Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Bầy Hạc

Tác giả : Scotland Chiết Nhĩ Miêu   
Chương 84
<< Trước    / 87      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Ba người đối mặt với nhau như vậy, có lẽ lúc trước sau khi gặp Từ Nghi đã có chuẩn bị tâm trạng, lần này Mạnh Ngọc Hòa không có vẻ ngạc nhiên quá mức. Trái lại Chương Hiểu Quần nhìn thấy Từ Kiến Hằng thì liền có vẻ mặt phòng bị.

 “Ông đến đây làm gì?”
 
“Nghe nói Mạnh Phàm bị bệnh, tôi đến thăm.”
 
Từ Kiến Hằng nói, lễ nghĩa chu đáo đưa đến giỏ trái cây. Chương Hiểu Quần không nhận:
 
“Lạ quá vậy. Phàm Phàm bị bệnh đã hai ba năm, lúc này ông mới muốn đến thăm à?” - bà liếc nhìn giỏ trái cây - “Không cần lòng tốt giả tạo của ông, mang vật này về đi, chúng tôi không cần.”
 
 
Đối mặt với sự chanh chua của Chương Hiểu Quần, Từ Kiến Hằng không hề lên tiếng. Ngược lại Mạnh Ngọc Hòa nghe không được, nhỏ giọng cản vợ lại, rồi nói với ông:
 
“Cám ơn anh đến đây một chuyến, có điều là Phàm Phàm ngủ rồi, không tiện cho anh vào thăm.”
 
“Cũng không nhất định phải vào.” - Từ Kiến Hằng trầm ngâm chốc lát nói - “Lần này tôi đến thật ra còn có chuyện khác. Lão Mạnh, có tiện tìm một nơi không, tôi có chuyện nói với anh.”
 
 
Thật ra thì Mạnh Ngọc Hòa đã sớm đoán được mục đích đến của Từ Kiến Hằng, im lặng một lát, ông gật đầu. Xem ra Chương Hiểu Quần không biết rõ chuyện lúc trước lắm, cản ông lại không cho ông đi. Mạnh Ngọc Hòa làm như không nghe thấy, dặn dò bà chăm sóc con gái cho tốt liền quay người đi theo.
 
 
Hai người không đi quá xa, đến cái đình nhỏ ở vườn hoa phía sau Bệnh viên đa khoa Quân khu. Còn là Từ Kiến Hằng đề nghị, lần đó ông nằm viện, lúc phiền muộn thích bảo Chử Điềm đẩy ông đến đây yên tĩnh ngồi trong chốc lát.
 
 
Nghe Từ Kiến Hằng nói như vậy, trong lòng Mạnh Ngọc Hòa lại nghĩ đến một cảnh tượng khác. Lúc trước Mạnh Phàm nằm viện, khi rảnh rỗi thường thích ngồi ở đây, vừa ngồi đã hơn nửa ngày, ngước cổ nhìn trời, đợi máy bay bay qua. Giây phút nhìn thấy máy bay cô vui mừng hệt trẻ thơ. Tuy nhiên khi máy bay bay đi, cô lại im lặng. Từ khi đó ông cũng biết, tâm hồn của con gái ông rời đi cùng khoảnh khắc Từ Hoàn qua đời rồi.
  
Hai người ngồi trong đình, nhìn bầu trời, Mạnh Ngọc Hòa khẽ nói:
 
“Tôi có thể đoán được lần này sao anh lại đến, thật ra lần trước sau khi Từ Nghi đến đây, tôi đã định điện thoại cho anh nói chuyện này. Từ Nghi là một đứa bé ngoan, chúng tôi sẽ không liên lụy nó.”
 
 Từ Kiến Hằng châm thuốc, nheo mắt hút hết cả một điếu mới cất giọng đã khàn vì khói:
 
“Lần này tôi đến không phải vì nói chuyện này với anh.” - vứt đầu lọc thuốc lá qua một bên, ông nghiêng đầu hỏi - “Tiền thuốc men của Phàm Phàm còn thiếu bao nhiêu?”
 
Mạnh Ngọc Hòa hơi giật mình:
 
“Anh Từ…”
 
Từ Kiến Hằng ngắt lời ông:
 
“Anh thành thật nói con số với tôi.”
 
Mạnh Ngọc Hòa im lặng hồi lâu:
 
“Nếu làm phẫu thuật, có lẽ còn thiếu một trăm nghìn.”
 
“Làm phẫu thuật? Tìm được nguồn thận rồi à?”
 
Mạnh Ngọc Hòa cười khổ:
 
“Người khác thì không có, chẳng qua ông trời phù hộ, thận của tôi xem như có thể dùng được.”
 
Từ Kiến Hằng cau mày:
 
“Của anh? Không có cái khác thích hợp hơn sao?”
 
Mạnh Ngọc Hòa lắc đầu:
 
“Nếu có thì tốt rồi, chỉ tiếc là hiện tại nguồn thận eo hẹp, biết bao người xếp hàng chờ, đến lượt Phàm Phàm không biết đến khi nào. Tôi và mẹ nó không chờ được nữa rồi, không muốn nhìn nó chịu giày vò dù chỉ một giây, nếu của tôi có thể dùng vậy thì làm thôi.”
 
Nghe xong, Từ Kiến Hằng thở thật dài:
 
“Khiến con bé chịu khổ rồi.”
 
Mạnh Ngọc Hòa nghe mà miệng lưỡi đắng nghét, thật lâu mới nuốt xuống, khó khăn lắm mới cất tiếng:
 
“Bất kể thế nào, tôi chỉ muốn nó còn sống.”
 
 
Còn sống. Từ Kiến Hằng bị hai chữ này đâm sâu, trái tim đã lâu chưa từng rung chuyển cũng cảm thấy gờn gợn chua xót. Để che giấu sự khác thường của mình, ông lấy thẻ ra, đưa cho Mạnh Ngọc Hòa.
  
Mạnh Ngọc Hòa thật sự thoáng kinh hãi, ông không ngờ hai ba con này đều đến bệnh viện đưa tiền cho ông. Nhưng làm sao ông nhận được chứ? Ông đứng lên, khom người, gần như nghẹn ngào khước từ:
 
“Anh Từ, mau cất đi. Coi như tôi cầu xin anh, mau cất đi.”
 
 Nếu đổi lại là người khác, lời này có thể là làm bộ làm tịch. Nhưng người này là Mạnh Ngọc Hòa, Từ Kiến Hằng tin tưởng ông ta thật lòng không muốn nhận tiền của ông, hoặc là nói không có mặt mũi lấy tiền của ông.
 
“Ông anh, tôi biết trong lòng anh nghĩ thế nào. Có điều tôi muốn nói cho anh biết, tiền này không liên quan đến Từ Nghi.” - Từ Kiến Hằng trầm giọng cất lời, đỡ Mạnh Ngọc Hòa lên - “Có chuyện tôi vẫn chưa kịp nói với anh.”
 
 
Đó là năm thứ tư khi thằng con cả Từ Hoàn đến đội không quân, có một lần thằng con cả viết thư về nhà, nói cuối năm phải nghỉ phép, hơn nữa còn muốn dẫn bạn gái mới vừa tốt nghiệp nghiên cứu sinh về nhà, còn nói muốn nhân dịp bốn mươi ngày nghỉ phép này để kết hôn. Cho dù sớm biết thằng con cả đã quen bạn gái nhiều năm, nhưng tin tức quan trọng như vậy vẫn khiến hai vợ chồng họ cảm thấy đột ngột. May mà lúc trước từng gặp cô bé kia vài lần, có ấn tượng khá tốt, hơn nữa con cả thích, họ cũng không định phản đối. Bất kể cuối năm có thể tổ chức hôn lễ hay không, hai người họ vẫn nhận đứa con dâu này.
 
 
Tuy nhiên Từ Hoàn lại xảy ra chuyện vào năm đó, Khi ấy hai vợ chồng họ suýt bị nỗi đau người đầu bạc tiễn kẻ tóc xanh làm suy sụp, làm sao có thể nhớ đến cô gái Mạnh Phàm này. Đến lúc họ vất vả lắm mới vượt qua tai kiếp, Mạnh Phàm đã hoàn toàn ngã bệnh.
 
 
Ông nhớ được lúc đó họ còn đến thăm Mạnh Phàm vài lần. Có điều khi thấy dáng vẻ hao gầy, dung nhan tiều tụy của Mạnh Phàm, Tống Khả Như vợ ông liền khóc không thành tiếng, về đến nhà mất ngủ đến vài ngày. Dần dà họ không dám đến thăm cô nữa. Chỉ vào lần cuối cùng trước khi đi họ có nhét dưới gối Mạnh Phàm một chút tiền. Sau đó nghe nói Từ Nghi thỉnh thoảng đến thăm cô ấy, trong lòng cũng từ từ buông bỏ.
 
 
“Năm đó mẹ Từ Hoàn nghe nói cuối năm nó muốn đưa con dâu về nên đã sớm chuẩn bị tiền cho nó, đinh mua căn nhà ổn định sau khi nó kết hôn. Thằng nhóc này biết được liền đưa hết toàn bộ tiền của nó cho mẹ nó, nói nhà cưới phải mua bằng tiền của mình. Tôi và mẹ nó không có cách nào, đành phải cho hết vào bao lì xì cho con dâu. Chỉ tiếc chúng tôi vô phúc, cuối cùng chưa đợi được con dâu đến nhà đã mất con trai rồi.” - hồi tưởng lại từng cảnh quá khứ, Từ Kiến Hằng nghẹn ngào nói - “Ông anh, trong tấm thẻ này là toàn bộ tiền lương và tiền tuất của Từ Hoàn, chúng tôi không có thêm vào một xu nào. Nó vốn thuộc về hai đứa trẻ này, hôm nay Từ Hoàn đã mất, xin anh thay mặt Mạnh Phàm nhận lấy coi như là thành toàn cho hai đứa nó.”
 
 
Mạnh Ngọc Hòa nước mắt giàn giụa không còn biết nói gì cho phải, miệng không ngừng lẩm bẩm xin lỗi. Giống như ông đã tự hỏi rất nhiều lần giữa đêm khuya thức giấc, kiếp trước rốt cuộc ông đã gây ra nghiệt trái gì mà kiếp này con ông phải chịu khổ nhiều như vậy. Tuy nhiên giờ phút này, trong lòng ông càng áy náy nhiều hơn, ông nhớ đến chuyện cả nhà họ đã làm với Từ Nghi, cảm thấy không thể nào phản bác được nữa.
 
Thấy ông như vậy, trong lòng Từ Kiến Hằng cũng không chịu nổi:
 
“Lần trước đúng là tôi giận hai người, cũng nói nặng một chút. Chỉ là chuyện nào ra chuyện đó, dù sao bệnh của con quan trọng, ông không cần suy nghĩ nhiều như vậy.”
 
Lời này khiến lòng Mạnh Ngọc Hòa chua xót. Ông từ từ ngừng khóc, chán nản cất tiếng:
 
“Từ Hoàn là một đứa bé ngoan… Chỉ tiếc đời này của tôi cũng không có phúc ấy… Và cả Từ Nghi, nhà chúng tôi đều có lỗi với nó.”
 
Nhắc đến thằng con út này, Từ Kiến Hằng hơi giật mình. Có lỗi với nó làm sao chỉ có nhà của Mạnh Ngọc Hòa. Ngay cả ông là kẻ làm cha cũng khó mà chối bỏ tội kia.
 
“Cho nên nói, trong sự việc này, tôi không tha thứ được cho hai người, cũng không tha thứ được cho chính bản thân mình.”
 
 
Từ Kiến Hằng khẽ lẩm bẩm. Nói cho cùng, con của ông có gì sai đâu. Chỉ là sống quá rõ ràng, quá cố chấp, nên chịu đựng không ít đau khổ. Nếu như lúc nó còn nhỏ, ông tuyệt đối sẽ không để nó chịu một chút ấm ức nào. Không giống như bây giờ chỉ có thể trơ mắt nhìn mà chẳng làm được gì cả.
  
Hai người đều im lặng, bất chợt một luồng gió bấc ùa đến ngay lúc ấy, dọa đám chim trên cành, vỗ cánh bay về phương xa.
 
 Đến cuối cùng, Mạnh Ngọc Hòa vẫn nhận số tiền này. Từ Kiến Hằng nói, tiền này dù ông không nhận thì gửi thẳng đến bệnh viện cũng vậy. Mà Mạnh Ngọc Hòa cũng không thể nào cự tuyệt được nữa, ông biết, nhận số tiền này, tình nghĩa cuối cùng giữa hai nhà cũng sẽ cắt đứt. Đây chính là nhu cầu cấp bách của ông, cũng là mong muốn của Từ Kiến Hằng.
  
Mà Từ Kiến Hằng nhận được kết quả mình muốn cũng chẳng dễ chịu gì, dưới bầu trời chiều màu quất nhạt, một mình ông lê bước chậm rãi rời khỏi bệnh viện.
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 87      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
55517
Sự nham hiểm của Tiêu Đồ
Tác giả: Đản đản 1113
view: 411897
Nd: HE.
Lại Trán Mai
Tác giả: Hồ Điệp Seba
view: 259045
Nd: HE.
Thù đồ
Tác giả: Diệp Tử
view: 351745
Mưa ở phía tây
Tác giả: Ngũ Nguyệt Ngải Thảo
view: 6553684
Nd: HE.
Hái Sao
Tác giả: Lâm Địch Nhi
view: 266667
Nd: HE.
Bệnh Tình Yêu
Tác giả: Phương Tranh
view: 612541
Nd: HE.
Ngoảnh Lại Hóa Tro Tàn
Tác giả: Tân Di Ổ
view: 233707
Nd: Ngược. SE.
Chuyện do em quyết định
Tác giả: Dung quang
view: 489868
Nd: Sủng. HE.
Tôi Muốn Chàng Nam Sủng Này (18+)
Tác giả: Chu Khinh
view: 718219
Nd: Sủng. HE.
Từ Bỏ Em, Kiếp Sau Nhé
Tác giả: Trang Trang
view: 315283
Nd: HE.
Bà xã, ngoan nào
Tác giả: Thiên Diện Tuyết Hồ
view: 550432
Nd: HE.
Vợ Có Thuật Của Vợ
Tác giả: Dư San San
view: 390164
Nd: HE.
Thiên Thần Sa Ngã
Tác giả: Tào Đình
view: 213725
Nd: SE.
Trâu tiểu thư tìm kiếm tình yêu
Tác giả: Phỉ ngã tư tồn
view: 405511
Nd: Ngược. HE.
Cuộc Chiến Chinh Đoạt
Tác giả: Kim Bính
view: 675989
Nd: HE.
Ai Sẽ Mang Giày Cao Gót Cho Em
Tác giả: Hạc Xanh
view: 933695
Nd: HE.
Cưới hỏi sinh tử duyên
Tác giả: Cổ Linh
view: 324347
Nd: HE.
Bầy Hạc
Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
view: 325892
Nd: HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14947463
Hiền Thê Khó Làm   view 6930973
Em Dám Quên Tôi   view 6890391
Không xứng   view 6860727
Thứ nữ sủng phi   view 6780490
Ân nhân quá vô lại   view 6640925
Mưa ở phía tây   view 6553684
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc