Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Đừng nhân danh tình yêu

Tác giả : Bất Kinh Ngữ   
Chương 40
<< Trước    / 45      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

Cô không biết làm thế nào:

 
- Không phải, em không có ý gì cả, bây giờ đầu óc em đang rất hỗn loạn.
 
Anh cúi đầu nghĩ ngợi:
 
- Vậy lúc nào em mới có thể nghĩ thông suốt? – Anh nói. – Anh gọi điện cho em, em nghĩ thông suốt rồi thì có thể nói với anh.
 
Cô nói nhỏ:
 
- Lần nào cũng bắt em đợi điện thoại của anh, lần này đến lượt anh đợi em.
 
Anh nói:
 
- Được, em gọi cho anh vậy. – Anh lại thêm một câu. – Nếu chẳng may anh không nghe, thì nhất định là lúc ấy anh đang mổ.
 
Cô đang định đóng cửa, lại nghe thấy anh bình thản nói một câu:
 
- Dù sao anh cũng đợi điện thoại của em.
 
Cô khẽ khàng khép cửa lại, bần thần dựa vào cửa một lúc, bên tai văng vẳng tiếng bước chân càng lúc càng xa của anh.
 
Bà Vương Vĩ Lệ bê bát cơm vừa ăn vừa đi từ trong ra, lườm cô một cái rồi gắt lên:
 
- Đứng đực ra đấy làm gì, còn không mau ăn cơm đi!
 
Mấy hôm sau, ông Lục kéo theo bà Tôn Huệ Quốc tới thăm nhà họ Đồ.
 
Ngoài mặt thì nói là tới thăm thằng cháu và bà thông gia vất vả đã lâu, còn trong lòng rốt cuộc là như thế nào, mọi người đều rất rõ mà không nhắc tới nửa lời.
 
Mục đích chuyến đi này của ông Lục tương đối rõ ràng, thái độ hết sức thành khẩn, thậm chí còn có vẻ nơm nớp lo âu. Ông xách theo đầy những thứ đồ bổ dưỡng như nhân sâm tổ yến, nhân sâm nghe nói là loại sâm rừng đã cất kỹ suốt bao năm, tổ yến là loại yến thiên nhiên sống trong hang mới nhờ người ta mang từ Nha Trang, Việt Nam về.
 
Bà Tôn Huệ Quốc cũng không còn vẻ hung hăng, hống hách thường ngày, cười cười nói nói với bà Vương Vĩ Lệ bằng giọng điệu nhỏ nhẹ, tươi tắn, thỉnh thoảng bà Vương Vĩ Lệ quăng ra một cái nhìn sắc lẹm, bà ta cũng chỉ coi như không thấy, nuốt giận cười trừ, ra vẻ hiền lương thục đức. Không chỉ có thế, bà ta còn đích thân xuống bếp của nhà họ Đồ, đun lại tổ yến đã ngâm sẵn, tự tay bưng tới cho bà thông gia, còn lại một bát nói là để dành cho cô con dâu đi làm chưa về.
 
Bà Vương Vĩ Lệ cảm thấy rất khoái trá, còn bà Tôn Huệ Quốc nói một cách dễ nghe chẳng qua chỉ là làm mẫu, tổ yến này phải ngâm như thế nào, nhặt lông ra làm sao, rồi phải chưng bao lâu, rồi lại dặn dò bà thông gia nhớ mỗi ngày chưng cho con gái ăn, bà ta còn nói bao giờ bên này ăn sắp hết thì họ lại cho người mang tới.
 
Kẻ tung người hứng như vậy, hai bên đều rất hòa hợp, bên nào cũng cân nhắc những điều cần kiêng kỵ, thấy tốt thì hùa theo, đồng thời ngấm ngầm tỏ ý sau này sẽ không nhắc tới những hiềm khích cũ, cũng phải thôi, có gia đình nào mà không có những chuyện cơm không lành canh không ngọt? Nếu “hiểu lầm” đã được hóa giải, coi như chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ thành không.
 
Lại có một buổi tối, Đồ Nhiễm về nhà thì thấy bà Vương Vĩ Lệ đang thu dọn đồ đạc cho Đồ Loan quay lại Bắc Kinh. Thu dọn xong xuôi, bà lôi ra một cái va li to, nhét quần áo của mình vào. Đồ Nhiễm giật mình, tưởng bà lại lên cơn giận dỗi gì, bèn hỏi:
 
- Mẹ, mẹ đang làm gì thế?
 
Bà nói:
 
- Mẹ lên Bắc Kinh ở với em con mấy ngày.
 
Cô ấp úng:
 
- Thế cháu ngoại mẹ phải làm thế nào bây giờ, mẹ có giận thì giận, nhưng đừng bỏ mặc Đá Cuội chứ ạ.
 
Bà trừng mắt nhìn cô:
 
- Con nói linh tinh gì thế? Mẹ sợ em trai con lái xe đường dài không an toàn, con xem nó gầy tong teo như thế, mới về được có mấy ngày đã lại đi, còn chưa bồi bổ sức khỏe cho tử tế, mẹ phải đi theo giám sát nó. Hơn nữa, chẳng phải là con còn được nghỉ phép năm sao? Con cứ nghỉ trước đi, chịu khó trông thằng bé mấy hôm, nếu con không xoay xở nổi thì bảo bố mẹ chồng con giúp một tay. Con yên tâm, bây giờ họ đang xuống nước, việc gì cũng phải cúi đầu trước mẹ, không tranh thủ thì phí ra, cũng để cho họ nếm thử sự nhọc nhằn của việc trông trẻ con. – Bà hừ một tiếng. – Tốt nhất con cứ quẳng thằng Đá Cuội cho nhà họ, mặc hai ông bà già ấy xoay xở, chết sao nổi, mẹ xem họ có dám không chăm sóc thằng bé cho tốt không? Thằng Đá Cuội mà thiếu một cọng tóc, thì e là con trai họ sẽ tới liều mạng với họ.
 
Đồ Nhiễm nói:
 
- Sao bây giờ thái độ mẹ lại quay ngoắt 180 độ thế?
 
Đồ Loan đứng cạnh đó cười hềnh hệch:
 
- Mấy hôm trước anh rể đến đây, chị hai đi làm nên không biết.
 
Quả thật Đồ Nhiễm không biết.
 
Đồ Loan lại nói:
 
- Anh rể em nói mấy câu, chị có muốn biết hay không? Xìa chút gì ra đây thì em nói cho.
 
Đồ Nhiễm nói:
 
- Nếu mày không nói, chị sẽ mách mẹ chuyện mày đến náo loạn đám cưới nhà người ta.
 
Mặt cậu chàng biến sắc:
 
- Gì cơ, gì cơ, chị nói lung tung gì thế?
 
Đồ Nhiễm nói:
 
- Có gì mà chị không biết đâu, mày giấu được chị chắc? Cô dâu họ Quan tên là…
 
Đồ Loan lập tức bò đến trước mặt cô:
 
- Anh rể bảo mẹ nếu có giận thì đánh anh ấy chứ tuyệt đối đừng đánh chị. – Thằng nhóc lại níu lấy cô bằng vẻ mặt cực kỳ đau khổ. – Coi như em cầu xin chị, mau làm lành cho xong đi, nếu không mẹ lại suốt ngày quấy rối em…
 
Bà Vương Vĩ Lệ quả nhiên đi cùng xe con trai tới Bắc Kinh. Hôm đi bà rất vui, gặp ai cũng nói con trai tôi lái xe về Bắc Kinh ở nhà mới, thực ra làm gì có nhà mới nào.
 
Đồ Nhiễm xin nghỉ phép nửa tháng, nhưng không gửi Đá Cuội tới nhà họ Lục mà tự mình trông con. Hai ngày đầu còn ổn, mọi thứ bình thường, chỉ hơi bận một chút, cũng không có thời gian nghĩ ngợi những chuyện khác.
 
Còn về phía Lục Trình Vũ, cô không có thời gian gọi điện cho anh, anh cũng không nói sẽ tới thăm.
 
Buổi chiều, cô em chồng đi làm về tới thăm hai mẹ con, đưa cho Đồ Nhiễm hai thứ, nói là anh hai em bảo mang đến cho chị.
 
Đồ Nhiễm đưa mắt nhìn, một là tấm biển xe tạm thời mà Lục Trình Vũ dùng hồi trước, số LU527. Một là một miếng ngọc trắng chạm hình hai con chuột nhắt. Đồ Nhiễm nghĩ, miếng ngọc này vốn là đồ của nhà mình, bây giờ vật hồi chủ cũ là ý gì, chẳng lẽ thật sự muốn ly hôn với mình sao?
 
Thấy cô đăm đăm nhìn miếng ngọc, Lục Trình Trình đưa tấm biển số xe tới trước mặt cô, cười khúc khích:
 
- Chị, sao chị không nhìn cái này này?
 
Đồ Nhiễm không hiểu:
 
- Anh em bảo em mang cái này cho chị làm gì? Cất công bảo chị vứt hộ cho à?
 
Trình Trình vội nói:
 
- Không được vứt, nhất định phải giữ lại, bao nhiêu là ý nghĩa kỷ niệm thế này. – Rồi cô bé lại nói. – Lúc đầu em nhìn cũng chẳng hiểu gì cả, sau này mới hiểu ra.
 
Đồ Nhiễm ngắm kỹ một lúc, mặt bỗng đỏ ửng lên[9].
 
[9] LU527, LU có thể hiểu là phiên âm của từ Lục trong Lục Trình Vũ, còn 527 (wu er qi) đọc lên giống “Tôi yêu vợ” (wo ai qi).
 
Sau khi Trình Trình ra về, thời tiết biến đổi, trời nổi gió, đổ mưa, nhiệt độ giảm gần mười độ, giống hệt như tiết xuân hàn.
 
Ban đêm Đồ Nhiễm ngủ say quá, Đá Cuội đạp chăn ra, sáng hôm sau bắt đầu hắt xì, sau đó là ho, cuối cùng bị sốt, bệnh phát triển rất nhanh.
 
Đồ Nhiễm bế con tới khám ở Trung tâm Bà mẹ và Trẻ em tỉnh, bác sĩ chẩn đoán là bị viêm amidan, kê cho thuốc hạ sốt và kháng sinh dạng bột, uống ngay tại chỗ nên cơn sốt cũng hạ được một chút.
 
Đồ Nhiễm đắn đo không biết có nên gọi điện cho bố thằng nhóc không, nghĩ đi nghĩ lại rồi vẫn gọi, nhưng không ai nghe máy.
 
Cô bế con về nhà, người đã mệt phờ. Cô giúp việc nghỉ Tết đến giờ vẫn chưa quay lại, cô đành phải giải quyết vấn đề ăn uống của thằng bé trước rồi mới đến lượt mình. Chỉ tiếc nhà bếp luôn lạnh lẽo, đến nấu một bát mì tôm cô cũng lười, chỉ lôi một hộp sữa tươi trong tủ lạnh nhấp mấy ngụm cho xong.
 
Cô lại ra kiểm tra con, thấy thằng bé đã đỡ hơn, lòng cô mới nhẹ nhõm được một chút, chẳng bao lâu sau thì ngủ thiếp đi cùng cậu bé.
 
Khi tỉnh lại, trời đã tối, cô vô thức đưa tay sờ lên mặt con, lúc này mới phát hiện ra nhiệt độ không hề giảm, thằng bé trong lòng cô nóng như một hòn than, hình như nhiệt độ còn cao hơn cả trước lúc đi khám.
 
Tim cô đập thình thịch, chỉ sợ mình lại lơ đễnh không để ý được con nên mặc cho đầu váng mắt hoa, cô vẫn đứng dậy đi lấy nhiệt kế. Đúng lúc nhiệt kế điện tử trong nhà lại hết pin, cô bèn đi tìm nhiệt kế thủy ngân. Cô tìm thấy cái nhiệt kế trong tủ thuốc trong nhà vệ sinh, bỗng trượt chân ngã oạch một cái, nhiệt kế cũng vỡ tan, những viên thủy ngân vỡ vụn lăn tròn dưới đất.
 
Đúng là đã nghèo còn gặp cái eo.
 
Cô bế con, đứng đực ra một lúc. Điện thoại bỗng reo vang, cô liếc nhìn rồi nhấc máy.
 
Lục Trình Vũ nói:
 
- Đồ Nhiễm…
 
Hình như anh đang đi trên đường, hơi thở gấp gáp, nghe giọng anh không rõ là đang hỏi thăm hay đang cảm thán.
 
Cô cuống lên, không đợi anh nói tiếp đã kể hết mọi chuyện, rồi nói:
 
- Bây giờ em chẳng còn cách nào, anh có thể mau chóng đi mua cho em một cái nhiệt kế về đây không, nếu anh không rảnh thì em sẽ bế Đá Cuội đến phòng khám.
 
Hình như anh hơi khó chịu:
 
- Sao em không nhắn tin cho anh? – Sau đó anh lại nói. – Em đừng cuống, anh sẽ tới ngay.
 
Chưa đến mười lăm phút, đã có người bấm chuông, không biết là ai.
 
Đồ Nhiễm hoang mang ra mở cửa, cô cảm thấy hai ngày vừa qua đúng thật không phải là cuộc sống dành cho con người, cả ngày bận túi bụi khiến cho đầu bù tóc rối, tinh thần sa sút, nhưng giờ cũng chẳng để ý được nhiều như thế nữa.
 
Cô mở cửa, Lục Trình Vũ đã đứng ngay bên ngoài.
 
Cô sửng sốt:
 
- Sao anh nhanh thế?
 
Anh liếc nhìn cô:
 
- Lúc nghe điện thoại anh đã đến dưới lầu rồi.
 
Nói đoạn anh bước vào phòng thăm con trai, anh mua ống nghe và nhiệt kế đo tai.
 
Đá Cuội vẫn đang ngủ say, Lục Trình Vũ đo nhiệt độ cho thằng bé, 38 độ rưỡi. Anh lại nghe tim phổi, thấy vấn đề không quá nghiêm trọng mới thở phào, nhưng miệng lại nói:
 
- Lẽ ra phải gọi điện cho anh sớm hơn… Quá 38.6 độ mới uống thuốc hạ sốt, nên theo dõi trước đã.
 
Đồ Nhiễm ừ một tiếng, rồi mới ngồi dựa vào thành giường nghỉ ngơi. Cảm thấy Lục Trình Vũ đang nhìn về phía mình, cô bất giác cúi đầu vuốt tóc.
 
Anh đặt khẽ tay lên trán cô:
 
- Sắc mặt em không tốt. – Anh nói. – Dạo này đang có dịch cúm, em cũng phải để ý một chút.
 
Cô nói:
 
- Không sao, em hơi mệt, em muốn ngủ một chút.
 
Anh nói:
 
- Em ngủ đi, anh trông con.
 
Cô lắc đầu:
 
- Thôi, chắc cũng phải đợi nó khỏe lại rồi em mới ngủ yên được.
 
Anh vào bếp đi một vòng rồi hỏi cô:
 
- Em chưa ăn tối à?
 
Cô lắc đầu.
 
- Trong nhà có gì?
 
- Mì.
 
 
Một lúc sau, anh bê từ trong bếp ra hai bát mì nóng hổi, hai người họ, một người dựa vào đầu giường, một người ngồi trên chiếc ghế cạnh giường, mỗi người một nơi, lẳng lặng bê bát ăn bữa tối. Lục Trình Vũ ăn rất nhanh, chẳng bao lâu đã vét sạch sẽ, hẳn là anh vừa tan làm nên đã đói ngấu. Đồ Nhiễm cảm thấy anh cứ thế này sẽ rất hại dạ dày, bữa đói bữa no, bữa đực bữa cái, ăn lại nhanh, rất dễ bị bệnh. Cô nghĩ mãi, nhưng lại chẳng nói gì. Cô ăn rất chậm, ăn đến cuối bát thì thấy trong bát còn có một quả trứng gà luộc trắng phau.
 
Cô ngẩn ra, hỏi anh:
 
- Sao anh không ăn trứng gà?
 
Anh đã lấy một chậu nước ấm ra, vừa lau người cho Đá Cuội vừa nói:
 
- Hết rồi, mai anh đi chợ mua thức ăn, mấy ngày hôm nay em sống kiểu gì thế? Nhà không có ai cũng chẳng nói với anh câu nào.
 
Cô lại hỏi:
 
- Mai anh nghỉ à?
 
- Ừ. – Anh nhìn đồng hồ. – Đá Cuội uống thuốc kháng viêm lúc mấy giờ?
 
- Bốn giờ chiều.
 
- Đến mười giờ uống thêm một lần nữa.
 
- Vâng.
 
Anh đi rửa bát, rồi lại đẩy cũi của con ra:
 
- Em ngủ đi, anh trông con.
 
Vẫn không yên tâm, cô bèn đứng dậy theo, nghe thấy anh nói:
 
- Không sao đâu, hai ngày nữa là khỏi thôi.
 
Khi cô đánh răng rửa mặt xong, bước ra khỏi nhà vệ sinh, anh đang ngồi trên sofa đọc báo. Anh bật một ngọn đèn nhỏ, bên cạnh để gối và một cái chăn, cũi của Đá Cuội đặt ở chỗ có thể với tay tới được, có lẽ anh định qua đêm như thế.
 
Đồ Nhiễm quả thật cũng đã quá mệt mỏi, ngay cả hứng thú trò chuyện cũng không có, bèn quay về phòng ngủ nằm. Cô nhắm mắt lại, ánh đèn bên ngoài hắt một quầng sáng mờ mờ lên mi mắt, thảng hoặc lại nghe thấy tiếng giở báo sột soạt khe khẽ, lòng bỗng thấy bình yên.
 
Nửa đầu của đêm, cô ngủ rất say, không chút mộng mị, nửa chừng bỗng bị tiếng trẻ con khóc làm thức giấc. Cô ngồi bật dậy theo phản xạ, cảm thấy có người bế đứa bé dúi vào lòng mình. Người đó nói nhỏ:
 
- Con đói rồi, tìm em đấy.
 
Cô vẫn mơ mơ màng màng, tiếp tục vạch áo lên, cho con bú theo phản xạ.
 
Ban ngày Đá Cuội uống sữa bột, ăn đồ ăn dặm, đêm đến hễ đói thì cu cậu không chịu thứ gì khác ngoài sữa mẹ. Mấy tháng liền Đồ Nhiễm đã hình thành thói quen, hoặc là bản năng làm mẹ, hễ nghe thấy tiếng con khóc là động tác phản ứng cực nhanh, cho dù đầu óc còn chưa hoàn toàn tỉnh táo.
 
Tới khi cô tỉnh hẳn, mới phát hiện trên người mình đang khoác một chiếc áo, còn người kia vẫn chưa đi mà đang ngồi trên giường nhìn hai mẹ con.
 
Từ trước tới nay, da mặt Đồ Nhiễm vẫn mỏng, luôn tránh làm chuyện này trước mặt người khác, giờ lại bị người ta nhìn chằm chằm không chớp mắt, tức thì cảm thấy khó chịu và mất tự nhiên. Ánh đèn lọt từ gian ngoài vào, hơi tù mù, gần như nửa người anh chìm trong bóng tối, còn nửa người cô lại đang ở ngoài ánh sáng. Cô không biết rốt cuộc anh đang nhìn con, hay đang nhìn mình.
 
Cô bất giác cúi xuống, tóc lòa xòa trên trán, ngay sau đó, anh chậm rãi đưa tay vén ra sau tai giúp cô.
 
Cô chỉ có thể nín thở. Bất chợt anh cất tiếng hỏi:
 
- Con phải ăn bao lâu?
 
- Bao giờ no thì thôi.
 
Anh đứng dậy bước ra ngoài:
 
- Xong thì gọi anh.
 
Bấy giờ cô mới thở phào, một lúc sau lại nghe thấy tiếng anh vặn một chậu nước, có lẽ anh muốn lau người cho Đá Cuội để hạ sốt.
 
Cuối cùng Đá Cuội cũng no nê, ngẩng đầu nhìn mẹ rồi lại thiếp đi trong thỏa mãn.
 
Nửa sau của đêm, cô ngủ chẳng ngon, hơi mê man, cô mơ mấy giấc mơ, có vui có buồn, vẫn còn loáng thoáng nhớ được cảnh tượng trong mơ. Cả quá trình đó, bên tai cô không ngừng văng vẳng tiếng Lục Trình Vũ vắt khăn mặt lau người cho con, những giọt nước lanh lảnh gõ vào chậu nước. Tới khi cô hơi tỉnh lại, lắng nghe thật kỹ, gian ngoài lại yên ắng như tờ, chỉ còn nghe thấy hơi thở đều đều của hai bố con.
 
Cuối cùng, cô mở mắt thao láo cho tới khi trời sáng.
 
Hôm sau, Lục Trình Vũ dậy rất sớm, đầu tiên anh ra chợ mua thức ăn, rồi tới bệnh viện thăm bệnh, đến trưa mới trở về, vừa vào cửa liền xắn tay áo lên lúi húi nấu cơm trong bếp. Nhìn người đàn ông cao lớn khoác chiếc tạp dề thường ngày của bà Vương Vĩ Lệ, trông hết sức ngộ nghĩnh, Đồ Nhiễm có phần không quen.
 
Lục Trình Vũ làm chuyện gì cũng nhanh nhẹn, tay chân lại linh hoạt, thái rau thái thịt đều tăm tắp, chẳng bao lâu sau, món chính, món phụ đã bày đủ một bàn. Hơi nước trong nồi bốc lên mù mịt, anh nhìn đồng hồ, đứng bên cạnh đợi rau chín. Trông anh lúc này khá mệt mỏi, hai tay chống nạnh, không đứng thẳng lưng như thường ngày mà uể oải dựa vào tủ bếp, thỉnh thoảng lại liếc nhìn nồi rau, nhưng phần lớn thời gian là nhìn ra ngoài cửa sổ, không biết đang nghĩ gì.
 
Đồ Nhiễm bế con đi lòng vòng quanh nhà, khi bước ngang qua bếp, thỉnh thoảng cô lại liếc vào bên trong.
 
Lúc này, tinh thần Đá Cuội đã khá hơn nhiều, uống một lần thuốc hạ sốt, cuối cùng nhiệt độ cơ thể cũng có chiều hướng hạ xuống, vẫn còn hơi ho nhưng không có trở ngại gì lớn. Chỉ có điều kháng sinh thì vẫn phải uống đủ liều như bác sĩ dặn, nếu không sẽ bị kháng thuốc. Nhưng kháng sinh uống nhiều lại hại dạ dày, huống chi cậu bé mới tí tuổi đầu, mấy hôm ăn uống không tốt, không chịu ăn đồ ăn dặm, cũng chẳng muốn uống sữa bột, sáng ra còn húp tí cháo, giờ đến cả cháo cũng chẳng màng.
 
Lục Trình Vũ nấu xong một bát to bún cải trắng với thịt thái chỉ, bê đến trước mặt Đồ Nhiễm.
 
Cô nhíu mày:
 
- Nhiều quá.
 
Anh nói:
 
- Ăn nhiều một chút, có bắt em ăn hết đâu… Đá Cuội bây giờ cũng chỉ có thể bú chút sữa mẹ thôi…
 
Đồ Nhiễm ngẩng lên nhìn anh, trong lòng cũng không có ý gì khác, ai ngờ trong lúc quay đi anh lại lẩm bẩm:
 
- Rồi rồi, lần này anh lại vì con thôi.
 
Đồ Nhiễm không kìm được, lườm theo bóng anh.
 
Ăn cơm xong, Lục Trình Vũ vặn nước ấm ngập hơn nửa bồn tắm, Đồ Nhiễm khoác một cái phao bơi be bé lên người Đá Cuội, sau đó cởi quần áo cho thằng bé rồi thả cu cậu vào trong nước. Thấy người mình không còn nóng nữa, Đá Cuội khoái chí vùng vẫy trong nước, nổi bồng bềnh như một cục bột trắng nõn mịn màng, bố mẹ ở bên cạnh nhìn mà cũng vui lây. Đồ Nhiễm khẽ vẩy mấy giọt nước lên mặt cậu bé, thoạt tiên cậu nhóc nhìn cô chằm chằm, sau đó lại bật cười khanh khách, trông rất ngây ngô.
 
Hai người lớn bên cạnh cũng vui lây, Lục Trình Vũ chống hai tay vào thành bồn nhìn con trai cười khanh khách, mặt mày rạng rỡ. Đồ Nhiễm lại vẩy một ít nước, lần này bắn lên mặt bố thằng bé, Lục Trình Vũ quay sang nhìn cô, thò tay xuống nước vung một cái, nước bắn hết lên quần áo Đồ Nhiễm.
 
Cô nói:
 
- Anh làm gì thế?
 
Anh cũng nói:
 
- Em làm gì thế?
 
Cô liếc xéo anh rồi ra ngoài lấy khăn tắm và quần áo sạch cho con, khi cô bước vào, Lục Trình Vũ đã bế Đá Cuội lên:
 
- Không được cho con ngâm nước lâu quá, lạnh quá không tốt. – Anh cầm khăn tắm bọc kín thằng bé lại, chỉ chừa ra cái mặt nhỏ xíu. – Nào, để bố sờ trán xem còn nóng không nhé.
 
Nói đoạn, hai bố con cụng đầu vào nhau chơi chọi trâu, Đá Cuội lại hứng chí khua khoắng chân tay. Lục Trình Vũ dứ dứ nắm đấm vào mặt cu cậu:
 
- Nhóc con, xem đầu con to hay nắm đấm của bố to nào.
 
Đồ Nhiễm đưa mắt nhìn, bỗng cảm thấy tay người này cũng to thật, kể cả phần bắp tay lộ ra dưới cánh tay áo đang xắn lên, chắc chắn, mạnh mẽ như đồng hun. Đá Cuội còn ngô nghê cụng mặt vào nắm đấm của người ta, cuối cùng thấy đau, bèn quay ngoắt sang lườm cái nắm đấm một cái sắc lẹm. Đồ Nhiễm xoa đầu con:
 
- Con ngốc quá, người ta mới đùa một tẹo mà con đã tưởng thật rồi, chỉ một chút ơn huệ nhỏ lúc trước là đã mua chuộc được con luôn rồi à?
 
Nói đoạn, cả hai cùng mặc quần áo vào cho thằng bé. Lục Trình Vũ trỏ vào mũi Đá Cuội:
 
- Con ra dáng một tí cho bố nhờ, lát nữa đừng có gây chuyện nữa đấy, hạ sốt rồi thì hạ luôn nhé, đàn ông đàn ang lùi một bước biển rộng trời cao.
 
Miệng anh đúng là miệng quạ đen, tối đến cậu nhóc lại nóng hừng hực như hòn than. Đồ Nhiễm vừa bực mình bố thằng cu nói năng linh tinh, vừa lo cho con trai nên lại mặt nặng mày nhẹ với Lục Trình Vũ. Vì thế hai người càng lúc càng ít nói chuyện với nhau, chỉ trao đổi những câu bắt buộc như thằng bé thế nào rồi, phải uống thuốc rồi, đã hạ sốt chưa hay vẫn thế…
 
May là tuy bệnh tình của Đá Cuội có chuyển biến ngược, nhưng đến sáng ngày thứ ba, cuối cùng cũng hạ sốt, không ho nữa.
 
Hôm đó, thấy Lục Trình Vũ vẫn ở nhà, Đồ Nhiễm lấy làm lạ.
 
Anh bảo:
 
- Nghỉ phép.
 
- Mặt trời mọc ở đằng tây.
 
- … Tối anh lại tới bệnh viện.
 
- …
 
Buổi trưa, Đá Cuội không sốt nữa, hai ông bố bà mẹ trẻ lao lực suốt mấy ngày cuối cùng cũng không chịu nổi, ăn qua loa vài thứ rồi người thì nằm trên sofa canh cũi cho con, người thì nằm vật ra giường ngủ li bì.
 
Đồ Nhiễm còn chưa ngủ say, bỗng thấy tà áo mình bị người ta vén lên, giường lún xuống, cô bỗng hoảng hồn tỉnh giấc. Tới khi hiểu rõ ra là chuyện gì, cô bất giác co rúm người sang một bên, xoay lưng lại phía người kia, tiếp tục ngủ vùi.
 
Nhưng không ngủ nổi.
 
Lúc không ngủ nổi, cô vẫn cứ nằm nguyên một tư thế, cực kỳ khó chịu, cô hơi trở mình, nhúc nhích cánh tay và đôi chân tê rần.
 
Tiếc là giường quá nhỏ, người ta còn chưa chạm vào cô thì cô đã tự chui tọt vào lòng người ta rồi.
 
Lục Trình Vũ rút tay về, lập tức ôm cô chặt cứng, nét mặt anh chăm chú, đôi mắt thăm thẳm, ánh mắt khóa chặt lấy hình bóng cô.
 
Họ nhìn thẳng vào nhau, thở hổn hển, nhịp tim dồn dập giao hòa, anh cúi đầu hôn cô, không chút do dự.
 
Anh ngấu nghiến như thể muốn nuốt trọn cô vào trong bụng. Anh vừa hôn vừa đè nghiến lên cô, cơ thể nóng rực khẽ run lên mà lại cứng rắn khôn cùng, Đồ Nhiễm thậm chí còn có thể cảm nhận được dòng máu đang rần rật chảy trong những mạch máu dưới lớp da anh, nơi nơi đều kích động. Dưới sức ép ấy, cô như sắp tan thành nước, hoặc là hơi nước đang bốc lên từ bàn tay nóng rực, từ giây phút ấy, hồn bay phách lạc.
 
Cuối cùng, anh đè nén hơi thở, khàn giọng hỏi cô:
 
- Có được không?
 
Hơi thở nóng hổi phả bên tai, trong lúc váng vất, Đồ Nhiễm vẫn cảm thấy anh đã nói một câu thừa thãi, trước lúc đó, quần áo trên người cô đã bị lột sạch, “mười tám điệu sờ”[10] đã trình diễn xong xuôi, chỉ còn thiếu mỗi màn xuất kích tiến thẳng vào đề, anh phát huy triệt để phong cách làm việc hiệu suất cao của mình trên giường, hơn thế còn vô cùng ngang ngạnh, không cho phép đối phương phản kháng dù chỉ một chút.
 
[10] Tên một điệu hát dân gian có phần tục tĩu của Trung Quốc, cũng là bài hát cửa miệng của nhân vật Vi Tiểu Bảo trong tác phẩm Lộc đỉnh ký của nhà văn Kim Dung.
 
 
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 45      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
79619
1 Cm Ánh Dương
Tác giả: Mạc Phi Bảo Bảo
view: 369564
Giấc Mộng Giang Sơn
Tác giả: Cương Quyết Mạnh
view: 168199
Nd: HE.
Nghê Thường thiết y
Tác giả: Thanh Ca Nhất Mảnh
view: 281396
Nd: HE.
Hồ Đồ
Tác giả: Ngải Tiểu Đồ
view: 358440
Nd: SE.
Thanh Sơn Ẩm Ướt
Tác giả: Mai Tử Hoàng Thì Vũ
view: 264195
Nd: HE.
Sự Dịu Dàng Chết Tiệt
Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
view: 5808788
Nd: Sủng. HE.
Cô vợ giả của tổng giám đốc
Tác giả: Thanh đình
view: 6226968
Nd: Ngược. HE.
Sống Chung Sau Ly Hôn
Tác giả: Khiêu Dược Hỏa Diệm
view: 460719
Nd: HE.
Không thể buông tay
Tác giả: Úy Không
view: 619854
Nd: Ngược. HE.
Chỉ được yêu mình anh
Tác giả: Nam Lăng
view: 494709
Nd: HE.
Bầy Hạc
Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
view: 286237
Nd: HE.
Nguyêt Quang
Tác giả: Hắc Khiết Minh
view: 220523
Nd: HE.
Trời sáng rồi, nói tạm biệt
Tác giả: Đản đản 1113
view: 347213
Nd: Ngược. HE.
Đêm Nay Ngủ Cùng Ai
Tác giả: Jassica
view: 327643
Nd: HE.
Bẫy văn phòng
Tác giả: Thư Nghi
view: 356483
Nd: HE.
Tôi Muốn Chàng Nam Sủng Này (18+)
Tác giả: Chu Khinh
view: 641896
Nd: Sủng. HE.
Đũa lệch dễ thương
Tác giả: Sư Tiểu Trát
view: 670736
Nd: HE.
Yêu Em Bằng Cả Trái Tim Anh
Tác giả: Điền Phản
view: 3108952
Nd: Sủng. HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14364689
Hiền Thê Khó Làm   view 6112947
Em Dám Quên Tôi   view 6060417
Không xứng   view 5997587
Thứ nữ sủng phi   view 5995939
Ân nhân quá vô lại   view 5857198
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc