Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Đừng nhân danh tình yêu

Tác giả : Bất Kinh Ngữ   
Chương 25
<< Trước    / 45      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

Anh nói:

 - Sắp có con đến nơi rồi mà vẫn cứ như trẻ con.
 
Về đến nhà, Lục Trình Vũ xách đồ ăn đi thẳng vào bếp, nấu cơm rửa rau, căn bản không cần trợ giúp. Tay chân anh nhanh nhẹn, hơn nửa tiếng đã xong xuôi hai đĩa thức ăn, một bát canh đặt trên bàn.
 
Đồ ăn một mặn một chay, cá xào thịt thái chỉ và ngồng cải nấu nấm Khẩu Bắc[9], canh rong biển trứng gà nấu tép khô.
 
[9)] Một loại nấm nổi tiếng trồng ở Mông Cổ, được phân phối qua vùng Trương Gia Khẩu, Hà Bắc, Trung Quốc nên được gọi là nấm Khẩu Bắc.
 
Đồ Nhiễm nhìn bàn ăn, bụng bảo dạ người này bình thường không trổ tài, rõ ràng là muốn kiếm cớ lười biếng, khổ cái thân mình hồi trước làm trâu ngựa cho anh ta, lại bị anh ta cho vào tròng rồi.
 
Cô vừa ăn vừa tán tụng một cách không kiêng nể:
 
- Chồng em đúng là lợi hại, em nấu ăn còn kém hơn anh nhiều, trình độ em đúng là múa rìu qua mắt thợ, hay là sau này ai biết nhiều làm nhiều, chúng ta không cần phải ra ngoài ăn nữa.
 
Lục Trình Vũ không để yên cho cô:
 
- Bình thường em ở nhà nhiều, em không nấu thì ai nấu? Đợi hôm nào anh nghỉ, nếu tâm trạng tốt thì anh có thể trổ tài.
 
Cô hỏi:
 
- Nếu sau này em còn bận hơn anh thì sao, ăn cơm thì ra ngoài giải quyết hết à?
 
Anh xới cơm cho cô:
 
- Anh cũng muốn bàn với em chuyện này, chúng ta cứ mỗi người một nơi thế này cũng không phải là cách, sinh con xong lại càng nhiều việc, vừa phải trông con vừa phải đi làm em có gánh nổi không?
 
Cô nói:
 
- Con đâu phải của một mình em, chẳng lẽ anh không quan tâm đến? Nếu quả thực quá bận thì vẫn còn mẹ em, hồi trước mẹ đã nói sẽ giúp chúng ta trông con. Tới lúc ấy chúng ta lại chạy một lúc hai nơi.
 
Anh nói:
 
- Mẹ cũng đã có tuổi rồi, một mình trông trẻ không nổi đâu, trẻ con càng bé trông càng mệt. Hơn nữa, con ở với bố mẹ thì tốt hơn, người già mềm lòng khó tránh được nuông chiều, anh nghĩ… – Anh ngừng lại một lúc. – Hay là đàn ông đối ngoại, phụ nữ đối nội, anh chịu trách nhiệm kiếm tiền nuôi gia đình, em phụ trách chăm con, phân công rõ ràng chúng ta cũng thoải mái hơn. Em nghỉ công việc hiện nay đi, như thế mình có thể mua một căn hộ to hơn gần bệnh viện, không phải lo nghĩ tới vấn đề địa điểm nữa, cũng bớt đi một rắc rối.
 
Đồ Nhiễm đặt đũa xuống nhìn anh:
 
- Em thì nghĩ, chúng ta có thể tạm thời không mua nhà, cứ ở cùng với mẹ em, dù gì Đồ Loan cũng không ở nhà, phòng bà ngoại cũng đang để trống, vừa tiết kiệm lại bớt việc, tại sao cứ nhất định là em phải nghỉ việc? Em không muốn cả ngày ru rú ở nhà quanh quẩn với bếp núc, con cái, chán chết đi được.
 
Lục Trình Vũ nói:
 
- Cũng đâu có bảo em phải cả ngày ru rú ở nhà, khi nào con lớn hơn một chút thì em có thể tìm công việc nào đó giờ giấc ổn định hơn, nhân viên văn phòng gì đó, hoặc anh sẽ nhờ người quen giúp để xin cho em về trường làm giáo viên. Hồi trước em học Máy tính, giáo viên môn phụ không bận lắm, nếu không thì ở nhà chơi cổ phiếu, như thế thời gian cũng nhiều.
 
Cô lắc đầu:
 
- Giáo viên môn phụ và nhân viên văn phòng ở thành phố này, lương cao ngất trời cũng chỉ đến hai ngàn tệ, ít hơn số em kiếm bây giờ, còn chơi cổ phiếu thì bây giờ em cũng đang chơi, không cần phải nghỉ việc. – Cô nghĩ một lát. – Không đúng, Lục Trình Vũ, sao em cứ cảm thấy anh đang dụ dỗ em thế nhỉ, muốn em thành bệ đỡ, hy sinh thời gian, công sức của em để đảm bảo hậu phương vững chắc cho anh, như thế anh có thể một lòng một dạ theo đuổi sự nghiệp có đúng không? Thế còn công việc của em? Em không nói là phải hơn hẳn mọi người, nhưng ít nhất cũng phải có nơi để gửi gắm tinh thần chứ.
 
Lục Trình Vũ hỏi cô:
 
- Gia đình và con cái không thể trở thành nơi gửi gắm cho em sao?
 
Cô hỏi ngược lại:
 
- Gia đình và con cái có thể trở thành nơi gửi gắm tinh thần cho anh không? Hay là anh nghỉ việc đi, em nuôi gia đình, anh cho em thời gian, chưa chắc em đã kiếm ít hơn anh đâu.
 
Anh lập tức nói:
 
-Không giống nhau, anh là đàn ông.
 
Cô cười:
 
- Lòi đuôi cáo rồi nhé, nói đi nói lại cũng chính là chủ nghĩa đàn ông. – Cô nghĩ lại, buột miệng nói. – Chúng ta giả thiết nhé, nếu người anh cưới không phải là em, mà là Lý Sơ Hạ, anh cũng để cô ấy ở nhà trông con cho anh à? Người ta cũng giống anh, học mất bao nhiêu năm đèn sách đấy.
 
Lục Trình Vũ đang gắp một miếng thức ăn, nghe cô hỏi như vậy, bất giác hơi sững người, dừng tay lại:
 
- Lại suy diễn rồi, bây giờ chúng ta đang nói về chuyện của em, không liên quan gì đến người khác hết.
 
Đồ Nhiễm cười tít mắt nhìn anh:
 
- Vừa rồi rõ ràng là anh sững người ra, chứng tỏ anh đã từng nghĩ tới.
 
Anh hỏi:
 
- Anh sững-người-ra bao giờ?
 
- Thế này này. – Cô bắt chước dáng vẻ lúc nãy của anh.
 
Anh bật cười:
 
- Đừng trợn tròn mắt lên như thế, mắt anh không to bằng mắt em đâu.
 
Cô nói:
 
- Nói như vậy, anh thừa nhận vừa rồi rõ ràng anh có sững người ra.
 
Anh đặt đũa xuống:
 
- Anh thừa nhận lúc nào cơ?
 
Cô cũng đặt đũa xuống:
 
- Hay là để em trả lời hộ anh, nếu anh lấy cô ấy, đương nhiên anh sẽ không nỡ để cô ấy ở nhà chăm con. Nhưng em thì khác, anh vẫn luôn không thích công việc của em, anh coi thường nó, coi thường điều kiện cá nhân của em, anh coi thường em.
 
Lục Trình Vũ nhìn cô:
 
- Em suy diễn.
 
Vẻ mặt cô nghiêm túc:
 
- Anh chỉ cần trả lời đúng hay không.
 
Lục Trình Vũ làm điệu bộ đầu hàng:
 
- Vấn đề này không thể trả lời một cách đơn giản được. Thật tình là anh không thích công việc của em hiện giờ, anh cũng đã từng nói với em rồi, phụ nữ làm nghề này rất vất vả mà hay phải chịu thiệt thòi, nhưng, anh tuyệt đối không có ý coi thường em.
 
Những từ cuối cùng, anh nói rất chậm, rành mạch, rõ ràng, chữ nào ra chữ đấy.
 
Đồ Nhiễm nhìn anh một lúc:
 
- Cảm ơn anh, nhưng công việc của em em hiểu rất rõ, em cũng không thích người khác sắp xếp cuộc sống tương lai cho mình
 
Lục Trình Vũ đành bất lực:
 
- Anh đang bàn bạc với em, chứ không phải đang sắp xếp thay cho em.
 
Đồ Nhiễm không kìm chế được nhíu mày:
 
- Em bỗng cảm thấy con người anh có ham muốn khống chế rất mạnh, quái thật, sao hồi trước em lại không phát hiện ra? Em không thích cảm giác này lắm, cho nên bây giờ em có thể nói cho anh biết, em sẽ không nghỉ việc, ít nhất thì trước mắt sẽ không. Nếu em không đi làm mà rảnh rỗi, hoặc là kiếm được ít tiền đi, em sẽ cảm thấy rất không an toàn. Không biết anh có hiểu được cảm giác này không, tóm lại, em hy vọng anh có thể hiểu được cảm nhận của em.
 
Lục Trình Vũ thoáng ngập ngừng rồi lên tiếng:
 
- Ý em là, không thể có được cảm giác an toàn từ anh?
 
Cô hơi ngẩn ra, sau đó lắc đầu:
 
- Đó không phải là thứ người khác có thể đem lại được, nếu lúc nào nó cũng có thể bị tước mất, thì sao còn gọi là cảm giác an toàn.
 
Nghe cô nói xong, Lục Trình Vũ bất giác bật cười, không nói gì thêm.
 
Thấy anh lặng im không nói, Đồ Nhiễm buông một câu đầy cảm khái:
 
- Thực ra lấy một người như em, quả thật quá thiệt thòi cho anh rồi, công việc vốn đã bận, lại còn ép anh chăm lo cho gia đình. Ban đầu lẽ ra nên tìm một cô vợ là giáo viên hoặc nhân viên công sở sáng chín giờ làm, chiều năm giờ tan, được nghỉ đông, nghỉ hè, thì anh sẽ đỡ vất vả hơn nhiều.
 
Lục Trình Vũ thầm nghĩ, chẳng phải do cái tin nhắn kia gây hoạ hay sao.
 
Cô lại nói:
 
- Thực ra cách suy nghĩ này của anh cũng rất bình thường, nhưng theo kinh nghiệm của em, trong những người em đã gặp khi chạy nghiệp vụ thì tốt xấu là 50/50, không thể vì vài người không tốt mà phủ định sạch trơn công việc này. Hơn nữa trên đời này, ngoài đàn ông thì là đàn bà, bên cạnh mỗi người đều có người khác giới, đâu đâu chả có cám dỗ, chẳng lẽ không cho người ta ra khỏi nhà hay sao? Ví dụ như bệnh viện, bác sĩ và y tá cùng trực đêm rồi dính lấy nhau cũng không phải là không có, em không thể vì chuyện này mà bảo anh bỏ nghề đúng không. Còn cả phía trên khoa anh nữa, những mấy tầng phòng bệnh dành cho cán bộ cao cấp, mấy cô y tá cô nào cô nấy xinh như mộng, đàn ông bọn anh có phải vừa nhìn là đã muốn bổ nhào vào không? Chắc chắn là không đâu nhỉ, đa phần chỉ là nghĩ thầm trong lòng mà thôi.
 
Lục Trình Vũ gật đầu:
 
- Phải.
 
Đồ Nhiễm thở dài:
 
- Phải cái gì? Anh bổ nhào vào người ta à? Hay là cả ngày ấp ủ trong tim?
 
Mặt anh hết sức nghiêm túc:
 
- Ý anh là, mấy cô y tá ở tầng trên đúng là rất xinh đẹp.
 
Cô nhìn anh:
 
- Lục Trình Vũ, bây giờ em không đùa với anh, em đang nói chuyện nghiêm túc, chẳng phải anh nói giữa hai chúng ta thiếu sự tin tưởng sao? Em đang nghiêm túc bày tỏ lòng tin đối với anh, em cũng hy vọng anh có thể tin tưởng em, hiểu được thái độ của em đối với công việc, mong anh hợp tác có được không?
 
Lục Trình Vũ nhìn cô, rút một chiếc khăn giấy ra lau miệng:
 
- Đừng giận nữa, trên đời này phụ nữ xinh đẹp hơn em đâu có nhiều đến mức vô vàn?
 
Đồ Nhiễm vờ tức tối trừng mắt nhìn anh.
 
Anh đứng dậy, cho bát đũa vào chậu rửa rồi bước tới vỗ nhẹ lên đầu cô:
 
- Được rồi, anh biết rồi, cái đầu này của em suốt ngày băn khoăn, day dứt cái gì ở trong đó vậy? Nghĩ ngợi nhiều quá đi mất.
 
Cô hỏi:
 
- Anh đồng ý rồi?
 
Anh hỏi ngược lại cô:
 
- Anh đồng ý cái gì? Vẫn là câu nói đó, bây giờ không được đi nghiệp vụ, không được đi xã giao, nhất là mấy tháng này, nhất định không được dính đến rượu bia, thuốc lá, hút thuốc thụ động cũng không được.
 
Đồ Nhiễm thu dọn bát đũa:
 
- Biết rồi, ai khi không chạy đi xã giao làm gì, mệt chết đi được, nếu có thể tìm được công việc tốt hơn, em cũng chẳng làm nghề này.
 
Lục Trình Vũ đưa tay nhìn đồng hồ, ăn một bữa cơm hết hơn một tiếng đồng hồ, cả hai cứ nói qua nói lại cũng gần tới mười một giờ, anh giúp thu dọn bàn ăn rồi ra về.
 
Đồ Nhiễm tiễn anh ra cửa;
 
- Đã muộn thế này rồi, ngày mai đi thẳng tới chỗ làm không được sao?
 
Anh vừa thay giày vừa trả lời dứt khoát:
 
- Không được, ở đây chẳng làm được cái gì, lại còn bị em dày vò.
 
Nói đoạn đang định bước ra khỏi cửa, vạt áo bỗng bị kéo lại, anh xoay người nhìn cô, có phần đắc ý:
 
- Không nỡ xa anh à?
 
Cô buông tay, lùi về sau một bước.
 
Anh quay lại, tiện tay đóng cửa, cúi đầu giải thích:
 
- Anh định như thế này, năm sau anh thử thi phó chủ nhiệm xem thế nào, đến lúc đó tiền lương thu nhập gì đó có thể tăng lên, nếu tình hình tốt, chưa biết chừng có thể được bệnh viên tuyến dưới mời đi mổ thêm mấy ca, cũng kiếm thêm được chút tiền. Nuôi con thì chắc chắn chi phí sẽ tăng. Gần đây anh làm luận văn và biên soạn sách, đến lúc con ra đời, sợ là không có nhiều thời gian, chỉ có thể tranh thủ lúc này thôi.
 
Đồ Nhiễm nói nhỏ:
 
- Chả ai không nỡ xa anh cả, đi mau đi, đi kiếm tiền về đây cho em.
 
Anh cười cười, đưa tay lên vuốt má cô:
 
- Nếu anh ở đây lâu thêm một chút, buổi tối lại phải cho vào, ngày nào cũng có kế hoạch, nhiệm vụ định ra ngày hôm nay còn chưa hoàn thành.
 
Đồ Nhiễm đẩy anh ra khỏi cửa:
 
- Đi thôi, đi thôi, em phải đi nghỉ đây.
 
Anh đứng ở cửa, bỗng nắm tay cô xiết một lúc rồi buông ra:
 
- Nhớ khoá cửa cho chắc, cẩn thận một chút, có chuyện gì thì gọi điện cho anh.
 
Cô ừ:
 
- Anh cũng đừng thức khuya quá, không tốt cho sức khoẻ.
 
Anh nói:
 
- Anh đâu có ngủ giỏi như em, một đêm ngủ được năm, sáu tiếng là đủ rồi, sáng dậy còn có thể chạy thể dục. – Đi được mấy bước, thấy cô vẫn đứng ở cửa nhìn theo mình, anh lại xua tay với cô. – Vào nhà đi!
 
Hành lang cực kì yên tĩnh, trong ánh đèn phản chiếu, bầu trời ngoài cửa sổ trở nên xanh thẫm, một màu xanh sâu thẳm và xa xăm. Lục Trình Vũ bước tới, đứng cạnh cửa thang máy một lúc, cho tới khi nghe thấy tiếng cô khoá cửa trong nhà, anh mới đưa tay lên ấn nút xuống lầu.
 
Cửa thang máy lập tức mở ra, anh bước vào trong, một mình đứng trong không gian vắng lặng, lập tức cảm thấy toàn thân rã rời.
 
Xe chạy gần tới cầu dẫn sang đường chính, đêm khuya mà đường sá vẫn chưa thông, những dòng xe ngược xuôi co cụm thành hai luồng, vị trí trống là nơi đang thi công đường ngầm chạy qua sông Trường Giang. Ánh sáng dọc đường bố trí rất tốt, nhưng lại có người quen dùng đèn pha, chậm rãi từ xa chạy tới, khi hai xe đối đầu nhau, cực kỳ chói mắt.
 
Xe cộ không ngừng nổ máy, lại dần dần chạy đi.
 
Chiếc CD trong xe anh đã nghe đến thuộc lòng, chẳng chút hứng thú. Anh bật đài dò kênh buổi đêm, nhất thời đủ loại cảm xúc ập đến, quảng cáo chữa vô sinh hay quảng cáo nạo phá thai lũ lượt tuôn trào. Dò một vòng, cuối cùng dừng lại ở kênh âm nhạc, đang phát một bài hát anh thấy rất quen. Ca khúc được một giọng nữ mềm mại cất lên mượt mà, uyển chuyển, du dương vô ngần.
 
Bài hát được phát một nửa, mấy vị khách mời có máu văn chương và người dẫn chương trình bèn bắt đầu đĩnh đạc nói những lời tâm sự tự đáy lòng. Đêm khuya tĩnh mịch khiến khoảng cách giữa người với người rút ngắn tới mức bối rối, lời nói vừa cảm tính vừa không chút kiêng nể gì.
 
Cô gái khách mời hơn hai mươi tuổi úp mở kể lại chặng đường tình cảm của mình, cuối cùng đưa ra kết luận: “Đàn ông chững chạc, dễ dàng xem nhẹ tình yêu hơn phụ nữ bằng tuổi. Chàng trai mười tám một ngày gọi điện cho người yêu ba lần, người đàn ông hai tám ba ngày mới gọi điện một lần, cho nên “tình yêu chân chính” chỉ có khi còn trẻ.”
 
Khách mời nam đứng tuổi cười: “Trên đời này làm gì có “tình yêu chân chính”, tình yêu chỉ là cảm giác trong khoảnh khắc, khi thời gian bào mòn, tâm hồn trầm lắng, những nỗi đau và niềm vui trước đây sẽ dần phai nhạt. Đừng quá khát khao vẻ đẹp của tình yêu, cũng đừng quá phóng đại nỗi đau thất tình.”
 
DJ[10] hỏi người nam trầm tĩnh: “Trong một mối tình đã qua, điều gì khiến anh có ấn tượng sâu sắc nhất?”
 
[10] Viết tắt của từ Disc Jockey, chỉ người chọn và chơi các đĩa nhạc cho khán thính giả. Ở đây nói tới rado DJ, tức là các DJ làm việc trong đài phát thanh, có nhiệm vụ chọn nhạc để phát kèm theo những lời giới thiệu hoặc bình luận.
 
Người khách mời trầm ngâm, cuối cùng buông một câu: “Áo quý do mới, người quý do cũ[11]“. Buồn nỗi cố nhân mặc áo mới, theo chồng bỏ cuộc chơi.”
 
[11] Câu thơ trong bài Cổ diễm ca (tác giả: Khuyết danh) – bản dịch của Điệp Luyến Hoa, nói về nỗi lòng của một người vợ bị bỏ rơi.
 
Khách mời nữ bổ sung: “Chính vì thế, tình yêu chỉ xảy ra khi tuổi còn trẻ.”
 
Tiếng nói ngừng lại, âm nhạc vang lên, Lục Trình Vũ không nghe hết bài hát này, anh tắt radio đi.
 
Khi xe chạy tới dưới lầu, anh nhận được hai tin nhắn liên tiếp.
 
Một là của Đồ Nhiễm gửi tới: Về đến nhà chưa?
 
Một tin khác, rất dài, năm chữ cái xen lẫn trong vô số những dấu chấm lửng: Em sắp kết hôn rồi…
 
Hôn lễ của Lý Sơ Hạ chuẩn bị suốt hai tháng.
 
Về quá trình trắc trở nhiều tháng trước cô đã từ hôn, sau đó lại chọn được người hiền để đi tới hôn nhân, trong bệnh viên lưu truyền mấy phiên bản, nhưng hết thảy đều không có được lời giải thích hợp lý nhất. Phía đương sự luôn im hơi lặng tiếng, khiến cho những người nhiều chuyện càng cảm thấy ngứa ngáy, nhưng mọi người đều thống nhất rằng: Không phải người phụ nữ nào bước vào tuổi ba mươi cũng có điều kiện để bướng bỉnh, cũng không phải người phụ nữ nào cũng có vốn liếng như Lý Sơ Hạ.
 
Đồ Nhiễm biết được chuyện này là nhân dịp cô tới bệnh viên gặp khách hàng, cô khá thân với một chị bác sĩ khoa Chỉnh hình, đã chơi mấy ván mạt chược, ăn mấy bữa cơm với nhau, sau khi hiểu nhau thì chơi thân như bạn bè.
 
Chị bác sĩ đó đang đi thăm bệnh, thấy cô tới bèn cùng cô vào văn phòng nói chuyện.
 
Chị bác sĩ uống trà rồi nhổ bã trà vào thùng rác ở góc tường, luôn mồm ca thán với cô:
 
- Mệt chết đi được, không trực thì cũng phải đi kiểm tra phòng bệnh, nói là nghỉ ngơi làm việc theo giờ hành chính, nhưng ngày nào cũng phải chạy tới bệnh viên, tuần nào cũng làm đủ 50 tiếng không nghỉ, không có cuối tuần, không có ngày nghỉ, ngày lễ, lương thì không tăng, Luật Lao động đối với bọn chị là vô hiệu, còn không bằng công nhân nông thôn, họ còn được về quê ăn Tết…
 
- Vừa rồi gặp một ca ầm ĩ trong bệnh viện, dùng dằng ở đó nửa ngày trời, mình có lý cũng chẳng thể nào nói lại họ, kéo phóng viên báo đài đến thì lại hỏng chuyện, bây giờ quan hệ bác sĩ bệnh nhân là thế, chẳng có chuyện gì cũng có thể bới bèo ra bọ. Lần trước còn có người nhà bệnh nhân cầm máy ảnh chụp bọn chị, định là lúc nào tính sổ với bọn chị thì lôi ra dùng. Thói đời, loại người nào cũng có… Kiếp trước làm lắm chuyện xấu xa nên kiếp này mới phải làm cái nghề này, chị nhổ vào.
 
Đồ Nhiễm ngồi trước bàn của chị ấy cười, lật giở lịch trực ban trước mặt:
 
- Thiên thần áo trắng mà, phải có tinh thần hy sinh chứ.
 
Chị bác sĩ hỏi cô:
 
- Em xem hộ chị thứ Bảy này có xếp ca trực không?
 
Cô nhìn qua:
 
- Không ạ, làm giờ hành chính.
 
Chị bác sĩ lại kêu ca:
 
- Thứ Bảy có tiệc cưới, phải đi tiếp khách cho người ta, năm nay năm Heo vàng, thanh niên trẻ vội kết hôn cũng nhiều ra phết.
 
Đồ Nhiễm hỏi:
 
- Khoa chị ai kết hôn thế ạ, Tiểu Lưu à?
 
Chị bác sĩ lắc đầu:
 
- Khoa Nhi, con gái viện trưởng Lý.
 
Cô sững người:
 
- Lý Sơ Hạ? Chẳng phải cô ấy đã lấy chồng lâu rồi sao?
 
Chị bác sĩ cười:
 
- Em cũng biết chuyện này à? – Chị ấy hạ giọng. – Đại tiểu thư nghĩ mình điều kiện tốt, tiêu chuẩn cao, lần trước tìm được một nhân viên công vụ, cấp phó thành phố cơ đấy, tiếc là gần cưới lại huỷ, bây giờ chọn đông chọn tây được một anh chàng bên khoa Ngoại Tim mạch. Em nói xem cô ấy muốn tìm thì cũng nên tìm người khoa Chỉnh hình bọn chị chứ, đều vất vả như nhau, ít ra còn nhiều tiền hơn. Mấy chàng độc thân trong bệnh viện bọn chị đều mặc cho cô ta lựa chọn, dựa vào ông bố vợ tương lai như thế, ai mà không đồng ý? Chọn người khoa Ngoại tim mạch làm gì, vừa vất vả vừa bận rộn, ít hoa hồng, nhiều rủi ro… Theo chị, tốt nhất đừng có tìm bác sĩ, chẳng hiểu nghĩ thế nào nữa.
 
Chuyện chẳng liên quan đến mình, nhưng Đồ Nhiễm nghe mà tim đạp thình thịch, có phần không nắm được tình hình. Hồi trước cô còn tưởng Lý Sơ Hạ đã kết hôn từ dạo đó rồi, còn việc đưa thiếp mời tới dự hôn lễ, Lục Trình Vũ vẫn luôn không đề cập tới, cô cũng không hỏi, muốn hỏi cũng không biết bắt đầu như thế nào, nên cứ gác lại đó. Sau này cô có chút manh động, nhân lúc anh không để ý, bèn đem thiếp cưới của Lý Sơ Hạ nhét vào giữa một quyển sách y chuyên ngành dày cộp, bởi vì trên tấm thiếp đó có ảnh cưới của Lý Sơ Hạ. Nếu đã có ảnh cưới của người ta thì cũng không tiện vứt vào thùng rác cùng với đống báo cũ, nếu có người muốn thầm ngắm ảnh nhớ người, chắc chắn sẽ lật tung khắp nơi, nếu không tìm thấy, chưa biết chừng còn tới hỏi cô.
 
Nhưng bao nhiêu tháng nay, theo cô quan sát, cuốn sách đó dường như chưa từng có dấu vết bị giở ra. Vì thế cô cứ đoán mãi, tiệc cưới của mối tình đầu, rốt cuộc Lục Trình Vũ có tham dự không.
 
Chưa từng nghĩ tới, hôm nay lại có được câu trả lời ngoài dự kiến.
 
Đồ Nhiễm đứng dậy cáo từ, chị bác sĩ nhìn chằm chằm vào bụng cô:
 
- Lần sau tìm bọn chị hẹn ở ngoài cũng được. Có bầu rồi, không có việc gì thì đừng tới bệnh viện, nhiều bệnh truyền nhiễm.
 
Nói ra cũng thật trùng hợp, câu này hôm nay cũng có một người khác nói với cô.
 
Trước khi tới bệnh viện Đồ Nhiễm tới siêu thị mua một ít đồ, lúc ra ngoài, trời đổ mưa.
 
Trời cuối thu, mưa rả rích mấy ngày liền, may mà cô có mang theo ô. Siêu thị cách bệnh viện khoảng hai mươi phút đi bộ, nếu đi xuyên qua con ngõ bên cạnh thì gần hơn một chút. Mới đi ra sau phố, một chiếc xe lướt vèo qua bên cạnh, làm bùn đất bên đường bắn tung toé lên ống quần cô. Cô cúi xuống phủi ống quần, gió to thổi lật tung chiếc ô trong tay khiến cô bị ướt. Cô đưa tay sửa lại ô.
 
Một chiếc Toyota từ phía sau trờ tới, từ từ dừng lại.
 
Thoạt đầu cô không để ý, chủ nhân chiếc xe đó khẽ bấm còi. Cô nhìn vào trong, Lý Sơ Hạ hạ kính xe xuống.
 
- Tôi thấy ai giống chị mà. – Cô ấy nói. – Mưa hơi to, nếu chị tới bệnh viện, tôi có thể chở chị đi.
 
Đồ Nhiễm không nghĩ ngợi nhiều, nói cảm ơn rồi mở cửa xe ngồi vào trong, mang theo hơi ẩm từ bên ngoài.
 
Bầu không khí bối rối và gượng gạo lại ùa đến, Lý Sơ Hạ rõ ràng là không thoải mái lắm, còn Đồ Nhiễm lại dựa trên lưng ghế như không có chuyện gì xảy ra, ít nhất trông cô cũng như không có chuyện gì.
 
Trong xe vang lên một ca khúc du dương, khúc nhạc dạo với tiếng sóng biển vỗ về bờ cát và tiếng mưa gió lao xao ngoài cửa sổ thật hợp tình hợp cảnh. Đồ Nhiễm cười cười:
 
- Bài hát này hay quá.
 
Lý Hạ Sơ cười rất nhẹ:
 
- Vậy sao? – Cô ta liếc nhìn cái bụng hơi nhô lên của Đồ Nhiễm, cuối cùng cũng nói. – Chúc mừng chị, được năm tháng rồi nhỉ?
 
- Ừ, sắp sáu tháng rồi.
 
Lý Hạ Sơ im lặng một lúc rồi mới nói:
 
- Chị đi khám thai à?
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 45      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
55723
7 Ngày ân ái
Tác giả: Ân Tầm
view: 1255879
Nd: Ngược. HE.
Hạnh phúc Không bắn, không trúng bia!
Tác giả: Mộc Thanh Vũ
view: 404275
Nd: Sủng. HE.
Thiếu Tướng Ế Vợ
Tác giả: Tùy Hầu Châu
view: 259663
Nd: HE.
Ma Tôn
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 250702
Nd: HE.
Copy mối tình đầu
Tác giả: Hoa Thanh Thần
view: 241741
Nd: Sủng. HE.
Không xứng
Tác giả: Tội Gia Tội
view: 5997381
Nd: HE.
Đũa lệch dễ thương
Tác giả: Sư Tiểu Trát
view: 670736
Nd: HE.
Cần cù bù ngốc nghếch
Tác giả: Lâu Vũ Tình
view: 241844
Nd: Sủng. HE.
Canh Bạc Tình Yêu
Tác giả: Kim Bính
view: 1164827
Nd: Ngược.
Đá Quý Không Nói Dối
Tác giả: Tâm Doanh Cốc
view: 363384
Nd: Ngược. HE.
Nghê Thường thiết y
Tác giả: Thanh Ca Nhất Mảnh
view: 281396
Nd: HE.
Gả cho Lâm An Thâm
Tác giả: Phong Tử tiểu thư
view: 467311
Nd: HE.
Anh chàng bỉ ổi đáng yêu
Tác giả: Hắc Khiết Minh
view: 191477
Nd: HE.
Tùy Tiện Phóng Hỏa
Tác giả: Mạc Phi Bảo Bảo
view: 373684
Nd: HE.
Lục Thiếu Phàm, em yêu anh
Tác giả: Cẩm Tố Lưu Niên
view: 552698
Nd: Sủng. HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14364689
Hiền Thê Khó Làm   view 6112741
Em Dám Quên Tôi   view 6060211
Không xứng   view 5997381
Thứ nữ sủng phi   view 5995733
Ân nhân quá vô lại   view 5856992
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc