Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả : Mạc Oanh   
Chương 63
<< Trước    / 215      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

Ra khỏi hội trường, Đồng Tiểu Tiệp đuổi kịp bước chân của An Nhiên, “Học tỷ đi nhanh như vậy làm gì.”

 An Nhiên nhìn cô ta, nói: “Tôi nghĩ là Đồng tiểu thư rất gấp.”
 
Đồng Tiểu Tiệp cười cười, đi song song với cô, “Quả thật gấp, nhưng mà chưa đến mức vội vã như vậy, chúng ta cứ đi từ từ, hôm nay tôi đi giày hơi cao, không đi nhanh được, vừa vặn chúng ta có thể trò chuyện.”
 
“Tôi không cảm thấy giữa tôi và Đồng tiểu thư có gì để nói.” An Nhiên nói thẳng. Cô không phải là một người biết quanh co, hay có kỹ xảo nói chuyện.
 
Đồng Tiểu Tiệp cười, “Học tỷ có thể trực tiếp gọi Tiểu Tiệp là được rồi, không cần khách khí như vậy.”
 
An Nhiên dừng bước, quay đầu nhìn cô, nói: “Tôi nghĩ hôm nay là lần đầu tiên chúng ta gặp mặt.”
 
Vẻ mặt Đồng Tiểu Tiệp vẫn cười cười, “là lần đầu tiên gặp mặt chính thức, nhưng mà tôi nghĩ chúng ta hẳn đã quen thuộc đối phương, ít nhất tôi quen thuộc cô, An Nhiên, từ sáu năm trước đã quen thuộc .”
 
An Nhiên nhìn cô, một lúc lâu không nói lời nào. Cô không rõ người phụ nữ này muốn làm gì, cô tự nhận là buồi chiều đã nói rất rõ rồi.
 
“Đồng tiểu thư có lời gì, chúng ta nói một lần cho rõ ràng.” Một lúc lâu sau, An Nhiên nhìn cô ta bình tĩnh nói. Có một số việc cô không muốn khơi ra, nhưng nếu không sớm thì muộn gì cũng có kết quả thế này, như vậy cứ để nó kết lúc luôn một lần đi, có một số vết thương nhìn qua thì đã lành lặn rồi nhưng cũng không có nghĩa, khi lại chạm tới thì hoàn toàn không đau đớn nữa.
 
“Cố tiểu thư cô không muốn biết nguyên nhân thực sự năm đó Mạc Phi bỏ đi sao?” Đồng Tiểu Tiệp sửa lại xưng hô, nhìn nét mặt của cô cũng cực kỳ nghiêm túc, mặc dù khuôn mặt vẫn chứa nụ cười nhưng trong mắt đã không còn nụ cười.
 
“Không muốn.” Biết thì thế nào, chung quy cũng không thể thay đổi được quá khứ, vả lại bất kể đã trải qua quá khứ đau đớn đến mức nào nhưng con người cuối cùng vẫn phải vượt qua mà sống tiếp, mà cuộc sống bây giờ của cô rất tốt, cần gì phải truy hỏi quá khứ, truy hỏi một lịch sử khiến mình từng đau khổ không thể tả!
 
Nghe vậy, Đồng Tiểu Tiệp sửng sốt, hiển nhiên là đáp án của An Nhiên có chút ngoài dự kiến của cô ta, nhưng ngay sau đó cười khẽ, nói: “Nếu như tôi nói cho cô biết từ đầu đến cuối Mạc Phi đều chỉ yêu mình cô, cưới tôi, chẳng qua chỉ vì bất đắc dĩ?”
 
An Nhiên sửng sốt, ngẩng đầu nhìn cô ta, “Lời này của cô có ý gì?” Cái gì là bất đắc dĩ, có năm đó ai bắt buộc anh ta sao?
 
Nhìn nét mặt của cô, khóe miệng Đồng Tiểu Tiệp cong lên thành nụ cười khinh thường, như đã sớm đoán được phản ứng của cô, chỉ lạnh lùng nói: “cô còn yêu anh ta?”
 
An Nhiên nhíu mày, “Lời vừa rồi của cô là có ý gì?”
 
“Ha hả.” Đồng Tiểu Tiệp cười nhẹ, “không có gì.” Giương mắt nhìn thấy Mạc Phi đang từ cửa hội trường chạy vội đến, hạ mắt lạnh lẽo, nụ cười trên khóe miệng chưa hề biến mất, khi giương mắt nhìn An Nhiên, giọng nói dịu dàng đi vài phần, nói: “Học tỷ không phải nói muốn dẫn tôi đi phòng vệ sinh ư, có thể đi được chưa?”
 
An Nhiên nhìn cô, một lúc lâu không nói lời nào, cuối cùng xoay người đi về phía phòng vệ sinh.
 
Ngoài cửa phòng vệ sinh, An Nhiên quay đầu nói với cô ta: “Cô đi vào đi.” Nói xong, liền xoay người muốn rời đi.
 
Trong nháy mắt An Nhiên đi sát qua Đồng Tiểu Tiệp, thì nghe thấy Đồng Tiểu Tiệp nói: “Sáu năm trước tôi có thể khiến anh ta rời bỏ cô, tất nhiên sáu năm sau cũng có thể khiến anh ta không quay lại với cô, tôi giữ được anh ta sáu năm, thì sẽ giữ được anh ta sáu mươi năm.” Nói xong, liền đi vào trong phòng vệ sinh.
 
An Nhiên sững sờ quay đầu nhìn cánh cửa phòng vệ sinh mở ra rồi đóng lại, một lúc lâu mới phục hồi tinh thần.
 
Khi một lần nữa trở lại hội trường, thì ở cửa hội trường cô thấy Mạc Phi đứng đó, sắc mặt anh ta có chút hoảng loạn. Anh ta cũng thấy cô, muốn đi lên, rồi lại nghĩ đến cái gì, mà do dự không tiến.
 
An Nhiên nhìn chằm chằm người đàn ông trước mắt này, đã từng, cô và người đàn ông này từng có những ngày hạnh phúc nhất. Nhưng cuối cùng chỉ có thể giống như hiện tại, nhìn nhau không nói gì. Cô không biết lý do năm đó anh ta rời đi là gì cái gì, nhưng cuối cùng cũng không thay đổi được kết quả hiện nay, có lẽ như bọn họ nói, năm đó anh ta rời đi có lý do khó nói, có lẽ như họ nói, anh ta trước sau vẫn chỉ yêu  mình, nhưng nếu tất cả đều là sự thật thế nào, nhìn lại hiện tai, anh ta có vợ, cô có chồng, chỉ có thể cảm thán, duyên phận của bọn họ quá ngắn ngủi.
 
Thu hồi ánh mắt, An Nhiên nhìn thẳng về phía trước, bước thẳng vào đại sảnh hội trường.
 
Mạc Phi nắm chặt tay, muốn bước lên, nhưng khóe mắt lại liếc thấy Đồng Tiểu Tiệp đang đi đến, hai tay nắm chặt kia lại buông ra, buông ra lại nắm chặc, lặp đi lặp lại như thế nhiều lần, cuối cùng anh ta không tiến lên bước nào, quay đầu, mỉm cười nhìn người phụ nữ đang đi về hướng anh ta.
 
An Nhiên đi vào thì thấy Tiếu Hiểu đang cùng Hoàng Đức Hưng nói chuyện gì đó với người khác, không thấy Đồng Văn Hải. Như thế An Nhiên hơi yên tâm lại, cô cũng cảm giác được Đồng Văn Hải đối xử đặc biệt với mình, cô cũng biết chẳng qua là vì ông ta quen biết với mẹ cô, mặc dù cô không biết giữa bọn họ trước kia từng có chuyện gì, nhưng là nhớ lại thái độ của mẹ cô khi gặp ông ta tối hôm đó, cô nghĩ, nếu không cần thiết, sau này vẫn nên tránh ông ta một chút.
 
An Nhiên đi về phía Tiếu Hiểu, ánh mắt nhìn thẳng phía trước, thế cho nên không để ý một người đi sượt qua bên cạnh.
 
“Ai nha.” Một giọng phụ nữ sợ hãi kêu lên.
 
Người kia đi qua hơi vội vàng, mà An Nhiên cũng không chú ý, bả vai đụng vào ly rượu đỏ trên tay người kia, sau đó chén rượu sóng sánh, nghiêng nghả một cái rồi bắn ra ngoài rất nhiều, quần áo của người nọ và An Nhiên ít nhiều điều bị dính, An Nhiên bị nhiều hơn, người nọi ít hơn.
 
An Nhiên ngẩng đầu, thấy người phụ nữ trước mắt khoảng bốn mươi tuổi, hơi hơi phúc hậu, giờ phút này bộ lễ phục màu trắng thấm một vết rượu lớn, An Nhiên nói xin lỗi trước: “Thật xin lỗi, tôi không thấy được bà đến đây.” Quả thật cô không nhìn thấy, mà bà ta xuất hiện cũng quá đột ngột, cô hoàn toàn không đề phòng trước.
 
Người nọ cúi đầu liếc nhìn bộ lễ phục màu trắng bị bắn tung tóe rượu đỏ, sắc mặt chợt trầm xuống, ngẩng đầu lại mắng An Nhiên, “Cô làm sao vậy hả, không có mắt à, một người lù lù như tôi mà không nhìn thấy, cô mù sao?”
 
An Nhiên bị bà ta phát giận đến không hiểu ra sao, va chạm này nên là trách nhiệm của hai người, cô đến đây, bà ta cũng đến đây, mình không nhìn thấy là sai, chẳng lẽ bà ta không nhìn thấy thì không phải là sai sao?
 
“Cô lườm cái gì mà lườm, cô bảo tôi phải làm sao bây giờ, tại cô mà quần áo của tôi nhuốm toàn rượu đỏ rồi, cô nói phải thế nào đây!” Giọng nói người nọ có chút hùng hổ. Tiếng quát mắng của bà ta thu hút rất nhiều người xung quanh vây lại xem. Trong đó có người nhận ra người phụ nữ kia, bước lên nói: “ai nha, Trương phu nhân, xảy ra chuyện gì a!”
 
Vị phu nhân kia muốn nổi giận, hôm nay một nửa nhân vật nổi tiếng ở Giang Thành đều tụ tập ở đây, bây giờ lại biến thành như vậy, làm thế nào a! Nghĩ đến đó, liền hung hăng trợn mắt nhìn An Nhiên một cái, nói: “Không biết con bé này từ đâu chạy đến, đi không có mắt, đụng lung tung.”
 
Âm nhạc của hội trường không át được chuyện cãi vã bên này, cách đó không xa Tiếu Hiểu và Hoàng Đức Hưng cũng nghe thấy tiếng cãi nhau ở đây, quay đầu thấy An Nhiên đứng trong đám người, phần ngực bộ lễ phục màu cam nhạt bị ướt một mảng lớn, trông có chút chật vật.
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 215      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
102691
Không kịp nói yêu em
Tác giả: Phỉ ngã tư tồn
view: 528802
Nd: SE.
Thanh Sơn Ẩm Ướt
Tác giả: Mai Tử Hoàng Thì Vũ
view: 335059
Nd: HE.
Phù Hiểu, em là của anh
Tác giả: Độc Độc
view: 610069
Nd: Sủng. HE.
Trăng nở hoa
Tác giả: Lâm Địch Nhi
view: 327643
Gặp Ai Giữa Ngã Rẽ Tình Yêu
Tác giả: Diệp Tử
view: 360912
Nd: HE.
Gia cố tình yêu
Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
view: 6492193
Bí mật bị thời gian vùi lấp
Tác giả: Đồng Hoa
view: 691954
Nd: HE.
Đáng tiếc không phải anh
Tác giả: Diệp Tử
view: 325686
Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây
Tác giả: Tân Di Ổ
view: 682169
Nd: Sủng. HE.
Hạnh phúc ngay bên cạnh
Tác giả: Xuân Thập Tam Thiếu
view: 367504
Nd: HE.
Vợ ơi chào em
Tác giả: Nguyệt Hạ Điệp Ảnh
view: 331866
Nd: HE.
Hôn nhân thất bại
Tác giả: Tát Không Không
view: 408498
Nd: HE.
Xin lỗi ! Em chỉ là con đĩ
Tác giả: Tào Đình
view: 570002
Nd: SE.
Hám sinh
Tác giả: Nhiễu Lương Tam Nhật
view: 237930
Nd: HE.
Đừng nhân danh tình yêu
Tác giả: Bất Kinh Ngữ
view: 376465
Nd: HE.
Không thể ngừng yêu
Tác giả: Lục Xu
view: 414060
Nd: Ngược. HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14948802
Hiền Thê Khó Làm   view 6931385
Em Dám Quên Tôi   view 6890700
Không xứng   view 6861860
Thứ nữ sủng phi   view 6781932
Ân nhân quá vô lại   view 6641337
Mưa ở phía tây   view 6554096
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc