Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

Rất khuya Ngô Diệu mới về tới nhà. Ông bà Ngô vẫn chưa ngủ, đang ngồi nói chuyện với Phi Phi.

 “Bố mẹ”. Cô đóng cửa, ôm Champagne vuốt ve, “Bố mẹ vẫn chưa ngủ ạ?”
 
“Diệu Diệu!” Ông Ngô vẫy tay gọi Ngô Diệu, “Xem này, báo hôm nay đều giới thiệu tranh của Tài Tần”.
 
“Thế ạ?” NGô Diệu đọc báo, hóa ra bức tranh Con sâu tình yêu của con mèo trừu tượng Lạc Tài Tần vẽ đạt giải thưởng rất lớn.
 
“Giỏi thế thật ạ?” Ngô Diệu không kìm được khen ngợi,
 
“Thằng nhóc này đúng là tẩm ngẩm tầm ngầm mà rất có tương lai” Ông bà Ngô nhìn thế nào cũng thấy rất hài lòng, Ngô Diệu có sự cảm tiếp thep đây sẽ là màn đại hội tập thể khuyên kết hôn nên vội vã kéo Phi Phi lên tầng.
 
“Đúng rồi”.
 
Tắm rửa xong hai người đi ngủ, Ngô Diệu đột nhiên nhớ ra, “Hôm nay lúc ăn cơm đầu tiên là gặp Lưu Di và Trâu Thiếu Đông, sau lại gặp Tần Tiểu Mạn và Hẩu Khải”.
 
“Hả?” Phi Phi ngạc nhiên, “Mày ăn cơm với ai thế?”
 
“Lạc....Lạc Tài Tần” Ngô Diệu lắp bắp, “Anh ấy có voucher mời tao đi ăn”.
 
“Ăn ở nhà hàng nào?”
 
“NHà hàng Quốc tế”.
 
“Oa”. Phi Phi nhỏm dậy, “Ý mày là, Lương Tiểu Mạn đã thăng cấp tới mức một mình đi ăn với Hầu Khải rồi à? Bọn họ có biết mày ăn ở đó không? Sao mà trùng hợp thế?:
 
“TRùng hợp thôi”. NGô Diệu nhún vai, “Tao và Lạc Tài Tần tình cờ gặp nhua mà”>
 
“À..Nếu mà biết Trâu Thiếu Đong mời đi ăn ở nhà hàng Quốc tế, tao cũng đi rồi”.
 
“Anh ta cũng mời mày à?”
 
“Mời chứ. Tao và Lưu Di phụ trách việc mở phòng tranh lần này mà, làm việc hiệu quả nên hắn ta mới mời bọn tao ăn cơm”.
 
Phi Phi chợt cười hì hì, “Nhưng nghẹ do chính tay quý ngài No.1 làm cũng không tồi”.
 
Mấy hôm nay Ngô Diệu không chú tâm buôn bán, thế nên sáng ra đã đưa Champagne tới cửa hàng, mở cửa làm ăn. Phòng tranh vẫn chưa mở của, chắc là Lạc Tài Tần đang đưa tiễn ông đoạn đường cuối cùng.
 
Hơn mười giờ, Ngô Diệu đang học may theo sách hướng dẫn thì thấy có một cậu thanh niên lén lút nhìn phòng tranh của Lạc Tài Tần. Có thể cậu ta là phóng viên, nhưng cậu ta không mang theo máy ảnh mà trông giống sinh viên hơn,
 
“Cậu tìm ai à?”
 
Cậu ta ngước mắt lên nhìn Ngô Diệu. Ánh mắt ấy khiến cô giật mình, không phải cậu ta cố ý dạo dẫm gì.......nhưng cảm giác hơi lạ. Cô cũng không biết tại sao mình lại nghĩ tới mấy tên biến thái trong phim Hồng Koong. Lúc này, A Lực đạp xe tới, cậu thanh niên kia bèn quay người chạy mất. Ngô Diệu thì đầu ra thấy cậu ta đã chạy ra khỏi ngõ, bèn thở phào nhẹ nhõm.
 
“Ai thế? Hình như em đã gặp người đó rồi.....Không phải, hình như mấy hôm rồi anh ta đều đến tìm anh Lạc”.
 
“Hả?” Ngô Diệu nghi hoặc.
 
“Chị Diệu Diệu”. A Lực thả xe đạp ra chạy tới, cười giả lả.
 
“Sao đấy?” Diệu Diệ lườm A Lực, bình thường cậu không thèm đẻ ý vai vế gọi cô là Diệu Diệu, hoặc to gan hơn là Tiểu Diệu Diệu, gọi chị Diệu Diệu chắc có chuyện muốn nhờ vả.
 
“Nói đi, định nhờ chị chuyện gì?”
 
“Chị có chị em gì không?” A Lực nịnh nọt hỏi thăm, “Không phải kiểu như Lương Tiểu Mạn đâu nhé, như chị Phi Phi ấy”
 
Ngô Diệu vui vẻ hỏi, “Cậu hỏi làm gì?”
 
“TÌm đối tượng cho em đi” A Lực thành thực đáp.
 
“Cậu.....thích mẫu người như Phu Phi à?” Ngô Diệu nhắc nhở, “Phi Phi có cá tính mạnh đó”.
 
“Em biết mà!” A Lực cười, “Em thích! Em muốn tìm một người nghiêm túc.”
 
“Ha, ranh con. Nhưng cậu chưa có sự nghiệp, còn ít tuổi, mà còn chưa tốt nghiệp nữa. Cậu cũng biết, kiểu phụ nữ ấy yêu cầu cao lắm đó”.
 
“Cũng đúng. Nếu em được như anh Tài Tần thì hay rồi”.
 
Hai người đang nói chuyện thì có người gọi, “Diệu Diệu”, giọng điệu chẳng khác gì gọi mèo.
 
Ngô Diệu sững sờ, mỹ nhân mặc đồ công sở đang đứng ngoài cửa là Lưu Di.
 
“A, Lưu Di?” Ngô Diệu vội xua tay với A Lực, ý bảo – Phắn đi!”
 
A Lực thì trợn tròn mắt nhìn Lưu Di, thấy cô vào cửa hàng liền vội vàng bưng ra một cáo ghế, lại nháy mắt với Ngô Diệu ý nói – Thế này cũng tuyệt này.
 
Ngô Diệu cũng đến bó tay luôn, bụng bảo dạ, đây là bạn gái của Trâu Thiếu Đông mà.
 
“Sao cô lại tới đây, muốn mua gì à?” Ngô Diệu rót trà mời Lưu Di.
 
“À, không phải, tôi tới tìm cô chơi chút thôi” Lưu Di cười ha ha, quat sát cửa hàng. Champagne thấy có người đẹp đến bèn nhanh nhảu chạy tới cọ cọ. Lưu Di lại là người thích chó, ôm nó vuốt ve, cứ luôn miệng nựng sư tử con, sư tử con.
 
Thấy A Lực nhìn tới sắp mất cả hồn vía, Ngô Diệu bèn nhanh chóng xua tay với cậu chàng, ý nói: Cô này không được! A Lực gãi đầu ra ý: Lát nữa nói chuyện nhé! Rồi chạy ra ngoài giúp mẹ dọn hàng.
 
Ngô Diệu bất đắc dĩ lắc đầu, ngồi xuống tiếp chuyện Lưu Di.
 
“Diệu Diêu. Thiếu Đông nói cô có tài lắm, sao lại ở đây mở cửa hàng? Hay là tới giúp một tay đi”.
 
“Anh ta nói tôi tài năng hả?” Khóe miệng Ngô Diệu giật giật, “Có phải anh ta uống say không?”
 
Lưu Di che miệng cười, “Tối qua anh ấy uống hơi nhiều, câu nào cũng nhắc tới cô.”
 
Ngô Diệu chợt tỉnh ngộ, chắc là Lưu Di tới thăm dò, bèn lắc đầu, “Tôi chẳng có gì với anh ta cả, giờ không àm sau này cũng không”.
 
Lưu Di cười phá lên, “Cô thú vị phết, Tôi không tới thăm dì gì đâu mà thật sự tới chơi với cô. Tôi vừa về nước, lại không phải người ở đây nên chưa có bạn bè gì. Người quen biết không phải đồng nghiệp cùng công ty rhif cũng là khách hàng đối thru cạnh tranh không thể thân thiết được”.
 
“Ừm”. Ngô Diệu gật đầu, Lưu Di quả nhiên rất giống Phi Phi.
 
Lưu Di ngồi vắt chân ăn quýt, “Bên cạnh là phòng tranh của Lạc Tài Tần hả? Anh ấy không ở đây, tiếc thật đấy, tôi muốn tham quan một chút”.
 
“Chắc chiều anh ấy về đấy”. NGô Diệu đnag nói thì có bóng người lướt qua đầu ngõ.....Anh chàng kì cục lúc nãy vẫn chưa đi, Ngô Diệu cau mày.
 
“Sao thế?” Lưu Di nhìn ra ngoài.
 
Ngô Diệu lắc đầu, “À, không sao...Cô nghỉ hả? Hôm nay Phi Phi đi làm mà?”
 
“Ừ chúng tôi phân công làm việc theo sở trường, Phi Phi phụ trách làm quảng cáo, qôi phụ trách bên phòng tranh.”
 
Cả buổi sáng Lưu Di cứ ở lỳ cửa hàng nói chuyện với NGô Diệu, dù hai người không thân quen lắm, nhưng Lưu Di là cô gái dễ khiến người ta yêu mến, nên Ngô Diệu không hề khó chịu, còn nói chuyện rất vui vẻ. Buổi trưa hai người cùng ăn mì xào, còn buôn chuyện một hồi với thím bán mì xào, ngay cả khi A Lực mời Lưu Di tham dự buổi lễ khiêu vũ của trường, cô cũng lập tức đồng ý.
 
Cả ngày trời Ngô Diệu đều thấp thỏm nhìn ra đầu ngõ, vì tên kai cứ đứng đó suốt. Tên này bị bệnh gì thế trời, đứng cả buổi sáng rồi. chẳng lẽ đợi Lạc Tài Tần. Không nén nổi tò mò, cô nhắn tin cho Lạc Tài Tần, “Có một tên quái dị quanh quẩn ở gần đây, hình như đang đợi anh”.
 
Chẳng bao lâu sau, tin nhắn trả lời, “Đei kính, trông giống biến thái hả?’”
 
Ngô Diệu kinh ngạc, “Anh quen hả?”
 
“Không quen, chỉ là một kẻ thích theo dõi thôi”.
 
Ngô Diệu hít sâu. Căng thẳn nhìn ra ngoài, thích theo dõi? Liệu có mục đích gì không? Muốn bắt cóc hay làm gì nhỉ?
 
“Này”. Thấy Ngô Diệu có vẻ căng thẳng hồi hộp, Lưu Di bèn hỏi, “Cô đang làm gì thế?”
 
“Không có gì....” Ngô Diệu cất di động vẫn lo lắng.
 
Lát sau Lạc Tài Tần về, việc đầu tiên là xông tới gặp Champagne, “Nhớ mày chết mất”.
 
Champagne cũng rất điên cuồng dụi dụ vào anh, cảnh tượng rất “cảm động lòng người”. Tên thích theo dõi kia lại xuất hiện ở đầu ngõ.
 
“Tên kia là ai thế nhỉ?” Lần này Lưu Di cũng phát hiện ra cậu ta, hét lên, “Này, cậu làm gì thế? Lén la lén lút”.
 
Tên kia quay người chạy biến đi.
 
“Bị điên à?” Lưu Di chau mày.
 
“Cậu ta theo tôi mấy ngày rồi”. Lạc Tài Tần không hề bận tâm, “Nhưng lần nào tôi hỏi cậu ta muốn làm gì, cậu ta cũng chạy mất, cứ không chú ý là lại xuất hiện, cứ như hồn ma đeo bám vậy”.
 
“Biến thái thế”. Lưu Di và Ngô Diệu đều thốt lên.
 
“Đừng quan tâm đến cậu ta”. Mở cửa phòng tranh ra, Lạc Tài Tần lạu nhíu mày, thở dài, “Lại thiếu mất mấy bức”.
 
“Bị trộm à?” Ngô Diệu nhìn anh.
 
Lạc Tài Tần gật đầu, “Gần đây bị trộm tranh, hơn nữa tranh bị trộm đều là tranh vẽ dở, không biết bọn trộm muốn làm gì....”
 
“A, lần này không phải em làm đâu”. A Lực vội vàng giải thích. Lạc Tài Tần chỉ cười cười, gọi điện cho cảnh sát.
 
Mấy viên cảnh sát khu vực và Lạc Tài Tần đã thân nhau từ lâu. Khi tới ghi biên bản mấy viên cảnh sát đó bèn trêu chọc, “Cả khu này, có chỗ cậu là nhiều thị phi nhất”.
 
Buổi chiều cứ thế ồn ã trôi qua. Lưu Di tham quan phòng tranh của Lạc Tài Tần xong thì mãn nguyện ra về. Trước khi đóng cửa hàng Ngô Diệu nhận được tin nhắn của Trâu Thiếu Đông mời cô đi ăn.
 
Ngô Diệu nhắn trả lời, “NO!”, rồi dắt Champagne đủng đỉnh về nhà.
 
Rẽ qua góc phố, định mua mấy cốc trà sữa vừa đi vừa uống, bất chợt cô trông thấy loáng thoáng bóng người quen quen. Cô giật nảy mình, tên kia sao lại đi theo mình chứ! Nếu đi khỏi khu phố sầm uất, thì sẽ rẽ vào một con ngõ nhỏ vắng vẻ, nên Ngô Diệu không dám đi, cứ đững nguyên tại chỗ chần chừ. Phát hiện cô đang đợi mình, người kia bèn chạy mấ, Ngô Diệu thở phào dắt Champagne đã nghe phía sau vang lên tiếng bước chân dồn dập, ngoảnh đầu lại thì thấy tên kia đuổi theo mình.
 
“A!” Diệu Diệu thấy cạu ta đang chạy về phía mình thì sợ hãi hét toảng lên, kéo Champagne bỏ chạy, Champagne chẳng hiểu gì, còn ngoảnh đầu lại nhìn người kia, ngu ngơ không chạy nhanh nổi.
 
Chỉ chạy được vài bước Ngô Diệu đã bị đuổi kip. Khi tên kia định đưa tay ra kéo cô lại, cô bèn ném cốc trà sữa, rôi cầm túi xách đánh trả, “Đồ biến tháo! Cứu tôi với!”
 
Cậu ta liền giơ ngón tay ra hiệu với cô, “Suỵt, suỵt!”
 
Ngô Diệu chưa bao giờ sợ như thế, cô đang nghĩ phải nâng âm lượng hét mất tiếng nữa thì cậu ta hạ giọng thì thào, “Chị đừng kêu nữa, tôi có chuyện muốn nói với chị”.
 
Cô lo lắng, ôm Champagne trừng mắt với cậu ta.
 
“Tôi....” Cậu chàng xua xua tay, “Tôi khoonh biến thái. Tôi có chuyện muốn nói với chị mà”.
 
“Nói”. Giọng Ngô Diệu runrun, trong ngõ không có người, chỉ có cô, Cham pagne và một người trông như biến thái,
 
“Chi có biết có người muốn hại Lạc Tài Tần không?”
 
Cậu hỏi của cậu ta khiến Ngô Diệu sững sờ. Cô thả Champagne ra, “Cái gì?”
 
Cậu chàng gãi đầu, “Tôi nghe nói, có người trộm tranh của Lạc Tài Tần, định vu cáo anh ấy tìm người vẽ họ”.
 
“Thật à?!” Ngô Diệu sợ hãi, “Ai da, chẳng trách gần đây lại bị trộm tranh. Sao cậu không nói chuyện này với Lạc Tài Taant?”
 
“Anh ất......Anh ấy là thần tượng của rôi, tôi không dám nói chuyện với anh ấy. Tôi....hồi hộp”.
 
“Xì!” Thế giới to lớn này đúng là nhiều chuyện kì thú, Ngô Diệu cũng không sợ cậu ta nữa, hỏi, “Ai làm chuyện này?”
 
“Mấy sinh viên không đứng đắn trong học viện mỹ thuật”. Nói rồi, cậu ta liền nói cho cô nghe tên và kế hoạch sơ lược của những người đó, rồi nhanh chân chạy mất.
 
Ngo Diệu thấy đây không phải chuyện đùa, bèn nhanh chóng gọi điện nói chuyện với Lạc Tài Tần.
 
Đê, ấy, cảnh sat mai phục gần con ngõ đã tóm được bon trộm tranh cùng tang chứng vật chứng......
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 24      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
65817
Đào yêu ký
Tác giả: Tát Không Không
view: 321669
Nd: HE.
Luyện yêu
Tác giả: Hoàng Mặc Kỳ
view: 740158
Chờ một ngày nắng
Tác giả: Điệp Chi Linh
view: 489559
Rồng Bay Phượng Múa
Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong
view: 869629
Nd: HE.
Ngồi hưởng tám chồng
Tác giả: Giản Hồng Trang
view: 1064505
Nd: HE.
Ân nhân quá vô lại
Tác giả: Cầu Mộng
view: 6607141
Nd: HE.
Khẩu vị nặng
Tác giả: Tửu Tiểu Thất
view: 556303
Nd: HE.
Ta Và Hoàng Thượng Cùng Phe
Tác giả: Hồi Sênh
view: 1100658
Nd: Sủng. HE.
Tôi không phải thiên tài
Tác giả: Kim tử
view: 491516
Độc dược phòng bán vé
Tác giả: Ức Cẩm
view: 503773
Nd: Sủng. HE.
Cung đấu không bằng nuôi cún
Tác giả: Phong Lưu Thư Ngốc
view: 620472
Nd: Ngược. HE.
Báo Ân Cái Đầu Ngươi Ý!
Tác giả: Sữa chua be be
view: 363590
Nd: Sủng. HE.
Chết, sập bẫy rồi !
Tác giả: KingKong Barbie
view: 367916
Nd: HE.
Mạc đạo vị liêu quân tâm túy
Tác giả: Hồng Cửu
view: 801134
Nd: HE.
Mị Hương
Tác giả: Cống Trà
view: 318888
Nd: HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14869080
Hiền Thê Khó Làm   view 6890700
Em Dám Quên Tôi   view 6846410
Không xứng   view 6813038
Thứ nữ sủng phi   view 6741556
Ân nhân quá vô lại   view 6607141
Mưa ở phía tây   view 6515471
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc