẹ bớt phần nào.
 
Đến buổi trưa thì trời hết mưa, chỉ còn những cơn gió mang theo không khí ẩm ướt lạnh đến cắt da cắt thịt. Hai người dừng lại nghỉ ngơi và ăn uống bên một con suối. Mi Lâm bước ra một chỗ, tránh xa cái nhìn của Việt Tần, ngồi bên dòng nước chăm sóc vết thương của mình, đắp những loại thảo dược tìm được trên đường đi lên, dùng vải đã giặt sạch sẽ quấn lại, uống thêm vài ngụm nước, vô tình ngẩng lên nhìn bầu trời, sắc mặt lập tức thay đổi.
 
“Tiểu tử, mau trốn đi.” Trong lúc nói, nàng vội vã bước vào khu rừng rậm cạnh đó.
 
Việt Tần không hiểu xảy ra việc gì, nhưng suốt dọc đường cũng đã quen với việc nghe lời Mi Lâm, chẳng buồn suy nghĩ nhiều, kéo theo Mộ Dung Cảnh Hoà tiến vào khu rừng giống như nàng.
 
Mi Lâm cẩn thận không chạm vào những loại cây mọc xung quanh họ, chỉ hé một đám ra để nhìn trời.
 
“A tỉ, có chuyện gì vậy?” Việt Tần cũng nhìn lên phía trên.
 
Một bóng đen đang lượn lờ quanh những đám mây sẫm màu, rồi bất ngờ vút một cái, nhanh như điện phóng về phía vị trí bọn họ đang ẩn nấp, đậu lên một cành cây cao ngay phía trên tiếng kêu kinh hãi của Việt Tần phát ra, làm lộ dáng vẻ khoẻ khoắn đẹp đẽ màu nâu nhạt. Những tia sang lạnh lùng sắc lẹm phát ra từ đôi mắt màu vàng kim của nó nhìn chằm chặp về phía bọn họ, đó chính là con chim ưng của Mộ Dung Huyền Liệt. Sau đó không đợi hai người kịp có phản ứng gì, lại một lần nữa phóng vút lên bầu trời, bay một vòng quanh khu rừng nơi bọn họ đang ẩn nấp.
 
Mi Lâm thấp giọng chửi thề một câu, sắc mặt khó coi, nói: “Bị phát hiện rồi, mau rời khỏi chỗ này.”
 
Bàn tay đang giữ chiếc cáng của Việt Tần nắm chặt lại, thẳng người lên, giống như một chú bò con sợ hãi chạy lao về phía khu rừng, Mi Lâm theo sát phía sau, cũng chẳng quan tâm đến việc xoá dấu vết nữa. Nhưng cho dù tốc độ của bọn họ có nhanh tới đâu, con chim hung tợn kia cũng vẫn lượn lờ phía trên đầu, ra tín hiệu của bọn họ cho chủ nhân nó.
 
Chân Mi Lâm bị thương, chạy hồi lâu đã có dấu hiệu không chịu nổi, vội vã gọi thằng bé cũng đang mệt lả vì phải kéo theo chiếc cáng.
 
“Thế này không được, sắp bị đuổi đến nơi rồi.” Nàng nói, sau đó tiến đến tháo chiếc dây quấn trước ngực thằng bé xuống.
 
Việt Tần có vẻ không đồng ý, môi hơi động đậy, nhưng bị nàng khoát tay giữ lại: “Thời gian không còn nhiều nữa, nghe lời ta.”
 
“Cậu đi thẳng, men theo hướng chảy của dòng suối đi trước một đoạn, nhớ cẩn thận.” Vừa nói nàng vừa dùng con dao chặt một cành cây khá mềm bên cạnh, nhanh chóng tạo thành một chiếc mũ đầy lá màu xanh, đội lên đầu thằng bé, “Sau đó ra khỏi rừng, lội xuống suối, cố gắng men theo phía bờ có nhiều cây cỏ…” Nói đến đây, nàng ngừng lại một lúc: “Có biết bơi không?”
 
Việt Tần gật đầu, mở miệng định nói, nhưng Mi Lâm không cho cậu ta cơ hội.
 
“Thế cậu cứ men theo dòng nước mà đi, chỉ cần không có người đuổi theo thì đừng chuyển hướng.” Nói đoạn, nàng chỉnh lại bộ quần áo gần như không phủ kín được hết người cho thằng bé, bịt những phần lộ thịt ra bị gió thổi làm cho nổi da gà vào, dùng sợi dây buộc chặt lại, “Sau khi lên bờ đừng vội cứ thế đi ngay, phải xoá sạch dấu vết để lại theo cách mà ta làm lúc trước, không được để lại vết chân, nhớ chưa?”
 
Việt Tần lắc đầu, miệng vẫn mím chặt, tròng mắt bỗng đỏ hoe.
 
“Mau đi, cậu ở đây sẽ làm liên luỵ tới ta.” Mi Lâm cau mày, sốt sắng đẩy cậu ta về phía hạ lưu dòng suối.
 
Nào ngờ thằng bé bỗng nhiên oà lên khóc, không đi, cũng không dám lại gần nàng.
 
Mi Lâm không thể đứng yên nhìn cậu ta khóc, không còn cách nào khác, thở dài một tiếng, bước đến, ôm lấy cổ thằng bé, rồi cho trán cậu ta dựa vào phần vai không bị thương của mình. Dáng người cậu ta nhỏ gầy, vì vậy tư thế này cũng không tỏ ra quái dị.
 
“Được rồi, a tỉ không phải trách đệ.” Đây là lần đầu tiên nàng thừa nhận cách xưng hô này, Việt Tần nghe thấy, bỗng nhiên khóc càng lớn hơn, đến mức vai nàng cũng bắt đầu rung lên.
 
Mi Lâm chẳng biết nên khóc hay nên cười, nhưng bỗng cảm thấy xót ruột, cộng thêm cả một thứ cảm khác không thể gọi tên khác, làm cho giọng điệu nàng dịu đi.
 
“Là con gái hay sao mà suốt ngày khóc thế?”
 
Câu nói này đã có tác dụng, Việt Tần ngay lập tức ngừng khóc, chỉ nức nở thêm vài tiếng, nhưng như vậy càng làm cậu ta trở lên đáng thương hơn.
 
Mi Lâm thở dài, biết rằng không có lí do xác đáng thì không thể thuyết phục cậu ta rời đi, bèn lên tiếng: “Việt Tần, chúng ta bắt buộc phải tách ra, nếu không bị con chim ưng trên đầu kia bắt được, chẳng ai có thể thoát đâu. Đệ đi trước đi, tỷ sẽ đuổi theo sau.”
 
“Thế a tỉ đi trước, em còn phải kéo người Đại Viêm này.” Không đợi nàng nói hết, Việt Tần đã ngẩng đầu lên, gỡ chiếc mũ màu xanh khi nãy nàng làm xuống đội lên đầu nàng.
 
Mi Lâm lùi về phía sau một bước tránh ra, bực mình nói: “Đệ ngốc thế này, đợi bọn họ giết đệ xong sẽ tìm đến giết tỉ sao?” Sau đó mỉm cười trước khi khuôn mặt của thằng bé kịp hiện lên vẻ ấm ức nào: “Đi một mình, a tỉ có rất nhiều cách để không bị bọn họ phát hiện, vả lại tỉ đâu phải người Nam Việt, bị bọn họ bắt đâu có sao.” Nhớ đến sự không nỡ của thằng bé dành cho Mộ Dung Cảnh Hoà, nàng lại nói tiếp: “Yên tâm, tỉ sẽ không bỏ mặc tên Đại Viêm này, tỉ sẽ chờ đến khi bọn họ mang hắn ta trở về rồi mới rời đi, sau đó đến tìm đệ.”
 
Không đợi cho Việt Tần kịp nghĩ kỹ về mâu thuận giữa câu nói trước và câu nói sau, nàng đã nhanh chóng tiếp tục: “Sau khi đệ ra khỏi thì tới một khu thành gần Chiêu Kinh nhất đợi tỉ, chúng ta thi xem ai tới đó trước.” Nói xong liền kéo sợi dây buộc trên cáng tiến về phía con suối bên ngoài khu rừng.
 
Việt Tần ngẩn người nhìn theo bóng nàng, rất muốn đi theo giúp đỡ, nhưng biết rằng nếu vậy nhất định sẽ khiến nàng tức giận. Khi cậu ta còn đang ngập ngừng lưỡng lự, Mi Lâm chẳng buồn ngẩng đầu lên, nói vọng đến: “Mau đi đi! Nam tử hán cứ ngập ngừng còn ra thể thống gì!”
 
Cơ thể Việt Tần rung mạnh, thút thít vài tiếng, đội chiếc mũ xanh lên rồi xoay người chạy, một lúc lâu sau mới dần dần bình tĩnh trở lại, cố gắng men theo bìa ngoài khu rừng cây cối mọc um tùm, để cành lá che đi cơ thể mình. Chỉ có điều vừa chạy vừa khóc, trước mắt mơ hồ, mấy lần liền bị ngã dúi dụi.
 
Do hai người tách ra, con chim ưng kia lập tức không biết đi theo hướng nào, nên bay lòng vòng hỗn loạn trên bầu trời một lúc lâu, cuối cùng do bóng dáng của Việt Tần đã biến mất trong tầm nhìn nên bỏ cuộc không đuổi theo nữa, chỉ chằm chặp quan sát hai người đang dừng trên bờ suối.
 
Mi Lâm ngồi đó, lấy thịt rắn từ trong túi áo ra ăn vài miếng, sau đó uống vài ngụm nước suối, rồi ngắt vài ngọn cỏ thơm cho vào miệng nhai. Nàng cảm thấy mình dường như có thể nghe thấy tiếng quần áo phần phật rẽ gió đang lao về phía này, nhưng cũng biết đó chỉ là ảo giác, thính giác hiện tại của nàng không thể thính nhạy như vậy được.
 
 
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 34      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
234428
Mỹ nhân khó gả (Đệ nhất mỹ nhân)
Tác giả: Thị Kim
view: 1696822
Nd: Sủng. HE.
Yêu thương ma cà rồng
Tác giả: Mạc Nhan
view: 846763
Nd: Sủng. HE.
Chỉ là Hoàng hậu
Tác giả: Vu Tình
view: 2015504
Nd: HE.
Thời niên thiếu không thể quay lại ấy
Tác giả: Đồng Hoa
view: 1193255
Nd: Sủng. SE.
Không yêu thì biến
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 1409555
Nd: Sủng. HE.
Phế Hậu Tướng Quân
Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
view: 842540
Nd: Ngược. SE.
Bạo Quân ôn nhu của ta (Tái sinh duyên)
Tác giả: Mạc Vũ Bích Ca
view: 4945751
Nd: Ngược. HE.
Trâm (Tập 1) - Nữ Hoạn Quan
Tác giả: Châu Văn Văn
view: 2943431
Nd: HE.
Từng thề ước full tập 1, 2
Tác giả: Đồng Hoa
view: 1215297
Nd: Sủng. SE.
Vân Trung Ca
Tác giả: Đồng Hoa
view: 996731
Nd: Sủng. SE.
Thương Ly
Tác giả: Tuyết Linh Chi
view: 1305010
Mắt trái
Tác giả: Đản đản 1113
view: 1643880
Nd: HE.
Trường tương tư full - tập 1, 2, 3
Tác giả: Đồng Hoa
view: 6252409
Nd: Sủng. HE.
Thú (Ngô Niệm)
Tác giả: Ngô Niệm
view: 1320563
Nd: Sủng. HE.
Quan hệ nguy hiểm (18+)
Tác giả: Khiêu Dược Hỏa Diệm
view: 2013032
Nd: Sủng. HE.
Mệnh phượng hoàng
Tác giả: Hoại Phi Vãn Vãn
view: 1768098
Nd: HE.
Tướng quân ở trên, ta ở dưới
Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
view: 1735344
Nd: Sủng. HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 15391496
Em Dám Quên Tôi   view 7399005
Không xứng   view 7331952
Hiền Thê Khó Làm   view 7287971
Thứ nữ sủng phi   view 7105970
Ân nhân quá vô lại   view 6940964
Gia cố tình yêu   view 6909034
Mưa ở phía tây   view 6879885
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc