Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Đừng nhân danh tình yêu

Tác giả : Bất Kinh Ngữ   
Chương 39
<< Trước    / 45      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Đồ Nhiễm khẽ giằng ra, nhưng lại càng bị nắm chặt hơn. Lòng bàn tay anh rất nóng, giống như hơi nước đang bốc lên mù mịt, nhưng lại hun nóng cô một cách cứng nhắc.

 
Anh dúi chìa khóa xe vào tay cô:
 
- Vào trong xe đợi anh.
 
Trong giây lát, cô không lên tiếng, anh lại nhấn mạnh từng câu từng chữ:
 
- Xin em đợi anh!
 
Cô khựng lại, rồi nhận lấy chùm chìa khóa.
 
Lục Trình Vũ nhìn ra cửa sổ, cho tới khi Đồ Nhiễm và đứa bé đã lên xe, ngồi vào ghế phụ lái, anh mới quay đầu lại, vẫn hỏi em gái mình:
 
- Chuyện gì? Nói!
 
Nhìn đám người Tôn Huệ Quốc lố nhố thò đầu vào xem trò vui như thể chuyện chẳng liên quan gì đến mình, Lục Trình Trình nổi giận, lại thấy Đồ Nhiễm đã đi khỏi nên cô cũng chẳng cần e dè gì nữa, tức tối nói:
 
- Mấy người kia vừa rồi nói chị Nhiễm Nhiễm cái này cũng không tốt, cái kia cũng không tốt, đúng lúc bị dì Vương nghe thấy, dì Vương tức quá nên đánh chị Nhiễm Nhiễm…
 
Lục Trình Vũ hơi ngỡ ngàng, anh nhìn ra ngoài cửa sổ, khi ngoảnh đầu lại, sắc mặt anh trông càng khó coi.
 
Lục Trình Trình tranh thủ thời cơ:
 
- Em cảm thấy mấy người họ cố tình bêu xấu chị Nhiễm Nhiễm, anh, anh không nghe thấy mấy lời đó thôi, ai nghe thấy cũng sẽ không chịu nổi.
 
Bà Tôn Huệ Quốc đang đứng ngay bên ngoài, đời nào chịu để người ta nói dễ dàng như thế, vừa nghe vậy bà liền lập tức xông đến, chỉ tay vào mặt Trình Trình:
 
- Trình Trình, ăn nói đừng có thêm mắm dặm muối như thế, cái gì mà bọn dì cố tình bêu xấu ai chứ, dì lại muốn hỏi con, bọn dì đã nói những gì? Mọi người đang chơi mạt chược yên ổn trên lầu, nào đụng đến ai, có người lại cứ thích rình mò, lòng dạ hẹp hòi bằng cái đầu kim. Chẳng lẽ bọn dì đánh mạt chược ở nhà mình cũng không được à?
 
Lục Trình Trình xét đến cùng vẫn còn nhỏ tuổi, bị bà ta hùng hổ ra oai thì chỉ biết nấp sau anh trai, nhất thời không biết giải thích thế nào.
 
Lục Trình Vũ liếc nhìn bà ta:
 
- Dì cứ để con bé nói hết đã. – Rồi anh lại bảo em gái. – Dì Tôn đã hỏi em nghe được những gì thì em cứ nói ra, không sao hết, có anh ở đây rồi.
 
Trình Trình chỉ mong mỗi lời này của anh trai, lập tức kể hết ngọn ngành, rành mạch, rõ ràng, từ việc bà Vương Vĩ Lệ lên lầu lấy áo, vô tình đứng ngoài cửa nghe thấy bà Tôn Huệ Quốc khua môi múa mép dựng chuyện về Đồ Nhiễm như thế nào, cho tới việc bà Vương Vĩ Lệ chạy xuống lầu đánh Đồ Nhiễm ra làm sao.
 
Giữa chừng bà Tôn Huệ Quốc chặn họng cô mấy lần, lúc thì nói bà ta không nói câu này, lúc thì câu đó cũng không phải do bà ta nói, Lục Trình Vũ lườm một cái, bà ta lập tức im re.
 
Lục Trình Vũ nhìn ông Lục:
 
- Vợ con hiếm khi đến được một hôm, cô ấy hiếu thảo, tới thăm ông nội, mấy người lại nhân lúc con không có mặt mà đày đọa cô ấy như thế? Mấy người thử nói xem, như thế nghĩa là thế nào? Hả?
 
Thấy con trai sầm mặt xuống, ông Lục vội nói:
 
- Hiểu lầm, chắc chắn là có hiểu lầm…
 
Anh độp lại ngay:
 
- Hiểu lầm gì? Mẹ kiếp, mấy người này như thế nào tôi lại còn không biết nữa hay sao? Hôm nay nếu tôi không ở đây, Trình Trình đến mở miệng cũng chẳng dám, bình thường mấy người đối xử với nó như thế nào mà dọa cho nó sợ đến mức này? Đến con ông ông còn đối xử như thế, huống hồ là Đồ Nhiễm? Cô ấy đụng gì đến các người? Người ta vui vẻ bế cháu ông tới chơi, mấy người lại khiến người ta rơi lệ ra về, chuyện như thế mà mấy người cũng làm được à?
 
Thấy lồng ngực anh phập phồng dữ dội, ông Lục đoán chắc cơn giận này không phải là nhỏ, đang muốn lên giọng hòa giải, ai ngờ bà vợ nhà mình đã giành mở miệng trước.
 
Bà ta nói:
 
- Cậu cả, cậu đã nói đến nước này rồi thì chúng tôi cũng nói thẳng với cậu vậy. Về cô vợ hiện nay của cậu, tôi và bố cậu, cả cô cậu nữa, đều thật sự không thích, nói sao nhỉ, cô ta chẳng xứng với cậu chút nào. – Bà ta bấm đầu ngón tay như đang nhẩm đếm. – Học lực tầm tầm, gia cảnh không tốt, công việc lại càng không ổn, còn tính tình thì hẹp hòi, nhỏ nhen, lắm mưu nhiều kế, tính tình nóng nảy, người lớn nói một câu, nó vặc lại mười câu. Có điểm nào xứng với cậu đâu? Có lúc bọn tôi nói năng hơi thẳng thắn một chút, đó cũng là vì sốt ruột thay cho cậu thôi…
 
Ông Lục sốt ruột, đưa tay định ngăn bà vợ lại:
 
- Bà đừng có ở đây tham gia linh tinh nữa, bớt nói đi vài câu!
 
Lục Trình Vũ nhìn bọn họ:
 
- Nếu mấy người đã có mặt hết ở đây, cả cô nữa, hôm nay nói cho rõ, vợ tôi là người thế nào, không giải thích, không cần thiết, tự tôi biết là được. Cho dù cô ấy có kém cỏi đến thế nào, cũng chẳng làm cách nào được, tôi vẫn cứ thấy vừa ý, tôi có mắc lừa cô ấy tôi vẫn thấy vui. Cả đời này tôi có thể không nhận họ hàng, nhưng cũng không thể để cô ấy không được vui. Lời trái tai tôi cứ nói trước, bất luận là ai, nếu còn để mẹ con cô ấy chịu ấm ức thêm một lần nữa, thì kể từ lúc ấy trở đi, coi như tôi không quen biết với người đó.
 
Câu cuối cùng, anh nói rõ ràng từng chữ một, xung quanh lặng phắc như tờ.
 
Anh xoay người bỏ đi.
 
Vừa bước ra cửa, anh đã gặp ông nội đi đánh golf về.
 
Ông nội chẳng hay biết gì về vụ ầm ĩ vừa rồi, nhìn thấy cháu trai thì rất vui vẻ, kéo tay anh lại bảo anh dẫn vợ con vào phòng ngồi chơi, đừng về sớm thế.
 
Lục Trình Vũ đành thoái thác là có việc không thể đợi được, thấy không giữ anh lại được, ông nội đành gân cổ lên dặn dò:
 
- Tiểu Vũ à, bọn con còn trẻ, tranh thủ còn sinh được thì sinh thêm mấy đứa nhóc đi, đừng lo bị phạt tiền, để bố con nộp phạt là được rồi.
 
Ông gào lên như thế, trong ngoài đều nghe rõ mồn một. Lúc trước Lục Trình Vũ còn đang giận dữ, giờ lại thấy vui, một lúc sau lại thấy đầu mình như phình ra. Anh nghiêng đầu ngó nghiêng, Đồ Nhiễm đang bế con trong xe, đầu cúi gằm xuống, không biết cô đang nghĩ gì.
 
Thằng bé không hiểu gì, chỉ ê a thò tay giật tóc mẹ, cô cũng không tránh đi.
 
Lục Trình Vũ bụng bảo dạ, cháu dâu ông sắp chạy mất tiêu rồi, còn sinh với đẻ gì nữa.
 
Anh mở cửa bên ghế phụ lái, giơ tay về phía thằng bé:
 
- Đá Cuội, bố bế nào!
 
Đá Cuội tuy ít khi ở bên anh, nhưng lại rất thích anh, lúc này cậu nhóc đang vừa cười hì hì chảy cả nước dãi, vừa nhào vào lòng anh, như thể đang định ngoạm cho bố nó một miếng.
 
Anh bế thằng bé lên, đặt cu cậu vào cái nôi chuyên dụng cho xe hơi, sau đó đặt lên băng ghế sau, thắt chặt dây an toàn rồi mới lên xe.
 
Đồ Nhiễm không nói không rằng, nhìn ra ngoài cửa sổ.
 
Anh nhìn cô, nổ máy xe:
 
- Chẳng có khí phách gì cả, lần sau mà gặp chuyện như thế nữa thì cứ chửi lại, đánh lại cũng được.
 
Cô vẫn không lên tiếng.
 
Anh đạp chân ga, phóng xe ra đường rồi nói:
 
- Sẽ không có lần sau nữa. – Thấy cô vẫn không nói năng gì, anh gọi khẽ. – Đồ Nhiễm…
 
Tim Đồ Nhiễm bỗng nghẹn thắt lại lạ thường, những cảm xúc chôn vùi bấy lâu phút chốc trào dâng, càng lúc càng dày đặc, không xua đi nổi. Cô ra sức cắn chặt môi, cố gắng đáp lại một câu:
 
- Không sao đâu, có việc gì mà em chưa gặp qua.
 
Cô không nhìn anh mà vẫn quay ra phía ngoài cửa sổ, sợ anh nhìn thấy dáng vẻ thê thảm của mình, nhưng nước mắt cứ không ngừng rơi, như thể mãi mãi không cạn, cô đưa tay lẳng lặng lau đi.
 
Sau đó, cô nghe thấy tiếng anh, rất bé:
 
- Đừng khóc nữa…
 
Câu an ủi ấy rất dịu dàng, rất nhỏ nhẹ, cô ngỡ ngàng vì mình có thể nghe rõ mồn một giữa lúc huyên náo thế này, như thể nó được cất lên ngay bên tai cô.
 
Trong nháy mắt, nước mắt càng không thể kìm nén được, tuôn trào như đê vỡ, cô muốn lấy giấy ăn trong túi xách ra, nhưng lúc này mới nhớ ra túi xách và bình sữa của Đá Cuội vẫn còn để trong nhà họ Lục.
 
Lục Trình Vũ lục ngăn kéo phía trước, tìm được hai tờ giấy ăn giữa một đống lộn xộn tạp pí lù, đưa cho cô.
 
Cô không cầm, anh đặt hai tờ giấy lên đùi cô, rồi nắm lấy tay cô, sau đó ngoặt vô lăng, lái xe ra bờ sông.
 
Nắng chiều nhạt nhòa, chỉ lác đác vài người khách du lịch, người thả diều, người cho con đi nghịch cát, mấy người dân chài đang tung lưới bắt cá sát bờ. Ở băng ghế sau, Đá Cuội đã say ngủ, Lục Trình Vũ đỗ xe bên hàng cây râm mát, nơi đó ít người, gió cũng nhẹ hơn một chút.
 
Anh xuống xe, bước tới mở cửa ghế phụ, nói:
 
- Cô nàng chuyện gì cũng gặp hết rồi ơi, xuống xe thôi.
 
Đồ Nhiễm không nhúc nhích, mảnh giấy ăn trong tay đã bị cô vò nát, nhưng cô vẫn ra sức vo viên.
 
Anh cúi người cởi dây an toàn giúp cô rồi bế bổng cô ra ngoài, đến khi cô đứng yên trên mặt đất rồi anh mới nói:
 
- Anh cứ tưởng hồi xưa lúc không giải được đề toán em đã khóc hết nước mắt rồi cơ.
 
Cô hất tay anh ra:
 
- Em khóc kệ em, không liên quan gì đến anh.
 
Anh nói:
 
- Được rồi, anh đã mắng cho họ một trận, sau này không còn mấy chuyện lằng nhằng này nữa.
 
Cô nói:
 
- Những chuyện này không liên quan đến người khác, mẹ em nói đúng, anh đối xử với em thế nào, thì họ sẽ đối với em thế ấy. Nếu anh tốt với em, chẳng lẽ người nhà anh lại không nhận ra sao?
 
Anh nói:
 
- Sao anh lại không tốt với em? Em chỉ nhớ đến mấy chuyện không tốt, còn lúc anh đối tốt với em em lại chẳng thấy gì.
 
Cô lau nước mắt:
 
- Em thấy gì? Em thấy con người anh đạo đức giả, anh đối tốt với em chỉ là vẻ bề ngoài, muốn cho người khác thấy anh là người tốt, làm chuyện gì cũng đàng hoàng, tử tế, anh chỉ đang bảo vệ hình tượng của mình thôi. Tất cả mọi việc anh làm là do anh thấy nên làm như thế, chứ không phải vì anh thật sự muốn làm.
 
Anh cười cười, đợi cô nói xong rồi mới lạnh lùng hừ một tiếng:
 
- Thế em nói xem, việc anh thật sự muốn làm là gì?
 
Cô không đáp.
 
Thấy cô không nói gì, anh lại mỉa mai:
 
- Em đâu phải là anh, làm sao biết anh muốn làm gì?
 
Bị anh công kích, Đồ Nhiễm không nhịn được bèn lên tiếng:
 
- Anh nhất định muốn em nói phải không, em nói cho anh biết, lúc mang thai em sợ nhất là điều gì, em sợ nhất là anh nóng đầu lên sẽ bảo em bỏ con đi, sau đó chạy theo tình yêu mà anh vẫn hằng ấp ủ. Khi đó cả ngày em chỉ lo lắng chuyện này, cả đêm không ngủ được.
 
Giọng anh cũng chẳng tử tế gì:
 
- Sao anh lại thấy em ngủ ngon lắm nhỉ, ngáy pho pho suốt đêm, làm anh chẳng ngủ được.
 
Cô tức tối lườm anh:
 
- Anh mới ngáy thì có.
 
Một lúc sau, Lục Trình Vũ lại nói:
 
- Anh cũng nói cho em biết, con người anh làm chuyện gì cũng theo đúng ý mình, nếu anh không muốn làm thì không ai ép được anh đâu.
 
Cô độp lại:
 
- Đúng thế, anh làm chuyện gì cũng có ý đồ, chuyện vớ vẩn anh sẽ không thèm làm.
 
Anh cúi xuống nhìn cô, nhíu mày:
 
- Nói tiếp đi, đừng có ăn nói nửa chừng.
 
Cô cũng nhìn lại anh:
 
- Là anh bảo em nói đấy nhé… – Cô ngẫm nghĩ. – Lần trước anh đưa em đi hồ Liên Lý, là vì anh đi hội thảo, anh còn cần giải quyết nhu cầu sinh lý nữa. Anh đối xử tốt với bà ngoại em, là vì bà cũng rất tốt với anh, anh muốn được tiếng là hiếu thảo. Em có bầu, anh mua máy tính xách tay cho em, là vì nó có ít bức xạ, tốt cho đứa bé. Nửa đêm em đói, anh làm bánh bao cho em, là vì anh sợ con không đủ dinh dưỡng. Mới đầu anh kết hôn, giờ lại không chịu ly hôn, cũng đều là vì con, con người anh giống như được lên dây cót, lúc nào nên làm chuyện gì, không nên làm chuyện gì anh đều nắm rõ trong lòng bàn tay…
 
- Được rồi. – Anh đưa tay lên, ôm khuỷu tay đi vòng quanh mấy bước, sau đó xoay người lại nhìn cô, khóe miệng nhếch lên thành một nụ cười. – Thì ra trong lòng em, hình ảnh anh là như thế sao? – Anh lại nói. – Bây giờ anh cảm thấy, mẹ kiếp, anh cũng điên mẹ nó rồi, nên mới làm mấy chuyện đó. Bây giờ em nói mấy lời nhảm nhí đó chẳng qua là muốn ly hôn, muốn ly hôn chứ gì? Thế thì ly hôn quách đi cho xong.
 
Đồ Nhiễm tức nghẹn cả họng, khóe mắt lại bắt đầu cay cay, cô nén một lúc rồi mới nói:
 
- Ly hôn thì ly hôn, ly hôn rồi anh đi mà tìm người tốt hơn, tìm một ông bố vợ làm Viện trưởng tốt biết mấy, để tiền đồ khỏi bị hủy hoại.
 
Anh quay phắt lại nhìn cô chằm chằm, gằn từng chữ một:
 
- Đồ Nhiễm, anh nói cho em biết, đừng nghĩ anh bại hoại như thế, cho dù con người anh xử lý mọi việc vừa hồ đồ vừa máu lạnh vừa đạo đức giả, nhưng về chuyện này, từ đầu chí cuối anh chưa từng nghĩ tới! – Anh nói tiếp. – Tin hay không tùy em, dù sao giờ anh nói gì em cũng không tin.
 
Thấy anh đã thật sự nổi giận, lòng cô thoáng chút không thoải mái, nhưng miệng vẫn nói:
 
- Anh nói gì thì em tin nấy, anh vừa nói ly hôn thì em tin, đó là tự anh nói tới.
 
Anh hơi ngừng lại:
 
- Anh nói đến bao giờ? Anh chỉ nói theo ý của em thôi, từ trước tới nay vẫn luôn là em suốt ngày đòi ly hôn mãi không biết chán đấy chứ.
 
Thấy anh không chịu thừa nhận, máu nóng lại bốc lên đầu cô:
 
- Rõ ràng là anh nói ly hôn, giờ lại đổ vấy lên đầu em? Lúc đó anh nói gì em vẫn còn nhớ rành rành, bà ngoại vừa qua đời, anh nói đợi sinh con xong rồi sẽ tính chuyện ly hôn, chẳng phải anh đã nói thế còn gì?
 
Anh tỏ vẻ không tin:
 
- Em đừng có lập lờ ở đây, lúc ấy là em đòi ly hôn, làm mình làm mẩy với anh, nên anh mới nói đợi sinh con xong thì mới bàn đến chuyện này, đó mới là những gì anh nói.
 
Cô nói:
 
- Bàn chuyện gì, không phải chuyện ly hôn thì là chuyện gì?
 
Lục Trình Vũ bị cô làm cho tức điên, nghiến răng nhả ra bốn chữ:
 
- Càn quấy bậy bạ.
 
Đồ Nhiễm cũng nổi xung, cả hai không ai chịu nhìn ai, không ai chịu nhường ai.
 
Đồ Nhiễm vừa tức giận, vừa nhìn người ta thả diều. Có một người chạy mãi trên bờ cát mà con diều vẫn không bay lên được, cô nhìn mãi, nhìn mãi, thấy khoái chí trên nỗi đau khổ của người khác, bất giác phì cười.
 
Lục Trình Vũ xoay đầu nhìn cô, cô vội thu nụ cười lại, đanh mặt nhìn anh chằm chằm, không chịu nao núng. Anh cứ nhíu mày nhìn cô, rồi lại buông một câu:
 
- Mẹ kiếp, đúng là anh chẳng biết làm thế nào với em.
 
Cô lập tức đốp lại:
 
- Anh đừng có chửi thề nữa được không? Anh nhìn lại giọng điệu này, vẻ rnặt này của anh rồi thử tự soi gương xem, anh có biết thái độ này của anh khiến người ta rất tổn thương hay không?
 
Anh phản bác:
 
- Em nói chuyện thì không làm tổn thương người khác à? Cái gì là tìm ông bố vợ làm viện trưởng? Em đang nghi ngờ nhân phẩm của anh.
 
Cô nói:
 
- Em nghi ngờ đấy thì sao, em nhắm vào của cải nhà anh đấy thì sao, em dùng con để uy hiếp anh đấy thì thế nào? Anh muốn làm thế nào thì tùy anh.
 
Lục Trình Vũ thở phì phò, vung tay lên chỉ vào mặt cô, rồi lại hạ xuống:
 
- Chả sao cả, anh chịu hết, thế đã được chưa?
 
Anh như vậy khiến cô sững sờ, một lúc mới nói nhỏ:
 
- Đúng thật là, anh làm sao mà phải tự làm khổ mình như thế, em đâu có gí dao vào cổ anh.
 
Một lúc lâu anh không nói gì, rồi bất chợt hạ giọng nói:
 
- Khổ hay không là do em nghĩ, đầu anh vẫn đang ở trên cổ của anh, em không thể cứ dùng đầu óc em để suy nghĩ thay cho anh được.
 
Cô cúi gằm:
 
- Không phải, em đang đứng ở góc độ của anh để nhìn nhận thay cho anh, em cảm thấy anh đang tự làm khổ chính mình.
 
Anh nhìn cô, ánh mắt dịu hẳn đi:
 
- Anh nói thế này với em nhé, hai chúng ta ở bên nhau cũng chỉ có hai năm ba tháng, trừ đi một năm anh không có mặt, thời gian còn lại mỗi người đều bận rộn việc riêng, thường xuyên mấy ngày không gặp mặt…
 
Cô lí nhí chêm vào một câu:
 
- Anh cũng biết thế à?
 
Anh không đếm xỉa đến cô mà tiếp tục nói:
 
- Trong đó em mang thai hơn chín tháng, Đá Cuội đã ra đời được bốn tháng, tổng cộng là một năm một tháng, vì thế bất kể anh làm điều gì, em hoàn toàn có thể nói đều là vì con. Có lúc anh từng nghĩ, đứa bé này có lẽ tới hơi sớm một chút, hai ta nên có thêm thời gian để thích ứng lẫn nhau.
 
Nghe anh nói vậy, cô vô thức cúi đầu nhìn Đá Cuội đang nằm trong xe. Cửa xe mở he hé, cậu nhóc con vẫn đang yên ngủ, gương mặt nhỏ xíu bầu bĩnh hơi cau lại, không biết đang mơ thấy điều gì.
 
Lòng cô không thoải mái:
 
- Chuyện của con, em hoàn toàn không hối hận, cho dù mới đầu anh nghĩ khác, thì em cũng sẽ tự mình sinh con ra, sẽ tự nuôi con.
 
Anh ngắt lời cô:
 
- Anh đang nói chuyện tử tế với em, sao em lại lôi chuyện ấy vào?
 
- Em lôi chuyện gì vào?
 
Anh nói:
 
- Cái gì là mới đầu nếu anh nghĩ khác? Anh nghĩ thế nào? Em lại đem đầu anh cắm trên cổ em rồi, có cho người ta nói không hả?
 
Đồ Nhiễm cũng nói:
 
- Anh mới không cho người khác nói ấy, em cũng đang nói theo ý anh thôi, là tại anh quá nhạy cảm thì có.
 
Lục Trình Vũ đứng một lúc, chẳng nói chẳng rằng, tới khi cảm xúc dần lắng lại, anh mới lên tiếng:
 
- Hôm nay không nói nữa, cả hai đều đang giận, càng nói càng không ra gì. – Anh thọc tay vào túi áo, đưa mắt nhìn bờ cát phía không xa, con diều kia cuối cùng cũng đã bay lên được, càng bay càng cao, anh lại chậm rãi lên tiếng – … Chuyện Lý Sơ Hạ, hồi còn trẻ đúng là anh rất lông bông, cô ấy rất tốt, là vấn đề về phía anh… Nếu thật sự anh còn có gì với cô ấy thì cũng không cần phải đợi tới tận bây giờ.
 
Tim Đồ Nhiễm đập dồn dập, cô bất giác nuốt nước bọt, xiết thật mạnh tờ giấy trong tay.
 
Mặt trời dần ngả về tây, gió sông lành lạnh, Đá Cuội khẽ hắt hơi một cái.
 
Cô sực tỉnh, lập tức đóng cửa xe lại rồi nói:
 
- Phải đi thôi.
 
Anh ừ một tiếng, nhưng không cất bước, hình như anh đang nghĩ gì đó nhưng lại không lên tiếng, sau đó mở cửa, ngồi vào xe.
 
Suốt chặng đường, cả hai không nói năng gì, Đá Cuội cũng không tỉnh giấc, rất yên tĩnh.
 
Tới trước nhà mẹ vợ, Lục Trình Vũ mới nói:
 
- Anh lên nói chuyện với mẹ.
 
Đồ Nhiễm nghĩ một lúc rồi nói:
 
- Giờ mà nhìn thấy anh có khi mẹ lại càng giận hơn, lại bảo chúng ta ly hôn, em không đảm bảo mình sẽ không đồng ý. Là em có lỗi với mẹ, cả đời này mẹ chưa từng giận dữ như vậy.
 
Anh không nói gì.
 
Cô xuống xe bế con, Đá Cuội đang nửa mê nửa tỉnh, vùng vằng mấy cái rồi khóc toáng lên.
 
Anh nói:
 
- Để anh đưa hai mẹ con tới cửa.
 
Cô nói:
 
- Không cần đâu. – Rồi tiếp. – Túi xách của em với bình sữa của Đá Cuội để quên ở đó rồi.
 
Anh hiểu ý:
 
- Bây giờ anh sẽ quay về lấy, lát nữa mang tới cho em.
 
Đồ Nhiễm bế con lên lầu, mở cửa ra, nhưng bà Vương Vĩ Lệ lại đóng cửa phòng ngủ. Cô biết bà không muốn gặp mình, đành cho con ăn no rồi sắp xếp cho con xong xuôi, sau đó mới vào bếp nấu bữa tối. Khi mọi thứ đã chuẩn bị đâu ra đấy, trời ngả tối, cô mới đẩy cửa bước vào, gọi mẹ ra ăn cơm. Bà không màng đến, nằm xoay người lại phía cửa.
 
Cô nói:
 
- Mẹ, con biết mẹ giận, nhưng mẹ không thể đem sức khỏe ra để giận dỗi được. Ăn no xong rồi mẹ muốn đánh, muốn mắng con thế nào cũng được.
 
Bà Vương Vĩ Lệ quay ngoắt lại, nghiến răng nghiến lợi nói:
 
- Đánh chửi con thì ích gì, đâu có thể làm cho người ta đối xử với con tốt hơn được. – Rồi bà lại chỉ vào cô. – Con nói xem, con làm thế nghĩa là sao, hôn nhân đại sự, không qua mai mối, ít ra hai đứa cũng có tình cảm với nhau chứ hả?
 
Đồ Nhiễm cúi gằm xuống, không nói gì.
 
Bà Vương Vĩ Lệ hỏi cô:
 
- Vừa nãy ở đó không tiện nói, bây giờ con nói thật với mẹ đi, rốt cuộc là con thích con người ta, hay là nhằm vào của cải nhà người ta hả?
 
Đồ Nhiễm biết rất rõ, hiện giờ đối với chàng con rể, thậm chí là cả nhà anh, bà Vương Vĩ Lệ đều đang rất khó chịu, cô suy nghĩ nhanh như chớp, cuối cùng lí nhí nói:
 
- Vì của cải ạ.
 
Bà Vương Vĩ Lệ tức điên, ném thẳng cái gối ra:
 
- Mẹ sắp bị con làm cho tức chết rồi, tình hình thằng em con vừa mới tốt lên một chút, sao con chẳng để cho mẹ được yên. Mẹ… có lúc mẹ thật muốn nhét hai đứa mày vào lại trong bụng cho rồi. – Bà ngồi xuống giường nói tiếp. – Con tưởng cái suy nghĩ cỏn con đấy của con người ta không nhìn ra chắc? Lão ấy là tay cáo già lăn lộn làm ăn bao nhiêu năm ròng, không lão luyện làm sao mà trụ nổi? Thảo nào thằng chồng con đối xử với con như thế, nó có phải thằng ngốc đâu, đàn ông kỵ nhất là chuyện này, mà chẳng nói gì tới đàn ông, phụ nữ còn kỵ nữa là… Con nói xem, bây giờ phải làm sao cho tốt, con đã đẻ ra rồi, ngày tháng sau này phải tính sao? Hồi xưa bố con dạy dỗ con thế nào vậy hả? Sao con học đại học mà lại thành ra như thế này, hồi đó mẹ đã nói rồi mà, con gái học lắm làm gì, con gặp nhiều người quá nên lắm tâm tư. Con như thế, người ta gọi là nói hay làm dở, tự mình đào hố, tự mình sa chân.
 
Cô vẫn nói:
 
- Mẹ, ăn cơm đã.
 
Bà Vương Vĩ Lệ đứng dậy chửi bới:
 
- Ăn ăn ăn, ăn lắm vào cho chết!
 
Một lúc sau chuông cửa reo, bà hỏi cô:
 
- Ai thế?
 
Cô nói:
 
- Lục Trình Vũ, con quên túi xách ở đó, anh ấy mang đến cho con.
 
Bà bê bát cơm vào phòng:
 
- Con đừng cho nó vào, mẹ không muốn gặp thằng oắt đó.
 
Đồ Nhiễm ra mở cửa, Lục Trình Vũ đang bê một đống đồ đứng bên ngoài, cô lắc đầu với anh, không cho anh vào.
 
Anh nói:
 
- Vậy hai ngày nữa anh lại tới.
 
Cô nhận lấy đống đồ:
 
- Anh đừng đến nữa.
 
Anh nhíu mày:
 
- Đồ Nhiễm, có vấn đề thì phải giải quyết.
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 45      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
60461
Anh sẽ đợi em trong hồi ức
Tác giả: Tân Di Ổ
view: 290666
Nd: SE.
Kiếp Trước Em Đã Chôn Cất Cho Anh
Tác giả: Tào Đình
view: 199717
Nd: SE.
Ảnh hậu tái sinh
Tác giả: Mị Bảo
view: 261620
Nửa Vòng Tròn
Tác giả: Hà Xứ Thính Vũ
view: 282117
Nd: HE.
Tình yêu nơi đâu
Tác giả: Bộ Vi Lan
view: 481113
Nd: HE.
Nơi Nào Đông Ấm
Tác giả: Cố Tây Tước
view: 288915
Nd: HE.
Thời Gian Tươi Đẹp
Tác giả: Đinh Mặc
view: 480083
Nd: HE.
Gặp Ai Giữa Ngã Rẽ Tình Yêu
Tác giả: Diệp Tử
view: 309515
Nd: HE.
Cho Anh Nhìn Về phía Em
Tác giả: Tân Di Ổ
view: 186533
Nd: SE.
Chưa Từng Hẹn Ước
Tác giả: Lục Xu
view: 250393
Nd: HE.
Bùi Sơ Ảnh
Tác giả: Lục Xu
view: 236694
Không xứng
Tác giả: Tội Gia Tội
view: 5998617
Nd: HE.
Ngao du giang hồ
Tác giả: Thập Tứ Lang
view: 191065
Nd: HE.
Nhập Nhầm Xác Yêu Đúng Người
Tác giả: Tựu Mộ
view: 443724
Nd: HE.
Hồ Đồ
Tác giả: Ngải Tiểu Đồ
view: 358440
Nd: SE.
Trâu tiểu thư tìm kiếm tình yêu
Tác giả: Phỉ ngã tư tồn
view: 356483
Nd: Ngược. HE.
Thiếu Tướng Ế Vợ
Tác giả: Tùy Hầu Châu
view: 259766
Nd: HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14364689
Hiền Thê Khó Làm   view 6113977
Em Dám Quên Tôi   view 6061447
Không xứng   view 5998617
Thứ nữ sủng phi   view 5996969
Ân nhân quá vô lại   view 5858228
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc