Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Đừng nhân danh tình yêu

Tác giả : Bất Kinh Ngữ   
Chương 16: Kế hoạch không theo kịp sự thay đổi
<< Trước    / 45      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
Khi vẫn còn là một cô thiếu nữ mộng mơ, Đồ Nhiễm đã từng viết một bức thư dạng như thư tình gửi cho người ta.
 
Chỉ có điều bức thư đó còn chưa ra khỏi cửa đã bị ông Đồ chặn lại giữa chừng.
 
Khi đó ông Đồ vẫn còn chưa có dấu hiệu bệnh tật, là một người trung niên từng trải, lại rất biết nghĩ cho con cái. Ông đọc bức thư một cách nghiêm túc, rồi lại lộn lại nhìn phần đầu, tên của người nhận.
 
Trong suốt quá trình này, trái tim nhỏ bé của Đồ Nhiễm đập thình thịch không ngừng, vừa sợ bị chê cười là đồ ngốc, vừa sợ bị chụp mũ yêu sớm. Vẻ mặt ông Đồ còn nghiêm nghị hơn cô tưởng, ông nói rất chân thành:
 
- Nhiễm Nhiễm, người này rất tốt. Nhưng vì mọi mặt của cậu ta đều xuất sắc, con thích thì người khác cũng thích, rất nhiều người đều thích, tội gì con phải tranh giành với người ta? Trên đời này, phụ nữ vốn dĩ đã cảm tính hơn đàn ông, coi trọng tình cảm nam nữ hơn, cho nên sống cũng mệt mỏi hơn. Con tìm một người cả ngày được người khác nhung nhớ, chẳng phải cuộc sống sẽ càng mệt mỏi hơn sao? Chi bằng tìm một người điều kiện tương đương mình, nắm chắc được, yên ổn sống qua ngày.
 
Nghe xong những lời này, ý nghĩ đầu tiên bật ra trong đầu cô là: Lẽ nào con kém cỏi lắm sao? Cô chạy đi soi gương, người trong gương hình như càng nhìn càng thấy xấu. Cô lại âm thầm so sánh những mặt khác, rồi chán nản phát hiện ra, căn bản không thể nào so sánh.
 
Vì thế, cô giữ lá thư lại, khóa kín trong ngăn kéo.
 
Sau này ra đời, kinh nghiệm phong phú, nhớ lại những lời bố nói, cô vẫn cảm thấy không phải là không có lý, cho dù thời buổi này, để phân biệt đàn ông chỉ có một tiêu chuẩn: có bản lĩnh hay không có bản lĩnh, những thứ khác đều chỉ là phù du.
 
Đồ Nhiễm có thể nhạy bén cảm nhận được tâm tư nho nhỏ của những người khác giới xung quanh Lục Trình Vũ.
 
Cô còn nhớ lần trước tới bệnh viện, ánh mắt Lý Sơ Hạ nhìn anh, thậm chí cô đoán, quãng thời gian một năm trước, hai người họ ở nơi đất khách quê người lãng mạn có phải đã từng xảy ra điều gì. Lại hoặc giả như rất lâu trước đây, phải chăng đã từng có một câu chuyện tình yêu rung động lòng người, dẫu lìa ngó ý còn vương tơ lòng.
 
Đồ Nhiễm tự coi thường chính bản thân mình, tự giễu, vướng víu, không buông xuống được. Chần chừ suốt mấy ngày, cô quyết định thực hiện một số hành động khiến bản thân dễ chịu hơn, vì thế cô hẹn cô em chồng Lục Trình Trình đi dạo phố vào ngày nghỉ.
 
Trời đẹp, người bừng bừng khí thế, kẻ lại tâm hồn treo ngược cành cây.
 
Lục Trình Trình không biết cách trang điểm, dáng vẻ học sinh. Đồ Nhiễm mua cho cô bé mấy bộ quần áo, chỉ nói là Lục Trình Vũ dặn dò, nghe vậy cô bé rất vui.
 
Đi ngang qua quầy trang sức trong trung tâm thương mại, Trình Trình nhìn mãi một sợi lắc tay, ánh mắt tỏ vẻ ngưỡng mộ. Đồ Nhiễm liếc ví tiền thấy vẫn còn đủ, bèn mua cho cô, cô bé ngại ngùng từ chối mãi.
 
Đồ Nhiễm cười:
 
- Ngốc thế, người khác đều tranh thủ lấy được bao nhiêu thì lấy, em thì giỏi rồi, cho còn không thèm.
 
Trình Trình nói:
 
- Nếu là anh hai hay bố mua thì em sẽ nhận. Chị, em biết chị cũng chẳng dễ dàng gì, ở nhà chị còn phải phụng dưỡng bà ngoại nữa.
 
Cô cười:
 
- Em đang khinh người đó hả, sau này chị phát tài rồi, chị sẽ cầm tiền đập vào mặt em. Cái này em cứ cầm lấy đi, chị về thanh toán với anh hai em là được chứ gì.
 
Trình Trình bèn nhận lấy, rồi bảo muốn mời cô ăn trưa. Đồ Nhiễm biết cô bé chẳng có mấy tiền tiêu vặt, tiền lương cũng không cao, bèn bảo cô mệt rồi không muốn đi nhiều, cứ mua luôn hai cái hamberger ở quán Mc Donald bên cạnh là xong.
 
Họ ra khỏi trung tâm thương mại, có một chiếc xe việt dã màu đỏ đỗ ở ngã tư bên cạnh, mấy thanh niên đi qua còn lôi điện thoại ra chụp hình cái xe đó. Lục Trình Trình nhìn biển số xe, hừ một tiếng:
 
- Tôn Hiểu Bạch sao lại chạy đến đây khoe mẽ, khu này với cô ta chỉ là khu bình dân thôi.
 
Đồ Nhiễm hỏi:
 
- Đây là xe của Tôn Hiểu Bạch à, hoành tráng nhỉ.
 
Lục Trình Trình lại hừ một tiếng nữa:
 
- Chắc chắn là không chỉ có chỗ tiền đó, bố em đúng là ngốc, bị hai mẹ con bà ta lừa.
 
Đồ Nhiễm cười cười không lên tiếng, trong lòng lại nghĩ: Bố em không phải ngốc, mà là nhìn xa trông rộng, nửa người dưới vẫn còn trông chờ vào Tôn Huệ Quốc, tuổi cũng đã cao, không thể cứ ly hôn rồi lại lấy người khác, lại tiếp tục giày vò.
 
Họ vào Mc Donald, cái quán bé bằng lòng bàn tay mà người len như cá mòi.
 
Hai chị em ngồi xuống một chỗ khá yên tĩnh, vừa ngẩng đầu lên đã thấy con gái vợ sau của ông Lục – Tôn Hiểu Bạch đang đứng đợi ai đó cạnh quầy thu ngân. Tôn Hiểu Bạch mặc toàn đồ hiệu, lại biết trang điểm, muốn không bị chú ý cũng khó.
 
Lục Trình Trình bĩu môi:
 
- Đợi nó đi rồi thì em ra mua, chả muốn chào. – Cô bé lại nói. – Thần kinh, giàu như thế còn đến cái chỗ hạ đẳng này làm gì.
 
Đồ Nhiễm nói:
 
- Em trông tay nó cầm ví nam, chắc là hẹn hò. Con gái một khi đã yêu, sẽ làm ra những chuyện không giống bình thường.
 
Lục Trình Trình khinh thường:
 
- Ai thèm để ý đến nó, chắc chắn là nhắm vào tiền của nó rồi, không biết gã đui què sứt mẻ nào nữa.
 
Nói đoạn bèn nhìn chằm chằm về phía đó, trước quầy người đứng lố nhố, đa phần đều là nam giới, người làm chân sai vặt cho bạn gái, người trả tiền cho con.
 
Đồ Nhiễm cũng liếc mắt qua đó, bỗng phát hiện bóng lưng của một người hình như quen biết, đang muốn nhìn kỹ thì lại nghe thấy Lục Trình Trình hỏi cô:
 
- Chị, chị muốn ăn gì, em có phiếu ưu đãi nè.
 
Cô cúi xuống nhìn, chọn qua loa vài món giá rẻ, nhớ tới người đàn ông vừa nãy, cô lại ngẩng đầu lên tìm. Ai ngờ vừa mới cúi xuống một lúc mà đã không thấy đâu, ngay cả Tôn Hiểu Bạch vừa đợi bạn cũng không thấy nữa.
 
Trình Trình bê cơm về, vừa ăn vừa nói:
 
- Tôn Huệ Quốc lúc nào cũng nói Tôn Hiểu Bạch xinh đẹp, em lại chẳng thấy thế, chẳng qua là trát đầy son phấn vào thôi, già đầu mà còn học đòi bọn trẻ con đeo kính sát tròng làm đẹp, mặt thì như đeo mặt nạ. Sau này Tôn Huệ Quốc mà bảo nó đẹp, em sẽ nói, chẳng bằng một góc chị dâu em, cho bà ta tức… – Cô bé cười khanh khách. – Tức vẹo cả mũi.
 
Đồ Nhiễm cười cười tiếp lời:
 
- Nhắc tới người đẹp, chị đã từng gặp một người xinh lắm.
 
- Ai ạ?
 
- Lần trước ở đám cưới nhớ không, họ Lý, cũng là bác sĩ.
 
Cô bé nói luôn:
 
- Ồ, chị Tiểu Hạ, chị ấy là đại mỹ nhân.
 
Đồ Nhiễm hỏi:
 
- Em thân với cô ấy lắm à?
 
Trình Trình nhìn cô, vừa nhai đồ ăn vừa ậm ờ qua quýt:
 
- Không thân, gặp vài lần thôi ạ.
 
Đồ Nhiễm cười cười nhìn cô bé:
 
- Gì mà ấp úng thế, chẳng phải là mối tình đầu của anh trai em sao, thế thì có sao, đều sắp ba mươi cả rồi, ai mà chưa từng có quá khứ? Cũng đâu phải là bị đồng tính chứ.
 
Cô bé thở phào:
 
- Hóa ra chị biết rồi, họ cũng chỉ yêu nhau hồi đi học thôi, sau đó thì chia tay.
 
Đồ Nhiễm chỉ nói mò một câu, không ngờ lại trúng phóc, cô cúi đầu uống một ngụm nước, thản nhiên nói:
 
- Thông thường tình đầu mà thành thì không nhiều, chị còn tưởng anh hai em nói khoác, đại mỹ nhân mà lại thèm để mắt đến anh ấy ư? Anh ấy còn nói là mình đề nghị chia tay trước, chỉ giỏi phét lác, chị không tin.
 
- Anh chị vui thật, chuyện này cũng nói được nữa. – Lục Trình Trình cười. – Chị Tiểu Hạ xinh đẹp, anh hai cũng rất đẹp trai mà. Nhưng hồi trước anh ấy nói chị ấy muốn chia tay, bây giờ sao lại thay đổi, có lẽ muốn tỏ vẻ trước mặt chị đấy.
 
Đồ Nhiễm cười khẽ.
 
Mới ăn được một chút đã thấy no, dạo này thời tiết oi bức, luôn cảm thấy dạ dày ấm ách, hơi chua chua.
 
Trên đường về, trời đã tối, hiệu thuốc nơi góc đường thắp ngọn đèn sáng lóa. Cô lưỡng lự một lúc, bước vào mua hai que thử thai.
 
Vừa trả tiền, điện thoại đã vang lên réo rắt, cô nghe máy, bà Vương Vĩ Lệ gấp gáp nói:
 
- Con mau về đây, em trai con về rồi.
 
Nghe vậy, Đồ Nhiễm thầm nhủ đây là chuyện tốt, sao nghe giọng mẹ lại như cháy nhà đến nơi. Không đợi cô lên tiếng, bà đã liến thoắng kể một tràng, thì ra nhà hàng xóm ra quán nét bắt thằng cháu trốn học, đúng lúc gặp bà Vương Vĩ Lệ đi chợ về, nhất thời nhiệt tình đi vào tìm người giúp họ, cháu nhà người ta thì không tìm được, ngược lại lại thấy thằng con trai nhà mình đang phì phèo điếu thuốc ngồi trong góc chơi game.
 
Thoạt đầu bà mừng rỡ, sau lại sửng sốt, nhìn kỹ lại cách ăn mặc của Đồ Loan chẳng có chút khí chất nào của du học sinh về nước, đã thấy nghi ngờ, muốn lôi con trai về nhà hỏi cho rõ, nó lại cười khì khì:
 
- Mẹ, yên nào, để con làm nốt nhiệm vụ này rồi sẽ theo mẹ về… Đúng rồi, bây giờ mọi người ở tòa nhà số mấy vậy?
 
Bà Vương Vĩ Lệ nhìn xung quanh toàn lũ thanh niên mười mấy tuổi da vàng vọt, mắt mũi đờ dẫn, chỉ có con trai mình là lớn hơn một chút, nhưng thần sắc bệ rạc. Bà cuống lên, không cho nó phân bua mà sa sầm mặt, lôi xềnh xệch về nhà. Về đến nhà cũng chẳng hỏi được ngọn ngành gì, người ta còn phải ăn phải ngủ. Chẳng còn cách nào khác, bà bèn cấp tốc gọi điện cho con gái, lòng nóng như lửa đốt.
 
Nghe xong, Đồ Nhiễm cảm thấy không ổn, hết chuyện này đến chuyện khác, cả ngày không lúc nào ngơi, đầu đau như búa bổ.
 
Toàn thân cô rã rời, nhưng những chuyện cần lo vẫn cứ phải lo, bèn dứt khoát không về nhà nữa mà đi thẳng về nhà mẹ, cũng may tối nay Lục Trình Vũ trực, không cần phải nấu cơm.
 
Đến nhà mẹ, Đồ Loan đang ngủ vùi trong phòng, bà Vương Vĩ Lệ xót con trai, bèn hạ giọng thì thào với Đồ Nhiễm. Cô mặc kệ, đi vào vỗ mặt thằng em cho nó tỉnh lại.
 
Cô nhéo tai nó hỏi:
 
- Nói, rốt cuộc là chuyện gì?
 
Thằng em dụi mắt ngáp:
 
- Còn chuyện gì nữa, học xong thì về thôi.
 
Đồ Nhiễm thò tay ra:
 
- Bằng tốt nghiệp đâu? Đưa đây tao xem.
 
Em trai cô ra sức đập xuống giường:
 
- Mấy cái người này làm sao thế nhỉ, hùa vào với dân cả nước kỳ thị dân du học phải không, em vừa về mà mọi người tra hỏi như phạm nhân ấy.
 
Đồ Nhiễm cười lạnh:
 
- Gào cái gì mà gào, mày còn nói lí lẽ nữa hả, tao không dễ lừa như mẹ đâu, đừng có chưa học xong đã chuồn về đấy nhé, ngoan ngoãn đưa bằng tốt nghiệp cho chị đây xem, nếu không chị mày sẽ thẩm vấn mày thật đấy. – Nói đoạn cô gí cái bóng đèn bàn vào mặt cậu em.
 
Đồ Loan cũng cười, mắt trợn lên:
 
- Đồ Nhiễm, chị có biết thế này gọi là gì không? Ghen tị, từ nhỏ chị đã ghen tị với em, đã muốn bới móc những chuyện không hay của em, rồi đi mách mẹ giành công, muốn mẹ để ý đến chị hơn chứ gì?
 
Đồ Nhiễm cũng chẳng thèm tức giận:
 
- Mặc kệ mày muốn nói gì, tao chỉ xem bằng tốt nghiệp, mẹ cũng chỉ muốn nhìn thấy bằng tốt nghiệp.
 
Thấy kế khích tướng không có tác dụng, Đồ Loan xoay người ngủ tiếp:
 
- Bằng tốt nghiệp chưa phát, em bảo họ mấy hôm nữa gửi chuyển phát nhanh về.
 
Đồ Nhiễm chọc vào lưng cậu ta:
 
- Đừng có lừa chị, cũng đừng có định chuồn. Mấy ngày này chị bảo mẹ không đi đâu hết, ở nhà trông chừng mày, bao giờ bằng tốt nghiệp của mày tới thì mới cho mày ra khỏi cửa.
 
Lại đợi thêm mười mấy ngày nữa, đến bóng dáng người đưa thư cũng chẳng thấy đâu.
 
Lại truy hỏi, Đồ Loan chỉ ậm ừ, cũng chẳng bận tâm đến chuyện tìm việc làm, cả ngày ngủ vùi trong nhà cứ như đang chờ chết.
 
Đồ Nhiễm suy tính, lẳng lặng gọi riêng thằng nhóc đi ăn cơm, gọi vài món nhậu, vừa ăn vừa trò chuyện, càng nói càng thân thiết.
 
Chẳng bao lâu sau, em trai cô uống đã hơi cao hứng, ngập ngừng muốn nói lại thôi, Đồ Nhiễm an ủi cậu em:
 
- Em có chuyện gì phiền muộn thì cứ nói ra, chị chỉ có một đứa em là em thôi, chị không giúp em thì giúp ai?
 
Nghe vậy, Đồ Loan không nói gì, chỉ bò ra bàn uống rượu.
 
Đồ Nhiễm hỏi:
 
- Có phải em không muốn học không?
 
Cậu ta vẫn không lên tiếng.
 
Đồ Nhiễm thăm dò:
 
- Có phải ở bên đó em đã gặp chuyện gì không? Yêu hả?
 
Nghe vậy, Đồ Loan lấy tay che mắt, rấm rức khóc thành tiếng, nói ngắt quãng:
 
- Chị, em không có tiền, ai cũng chê cười em, lũ bạn em hoặc là con nhà giàu, hoặc con quan chức, chỉ có em phải tự đi làm thêm. Sau đó gặp cô ấy, còn tưởng cô ấy khác mọi người, ai ngờ cô ấy cũng hám lợi như họ.
 
Kìm nén chán chê, cơn giận dữ của Đồ Nhiễm bất chợt bùng nổ, vung tay tát em trai một cái:
 
- Trông cái bộ dạng nhu nhược của mày kìa, không ra hồn!
 
Nói đoạn đứng dậy định bỏ đi.
 
Đồ Loan bị đánh đến ngẩn ngơ, một mực níu cô lại:
 
- Chị, chị đi đâu? Tuyệt đối đừng cho mẹ biết, mẹ mà biết thì chỉ có nước nhảy lầu thôi.
 
Đồ Nhiễm mắng xa xả:
 
- Cút đi, mày đã bao nhiêu tuổi rồi, có còn là đàn ông không, nếu tao mà có đứa con trai như mày thì đã nhảy lầu từ lâu rồi, mắt không thấy, tim không đau. Cái bộ dạng nhu nhược của mày thì đứa con gái nào thèm, người ta không để mắt đến mày là đúng rồi, yêu mày để cả đời phải hít gió Tây Bắc, bị người ta khinh bỉ chắc? Đúng là không có tương lai!
 
Nói xong cô bèn gạt tay cậu ta ra, trả tiền rồi bỏ đi một mạch.
 
Ra đến cửa, cô lại lo thằng em uống say quá không về được nhà, bèn quanh quẩn cạnh cửa nhà hàng, nhất thời không biết nên làm gì, huyệt thái dương giật đùng đùng, bụng bảo dạ: thằng bé này bị chiều từ nhỏ nên hư rồi, vẫn chưa trưởng thành, không chịu nổi thất bại, chi bằng cho nó lang thang đầu đường xó chợ vài hôm, bỏ đói vài ngày, cho một bài học, cho tiệt cái thói than thân trách phận này đi.
 
Một lúc sau, Đồ Loan loạng choạng đi ra, cô lại không đành lòng, vẫn gọi một chiếc taxi, đẩy vào trong rồi cùng về nhà.
 
Dọc đường, Đồ Nhiễm hỏi chuyện học hành, Đồ Loan không thích nói nhiều, nhưng hỏi chuyện cô gái kia thì lại lắm lời hơn hẳn, nó kể cô gái kia hơn nó bốn, năm tuổi, cũng sang bên đó học, đang học tiến sĩ. Giữa hai đứa đều có cảm giác, thổ lộ lại bị từ chối, lý do là cậu còn nhỏ tuổi, chẳng có gì trong tay, không hợp, vân vân và vân vân.
 
Đồ Loan nói, trong khoảnh khắc ấy cậu ta dường như đã mất điểm tựa tinh thần.
 
Đồ Nhiễm vừa tức vừa buồn cười:
 
- Cô gái đó cũng hai bảy, hai tám tuổi rồi, đòi người ta ngây thơ như cậu thì mới là bó tay đấy, cười cũng bị người ta cười tới chết rồi. Không phải cô ấy hám lợi, mà là cậu quá ngây thơ.
 
Cô rì rầm nói với cậu em rất nhiều chuyện, quanh đi quẩn lại vẫn là động viên cậu, bảo cậu phải kiên cường, phấn chấn lên, hy vọng cậu có thể hoàn thành việc học. Những gì cần nói cũng đã nói hết, chẳng biết thằng nhãi này nghe lọt tai được bao nhiêu.
 
Mấy ngày này, ngoài đi làm, đi chợ nấu cơm, Đồ Nhiễm chỉ mải mốt về nhà mẹ để làm công tác tư tưởng cho cậu em, ngày nào cũng mệt nhoài.
 
Một hôm cô dậy sớm, bất chợt nhớ ra chuyện ngày hôm đó, lại nghĩ dạo này bụng dưới hay trướng đau, kinh nguyệt chậm, vội trở dậy tìm que thử thai, thấp thỏm chờ đợi, tim đập thình thịch.
 
Một lúc sau cô cầm lên, liếc nhanh một cái, không phát hiện điều gì bất thường.
 
Cô không cam lòng, nhìn đi nhìn lại, mới thấy có thêm một vạch mờ mờ, xem lại hướng dẫn, như thế tức là “có thai”.
 
Cô không biết làm thế nào, bèn gọi điện cho Lục Trình Vũ, cũng không biết nên gọi là tin vui hay tin buồn, đang lúc do dự thì anh nghe máy. Đầu dây bên kia hỏi:
 
- Chuyện gì thế?
 
Giọng anh vừa gấp gáp vừa lạnh nhạt, sự thôi thúc trong lòng Đồ Nhiễm lập tức giảm xuống hơn nửa, phút chốc không còn hứng thú nói chuyện.
 
Thấy cô không lên tiếng, anh nói:
 
- Đồ Nhiễm, bây giờ anh rất bận.
 
Cô ừ một tiếng:
 
- Vậy anh làm việc đi.
 
Chưa kịp ấn tắt máy, đầu bên kia đã vang lên tiếng “tút tút” liên hồi, chói tai, nhức nhối, không ngừng xuyên vào màng nhĩ.
 
**
 
Mấy ngày này, vì chuyện của mình mà Đồ Nhiễm cũng không có thời gian lo lắng đến rắc rối của cậu em trai, tan làm một cái là chạy thẳng đến hiệu thuốc, vơ một đống que thử thai về, mỗi loại một nắm.
 
Đầu tiên cô lên mạng tìm hiểu, có rất nhiều nguyên nhân dẫn đến kết quả “dương tính nhẹ”, có khả năng là do chất lượng que thử không đạt yêu cầu, cũng có thể là do mang thai ngoài tử cung, gọi nôm na là “chửa ngoài dạ con”.
 
Nhớ lại kinh nghiệm một năm trước, mấy chữ “chửa ngoài dạ con” cứ ám ảnh cô, vốn định tới thẳng bệnh viện để kiểm tra, nhưng không hiểu sao phòng khám phụ khoa đã để lại cho cô một chuỗi ấn tượng kinh hoàng, vì thế cô cứ lần lữa mãi, đem hết hy vọng gửi gắm vào que thử thai.
 
Buổi tối Lục Trình Vũ không ở nhà nên Đồ Nhiễm cũng không muốn về, bèn đi dạo thêm một chút, tới nhà Chu Tiểu Toàn quấy rối.
 
Còn chưa tới dưới lầu đã thấy một chiếc xe hơi màu đỏ phóng từ cửa tiểu khu ra, lướt vèo qua bên cạnh, cô cảm thấy cái xe đó rất quen, hình như giống xe của Tôn Hiểu Bạch. Cô bèn ngoái lại nhìn, chiếc xe đã rẽ năm, bảy ngã, mất hút theo làn khói.
 
Đồ Nhiễm thầm nghĩ, bây giờ người có tiền mọc lên chi chít, hệt như cỏ dại mùa xuân, dường như ai cũng được một cái bánh bao nhân thịt to tổ chảng rơi trứng đầu, trừ cô ra. Thành ngữ nói cấm có sai, của mình thì không cầu cũng được, không phải của mình ép cũng chẳng xong.
 
Đến nhà Chu Tiểu Toàn, cả hai vừa xào rau vừa trò chuyện.
 
Chu Tiểu Toàn cười khanh khách:
 
- Ái chà, đồng chí Tiểu Lục giỏi giang quá, nếu đứa bé lần trước giữ được, vậy chẳng phải là ba năm hai đứa sao?
 
Đồ Nhiễm ảo não:
 
- Mình đang nói chuyện nghiêm chỉnh với cậu, cậu vẫn còn tâm trạng cười cợt, còn chưa biết có đúng hay không nữa mà? Cho dù có mình cũng không muốn lắm, dù sao với mình mà nói luôn là không tốt.
 
Chu Tiểu Toàn tò mò:
 
- Có rồi sao lại không muốn?
 
Đồ Nhiễm chau mày tước vỏ đậu, móng tay cô cắt tỉa gọn gàng, sạch sẽ, tước đi tước lại khiến kẽ móng tay hơi đau, một lúc sau cô mới nói:
 
- Gấp gáp quá, tại mình hết, người ta mới nói mấy câu đã lừa được mình, thực ra hai đứa mình còn chưa đến mức ấy.
 
Chu Tiểu Toàn cười nhạo cô:
 
- Điêu, chẳng phải ban đầu cũng vì đứa con mới kết hôn còn gì, bây giờ có con chẳng phải tốt sao.
 
Câu nói này khiến lòng cô nghẹn lại, tựa như có một lưỡi dao cùn đang từ từ miết trong ký ức, ma sát từng chút một, từng giây phút nhắc nhở cô, chính ở nơi đó, có một vết ố, có một lỗ thủng, khiến người ta cực kỳ không thoải mái.
 
Cô lặng lẽ thở dài, không trả lời, chỉ uể oải lườm Chu Tiểu Toàn một cái.
 
Một lúc sau, bên ngoài có tiếng người đang chầm chậm lên lầu, bước chân nặng nề, đi vài bước lại nghỉ một bước, cùng với tiếng trẻ con bi bô tập nói. Sau đó là tiếng chìa khóa tra vào ổ, giọng nói mệt mỏi của Tô Mạt vang lên:
 
- Con yêu ơi, mình về nhà rồi, con tự chơi một lát, mẹ đi nấu món ngon cho con, hôm nay là sinh nhật bố, chắc sẽ về sớm thôi… Con có vui không nào.
 
Giọng nói bé dần, cánh cửa nhà đối diện đã khép lại.
 
Chu Tiểu Toàn ớ ra:
 
- Mình tưởng hai vợ chồng nhà này về từ sớm rồi chứ nhỉ, vừa rồi còn nghe thấy có người nói chuyện ở phía bên kia ấy mà.
 
Đồ Nhiễm lại không để ý, chỉ nói:
 
- Tô Mạt thật chẳng dễ dàng gì, cái tay Đồng Thụy An này cũng bận rộn quá, để một người phụ nữ vừa đi làm vừa trông con, về đến nhà lại còn phải lo cơm nước.
 
Chu Tiểu Toàn cười:
 
- Không bận bằng chồng cậu đâu, Đồng Thụy An cũng thường về nhà giúp vợ đấy, nhưng tiền thì chồng cậu vẫn kiếm được nhiều hơn. Mình thấy cậu sau này là được hưởng phúc đấy, người mình giới thiệu cho cậu cũng khá đấy chứ nhỉ. – Nghĩ một lúc, cô nàng lại nói với vẻ rất nghiêm túc. – Thực ra mình cảm thấy tướng mạo của cậu khá hơn cô ấy, trên mặt cậu có nét gian tà, trừ phi cậu cam tâm tình nguyện, nếu không đàn ông không chỉ huy được cậu, còn Tô Mạt á, nhìn đã biết là tuýp dịu dàng, yếu ớt, thông tình đạt lý rồi.
 
Đồ Nhiễm nói:
 
- Chẳng thà cậu cứ nói toẹt ra mình là đứa chanh chua cho rồi.
 
Hai cô gái huyên thuyên một hồi, lại sang tìm Tô Mạt nói chuyện, bất giác trời đã tối, Đồ Nhiễm càng không muốn di chuyển, bèn ngủ ở nhà Chu Tiểu Toàn một đêm.
 
Trời vừa tang tảng sáng cô đã tỉnh, không ngủ thêm được nữa, trằn trọc trở mình trên giường, cuối cùng cầm que thử thai đi vào nhà vệ sinh.
 
Chu Tiểu Toàn cũng đã dậy, đứng ngoài gõ cửa:
 
- Nhìn được chưa? Có cần mình xem kết quả hộ cho không?
 
Đồ Nhiễm bịt mắt bước ra:
 
- Mình vẫn chưa xem, cậu xem giúp mình đi.
 
Nói rồi cô để Chu Tiểu Toàn đi vào trong, còn mình đi đằng sau.
 
Chu Tiểu Toàn ngó nghiêng một lúc rồi nói luôn:
 
- Yên tâm, chẳng có gì cả, chắc lần trước cậu dùng phải hàng kém chất lượng rồi.
 
Đồ Nhiễm kêu “A” lên một tiếng, ngoảnh lại:
 
- Rốt cuộc là mấy vạch?
 
- Một vạch. Âm tính.
 
Đồ Nhiễm ngây ra nhìn Chu Tiểu Toàn, khóe miệng nhếch lên, muốn cười mà không cười nổi, sau đó ôm đầu từ từ khụy xuống, ngồi phệt xuống đất không đứng dậy, một lúc sau mới nói:
 
- Xem ra đúng là mình không đẻ con được rồi. – Cô lau mắt, bàn tay đầy nước. – Hôm qua mình còn nghĩ có khi là con gái…. Cả đời này mình không có con rồi.
 
Chu Tiểu Toàn chạy tới chỉ thẳng vào trán cô:
 
- Chẳng phải đã nói là không cần hay sao, không có thì lại khóc cái nỗi gì. – Nói rồi vứt xoạch cái que thử xuống trước mặt cô. – Tự nhìn đi!
 
Đồ Nhiễm liếc nhìn, sau đó lại nhìn thêm một cái, trên que thử rành rành hai vạch, đầu óc cô trống rỗng:
 
- Cậu lừa mình làm gì… – Bất giác cô lại khóc nấc lên. – Liệu có khi nào sẽ quen dạ sảy thai không…
 
Chu Tiểu Toàn hết sức ngao ngán:
 
- Chẳng phải vẫn đang ổn hay sao, chưa gì đã khóc.
 
Đồ Nhiễm dần dần nín khóc, lấy mu bàn tay lau nước mắt, chỉ ra ngoài trời:
 
- Hồi trước thầy bói bảo số mình không có con, mình không thèm tin đâu, nhất định sẽ sinh đứa bé này ra một cách bình an. – Cô lại cầm que thử lên, mừng rỡ. – Xem này, mình sắp có con rồi…
 
Chu Tiểu Toàn mắng cô:
 
- Đồ dở hơi
 
Đồ Nhiễm bắt đầu nghĩ phải nói chuyện này với Lục Trình Vũ như thế nào.
 
Nếu đã xác định, càng nói sớm càng dễ làm việc, để anh liên hệ với đồng nghiệp khoa Phụ sản, sắp xếp một chuyên gia có tiếng khám cho cô, luôn theo dõi sự phát triển của thai nhi, tránh phải chịu đựng cơn thịnh nộ của những người xa lạ. Bây giờ đi đến đâu cũng phải tận dụng triệt để các mối quan hệ.
 
Đồ Nhiễm giống như vừa ký xong một hợp đồng lớn, dạt dào nhiệt huyết, đi làm về liền ra chợ mua rau, bận tối mắt tối mũi, một lúc sau đồ ăn ngon đã sẵn sàng, chay mặn xen kẽ đẹp mắt.
 
Xong xuôi, một mình cô ngồi bên bàn ăn cười ngu ngơ, nghĩ khi anh vừa bước vào sẽ nói ngay với anh, hay là dông dài một hồi, vừa ăn vừa nói. Chỉ có điều trên bàn vẫn thiếu một thứ, lẽ ra nên chuẩn bị một chai rượu ngon.
 
Đợi mãi chẳng thấy người đâu, lại nhận được một tin nhắn: Khoảng mười giờ về, em ăn trước đi, đừng đợi.
 
Tiếp theo lại một tin nhắn khác: Tìm chị có việc gấp, nếu tiện thì gọi điện lại. Lý Đồ.
 
Đồ Nhiễm gọi lại, phía bên kia đầu dây, tiếng người tiếng nhạc đan xen, Lý Đồ cười hì hì nói:
 
- Sao nào, không phải ăn cơm cùng ông xã hả?
 
Đồ Nhiễm hỏi:
 
- Chuyện gì, mời người ta đi ăn không mang tiền, nhờ tôi mang tiền đến hả?
 
Lý Đồ cười nói:
 
- Em có ghê tởm vậy không? Chuyện nghiêm túc, gặp nhau nói chuyện càng sớm càng tốt. Em đang ở bar Thượng Thượng, chị có đến không?
 
Thấy địa điểm ở cạnh bờ sông, cũng không xa, lại vẫn đang còn sớm, Đồ Nhiễm bèn nói:
 
- Cậu mua hộ tôi một chai rượu vang rồi đợi ở đó, đừng có mở nắp, lát nữa tôi tới lấy.
 
Đi tới bar Thượng Thượng mất mười lăm phút, Lý Đồ vẫy tay với cô từ đằng xa.
 

Đồ Nhiễm thấy bên trong bóng người nhoang nhoáng, bốn phía đều là nam thanh nữ tú trẻ trung, mập mờ, ám muội, thầm nghĩ đây đâu phải là nơi nói chuyện, thằng nhóc này chắc là thất tình nên túm mình đến tâm sự đây. 

Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 45      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
64272
Vợ Có Thuật Của Vợ
Tác giả: Dư San San
view: 344947
Nd: HE.
Cố chấp cuồng
Tác giả: Ngải Tiểu Đồ
view: 266873
Nd: Ngược. HE.
Tình Yêu Kiên Cường Hơn Cái Chết
Tác giả: Lạc Hòa
view: 131737
Nd: SE.
Bên nhau trọn đời
Tác giả: Cố mạn
view: 253895
Anh trai em gái
Tác giả: Tào Đình
view: 193743
Ký ức độc quyền
Tác giả: Mộc Phù Sinh
view: 625519
Ai Sẽ Mang Giày Cao Gót Cho Em
Tác giả: Hạc Xanh
view: 807211
Nd: HE.
Thâm Hải
Tác giả: Hắc Khiết Minh
view: 311678
Nd: Ngược. HE.
Vợ Ngốc
Tác giả: A Bối
view: 618824
Cỏ Quên Sầu
Tác giả: Celia Nguyễn
view: 411588
Nd: HE.
Kiếp Trước Em Đã Chôn Cất Cho Anh
Tác giả: Tào Đình
view: 199717
Nd: SE.
Bị Độc Thân
Tác giả: Triệu Cách Vũ
view: 325068
Trêu chọc
Tác giả: Thị Kim
view: 287576
Nd: HE.
Tôi Muốn Chàng Nam Sủng Này (18+)
Tác giả: Chu Khinh
view: 641896
Nd: Sủng. HE.
Tuyệt Sắc Khuynh Thành
Tác giả: Phi yên
view: 314665
Nd: Ngược. SE.
Chàng Trai Năm Ấy
Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn
view: 277482
Nd: SE.
Cấp lại, ok?
Tác giả: Tiểu Hài Tử Ngươi Tới Đây
view: 291902
Nd: HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14364689
Hiền Thê Khó Làm   view 6113565
Em Dám Quên Tôi   view 6061035
Không xứng   view 5998205
Thứ nữ sủng phi   view 5996557
Ân nhân quá vô lại   view 5857816
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc