Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Bầy Hạc

Tác giả : Scotland Chiết Nhĩ Miêu   
Chương 79
<< Trước    / 87      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

Ngủ một giấc đến ba giờ chiều, khi tỉnh lại đã không thấy Từ Nghi đâu cả. Trong đội sắp xếp cho anh gác từ hai giờ đến bốn giờ, nói theo lời anh là thể nghiệm cuộc sống ở trường quân đội.

 Không khỏi có chút nhàm chán, Chử Điềm bò dậy khỏi giường, lấy máy tính bảng ra cắm sim 3G vào, nhàn nhã lướt web chơi. Không lâu sau, điện thoại đặt một bên vang lên, lấy đến xem, là chị họ Hồ Điểu gọi đến.
  
Đồ Hiểu đã làm mẹ hơn một năm, mà bản thân còn là bác sĩ. Kể từ khi Chử Điềm biết mình mang thai vẫn định tranh thủ tìm cô ấy học hỏi kinh nghiệm. Lúc trước liên lạc mấy lần cô ấy đều không có thời gian, dần dà chính cô cũng quên béng chuyện này đi.
 
Đầu bên kia điện thoại, Đồ Hiểu cười nói:
 
“Ngày mai chị rảnh, em đến đây đi.”
 
“Ngày mai không được, mấy ngày nay em đi thăm Từ Nghi ở Lục Chỉ rồi.”
 
Đồ Hiểu “Ồ” một tiếng, vô cùng thâm ý:
 
“Lúc này em đi thăm cậu ấy làm gì? Từ Nghi cũng vậy, nhìn được ăn không được, cảm giác này dễ chịu lắm sao?”
 
“Chị.” - Chử Điềm oán trách – “Bây giờ chị nói chuyện thật là càng lúc càng giống anh rể rồi.”
 
“Nói mỉa mắng chị gần mực thì đen đúng không?” - Đồ Hiểu vui vẻ - “Được rồi, không nói giỡn với em nữa, có chuyện nói với em đây.”
 
“Chuyện gì ạ?”
 
“Lúc trước không phải từng giúp em hỏi thăm một bệnh nhân tên là Mạnh Phàm của Phương Triết sao? Hôm nay gặp Phương Triết, đúng lúc nghe cậu ta vừa nhắc đến, nói rằng mấy ngày hôm trước khám, xác định cô ta bị mắc hội chứng tăng urê máu.”
 
“Cái gì?”
 
Chử Điềm như bị người điểm huyệt, lập tức sững sờ.
 
“Ôi, thật đấy. Lúc chị nghe cũng cảm thấy khó tin được, cô gái này thật là lắm tai nạn...”
 
Đồ Hiểu còn đang nói, nhưng Chử Điềm đã không nghe thấy nữa, đầu óc bị ba chữ tăng urê máu kia chiếm đóng. Mạnh Phàm, sao cô ấy... lại mắc bệnh này?
 
 
Lúc Từ Nghi đổi gác trở về, Chử Điềm vẫn ngồi dựa vào giường, đờ đẫn nhìn vào máy tính bảng, bị kêu hai tiếng cũng không phản ứng.
 
“Đang nhìn cái gì mà tập trung tinh thần như vậy.” - Từ Nghi đi đến xem thử, phát hiện màn ảnh tối đen, anh đưa tay vỗ vỗ mặt Chử Điềm – “Lại ngây người, tỉnh nào.”
 
Chử Điềm bị đầu ngón tay lạnh lẽo của Từ Nghi làm giật mình, tròng mắt hơi co lại, cô ngẩng đầu nhìn anh:
 
“Về rồi à.” - chú ý thấy tóc anh có giọt nước, cô hỏi - “Bên ngoài trời mưa hả?”
 
“Là tuyết rơi.” - Từ Nghi sờ vào túi giữ ấm tay của cô, phát hiện đã sớm lạnh lẽo, đành phải tìm phích cắm nạp điện lần nữa. Quay đầu lại phát hiện Chử Điềm đang ngơ ngác nhìn ra ngoài cửa sổ. Anh đi đến, rót cốc nước ấm cho cô – “Sao vậy? Vẫn còn không vui vì chuyện buổi trưa à?”
 
 
Nghĩ tới nghĩ lui cũng chỉ có chuyện này thôi. Chử Điềm thu hồi ánh mắt, thấy hai má Từ Nghi đỏ bừng vì lạnh, do dự có nên nói cho anh biết tin Mạnh Phàm bị bệnh hay không. Thực ra trong lòng cô đã không còn khoảng cách gì nữa, cô chỉ không xác định anh có muốn biết chuyện liên quan đến Mạnh Phàm hay không thôi. Nghĩ ngợi, cô đưa cốc nước trong tay cho anh:
 
“Xem anh lạnh cóng kìa, uống chút nước ấm trước đi.”
 
Từ Nghi nhận lấy, uống một hơi hơn nửa cốc. Chử Điềm chăm chú nhìn anh, thử thăm dò cất lời:
 
“Vừa nãy em nhận được điện thoại của chị họ.”
 
Từ Nghi ngậm ngụm nước nhìn sang, mày khẽ cau lại. Chử Điềm nín thở, lấy can đảm nói hết lời:
 
“Hôm nay chị ấy gặp Phương Triết, nói là bệnh tình của Mạnh Phàm thay đổi, nghe nói... khám ra tăng urê máu.”
 
 
Động tác Từ Nghi uống nước khựng lại, anh nhìn Chử Điềm mặt hơi có vẻ ngỡ ngàng, nghe không hiểu. Chử Điềm khẽ thở dài:
 
“Chị ấy không nói nhiều về tình hình cụ thể, nên em chỉ biết nhiêu đây thôi. Có điều bệnh này chắc tám chín phần rồi.”
 
 
Hai mắt Từ Nghi khẽ nheo lại, hồi lâu, anh rũ tay xuống, chậm chạp nặng nề bỏ chiếc cốc lên bàn. Chử Điềm thấy anh im lặng, liền biết giờ phút này trong lòng anh hẳn rất rối loạn. Cô đợi một hồi mới thăm dò nói:
 
“Hay là, anh gọi điện thoại cho Phương Triết hỏi thử xem?”
 
“Không cần.” - qua một hồi, Từ Nghi khẽ nói - “Nếu chị họ nghe cậu ta nói vậy, vậy thì chắc chắn không nhầm đâu.”
 
“Vậy... làm sao đây?”
 
Chử Điềm mở to hai mắt. Từ Nghi nhìn cô, cả hai đều ngẩn người.
 
 
Cuối cùng họ vẫn gọi cho Phương Triết. Tình hình thực tế còn tệ hơn họ biết nhiều. Bệnh tình của Mạnh Phàm đã chuẩn đoán chính xác và đưa ra phương án trị liệu, cần nhanh chóng tiến hành mổ ghép thận. Tuy nhiên hiện giờ nguồn thận khá eo hẹp, chỉ Bệnh viện đa khoa Quân khu đã có hơn năm trăm bệnh nhân đang đợi. Nghe bác sĩ nói cấy ghép nội tạng của người nhà có tỷ lệ thành công tương đối cao, Chương Hiểu Quần liền làm kiểm tra, kết quả biểu hiện mẫu cấy ghép không thích hợp.
 
“Bác Mạnh thì sao?”
 
 
“Vẫn còn chưa làm. Thân thể bác Mạnh không tốt, mấy năm nay vừa phải nuôi gia đình vừa chăm sóc con gái, sức khỏe đã sớm cạn kiệt rồi, nên gia đình họ vẫn băn khoăn. Vả lại, nghe Phương Triết nói, hiện tại nguồn thận là quan trọng nhất, ngoài ra còn có một vấn đề là chi phí phẫu thuật. Dù mẫu cấy ghép thích hợp, nhà bác Mạnh không gánh nổi chi phí phẫu thuật như vậy.”
 
 
Còn có một điều Phương Triết chưa nói nhưng hai người họ đều hiểu. Trước khi đợi được nguồn thận, Mạnh Phàm cần phải chạy thận để duy trì sinh mạng, trong vòng một năm tiền phí cũng không thấp.
 
Hai người im lặng nhìn nhau, mãi lâu sau, Chử Điềm như hạ quyết tâm, ngẩng đầu hỏi Từ Nghi:
 
“Có muốn đi thăm chị ấy không?”
 
Từ Nghi lắc đầu:
 
“Anh đi thăm chị ấy chẳng ích lợi gì, không giảm được ốm đau của chị ấy, còn khiến tinh thần chị ấy chịu kích thích.”
 
“Vậy... chúng ta mặc kệ sao?”
 
Từ Nghi nhìn thẳng Chử Điềm, nhìn đôi mắt to thấp thỏm của cô, anh khẽ mím môi:
 
“Anh nghĩ lại đã.”
 
 
Chủ đề về Mạnh Phàm dừng lại ở chiều hôm đó, sau hai ngày, hai người không ai nhắc đến nữa. Sau hôm trở về từ Lục Chỉ, Chử Điềm liền đến nhà Đồ Hiểu. Đã lâu không tới, lần này cô không chỉ gặp đứa con trai gần hai tuổi của Đồ Hiểu, lại còn thấy Thẩm Mạnh Xuyên - anh rể họ của cô. Thân là người tâm phúc trong quân khu, anh rể còn bận hơn chồng cô gấp trăm lần, bình thường muốn gặp anh rể một lần quả không dễ.
 
 
Thẩm Mạnh Xuyên gặp cô cũng vô cùng vui mừng, có điều còn chưa nói được vài câu đã bị Đồ Hiểu vợ anh đuổi đi, nói anh ảnh hưởng đến hai chị em bọn họ tâm sự. Thẩm Mạnh Xuyên cũng không tức giận, ôm con trai hôn vài cái liền rời đi.
 
Chử Điềm có chút băn khoăn:
 
“Chị, bảo anh rể ở nhà thôi, đâu có ảnh hưởng gì.”
 
Đồ Hiểu “Hừ” nói:
 
“Em không biết đâu, anh ấy cũng chỉ tranh thủ về thăm thôi, không được bao lâu lại phải chạy về quân khu. Thay vì anh ấy tự mình nói chi bằng để chị mở miệng đuổi anh ấy đi, trong lòng còn thoải mái một chút.”
 
Chử Điềm bật cười:
 
“Hóa ra còn có thể như vậy, xem như em lĩnh giáo, lần tới thử ở chỗ Từ Nghi xem.”
 
Đồ Hiểu một tay ôm con trai Đậu Đậu, một tay kéo Chử Điềm đứng dậy khỏi ghế salon, nhìn ngó cô từ trên xuống dưới một lượt, khẽ mỉm cười:
 
“Ra dáng rồi, bụng từ từ lộ ra.”
 
Chử Điềm vỗ về bụng, trong nụ cười thấp thoáng chút tình mẹ ngượng ngùng:
 
“Đã hơn bốn tháng rồi, còn chưa biết trai hay gái.”
 
“Con trai con gái đều giống nhau, hiện tại đâu phải ai cũng giống anh rể em, muốn con trai khủng khiếp.” - Đồ Hiểu nhìn con trai Đậu Đậu, trong lòng bực bội – “Em không biết anh rể em có chủ ý gì đâu. Anh ấy sớm mong con mình lớn nhanh để bảo nó đi lính đấy.”
 
Chử Điềm nhìn Tiểu Đậu Đậu ngủ mê mệt trong ngực Đồ Hiểu, tưởng tượng dáng vẻ cậu nhóc này mặc quân phục, không nhịn được vui mừng.
 
 
Đưa Đậu Đậu đang ngủ về phòng, hai chị em đã lâu không gặp khe khẽ nói cả buổi chiều. Trước khi đi, Đồ Hiểu chợt nhớ ra gọi Chử Điềm lại:
 
“Điềm Điềm, chuyện Mạnh Phàm em đã nói với Từ Nghi chưa?”
 
Chử Điềm hơi sững sờ:
 
“Em... nói rồi.”
 
Đồ Hiểu thở dài:
 
“Hôm đó chị nói với em xong liền hối hận. Anh cả Từ Nghi đã mất, người này thật ra cũng chả còn quan hệ nhiều nhặn gì với Từ Nghi, dù cậu ấy có quan tâm hay không, chuyện này để cậu ấy nghe cũng chỉ thêm phiền muộn thôi.”
 
 
Chử Điềm nghe rõ ý của cô ấy, cô ấy sợ họ thêm phiền phức. Tuy nhiên cô phải giải thích với Đồ Hiểu thế nào đây, nói Mạnh Phàm và họ thật ra vấn vương không dứt sao? Chuyện này dính dáng quá nhiều, cho dù cô muốn nói cũng không nói rõ.
 
 
“Không có chuyện gì đâu chị.” - cô cười trấn an Đồ Hiểu - “Quan hệ của Từ Nghi và anh cả anh ấy luôn rất tốt, cũng từng nói nếu như anh cả còn sống thì bọn em đã phải gọi Mạnh Phàm là chị dâu rồi. Bây giờ Mạnh Phàm bệnh thế này, chính là lúc cần giúp đỡ, Từ Nghi không thể nào mặc kệ. Hôm đó sau khi nghe em kể, trái lại anh ấy gọi điện thoại cho Phương Triết hỏi cặn kẽ tình hình nữa kia.”
 
Lúc này Đồ Hiểu mới yên tâm:
 
“Vậy thì tốt.”
 
Chử Điềm nhìn cô ấy, nghĩ ngợi lại hỏi: “Chị, xuất phát từ góc độ một bác sĩ, chị cảm thấy bọn em nên giúp Mạnh Phàm thế nào?”
 
Đồ Hiểu cho cô một đáp án rất đơn giản: Tiền.
 
 
“Trước mắt nguồn thận hết sức khan hiếm, nếu như không chờ được nguồn thận cũng chỉ có thể dựa vào chạy thận nhân tạo duy trì tính mạng, bình quân một tháng mười hai lần chi phí khoảng năm nghìn, một năm phải cần sáu mươi nghìn. Nếu làm phẫu thuật chi phí lại càng cao, hơn nữa sau khi phẫu thuật còn cần chi phí trị liệu, gia đình bình thường gánh vác vô cùng vất vả. Tình cảnh nhà họ Mạnh ít nhiều chị cũng nghe Phương Triết nhắc đến, chỉ trước đây chữa bệnh cho Mạnh Phàm cũng đã tốn không ít tiền dành dụm.”
 
Nghe xong lời Đồ Hiểu, Chử Điềm im lặng một hồi:
 
“Em biết rồi.”
 
 
Trên đường về nhà, Chử Điềm chìm vào trong trầm tư. Mấy lời vừa rồi cô nói, thay vì nói là trấn an Đồ Hiểu, không bằng nói rằng tự nói cho mình nghe. Đồ Hiểu yên tâm, cô cũng hiểu rõ. Làm sao hôm đó ở Lục Chỉ cô lại hỏi câu “Vậy chúng ta mặc kệ sao?” ngốc như vậy.
 
Thật ra có lẽ Từ Nghi chưa từng do dự có quan tâm hay không, anh nghĩ phải là quan tâm thế nào. Từ trước đến nay họ và nhà họ Mạnh dây dưa không dứt, cho dù hai năm qua anh chưa từng gặp Mạnh Phàm một lần, đó cũng là do suy nghĩ đến trạng thái tinh thần của cô ấy, chẳng hề thật sự buông tay mặc kệ. Còn lần này, tính mạng cô ấy bị uy hiếp bởi căn bệnh sinh lý thì anh càng không thể nào khoanh tay đứng nhìn.
 
 
Chử Điềm nghĩ thông suốt điều này thì không hề tức giận. Có lẽ sẽ có một chút khó chịu, nhưng cô cũng hiểu rõ Từ Nghi, rõ ràng bất kể cha mẹ Mạnh Phàm là người thế nào, trong lòng anh đã sớm coi cô ấy như người thân. Nói theo lời của anh là chị dâu. Như vậy đồng nghĩa đó cũng là người thân của cô, chị dâu của cô. Cho nên làm sao có thể mặc kệ chứ?
 
Nhìn bông tuyết rơi lả tả ngoài cửa sổ, Chử Điềm đã có quyết định.
 
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 87      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
56753
Nắm tay sai, gả đúng người
Tác giả: Cốc Dủy Tử
view: 364517
Nd: Sủng. HE.
Sống Chung Sau Ly Hôn
Tác giả: Khiêu Dược Hỏa Diệm
view: 498108
Nd: HE.
Chưa Từng Hẹn Ước
Tác giả: Lục Xu
view: 286443
Nd: HE.
Hám sinh
Tác giả: Nhiễu Lương Tam Nhật
view: 219184
Nd: HE.
Bác sĩ, Nhất Thế cần gì?
Tác giả: Cẩm Trúc
view: 332381
Nd: HE.
Trời sáng rồi, nói tạm biệt
Tác giả: Đản đản 1113
view: 387692
Nd: Ngược. HE.
Cố chấp cuồng
Tác giả: Ngải Tiểu Đồ
view: 314768
Nd: Ngược. HE.
Bản sắc thục nữ
Tác giả: Tiên Chanh
view: 625210
Nd: HE.
Hào môn kinh mộng 1: 99 ngày làm cô dâu
Tác giả: Ân Tầm
view: 1351257
Nd: Ngược.
Cà Phê Đợi Một Người
Tác giả: Cửu Bả Đao
view: 293447
Nd: HE.
Vết Son Trên Môi Anh
Tác giả: Cấn Vân Khánh
view: 1292238
Nd: SE.
Cỏ Quên Sầu
Tác giả: Celia Nguyễn
view: 446196
Nd: HE.
Cần cù bù ngốc nghếch
Tác giả: Lâu Vũ Tình
view: 271611
Nd: Sủng. HE.
I love you, I will kill you
Tác giả: Giản Ám
view: 577315
Nd: SE.
Tùy Tiện Phóng Hỏa
Tác giả: Mạc Phi Bảo Bảo
view: 406232
Nd: HE.
Giường Đơn Hay Giường Đôi
Tác giả: Cầm Sắt Tỳ Bà
view: 470401
Nd: Ngược. HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14735180
Hiền Thê Khó Làm   view 6842393
Em Dám Quên Tôi   view 6799030
Không xứng   view 6760714
Thứ nữ sủng phi   view 6703961
Ân nhân quá vô lại   view 6567383
Mưa ở phía tây   view 6471490
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc