Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Cuộc chiến hôn nhân

Tác giả : Cống Trà   
Chương 41: Giao Ước Lấy Chồng
<< Trước    / 76      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
Tin tức Như Nguyệt Quận chúa chuyển đến ở Vĩnh Bình Hầu phủ lan ra rất nhanh, các phu nhân âm thầm thở phào nhẹ nhõm, tốt rồi, nhà ta vô sự. Như Nguyệt Quận chúa kia đến Vĩnh Bình Hầu phủ, chắc chắn là ưng ý con trai Vĩnh Bình Hầu, đến ở là vì muốn đi sâu đi sát, nghiên cứu lối sinh hoạt nhà Vĩnh Bình Hầu! Có điều không biết, người mà Như Nguyệt Quận chúa chọn, rốt cục là Chu Minh Dương, hay là Chu Tư? Nếu là Chu Minh Dương, không chừng còn cùng Nhị Công chúa làm một màn “Tranh phu ký” náo nhiệt ồn ào, chúng ta bức bối đã lâu, giờ có kịch hay để xem, thật tuyệt vời!
 
Chu Minh Dương và Chu Tư còn chưa về đến nhà đã nghe thấy tin sét đánh giữa trời quang, nhất thời sững sờ, đành đến biệt trang ở tạm. Một mặt nghĩ cách dò la lai lịch của Như Nguyệt Quận chúa.
 
Thì ra mẫu thân của Như Nguyệt Quận chúa là người Đại Chu Quốc, năm đó hai nước giao chiến, Vương gia Đại Hạ Quốc cầm quân ra trận, bắt cóc mẫu thân cô ấy về làm trắc phi. Khi Như Nguyệt Quận chúa lên năm, mẫu thân cô ấy tạ thế, chỉ lưu lại một bức chân dung tự họa. Có lẽ là do thiên tính mẹ con, từ nhỏ Như Nguyệt Quận chúa đã thích những thứ liên quan đến triều Đại Chu, thậm chí còn nói lưu loát ngôn ngữ Đại Chu. Lần này Nhị Hoàng tử muốn tuyển người đi hòa thân, cha không quan tâm, lại mồ côi mẹ, Như Nguyệt Quận chúa không xinh đẹp liền bị đẩy ra chịu trận. Như Nguyệt Quận chúa cũng không phản kháng, vui vẻ theo Nhị Hoàng tử lên đường.
 
Phu nhân Vĩnh Bình Hầu kiên quyết không cho Như Nguyệt Quận chúa ở cùng một viện với Lâm Mị, nhưng không thể ngăn cản Như Nguyệt Quận chúa đến tìm Lâm Mị mỗi ngày. Sau hơn mười ngày chung sống, Lâm Mị phát hiện Như Nguyệt Quận chúa rất thẳng thắn, đối với nàng có sự lưu luyến không thể giải thích. Lâm Mị hỏi thì mới được biết chuyện Quận chúa mồ côi mẹ khi mới lên năm, từ đó bị cả Vương phủ hắt hủi, lần này vì đi hòa thân, mới có người nhớ đến cô ấy, không khỏi có chút đồng bệnh tương liên. Nghĩ đến chuyện bản thân là tha hương lên kinh, Như Nguyệt Quận chúa là đến nơi đất khách quê người, so với nàng còn có phần thảm hơn. Nàng muốn lấy chồng còn có phu nhân Vĩnh Bình Hầu giúp đỡ mưu đồ, Như Nguyệt Quận chúa thì hoàn toàn là vật hy sinh cho ván cờ chính trị, lại thêm dung mạo không được mỹ miều, khiến mọi người tránh như tránh tà, dù có được Hoàng thượng tứ hôn, chỉ sợ cũng bị nhà chồng gạt qua một bên, nói thế nào thì cũng không phải một cuộc sống vui vẻ. Nghĩ đến đây, Lâm Mị không đành lòng bỏ rơi Quận chúa, bất tri bất giác lại quan tâm Quận chúa hơn một chút. Chỉ quan tâm hơn một chút, Như Nguyệt Quận chúa liền cảm nhận được ngay lập tức, càng thêm quấn quít Lâm Mị, một mực nói là Lâm Mị giống mẫu thân trong trí nhớ của Quận chúa như đúc.
 
Sớm hôm nay, Như Nguyệt Quận chúa lại tìm tới đây, cực kỳ vui vẻ nói với Lâm Mị: “Tiểu Mị, ta nghĩ một đêm, nghĩ ra một biện pháp này rất hay, ta quyết định tiến cung cầu Hoàng thượng của cô tứ hôn, gả ta đến Hầu phủ, như vậy thì có thể ở cùng cô vĩnh viễn.”
 
“Á!” Lâm Mị đang thêu, nghe thế giật nảy người, suýt nữa thì đâm kim vào tay, lúng túng một hồi lâu mới nói: “Ta không phải con trai, cô gả vào Hầu phủ cũng không phải gả cho ta, sao có thể ở cùng nhau vĩnh viễn được?”
 
Cố nhũ mẫu vừa bực mình vừa buồn cười nói: “Tiểu thư nhà ta rồi sẽ phải xuất giá, không phải ở Hầu phủ mãi mãi.”
 
Như Nguyệt Quận chúa ủ rũ, “Hic, nếu ta là đàn ông thì tốt rồi. Nếu thế có thể cưới tiểu Mị làm vợ, bên nhau mỗi ngày.”
 
Cố nhũ mẫu nhìn Quận chúa dò xét, gật đầu nói: “Đúng thật, nếu Quận chúa là đàn ông thì tốt!” Nhìn ngoại hình của cô đi, nếu không biết rõ, còn cho là nam mặc đồ nữ. Nếu không phải ta tận mắt chứng kiến cô thay quần áo, xác định cô không phải đàn ông, bản thân ta cũng muốn hoài nghi.
 
Như Nguyệt Quận chúa chán nản một hồi, đột nhiên hai mắt sáng ngời, hỏi Lâm Mị: “Tiểu Mị, cô có ý định gả cho ai không?”
 
Lâm Mị đỏ mặt không đáp, lại thấy Cố nhũ mẫu đáp: “Ô, Như Nguyệt Quận chúa hỏi chuyện này làm gì đó?”
 
“Tiểu Mị chuẩn bị gả cho ai, ta có thể thỉnh cầu Hoàng thượng Đại Chu tứ hôn, cũng gả ta cho người đó luôn!” Như Nguyệt Quận chúa nói như thể đó là một chuyện rất hợp tình hợp lý: “Ở nước ta, tỷ muội tốt nếu cùng gặp người đàn ông tốt, sẽ giao ước cùng lấy một chồng, như vậy vẫn có thể sống cùng nhau.”
 
Tay Lâm Mị run lên, đâm thẳng vào ngón tay, kêu “ái” một tiếng, Lâm Mị bỏ kim chỉ xuống đi rửa tay, quay sang Bạc Hà nói: “Nhìn xem Mẫn tỷ tỷ đã dậy chưa? Để ta còn sang chỗ chị ấy nói chuyện.”
 
Thấy Lâm Mị chạy trối chết, Như Nguyệt Quận chúa giật áo Cố nhũ mẫu hỏi: “Ma ma, ta nói sai cái gì sao? Hình như tiểu Mị giận rồi.”
 
Cố nhũ mẫu lau mồ hôi, muốn nói gì nhưng lại thôi. Đàn ông đều năm thê bẩy thiếp, Như Nguyệt Quận chúa cũng đâu có nói sai?
 
Lại nói đến chuyện Liễu Vĩnh đi khắp nơi tìm đại sư thư pháp mà không ra, nhất thời nghe được tin Như Nguyệt Quận chúa đến Vĩnh Bình Hầu phủ ở, quấn quít lấy Lâm Mị từ sáng đến tối, không tránh khỏi ngạc nhiên. Đến khi biết chuyện Chu Minh Dương và Chu Tư đã chuyển ra biệt trang, hắn liền thúc ngựa đến biệt trang bái phỏng.
 
“Nhị Hoàng tử Hạ Như Phong của Đại Hạ Quốc lần này đưa Quận chúa đến hòa thân, chính là thả con săn sắt bắt con cá rô. Hắn tống cho ta một cô Quận chúa mà bọn hắn hắt hủi, chỉ sợ sắp dâng tấu cầu hôn một Quận chúa hoặc tiểu thư đại thần Đại Chu Quốc làm vợ. Hoàng thượng đã tiếp nhận cô gái bọn hắn đưa đến, chờ đến lúc bọn hắn dâng tấu cầu hôn, tự nhiên là không tiện cự tuyệt.” Liễu Vĩnh tuy không có vị trí gì trong triều, nhưng đối với chính trị hắn có sự nhạy cảm bẩm sinh, mơ hồ ngửi được mục đích chuyến đi sứ này của Hạ Như Phong, nhất thời liệt kê tiểu thư các phủ, cau mày nói: “Nếu Hạ Như Phong yêu cầu được cưới tiểu thư Hầu phủ hoặc Tướng phủ, Hoàng thượng liệu có cự tuyệt không?”
 
Nguyên Tông Hoàng đế nể trọng nhất là hai thần tử, đó chính là Vĩnh Bình Hầu và Tể tướng đại nhân. Nếu Hạ Như Phong lấy lý do liên hôn để củng cố mối bang giao, yêu cầu được cưới tiểu thư của một trong hai nhà, Hoàng thượng có thể không bằng lòng sao? Nếu Hoàng thượng bằng lòng, mà thần tử lại không tình nguyện, nhưng không thể kháng chỉ, vậy thì, tình vua tôi tự nhiên rạn nứt.
 
Nói đi cũng phải nói lại, hai nước vừa ký hiệp ước đồng minh không bao lâu, Hạ Như Phong đã đích thân hộ tống đường muội là Như Nguyệt Quận chúa và hai tiểu thư xinh đẹp đến Đại Chu Quốc, hắn cũng không to gan cầu hôn Công chúa, chỉ cầu hôn một tiểu thư nhà đại thần, thử hỏi lấy lý do nào để từ chối?
 
Nếu sự tình rơi xuống Tướng phủ, chắc hẳn Tể tướng sẽ đẩy một cô con gái dòng thứ ra. Nhưng nếu rơi xuống Vĩnh Bình Hầu phủ, Hầu gia chỉ có một cô con gái dòng chính, một cô nghĩa nữ, đến lúc đó lựa chọn thế nào, không cần nghĩ cũng biết?
 
Liễu Vĩnh không vòng vo tam quốc, trực tiếp nói: “Chu huynh, Hoa Quận vương đã sai Khâm Thiên Giám chọn ngày tốt, chắc hẳn không lâu nữa sẽ đến Hầu phủ cầu hôn em gái nhà huynh. Chờ hắn cầu hôn rồi, tôi cũng sẽ đến Hầu phủ cầu hôn nghĩa muội của huynh, chỉ cần Chu huynh ở trước mặt Hầu gia và phu nhân, nói tốt giúp tôi mấy câu, tất là chuyện sẽ thành. Đến lúc đó Hạ Như Phong muốn nói gì cũng được, hai cô con gái của Hầu gia đều đã hứa hôn, Hầu gia và Hoàng thượng không có cơ hội để rạn nứt tình cảm.”
 
Chu Minh Dương cũng biết rõ, một khi Nguyên Tông Hoàng đế chính thức tứ hôn cho Như Nguyệt Quận chúa, chắc chắn sau đó Hạ Như Phong sẽ cầu hôn tiểu thư nhà đại thần. Chu Mẫn Mẫn là em gái ruột của hắn, đương nhiên không thể để Mẫn Mẫn đến tận Đại Hạ Quốc làm dâu, về phần Lâm Mị, tuy là em gái nuôi, hắn cũng sẽ không trơ mắt nhìn nàng lấy chồng xa. Chỉ có điều….
 
“Hạ Như Phong được lắm, tính toán hay lắm! Đưa một ả xấu xí đến, lại muốn đổi lấy một mỹ nhân mang về.” Chu Tư rất bất mãn, nói thầm: “Chúng ta nhiều người như vậy, chẳng lẽ chịu thua hắn sao? Nghe nói hắn mới hơn hai mươi, dù có lợi hại, thì có thể lợi hại cỡ nào chứ?”
 
“Tiểu Tư, không thể khinh thường hắn.” Chu Minh Dương gõ ngón tay xuống bàn, hừ hừ nói: “Hạ Như Phong chẳng qua chỉ đưa đến một Quận chúa xấu xí, lại khiến anh em ta có nhà mà không thể về, phu nhân các phủ phải hoảng loạn, cho thấy hắn rất thủ đoạn.”
 
Lại nói đến các phu nhân và tiểu thư nhà khác, ai nấy đều cho rằng Như Nguyệt Quận chúa đã chọn sẽ gả vào Vĩnh Bình Hầu phủ, nhất thời lơi lỏng cảnh giác, chỉ vội vàng chuẩn bị tham gia yến hội của Thiên Phương Công chúa.
 
Vườn của Thiên Phương Công chúa cũng giống nhà khác, trồng cây trồng hoa, đến ngày mở tiệc, Công chúa cho người trải thảm dưới cây cổ thụ, kê nhiều bàn nhỏ, trên bàn bày rượu ngon thức nhắm, trà thơm bánh ngọt, xung quanh đấy lần lượt là bàn cờ họa đài đàn sáo. Ngoài rìa có bọn con hát, luân phiên hát xướng.
 
Mặt trời còn chưa xuống núi, mọi người liền lục lục kéo đến, kẻ biết ngâm thơ vẽ tranh, dĩ nhiên ngồi bên họa đài, người thạo đánh cờ, thì đi đến bên bàn cờ, ai giỏi đánh đàn, lại tụ tập bên cây đàn, chờ cơ hội để diễn tấu một khúc.
 
Đến khi Như Nguyệt Quận chúa cùng Chu Mẫn Mẫn và Lâm Mị xuất hiện, có mấy người kéo nhau bàn tán: “Ô, không phải nghe nói Như Nguyệt Quận chúa đến ở Vĩnh Bình Hầu phủ, lần này sẽ dự tiệc cùng tiểu thư Hầu phủ sao? Sao không thấy bóng dáng đâu, lại thay bằng một tên đàn ông?”
 
“Xuỵt, nhỏ giọng thôi, cái người mặc quần áo đàn ông, lông mày rậm, da ngăm đen kia, chính là Như Nguyệt Quận chúa.”
 
“Trời, vậy ‘tên đàn ông’ kia là Như Nguyệt Quận chúa? Là nữ giả nam? Một cô gái mà lại có ngoại hình như vậy, chả trách hai vị thiếu gia Hầu phủ không dám về nhà, trốn đến tận biệt trang để lánh mặt!”
 
Như Nguyệt Quận chúa thấy các cô gái khác liếc trộm mình, xì xào bàn tán, không khỏi cười kéo tay Lâm Mị, mừng thầm nói: “Tiểu Mị, ta mặc đồ nam có phải là rất khôi ngô không? Bọn họ liếc nhìn ta liên tục.”
 
“Đúng vậy, khôi ngô ngây người!” Chu Mẫn Mẫn trợn mắt, đi đến bên họa đài trước.
 
Khi Lâm Mị, Như Nguyệt Quận chúa đến ngồi cạnh Chu Mẫn Mẫn bên họa đài, mấy thiếu gia quyền quý ngồi cách đấy không xa vui mừng khôn xiết nói: “Nếu Chu Minh Dương cưới người vợ thế kia, nhất định là tương lai sẽ có nhiều trò hay để xem.”
 
“Cậu khoan hãy nói, nếu Chu Minh Dương hóa trang thiếu nữ đến đây, nhất định xinh đẹp hơn người, cùng với cái cô ‘đàn ông’ kia, thật là xứng đôi vừa lứa. Chẳng qua là đổi giới tính cho nhau thôi. Ha ha!”
 
Như Nguyệt Quận chúa không biết người khác đang giễu cợt cô ấy, chỉ đưa mắt nhìn quanh, kề tai Lâm Mị nói thầm: “Tiểu Mị, cô ưng ý ai thì nói với ta nhé.”
 
“Tại sao phải nói với cô?” Lâm Mị lườm một cái đúng lúc thấy Tô Trọng Tinh tiến tới, đang đưa mắt nhìn nàng tha thiết, nàng liền cúi đầu, thuận miệng nói: “Chẳng lẽ ta ưng ý ai, thì cô có thể làm chủ cho ta?”
 
“Chính xác!” Như Nguyệt Quận chúa nhếch miệng cười cười, “Ta có thể xin Hoàng thượng tứ hôn cho cô.”
 
Lâm Mị vừa nghe, nghĩ đến chuyện Quận chúa nói sẽ cùng gả một chồng, không khỏi vã mồ hôi lạnh, vội lắc đầu nói: “Ta không ưng ý ai hết.”
 
“Ta không tin.” Như Nguyệt Quận chúa nói chuyện, thấy Lâm Mị ngẩng đầu nhìn ai đó, cũng đưa mắt nhìn theo, thấy hai thanh niên bảnh bao đang nói chuyện, liền hạ giọng hỏi: “Cô để ý hai người kia?”
 
“Xùy xùy, nói gì đó?” Lâm Mị gắt giọng: “Đừng nói lung tung!” Nàng vừa dứt lời, ngẩng đầu, lại bắt gặp ánh nhìn của một người, nhất thời vội cúi đầu, gò má ửng đỏ, không biết vì sao tim đập loạn nhịp.
 
Như Nguyệt Quận chúa đưa mắt một cái, bắt gặp một thanh niên cực kỳ tuấn mỹ đang nhìn phía này, không nhanh không chậm ngồi xuống trước bàn cờ, không khỏi cười khoan khoái, xem xem, đây không phải là tiếp xúc bằng ánh mắt sao? Chỉ cần biết người Lâm Mị thích là ai, thì có thể thỉnh cầu Hoàng thượng tứ hôn, sau đó chúng ta cùng xuất giá.
 
“Mẫn Mẫn, thanh niên đẹp trai kia là ai?” Chờ Lâm Mị đứng dậy nói chuyện với Sử Bình Vân, Như Nguyệt Quận chúa nhanh chóng kéo Chu Mẫn Mẫn dò la, hạ giọng nói: “Hắn có vợ chưa?”
 
“Hắn là Liễu Trạng nguyên Liễu Vĩnh, chưa có vợ.” Chu Mẫn Mẫn vừa mừng vừa sợ, quá tốt, Như Nguyệt Quận chúa chọn trúng Liễu Vĩnh, Hầu phủ nhà ta thoát nạn. Liễu Trạng nguyên bản lĩnh đầy mình, tự có phương pháp khống chế Như Nguyệt Quận chúa.
 
Như Nguyệt Quận chúa cực kỳ vừa lòng, “Trạng nguyên trẻ tuổi, tài mạo song toàn, tuyệt vời!”
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 76      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
209399
Thâu Trọn Gió Xuân
Tác giả: Thị Kim
view: 2642568
Nd: Ngược.
Quả nhân có bệnh
Tác giả: Tùy vũ nhi an
view: 1258866
Nd: Sủng. HE.
Mộng Hoa Xuân
Tác giả: Hắc Nhan
view: 1523782
Nd: Ngược. HE.
Bùn Loãng Cũng Có Thể Trát Tường
Tác giả: Vô Tụ Đinh Hương
view: 1049158
Nd: Sủng. HE.
Thời niên thiếu không thể quay lại ấy
Tác giả: Đồng Hoa
view: 1155042
Nd: Sủng. SE.
Mỹ nhân khó gả (Đệ nhất mỹ nhân)
Tác giả: Thị Kim
view: 1651399
Nd: Sủng. HE.
Thất thân làm thiếp
Tác giả: Nguyệt sinh
view: 2547293
Nd: Ngược. HE.
Thịnh Thế Trà Hương
Tác giả: Thập Tam Xuân (Shisanchun)
view: 2140752
Nd: HE.
Đại mạc dao
Tác giả: Đồng Hoa
view: 981178
Nd: Sủng. HE.
Tướng quân ở trên, ta ở dưới
Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
view: 1694247
Nd: Sủng. HE.
Thịt thần tiên
Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
view: 892907
Gấm rách
Tác giả: Phỉ ngã tư tồn
view: 804224
Nd: Ngược. SE.
Hãy nhắm mắt khi anh đến full 1,2
Tác giả: Đinh Mặc
view: 1173994
Nd: Sủng. HE.
Từng có một người yêu tôi như sinh mệnh
Tác giả: Thư Nghi
view: 580920
Nd: Sủng. SE.
Hương Mật Tựa Khói Sương
Tác giả: Điện Tuyến
view: 1284925
Nd: Ngược. HE.
Bộ bộ kinh tâm
Tác giả: Đồng Hoa
view: 985504
Nd: SE.
Trường tương tư full - tập 1, 2, 3
Tác giả: Đồng Hoa
view: 6188137
Nd: Sủng. HE.
Không yêu thì biến
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 1373917
Nd: Sủng. HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 15319087
Em Dám Quên Tôi   view 7317017
Không xứng   view 7239561
Hiền Thê Khó Làm   view 7222463
Thứ nữ sủng phi   view 7034694
Ân nhân quá vô lại   view 6883799
Gia cố tình yêu   view 6823750
Mưa ở phía tây   view 6816952
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc