Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Bầy Hạc

Tác giả : Scotland Chiết Nhĩ Miêu   
Chương 75
<< Trước    / 87      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Ngày hôm sau, sau khi kết thúc liên hoan văn hóa quân doanh, sư đoàn A liền nhận được thư của đại đội đặc chủng gửi tới Từ Nghi. Trên thư thông báo anh đã thông qua vòng loại, chọn ngày là có thể đến đại đội trình diện. Nhận được lá thư này, trưởng ban Lý ban huấn luyện lại khó xử. Anh ta cầm lá thư đến tìm tham mưu trưởng Cố Hoài Việt, lằng nhằng trong văn phòng Cố Hoài Việt gần một giờ.

Cố Hoài Việt buồn cười nhìn anh ta:
“Lá thư này là gửi cho tham mưu Từ, anh phải đi hỏi thẳng ý nghĩ và ý kiến của cá nhân cậu ta mới phải, tìm tôi có ích gì?”
Trưởng ban Lý mặt mày ủ rũ:
 
“Đã sớm tìm rồi, nói là chưa suy nghĩ đến vấn đề này. Hơn nữa, sư đoàn thật sự chịu thả cậu ta đi sao? Không ai tìm cậu ta nói chuyện à?”
 
Cố Hoài Việt trầm ngâm trong chốc lát, nhận lấy lá thư xem sơ qua lại đưa trả lại cho trưởng ban Lý. Trưởng ban Lý giương mắt nhìn anh, không biết anh có ý gì.
“Tôi có thể tìm cậu ta nói chuyện thử.” - một hồi lâu, Cố Hoài Việt nói - “Nhưng vấn đề có giữ được hay không, đừng nói là tôi, e rằng lãnh đạo cầm đầu trong sư đoàn đều quyết định không được.”
 
Trưởng ban Lý nghe mà hồ đồ:
“Lẽ nào bên đại đội đặc chủng cưỡng chế đòi người?”
Thử nghĩ thấy không đúng, đại đội đặc chủng phân công gay gắt đi nữa thì cũng chỉ trong nội bộ, một đơn vị cấp trung đoàn không thể nào vì một người lính mà công khai náo loạn với một đơn vị cấp sư đoàn được.
Cố Hoài Việt cười khẽ:
 
“Nếu thật sự như vậy cũng dễ xử lý, hiện giờ chỉ đích danh đòi tham mưu Từ, nhưng đâu chỉ có một đơn vị.”
 
Trưởng ban Lý chợt giật mi mắt, ngay cả sư đoàn trưởng cũng không cự tuyệt được thì có thể là ai đây? Tập đoàn quân? Tổng bộ quân khu? Càng nghĩ tim trưởng ban Lý càng run, thì ra tham mưu Từ này có lại lịch lớn đây!
 
Giờ phút này, tham mưu Từ có lai lịch lớn đang chạy với tốc độ ổn định trên đường chạy tại thao trường. Thời tiết hiếm khi có một ngày rực nắng, chạy mười mấy vòng, đổ mồ hôi đầm đìa cả người, cảm giác hết sức thoải mái. Trên bãi tập, từng tốp lính mới nhập ngũ năm nay đang huấn luyện. Đại đội trưởng đội tân binh biết Từ Nghi, thấy anh dừng lại uống nước liễn vẫy vẫy tay kêu anh qua.
 
Anh ta tập họp tân binh lại, nói với đội ngũ:
“Giới thiệu một nhân vật với mọi người, tham mưu Từ tiếng tăm lừng lẫy của sư đoàn chúng ta, bạn cũ lúc tôi còn học ở trường quân đội. Các bạn rất may mắn, trễ vài ngày nữa là không gặp được tham mưu Từ của chúng ta rồi. Đi đâu à? Còn phải hỏi nữa sao, đương nhiên là đại đội đặc chủng. Toàn quân khu chỉ chọn mấy mươi người, dù làm bia đỡ đạn cũng vinh quang chứ đừng nói tham mưu Từ đã qua năm ải chém sáu tướng của chúng ta, một lần hành động đã giành được át chủ bài qua ải. Tiếp theo xin mời tham mưu Từ nói vài câu.”
 
Từ Nghi đứng bên uống nước, nghe xong lời này bật cười, mắt khẽ híp lại:
“Có gì để nói đâu, tôi còn chưa thở đều nữa đây này.”
Thốt ra lời này xong, tiếng vỗ tay của các tân binh càng nhiệt liệt hơn, anh cũng phải đưa tay áp chế lại.
 
“Thật ra không có gì để nói cả.” - nhìn lần lượt từng gương mặt trẻ tuổi, Từ Nghi nói - “Trước kia lúc mới xuống đại đội làm chính trị viên hai năm, làm công tác tư tưởng nhiều nên khi nói chuyện căn bản không cần suy nghĩ. Bây giờ tôi đã rời khỏi đại đội cũ cũng gần một năm rồi, nói ít đi, miệng cũng trở nên ngốc.”
“Không để anh làm công tác tư tưởng đâu, tôi còn có chính trị viên mà. Anh liền truyền thụ chút bí quyết huấn luyện tâm đắc đi. Nhanh lên nào, đừng giấu mà.”
 
Đội trưởng đội tân binh cười thúc giục. Từ Nghi cũng cười, cười xong anh nói:
“Đừng nghe đại đội trưởng của các cậu nói mò, đi lính, nếu như cậu chỉ muốn làm một người lính tốt thì không có đường tắt gì. Làm người trung thực, làm việc vững chắc, chỉ tám chữ này thôi. Nếu có thể làm được, cậu nhất định sẽ rất thành công. Cũng nhất định có trể trở thành một người lính tốt là bởi vì cậu sống kiên định” - anh nói, vẻ mặt càng thêm chân thành ôn hòa - “Chỉ cần có thể sống kiên định thì ở đâu cũng như nhau.”
 
Anh nói xong, tốp tân binh trẻ tuổi yên lặng trong chốc lát lại vỗ tay nhiệt liệt. Nhưng đại đội trưởng đội tân binh lại nhận ra có gì bất thường, lúc định bắt anh hỏi vài câu thì người đó đã đi xa.
 
Nói xong những lời này, Từ Nghi thấy Cố tham mưu trưởng Cố Hoài Việt đứng dưới tàng cây bạch dương cách thao trường không xa, cũng không biết đến từ lúc nào. Từ Nghi đi đến chào:
 
Cố Hoài Việt nhìn tân binh huấn luyện phía trước, thong thả nói:
“Anh thấy cậu quá khiêm nhường rồi, không làm công tác tư tưởng nhưng tùy tiện nói vài câu văn cũng rất có đạo lý.”
 
Từ Nghi cười không nói.
Cố Hoài Việt dời mắt, đánh giá Từ Nghi từ trên xuống dưới trong giây lát, nói:
“Đi đây một chút, anh có chuyện muốn nói với cậu.”
 
Dọc theo thao trường, hai người đi từ từ về phía nhà kho nhỏ phía sau, đi được vài bước, Cố Hoài Việt mới hỏi:
“Bên đại đội đặc chủng đã gửi thư đến, nếu cậu bằng lòng, ngày mai sẽ có thể làm thủ tục điều động cho cậu.”
Từ Nghi thoáng giật mình, không ngờ Cố Hoài Việt sẽ nói thẳng như vậy, vừa bắt đầu đã nói lời này.
 
Cố Hoài Việt cũng nhìn được ra vẻ kinh ngạc của anh, anh ta nhướng mi nói:
“Anh biết cậu nghĩ thế nào, nếu chính ủy tìm cậu, e là muốn giữ cậu lại. Nhưng anh không phải là đại diện trong sư đoàn đến tìm cậu nói chuyện, nên không nói nhiều lời như vậy với cậu. Có điều chúng ta nói gì cũng không quan trọng, quan trọng là cậu muốn đi đâu.”
 
Im thin thít hồi lâu, Từ Nghi nói:
“Thật ra thì em cũng không rõ.”
“Không rõ?” - Cố Hoài Việt nhìn anh - “Không rõ thì ban đầu cậu còn tham gia cuộc thi tuyển chọn này làm gì? Anh không tin cậu là loại người làm chuyện không có mục đích.”
 
Từ Nghi thoáng mím môi, khẽ cười:
“Nói ra lời này chính em cũng không tin được. Nhưng mà tham mưu trưởng, lúc đăng ký trong đầu em trống rỗng, lời này em cũng đã nói với trưởng ban Lý, em chỉ cần quá trình này, về phần kết quả, em chưa từng suy nghĩ đến.”
 
Cố Hoài Việt cũng im lặng, hai người từ từ đi qua nhà kho, lên một mỏm núi phía sau nhà kho. Quan sát từ nơi này có thể nhìn thấy toàn cảnh doanh trại của sư đoàn A. Hình ảnh như vậy từng được một tạp chí bình luận chụp từ trên không, một trong những tấm ảnh ghép của quân khu B, dùng trong bản báo cáo lớn về lực lượng nòng cốt của bộ binh Trung Quốc. Vì vậy sư đoàn A cũng là đơn vị cực kỳ xuất sắc, có thể được một nơi như vậy giữ lại cũng là một sự khẳng định đối với người khác.
Ánh mắt lướt qua vùng trời doanh trại, Cố Hoài Việt phá vỡ không khí im lặng, nói:
“Vậy cậu cần phải nghĩ kỹ, nếu như cậu không bắt lấy cơ hội lần này, có thể sẽ không có lần tiếp theo đâu. Đến lúc đó cậu có hối hận cũng không kịp nữa.”
 
“Em biết, cũng bởi vì mỗi lần nghĩ đến từ bỏ sẽ cảm thấy luyến tiếc nên em mới do dự. Đặt vào trước kia, lựa chọn làm phi công hay vào đại đội đặc chủng là một chuyện em cảm thấy khó chịu để mà lựa chọn, vì cái đó gọi là lý tưởng hay hoài bão. Nhưng đến hôm nay đây, dù em dễ dàng bỏ qua cơ hội này như trở bàn tay, thì cũng không cảm thấy đáng tiếc.”
 
“Đó là bởi vì thứ cậu quan tâm đã thay đổi, có một số người hoặc một số chuyện xếp trước cả lý tưởng và hoài bão của cậu.”
 
Cố Hoài Việt nói trúng tim đen, Từ Nghi cũng không che giấu:
“Có lẽ là vậy, hiện tại em nghĩ nhiều đến gia đình. Thân là quân nhân phải bỏ gia đình lo cho nước nhà, nhưng càng nghĩ như vậy em càng cảm thấy mình không buông bỏ được. Dù sao Điềm Điềm không giống với chị dâu.”
“Không dễ dàng, cuối cùng cũng nói lời trong lòng ra.”
Từ Nghi thoáng cười, lại nói:
“Nhưng mà vẫn có chút bất an, luôn cảm thấy rằng đã vứt bỏ nhiệt huyết và hăng hái tuổi trẻ.”
 
Cố Hoài Việt bật cười:
“Vừa rồi còn nói năng hùng hồn với tân binh phải sống kiên định, ở đâu cũng giống nhau. Sao hiện tại không đi đại đội đặc chủng thì lại nói vứt bỏ nhiệt huyết và hăng hái rồi?” - anh ta nhìn Từ Nghi - “Được rồi, cậu không cần rối rắm những thứ này nữa. Sáng nay sư bộ vừa ra lệnh, vốn định chờ cậu ra quyết định mới suy xét có báo cho cậu hay không. Nhưng bây giờ thấy cán cân trong lòng cậu còn đang đong đưa lên xuống, anh sẽ cho cậu thêm một quả cân nữa.”
Anh ta vừa nói vừa kín đáo nhét một lá thư cho anh.
“Sư bộ ra lệnh? Lệnh gì ạ?”
Từ Nghi nhíu mày.
“Tự cậu xem chẳng phải sẽ biết hay sao.”
Dứt lời Cố Hoài Việt liền bỏ đi trước. Từ Nghi sờ bề dày phong thư, chỉ lấy ra một tờ giấy bên trong, là văn kiện của Đảng sư bộ mới gửi đến sáng nay. Vội vã xem qua nội dung văn kiện, Từ Nghi đứng sững ra. Đọc lại lần nữa, anh hiểu ra liền cất bước đuổi theo Cố Hoài Việt.
“Tham mưu trưởng…”
*
“Hắt xì…” - vừa mua cơm ngồi xuống phòng ăn, Chử Điềm lại nghiêng người hắt hơi một cái. Sau khi hắt hơi xong cô xoa xoa lỗ mũi, nhỏ giọng nói - “Hôm nay sao cứ hắt hơi mãi thế.”
Phùng Kiêu Kiêu ngồi đối diện đưa đến một bọc khăn giấy:
“Tan việc đi mua thuốc đi, chắc hẳn cậu bị cảm rồi.”
“Không cần.” - Chử Điềm nhún vai - “Cảm không cần uống thuốc, uống nước ấm nhiều một chút là được rồi.”
Cô vừa nói vừa bưng canh lên, uống từng ngụm nhỏ. Phùng Kiêu Kiêu nhìn sắc mặt cô từ trên xuống dưới:
“Nói thật đấy Điềm Điềm. Mình cảm thấy cậu nên đi bệnh viện khám thử xem, mấy ngày qua sắc mặt cậu trông không tốt tí nào.”
“Không sao, tự mình biết mình làm sao mà.” - Chử Điềm dửng dưng nói.
“Làm sao? Lẽ nào còn cãi nhau với chồng cậu, tâm trạng không tốt à?”
Chử Điềm cảm thấy Phùng Kiêu Kiêu có chút thần kỳ:
“Cậu nhìn ra hả?”
Phùng Kiêu Kiêu liếc mắt:
“Mình còn không hiểu cậu à?”
Chử Điềm cười khúc khích:
“Là cãi nhau, nhưng đã làm hòa rồi. Nói chính xác là anh ấy đơn phương cầu hòa với mình, mình còn chưa nghĩ có nên tha thứ cho anh ấy hay không, quan sát một thời gian rồi nói sau.”
 
Lời này nói ra cũng chỉ có cô tin, Phùng Kiêu Kiêu lười đả kích cô. Cô nàng gắp miếng thịt viên kho tàu cắn một miếng, ngon lành vô cùng, thúc giục Chử Điềm cũng mau chóng nếm thử.
 
Tận đáy lòng Chử Điềm không muốn ăn đồ dầu mỡ thế này, nhưng lại cảm thấy nên ăn một chút thịt để bồi bổ liền cắn một miếng nhỏ. Nhưng cắn một miếng này xong, còn chưa nuốt xuống bụng đã bắt đầu cuộn trào, cô vội vàng che miệng chạy về phía nhà vệ sinh.
 
Phùng Kiêu Kiêu bị cô làm hoảng sợ cũng vội vàng chạy theo. Nhìn thấy Chử Điềm khom người, nôn cả miếng thịt vừa ăn ra ngoài, toàn bộ đồ còn sót lại đều nôn hết ra, cả người trông vô cùng đáng thương. Phùng Kiêu Kiêu đi đến đỡ cô:
“Điềm Điềm, cậu không sao chứ?”
“Mình không sao…”
Lời còn chưa dứt lại nôn khan một trận.
“Mình đưa cậu đến bệnh viện nhé? Có phải ăn đồ ăn không hợp không?” - thấy Chử Điềm không nói lời nào, Phùng Kiêu Kiêu hơi sốt ruột. Bất thình lình, cô nàng nhớ ra điều gì đó liền vội hỏi Chử Điềm - “Điềm Điềm, tháng này cậu đã đến ngày chưa?”
Hả? Chử Điềm vừa được nhắc nhở như vậy liền quên luôn cả nôn.
“Hình như… chưa đến…”
 
Bấy giờ Phùng Kiêu Kiêu thật sự sốt ruột:
“Cậu nói cậu xem, mau đứng dậy, chúng ta đi bệnh viện.”
“Không đâu…” - đầu óc Chử Điềm đã rối loạn - “Không nhất định là mang thai mà. Chu kỳ của mình thỉnh thoảng không chính xác, cách một tháng không có cũng rất bình thường.”
 
Phùng Kiêu Kiêu đời nào nghe cô nói như vậy:
“Bất kể thế nào, đi bệnh viện khám luôn tốt hơn. Không có việc gì cũng có thể làm cho người ta yên tâm.”
“Ôi, Kiêu Kiêu, cậu đừng vội đã…” - Chử Điềm kéo Phùng Kiêu Kiêu - “Điện thoại di động của mình đang kêu.”
 
Là mẹ chồng cô gọi đến, Chử Điềm bình ổn lại hơi thở, nhấn nút trả lời.
“Điềm Điềm à…”
Chỉ vừa gọi tên cô, giọng Tống Khả Như liền nghẹn ngào. Nhất thời Chử Điềm bắt đầu khẩn trương:
 
“Mẹ, mẹ đừng khóc mà, sao vậy, đã xảy ra chuyện gì?”
Tống Khả Như thút thít một phút mới nói ra một câu hoàn chỉnh:
“Điềm Điềm, mẹ có chuyện muốn nói cho con biết, con phải chuẩn bị tâm lý cho tốt.”
 
“Chuyện gì thế, mẹ nói nhanh đi ạ?”
“Từ Nghi, thằng nhóc Từ Nghi này…” – tâm trạng Tống Khả Như có chút suy sụp, Chử Điềm gấp đến độ tim cũng muốn nhảy ra khỏi cổ họng, bà mới nói xong một câu - “Thằng nhóc này muốn đi bộ đội đặc chủng.”
“Sao ạ?”
 
Chử Điềm cảm thấy tai mình vang lên hai tiếng ầm ầm, cô sững sờ nhìn mặt Phùng Kiêu Kiêu, không nghe thấy câu hỏi vội vã của cô ấy. Cô ngẩng đầu nhìn bầu trời, ánh nắng rực rỡ chiếu lên người cô, cô nhắm hai mắt lại theo phản xạ rồi hôn mê bất tỉnh.
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 87      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
52221
Anh sẽ đợi em trong hồi ức
Tác giả: Tân Di Ổ
view: 319197
Nd: SE.
Phát Rồ
Tác giả: Thả An
view: 678049
Nd: Ngược. HE.
Khi Tình Yêu Đến Lần Nữa
Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
view: 6391459
Nd: HE.
Lương Ngôn Tả Ý
Tác giả: Mộc Phù Sinh
view: 476787
Nd: HE.
Cỏ Quên Sầu
Tác giả: Celia Nguyễn
view: 471431
Nd: HE.
Anh chàng nhà quê thâm tình
Tác giả: Hắc Khiết Minh
view: 310751
Nd: HE.
Đêm Nay Ngủ Cùng Ai
Tác giả: Jassica
view: 419416
Nd: HE.
Thịnh Yến
Tác giả: Chu Loan Loan
view: 488735
Cố chấp cuồng
Tác giả: Ngải Tiểu Đồ
view: 338870
Nd: Ngược. HE.
Nhật ký chia tay
Tác giả: Lâu Vũ Tình
view: 257809
Nd: HE.
Cà Phê Đợi Một Người
Tác giả: Cửu Bả Đao
view: 311266
Nd: HE.
Từ Bỏ Em, Kiếp Sau Nhé
Tác giả: Trang Trang
view: 315283
Nd: HE.
Xin lỗi ! Em chỉ là con đĩ
Tác giả: Tào Đình
view: 569796
Nd: SE.
Sắc yêu ngọt ngào
Tác giả: Duy Kỳ
view: 887345
Nd: HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14947566
Hiền Thê Khó Làm   view 6930973
Em Dám Quên Tôi   view 6890391
Không xứng   view 6860830
Thứ nữ sủng phi   view 6780593
Ân nhân quá vô lại   view 6641028
Mưa ở phía tây   view 6553684
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc