Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Ngủ cùng sói (Đồng lang cộng chẩm)

Tác giả : Diệp Lạc Vô Tâm   
Chương 37: Ngoại truyện 1
<< Trước    / 42      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
Một đêm mưa, Hàn Trạc Thần vội vã đi vào một hộp đêm ồn ào. Hành lang không có chút ánh sáng, cả người anh chôn vùi trong bóng tối…
 
Đến cuối hành lang, anh đá văng cửa phòng, tiện tay cầm cái ghế cạnh cửa đập về phía An Dĩ Phong ngồi trên sofa.
 
An Dĩ Phong theo bản năng giơ cánh tay chặn lại.
 
Anh ta không hề nổi giận, cũng không ngạc nhiên, day day cánh tay. “Ai ôi! Sao mà tức giận thế?”
 
“Tôi nói với cậu bao nhiêu lần rồi, đừng có làm mọi chuyện quá tuyệt tình?” Hàn Trạc Thần cởi áo khoác ngoài bị mưa làm ướt, quẳng về phía An Dĩ Phong, giận dữ nói: “Hai anh em A Báo vừa mới tới, với cậu cũng là nước giếng không phạm nước sông, cậu liều mạng với chúng làm cái gì!”
 
Anh Dĩ Phong không nói gì, giũ giũ chiếc áo trong tay rồi quẳng cho thuộc hạ phía sau.
 
“Cậu ở trong xã hội đen cũng đủ mặt mũi rồi, cần gì phải đuổi tận giết tuyệt?
 
“Em chỉ là xem bọn nó không vừa mắt.”
 
Hàn Trạc Thần day trán, ngôi trên sofa châm điếu thuốc, chỉ vào một gã đàn ông bị đánh thương tích đầy mình trong phòng, hỏi một tên thuộc hạ của An Dĩ Phong. “Chuyện gì? Ra tay nặng thế?”
 
Tên thuộc ha kia cuống quýt trả lời: “Gã đấy là sát thủ A Báo thuê. A Báo trả cho gã một trăm vạn, để giết…”
 
“Được rồi.” An Dĩ Phong cắt lời, nói: “Đừng đánh nữa, kéo ra ngoài ném xuống biển!”
 
Hàn Trạc Thần im lặng nhìn thoáng qua An Dĩ Phong, thản nhiên phun khói thuốc mịt mùng.
 
 
Gã đàn ông bị đánh gần chết kia bị kéo ra ngoài cửa, tạo thành một mảng máu đỏ trộn lẫn với bụi đất trên sàn nhà.
 
Ngay khi bị kéo ra ngoài, gã đàn ông nửa hôn mê đột nhiên tỉnh táo lại, hoảng hốt gào lên: “Tôi xin các người… cho tôi gọi một cuộc điện thoại, con gái tôi đang đợi tôi…”
 
Thêm một cái đấm khá nặng vào mặt gã, máu từ khóe miệng chảy xuống.
 
Gã vẫn không từ bỏ, ngón tay gắt gao bấm xuống mặt đất, nhìn khuôn mặt thờ ơ của Hàn Trạc Thần, hết lời van xin: “Cầu xin anh, cho tôi nói chuyện với nó mấy câu…”
 
“Cho nó gọi một cuộc!” Hàn Trạc Thần vừa dứt lời, vệ sĩ phía sau anh lập tức nhét điện thoại vào trong tay gã đàn ông đang bị thương.
 
“Cám ơn! Cám ơn!” Gã đàn ông run rẩy nhận điện thoại rồi bấm số, chưa hết một tiếng tút chờ, đầu bên kia đã tiếp điện.
 
Một giọng nói non nớt mà trong trẻo vang vọng trong gian phòng trầm lặng chết chóc: “Cha, sao cha vẫn chưa về? Khi nào cha về?”
 
Gã đàn ông cắn chặt răng, điều hòa hơi thở một chút, cố gắng để giọng nói của mình nghe thật bình thường: “Cha có việc, tối nay không đến bệnh viện được, Ny Ny ngủ trước đi.”
 
“Nhưng cha hứa với con hôm nay sẽ đưa con về nhà mà, cô y tá vừa mới tiêm rất nhiều cho con… Đau quá.”
 
“Ngày mai, ngày mai cha nhất định sẽ đưa con về nhà!”
 
“Được!”
 
“Ny Ny đi ngủ sớm đi nhé.”
 
“Vâng, cha ngủ ngon!”
 
Qua vài giây, gã đàn ông nghe trong điện thoại không có tiếng động, đột nhiên kích động gọi: “Ny Ny, Ny Ny?”
 
“Cha, còn có việc gì à?”
 
“Ny Ny trưởng thành rồi, về sau phải học cách tự chăm sóc chính bản thân…” Gã đàn ông không đợi con gái trả lời, gập điện thoại lại rất nhanh, dùng ống tay áo đầy máu lau đi nước mắt bên khóe mắt, trả lại điện thoại cho vệ sĩ: “Cám ơn!”
 
“Đợi một chút.” Hàn Trạc Thần đứng dậy đi tới bên cạnh gã đàn ông bị thương, từ từ ngồi xuống trước mặt gã: “Mày biết tao à?”
 
Gã đàn ông gật đầu: “Tôi đã từng xem ảnh của anh.”
 
“Ảnh?” Hàn Trạc Thần nhíu mày, “Mày không phải là người trong giới?”
 
“Tôi là lính bắn tỉa đã giải ngũ. Vì chữa bệnh cho con gái nên nợ bọn chúng rất nhiều tiền và lãi, tôi không trả nổi…”
 
“Con gái mày đang ở bệnh viện nào, phòng bệnh nào, tên là gì, tuổi tác, ngày sinh…”
 
Gã đàn ông kinh hoàng quỳ trên mặt đất, kéo ống quần Hàn Trạc Thần. “Anh bỏ qua cho nó đi, nó mới mười tuổi thôi, nó vô tội.”
 
Hàn Trạc Thần tóm chặt quần áo của gã, kéo từ trên mặt đấy đứng dậy: “Tao nói cho mày biết, cơ hội tao chỉ cho mày một lần, nếu như dám nói dối một câu, tao sẽ lột da mày!”
 
Gã đàn ông thấp thỏm trả lời từng câu một.
 
Hàn Trạc Thần liếc gã vệ sĩ phía sau, vệ sĩ lập tức rút điện thoại, gọi xác minh.
 
Sau khi xác minh, vệ sĩ cúi người bên cạnh Hàn Trạc Thần: “Là sự thât, con gái gã bị bệnh máu trắng!”
 
Hàn Trạc Thần buông tay, lạnh lùng nói một chữ: “Cút!”
 
Sau khi gã đàn ông đi, An Dĩ Phong nói với thuộc hạ: “Mấy người đi theo nó, xem nó có giở trò gì không?”
 
“Vâng!”
 
Sau khi mọi người rời khỏi, gian phòng trốn trải chỉ còn lại hai người.
 
An Dĩ Phong ngồi xuống bên cạnh Hàn Trạc Thần, châm một điếu thuốc đưa cho anh. “Hôm nay hình như tâm trạng anh không tốt.”
 
Hàn Trạc Thần đưa tay nhận lấy, đặt bên mội hít một hơi: “Bà xã tôi bỏ chạy theo trai.”
 
“MK!” An Dĩ Phong đứng bật dậy, hét lên: “Thật mẹ nó không biết trời cao đất dày, em lập tức sai người bắt về.”
 
“Không cần! Tôi vừa mới từ sân bay về…”
 
Anh Dĩ Phong nhìn anh sững sờ vài giây, nói: “Anh thật mẹ nó có phải là đàn ông không!”
 
“Tôi nhớ cậu đã nói: chán sống thì dứt khoát tự cho một phát súng vào đầu, không cần ôm bom hẹn giờ mỗi ngày đi ngủ!”
 
“Em cũng nhớ anh đã nói, dù có nổ tan xương nát thịt cũng không buông tay…”
 
Hàn Trạc Thần cười cười, hít một hơi khói đặc, để khói thuốc lấp đầy sự trống rỗng trong cơ thể.
 
“Nhưng cô ấy không phải bom. Cô ấy là một con người!”
 
Là người, thì có cảm giác!
 
Là người, thì nên có tự do!
 
An Dĩ Phong từng mắng anh rất nhiều lần, nói anh đần độn nên mới bị cô ấy lừa hết lần này đến lần khác, mà vẫn còn luôn tin tưởng!
 
Anh không ngốc, anh còn hiểu rõ hơn bất kì ai: Cô ấy sẽ không yêu anh, vì từ lúc người thân của cô ấy bị sát hại, toàn bộ những việc anh làm đều để lại dấu ấn ác độc.
 
Trong mắt cô, anh là một tên ác ma giết người không chớp mắt. Cho dù anh có yêu cô đến đâu, cô cũng nghĩ mọi phương pháp để giết anh.
 
Nhưng anh không quan tâm, không cần biết người cô thật sự yêu trong lòng suy cho cùng là người nào, cũng không quan tâm lúc nào sẽ chết trong tay cô.
 
Anh vẫn muốn giữ cô bên người, mỗi ngày mở mắt có thể thấy cô, vậy là đủ rồi.
 
Anh khăng khăng giữ lấy phần chấp niệm tự đáy lòng kia, không từ thủ đoạn, không tiếc mọi thứ, thậm chí để cô có thể mang thai mà hàng ngày đều coi nhẹ cảm xúc của cô, điên cuồng chiếm lấy cô, phóng thích dục vọng tại nơi sâu thẳm nhất trong cơ thể đó.
 
Phương pháp kiểu này có lẽ hơi ngu xuẩn, nhưng ngoại trừ giam cầm, thì đó là cách duy nhất anh có thể làm để giữ cô lại.
 
Anh tin rằng tình thương của mẹ là một thứ tình yêu vô tư nhất trên đời, tình yêu này chắc chắn sẽ từ từ làm tan biến mối hận trong lòng cô.
 
Đáng tiếc là anh sai rồi, cô hoàn toàn không muốn để con anh có mặt ở thế giới này!
 
Nực cười hơn, anh còn muốn vì cô mà sửa lại truyện thuyết cổ xưa “Hồ Thiên nga”
 
Anh đọc đi đọc lại cốt truyện từ đầu đến cuối, rồi hoàn toàn nhận rõ một điều, người công chúa yêu là hoàng tử, cho dù ác quỷ có làm cái gì cũng không thể thay đổi được kết cục này…
 
Khi cô từ bỏ tôn nghiêm quỳ trên mặt đất xin anh buông tha Cảnh, khi cô liều lĩnh che chắn trước Cảnh, anh không thể nói thêm được lời nào.
 
Anh có thể giam cầm người cô, có thể dùng hôn nhân đoạt đi quyền lợi yêu người khác của cô, nhưng anh không thể trói buộc được trái tim cô.
 
Trong sự xoắt xuýt vô cùng vô tận này, anh buông tay, thì cô mới có thể giải thoát.
 
Anh các đứt chấp niệm báo thù của cô, cô mới có thể đi theo người đàn ông cô yêu bắt đầu một cuộc sống mới!
 
Bởi vì yêu cô, nên không còn sự lựa chọn nào khác!
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 42      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
101970
Gấm rách
Tác giả: Phỉ ngã tư tồn
view: 614086
Nd: Ngược. SE.
Ngủ cùng sói (Đồng lang cộng chẩm)
Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
view: 807726
Nd: Ngược. HE.
Trường tương tư full - tập 1, 2, 3
Tác giả: Đồng Hoa
view: 5369287
Nd: Sủng. HE.
Bộ bộ kinh tâm
Tác giả: Đồng Hoa
view: 727695
Nd: SE.
Đại mạc dao
Tác giả: Đồng Hoa
view: 724193
Nd: Sủng. HE.
Yêu thương ma cà rồng
Tác giả: Mạc Nhan
view: 581435
Nd: Sủng. HE.
Bạo Quân ôn nhu của ta (Tái sinh duyên)
Tác giả: Mạc Vũ Bích Ca
view: 3979302
Nd: Ngược. HE.
Thịt thần tiên
Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
view: 593280
Thất thân làm thiếp
Tác giả: Nguyệt sinh
view: 1870377
Nd: Ngược. HE.
Quả nhân có bệnh
Tác giả: Tùy vũ nhi an
view: 961402
Nd: Sủng. HE.
Phượng ẩn thiên hạ
Tác giả: Nguyệt Xuất Vân
view: 1956588
Nd: Ngược. HE.
Trâm (Tập 1) - Nữ Hoạn Quan
Tác giả: Châu Văn Văn
view: 2382390
Nd: HE.
Thịnh Thế Trà Hương
Tác giả: Thập Tam Xuân (Shisanchun)
view: 1630284
Nd: HE.
Mệnh phượng hoàng
Tác giả: Hoại Phi Vãn Vãn
view: 1220653
Nd: HE.
Từng thề ước full tập 1, 2
Tác giả: Đồng Hoa
view: 860462
Nd: Sủng. SE.
Vô sắc công tử
Tác giả: Thẩm Tiểu Chi
view: 1071612
Nd: Sủng. HE.
Chỉ là Hoàng hậu
Tác giả: Vu Tình
view: 1481449
Nd: HE.
Không yêu thì biến
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 1039579
Nd: Sủng. HE.
Cuộc chiến hôn nhân
Tác giả: Cống Trà
view: 1353111
Nd: HE.
Đạo tình
Tác giả: Chu Ngọc
view: 857166
Nd: Sủng. HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 13937445
Thiên Kim trở về   view 2731354
Phù Dao Hoàng Hậu   view 2271974
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc