Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Đừng nhân danh tình yêu

Tác giả : Bất Kinh Ngữ   
Chương 11
<< Trước    / 45      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

Thấy cô không khăng khăng nữa, bà Tôn Huệ Quốc thở phào, lại tỏ vẻ coi thường cô: Cứ tưởng là ghê gớm thế nào, té ra cũng chỉ là con bé thô kệch, nhát cáy thôi.

 Đồ Nhiễm cúi đầu nhìn ngón chân, chậm rãi nói:
 
- Dì Tôn, con biết gần đây tình hình kinh doanh không tốt, mọi người muốn mở thêm một nhà xưởng, nhưng trong tay lại chẳng có tiền. Trình Vũ là anh cả, phận làm anh chị như bọn con cũng nên gương mẫu, phải thấu hiểu nỗi khổ của bố mẹ. Dì và bố kiếm tiền cũng chẳng dễ dàng gì, không có thì đừng đầu tư cho mấy đứa con cái chúng con làm gì, bọn con không có nhà ở cũng không sao, mọi người không cần phải thắt lưng buộc bụng sống khổ sống sở.
 
Thoạt tiên bà Tôn Huệ Quốc ngớ người ra, rồi bỗng bật cười, nói liền một mạch:
 
- Cái con bé này, thật là hiểu chuyện quá đi, tình hình nhà ta tốt lắm, mua mấy căn nhà nữa cũng chẳng ảnh hường gì. Nhà xưởng gì đó là bố con cứ muốn ôm vào người, tính ông ấy thế, không chịu nổi nhàn rỗi, chứ dì không muốn vất vả nữa, mở hay không cũng chẳng sao, bây giờ tuổi cao rồi, nên hưởng phúc thôi, tiền đời này kiếm được cũng đủ cho đời con, đời cháu tiêu rồi. Con bé này biết điều quá, sợ bọn tôi không có tiền đây mà, con yên tâm, chỉ cần có dì Tôn ở đây thì con muốn mua gì thì mua, tuyệt đối không để bọn con chịu thiệt thòi, ý kiến ông già kia con cứ coi như gió thổi ngoài tai thôi.
 
Bà Tôn Huệ Quốc này vốn là người quê kệch, học hành ít, xuất thân cũng không tốt, lúc không có tiền sợ nhất là bị người khác coi thường, bây giờ phát tài rồi lại sợ người ta không biết. Huống hồ lúc này còn có mặt người ngoài, toàn những người có vai vế, tuyệt đối không thể để mất thể diện.
 
Đồ Nhiễm cười cười:
 
- Dì tốt với bọn con quá, con cũng chẳng ưng căn nào khác chỉ thích căn nhà ở tòa bên cạnh thôi.
 
Bà Tôn Huệ Quốc bấm ruột bấm gan rút ví, về đến nhà càng nghĩ càng ức, đành trút giận lên người ông chồng:
 
- Con dâu ông là cái loại gì thế, xảo quyệt, gian manh, tính tình nhỏ mọn, lại còn nói cái gì mà quân tử không tranh thứ người khác thích, nó đang định trả thù tôi thay cho bà mẹ chồng đã chết của nó đây mà! – Sau đó bà ta kể từ đầu đến cuối quá trình bị gài bẫy, cuối cùng kết luận. – Con ranh này không hề đơn giản, phải đề phòng.
 
Ông Lục ậm ờ:
 
- Nghe bà nói kìa, bà không phải là mẹ chồng nó sao, vì bà trẻ nên tôi mới bảo bọn nó gọi bà bằng dì.
 
Buổi tối, nhân lúc bà Tôn Huệ Quốc dắt chó ra ngoài đi dạo, ông Lục gọi điện cho con trai, giả vờ dạy bảo:
 
- Bố bảo này Lục Trình Vũ, anh lấy cô vợ thế nào vậy hả?
 
Lục Trình Vũ còn đang trực ở bệnh viện, không hiểu chuyện gì:
 
- Sao ạ?
 
- Sao à? – Ông già cười khùng khục. – Vừa moi được tiền từ túi Tôn Huệ Quốc, lại vừa làm cho bà ấy tức tối nhảy dựng lên, bố chưa gặp được mấy người như thế đâu. Cô bé này thú vị, hợp ý bố đây. Tính con như thế, cũng phải tìm một người lợi hại mới trói chân con được.
 
Lục Trình Vũ cúp điện thoại, bất giác mỉm cười, nghĩ một lúc rồi gửi một tin nhắn: Nhiệm vụ hoàn thành rồi?
 
Chẳng lâu sau, đầu kia trả lời: Chúc mừng ông xã, anh đã có thêm một căn nhà, hai tầng, 150 mét vuông.
 
²²
 
Bên này Đồ Nhiễm mới lo xong chuyện nhà cửa, bên kia Tô Mạt lại nhờ cô giúp đỡ.
 
Cô lại bất đắc dĩ xin phép công ty nghỉ nửa ngày, tới phòng khám ở bệnh viện gặp hai mẹ con Tô Mạt và bà nội đứa bé, cầm y bạ và đơn chẩn đoán bệnh, cùng đi tới khu phòng bệnh ở phía sau.
 
Đây cũng là lần đầu tiên cô tới bệnh viện tìm Lục Trình Vũ sau khi kết hôn.
 
Trước khi đi cô đã gọi điện thoại, không ai nghe máy đúng như dự đoán, nhìn thời gian, có lẽ anh đang đi thăm bệnh.
 
Mặt Tô Mạt vàng vọt, mắt thâm quầng, có lẽ là vì lo lắng lâu ngày, cũng không có tâm trạng nói chuyện.
 
Đứa bé trong lòng cô trông khá hơn mẹ nó nhiều, đôi mắt đen lay láy nghiêng ngó nhìn xung quanh.
 
Đồ Nhiễm khẽ véo cằm cô bé, cô bé toét miệng cười, cánh tay khua khoắng đòi cô bế, chỉ có điều cổ họng vẫn hơi có tiếng rít, một lúc sau lại ho sù sụ, ho đến nỗi mặt đỏ phừng phừng, thở không ra hơi.
 
Tô Mạt vội vỗ lưng cho con gái, hàng lông mày thanh tú bất giác chau tít lại.
 
Cả đêm qua cô không ngủ, tờ mờ sáng đã dậy, bàn bạc vói Đồng Thụy An rồi hẹn mẹ chồng đưa con gái đi xếp hàng lấy số. Khám chuyên gia khá đắt, nhưng vẫn phải tranh nhau, đến lượt cô thì phía trước đã ba bốn chục người.
 
Bà bác sĩ trung niên kia đã hoàn toàn trơ lì trước những đứa trẻ khóc mếu, kê đơn thuốc như công nhân đứng dây chuyền trong nhà máy, chẳng thèm nghĩ ngợi. Giữa lúc ấy còn nghe mấy cuộc điện thoại, có lẽ bà ta mới mua nhà, đang bàn bạc chuyện sửa sang với ai đó. Mấy vị phụ huynh đứng đợi đã lâu lại không ai hó hé một lời, mặt ai cũng khúm núm, cười cười nịnh nọt.
 
Tô Mạt cũng không dám giục.
 
Bà bác sĩ đặt điện thoại xuống, ngước mắt lên nhìn Tô Mạt:
 
- Bị làm sao?
 
Đợi nửa ngày trời, lòng Tô Mạt đã nóng như lửa đốt, bèn nói ngay không lựa lời:
 
- Giáo sư Giang, con cháu mấy hôm trước khám ở chỗ bác, truyền mấy bình nước nhưng vẫn ho, tối qua lại uống thuốc bác kê, hình như còn ho nặng hơn.
 
Bà bác sĩ cười lạnh:
 
- Uống thuốc tôi kê mà bệnh lại nặng hơn, ở đây nhiều bậc cha mẹ như vậy, con họ vẫn khám chỗ tôi suốt, cũng chẳng thấy ai nói thế. Cô từng này tuổi rồi, sao chẳng biết đường ăn nói?
 
Mặt Tô Mạt đỏ gay, tức thì nín bặt.
 
Bà Đồng lườm con dâu rồi quay sang cười nịnh bác sĩ:
 
- Từ trước tới giờ nó không biết ăn nói, bây giờ cuống quá mụ cả đầu, tiêm thì tiêm xong rồi ạ, bác sĩ xem có cần tiêm thêm mấy mũi nữa không ạ, làm phiền bác sĩ quá.
 
Giáo sư Giang chẳng nói chẳng rằng, mặt vẫn lạnh tanh cẩm ống nghe lên nghe lưng cho đứa bé:
 
- Đứa trẻ này cơ thể yếu ớt quá, bị cảm dẫn đến viêm phổi, viêm phổi dẫn đến hen suyễn.
 
Tô Mạt và bà Đồng sững sờ:
 
- Vậy phải làm sao ạ?
 
Giáo sư Giang nói:
 
- Phải làm sao? Tôi thấy không ổn đâu, nhập viện đi. Có điều bây giờ nhiều trẻ bị ốm, không có giường, mấy người sang bệnh viện khác hỏi xem.
 
Hai mẹ con ôm đứa bé ra ngoài, bà Đồng trách con dâu:
 
- Vừa rồi đông người thế mà con làm bác sĩ giận, bây giờ không khám cho chúng ta, nước cũng không truyền, con bảo làm sao bây giờ?
 
Tô Mạt lí nhí:
 
- Hay là sang bệnh viện Nhi?
 
Bà Đồng sốt ruột:
 
- Xa thế? Lát nữa mẹ phải về nhà nấu cơm, Nữu Nữu sắp tan học rồi.
 
Nữu Nữu mà bà Đồng nói là con gái của anh trai Đồng Thụy An, nhà họ Đồng lần đầu tiên có cháu gái, từ khi sinh ra đã ở với ông bà nội, bà Đồng không có con gái nên quý cháu như vàng.
 
Tô Mạt cúi đầu không nói, nghĩ mãi bỗng sực nhớ ra Đồ Nhiễm, bèn nói:
 
- Hay là mẹ về đi, một mình con cũng được. Chồng của bạn con là bác sĩ ở đây, để xem anh ấy có giúp được không.
 
Thấy cô như vậy, bà Đồng thở dài:
 
- Con không được, mẹ vẫn ở lại với con thì hơn, đừng nói thêm điều gì đắc tội với người ta nữa.
 
Nói đoạn bèn giục con dâu mau liên hệ với người ta.
 
Lúc Đồ Nhiễm nhìn thấy Lục Trình Vũ, anh quả nhiên đang đi thăm bệnh, phía sau là mấy y tá và bác sĩ thực tập, dáng vẻ cung kính. Lục Trình Vũ làm việc nghiêm khắc, cẩn thận, đội ngũ áo trắng tập trung lại một nơi, im ắng và nghiêm trang hơn hẳn lúc thường.
 
Thỉnh thoảng anh quay ra phía sau đặt câu hỏi, lời lẽ ôn hòa, điềm tĩnh, logic chặt chẽ, sinh viên nếu không chuẩn bị đầy đủ, khó tránh khỏi ấp úng, anh có thể nhanh chóng đưa ra câu trả lời, hơn nữa luôn nói đúng trọng tâm, nói xong cũng không cố ý phê bình, nhưng lại khiến người ta tự thấy hổ thẹn.
 
Có nhiều lúc, dường như anh rất muốn lắng nghe bệnh nhân nói. Mỗi lúc như vậy, khóe miệng chàng bác sĩ trẻ hơi mỉm cười, ánh mắt khích lệ đối phương, ân cần, chăm chú.
 
Một ông cụ nằm trên giường bệnh nắm tay anh nói:
 
- Bác sĩ Lục, tôi thấy khỏe hơn nhiều rồi, cậu xem, câu xem tôi có thể xuống đất đi được rồi.
 
Vừa nói, ông cụ vừa cố gượng dậy, dịch về phía trước mấy bước cho anh xem.
 
Anh gật đầu nói:
 
- Bác Triệu, cháu nghĩ hai ba ngày nữa là bác có thể về nhà bế cháu được rồi.
 
Ông cụ cười rạng rỡ.
 
Thấy một bên dây giày của ông cụ tuột ra, anh bình thản cúi xuống buộc vào giúp ông. Mấy người đi phía sau ngỡ ngàng nhìn nhau, ông cụ không biết phải làm thế nào, đành rối rít cảm ơn. Bác sĩ chủ trị thong thả đứng dậy, cười hiền lành.
 
Một bác gái trung niên bỗng thò đầu sang hỏi anh:
 
- Bác sĩ Lục, tôi muốn hỏi cậu chuyện này, cậu đã có bạn gái chưa?
 
Mọi người ồ lên cười, bác gái kia hơi ngượng:
 
- Tôi muốn giới thiệu…
 
Lục Trình Vũ cười đáp:
 
- Dì ơi, cháu đi sớm một bước, lấy vợ từ năm ngoái rồi ạ.
 
Bác gái vỗ đùi thở dài:
 
- Tiếc quá, biết thế tôi vào nhập viện sớm một năm có hơn không.
 
Còn chưa dứt lời, mọi người đều cười ầm lên, không khí trầm lắng lúc nãy hoàn toàn tan biến.
 
Hôm nay trời rất đẹp, ánh nắng lọt qua khung cửa, hắt lên mái tóc đen nhánh, chiếu sáng gương mặt rạng ngời, trẻ trung của anh. Một phút bất cẩn, Đồ Nhiễm bị ánh sáng ấy làm cho chói mắt.
 
Khi từ phòng bệnh đi ra, Lục Trình Vũ mới nhìn thấy cô, anh chồng không khỏi kinh ngạc nhíu mày.
 
Đồ Nhiễm nói rõ mục đích, anh bế đứa bé lên kiểm tra khoang miệng, rồi lại nghe tim phổi cẩn thận, xong xuôi mới nói:
 
- Không nghiêm trọng, viêm đường hô hấp trên, nhiều đờm, phổi không việc gì.
 
Tô Mạt thấy nhẹ cả người, nhưng vẫn hỏi:
 
- Trong phổi không có tiếng rít ạ? Sao lúc thở vẫn kêu rít lên như thế?
 
Anh giải thích:
 
- Là vì cổ họng có đờm, em bé lại còn nhỏ, khi hô hấp đờm tạo tiếng động truyền đến phổi, cho nên nghe giống như phổi có vấn đề.
 
Tô Mạt vẫn chưa yên tâm:
 
- Bác sĩ Giang ở phòng khám đã khám và nói vừa viêm phổi vừa bị suyễn, bảo phải nhập viện mà?
 
Thấy cô bán tín bán nghi, Lục Trình Vũ cũng không để bụng. Anh lật bệnh án ra xem, vừa nhìn đã không khỏi chau mày, trầm ngâm:
 
- Sao lại dùng hormone cho trẻ con? – Anh có vẻ nghĩ ngợi. – Nhập viện điều trị chẳng qua cũng lại dùng kháng sinh, không khác gì với phòng khám cả, hiệu quả chăng bao nhiêu mà dùng nhiều lại không tốt. Chỉ có điều em bé còn nhỏ quá, đờm tan chậm, uống thuốc nhiều không tốt cho hệ tiêu hóa, có thể thử dùng máy hút đờm xem sao. Bố mẹ không cần lo lắng quá, sốt virus có một quá trình tự hồi phục, cơ thể sẽ tự động làm tan đờm. Đương nhiên, nếu mọi người vẫn muốn nhập viện thì không phải là không được.
 
Tô Mạt không quyết định được, ngoảnh lại nhìn mẹ chồng rồi mới nói nhỏ:
 
- Cứ cho con bé nhập viện thì em mới yên tâm được, mấy đêm nay nó ho mãi chẳng ngủ được.
 
Lục Trình Vũ gật đầu:
 
- Theo tôi!
 
Mọi người xuống lầu đi tới khoa Nhi, anh gõ cửa văn phòng, một cô gái dáng vẻ như bác sĩ bước ra.
 
Cô gái đó xinh đẹp, dịu dàng, bộ đồng phục hơi rộng càng làm nổi bật thân hình mảnh mai, thon thả.
 
Nhìn thấy cô ấy, Đồ Nhiễm liền cảm thấy như đã từng gặp ở đâu, nhất thời không nhớ ra được. Nhưng trực giác xui khiến, nội tâm lại không ngừng thúc giục đại não gắng sức nhớ lại, tâm trạng cô bỗng căng thẳng.
 
Đứng trước mặt Lục Trình Vũ, cô bác sĩ hình như không được tự nhiên cho lắm, hơi nhón nhón chân, động tác này khiến cô ấy trông giống như một thiếu nữ đang yêu đang làm nũng với bạn trai. Cô ấy nhìn người đàn ông trước mặt, hỏi:
 
- Tìm em à?
 
Lục Trình Vũ cũng không giới thiệu những người đi cùng, chỉ nói:
 
- Ở đây có một em bé bị viêm đường hô hấp trên, muốn nhập viện điều trị, có giường không?
 
Cô bác sĩ nửa cười nửa không:
 
- Lại là con anh à?
 
Lục Trình Vũ nhìn cô ta, vẻ mặt hơi kỳ lạ:
 
- Không phải.
 
Cô bác sĩ yểu điệu chìa tay về phía anh:
 
- Bệnh án đâu?
 
Anh đưa bệnh án cho cô ta:
 
- Nhìn đơn thuốc đồng nghiệp khoa em kê mà xem.
 
Cô bác sĩ liếc nhìn cái tên ký trên đơn thuốc, cười phì một cái:
 
- Lại là bà ấy, anh có biết biệt danh của bà ấy ở khoa em là gì không?
 
- Là gì?
 
- Vua hormone. – Cô bác sĩ lắc đầu. – Loại bác sĩ khoa Nội xuất thân từ đại học công nông binh này, lòng dạ còn độc ác hơn cả vị bác sĩ khoa Ngoại là anh đây.
 
Anh buột miệng hỏi:
 
- Lòng dạ anh đâu có độc ác?
 
Cô bác sĩ cúi đầu lật tập bệnh án trên tay, nói nhỏ một câu:
 
- Còn phải xem đối phương là ai.
 
Lục Trình Vũ không khỏi nhìn kỹ cô ta, rồi ngay lập tức nhìn sang chỗ khác, có lẽ đang tính xem nên nói gì, nhưng cuối cùng lại không nói ra miệng, chỉ có khóe miệng khẽ nhếch lên, nở một nụ cười nhàn nhạt.
 
Phút chốc, cả hai người họ đều không nói gì.
 
Cô bác sĩ kia bèn hỏi:
 
- Đứa bé đâu?
 
Nghe vậy, Tô Mạt vội bế con gái tới.
 
Cô bác sĩ nhìn đứa bé cười:
 
- Em bé xinh quá.
 
Đồ Nhiễm bỗng nhớ tới một người.
 
Trong lễ cưới một năm trước, lần đầu gặp mặt, cô là cô nàng xấu xí trát bự son phấn mua vui cho mọi người, còn người ta khí chất tao nhã, phóng khoáng, tự nhiên, khi đó Chu Tiểu Toàn đã nói: Cậu không xinh bằng người ta.
 
Lúc này, nhìn chiếc áo blouse trắng người ta khoác trên người, tim cô không khỏi chùng xuống.
 
Cô bác sĩ không biết đã quay sang nhìn cô từ bao giờ, hai người hết sức ăn ý mà không nói gì, chỉ nhìn nhau cười.
 
Lại nghe thấy Tô Mạt hỏi:
 
- Bác sĩ, xin hỏi nên gọi cô như thế nào?
 
Cô gái dịu dàng đáp:
 
- Tôi họ Lý, Lý Sơ Hạ.
 
²²
 
Ngạn ngữ nói: Tiết tháng Tư như mặt em bé[5].
 
[5] Ý nói thời tiết tháng Tư hay thay đổi thất thường như vẻ mặt em bé thoắt buồn thoắt vui.
 
Trời tháng Tư, trông thì tưởng là ngày xuân ấm áp, không ngờ nhiệt độ thay đổi đột ngột, chớp mắt đã vào tiết lạnh mùa xuân, cảm cúm gia tăng, phòng bệnh khoa Nhi càng thêm huyên náo, khắp nơi vang lên tiếng ho hắng của trẻ con và người lớn.
 
Cuối cùng Tô Mạt cũng cho con gái nhập viện được, nhưng giường đang thiếu, con cô bị xếp vào phòng theo dõi bệnh nhân nặng.
 
Mấy hôm sau, sức khỏe đứa bé đã khá hơn, đêm không còn ho nữa, Tô Mạt thở phào. Nhưng mấy ngày liền chứng kiến những cảnh hiểm nghèo và khổ sở trong bệnh viện, lòng cô vẫn không thấy dễ chịu.
 
Đầu tiên là một cô bé tám, chín tuổi nằm giường bên, bị bệnh máu, phải tiêm hormone khiến gương mặt nhỏ nhắn phù lên như cái bánh bao, nhưng lại chẳng có chuyển biến tốt, cứ cách vài hôm lại bị lôi đi làm xét nghiệm. Mẹ cô bé hễ nhắc tới bệnh tình của con là lại khóc, nói gia đình họ làm công ăn lương, bây giờ trông cậy hết vào ông chồng, sắp không chống chọi nổi nữa, vân vân và vân vân.
 
Rồi một bệnh nhân nhỏ xíu ở một giường khác, vừa đầy tháng, bệnh tim bẩm sinh phải phẫu thuật gấp. Đứa bé ấy bẩm sinh yếu ớt, tiếng khóc nghe như tiếng mèo hen, bố mẹ ở nông thôn, sau khi hỏi thăm về viện phí bèn bế con bỏ đi biệt tăm.
 
Lại còn cậu bé con ở giường đối diện, lúc sinh ra hít phải nước ối nên bị hen suyễn bẩm sinh, cộng thêm bệnh tim bẩm sinh, mỗi khi ngủ lại khò khà khò khè như kéo bễ, ngủ chẳng được bao lâu lại khó chịu tỉnh giấc rồi ngoạc mồm ra khóc. Cả đêm, Tô Mạt trăn trở, trằn trọc với tiếng hít thở của cậu bé, chỉ sợ nhỡ một nhịp thở là cậu bé sẽ ra đi.
 
Những gì chứng kiến trong ngày, đều liên quan đến sinh tử.
 
Đồ Nhiễm tới thăm em bé, Tô Mạt không nín được than vãn với cô, rồi lại thở dài:
 
- Cũng may con nhà mình không bị bệnh gì nặng, nếu không chắc mình cũng khóc hết nước mắt mà chết. May mà sắp ra viện rồi, nếu không mình cũng bị trầm cảm mất thôi. Đúng là khâm phục mấy vị bác sĩ này, ngày nào cũng chứng kiến những chuyện tang thương của nhân gian, mình là người ngoài hằng ngày chứng kiến mà còn thấy ngao ngán, huống chi họ còn phải đích thân chẩn đoán, làm phẫu thuật, tâm lý không phải là mạnh mẽ bình thường đâu.
 
Đồ Nhiễm nói:
 
- Có lẽ gặp nhiều nên trơ lì rồi.
 
Tô Mạt nói:
 
- Chồng cậu rất nhiệt tình, không thấy bị trơ.
 
Đồ Nhiễm đáp:
 
- Đừng có bị vẻ ngoài đánh lừa, thực ra con người anh ấy rất máu lạnh.
 
Tô Mạt mím môi cười mãi, rồi nháy mắt ra hiệu với cô:
 
- Đừng nói xấu người khác sau lưng.
 
Đồ Nhiễm ngoảnh đầu lại, có mấy vị bác sĩ đang bước vào, anh cũng ở trong số đó.
 
Anh mắt anh lướt qua phía trước cô, dừng lại trên người con gái Tô Mạt, cuối cùng anh gật đầu với Tô Mạt.
 
Mấy vị bác sĩ xúm quanh giường đối diện, có lẽ là hội chẩn cho bé trai.
 
Đồ Nhiễm nói nhỏ:
 
- Xem kìa, coi mình như người vô hình ấy.
 
Tô Mạt cười cô:
 
- Kết hôn không đồng nghĩa với tình yêu cháy bỏng, bây giờ mình với Đồng Thụy An chẳng phải cũng thế sao, cả ngày không thấy mặt nhau, gặp nhau rồi cũng chi toàn chuyện dưa cà mắm muối với chuyện con cái. Cậu yên tâm, có con rồi cậu căn bản sẽ chẳng có thời gian lo cho anh ấy. – Nói rồi lại khen thêm một câu. – Chu Tiểu Toàn nói đúng, chồng cậu thật sự rất tốt, đặc biệt là lúc khoác áo blouse trắng, khí chất ấy… Đàn ông cứ phải nhìn khí chất, tiếp theo là chiều cao, cuối cùng mới là dung mạo.
 
Đồ Nhiễm nói:
 
- Nếu tệ quá thì mình tìm anh ấy làm gì, chẳng phái là muốn cải tạo nòi giống nhà mình hay sao.
 
Tô Mạt chỉ vào cô, cười cười:
 
- Cậu thế này còn cần phải cải tạo sao? – Rồi không thèm nghĩ ngợi gì, cô nói luôn. – Bác sĩ chủ trị của con gái mình, chính là cô bác sĩ Lý lần trước ấy, xinh nhỉ, người có ý với cô ấy nhiều lắm, mấy hôm nay mình gặp mấy người rồi.
 
Đồ Nhiễm trêu cô bé con:
 
- Người ta có tài có sắc, đương nhiên phải cao giá.
 
Tô Mạt thở dài:
 
- Đúng thế, nghề nghiệp lại ổn, nói năng cũng dễ nghe. Đâu có như mình, bao nhiêu năm nay rồi vẫn ngắc ngoải trong trường trung học làm một giáo viên môn phụ, có cũng được, không có cũng chẳng sao, quản lý chìa khóa phòng máy…
 
Mỗi lần nói đến chuyện này, Tô Mạt lại không khỏi chán chường, nghề nghiệp và thu nhập vẫn luôn là điều cô canh cánh trong lòng. Lăn lộn trong giang hổ sợ nhất là so sánh, tuy nhân duyên tốt đẹp, có chồng kề bên, lại có con gái xinh xắn, nhưng nhìn những người cùng trang lứa sự nghiệp lên vùn vụt như diều gặp gió, cô vẫn không khỏi ngưỡng mộ. Tính cô vốn yên phận, coi thường danh lợi, nhà êm cửa ấm, cơ thể khỏe mạnh, xinh đẹp mới là chuyện lớn trong đời, hơn nữa kết hôn xong là nhanh chóng có con, càng chẳng có tinh thần và tâm trí để phấn đấu cho sự nghiệp.
 
Nhưng sự thanh bạch của cô, trong mắt người khác lại là không có tiền đồ, người khác này chính là mẹ của Đồng Thụy An.
 
Bà Đồng là người phụ nữ hiếu thắng, được dạy dỗ theo tư tưởng phụ nữ có thể chống đỡ nửa bầu trời[6], lại sống ở nơi thanh tịnh, tường cao hào sâu, bốn bề toàn con cháu nhà danh gia vọng tộc, dòng dõi thư hương, ai cũng như cá gặp nước, chỉ có nhà họ Đồng là ngoại lệ.
 
[6] Câu nói đề cao sức mạnh người phụ nữ của Mao Trạch Đông, năm 1968.
 
Chồng bà, giáo sư Đồng, là người học cao hiểu sâu nhưng quan hệ xã giao kém, khi bầu viện sĩ lại bị người ta tranh chức.
 
Bà Đồng có hai người con trai, cậu cả tính tình phù phiếm không phải tuýp người học hành, làm nên sự nghiệp; cậu thứ hai thì giỏi giang, học vấn tốt, dung mạo tốt, nhân phẩm tốt, thế nhưng lại vớ được một cô vợ tỉnh lẻ chẳng có ô dù, lại chỉ tổ vướng chân trên mọi mặt: học vấn thường thường bậc trung, không giỏi ăn nói tính tình yếu đuối, nếu không muốn nói là nhu nhược, không có chí tiến thủ, lờ đờ sống qua ngày… Bà cụ cả đời tính tình cao ngạo sao nỡ cam lòng, chỉ là bất đắc dĩ với sự lựa chọn của con trai.
 
Chuyện đến nước này, chẳng thà coi như mắt không thấy tim không đau, nhưng nó lại đẻ ra một đứa cháu gái cho bà nuôi, không trông cháu thì sợ con út có ý kiến, ảnh hưởng đến quan hệ mẹ con, nếu trông thì lòng lại khó chịu, đúng là mẹ nào con nấy nghĩ đi nghĩ lại cũng chẳng tài nào ưa nổi.
 
Được cái tính bà khôn khéo, chưa từng nặng lời trước mặt cô, khó chịu đến mấy cũng chỉ ném đá giấu tay.
 
Ví đụ như thấy con dâu nhà hàng xóm, bà bèn vờ như vô tình nói: Con trai nhà ấy cũng chẳng ra làm sao, may mà có cô vợ giỏi giang, cũng là giáo viên trung học dạy tiếng Anh, phụ huynh mời nó dạy thêm, toàn dùng xe đẹp đưa đón.
 
Hoặc là: Con gái nhà ai, nhà ai du học về nước, làm việc trong một ngân hàng ở Bắc Kinh, tiền lương một năm cả trăm nghìn tệ. Trước đây bố mẹ nó còn ngó nghiêng thằng út nhà ta, tiếc là thằng út đã có người yêu rồi.
 
Tệ nhất là: Dâu trưởng nhà ta tuy học hành không cao, nhưng được cái tính tình mạnh mẽ như đàn ông, tự mình kinh doanh, biết kiếm tiền.
 
Tô Mạt cũng không phải đồ ngốc, nhìn đồng lương một tháng hơn nghìn tệ của mình, trong lòng cô ngán ngẩm. Chỉ có điều tính cô nhẫn nhịn, không hề phản bác, cùng lắm là túm lấy Đồng Thụy An xả giận một hồi, rồi cũng thôi.
 
Cô và Đồ Nhiễm là chỗ bạn bè thân thiết lâu năm, khó tránh khỏi kể lể với bạn vài câu.
 
Đồ Nhiễm cười:
 
- Tô Mạt, thực ra con người cậu cũng cao ngạo, chỉ có điều bị hoàn cảnh trói buộc.
 
Nghe vậy Tô Mạt lắc đầu quầy quậy:
 
- Nếu mình như thế, thì đã chẳng thành thế này.
 
Đồ Nhiễm nói:
 
- Nếu không, thì sao cậu lại bận tâm đến trò khích tướng của mẹ chồng cậu? Cậu đây là lòng tham không đáy. Lại nói đến cái cô bác sĩ Lý đó, điều kiện của người ta có tốt đẹp đến mấy cũng đã ba mươi rồi, chưa biết chừng còn đang ngưỡng mộ cậu có chồng đẹp, con ngoan, cuộc đời viên mãn. Ai cũng có những bất mãn của riêng mình, với bản thân đã thế, với người khác càng như vậy. Nếu cậu ca khúc Dương xuân bạch tuyết[7], người ta sợ cậu uyên thâm khó hiểu; nếu cậu bày trò cây nhà lá vườn, người ta lại nhạo cậu không mũ cao áo dài, đâu ai hiểu trái tim cậu còn cao quý hơn mũ cao áo dài. Cho nên, nêu cậu cứ mải chạy theo suy nghĩ của người khác, làm sao có thể yên ổn sống qua ngày?
 
[7] Nhạc khúc cao cấp thời Chiến quốc, sau được ví với các tác phẩm nghệ thuật uyên thâm, không phổ biến rộng rãi.
 
Nghe vậy, Tô Mạt bất giác gật đầu:
 
- Ai ai cũng chỉ thích mũ cao áo dài, đâu ai hiểu trái tim cậu còn cao quý hơn mũ cao áo dài… tâm hồn văn thơ lai láng của cậu lại trào dâng rồi.
 
Đồ Nhiễm cười:
 
- Câu này chỉ phù hợp với cậu, không hợp với mình, cậu bản tính hiền lành, mình không bì được.
 
Hai người chụm đầu bàn bạc, đang say sưa thì bỗng nghe thấy một giọng nói sang sảng thình lình cất lên từ phía đối diện:
 
- Bác Trương, hôm nay sao cháu bác chưa uống thuốc nhỉ?
 
Hai cô gái ngẩng đầu lên. Trước mắt là một người đàn ông tầm năm mươi tuổi, dáng vóc cao to, giọng nói sang sảng, nhìn biết ngày là một người mau mồm mau miệng, thẳng thắn, cởi mở.
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 45      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
65817
Hôn nhân thất bại
Tác giả: Tát Không Không
view: 359882
Nd: HE.
Tổng Tài Ngang Hơn Cua
Tác giả: Trạm Lượng
view: 292314
Nd: HE.
Thần Y Ngốc Phi
Tác giả: Đường Mộng Nhược Ảnh
view: 310133
Nd: HE.
Tiểu Khanh Ngốc Nghếch
Tác giả: Nhiễu Lương Tam Nhật
view: 425802
Nd: Ngược. HE.
Mẹ kế zombie
Tác giả: Tổng Công Đại Nhân
view: 5933212
Nd: HE.
Nghê Thường thiết y
Tác giả: Thanh Ca Nhất Mảnh
view: 293344
Nd: HE.
Nhập Nhầm Xác Yêu Đúng Người
Tác giả: Tựu Mộ
view: 454951
Nd: HE.
Ai Hiểu Được Lòng Em
Tác giả: Lục Xu
view: 449492
Nd: HE.
Thế nào là một loại yêu không đau
Tác giả: Lâm Địch Nhi
view: 468135
Nd: Ngược. HE.
Hạnh phúc Không bắn, không trúng bia!
Tác giả: Mộc Thanh Vũ
view: 426729
Nd: Sủng. HE.
Biến yêu thành cưới
Tác giả: Lục Xu
view: 264710
Nd: HE.
Chỉ dụ anh cắn câu
Tác giả: Nữ Vương Không Ở Nhà
view: 442488
Nd: Ngược. HE.
Chuyện do em quyết định
Tác giả: Dung quang
view: 434763
Nd: Sủng. HE.
Yêu Đôi Môi Em
Tác giả: Mộc Khinh Yên
view: 328879
Nd: HE.
Mưa ở phía tây
Tác giả: Ngũ Nguyệt Ngải Thảo
view: 6409896
Nd: HE.
Hơn cả hôn nhân
Tác giả: Thần Vụ Quang
view: 484718
Nd: Sủng. HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14534536
Hiền Thê Khó Làm   view 6778327
Em Dám Quên Tôi   view 6727239
Không xứng   view 6678623
Thứ nữ sủng phi   view 6647208
Ân nhân quá vô lại   view 6512175
Mưa ở phía tây   view 6409896
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc