Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Bầy Hạc

Tác giả : Scotland Chiết Nhĩ Miêu   
Chương 35
<< Trước    / 87      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Từ Nghi cũng nhìn thấy Chử Điềm. Anh đứng nguyên tại chỗ, ngẩng đầu nheo mắt đánh giá cô trong chốc lát, sau đó cởi vụt chiếc nón đang đội trên đầu ra.

Điều này khiến cho hai người đều nhìn thấy rõ đối phương, Chử Điềm không nhịn được hô lên một tiếng, trợn tròn mắt nhìn chằm chằm Từ Nghi. Khóe mắt Từ Nghi hơi co rút, hai tay vô thức thoáng nhắm chặt lại. Anh nhấc đôi chân cất bước đi vào tòa nhà khu nội trú.
 
Nhìn bóng dáng ấy biến mất trong tầm mắt, đầu óc Chử Điềm nhất thời rối loạn. Sao anh lại đến đây? Là ai báo cho anh biết? Cô Phó Dục Ninh ử? Không thể nào! Lẽ nào là Phùng Kiêu Kiêu? Hay là……Hà Tiêu?
 
Lúc đầu óc Chử Điềm chất đầy nghi vấn, Từ Nghi đã sải bước lên đến tầng ba, tìm thấy cô mà chẳng mất chút công sức nào. Nhìn người đàn ông đột ngột xuất hiện trước mắt, Chử Điềm cảm thấy đầu óc mình không còn hoạt động được nữa, mãi lâu sau cô mới ngượng ngập cất tiếng chào anh:
“Hi…”
 
Từ Nghi nhìn cô, chau mày. Chử Điềm tháy anh không muốn nói gì, tưởng anh tức giận, vội vàng muốn giải thích. Có điều còn chưa cất lời đã bị anh cắt ngang.
“Sao thế này?”
Giọng nói trầm thấp như phải cắn từng chữ mới có thể cất lên thành tiếng. Chử Điềm hơi hoảng hồn:
 
“Đột ngột bị viêm ruột thừa cấp tính, làm phẫu thuật.”
Sắc mặt Từ Nghi vụt thay đổi:
“Chuyện khi nào?”
“Đã ba bốn ngày trước.”
 
Chử Điềm cảm thấy hơi bối rối, rốt cuộc là ai đã nói cho anh biết, lẽ nào chỉ nói cô nhập viện thôi sao, không nói bị bệnh gì, cũng không nói làm phẫu thuật sao? Như vậy không phải là khiến cho người ta lo lắng suông sao?
 
Từ Nghi cảm thấy tai mình ù đi, chẳng nghe thấy gì nữa. Chử Điềm có chút bối rối nhìn Từ Nghi:
“Bây giờ em đã khá hơn rồi, mấy ngày nữa có thể cắt chỉ xuất viện.”
“…”
“Anh…giận hả?” – Chử ĐIềm lo sợ bất an quan sát vẻ mặt anh – “Em thật sự cảm thấy khỏe rồi.”
“…”
 
Thấy anh không nói lời nào, Chử Điềm đành phải kêu anh một tiếng. Từ Nghi nhìn chằm chằm Chử Điềm, đến lúc bên tai im ắng trở lại mới từ từ bước tới trước mặt cô. Nhìn cô có chút hoảng hốt lung túng, Từ Nghi định nói gì đó, nhưng giờ phút này đầu óc anh lại rối như tơ vò, một cơn giận dâng lên khiến lồng ngực anh nghẹ ứ. Anh quay lưng đi, hai tay siết chặt thành nắm đấm, cố gắng khắc chế bản thân.
 
Chử ĐIềm thấy anh như vậy, cho rằng anh giận thật, cũng hơi không vui. Cô gạt anh nhưng cũng xuất phát từ việc muốn suy nghĩ cho anh mà. Cô đứng sau anh, cúi đầu xoắn ngón tay, nhỏ giọng nói:
“Nếu anh ghét em gạt anh, trong lòng không vui, vậy thì anh đi đi.”
“Đi?” – Từ Nghi bông quay lưng lại hỏi cô – “Em bảo anh đi đâu hả?”
Chử ĐIềm quay mặt đi:
“Thích đi đâu thì đi, ở đây nhìn anh cau có sẽ ảnh hưởng đến tình trạng khôi phục sức khỏe của em.”
 
Nói thì nói như thế, nhưng mắt cô bất giác đỏ lên. Anh giận à? Cô còn ấm ức hơn nữa kìa. Từ nhỏ đến lớn cô chưa từng nằm viện một mình.
 
Từ Nghi im lặng, không biết đang suy nghĩ điều gì. Chử Điềm không biết làm sao với bô dạng này của anh, cô nổi giận, dứt khoát không để ý đến anh nữa, lau mặt trở về phòng bệnh. Nhưng hành lang chật như vậy, Từ Nghi lại đứng chắn phía trước, cô không nghiêng người căn bản không qua được.
 
Chử Điềm đưa tay đẩy anh một phát:
“Tránh ra!”
Từ Nghi không lên tiếng cũng không nhúc nhích. Chử Điềm đành phải đẩy anh một phát nữa:
“Em bảo anh tránh ra!”
Từ Nghi vẫn bất động khẽ chớp mắt. Anh nhìn Chử Điềm, bỗng nhiên đưa tay cẩn thận ôm cô vào lòng rồi siết chặt.
 
Tất cả nỗi ấm ức của Chử Điềm đều tuôn trào, cô dùng hết sức lực véo cánh tay anh. Từ Nghi vẫn đứng im bất động mặc cho cô trút giận, nhưng cánh tay càng ôm chặt thêm, chặt đến mức khiến cô dần dần mất hết sức lực, vùi đầu vào lồng ngực anh, nước mắt rơi lã chã. Người này sao lại đáng ghét như thế chứ?
 
Qua hồi lâu, cảm xúc của Chử Điềm ổn định lại, cơn giận cũng coi như tiêu tan hơn phân nửa. Cô biết anh quan tâm mình nên rối loạn, lòng sao nỡ so đo với anh chứ.
Hai người cùng nhau trở về phòng bệnh, chị Khương nhìn thấy Từ Nghi, có chút mơ hồ hỏi:
“Đây là?”
Chử Điềm lập tức giới thiệu:
“Đây là chồng em ạ.”
Chị Khương nhìn anh, bừng tỉnh “Ồ” một tiếng:
“Đây chính là Từ Nghi à, người thật tuấn tú hơn trên hình nhiều.”
Chử Điềm cười tít mắt, nhìn trộm Từ Nghi:
“Đây là chị Khương, người chăm sóc do cô út thuê cho em, mấy ngày nay phải nhờ chị ấy săn sóc.”
Từ Nghi cúi chào chị Khương:
“Cảm ơn chị đã chăm sóc Điềm Điềm.”
“Đừng nói vậy.” – chị Khương thấy anh cúi gập người hoảng loạn xua tay liên tục – “Chị đâu có làm không, chị nhận tiền mà.”
 
Bất kể nói thế nào đi nữa, vẫn phải cảm ơn chị.” – Từ Nghi cầm tay Chử Điềm, nói với chị Khương – “Hai ngày nay em ở đây, chị về nghỉ ngơi trước đi ạ, đến khi em đi thì lại phiền chị đến đây ở với cô ấy.”
 
Chị Khương rất khảng khái nhận lời:
“Không thành vấn đề.”
 
Sau khi dặn dò Từ Nghi vài việc cần chú ý sau phẫu thuật, chị Khương lập tức thu dọn đồ về nhà trước. Từ Nghi đưa chị ấy xuống lầu, lúc trở về phòng bệnh thấy Chử Điềm đứng trong nhà vệ sinh, cầm một cái chậu đứng hứng trước vòi. Anh vội vàng đi đến, đưa tay đón lấy chậu nước rửa mặt.
 
Chử Điềm mừng thầm trong lòng, bị bệnh mấy ngày nay, vừa rồi lại bị anh bắt nạt như vậy, xem như lần này để cô có cơ hội sai bảo anh:
 
“Đừng hứng đấy, lát nữa còn phải đổ nước nóng vào thêm.”
Từ Nghi khóa vòi nước, hỏi cô:
“Hứng nhiều nước như vậy làm gì?”
 
“Lau người.” – cô nói – “Bác sĩ không cho em tắm, chỉ có thể lau người nhưng phải tránh vết thương. Nếu không trời nóng như thế, em đã bốc mùi chua rồi.”
 
Từ Nghi nghe vậy liền chỉnh qua nước ấm, sau đó đặt chậu lên bồn rửa tay, quay người đi lấy khăn long:
“Để anh lau người cho em.”
“Đừng!”
Chử Điềm ôm bụng từ chối anh.
“Ngoan.”
Từ Nghi hoàn toàn phớt lờ sự từ chối của cô.
“Anh đặt ở đó, tự em làm.”
Cô khăng khăng, bởi vì thật sự không để anh nhìn thấy vết mổ.
“Không được. Bây giờ vết mổ của em chưa hoàn toàn lành lặn, làm sao khom lưng được? Không sợ đau à?”
“Em có thể nhấc chân lên.”
Chử Điềm đỏ ửng mặt. Rốt cuộc Từ Nghi bị cô làm cho buồn cười, anh đưa tay dìu cô, cúi đầu nói:
“Anh không chê vết mổ của em xấu là được chứ gì?”
Chử Điềm: “…”
 
Người này thật đáng ghét. Cuối cùng kết quả vẫn là Từ Nghi lau cho cô. Trước tiên anh dùng khan long lau sạch người trên cho cô, cẩn thận tránh vết mổ. Sợ cô cảm lạnh, anh khoác khan tắm lên người cô rồi sau đó mới tiếp tục lau bên dưới. Cả quá trình nhẹ nhàng lặng lẽ, tay anh vô cùng dịu dàng. Nếu không phải là toàn thân trần truồng, e rằng Chử Điềm đã ngủ thiếp đi rồi.
 
Khi nhìn thấy vết mổ được băng bó, ánh mắt Từ Nghi dừng lại vài giây, thấy vậy, Chử Điềm vội vàng che lại, đẩy đầu anh, muồn dời sự chú ý của anh. Đổi hai lần nước mới lau xong người, Chử Điềm đỏ ửng mặt chẳng hề muốn ở lại phòng vệ sinh thêm một giây nào, mặc quần áo xong liền đi ra ngoài.
 
Từ Nghi thu dọn phòng vệ sinh xong, sau khi ra ngoài đã thấy Chử Điềm đang thoải mái nằm trên giường. Trong phòng mở điều hòa, anh điều chỉnh nhiệt độ lên vài độ, lại đi đến trước mặt Chử Điềm đắp chăn cho cô. Chử Điềm chưa ngủ, mở choàng mắt ra, nhìn thấy anh thì nghiêng đầu mỉm cười.
 
Từ Nghi cúi đầu lấy ra mái tóc đang bị cô đè bên dưới, dùng dây cột tóc cột lên đỉnh đầu giúp cô. Chử Điềm khẽ kêu ca:
“Khó coi quá, giống như tóc đạo cô vậy.”
Từ Nghi cầm lại bàn tay đang định cởi tóc của cô.
“Như vậy mát hơn.”
“…Được”
 
Chử Điềm miễn cưỡng đồng ý. Một lát sau, y tá đến truyền thuốc kháng sinh. Mạch máu trên mu bàn tay Chử Điềm rất nhỏ, có khi y tá lấy ven một lần không thành công, phải lấy ven một lần nữa. Nhưng vì tụ máu nên nơi từng truyền dịch trên hai cánh tay cô xanh tím. Ngay từ lúc lau người cho Chử Điềm, từ Nghi đã nhìn thấy. Trừ y tá đi, anh lại cầm tay cô.
 
Bàn tay nhỏ nhắn của cô nằm gọn trong lòng bàn tay to lớn của anh, Chử Điềm cảm thấy rằng từ lúc nằm viện đến nay, đây là lần đầu tiên toàn thân cô thư giãn. Cô nắm tay anh hỏi: “Sao anh biết em nằm viện? Ai nói với anh, cô út hay Tiếu Tiếu?”
 
“Không ai nói với anh hết.”
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 87      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
55105
Người chồng máu lạnh
Tác giả: Hạ Nhiễm Tuyết
view: 1186766
Nd: Ngược. HE.
Bí Mật Vượt Thời Gian
Tác giả: Cô Bát
view: 377907
Nd: HE.
Hái sao 2
Tác giả: Lâm Địch Nhi
view: 298391
Nd: HE.
Hoa hồng sớm mai
Tác giả: Lâm Địch Nhi
view: 490898
Nd: Ngược. HE.
Mắt biếc
Tác giả: Nguyễn Nhật Ánh
view: 520047
Hạnh Phúc Ngọt Ngào
Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
view: 565882
Nd: HE.
Đen ăn đen
Tác giả: Cư Ni Nhĩ Tư
view: 6207810
Nd: HE.
Bác sĩ, Nhất Thế cần gì?
Tác giả: Cẩm Trúc
view: 354320
Nd: HE.
Trái Táo Còn Xanh
Tác giả: Tần Nhạc
view: 550741
Sự nham hiểm của Tiêu Đồ
Tác giả: Đản đản 1113
view: 410558
Nd: HE.
Nếu Không Là Tình Yêu
Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
view: 488632
Nd: Ngược. HE.
Không thể ngừng yêu
Tác giả: Lục Xu
view: 413133
Nd: Ngược. HE.
Thiếu Tướng Ế Vợ
Tác giả: Tùy Hầu Châu
view: 315386
Nd: HE.
Hạnh phúc Không bắn, không trúng bia!
Tác giả: Mộc Thanh Vũ
view: 462882
Nd: Sủng. HE.
Ước hẹn phù hoa
Tác giả: Lam Bạch Sắc
view: 1836078
Nd: HE.
Dùng cả đời để quên
Tác giả: Diệp Tử
view: 1050497
Nd: SE.
Cấp lại, ok?
Tác giả: Tiểu Hài Tử Ngươi Tới Đây
view: 359161
Nd: HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14942210
Hiền Thê Khó Làm   view 6928398
Em Dám Quên Tôi   view 6885550
Không xứng   view 6857740
Thứ nữ sủng phi   view 6778121
Ân nhân quá vô lại   view 6638247
Mưa ở phía tây   view 6549564
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc