Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Đừng nhân danh tình yêu

Tác giả : Bất Kinh Ngữ   
Chương 6
<< Trước    / 45      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Trình Trình cuống quýt lắc đầu:

 - Anh hai tính tình không tệ, chỉ có điều ít nói, em và anh ấy lại chẳng có gì để nói với nhau, nhưng anh ấy chưa bao giờ nổi giận với em, ngay cả một câu nặng lời cũng chưa từng nói. – Cô bé ngập ngừng. – Nếu không phải vì kẻ thứ ba Tôn Huệ Quốc kia chạy tới nhà em gây chuyện, anh hai cũng sẽ không đánh bà ta.
 
Khóe mắt cô bé hơi đỏ lên:
 
- Thực ra mẹ em không phải qua đời vì bệnh tật, mà là ức quá mà mất.
 
- …
 
- Hồi xưa bố em rất tốt, sau này không biết tại sao lại gặp họ Tôn kia, người đàn bà này giỏi ăn ở, lại biết làm ăn, dù sao bố em cũng bị bà ta lừa, đầu tiên là chẳng mấy khi về nhà, sau đó hễ về đến nhà là lại cãi nhau với mẹ, đòi ly hôn. Mẹ em không chịu, đã hai mặt con rồi, mẹ không đành lòng. Khi đó em học cấp hai, ầm ĩ suốt hai năm ròng, cuối cùng mẹ ngã bệnh, bố em cũng mềm lòng, nhưng họ Tôn kia không chịu, tự mình ly hôn trước rồi dẫn mấy tên em trai chạy tới nhà làm ầm ĩ lên. Lúc đó mẹ em nằm trên giường không dậy được, họ Tôn kia đòi xông vào trong nhà, bố em cũng chẳng ngăn bà ta, chỉ trốn một bên hút thuốc. Anh hai nổi giận, tiện tay cầm cái ghế xông lên…
 
Cô bé khoa chân múa tay:
 
- Là kiểu ghế gấp hồi trước, làm bằng inox không gỉ ấy. Anh hai vác cái ghế chặn ở cửa, nói, hôm nay đừng ai mơ vào được cái cửa này, trừ phi anh ấy chết. Lúc đó em chẳng được tích sự gì, sợ chết khiếp, chỉ biết khóc, em vừa sợ anh hai xảy ra chuyện, vừa sợ mấy người kia xông vào thật. Nhưng trông anh ấy rất bình tĩnh, bây giờ nghĩ lại, lúc ấy anh hai mới mười chín tuổi…
 
- Thế nhưng họ Tôn cũng thực sự lợi hại, mấy tên đàn ông bên cạnh đều đứng khựng lại, chỉ có bà ta vẫn xông lên, lúc đó bà ta còn cười, cười tươi lắm, như thể chẳng coi mọi chuyện là gì. Anh hai chẳng nói chẳng rằng liền đấm cho bà ta một cú. Họ Tôn kia khi đó ngã nhào ra đất, mồm mũi trào máu. Sau đó anh hai cũng bị người ta đánh.
 
Đồ Nhiễm căng thẳng, không lên tiếng.
 
Cô bé cười lạnh:
 
- Chị bảo anh ấy bị ai đánh, bố em đấy. Bố em liền lấy chiếc ghế đó đập lên người đứa con ruột của chính mình, đập vỡ đầu anh hai luôn. Lúc đó mẹ em… mẹ em lúc đó gào khóc gọi bố…
 
“Lục Diên, Lục Diên, đừng đánh con trai tôi, đừng đánh con trai tôi, tôi xin ông đấy, Lục Diên!”
 
Nước mắt Lục Trình Trình lã chã rơi, cô bé vội dùng tay lau đi, ngượng ngùng cười:
 
- Đang yên đang lành, em không nên nói những chuyện này.
 
Cổ họng Đồ Nhiễm nghẹn lại, gần như không thở nổi, trái tim cô thảng thốt, không nhịn được, hỏi:
 
- Sau đó thì sao?
 
Lục Trình Trình khịt mũi:
 
- Sau đó bố mẹ ly hôn, chưa đến một năm thì mẹ em mất. Cho nên quan hệ của bố với anh hai luôn không tốt, có điều… – Cô bé lại nói. – Giờ bố em đã có tuổi rồi, cũng biết mình không đúng, thỉnh thoảng lại muối mặt đi tìm anh hai. Đã gần chục năm rồi, anh hai mềm lòng, điểm này anh ấy giống mẹ em, cho nên bây giờ quan hệ mới được cải thiện một chút.
 
Từ nhà họ Lục đi ra, đầu óc Đồ Nhiễm vẫn mù mịt, bên ngoài vẫn đang mưa, mưa rơi như khói tỏa khẽ khàng che phủ cả thế giới. Ông Lục cho lái xe đưa cô về, lái xe hỏi cô địa chỉ, cô lại nghĩ mãi không ra, như thể đã quên sạch mọi thứ. Cô rút điện thoại trong túi xách ra, không màng đến điều gì mà ấn thẳng số máy nước ngoài, chuông reo một tiếng, hai tiếng, ba tiếng, mãi không ai nhấc máy. Cô bỗng cảm thấy mình thật ngốc nghếch, bèn gập điện thoại lại, lập tức cúp máy, cuối cùng tự an ủi mình rằng tiết kiệm được tiền điện thoại.
 
Về đến nhà, bà Vương Vĩ Lệ đang thu dọn đồ đạc, gần đây ngày nào bà cũng trông ngóng được chuyển nhà, hở ra một chút là xới tung mọi thứ, trong nhà lộn xộn, ngổn ngang. Thấy ngăn kéo bàn học của mình bị người ta đụng vào, Đồ Nhiễm cuống lên:
 
- Mẹ, mẹ động vào đồ của con đấy à?
 
- Tìm chứng minh thư, chẳng phải là cần ký hợp đồng sao?
 
Đồ Nhiễm lật tung ngăn kéo lên, sốt ruột đến mức trán lấm tấm mồ hôi:
 
- Đồ của con đâu?
 
- Đồ gì? Chứng minh thư thì tìm thấy rồi, để trên bàn ăn.
 
- Không phải, đồ bên dưới chứng minh cơ.
 
Bà ngước lên nhìn cô:
 
- Làm sao mẹ biết được? Trong ngăn kéo con lộn xộn một đống.
 
Đồ Nhiễm chẳng nói chẳng rằng, không bỏ cuộc, tiếp tục tìm kiếm, ngón tay bỗng chạm vào góc một chiếc phong bì màu xanh da trời, cô vội lấy ra, thở phào nhẹ nhõm, len lén nhìn sang bà Vương Vĩ Lệ, rồi nhét chiếc phong bì vào góc trong dưới cùng của ngăn kéo.
 
Đó là một buổi chiều mùa hè, nắng gay gắt, cành lá xào xạc.
 
Đồ Nhiễm ngẩng đầu nhìn chiếc đồng hồ treo tường, đây là lần đầu tiên anh đến muộn.
 
Cô dựa vào cửa sổ, đưa mắt ra xa.
 
Trên con đường đầy nắng cuối cùng cũng xuất hiện một bóng dáng trẻ trung, đạp xe như bay, tà áo phất phơ trong gió.
 
Đồ Nhiễm vội ngồi vào bàn, chẳng bao lâu sau có người gõ cửa, người nhà mở cửa ra, anh bước vào, đầu quấn băng gạc màu trắng.
 
Cô há hốc mồm, ấp úng hỏi:
 
- Anh làm sao thế?
 
Anh hờ hững lắc đầu không đáp, ánh mắt quét qua bài kiểm tra cô đè dưới tập sách, không khỏi chau mày.
 
Đó thật sự là một điểm số khiến người ta xấu hổ.
 
Mặt Đồ Nhiễm đỏ bừng, định lấy tay che bài kiểm tra đi như trẻ con, nhưng vẫn chậm hơn anh một nhịp. Nhân lúc anh đang xem tờ giấy, cô nơm nớp nhét bức thư giấu dưới bài kiểm tra vào lại trong túi áo khoác.
 
Lục Trình Vũ đọc đề bài từ đầu đến cuối rồi nói:
 
- Hay là giảng về bài thi trước đã.
 
Trước khi nói, hình như anh thở dài, mà cô cũng loáng thoáng nghe được.
 
²²
 
Cuối tuần trôi qua, sáng thứ Hai vừa bước vào công ty, Đồ Nhiễm đã nhìn thấy một đám người đang xúm xít quanh quầy lễ tân.
 
Lý Đồ vốn đang trêu chọc cô bé lễ tân, nhìn thấy Đồ Nhiễm bèn vẫy tay lia lịa:
 
-Đến sớm không bằng đến đúng lúc, có kịch xem rồi.
 
Đồ Nhiễm quẹt thẻ, vừa đúng chín giờ. Cô thầm nghĩ hôm nay là sớm đấy, rồi hỏi:
 
- Sao thế?
 
Lý Đồ tỏ vẻ thần bí, ghé sát lại nói:
 
- Hay rồi, thằng nhóc đẹp giai họ Lý phòng Thị trường nổi cơn điên, vì hồng nhan mà nện cho lão Trương ở phòng Dịch vụ khách hàng một trận, chính là vì nàng Triệu Diễm Diễm khuynh quốc khuynh thành.
 
Đồ Nhiễm cười:
 
- Kể đầy đủ xem nào.
 
Lý Đồ hạ giọng:
 
- Chị biết chuyện tuần trước lão Trương dẫn Triệu Diễm Diễm đi công tác chứ, đương nhiên là phải kéo theo chị Vương để làm bình phong che mắt, đồng chí tiểu Trương nhiệt tình hô hào với lãnh đạo là để tiết kiệm tài nguyên cho công ty, ba người chỉ cần ở chung một phòng tiêu chuẩn, kết quả buổi tối, đợi khi chị Vương đã ngủ, bèn…
 
Đồ Nhiễm sửng sốt.
 
- Giở trò với Triệu Diễm Diễm? Thế chẳng phải chị Vương rất khó xử hay sao?
 
Lý Đồ cười:
 
- Phụ nữ đã kết hôn thì dám nói. Nghe nói, chỉ là cưỡng hôn, sau đó Triệu tiểu thư bèn kể với bạn trai là Lý đẹp trai, Lý đẹp trai sáng sớm nay đã xông đến nện cho một trận, can mãi không được, còn kinh động đến cả cấp trên. Em đoán chắc là đã chuẩn bị sẵn đường lui rồi, nên không sợ bị đuổi, nhân tài ơi là nhân tài, thảo nào lên như diều gặp gió.
 
Đồ Nhiễm ngẫm nghĩ một lúc rồi nói:
 
- Hai người đàn ông sẽ không bị đuổi, muốn đuổi cũng sẽ đuổi cô gái kia.
 
Ở căn phòng trà nước bên cạnh, không biết cà phê ai nấu đang sôi lục bục, thơm nức mũi, Đồ Nhiễm thầm nghĩ thỉnh thoảng uống một chút cũng không sao, bèn xoay người đi vào rót một cốc.
 
Người đẹp quầy lễ tân chưa hiểu, vẫn hỏi tiếp:
 
- Sao lại thế được? Triệu Diễm Diễm có gì sai, người ta cũng chỉ là có chút nhan sắc nên mới bị người khác sàm sỡ.
 
Lý Đồ đáp:
 
- Anh hỏi em nhé, ba người này năm ngoái cùng vào công ty, ai làm tốt, ai làm bình thường?
 
Người đẹp quầy lễ tân trả lời:
 
- Hai người đàn ông đều đã là phó phòng, thành tích của Triệu Diễm Diễm bình thường, cũng chỉ bằng em là cùng.
 
Lý Đồ gật đầu:
 
- Vậy chẳng phải thế sao. – Nói đoạn hất hàm về phía Đồ Nhiễm. – Em vẫn còn non lắm, phải học tập người ta nhiều vào.
 
Người đẹp quầy lễ tân lờ mờ hiểu ra, hạ giọng lẩm bẩm:
 
- Chuyện có gì to tát chứ, nếu là em thì em chẳng nói ra, lại còn khuấy lên cho xôn xao dư luận nữa.
 
Lý Đồ thừa dịp túm lấy bàn tay bé nhỏ của người đẹp, cười hì hì:
 
- Ấy chớ, chớ chớ, bị người ta cưỡng bức thì nhất định phải nói với anh đây, anh đây sẽ cho hắn một trận.
 
Người đẹp thẹn thùng dậm chân, đẩy vội anh ta ra:
 
- Anh, anh mới bị cưỡng bức ấy… anh mới bị cưỡng bức ấy…
 
Nghe vậy gã kia càng đắc ý, dang tay nói:
 
- Tới đi tới đi!
 
Đồ Nhiễm thấy chướng tai gai mắt, bèn nói với Lý Đồ:
 
- Đến giờ rồi đấy, đi, mang ghế tới phòng huấn luyện cho tôi. – Vừa nói vừa bưng cà phê đi vào bên trong.
 
Lý Đồ đi đằng sau khẽ rít lên:
 
- Úi chà chà, quan to một cấp đè chết người, chị cũng ra vẻ lắm, chị thử nói xem, hai chúng ta vào công ty cùng nhau, em có kém chị chỗ nào, ngay cả lương cũng cùng một bậc, tại sao chị nói đổi vị trí là được đổi vị trí, còn em phải làm chân sai vặt, chẳng phải là ỷ vào việc lão Cố có ý với chị….
 
Biết tên này từ trước tới giờ vẫn luôn như vậy, ai cũng có thể đem ra làm trò đùa không kiêng kị gì, xung quanh lại có bao nhiêu người rỗi việc, nếu bị đồn ra ngoài không khỏi rách việc, cô không nhịn được quay lại lườm cậu ta:
 
- Im miệng, nói lung tung gì thế.
 
Thấy cô tức giận, Lý Đồ vội cười hì hì, đưa tay giả bộ kéo khóa trên miệng.
 
Đồ Nhiễm cũng chẳng làm gì được, bèn rắp tâm trêu cậu ta:
 
- Cậu cũng biết trên đầu chị đây có ô to, còn không mau hầu hạ cho tốt…
 
Chưa dứt lời đã thấy Cố Viễn Hàng đi tới trước mặt, cô vội đứng thẳng cúi đầu, cùng với Lý Đồ cung kính chào: “Tổng giám đốc Cố”.
 
Trong lòng cô bất an, mình chỉ nói cho sướng mồm, không biết người ta đã nghe được bao nhiêu rồi.
 
Tổng giám đốc Cố Viễn Hàng từ trước tới nay uy phong lẫm liệt, chỉ đứng ở nơi đó, cả đám người bèn im phăng phắc.
 
Chuyện không liên quan đến mình, Đồ Nhiễm cũng chẳng lòng dạ nào mà quan tâm, bèn khom lưng len lén chuồn về phòng. Ngồi trên ghế nghỉ một lúc, cô bỗng thấy bụng dưới nhoi nhói đau, có lẽ là do giai đoạn này hơi mệt mỏi. Cô đưa tay xoa bụng, đẩy cốc cà phê sang một bên, uống nước trắng.
 
Hai ngày sau, Triệu Diễm Diễm quả thật phải “tự động từ chức”, hai người đàn ông đều bình an vô sự.
 
Đồ Nhiễm cố tình giảm tiến độ làm việc, không tất bật như trước nữa, ăn ngủ điều độ, nhưng vẫn cảm thấy không ổn. Cô về nhà hỏi mẹ, bà Vương Vĩ Lệ nói, bình thường, vẫn còn chưa hết nghén.
 
Đồ Nhiễm lại bắt đầu lo lắng:
 
- Nhưng khẩu vị của con đột nhiên tốt hẳn lên, làm gì còn nghén nữa.
 
Bà Vương Vĩ Lệ chê cô thần hồn nát thần tính:
 
- Con còn muốn nôn ọe đến tận lúc sinh chắc, đúng là có người như thế, đúng là chịu tội nghiệt, nôn đủ chín tháng, con thì không đâu, con giống mẹ, khỏe như vâm.
 
Nghe bà nói vậy, Đồ Nhiễm yên lòng, nhưng buổi tối lúc đánh răng rửa mặt, bỗng phát hiện đũng quần có vết máu màu nâu. Lần này cô sợ hết hồn, đứng ngây ra trong phòng tắm, mãi mới nhớ phải đi hỏi bà Vương Vĩ Lệ.
 
Bà Vương Vĩ Lệ nhìn một lúc:
 
- Hồi đó bọn mẹ gọi như thế này là thai chuột[3], đứa bé thông thường không sao, chỉ ra một chút máu thôi, không hiếm người bị như vậy, đừng sợ.
 
[1] Chỉ hiện tượng ra dịch âm đạo màu nâu khi mang thai.
 
Tuy bà nói vậy nhưng Đồ Nhiễm sợ chết đi được, mỗi lần nghĩ tới, tim lại đập thình thịch. Cô rất muốn gọi điện cho Lục Trình Vũ, nhưng lại không biết phải mở lời như thế nào. Đồ Nhiễm tự giễu mình khác người, hai vợ chồng có gì mà không thể nói? Nhưng mỗi lần nghĩ tới khả năng xấu nhất, tâm trạng cô lập tức xuống dốc trầm trọng.
 
Cách nhau quá xa, Đồ Nhiễm nghĩ, anh đi xa thế để làm gì nhỉ?
 
Suốt buổi tối, thao thức khó ngủ.
 
Sáng hôm sau, Đồ Nhiễm tắm táp qua loa, xin công ty nghỉ phép một ngày rồi vội vàng đi tới bệnh viện.
 
Quá trình đợi tuyên án đúng là vừa dài đằng đẵng vừa sốt ruột, ngay ở cửa phòng siêu âm vẫn còn một hàng người dài. Khi đến lượt cô làm xét nghiệm, vị bác sĩ kia từ đầu đến cuối mặt mày xám xịt, lòng cô thấp thỏm nhưng không dám hỏi nhiều. Bác sĩ ngoáy mấy chữ rồi vứt tờ phiếu xét nghiệm ra, chỉ nói một câu:
 
- Ra phía trước hẹn lại.
 
Đồ Nhiễm nghĩ, vậy tức là hẹn lần xét nghiệm sau, ý là không sao đúng không? Bèn ngớ ngẩn hỏi một câu:
 
- Bác sĩ, con cháu ổn chứ ạ? Có phải không ạ?
 
Vị bác sĩ liếc cô, hét về phía cửa:
 
- Người tiếp theo.
 
Đồ Nhiễm đành phải ra ngoài, cầm tờ phiếu xét nghiệm đưa cho bà bác sĩ ngồi khám phía trước.
 
Quanh chiếc bàn làm việc, già trẻ lớn bé xúm xít, người chen không lọt, cũng chẳng xếp hàng, chẳng khác nào mua hàng giảm giá ở siêu thị dịp Tết.
 
Bà bác sĩ kia cúi đầu nhìn, nói một câu gọn lỏn:
 
- Ngày mai tới làm sạch dạ con.
 
Đồ Nhiễm chỉ cảm thấy đầu mình ong ong, khó khăn lắm mới định thần lại, run run cất tiếng hỏi:
 
- Bác sĩ, vậy con cháu thì sao?
 
Bà bác sĩ trung niên thấy cô hỏi tức cười, không nhịn được nói:
 
- Nếu đứa bé bình thường thì có thể làm sạch dạ con cho cô sao? – Bà ấy chỉ tay vào hàng chữ trên tờ phiếu xét nghiệm. – Trên này viết rõ đây này, tuần thứ mười, thai nhi biến dạng, chưa thấy tim thai… thai lưu, đã hơn một tuần rồi, phải mau làm phẫu thuật.
 
Tay chân Đồ Nhiễm tê dại, vội nói:
 
- Không phải, bác sĩ, hai tuần trước cháu đến kiểm tra vẫn còn tốt mà, hồi trước đều là bác sĩ Lý kiểm tra cho cháu, hôm nay cô ấy không ở đây, bác xem lại giúp cháu được không? Có lẽ bác sĩ làm siêu âm không nhìn rõ…
 
Bà bác sĩ đập rầm một cái lên chồng bệnh án dày cộp trên bàn, ngắt lời cô:
 
- Thế thì cô đi mà tìm cô ta, ở đây tôi đông bệnh nhân, người thì cần phá thai, người thì chửa ngoài dạ con, không thể dành thời gian cho một mình cô được, hơn nữa cô cũng đã xét nghiệm máu rồi, còn gì mà không chắc chắn nữa… Thanh niên bây giờ đều chẳng coi sức khỏe của mình ra gì, phá thai như cơm bữa, chẳng trách không giữ được con.
 
Đồ Nhiễm biết mình lỡ lời, đắc tội người ta trước nên mới bị xỉa xói như vậy, đành gượng gạo thanh minh:
 
- Lầu đầu tiên cháu gặp tình huống này, cho nên lo lắng…
 
Bà bác sĩ cười xì một tiếng:
 
- Thanh niên bây giờ, chưa cưới mà toàn nói là đã kết hôn, ai cũng bảo mình là lần đầu. Thôi đi.
 
Mấy bệnh nhân lớn tuổi xung quanh đều cười phụ họa, bà bác sĩ càng đắc ý, nói với người đồng nghiệp ngồi đối diện:
 
- Hôm nay đã có bảy, tám ca sảy thai do quen dạ rồi, cũng vẫn là ít đấy nhỉ.
 
Cô bác sĩ ngồi bàn đối diện trẻ hơn một chút, thấy bộ dạng khổ sở của Đồ Nhiễm thì không đành lòng, bèn nói:
 
- Nguyên nhân dẫn đến lưu thai rất nhiều, có thể là do vấn đề về nhiễm sắc thể hoặc nội tiết tố, hoặc là do bản thân phôi thai chất lượng không cao nên sảy tự nhiên, làm phẫu thuật xong, ba tháng sau lại tới kiểm tra. Phẫu thuật phải làm gấp, nếu không sẽ phiền phức.
 
Đồ Nhiễm không nghe lọt từ nào, chỉ choáng váng tách ra khỏi đám đông, cầm sổ y bạ chầm chậm bước ra bên ngoài.
 
Cô gần như vật vờ ở bệnh viện suốt cả ngày, không ăn uống gì, vốn đã có chứng huyết áp thấp, nay lại càng bủn rủn, yếu ớt, đứng dưới nắng gắt mà toàn thân toát mồ hôi lạnh. Trên đầu là bầu trời xanh thăm thẳm, không một gợn mây, không một bóng chim, trong veo đến không thực.
 
Đồ Nhiễm ngồi bên bồn hoa một lúc rồi lấy điện thoại ra gọi điện. Cô không muốn gọi về nhà, chần chừ nhìn tên Lục Trình Vũ một lúc lâu, cuối cùng gọi cho Chu Tiểu Toàn.
 
Liên tiếp mấy ngày liền, Đồ Nhiễm không muốn về nhà, hễ về là bà Vương Vĩ Lệ sẽ chửi cô, bảo cô chỉ biết làm đỏm, thích đi giày cao gót, thích trang điểm nên mới hại chết đứa bé, lại nói để xem cô ăn nói thế nào với ông Lục. Nếu bà ngoại ra nói giúp cô vài câu sẽ khiến bà Vương Vĩ Lệ nổi cơn tam bành, bà già lại bắt đầu lau nước mắt.
 
Nghĩ một hồi, Đồ Nhiễm dứt khoát ở lì nhà Chu Tiểu Toàn không về nữa.
 
Chu Tiểu Toàn trêu cô:
 
- Mình biết tỏng cậu rồi nhé, lúc cần thì mới nhớ đến mình, không cần thì quẳng mình đi luôn, bình thường chẳng thèm gọi một cú điện thoại, xấu xa.
 
Nói thì nói vậy, nhưng cô nàng vẫn trượng nghĩa đầy mình, lòng dạ yếu mềm, không chịu được cảnh người khác chịu khổ, lúc thì đưa Đồ Nhiễm đi làm phẫu thuật, lúc thì nhờ Tô Mạt nấu cơm giúp, việc gì cũng lo đến nơi đến chốn.
 
Đồ Nhiễm nửa nằm ngồi trên giường, lật ga giường hỏi:
 
- Lâu rồi mình không đến, cái giường này của cậu có gã đàn ông thối tha nào nằm không đấy, có bẩn hay không?
 
Chu Tiểu Toàn xách gối lên đập cô, bỗng sực nhớ ra điều gì, bèn nở một nụ cười ngu ngơ.
 
Đồ Nhiễm nói:
 
- Đờ cả người ra rồi, chắc chắn là có chuyện.
 
Chu Tiểu Toàn không giấu được điều gì, ngượng ngùng nói:
 
- Gần đây vừa mắt một anh chàng, mình thấy anh ấy cũng có ý đó, lại hình như không có, vấn đề là… – Cô nàng thở vắn than dài. – Bạn gái cũ ơi là bạn gái cũ, chơi trò này cũng ác quá đấy, chia tay được mấy năm rồi mà vẫn như âm hồn bất tán. Cậu nói xem, có phải đàn ông đều không quên được mối tình đầu không?
 
Đồ Nhiễm nói:
 
- Làm sao mình biết được, mình đâu phải là đàn ông.
 
Một lúc sau cô lại hỏi:
 
- Giàu không? Trông thế nào?
 
Chu Tiểu Toàn cực kỳ lúng túng:
 
- Đẹp trai, dáng dẹp, có khí chất, giàu hay không mình không quan tâm, mình từng này tuổi rồi mà chưa gặp ai tốt như thế.
 
Đồ Nhiễm châm chọc:
 
- Chỉ bọn con gái ranh mới như thế, cậu là bà thím đã sắp băm rồi đấy.
 
Chu Tiểu Toàn tưởng cô không tin:
 
- Thật mà, không kém Lục Trình Vũ nhà cậu đâu.
 
Đồ Nhiễm vốn định trêu chọc cô ấy một hồi, nhưng lại không có tâm tư, chỉ tiu nghỉu bĩu môi một cái.
 
Chu Tiểu Toàn biết tâm trạng bạn mình không tốt, cũng không tiện kể thêm, bèn hỏi:
 
- Còn chưa nói với Lục Trình Vũ à?
 
Đồ Nhiễm lắc đầu.
 
- Có ai muốn như vậy đâu, cậu còn sợ anh ấy nghĩ gì sao? – Chu Tiểu Toàn nhét điện thoại vào tay cô. – Mau gọi đi, để anh ấy an ủi cậu, một câu ngọt ngào của anh ấy bằng mười câu bọn mình nói. Cứ giấu như thế làm gì, chẳng giống người một nhà gì cả.
 
Đồ Nhiễm nghĩ, câu này rất đúng, thật sự không có cảm giác người một nhà.
 
Nhưng cứ dùng dằng mãi cũng không phải là cách, cô cầm điện thoại, ngẩn ra hồi lâu, cuối cùng cũng gọi.
 
Chuông reo mấy tiếng mới có người nghe máy, xung quanh có tạp âm, hình như đang tụ tập cười nói với một đám bạn, cả nam lẫn nữ.
 
Lục Trình Vũ alô, giọng thoáng ý cười, xem ra tâm trạng không tệ.
 
Đồ Nhiễm nhất thời không biết nói gì.
 
Cho đến khi bên kia hỏi:
 
- Đồ Nhiễm?
 
Giọng nói trầm ấm êm tai như xưa, chỉ có điều hai chữ ấy nghe ra vô cùng khách sáo.
 
- Không phải là tin tốt, anh phải chuẩn bị tâm lý. – Cô điều chỉnh lại nhịp thở, chỉ muốn nói mau cho xong. – Thai lưu, con mất rồi…
 
Đối phương im lặng vài giây, có lẽ là đi tìm một nơi yên tĩnh.
 
Một lúc sau, Lục Trình Vũ nói:
 
- Đồ Nhiễm, em lại giở trò gì thế?
 
²²
 
Tim Đồ Nhiễm bỗng thắt lại, không nghĩ ngợi nhiều bèn cụp máy.
 
Chu Tiểu Toàn ngỡ ngàng:
 
- Sao thế? Chồng cậu nói gì?
 
Cô quẳng điện thoại xuống:
 
- Không có gì, tín hiệu không tốt.
 
Còn chưa dứt lời, điện thoại đã lại reo, Đồ Nhiễm túm lấy tắt đi, cứ reo là tắt.
 
Chu Tiểu Toàn thấy cô không ngừng đánh vật với nút từ chối cuộc gọi, giống như muốn ấn lõm nó thành một cái hố, vội nhân lúc cô không đề phòng giằng lấy điện thoại, đang định ấn nút nghe thì tiếng chuông ngừng lại.
 
Hai người nhìn chằm chằm cái điện thoại hồi lâu, Đồ Nhiễm khẽ thở dài:
 
- Tự mình đâm đầu vào, còn trách được ai?
 
Chu Tiểu Toàn đang hối hận mình nhiều chuyện, thấy cô như vậy lại không nỡ hỏi nhiều, bèn đi vào bếp định làm mì. Tô Mạt về nhà chồng, tiêu chuẩn ăn uống của hai cô gái lập tức tụt dốc thảm hại.
 
Chẳng bao lâu sau có người ấn chuông cửa, Chu Tiểu Toàn mừng rỡ, tưởng rằng Tô Mạt đã mang chút đồ ăn ngon từ nhà chồng về, mở cửa ra, thì ra là bà Vương Vĩ Lệ, tay xách hai cái cặp lồng giữ nhiệt.
 
Cô vội nép vào bên trong.
 
Bà Vương Vĩ Lệ vừa vào cửa đã rít lên:
 
- Con bé chết tiệt kia, nói có vài câu đã chạy biến, bảo về thì không về, cứ ở lì đây quấy rầy người ta. Con đây là đang nghỉ sau sảy, Tiểu Toàn vẫn còn là cô bé chưa chồng, sao con có thể làm phiền nó được?
 
Chu Tiểu Toàn vội nói:
 
- Cô ơi, không sao đâu, không sao đâu, thật đấy ạ, có ăn là tốt rồi.
 
Bà Vương Vĩ Lệ kéo tay cô, vừa cảm ơn vừa nói ngại quá, rồi dúi cái cặp lồng vào tay cô:
 
- Canh gà hầm, có cơm có rau, ăn nhanh cho nóng.
 
Đoạn bà đi vào phòng dựng Đồ Nhiễm dậy:
 
- Ăn cơm rồi đi về với mẹ, cứ làm phiền người ta mãi sao được, ai cũng có việc riêng của mình cả.
 
Đồ Nhiễm nói:
 
- Ngày mai con về, sáng mai còn phải kiểm tra thêm một lần nữa, ở đây gần bệnh viện, đi vài bước là tới.
 
Thấy sắc mặt cô vàng vọt, bà Vương Vĩ Lệ không nhịn được, thở dài, đưa tay gạt mấy sợi tóc lòa xòa trên trán cô:
 
- Đúng là tội nghiệt, đang yên đang lành sao lại thành ra thế này. Hôm nay bố Lục Trình Vũ gọi điện hỏi thăm con, cũng không nói gì nhiều, chỉ bảo con chịu khó nghỉ ngơi, giọng nghe chẳng hào hứng gì.
 
Đồ Nhiễm cười ha hả:
 
- Con khiến mọi người thất vọng quá rồi.
 
Bà Vương Vĩ Lệ lườm cô,lưỡng lự một lát rồi mới hạ giọng hỏi nhỏ:
 
- Nhiễm Nhiễm, con nói thật cho mẹ nghe, con thế này có phải là vì trước đây con giấu mẹ ở ngoài… giao du với bạn trai gì đó, có phải.. từng có gì với người ta rồi không? Nếu không sao lại thế này?
 
Nghe câu này, lòng Đồ Nhiễm càng thêm ngao ngán, nhưng vẫn nhẫn nại trả lời:
 
- Mẹ, thật sự không có, con cũng không biết tại sao lại như vậy.
 
Bà Vương Vĩ Lệ vẫn muốn hỏi thêm, nhưng thấy Chu Tiểu Toàn vào gọi Đồ Nhiễm ra ăn cơm lại thôi.
 
Hôm sau kiểm tra xong, Đồ Nhiễm về nhà mình, Chu Tiểu Toàn lại bứt rứt không biết có nên gọi điện cho Lục Trình Vũ không. Hai người họ tốt xấu gì cũng do cô khơi mào, lúc cần hòa giải vẫn phải ra tay giúp đỡ.
 
Điện thoại reo mấy tiếng, đầu kia nhấc máy, nhưng lại là một cô gái trẻ.
 
Cô gái cũng không hỏi Chu Tiểu Toàn là ai, chỉ nói:
 
- Bây giờ anh ấy không ở đây, lát nữa cô gọi lại, hoặc là đợi khi anh ấy đến tôi sẽ bảo anh ấy gọi lại cho cô?
 
Giọng nói trong trẻo, dịu dàng, có nét duyên dáng rất riêng.
 
Lúc này, Chu Tiểu Toàn cũng nói rất nhã nhặn:
 
- Lát nữa tôi gọi lại vậy, xin hỏi cô là ai? Xin hỏi cô họ gì?
 
- Tôi họ Lý. – Cô gái nói. – Cô đừng cúp máy vội, anh ấy vừa tới rồi.
 
Khi điện thoại chuyển đến tay Lục Trình Vũ, Chu Tiểu Toàn hỏi anh:
 
- Bên ấy bây giờ là mấy giờ?
 
Lục Trình Vũ nói:
 
- Buổi tối, gần tám giờ.
 
Chu Tiểu Toàn cười:
 
- Chà, đã muộn thế rồi à, sao bên cạnh anh vẫn có phụ nữ thế?
 
Lục Trình Vũ không thèm để ý, nói thẳng:
 
- Nói chuyện chính đi, bây giờ Đồ Nhiễm thế nào rồi?
 
Chu Tiểu Toàn nói ra những điều đã chuẩn bị sẵn:
 
- Gọi cho anh là vì chuyện này đây, bây giờ tâm trạng nó rất tệ, đứa con không còn, nó đau lòng lắm, không có chuyện gì là lại rúc vào trong chăn khóc thầm, mặt mũi, chậc chậc, vàng vọt. Mấy hôm nay vừa làm phẫu thuật vừa kiểm tra, bây giờ cơ thể cực kỳ yếu, quen nhau bao nhiêu năm rồi em chưa thấy nó buồn bã như vậy bao giờ. Anh có rảnh thì nói chuyện với nó nhiều một chút, có lẽ sẽ khá hơn.
 
Lục Trình Vũ ngập ngừng vài giây rồi mới nói:
 
- Anh biết rồi, cảm ơn em đã chăm sóc cô ấy trong thời gian này.
 
Chu Tiểu Toàn không đoán ra được cảm xúc của anh, bèn thử thăm dò:
 
- Anh cảm ơn hộ nó, hay cảm ơn hộ bản thân anh? Nếu là thay mặt nó thì miễn đi, em với nó không khách sáo như vậy đâu.
 
Lục Trình Vũ lại nói:
 
- Đương nhiên là cảm ơn em đã chăm sóc cô ấy thay anh.
 
Cả hai lại nói vài câu, Chu Tiểu Toàn đang muốn hỏi nữa, đầu bên kia đã cúp máy.
 
Cô vỗ trán, vòng vo với anh ta một hồi, chuyện quan trọng nhất thì lại quên không hỏi.
 
Trước đây cô đã phát hiện ra, con người Lục Trình Vũ rất kỳ lạ, có một số chuyện nếu anh ta đã không muốn nói, thì dù có hỏi thế nào cũng sẽ bị lảng sang vấn đề khác, còn nếu anh ta có hứng thú thì chẳng cần đợi người bên cạnh hỏi nhiều, sẽ chỉ hận không thể dốc hết ruột gan cho người ta biết.
 
Không có được câu trả lời từ phía Lục Trình Vũ, Chu Tiểu Toàn đành thay đổi phương pháp, nhắc nhở cho Đồ Nhiễm. Thỉnh thoảng cô lại gọi điện tới, mở miệng ra là hỏi: “Hôm nay chồng cậu có nói chuyện với cậu không?” hoặc là “Lục Trình Vũ đã gọi điện cho cậu chưa?”
 
Gần đây Lục Trình Vũ cũng thường xuyên gọi điện, Đồ Nhiễm đoán quá nửa là do Chu Tiểu Toàn đã làm công tác tư tưởng.
 
Đồ Nhiễm bình tĩnh hơn mấy hôm trước rất nhiều, còn Lục Trình Vũ vẫn điềm nhiên như cũ, cả hai đều rất ăn ý, không nhắc một chữ nào tới chuyện hôm trước, chỉ hỏi mấy câu khách sáo như em đã khỏe hơn chưa, nhớ chú ý nghỉ ngơi, đừng nghĩ ngợi nhiều, bên anh thời tiết có đẹp không, vân vân.
 
Lục Trình Vũ cũng cảm nhận rõ rệt, Đồ Nhiễm đã không còn hay nói như trước đây nữa.
 
Bản thân anh vốn ít lời, thường ngày hai người trò chuyện đa phần là do Đồ Nhiễm bắt nhịp, trước đây nghe cô gọi “ông xã, ông xã” trong điện thoại, cảm thấy ngọt đến phát ngấy, giờ lại không nghe thấy một tiếng nào.
 
Anh suy nghĩ mấy ngày, quyết định trưng cầu ý kiến vợ, vì thế bèn nói:
 
- Đợi sau khi em khỏe lại, anh định xin visa cho em sang bên này du lịch, ở đây visa ngắn hạn cũng tiện.
 
Đồ Nhiễm hỏi:
 
- Em có thể ở bên đó nhiều nhất là bao lâu?
 
- Ba tháng.
 
- Thôi. – Đồ Nhiễm ngẫm nghĩ, uể oải nói. – Xin nghỉ phép nhiều ngày như vậy, công việc dồn lại một đống, xin nghỉ nữa sợ bị đuổi việc mất.
 
Lục Trình Vũ hỏi:
 
- Em không muốn đi à?
 
- Ừ, không muốn.
 
Cô cúp máy, Chu Tiểu Toàn lại đứng bên cạnh ra sức giục giã:
 
- Đi, tại sao không đi? Cơ hội tốt biết bao, tiểu biệt thắng tân hôn, cứ mỗi người một nơi thế này không phải là cách, công việc có thể tìm sau, chồng mất rồi mà tìm nữa thì phiền lắm.
 
Đồ Nhiễm nhìn cô nàng:
 
- Muốn nói gì thì nói mau.
 
Chu Tiểu Toàn sao còn nhịn được nữa:
 
- Là thế này, lần trước mình gọi điện vào di động của Lục Trình Vũ, có một cô gái nghe máy, nói chuyện õng ẹo lắm, hình như hai người họ rất thân thiết. Mấy hôm nay mình nghĩ tới nghĩ lui, cứ cảm thấy chuyện này không ổn, đừng trách mình không nhắc nhở cậu.
 
Đồ Nhiễm không nói không rằng, một lúc lâu sau mới lên tiếng:
 
- Õng ẹo thế nào, có õng ẹo hơn mình không?
 
Chu Tiểu Toàn ngẫm nghĩ ra chiều rất nghiêm túc, đáp:
 
- Cậu làm bộ làm tịch theo kiểu nghề nghiệp, người ta là yểu điệu kiểu tự nhiên.
 
Đồ Nhiễm lại im lặng một hồi, cũng không biết là đang nghĩ gì.
 
Chu Tiểu Toàn lẩm bẩm:
 
- Coi như mình lại lo hão rồi.
 
Đồ Nhiễm nghiêm túc trả lời:
 
- Công việc cũng không thể bỏ được, ở đây rộng lớn như vậy, rất khó có thể tìm được nơi đãi ngộ tốt hơn, mình lại không thể sang tỉnh khác tìm việc, cả nhà lớn bé đều ở đây hết. Hơn nữa mình mới đổi nhà, tiền vay mua nhà lại nhiều, đi một chuyến lại phải tốn không ít tiền, quá lãng phí.
 
Chu Tiểu Toàn nói:
 
- Cậu có thể đừng suốt ngày mở miệng ra là tiền bạc, nhà cửa nữa hay không, năm nay cậu mới 26 chứ không phải 62, có thể nào lãng phí hơn một chút, kích động hơn một chút, bốc đồng hơn một chút không…
 
Đồ Nhiễm mệt mỏi ngắt lời cô:
 
- Chỉ cần mình bốc đồng là tiền trả nợ của nửa năm sẽ đi tong, lãng phí cũng chẳng thể nấu thành cơm ăn, mẹ mình sắp 60 rồi, bà ngoại mình năm nay 90, chẳng lẽ bắt họ ra ngoài đi làm trả nợ? Cậu đừng nói nữa, hôm trước đi chợ, mình nhìn thấy một bà cụ ngồi bên vệ đường bày một cái sạp nhỏ bán mấy đồ may vá tự làm, đeo một đôi kính lão, trông còn già hơn cả bà ngoại mình. Bà cụ ăn mặc sạch sẽ, chỉnh tề, cũng không biết là con cái bà ấy làm gì, nhìn mà xót xa.
 
Chu Tiểu Toàn nói:
 
- Đừng lo chuyện bao đồng, chưa biết chừng bà cụ đang tìm niềm vui sống thôi thì sao? Cậu lại mua đồ cho người ta chứ gì?
 
- Mình mua hai đôi giày em bé, một cái áo bông nhỏ, xem ra mấy thứ này đúng là không thể mua trước được. – Đồ Nhiễm thở dài. – Người ta không phải tìm vui đâu, mà là sống có tự trọng.
 
Gần đây Đồ Nhiễm luôn nhớ về ngày xưa.
 
Khi còn sống, bố cô thường nói: Trên đời này không có gì quan trọng hơn tính mạng, cho nên chạy trốn để thoát chết là quan trọng, nhét cho no bụng là quan trọng, so với hai điều này, những thứ như danh dự, tự trọng gì đó đều chẳng là gì hết, núi xanh còn đó, không sợ không có củi đun.
 
Sau đó ông lại nói, lòng tự trọng còn quan trọng hơn cả tính mạng.
 
Khi nói câu này, ông đang nằm trên giường bệnh, một ngày bằng cả một năm.
 
Người đàn ông trung niên phong độ ngời ngời đột nhiên nói năng khó nhọc, không tự mình đại tiểu tiện được, chờ đợi ông phía trước là một hàng dài vô tận những hóa đơn viện phí, những ca phẫu thuật, hóa trị và một căn bệnh vô phương cứu chữa. Ông cứ nói đi nói lại, cuộc sống như vậy, lòng tự trọng còn không bằng con chó, con lợn, chết đi còn sạch sẽ hơn.
 
Nhớ lại chuyện này, Đồ Nhiễm cảm thấy mờ mịt, mông lung, sau này nghĩ lại, là bởi vì củi đã đốt hết rồi.
 
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 45      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
69628
Mãi mãi là bao xa
Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
view: 555170
Vẫn mơ về em
Tác giả: Hồng Cửu
view: 373581
Bẫy văn phòng
Tác giả: Thư Nghi
view: 374817
Nd: HE.
Mộ phần trái tim
Tác giả: Đản đản 1113
view: 261929
Nd: HE.
Nữ Hoàng Và Kẻ Cướp
Tác giả: Nhân Hải Trung
view: 200747
Nd: HE.
Mối tình đầu
Tác giả: Cửu Dạ Hồi
view: 359264
Cỏ Quên Sầu
Tác giả: Celia Nguyễn
view: 427450
Nd: HE.
Tình Yêu Kiên Cường Hơn Cái Chết
Tác giả: Lạc Hòa
view: 140904
Nd: SE.
Bong bóng
Tác giả: Tây Tây Đông Đông
view: 6349538
Nd: HE.
Hải Dương
Tác giả: Hắc Khiết Minh
view: 202189
Nd: HE.
Tựa như tình yêu
Tác giả: Tử Tử Tú Nhi
view: 344226
Nd: Ngược. HE.
Ai Sẽ Mang Giày Cao Gót Cho Em
Tác giả: Hạc Xanh
view: 839965
Nd: HE.
Ai Hiểu Được Lòng Em
Tác giả: Lục Xu
view: 449492
Nd: HE.
Không thể thiếu em
Tác giả: Nhân Hải Trung
view: 463088
Nd: HE.
Động cơ Tàn Khốc
Tác giả: Kỷ Viện Viện
view: 220111
Nd: SE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14534536
Hiền Thê Khó Làm   view 6778327
Em Dám Quên Tôi   view 6727239
Không xứng   view 6678623
Thứ nữ sủng phi   view 6647208
Ân nhân quá vô lại   view 6512175
Mưa ở phía tây   view 6409896
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc