Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Bầy Hạc

Tác giả : Scotland Chiết Nhĩ Miêu   
Chương 69
<< Trước    / 87      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

Vội vã ăn vài miếng ở quán cơm ngoài bệnh viện, Chử Điềm lại chạy về phòng bệnh. Lúc chạy đến Tống Khả Như đang nổi giận, đến gần nghe rõ mới biết được bà bực mình vì Từ Nghi.

“Rốt cuộc công việc bận đến mức nào chứ? Chị không tin! Quân giải phóng có hai trăm hai mươi vạn, thiếu một mình nó cũng đâu có gì là không được đúng không?”
Phó Dục Ninh khuyên bà:
 
“Việc gì phải tức giận với nó vì chuyện này. Bây giờ nó đang bận việc, không nghe điện thoại được nên mới không đến đây. Nếu như nó biết có thể để mặc anh cả không lo sao?”
 
“Ai mà biết được chứ? Đâu phải em không biết nó luôn giận dỗi bọn chị.”
“Nhưng chị dâu như vậy là hẹp hòi rồi, trước việc lớn, Từ Nghi là người hành động theo cảm tính hay sao?”
“Sao không phải chứ? Nếu nó thật sự khôn ngoan, ban đầu còn đi làm cái nghề lính này sao?”
 
Nói đến nói đi, đề tài lại quay trở lại chỗ này. Thân là gia đình quân nhân, trên vấn đề này Phó Dục Ninh đúng là không có gì hay để nói. Đây là tâm bệnh của chị dâu, vừa nói trúng lại phải bắt đầu ầm ĩ.
 
“Được rồi, đừng cãi nhau nữa” - Từ Kiến Hằng vẫn nhắm mắt im lặng không lên tiếng cuối cùng cũng cất lời - “Tôi còn chưa có chết đâu, muốn nó mau chóng trở về chịu tang cho tôi à?”
Tống Khả Như và Phó Dục Ninh đều im lặng.
 
“Còn nữa…” - Từ Kiến Hằng mở mắt nhìn về phía Tống Khả Như - “Sau này bớt nói những chuyện vặt vãnh xa lắc xa lơ trước mặt Tiểu Chử và Từ Nghi đi. Nó đã đi lính gần chín năm rồi, bây giờ bà nói chuyện này có ý nghĩa gì sao? Ngươi khác nói thì cũng thôi, bà còn không hiểu con bà à? Nếu muốn sau này nó không bước vào nhà này nữa thì bà cứ bất chấp náo loạn đi.”
 
Từ Kiến Hằng rất ít khi nói chuyện với Tống Khả Như bằng giọng cứng rắn như vậy. Tống Khả Như tiêu hóa một lúc lâu, muốn phản bác lại nhưng lại không thể không thừa nhận chồng nói có lý.
 
Trong phòng rốt cuộc im lặng trở lại, lúc này Chử Điềm mới đẩy cửa vào. Tống Khả Như thấy cô liền hỏi:
 
“Liên lạc được với Từ Nghi không?”
Chử Điềm lắc đầu, đành nói với bà:
“Trước khi đi anh ấy nói có nhiệm vụ khẩn cấp, không tiện mang theo điện thoại di động, nên bây giờ gọi cho anh ấy chắc chắn cũng không ai nghe.”
Tống Khả Như im lặng, Phó Dục Ninh thấy thế cười khẽ đứng lên nói với Từ Kiến Hằng:
“Anh cả, anh dưỡng bệnh cho tốt, buổi tối em còn có tọa đàm nên đi trước đây. Ngày mai lại đến thăm anh.”
 
Từ Kiến Hằng dặn dò bà trên đường lái xe cẩn thận, Chử Điềm theo sau tiễn bà xuống lầu. Phó Dục Ninh vốn không thích ai đưa tiễn, nhưng lần này đúng lúc bà có việc cần nói với Chử Điềm. Hai người sóng vai đi đến đầu cầu thang, bà khoác thêm áo khoác ngoài, vừa làm bộ như lơ đãng hỏi thăm:
“Có phải con cãi nhau với Từ Nghi hay không?”
 
Chử Điềm:
“… Sao cô biết ạ?”
Phó Dục Ninh cười, tia nắng chiếu xuyên cửa sổ soi lên chiếc cằm hơi nâng lên của bà tạo ra một góc độ xinh đẹp và dịu dàng. Bà không trả lời câu hỏi của Chử Điềm, bởi vì chuyện bị cháu trai điện thoại đánh thức để cố vấn tình cảm cả buổi thật sự quá mất mặt.
“Đừng quan tâm tại sao cô biết được, tính tình thằng nhóc này quả thật cần mài giũa.” - Phó Dục Ninh vỗ vỗ tay cô - “Điềm Điềm, cảm ơn con.”
Chử Điềm: “…”
 
Mấy ngày Từ Kiến Hằng bị thương nằm viện, gần như ngày nào Chử Điềm cũng đến bệnh viện báo cáo. Tống Khả Như sợ cô quá cực nhọc dặn dò cô không cần thiết mỗi ngày đều đến. Ngoài miệng Chử Điềm vâng dạ nhưng vẫn không để lỡ buổi nào.
 
Dù từ lúc kết hôn đến nay không sống chung nhà với ba mẹ chồng, qua lại với nhau cũng không thân thiết, nhưng trong lòng cô vẫn nhớ đến điều tốt đẹp của hai vị trưởng bối này. Dù quan hệ của Từ Nghi và ba mẹ thế nào đi nữa, đó đều là chuyện giữa họ, nhìn từ lập trường của cô, ít ra bây giờ họ vẫn quan tâm rất nhiều cho cô và Từ Nghi, cũng chưa từng làm khó cô. Cho nên với bổn phận làm dâu, theo lý cô nên tận hiếu. Cũng bởi vì thái độ này của cô, mấy ngày tiếp theo họ cư xử với nhau càng thêm hài hòa.
 
Thứ Bảy, Chử Điềm thức dậy từ sớm. Bởi vì trên đường hơi ùn tắc nên lúc đến bệnh viện Từ Kiến Hằng đã ăn sáng xong, đang ngồi đó đọc báo. Một tay cầm báo, đeo cặp kiếng lão, trông hết sức vất vả.
Vừa ngước mắt đã nhìn thấy Chử Điềm đến, ông thả lỏng, cười nói với cô:
“Hôm nay thời tiết khá đẹp, có lạnh không con?”
“Trời trong, mặc áo khoác đã đủ ấm rồi ạ.” - Chử Điềm thấy ba chồng ở trong phòng buồn chán liền đề nghị - “Ba, con đẩy ba ra ngoài một chút, hít thở không khí trong lành nhé?”
Từ Kiến Hằng nghe vậy vô cùng vui mừng đặt báo xuống:
“Cũng tốt, cả ngày cứ chết dí trong phòng, không có bệnh cũng ngột ngạt đến có bệnh.”
Chử Điềm cười, lấy áo khoác choàng lên người Từ Kiến Hằng, lại bảo nhân viên chăm sóc dìu ông đến xe lăn, đẩy xe lăn xuống lầu, đến vườn hoa phía sau khu nội trú.
 
Thời gian này trong vườn hoa tụ tập rất đông người. Phần lớn đều là bệnh nhân nằm viện, ở lâu trong phòng nên ra ngoài hóng mát một chút. Chử Điềm đẩy ông đi giữa dòng người, tâm trạng cũng thoải mái hơn ở trong phòng bệnh.
 
Lúc đi đến một cái đình nhỏ, thấy có hai người già đánh cờ bên trong, Từ Kiến Hằng bảo Chử Điềm đẩy ông vào, ngồi bên cạnh xem vài nước, lại lặng lẽ bỏ đi. Đi về phía trước nữa lại thấy mấy người bạn nhỏ ngồi vây quanh vẽ tranh trên bãi cỏ. Ông cũng bảo Chử Điềm dừng lại, lẳng lặng ngắm nhìn. Có thể thấy vẻ mặt Từ Kiến Hằng vô cùng thư thái và vui vẻ, dường như rất hưởng thụ cuộc sống nằm viện thảnh thơi thế này.
Chỉ nghe ông thở ra một hơi thật dài, cảm thán:
“Ba đã quên mất lần cuối cùng được thư thái như vậy là lúc nào rồi.”
 
Chử Điềm rất hiểu ông, dù sao một người gánh vác một công ty lớn như vậy, chắc chắn chịu áp lực và bận rộn là chuyện đương nhiên. Chỉ sợ xảy ra những chuyện như thế này, nên ông mới ký thác kỳ vọng lớn lao lên vai Từ Nghi.
“Điềm Điềm, bây giờ có thể liên lạc với Từ Nghi không?”
Chử Điềm lắc đầu, cho rằng Từ Kiến Hằng ngồi trước không nhìn thấy nên cô nói:
“Không có ạ, mấy ngày qua cũng không nhận được điện thoại của anh ấy.”
Từ Kiến Hằng khẽ nhíu mày:
“Đã xảy ra chuyện gì?”
Làm lãnh đạo đã lâu, Từ Kiến Hằng hơi hạ giọng nói chuyện như đang nổi giận, vô cùng uy nghiêm. Chử Điềm vội vàng trả lời:
“Chắc hẳn là chưa hoàn thành nhiệm vụ thôi ba.”
Từ Kiến Hằng thoáng im lặng:
“Nó thường xuyên như vậy phải không? Vừa có nhiệm vụ là đi liền mấy ngày không gặp ai, gọi điện thoại cũng không tìm được?”
“Anh ấy… không phải lần nào cũng vậy.”
 
Chử Điềm cân nhắc trả lời. Điều này không hẳn là nói dối, rốt cuộc lúc trước dù mấy ngày anh không thể về nhà nhưng căn bản ngày nào cũng gọi điện về một cuộc. Nghĩ như vậy, ngay cả Chử Điềm cũng thấy lần này có chút kỳ lạ.
Lẽ nào anh đang lẩn tránh cô?
 
Làm sao Từ Kiến Hằng không nghe ra sự dè dặt trong giọng nói của Chử Điềm chứ. Ông nhìn cảnh tượng đám trẻ chơi đùa ở đằng xa, thở dài, nói:
“Con không phải hốt hoảng, ba chỉ hỏi một chút thôi. Hiện giờ nó đi lính, ba còn có thể quản lý nó được bao nhiêu chứ? Ba chỉ nghĩ, cứ như thế mãi thì con phải làm sao đây.”
Chử Điềm thật sự cảm động, không ngờ Từ Kiến Hằng còn quan tâm đến chuyện này thay cô.
“Ba, ba không cần lo lắng cho con đâu, bây giờ con ở trong khu gia thuộc, tiện đường đi làm, ăn ở cũng an toàn, rất tốt ạ.”
Từ Kiến Hằng ừ, Chử Điềm cho rằng ông đã yên tâm, giây lát sau lại nghe ông nói:
“Thật sự không được thì đừng nên một mình gắng gượng, dọn về nhà ở đi.”
Chử Điềm gật đầu, trong lòng thầm nghĩ tốt nhất vẫn đừng dọn về. Không vì cái gì khác mà là gây lộn với nhau cũng không tiện.
Hai người đi dạo trong vườn hoa hơn một giờ, trên đường trở về đột nhiên Từ Kiến Hằng nói với cô:
“Điềm Điềm, con thấy Từ Nghi có được xem là một người lính giỏi không?”
 
Tay Chử Điềm đẩy xe lăn hơi chậm lại, cô không nghe ra ẩn ý của Từ Kiến Hằng nên không dám tùy tiện cất lời. Thoáng suy nghĩ, cô nói:
 
“Có thể vì một nhiệm vụ mà lâu như vậy không trở về nhà, cũng không gọi về một cuộc, toàn tâm cống hiến cho đơn vị còn không xem là người lính giỏi sao ạ?”
 
Cô nói như vậy không hề có dụng ý nói tốt cho Từ Nghi, ngược lại giống như một cô con gái đang làm nũng với ba mình. Nghe vậy, Từ Kiến Hằng cười khẽ, vòng tay qua phía sau vỗ nhẹ lên tay Chử Điềm, dường như đang an ủi cô.
 
“Thằng nhóc này rất có chủ trương của mình. Ba và mẹ đều không thể nào buộc nó làm bất cứ chuyện gì nó không thích, nói ngon ngọt không được, đánh chửi cũng không xong. Nó cứng cổ đứng trước mặt ba, chẳng mảy may nhượng bộ. Có đôi khi ba giận đến mức chẳng biết phải làm gì nó.”
Chử Điềm có thể tưởng tượng ra cảnh tượng kia, không kiềm được liền bật cười.
“Khi nó mới mấy tuổi đã không giống trẻ con chút nào, không hề bộp chộp như mấy đứa trẻ khác, ai gặp cũng khen nó hiểu chuyện.”
Từ Kiến Hằng nhớ lại, giọng nói thong thả ung dung, không nghe ra tâm trạng thế nào.
“Nói như vậy từ nhỏ đến lớn anh ấy đều như thế sao?”
 
“Nào có chứ, lúc Từ Nghi mười mấy tuổi cố chấp hơn hiện tại nhiều.” - Từ Kiến Hằng nói, chậm rãi cười - “Nó cực kỳ hâm mộ anh nó, một lòng muốn chạy ra ngoài. Lúc học lên cấp ba tạm nghỉ một năm, hơn phân nửa thời gian đều chạy ra ngoài chơi, nếu không phải gọi điện thoại về nhà báo bình an, ba cũng không biết nó đang ở đâu nữa.”
 
Chử Điềm nghe thấy mới lạ, không ngờ Từ Nghi còn có thời gian ngông cuồng đến vậy.
 
“Nếu đổi lại góc độ mà nghĩ cũng rất tốt, khi còn nhỏ chơi đủ, như hiện tại cả ngày gò bó trong đơn vị, muốn đi ra ngoài cũng không có thời gian nữa.”
 
Tốt, trái lại rất tốt. Ông từng có lòng cho con trai mình trải nghiệm, nhưng chưa từng nghĩ anh vừa chạy đi thì đã không muốn quay về nữa. Thậm chí có đôi khi, lúc ông thấy Từ Nghi sẽ cảm thấy có chút hoảng hốt. Đó thật là con trai của Từ Kiến Hằng ông sao?
 
Bây giờ Từ Nghi không phải là kiểu mà Từ Kiến Hằng mong muốn anh trở thành. Cả đời ông sát phạt quyết đoán, bày mưu nghĩ kế, oai phong một cõi, từng một lòng muốn cuộc đời con trai mình sẽ đi theo quỹ đạo mà ông đã vạch sẵn. Nhưng sau đó ông thấy Từ Nghi từng bước trưởng thành làm một người lính, phát hiện ông thật sự đã sai quá mức.
 
Đó là con trai ông, lâu như vậy rồi mà đến nay ông chưa từng thỏa hiệp, vậy tại sao phải trông vào đứa con trai chảy chung một dòng máu, bướng bỉnh kiên quyết tận cốt cách giống ông sẽ làm như vậy? Ông quá rõ tính tình của những người như ông và con trai mình, sẽ bất chấp tất cả để cố gắng làm tốt hơn chứ không nhượng bộ.
 
Đến cuối cùng, Từ Kiến Hằng phát hiện, hóa ra nhiều năm như vậy, chẳng qua ông chỉ đang phân cao thấp với bản thân mình. Quả nhiên là buồn cười lại đáng thương.
 
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 87      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
53251
Thất tịch không mưa
Tác giả: Lâu Vũ Tình
view: 304056
Nd: Ngược. SE.
Lần Đầu Bên Nhau
Tác giả: Thái Trí Hằng
view: 349067
Nd: SE.
Dịu Dàng Đến Bên Anh
Tác giả: Nam Lăng
view: 821631
Nd: HE.
Không thể ngừng yêu
Tác giả: Lục Xu
view: 383160
Nd: Ngược. HE.
Thâm Hải
Tác giả: Hắc Khiết Minh
view: 352672
Nd: Ngược. HE.
Yêu em không cần quá cuồng si
Tác giả: Tịch Quyên
view: 378319
Nd: HE.
Bên nhau trọn đời
Tác giả: Cố mạn
view: 275731
Đêm Nay Ngủ Cùng Ai
Tác giả: Jassica
view: 375332
Nd: HE.
Trời sáng rồi, nói tạm biệt
Tác giả: Đản đản 1113
view: 387692
Nd: Ngược. HE.
Hơn cả hôn nhân
Tác giả: Thần Vụ Quang
view: 517266
Nd: Sủng. HE.
Bình minh và hoàng hôn
Tác giả: Tân Di Ổ
view: 252041
Nd: HE.
Nơi cuối con đường
Tác giả: Tình Không Lam Hề
view: 356689
Nd: HE.
Sống Chung Sau Ly Hôn
Tác giả: Khiêu Dược Hỏa Diệm
view: 498108
Nd: HE.
Lại Trán Mai
Tác giả: Hồ Điệp Seba
view: 240917
Nd: HE.
Ước hẹn phù hoa
Tác giả: Lam Bạch Sắc
view: 1774896
Nd: HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14735283
Hiền Thê Khó Làm   view 6842393
Em Dám Quên Tôi   view 6799030
Không xứng   view 6760714
Thứ nữ sủng phi   view 6703961
Ân nhân quá vô lại   view 6567383
Mưa ở phía tây   view 6471490
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc