Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Đừng nhân danh tình yêu

Tác giả : Bất Kinh Ngữ   
Chương 32
<< Trước    / 45      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

Đồ Nhiễm bước tới bấm thang máy:

 - Cũng không phải, hôm nay hơi muộn một chút, xảy ra một chút chuyện.
 
Anh hỏi:
 
- Chuyện gì?
 
Cô nghĩ một lát, không trả lời.
 
Anh đứng dậy bước tới gần cô, lời ngắn ý dài:
 
- Em không phải là con gái chưa chồng, em còn có con, có nhớ không?
 
Cửa thang máy mở ra, Đồ Nhiễm chặn cửa, chưa đi vào vội, ngoái lại nhìn anh.
 
- Bình thường ban ngày em trông con, buổi tối mẹ em trông nhiều hơn một chút, không phải ngày nào em cũng về muộn như thế này, anh không cần phải lo lắng cho con trai anh, mẹ em chăm sóc nó rất chu đáo.
 
- Anh không lo việc này. – Lục Trình Vũ đứng sát lại phía cô, nhíu mày nói. – Lại hút thuốc à?
 
- Không, người khác hút nên bị ám mùi.
 
- Thế cũng là hút thuốc bị động. Có uống rượu không?
 
- Không.
 
Anh gật đầu:
 
- Đồ cay đồ mỡ cũng không được ăn, thức ăn bên ngoài không sạch sẽ.
 
Cô nói:
 
- Em biết
 
Anh nói:
 
- Bây giờ có phải Đá Cuội uống sữa bột nhiều hơn không, con còn bé như vậy, vẫn nên bú mẹ là chính.
 
Đồ Nhiễm nói:
 
- Hết kỳ nghỉ đẻ em phải đi làm, bú mẹ không tiện, từ từ uống như thế này, sau này cai sữa cũng sẽ không khó chịu lắm.
 
Lục Trình Vũ ngẫm nghĩ:
 
- Sau nửa tuổi cai sữa thì tốt hơn, em chịu khó một chút, có thể… ờ, vắt ra bình dự trữ trong ngăn đá.
 
Cô ờ một tiếng.
 
Anh nhìn cô:
 
- Cứ qua quýt với anh không có tác dụng gì đâu, chuyện này rất quan trọng với con.
 
Cô nói:
 
- Hay là thế này đi, anh nuôi một con bò sữa là xong.
 
Anh chẳng thèm suy nghĩ:
 
- Sữa bò không dễ tiêu bằng sữa mẹ.
 
Cô nói:
 
- Đêm hôm khua khoắt, anh còn muốn đứng trong thang máy tranh luận với em về sự khác nhau giữa sữa mẹ và sữa bò à?
 
Trông Lục Trình Vũ cũng không thoải mái gì:
 
- Anh vẫn nói câu đó, có rất nhiều việc, em phải nắm lấy trọng điểm, nhiệm vụ hàng đầu của em hiện giờ là chăm con cho tốt, chăm trẻ con cần có tinh thần trách nhiệm.
 
Đồ Nhiễm vừa nói vừa bước vào thang máy:
 
- Thời gian em ở cạnh con nhiều hơn anh rất nhiều, em rất có tinh thần trách nhiệm.
 
Lục Trình Vũ tinh thần mệt mỏi, đứng ở ngoài không đi, cũng không vào trong, giống như đang suy nghĩ, sau đó mới nói:
 
- Sau này về sớm một chút, nếu không anh sẽ cứ đợi ở đây, trừ phi em hy vọng anh chết sớm vì lao lực.
 
Cô không nói không rằng, nhân lúc thang máy khép lại, bĩu môi trêu người đứng ngoài.
 
Về đến nhà, Đồ Nhiễm rón ra rón rén vào phòng bà Vương Vĩ Lệ thăm con trai. Da cậu nhóc trắng trẻo, khi ngủ, những mạch máu nhỏ xanh xanh dưới da thấp thoáng ẩn hiện, lông mi vừa rậm lại vừa dài, cái mũi nhỏ xíu thẳng tắp, đôi môi bé xinh mềm mại hơi mím lại… Tất cả, khiến người phụ nữ trẻ lần đầu làm mẹ khi bế con lên liền không muốn buông tay.
 
Đồ Nhiễm vẫn còn đang ngắm con thì bà Vương Vĩ Lệ do ngủ không sâu nên đã lập tức tỉnh lại. Cô vội nói, mẹ ngủ đi, con bế cháu về phòng.
 
Bà ừ một tiếng:
 
- Vừa mới thay bỉm cho nó… Hôm nay Tiểu Lục đến, con lại không có nhà!
 
Cô không nói gì, cẩn thận bế con lên, nhìn thấy trên tay thằng bé đeo một chuỗi vỏ sò màu trắng, bèn hỏi:
 
- Cái này ở đâu ra đây ạ?
 
Bà Vương Vĩ Lệ nhìn sang:
 
- Chắc là bố nó mang đến cho nó chơi đấy, con bỏ ra đi, trẻ con da còn non, đừng để bị cứa phải.
 
Đồ Nhiễm đặt con xuống, tắm rửa xong xuôi bèn nằm trên giường ngắm nghía chuỗi vỏ sò, mỗi chiếc vỏ đều nhỏ xíu, óng ánh, ở giữa được người ta tỉ mẩn đục một lỗ nhỏ, rồi dùng một sợi dây mảnh xâu lại với nhau. Lòng cô thoáng rung động, thử đeo vào tay mình. Đá Cuội đeo rất rộng, còn tay cô lại vừa in.
 
Trước khi tới thăm con trai, Lục Trình Vũ vừa mổ xong một ca, xong việc đã bảy, tám giờ tối.
 
Một cô bé y tá bình thường vẫn năng nổ, hoạt bát ra ngoài mua cơm tối cho mọi người, bê về mấy cân bánh bao chiên và há cảo. Khi chia cho Lục Trình Vũ, thấy không còn lại bao nhiêu, cô bé đó bèn nhân cơ hội đổ hết vào bát anh, kết quả bát anh đầy ắp như núi, mà phía sau vẫn còn mấy tên quỷ đói đang đợi được chia phần.
 
Mọi người cười ầm lên: “Thì ra chúng ta đều đang núp bóng quan lớn.”
 
Cô bé xẩu hổ lùi vào một góc.
 
Lục Trình Vũ lại không để tâm, chia một ít cho mấy người bên cạnh, chỉ giữ lại mấy cái. Gần đây anh ăn không nhiều, bữa đói bữa no đã thành quen. Giờ này những người có vợ con hoặc những người nhà gần có thể về được đều đã về hết cả, chỉ còn lại mấy cậu chàng trẻ tuổi ở lại ăn chùa.
 
Lục Trình Vũ ăn bánh bao chiên, bèn nghĩ tới Đồ Nhiễm.
 
Từ khi cô sinh con xong trở về nhà mẹ đẻ, anh hiếm khi được ăn một bữa cơm gia đình ra hồn. Xét một cách không nghiêm khắc thì tài nấu nướng của Đồ Nhiễm miễn cưỡng có thể đạt 70 điểm, nếu xét theo thang điểm 100.
 
Nhưng cô chịu khó, thức ăn trong ba ngày căn bản không trùng nhau, hơn nữa những món mặn cô bỏ ít dầu ít muối, rất tốt cho sức khoẻ. Lục Trình Vũ vừa ăn vừa nghĩ, cảm thấy vẫn nên cho cô 80 điểm thì hơn.
 
Hôm đầu trực ca đêm, hôm sau trực ban ngày, tối hôm đó vốn dĩ không còn sức mà đi qua sông nữa, nhưng anh vẫn đi.
 
Xe bị người ta mượn mất, anh bắt taxi, trên cầu không tắc đường, đường sá thông thoáng, anh lăn ra ngủ trên chiếc xe bon bon chạy, lúc đến tài xế gọi anh dậy.
 
Anh cảm thấy toàn thân hơi rã rời.
 
Làm cái nghề này, mệt mỏi vốn là trạng thái thường trực.
 
Anh vào thăm con trai trước, không chơi được bao lâu vì thằng bé đã đến giờ đi ngủ, anh bèn xuống lầu đợi vợ, khó khăn lắm mới gặp được cô, cũng chẳng nói được mấy câu, bởi vì vợ anh về quá muộn.
 
Cũng may, trước đó anh đã ngủ một giấc.
 
Hôm đó anh nổi hứng, anh không mê tín, không tin rằng mình không đợi được cô. Sau đó anh nhìn thấy cô, cô đang thoải mái, ấm áp ngồi trong xe của người khác, chiếc xe ấy tốt hơn xe của anh, giá chừng 12, 13 vạn tệ.
 
Nhưng, nếu bảo anh ngày nào cũng phải chạy đôn chạy đáo như vậy, thì hoặc là nghỉ việc đi làm trình dược viên, anh có rất nhiều đồng nghiệp và bạn bè, bạn học không chịu nổi áp lực trên mọi phương diện nên đã đổi nghề, không ít người chuyển sang làm trình dược viên, kiếm được nhiều tiền hơn anh, cuộc sống thảnh thơi, thoả mãn hơn anh, hoặc là, chưa biết chừng sẽ thật sự lao lực mà chết.
 
Đồ Nhiễm cho rằng Lục Trình Vũ không hề quá lời.
 
Anh chính là tuýp người nói sao làm vậy, vì con trai, có lẽ việc gì anh cũng có thể làm được.
 
Để giám sát người mẹ không đủ tiêu chuẩn của thằng bé, hoàn toàn có khả năng anh sẽ tranh thủ bất cứ lúc nào rỗi rãi để tới đây. Vì thế cô quyết định bớt phóng túng lại, ít nhất mấy ngày gần đây cũng tránh về muộn, chủ yếu là vì không muốn nghe anh cằn nhằn và doạ dẫm.
 
Ngày thứ nhất, cô căn bản không bước chân ra khỏi cửa, anh không đến.
 
Ngày thứ hai, cô từ chối buổi xã giao công việc để về sớm, anh không đến.
 
Ngày thứ ba, cô về muộn, thì anh đến.
 
Đồ Nhiễm vốn còn đang mừng thầm, bởi vì quanh khu nhà không thấy có xe của anh, cũng chẳng nhìn thấy bóng anh đâu. Vì thế, cô dần dần thả lỏng, nhưng lại thoáng hụt hẫng. Từ trước tới giờ cô luôn cảm thấy mình mâu thuẫn, nhưng cũng không vì thế mà nghĩ ngợi nhiều, tính cách con người vốn luôn đan xen đủ mọi loại xung đột, cô là vậy, Lục Trình Vũ cũng vậy, tất cả nam nữ trên đời này đều như vậy, tuyệt đối không có ngoại lệ.
 
Thời tiết không tốt, nhiệt độ rất thấp, mưa nhỏ kèm tuyết, con đường về vô cùng yên tĩnh.
 
Bên cạnh bỗng có người khẽ bấm còi xe.
 
Người đó nắm bắt chừng mực rất chuẩn xác, vừa không ầm ĩ tới mức làm người bên cạnh giật mình, vừa đủ để khiến cô định thần lại.
 
Lúc này Đồ Nhiễm mới nhìn thấy dưới gốc cây ven đường có một chiếc xe đang đỗ, ánh sáng tù mù lúc trước đã khiến cô bỏ qua. Đến khi cô đứng lại, Lục Trình Vũ đã hạ kính xe xuống, nói ngắn gọn với cô:
 
- Vào đi.
 
Tuyết càng lúc càng dày, màn mưa giăng mắc, Lục Trình Vũ vẫn cảm thấy cô nên che ô.
 
Lúc trước đã nhìn thấy cô từ xa, bắt đầu từ khi cô bước vào cửa tiểu khu.
 
Đồ Nhiễm mặc không nhiều, áo khoác màu cà phê, khăn quàng thật to với gam màu nóng khoác trên vai, đầu đội một cái mũ len. Thắt lưng thắt chặt, càng lộ rõ bờ eo mảnh mai và đôi chân dài. Nửa khuôn mặt cô khuất sau chiếc khăn quàng mềm mại, trông vừa không đủ ấm áp lại có phần mệt mỏi. Dù như vậy, cô vẫn bước thật chậm trong thời tiết này.
 
Anh gọi cô lên xe, cô bèn lên xe.
 
Cửa xe mở ra, khí lạnh ùa vào, mang theo mùi hương dịu dàng lành lạnh.
 
Lục Trình Vũ bỗng có chút không thích ứng được, mùi hương này khác hẳn mùi thuốc trong bệnh viện, không thể khiến anh tỉnh táo hơn, ngược lại còn khiến con người ta trong nháy mắt trở nên ngơ ngẩn, cũng may mà sạch sẽ, không phải mùi rượu bia thuốc lá gì.
 
Nhiệt độ trong xe vừa phải, Đồ Nhiễm gỡ khăn quàng xuống, để lộ ra khuôn mặt mộc không trang điểm và chiếc cổ trơn bóng, làn da trắng ngà nổi bật giữa những màu sắc trầm tối xung quanh, sáng chói mắt. Cô tháo mũ xuống, tuyết bám trên len tan thành giọt nước, có mấy giọt rơi xuống mu bàn tay anh, loang thành một mảng. Cô vén mái tóc ẩm sang một bên, để lộ ra thuỳ tai với chiếc bông tai nhỏ xíu, cô sờ chiếc bông tai theo thói quen, động tác thoải mái, dịu dàng hệt như trước đây.
 
Lục Trình Vũ cho rằng mình nên làm một điều gì đó, anh đưa tay nới lỏng cà vạt ra một chút.
 
Sau đó, tự tận đáy lòng mình anh cảm thấy, người con gái trước mắt lại gầy đi, cằm không tròn trịa như dạo trước nữa, sắc mặt cũng không được tốt lắm, vì thế anh nghĩ một lúc rồi nói:
 
- Có mệt không?
 
Tiếc là đối phương vừa nghe thấy câu này, vẻ mặt lại ánh lên nét đề phòng.
 
Anh đã quan sát rất lâu, dường như cô luôn có một thói quen, chỉ cần anh lên tiếng, ánh mắt cô sẽ thay đổi, trở nên chăm chú và đề phòng. Tình cảnh này chẳng khác nào một số người nhà bệnh nhân, luôn luôn nghi ngờ, lại dám phán đoán, nghi ngờ khả năng chuyên môn của bác sĩ, nghi ngờ họ không đủ tận tậm, nghi ngờ họ vì tiền mà kê thuốc bừa bãi, nghi ngờ họ nói năng úp mở là đang tìm cách đòi phong bì… Quá trình này kéo dài, cho tới khi cả hai bên đều trở nên dè dặt, phòng bị, cuối cùng khiến cho sự giao tiếp bình thường trở thành mắt xích yếu nhất trong quan hệ giữa người với người.
 
Chỉ có điều, khi cô đối diện với người khác thì vẫn ổn.
 
Không ngoài dự tính, câu trả lời của Đồ Nhiễm rất dè dặt:
 
- Hôm nay đồng nghiệp của em tìm em có việc, hai hôm trước em đều về sớm.
 
Anh nhất thời không nói gì.
 
Trước đó, thấy sắc mặt anh nghiêm nghị, trong tiềm thức Đồ Nhiễm đã chuẩn bị tâm lý đánh đến đâu đỡ đến đấy, ai dè bây giờ anh lại không nói năng gì. Vì thế cô lại nói:
 
- Khẩu phần của con trai anh trước khi ra ngoài em đã chuẩn bị hết rồi, để trong tủ lạnh.
 
Anh nhìn cô:
 
- Chúng ta nói chuyện đi:
 
Lần này đến lượt Đồ Nhiễm không nói năng gì.
 
Lục Trình Vũ hỏi:
 
- Có phải em…
 
Cô không nghĩ ngợi nhiều liền tiếp lời luôn:
 
- Có phải em có ý kiến gì với anh không?
 
Lục Trình Vũ lại cười cười, giọng nói như đang nén một tiếng thở dài nhè nhẹ:
 
- Cái này khỏi cần hỏi, bây giờ ý kiến của em đối với anh chắc chắn là đầy một bồ.
 
Nói đoạn, anh bật đèn trong xe lên, lấy một tập hồ sơ từ ghế sau đưa cho cô.
 
Đồ Nhiễm không hiểu ý anh, bèn mở ra xem. Bên trong kẹp hai tờ giấy A4, trên đó là bảng biểu tạo bằng máy tính, ba hàng bốn cột, đề mục ở mỗi hàng lần lượt là “trước khi mang thai”, “trong khi mang thai”, “sau khi mang thai”, đề mục mỗi cột là “Nhận xét của đối phương” và “Tự đánh giá”, cuối cùng là “Kiến nghị và giải pháp”, phía dưới cùng còn có ngày tháng và ô ký tên.
 
Đồ Nhiễm nhìn mà ngơ ngác:
 
- Cái gì đây, báo cáo bệnh lý à?
 
Lục Trình vũ khẽ hắng giọng rồi giải thích:
 
- Đây là… bảng ý kiến đánh giá đối phương sau hai năm chung sống của chúng ta, thang điểm 100, cùng nhau cho điểm, có vấn đề thì giải quyết vấn đề, có mâu thuẫn thì giảm bớt mâu thuẫn, anh đại ý chia thành ba giai đoạn…
 
Cô nghĩ một lúc mới hiểu ra, lập tức hào hứng.
 
Càng nghĩ cô càng khoái chí, dựa vào ghế xe cười ngặt nghẽo, cảm xúc mơ hồ vướng mắc trong lòng lúc nãy lập tức không cánh mà bay. Cô nhất thời không nhịn được cười, cất giọng khen ngợi.
 
- Lục Trình Vũ, có phải anh viết nhiều báo cáo thí nghiệm quá rồi nên nó đã ăn hằn vào não anh rồi không?
 
Hình như anh hơi bối rối, bèn nghiêm mặt nói:
 
- Cách này rất hay, mục tiêu rõ ràng, rất trực quan, lại có hồ sơ lưu:
 
Cô vẫn cười như nắc nẻ:
 
- Lại còn lưu làm hồ sơ nữa, để lúc nào ra toà ly hôn thì dùng chắc? – Cô bấc giác đưa tay ra xoa đầu anh. – Con người anh hài hước thật đấy.
 
Lục Trình Vũ gạt tay cô ra:
 
- Nghiêm túc đi xem nào.
 
Cô cười hì hì, ngồi lại cho ngay ngắn:
 
- Anh rảnh rỗi như vậy, em đây sẽ chơi với anh, anh đánh giá em trước đi.
 
Lục Trình Vũ thật sự lất bút ra gạch lên tờ giấy mấy nét, Đồ Nhiễm ghé sát vào nhìn, chỉ nhìn thấy ở hàng “Trước khi mang thai” và “Trong khi mang thai” đều viết số 100. Lục Trình Vũ nói:
 
- Trước đó đều rất tốt, nhưng hiện giờ có một số vấn đề.
 
Đồ Nhiễm vẫn cười:
 
- Ờ, vấn đề gì?
 
Anh nhìn cô:
 
- Hai ngày trước anh chuyển vào thẻ của em ba vạn tệ, sao lại chuyển trả lại anh?
 
Cô cố tình trêu anh:
 
- Vì ít quá chứ sao.
 
Anh cũng bật cười, sau đó giải thích:
 
- Em cũng biết lúc trước anh mua xe, bây giờ chỉ còn lại có từng đó, sau này hằng tháng sẽ chuyển cho em, em thấy thế được không?
 
Cô ngỡ ngàng.
 
Anh lại nói tiếp:
 
- Em phải trả tiền nhà, cứ cầm lấy mà dùng đã.
 
Thấy anh nhắc tới chuyện nhà cửa, cô có phần không thoải mái, bất giác thu lại nụ cười, nói nhỏ:
 
- Tiền trả nợ hằng tháng em có, anh không cần phải chuyển cho em. Em đang giúp một người bạn làm ít việc, tiền dùng để trả nợ cũng đủ dùng, cũng không ảnh hưởng đến công việc trước đây của em.
 
Anh nhìn cô, rồi viết thẳng xuống ô “Sau khi sinh con”: Chồng đưa tiền không nhận, trừ 10 điểm.
 
Cô nhìn thấy, lại thấy khoái chí.
 
Anh lại viết tiếp: Thường xuyên về muộn, trừ 30 điểm.
 
Cô không chịu:
 
- Thỉnh thoảng về muộn mới đúng chứ, hơn nữa mỗi ý kiến chỉ trừ 10 điểm thôi, sao anh lại trừ những 30 điểm.
 
Anh vừa viết vừa nói:
 
- Ở đây có ba vấn đề, thứ nhất, bỏ mặc con cái không quan tâm, thứ hai… không biết quý trọng sức khoẻ bản thân.
 
Cô nói:
 
- Anh mới nói có hai vấn đề.
 
Rất lâu anh không nói gì, một lúc sau mới nói:
 
- Cứ trừ 30 điểm trước rồi tính.
 
Đồ Nhiễm hừ một tiếng:
 
- Được, lát nữa em cũng trừ điểm của anh be bét.
 
Lục Trình Vũ chẳng màng đến cô mà tiếp tục viết tiếp, anh viết rất nhanh, chữ ngoáy tít.
 
Đồ Nhiễm liếc qua hàng chữ cuối cùng anh viết, thoáng sửng sốt:
 
- Anh viết lung tung cái gì thế kia?
 
Anh cúi xuống nhìn, không sai mà, có viết sai đâu.
 
Cô lườm anh sắc lẹm. Đèn không đủ sáng, cô ghé sát lại gần, chỉ vào hàng ý kiến dò đọc từng chữ, cuối cùng thở phào nhẹ nhõm:
 
- À, em nhìn nhầm…
 
Anh tò mò:
 
- Em đọc thành chữ gì?
 
Cô hết sức ngại ngùng, mặt thoáng ửng hồng, ấp úng:
 
- Đọc sót hai chữ. – Rồi cô không nhịn được mà phê bình. – Chữ anh viết như rồng bay phượng múa ấy, nếu viết bệnh án mà cũng thế này thì người khác đọc làm sao được, em ghét nhất là bác sĩ viết ngoáy.
 
Lục Trình Vũ nghĩ một thoáng cũng thấy vui, chậm rãi đọc cho cô nghe: Độ kiên trì lạnh nhạt[14], trừ 20 điểm. Anh di ngón tay từ ý kiến thứ nhất xuống, tuyên bố:
 
- Cho nên em chỉ còn… 40 điểm, không đạt tiêu chuẩn.
 
[14] Nguyên văn tiếng Trung có nghĩa là trì dục tính thái độ, Đồ Nhiễm đọc sót hai chữ trì dục (tức kiên trì), chỉ còn ba chữ là tính thái độ, nghĩa là “thái độ đối với tình dục”.
 
Đồ Nhiễm bất bình:
 
- Cách đánh giá này quá chủ quan, đã nói là mỗi mục 10 điểm, anh lại trừ những 20 điểm.
 
Hàng lông mày rậm của anh khẽ chau lại, anh hạ giọng:
 
- Điều cuối cùng rất quan trọng, hậu quả khá nghiêm trọng.
 
Nghe vậy, con tim Đồ Nhiễm khẽ rung lên, bất giác ngước mắt nhìn anh, ai ngờ anh cũng đang nhìn mình. Cô nhìn sang nơi khác, đưa tay cầm lấy tập hồ sơ cười nói:
 
- Yên tâm, con người em rất công bằng và khí khái, chưa từng chơi trò ăn miếng trả miếng.
 
Cô giở trang thứ hai, quả nhiêm nghiêm túc nghĩ ngợi.
 
Đáng tiếc, nghĩ tới nghĩ lui cũng không thấy anh có chỗ nào phải trừ điểm, điều này khiến cô kinh ngạc.
 
Tư duy của đa số phụ nữ thường thiên về cảm tính, đi theo tiếng gọi của con tim. Còn Đồ Nhiễm đã từng có lần cho rằng mình là thể biến dị, những suy nghĩ lí trí nhiều hơn một chút. Nhưng, khi người đàn ông đó thành tâm thành ý ngồi trước mặt cô, hy vọng được nghe ý kiến của cô, mọi bất mãn, mọi ai oán cất giấu trong long, mọi nỗi thất vọng mơ hồ trước đây, dường như trong phút chốc đã tan thành mây khói.
 
Lúc này đây, cô không khỏi thoáng chút ảo não về việc sẽ cho điểm anh như thế nào.
 
Rõ ràng, có một chuyện tới nay cô vẫn dè dặt không muốn đề cập tới.
 
Trong cơn phong ba nhỏ nửa năm trước, dường như cô đã vừa khóc vừa ầm ĩ mất hết mặt mũi, giờ nghĩ lại không khỏi cảm thấy thật khó tưởng tượng nổi, vừa hối hận vừa ngượng ngập, cô cho rằng mình hoàn toàn có thể xử lý tốt hơn như thế. Vì thế, cô quyết định né tránh chuyện cũ đó.
 
Trong ba khoảng thời gian, cô lần lượt trừ Lục Trình Vũ 10 điểm, vừa viết vừa nói nhỏ:
 
- Anh chẳng có lúc nào không bận cả, tưởng anh là mình đồng da sắc chắc… trừ hết.
 
Anh thoáng trầm ngâm:
 
- Sau Tết là bảo vệ luận văn, đến lúc đó được xét chức danh, không còn trực đêm mấy nữa, chắc sẽ khá hơn một chút.
 
Cô cười cười:
 
- Anh tự tin như vậy, chắc chắn được xét sao?
 
Anh thản nhiên đáp:
 
- Không còn khả năng khác.
 
Đồ Nhiễm liếc anh với vẻ không đồng tình, gập tập hồ sơ lại:
 
- Đánh giá xong rồi, cầm lấy đi.
 
Anh khẽ nhướn mày:
 
- Chỉ thế thôi à?
 
- Chỉ thế thôi.
 
- Không có gì muốn nói… hay muốn hỏi à?
 
- …
 
Đồ Nhiễm ngẫm nghĩ, rồi lại trừ 10 điểm ở ô đầu tiên. Anh ngước lên nhìn cô, đợi cô giải thích. Cô cười cười:
 
- Khi đó anh từng nói với em một câu, em vẫn luôn nhớ.
 
Anh hỏi:
 
- Câu gì?
 
Cô khẽ thở dài:
 
- Khi em bảo anh… đứa con đầu tiên đã không còn, qua điện thoại anh hỏi em lại giở trò gì thế, anh còn nhớ hay không? – Không đợi anh lên tiếng, cô nói tiếp. – Bọn anh là bác sĩ, cứu người trị thương là đạo đức nghề nghiệp, nếu một bệnh nhân không cứu chữa được, tuyên bố tử vong, cứ thế ra đi trước mắt anh, anh sẽ có cảm giác gì? Trên đời này… có rất ít phụ nữ đem con ruột của mình ra làm trò đùa.
 
Anh nhìn cô mấy giây, nghiêm túc gật đầu:
 
- Chuyện này anh không đúng. – Anh trầm ngâm. – Nếu khi đó anh nói câu đó, thì anh xin lỗi.
 
Cô hơi bực:
 
- Sau này em nói chuyện với anh có phải luôn phải mang bút ghi âm, máy ghi âm theo người hay không?
 
Anh cũng cũng bất đắc dĩ:
 
- Anh thật sự không nhớ.
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 45      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
61388
Hoa đào rực rỡ
Tác giả: Nhan Nguyệt Khê
view: 385117
Nd: HE.
Vợ cũ bị câm của tổng tài bạc tình
Tác giả: Hạ Nhiễm Tuyết
view: 914125
Nd: Ngược. HE.
Bị Độc Thân
Tác giả: Triệu Cách Vũ
view: 339179
Hải Dương
Tác giả: Hắc Khiết Minh
view: 202189
Nd: HE.
Thịnh Yến
Tác giả: Chu Loan Loan
view: 435278
Giường Đơn Hay Giường Đôi
Tác giả: Cầm Sắt Tỳ Bà
view: 446402
Nd: Ngược. HE.
Thâm Hải
Tác giả: Hắc Khiết Minh
view: 329703
Nd: Ngược. HE.
Bên nhau trọn đời
Tác giả: Cố mạn
view: 262650
Người vợ bí mật
Tác giả: Mạc Oanh
view: 461955
Nd: HE.
Thê nô
Tác giả: Cổ Linh
view: 288606
Nd: Sủng.
không thể quên em
Tác giả: Hoa Thanh Thần
view: 386662
Nd: HE.
Kiếp Trước Em Đã Chôn Cất Cho Anh
Tác giả: Tào Đình
view: 208575
Nd: SE.
Bến xe
Tác giả: Thương Thái Vi
view: 502434
Nd: SE.
Mộ phần trái tim
Tác giả: Đản đản 1113
view: 261929
Nd: HE.
Không kịp nói yêu em
Tác giả: Phỉ ngã tư tồn
view: 496151
Nd: SE.
Bản sắc thục nữ
Tác giả: Tiên Chanh
view: 606567
Nd: HE.
Mắt biếc
Tác giả: Nguyễn Nhật Ánh
view: 467414
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14534536
Hiền Thê Khó Làm   view 6778327
Em Dám Quên Tôi   view 6727239
Không xứng   view 6678623
Thứ nữ sủng phi   view 6647208
Ân nhân quá vô lại   view 6512175
Mưa ở phía tây   view 6409896
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc