Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Bầy Hạc

Tác giả : Scotland Chiết Nhĩ Miêu   
Chương 50
<< Trước    / 87      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Sau khi quyết đinh chuyện nhà cửa xong thì Chử Điềm liền vội vàng bổ sung thủ tục và lo chuyện dọn nhà. Phùng Kiêu Kiêu khá oán giận với chuyện này. Bởi vì nếu Chử Điềm dọn đến khu gia thuộc thì cô nàng không thể nào đi chung đường về nhà với cô nữa. Hai người một hướng đông một hướng tây, hoàn toàn bất đồng phương hướng. Với lại cô nàng cũng thật sự không hiểu nổi tại sao Chử Điềm chịu bỏ căn nhà lớn đã sửa sang đâu ra đấy hiện tại để đi ở căn nhà nhỏ trong khu gia thuộc, chẳng phải cảm giác thích thú sẽ giảm mạnh sao?

 
Trong lòng Chử Điềm tự nhủ, đây không phải là chuyện cô gái độc thân có thể hiểu được. Bởi vì điều quan trọng nhất là, khu gia thuộc sư đoàn có tuyến xe tới lui nơi đóng quân của sư đoàn A, mỗi tối hai chuyến, hiện tại Từ Nghi không phải là lãnh đạo của đại đội cơ sở, không cần ngày ngày phải ngồi trông coi ở đó, buổi tối không có việc gì thì có thể đi xe về nhà mà không cần phải xin phép.
 
Vả lại cô tin tưởng Từ Nghi sẽ không mãi là anh lính quèn, từ từ sẽ thăng chức, như vậy cuộc sống của bọn họ nhất định sẽ càng ngày càng tốt. Cô gần như không hoài nghi điều này, nhất là kể từ sau buổi tối gặp bốn thành viên gia đình của Cố Hoài Việt và Nghiêm Chân. Cô cảm thấy chỉ cần hai người họ cố gắng thì học cũng có thể có được cuộc sống như thế. Giống như trong bộ phim “Matxcơva không tin vào nước mắt.” đã nói, muốn làm vợ Tướng quân thì phải gả cho Trung úy trước, cùng anh ta bươn trải hai mươi năm giữa sa mạc, rừng rậm, biên thùy, thậm chí là mưa bom lửa đạn. Tình trạng của họ bây giờ chẳng lẽ không tốt hơn Trung úy nhiều sao?
 
Có điều trong lòng Chử Điềm đồng thời vân phải thừa nhận một câu nói, lý tưởng là tươi đẹp, thực tế là tàn khốc.
 
Ví như lúc thật sự dọn nhà, Từ Nghi cố ý xin hai ngày phép mang toàn bộ đồ dùng đến khu gia thuộc giúp Chử Điềm , không cho cô động một đầu ngón tay. Lần này Chử Điềm vui vẻ chỉ tay năm ngón. Tuy nhiên dọn đến khu gia thuộc chưa được bao lâu, một tờ mệnh lệnh ban xuống, đợt huấn luyện dã ngoại của sư đoàn A đã bắt đầu. Đặc biệt, bộ phận chịu trách nhiệm huấn luyện tại nơi tập huấn nhất định phải cử người giám sát. Thân là người mới của bộ phận tổ chức huấn luyện, Từ Nghi phải đến sớm, thế là đã có hai tuần lễ anh không trở về nhà rồi.
 
Chử Điềm đã tập mãi thành quen, thản nhiên bày tỏ: Haha.
 
Hai tuần này, Chử Điềm lại không cảm thấy cô đơn, vấn đề sinh hoạt cũng khá thoải mái. Bởi vì cô đã quen với việc thỉnh thoảng không muốn nấu cơm, mỗi lúc lười như vậy, cô đều đến nhà Cố Hoài Việt – tham mưu trưởng Cố ăn ké.
 
Tay nghề của Nghiêm Chân – vợ tham mưu trưởng quả thật rất tuyệt, mặc dù đều tham khảo từ sách nhưng hương vị món ăn cô nấu lại chẳng giống hương vị Nghiêm Chân làm chút nào. Điều này không riếng gì cô, ngay cả hai người bạn nhỏ cũng nếm ra được. Vì vậy cậu bạn nhỏ Cố Gia Minh nghiêm túc kháng nghị với cô, sau này ở nhà cậu, cô chịu trách nhiệm ăn cơm là được rồi, không cần phải xuống bếp. Dưới sự khinh bỉ của người bạn nhỏ, Chử Điềm lại nghĩ, cảm thấy chuyện này cũng có lý.
 
Tối nay cơm nước xong, Nghiêm Chân đốc thúc Cố Gia Minh đi làm bài, Chử Điềm theo Cố Manh Manh vẽ tranh. Tiểu Manh Manh vừa mới tắm xong, hai đuôi sam được tết ban ngày giờ thả xõa, ngoan ngoãn vén sau tai. Chử Điềm ngối phía sau cô bé, ngưit mùi hương thơm mát của mái tóc được gội sạch, nắm bàn tay nhỏ nhắn min màng của cô bé, tô màu cho bức tranh vừa vẽ xong.
 
Chử Điềm nhìn đứa bé trong lòng, trái tim hóa mềm nẫu, cô cảm thấy nếu thật sự có con cũng không tệ. Ý nghĩ này vừa mới nhen nhóm, cô đã bị bản thân mình làm cho giật mình. Cô vừa thật sự suy nghĩ đến chuyện muốn có con sao?
 
Đúng lúc này, chuông cửa đột nhiên vang lên. Bạn học Tiểu Manh Manh bật dậy khỏi ngực cô, nhanh nhảu đi mở cửa. Người ngoài cửa khiến cô bé ngạc nhiên hoan hô một tiếng, đưa cánh tay muốn được ôm:
“Ba ơi!”
 
Cố Hoài Việt- tham mưu trưởng Cố khom lưng bế con gái lên, hôn một cái lên gương mặt trắng nõn của cô bé. Tiểu Manh Manh vui mừng ôm cổ ba. Nghiêm Chân hơi kinh ngạc nhìn chồng mình.
“Không phải nói ngày kia mới về sao? Sao hôm nay anh đã…”
“Kết thúc sớm.” – Cố Hoài Việt nói – “Cho nên anh về thẳng nhà luôn, còn chưa về sư đoàn nữa.”
 
Trách sao cả người bụi bặm. Nghiêm Chân bế con gái, thúc giục anh mau đi tắm. Cố Hoài Việt biết mình bị ghét bỏ, cười cười cởi áo khoác rồi đi về phía phòng tắm, cũng không quên lên tiếng chào Chử Điềm và thằng con trai béo nhà mình. Nhớ đến cái gì đó, anh quay đầu nói với Chử Điềm:
“Đúng rồi, Từ Nghi cũng về cùng xe anh, chắc hẳn lúc này đã về đến nhà rồi.”
Tay Chử Điềm đang vẽ tranh khựng lại, Từ Nghi cũng về ư?!
Chử Điềm ngồi không yên nữa, cầm lấy chìa khóa, tạm biệt họ trở về nhà trong đôi mắt chăm chú thấp thoáng ý cười của Nghiêm Chân.
 
Nhìn từ lầu dưới, đèn trong nhà vẫn tối om. Chử Điềm ngừng thở, nhanh chóng lến lầu mở cửa, tạch một tiếng bật đèn lên, lại phát hiện trong phòng khách không có một bòng người. Cô thoáng tỉnh táo lại, đi đến hai căn phòng ngủ xem thử, cũng không có ai. Sau đó đến phòng bếp, phòng vệ sinh, kết quả đều giống nhau.
 
Chử Điềm chán nản trở về phòng khách, ngồi phịch xuống ghế salon. Nhìn chiếc bàn trà bóng loáng có thể soi người trước mắt, Chử Điềm nghĩ thầm, lẽ nào tham mưu trưởng Cố gạt cô? Nhưng càng nghĩ càng cảm thấy không thể nào. Nhưng mà người đâu, trong nhà quả thật không nhìn thấy bóng dáng Từ Nghi đâu cả.
 
Lúc đang vô cùng rối rắm, ngoài hành lang đột nhiên vang lên hai tiếng ho khan, truyền qua khe cửa chưa đóng kín. Chử Điềm khẽ giật mình, đứng lên bước nhanh ra cửa nhà. Thoáng do dự, cô bật đèn hành lang lên, sau đó nhìn thấy một người ngồi trên bậc thứ nhất của cầu thang rẽ lên lầu, dựa vào lan can ngủ thiếp đi. Đèn đột ngột sáng lên, anh khẽ nhúc nhích, nhưng chẳng hề tỉnh lại, cảnh trước mặt như một giấc mơ.
 
Anh đang gục đầu, cổ áo dựng thẳng rất cao, khiến người ta không thấy rõ mặt lắm. Chử Điềm đành phải rón rén đi đến trước mặt anh, khẽ ngồi xuống, lay lay đôi chân đang gập lại của anh:
“Từ Nghi?”
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 87      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
54281
Vợ Có Thuật Của Vợ
Tác giả: Dư San San
view: 374920
Nd: HE.
Nữ Hoàng Và Kẻ Cướp
Tác giả: Nhân Hải Trung
view: 216815
Nd: HE.
Cớ sao nói không yêu
Tác giả: Cố Tây Tước
view: 408704
Nd: Ngược.
Chỉ là chuyện thường tình
Tác giả: Tâm Văn
view: 6328835
Tiên Hôn Hậu Ái
Tác giả: Mạc Oanh
view: 952853
Nd: Sủng. HE.
Không thể buông tay
Tác giả: Úy Không
view: 708228
Nd: Ngược. HE.
Xin em đứng đắn chút
Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong
view: 1381539
Nd: HE.
Em Là Tất Cả Những Gì Anh Khao Khát
Tác giả: Tùy Hầu Châu
view: 677946
Nd: Sủng. HE.
Mộ phần trái tim
Tác giả: Đản đản 1113
view: 281087
Nd: HE.
Copy mối tình đầu
Tác giả: Hoa Thanh Thần
view: 263783
Nd: Sủng. HE.
Tình đầu khó phai
Tác giả: Lục Xu
view: 498520
Nd: Ngược. HE.
Hãy để anh ở bên em
Tác giả: Vân nghê
view: 328776
Hải Dương
Tác giả: Hắc Khiết Minh
view: 215270
Nd: HE.
Vợ cũ bị câm của tổng tài bạc tình
Tác giả: Hạ Nhiễm Tuyết
view: 955943
Nd: Ngược. HE.
Biến yêu thành cưới
Tác giả: Lục Xu
view: 283868
Nd: HE.
1 Cm Ánh Dương
Tác giả: Mạc Phi Bảo Bảo
view: 398404
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14735180
Hiền Thê Khó Làm   view 6842393
Em Dám Quên Tôi   view 6799030
Không xứng   view 6760714
Thứ nữ sủng phi   view 6703961
Ân nhân quá vô lại   view 6567383
Mưa ở phía tây   view 6471490
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc