Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Cuộc chiến hôn nhân

Tác giả : Cống Trà   
Chương 66: Chong Đèn Suốt Đêm
<< Trước    / 76      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
 Tháng mười, Như Nguyệt Quận chúa thành thân với Liễu Dũng, hạ tuần, Hạ Như Phong đưa Tả Lê trở về Đại Hạ Quốc. Lâm Mị và Liễu Vĩnh cùng đi tiễn Tả Lê, rơi lệ phút chia tay.
 
Lại nói đến Như Nguyệt Quận chúa, thím Liễu thấy Quận chúa tuy không biết nhiều về tục lệ Đại Chu, nhưng rất khiêm tốn thành tâm học hỏi, đối với thím Liễu là mẹ chồng lễ phép cung kính, bà cũng thở phào nhẹ nhõm. Như Nguyệt Quận chúa tuy không xinh đẹp, nhưng tốt xấu gì cũng là Quận chúa, giờ gả cho một thường dân một cách qua loa, hôn sự lại vội vàng, thím Liễu cũng có phần áy náy. Bà tự tay chỉ dạy Quận chúa cách quản lý việc gia đình, mẹ chồng nàng dâu chung sống rất hòa thuận. Liễu Dũng học hành không giỏi, nhưng buôn bán rất có năng khiếu, được Liễu Vĩnh giúp đỡ, hắn thuê mặt bằng mở cửa hàng bán hương liệu, buôn bán rất thuận lợi, nuôi vợ không thành vấn đề.
 
Khiến mọi người không dự đoán được là chuyện Như Nguyệt Quận chúa mặc quần áo đàn ông cùng Liễu Dũng đến cửa hàng hương liệu buôn bán, hai vợ chồng cười nói thân mật, vô cùng tình cảm.
 
Thím Liễu cũng có phần giật mình, lại lấy hai hầu gái về. Bà thầm nghĩ Liễu Dũng và Quận chúa đã thân mật thế, sớm muộn gì cũng sẽ có con, giờ không nên để nàng hầu có con trước. Vì Liễu Dũng cũng chưa đụng đến hai hầu gái, thím Liễu yên lòng, quyết định cứ để thêm một thời gian nữa rồi tính tiếp. Nếu Quận chúa thật lòng đối tốt với Liễu Dũng, lại có thể sinh được con trai nối dõi, hai hầu gái này cứ trả về cho tộc trưởng là được.
 
Lâm Mị thấy Như Nguyệt Quận chúa càng lúc càng ít đến Trạng nguyên phủ, dò la ra Quận chúa ra cửa hàng buôn bán với Liễu Dũng, cũng cao hứng hộ bọn hắn, cười nói với thím Liễu: “Quận chúa thẳng tính, không lươn lẹo xảo trá, rất dễ chung sống. Thím có thể yên tâm!”
 
Thím Liễu cười, “Đúng là nhân duyên thiên định. Ai có thể nghĩ là hai đứa lại hòa thuận như thế? Có những đôi nhìn như Kim Đồng Ngọc Nữ trời sinh một cặp, vậy mà cứ ba ngày lại cãi nhau hai trận.”
 
Khi thím Liễu đang nói, cũng là lúc La Minh Tú đang cãi nhau với Tô Trọng Tinh lần thứ n.
 
“Biểu ca, Lâm Mị đi lấy chồng cũng được hai tháng rồi, vậy mà anh vẫn đem lòng nhớ nhung. Em biết, anh vẫn hối hận vì đã giải trừ hôn ước với cô ta, hậm hực không vui. Sớm biết như thế, lúc trước đừng làm? Anh cứ nói thẳng đi, là lòng anh giờ không còn chỗ nào cho em nữa, bị cô ta chiếm hết rồi, để em còn về nhà, việc gì phải ở lại Tô phủ phụ thuộc vào tâm trạng cả nhà anh?”
 
“Biểu muội, sự tình không phải như em đang nghĩ!”
 
“Không phải như thế? Đến tận lúc này rồi, anh vẫn muốn phỉnh phờ em?” La Minh Tú vừa bực vừa hận, nức nở nói: “Em vẫn tự hỏi tại sao anh cứ đi đôi giày rách kia, thì ra đó không phải giày của người hầu làm, mà là giày Lâm Mị làm! Thế cũng chưa có gì đáng nói, giờ đi đến mòn cả gót rồi, lộ ra sen tịnh đế thêu ở tầng lót thứ hai. Lúc này biết được tâm ý của Lâm Mị, lòng có nhớ nhung không?”
 
“Biểu muội, Lâm Mị đã là vợ người ta, sao em còn phải nói như thế?”
 
“Sao nào, vẫn còn che chở? Cấm em nói động đến cô ta chứ gì?”
 
“Biểu muội, em cũng chỉ là thấy Lâm Mị kiếm được tấm chồng tốt nên cảm thấy khó chịu thôi, việc gì phải trút giận lên anh?” Tô Trọng Tinh cũng có chút tức giận hổ thẹn, hắn thật sự không ngờ đến chuyện Lâm Mị làm giày đế kép, còn thêu sen tịnh đế. Lúc này dù có vứt đôi giày đi thì La Minh Tú cũng không tin không chịu, thế mới đau đầu.
 
“Anh nói thế là có ý gì? Cô ta kiếm được tấm chồng tốt thì liên quan gì đến em? Em…” La Minh Tú đưa tay che mặt khóc nấc lên.
 
Tô Trọng Tinh cũng biết bản thân nhất thời quá lời, không khỏi thở dài nói: “Được rồi, anh nhất định sẽ thi đỗ tiến sĩ, đến khi cưới, em cũng được phong cáo mệnh phu nhân có được không?”
 
“Ai thèm làm cáo mệnh phu nhân gì đó?” La Minh Tú dậm chân nói: “Để em đi viết thư, nhắn phụ thân cho người đón em về nhà.”
 
“Biểu muội, chúng ta lớn lên bên nhau, thân thiết hơn hẳn người khác? Sao em lại như thế?” Trước đây tuy Tô Trọng Tinh có chút nhớ nhung Lâm Mị, nhưng từ lúc Lâm Mị đi lấy chồng, ý nghĩ đó đã bị đè bẹp hết, lại phải La Minh Tú bới bèo ra bọ, cảm thấy buồn bực mới nói thêm mấy câu, giờ La Minh Tú khóc lóc đòi về nhà, hắn biết rất rõ nhà họ La giờ do kế mẫu La Minh Tú làm chủ, viễn cảnh về nhà chẳng lấy gì làm tươi sáng, đành dỗ dành: “Nếu em đi, anh không có tâm tư học bài, không có tâm tư học bài, sang năm không thi được tiến sĩ thì biết làm thế nào?”
 
“Liên quan gì đến em?” La Minh Tú nghe thế quay ngoắt đầu sang hướng khác: “Giữ những lời đường mật đấy của anh mà đi phỉnh phờ cô khác!”
 
La Minh Tú vừa dứt lời, gian ngoài vang lên tiếng Tô lão phu nhân: “Ta bảo sao không gặp hai đứa, thì ra ngồi đây cãi cọ! Chẳng ngày nào giúp ta bớt lo.”
 
Thấy Tô lão phu nhân đi tới, Tô Trọng Tinh và La Minh Tú đều dừng cãi nhau.
 
Tô lão phu nhân biết rất rõ tâm bệnh trong lòng La Minh Tú, La Minh Tú đã đến tuổi cập kê mà vẫn chưa đính hôn, chỉ vì sợ Tô Trọng Tinh thay lòng đổi dạ, mới mượn cớ làm loạn. Bà cụ trầm ngâm, nếu Lâm Mị không xuất hiện, không chừng Tô Trọng Tinh và La Minh Tú đã cưới gả xong rồi. Gỡ chuông phải nhờ người treo chuông. Giờ chỉ còn cách thỉnh Lâm Mị đến Tô phủ, nhờ Lâm Mị lựa lời thuyết phục Tô phu nhân, cho Tô Trọng Tinh chính thức đính hôn với La Minh Tú, có thể La Minh Tú mới được an tâm.
 
Sau thời gian nghỉ kết hôn, Liễu Vĩnh liền chính thức vào Hàn Lâm Viện. Hắn vốn có tài cán bản lĩnh của Trạng nguyên, cách xử lý lại linh hoạt không cứng nhắc, chỉ một tháng trên dưới Hàn Lâm Viện đều khen ngợi hắn không ngớt. Lại được Viện sĩ Hàn Lâm Viện là Tô Gia Thanh coi như con rể, hết lòng dìu dắt, bởi vậy, Liễu Vĩnh càng thêm thuận lợi. Ngay chính Nguyên Tông Hoàng đế, cũng triệu kiến Liễu Vĩnh để mật đàm hai lần. Nhất thời phu nhân các phủ đều hiểu rõ tình hình, mượn cớ thỉnh Lâm Mị đến phủ lôi kéo quan hệ.
 
Lâm Mị vì trước là nghĩa nữ Hầu phủ, đã theo phu nhân Vĩnh Bình Hầu gặp nhiều phu nhân tiểu thư các nhà khác, giờ xã giao càng thêm hào phóng. Lại có Chu Mẫn Mẫn và Sử Bình Vân ba ngày hai lượt tới kéo nàng ra ngoài, cuộc sống rất náo nhiệt.
 
Một ngày nọ Liễu Vĩnh hạ triều, vừa lúc Lâm Mị dự tiệc trở về, hắn kéo Lâm Mị vào phòng, ôm ấp hít ngửi một hồi, giật mình nói: “Tôi đang tự hỏi sao người em không có mùi bạc hà, còn tưởng ngạt mũi, nhưng rõ ràng vẫn ngửi thấy hương thơm từ người em, không thể nhầm được, thế này là thế nào?”
 
Khí tức Liễu Vĩnh đập vào mặt, Lâm Mị nhũn người, dựa vào cánh tay Liễu Vĩnh mới đứng được, đỏ mặt nhìn Liễu Vĩnh, đấm vờ: “Còn không buông em ra, cẩn thận người hầu bắt gặp!”
 
“Chúng ta ở trong phòng, có người hầu nào dám vào?” Liễu Vĩnh cười nham hiểm giữ chặt tay nàng, ép cung: “Còn không thành thật khai báo, từ khi nào em dám ra khỏi nhà mà không mang túi thơm?”
 
Lâm Mị nhớ đến lời Vương đại phu nói mềm xương không phải bệnh, chỉ cần ngửi quen khí tức của phu quân sẽ ổn. Nhất thời lại đỏ mặt, ấp úng một hồi mới lí nhí: “Chính là sau ngày tân hôn, thánh chỉ tới đột ngột, em chưa kịp cầm túi thơm đã bị anh kéo ra tiếp chỉ, sau đó lại kính trà chú thím, có nhiều người nhưng không hề gặp phải chuyện gì. Đến khi về phòng, em mới phát hiện mình không mang túi thơm. Lúc đấy em cũng chưa dám khẳng định, mỗi khi ra ngoài vẫn cẩn thận cầm thêm túi thơm. Mấy ngày nay, chỉ cần anh không ở gần em, thì dù gặp khí tức đàn ông cũng không bị mềm nhũn toàn thân như trước kia, nhưng sợ chuyện ngoài ý muốn em vẫn luôn cầm túi thơm khi ra ngoài. Hôm kia Quận chúa tới đây, chưa để em cầm túi thơm, cô ấy đã kéo em đi, đến chỗ đông người cả nam cả nữ, em cũng không có dấu hiệu nhũn người, em mới tin là chứng mềm xương đã hết.”
 
“Hết thật sao?” Liễu Vĩnh cúi đầu kề môi Lâm Mị, chỉ vừa khẽ chạm, đã thấy Lâm Mị mềm nhũn, rên rỉ ra tiếng, bật cười vui vẻ: “Vẫn chưa khỏi đâu!”
 
Liễu Vĩnh lỏng tay, khí tức cũng nhạt bớt, Lâm Mị thẳng lưng, véo tai hắn nói: “Biết rồi còn trêu em!”
 
Liễu Vĩnh giả vờ méo mặt vì đau, nhưng cười rất tươi, duỗi tay ôm Lâm Mị nói: “Theo tôi đoán, nhất định là nhờ tôi nỗ lực mỗi đêm, mới chữa khỏi được chứng mềm xương của em.”
 
Mặt Lâm Mị càng đỏ hơn, véo mạnh tay hơn, thấy Liễu Vĩnh hô đau, mới buông tay nói nhỏ: “Toàn nói bậy bạ.”
 
“Sao lại nói là nói bậy bạ?” Liễu Vĩnh kề tai Lâm Mị thầm thì, liền khiến Lâm Mị hờn dỗi đấm ngực hắn.
 
Hai vợ chồng đang cười đùa, lại nghe thấy tiếng người hầu bẩm báo: “Lão gia, phu nhân, Tô phủ gửi một tấm thiệp, mời lão gia phu nhân ngày mai qua thưởng cúc.”
 
Vì ngày mai là ngày nghỉ, Liễu Vĩnh vốn đã định đưa Lâm Mị về Vĩnh Bình Hầu phủ, giờ Tô phủ có lời mời, nghĩ đến chuyện Tô Gia Thanh có lòng nâng đỡ, hắn làm con rể cũng nên đến chào hỏi, bèn đáp: “Cầm tấm thiệp vào đây!”
 
Lâm Mị thắc mắc: “Lúc này là lúc nào rồi, cúc còn chưa tàn hết sao?”
 
“Thưởng cúc là cái cớ thôi.” Liễu Vĩnh xem tấm thiệp, cười nói: “Sáng mai cứ đi một chuyến.”
 
Sáng hôm sau, khi Liễu Vĩnh và Lâm Mị đến Tô phủ, quả nhiên cúc đã tàn hết, chả có hoa hoét nào để thưởng. Liễu Vĩnh và Lâm Mị cũng không đề cập đến chuyện thưởng cúc, chỉ nói chuyện phiếm với Tô lão phu nhân và Tô phu nhân. Nhất thời Tô lão phu nhân vẫy tay gọi Lâm Mị vào phòng nói chuyện riêng. Đến khi đi ra, Lâm Mị liền thừa cơ cùng Tô phu nhân về phòng, khuyên Tô phu nhân mấy câu.
 
Chuyện của La Minh Tú và Tô Trọng Tinh, Tô phu nhân tự có chủ trương riêng, bà không trả lời Lâm Mị, chỉ hỏi: “Tiểu Mị, con lấy chồng đã hơn hai tháng, tại sao vẫn chưa có động tĩnh gì? Rảnh rỗi nên chịu khó đi chùa xin với Tống Tử Quan Âm.”
 
Lâm Mị còn chưa có động tĩnh gì, Như Nguyệt Quận chúa lại có trước. Khi đại phu báo tin mừng, thím Liễu phấn khởi vô cùng, nhanh chóng sai người chuẩn bị đồ lễ, hôm sau sẽ lên chùa tạ ơn.
 
Khi Liễu Vĩnh và Lâm Mị về đến nhà, nghe nói Như Nguyệt Quận chúa đã có bầu, liền qua thăm. Tối muộn mới lại về nhà, Liễu Vĩnh lẩm bẩm nói: “Hừ, tên tiểu tử Liễu Dũng cười đến mắt híp tịt như sợi chỉ, chỉ sợ đắc ý quá sớm.”
 
Lâm Mị xoa bụng mình, Liễu Vĩnh cần mẫn hàng đêm, tại sao nàng vẫn chưa có thai? Miệng lại nói: “Quận chúa có bầu, cậu ấy làm chồng đương nhiên cao hứng. Sao anh lại nói là đắc ý quá sớm?”
 
“Hê hê, Quận chúa sinh được con trai còn đỡ, nếu sinh một bé gái giống như Quận chúa và Liễu Dũng, da đen lại nam tính, sau này muốn tìm chồng thật là nan giải đấy.”
 
Lâm Mị nghe thế bật cười, sẵng giọng: “Không chừng sinh bé gái lại không giống hai người!”
 
“Ô, không giống càng nguy hơn.”
 
“Nói vớ nói vẩn.” Lâm Mị giơ tay trái che miệng Liễu Vĩnh, tay phải đập mũi hắn, “Sao anh không chịu nói sinh bé gái giống bà nội bé!” Nhìn thím Liễu đi, thật là đoan trang!
 
Liễu Vĩnh hôn lòng bàn tay Lâm Mị, nói nhỏ: “Chúng ta… không thể thua Quận chúa và Liễu Dũng được.”
 
Lâm Mị đỏ mặt, buông Liễu Vĩnh, hừ hừ: “Ngày nào cũng bị làm khổ, em không còn sức lực nào.”
 
“Người đâu, pha hai cốc trà sâm!” Liễu Vĩnh gọi người hầu, cười nham nhở: “Chúng ta uống trà sâm bồi bổ nguyên khí, đêm nay phải chong đèn suốt đêm.”
 
Người hầu bưng trà sâm lên, Liễu Vĩnh bảo lui xuống, đóng cửa lại, hớp một ngụm trà sâm, dùng miệng mớm cho Lâm Mị.
 
Dưới ánh nến, Lâm Mị yêu kiều như hoa, sóng mắt như thủy, thật vô cùng quyến rũ, Liễu Vĩnh mớm một ngụm trà sâm, toàn thân rạo rực, không kiềm chế được bắt đầu giở trò.
 
Lâm Mị vừa ngậm trà sâm liền thấy buồn nôn, vội đẩy trả lại trong mồm Liễu Vĩnh, thở gấp nói: “Thật kỳ lạ, sao em vừa ngửi mùi trà sâm đã buồn nôn? Ngày thường đâu có như vậy.” Nói xong liền giật mình.
 
Cánh tay Liễu Vĩnh đang làm càn bên eo Lâm Mị dừng lại, vừa mừng vừa sợ nói: “Không lẽ em cũng có tin vui rồi?”
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 76      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
219699
Từng thề ước full tập 1, 2
Tác giả: Đồng Hoa
view: 1188723
Nd: Sủng. SE.
Bùn Loãng Cũng Có Thể Trát Tường
Tác giả: Vô Tụ Đinh Hương
view: 1049158
Nd: Sủng. HE.
Từng có một người yêu tôi như sinh mệnh
Tác giả: Thư Nghi
view: 580920
Nd: Sủng. SE.
Thái tử phi thăng chức ký
Tác giả: Tiên Chanh
view: 563513
Nd: Sủng. HE.
Tình yêu thứ ba
Tác giả: Tự Do Hành Tẩu
view: 824515
Nd: Sủng. SE.
Yêu thương ma cà rồng
Tác giả: Mạc Nhan
view: 817820
Nd: Sủng. HE.
Ngủ cùng sói (Đồng lang cộng chẩm)
Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
view: 1174715
Nd: Ngược. HE.
Tướng quân ở trên, ta ở dưới
Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
view: 1694350
Nd: Sủng. HE.
Mỹ nhân khó gả (Đệ nhất mỹ nhân)
Tác giả: Thị Kim
view: 1651399
Nd: Sủng. HE.
Mệnh phượng hoàng
Tác giả: Hoại Phi Vãn Vãn
view: 1730812
Nd: HE.
Dám kháng chỉ, chém
Tác giả: Lam Ngả Thảo
view: 914949
Nd: Sủng. HE.
Không yêu thì biến
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 1373917
Nd: Sủng. HE.
Mộng Hoa Xuân
Tác giả: Hắc Nhan
view: 1523782
Nd: Ngược. HE.
Quan hệ nguy hiểm (18+)
Tác giả: Khiêu Dược Hỏa Diệm
view: 1932898
Nd: Sủng. HE.
Bảy kiếp xui xẻo
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 1008473
Nd: Ngược. HE.
Mắt trái
Tác giả: Đản đản 1113
view: 1603813
Nd: HE.
Cuộc chiến hôn nhân
Tác giả: Cống Trà
view: 1795393
Nd: HE.
Đại mạc dao
Tác giả: Đồng Hoa
view: 981178
Nd: Sủng. HE.
Thâu Trọn Gió Xuân
Tác giả: Thị Kim
view: 2642568
Nd: Ngược.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 15319087
Em Dám Quên Tôi   view 7317017
Không xứng   view 7239561
Hiền Thê Khó Làm   view 7222463
Thứ nữ sủng phi   view 7034694
Ân nhân quá vô lại   view 6883799
Gia cố tình yêu   view 6823750
Mưa ở phía tây   view 6816952
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc