Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Đừng Nói Với Anh Ấy Tôi Vẫn Còn Yêu

Tác giả : Lục Xu   
Chương 31: Đừng dễ dàng nói lời yêu
<< Trước    / 39      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

Sau này, tôi cuối cùng cũng hiểu được, tình yêu phức tạp nhất trên đời chính là, A yêu B, B yêu C. Tình cảm dẫu có nhiều đến mấy cũng chỉ là một cái khung, sau đó, tuỳ vào mỗi người khác nhau mà sẽ có những hoạ tiết khác nhau, chỉ có điều, hoạ tiết chính đều là một. Ví dụ như, kết thúc của một tình yêu, nếu không là vĩnh viễn bên nhau, thì cũng sẽ là đường ai nấy đi. Tình yêu của tôi và anh cũng vậy, cứ ngỡ là khác biệt, ai biết rằng cũng chỉ đến thế mà thôi. Chỉ vì chúng ta đều muốn nhìn thấy một cái kết viên mãn, một cái kết hạnh phúc, đặc biệt là chuyện của bản thân mình.

 
Trở về từ Nông Gia Lạc, Vương Y Bối ra lệnh cho bản thân đặt toàn tâm toàn ý vào công việc, không được suy nghĩ những chuyện liên quan đến Trần Tử Hàn nữa. Thế nhưng, cứ hễ rãnh rỗi một chút là trong đầu cô lại nổi lên hình ảnh của anh, lại không kìm được mà tự hỏi rốt cuộc anh có ý đồ gì? Rõ ràng anh và Hướng Thần thân thiết đầy mờ ám như vậy, tại sao anh còn liên tục xuất hiện trước mặt cô? Nghĩ ngợi lan man, Y Bối chợt phát hiện ra mình đã phạm một sai lầm cực kỳ lớn. Người ta có thể chỉ là tốt bụng cho cô một cái đùi gà mà thôi, vậy mà cô lại vin vào đó mà tưởng tượng xa xôi. Anh chỉ nhất thời mời cô ăn một bữa, vậy mà khiến cô mãi chưa quên.
 
Cô cười tự giễu, rồi lại lắc đầu, không nhịn được mà oán giận bản thân. Đã hàng ngàn hàng vạn lần cô tự nhủ sẽ bỏ ba chữ “Trần Tử Hàn” kia vào sổ đen, kể cả ai nhắc tới cũng làm như không quen biết, phải nghĩ thật lâu, thật lâu mới nhớ ra anh ta là ai. Vậy mà hiện tại, hễ nghe người khác nói đến cái tên ấy, trái tim cô cũng theo bản năng mà lôi nó ra, rồi cố gắng nghe ngóng xem người ta nói gì về anh, cuộc sống của anh ra sao, có bạn gái hay chưa, kết hôn hay chưa…
 
Cuối cùng thì cô cũng có thể chấp nhận sự thật được rồi. So với cô, anh sống rất tốt, anh cầm lên được thì cũng có thể bỏ xuống được. Cô tin, rồi sẽ có một ngày cô làm được như thế, sẽ biến tên anh hoàn toàn trở thành “lịch sử”, mờ dần, mờ dần trong cuộc sống của cô.
 
Khu nghỉ dưỡng Lam Sơn là dự án lớn nhất của công ty, nhiều người nôn nóng muốn được tham gia, nhân cơ hội để chứng minh thực lực bản thân, nhưng cũng có một vài người rụt rè, sợ lần này hợp tác với Hoàn Quang không được thuận lợi.
 
Thái độ của Vương Y Bối thì trái lại, hoàn toàn bình tĩnh. Nếu là quá khứ, hẳn là cô sẽ vô cùng lo lắng, vô cùng căng thẳng, chỉ biết bám víu lấy người bên cạnh mà không ngừng hỏi: “Làm sao bây giờ?”. Từ nhỏ tới lớn, cô chưa từng phải chịu khổ cực, dù điều kiện gia đình không phải thuộc hàng giàu có, chỉ có hộ khẩu ở vùng nông thôn mà thôi, nhưng cô chẳng bao giờ phải động chân động ta vào những việc nhà nông, hơn nữa, bố mẹ còn nâng niu cô như bảo bối trên tay. Tính cách cô tuỳ hứng, muốn làm gì thì làm cái đó. Có lẽ trong cuộc đời, đến giờ phút này cũng chỉ có hai việc đả kích cô trầm trọng nhất, đó là trượt đại học và chia tay Trần Tử Hàn. Sau này mỗi khi nghĩ tới hai lần đau thương ấy, cô chỉ cảm thấy buồn cười. Dù sao thì đó cũng chẳng phải là chuyện khiến thiên hạ chê cười, chắc là do trước đấy cuộc sống của cô quá xuôi chèo mát mái, nên khi chịu một cú đả kích nhỏ như vậy cô cũng tưởng chừng như trời long đất lở. Khi học năm tư đại học, Trần Tử Hàn bỏ rơi, cô đã từng chán chường một thời gian dài, rồi cuối cùng vẫn cứ phải bước vào đội quân tốt nghiệp đi tìm việc làm; từng phỏng vấn, cũng từng bị từ chối. Lúc ấy cô mới phát hiện, bốn năm đại học của cô không có lấy một lần được học bổng, không có lấy một mảnh giấy khen. Cô vốn tưởng rằng Trần Tử Hàn sẽ nuôi cô cả đời, nhưng sự thật là anh đã rời bỏ cô… Ngay cả khóc cô cũng không có thời gian khóc nữa, cô phải tiếp tục nỗ lực tìm việc làm. Cô từ một cô gái đỏ mặt tía tai trong lần phỏng vấn đầu tiên, dần dần biến thành một người có thể bình thản nói chuyện với bất kỳ ai, từ một người đi đâu cũng phải bắt taxi đến một người có thể đứng cả tiếng đồng hồ trên xe buýt đông người với đôi giày cao gót. Thời gian dùng cách gì để khiến cô thay đổi, chỉ có mình cô biết. Cuộc sống chưa từng lừa dối chúng ta, chỉ có những điều tốt đẹp ngay hiện tại tung hoả mù, khiến đôi mắt chúng ta không nhìn thấy được viên kẹo đắng bọc đường kia mà thôi.
 
Khi đó, cô từng trò chuyện với một sư tỷ khoá trên, cô ấy tìm được công việc ở thành phố, nhưng bạn trai lại quay về quê hương làm việc, hai người không tránh khỏi chia tay. Y Bối đã hỏi, vì công việc mà từ bỏ người yêu, có đáng hay không? Cô ấy thản nhiên đáp, chẳng qua là vì người ta thường đánh giá quá cao tình yêu, thực tế nó không quan trọng như trong tưởng tượng của chúng ta. Nếu giao toàn bộ mọi thứ của bản thân đặt lên vai một người đàn ông, đó là một điều xuẩn ngốc! Đây không phải vấn đề khách quan hay không, mà là bản thân cần phải học cách sống độc lập. Công việc sẽ giúp người phụ nữ độc lập về mặt tài chính, chỉ có tài chính độc lập mới giúp phụ nữ không còn phụ thuộc vào người đàn ông, cho dù yêu anh ta đi nữa cũng sẽ không vì anh ta mà hy sinh mọi thứ.
 
Y Bối nghe xong những điều cô ấy nói, đã im lặng suy nghĩ rất lâu. Thời gian đó, cô chẳng bao giờ nghĩ được rằng bản thân cũng sẽ có một ngày tự lập, cô chỉ nghĩ sẽ đi theo Trần Tử Hàn, anh tới đâu, cô cũng theo tới đó. Sau này cô mới biết mình sai, vấn đề không phải là yêu hay không yêu, mà là cô đã tự biến mình thành một kẻ lệ thuộc vào người khác, không biết tự lo cho bản thân, càng không biết thế nào là tự lập.
 
Bây giờ nghĩ lại, rốt cuộc thì cô cũng trả lời được câu hỏi vì sao ngày ấy Trần Tử Hàn không nghe theo yêu cần của cô, bỏ việc ở Quảng Vũ. Nhưng hiểu cũng chỉ là hiểu mà thôi, dù sự việc có phát sinh một lần nữa, cô vẫn sẽ hành động như vậy. Cuộc sống không bao giờ lặp lại, cũng không có thuốc hối hận để mà uống.
 
Gần hết giờ làm việc, Hướng Vũ Hằng lười nhác đi đến bên cạnh bàn của Vương Y Bối, đứng trước mặt cô: “Đi thôi, mời cô đi ăn”.
 
Vương Y Bối nhấc mí mắt nhìn Hướng Vũ Hằng với vẻ hoài nghi. Cô làm sao quên được trò khôi hài lần trước khi anh ta mời cô đi ăn chứ.
 
“Haizz.. Tuy rằng tôi rất muốn đi, nhưng để tránh cho bản thân chịu đả kích, vẫn không đi thì hơn.”
 
Hướng Vũ Hằng chống một tay xuống bàn làm việc của cô: “Cô không dám à?”.
 
“Nói đi, lần này là vì chuyện gì?”
 
Hướng Vũ Hằng thu lại nụ cười trên mặt, nghiêm túc nói: “Hình tượng của tôi trong mắt cô có vẻ tệ quá nhỉ. Tôi chỉ muốn mời cô đi ăn thôi, hai ngày nữa cô lại phải tới Lam Sơn một thời gian khá dài rồi, nên mới muốn động viên cô một chút. Nếu cô thật sự không muốn thì thôi vậy”.
 
Vương Y Bối cầm túi xách: “Thế mà anh không nói sớm!”.
 
Được ăn cơm mà không mất tiền, không đi thật là uổng phí.
 
Hướng Vũ Hằng để cho cô chọn địa điểm, nghe cái tên cô nói ra, anh không nén được cười. Đúng là một cô gái dễ ghi thù! Địa điểm cô chọn là một nhà hàng xa hoa, giá mỗi món ăn đều khiến người ta run sợ. Cô đang cố ý “làm thịt” anh đây mà, xem ra là để báo thù anh, lần trước cố ý lừa cô đi, khiến cô trở thành kẻ thù của đối tượng xem mắt của anh.
 
Lục Dĩnh sau khi cố ý gây sự cũng không dám có hành động nào khác nữa, có lẽ nhà họ Thân đã lên tiếng cảnh cáo. Bên này, ông Hướng cũng chưa ra tay giúp con trai mình ngay, vẫn muốn chờ đợi xem biểu hiện của Hướng Vũ Hằng thế nào, có thể tự lực thoát ra khỏi nguy cơ khó khăn này không. Từ sau khi Quảng Vũ bắt đầu hợp tác với Hoàn Quang, Hướng Kỳ Lai bất ngờ cho gọi điện khen ngợi Hướng Vũ Hằng làm tốt, còn nói bữa cơm lần này lẽ ra phải để ông mời mới đúng.
 
Hướng Vũ Hằng hôm nay vẫn duy trì tác phong lịch lãm như mọi khi, lúc xuống xe mở của giúp Y Bối, anh ta còn cúi người làm động tác rất chuẩn, khiến mấy lời châm chọc chưa kịp nói ra miệng, Vương Y Bối đành nuốt ngược trở lại. Thật chẳng biết hôm nay anh ta uống nhầm thuốc gì nữa!
 
Trong lúc cùng Hướng Vũ Hằng đi vào nhà hàng, Vương Y Bối chợt nhớ đến năm cuối đại học, sau khi phỏng vấn thất bại hàng loạt, cô đã mất hết niềm tin, nói với Uông Thiển Ngữ rằng cô chẳng còn hy vọng xa vời kiếm được công việc tốt nữa, chỉ mong sau này được một lần vào ăn cơm tại nhà hàng ngon nhất thành phố mà thôi. Vậy mà sau khi đã đi làm, cô lại tiếc không dám bước vào. Quá đắt! Không phải không đủ sức trả, mà là cảm giác thích thú được vào đó ăn không thắng được nỗi đau tiền chảy ra khỏi ví.
 
Hướng Vũ Hằng nhận thấy tâm trạng cô rất tốt, liền tiếp tục làm một người đàn ông lịch thiệp, kéo ghế ra mời cô rồi anh mới ngồi xuống.
 
Vương Y Bối rốt cuộc không chịu được nữa: “Anh dỗ dành bạn gái cũng như vậy đấy chứ?”. Nhìn cũng có vẻ được, vừa phong độ vừa có giáo dục tử tế, khác hẳn với bộ dạng lêu lổng, phóng túng ngày thường.
 
Hướng Vũ Hằng chợt kêu lên thảm thiết: “Tôi mà phải đi dỗ dành phụ nữ à?”, vừa nói anh ta vừa chớp mắt: “Đây là đãi ngộ đặc biệt dành cho cô thôi”.
 
Những lời nói này cô mà tin thì đúng là kẻ đại ngu đần.
 
Bồi bàn đưa thực đơn tới, Hướng Vũ Hằng để cô gọi, anh không kén chọn lắm, thế nào cũng được. Vương Y Bối lúc đầu còn từ chối nhưng rồi cũng không thoái thác nữa. Dù mấy năm gần đây ngồi ở bàn ăn, cô rất ít khi tỏ ra kén chọn, nhưng vì dự tiệc nhiều nên những khi chỉ có một mình, cô lại càng kén ăn hơn.
 
Y Bối gọi đồn ăn xong, bồi bàn đi.
 
“Trước đây tôi từng khao khát được một lần tới nhà hàng sang trọng như này ăn cơm.” Nghĩ đến quá khứ, cả gương mặt cô chợt sáng bừng lên, năm xưa là khao khát, còn bây giờ đã thành hiện thực, thậm chí còn vượt xa cả mong muốn. Không ngờ cảm giác chờ mong lại hoàn mỹ như thế.
 
“Vậy cô cũng nên tỏ ra cảm kích tôi đã giúp cô thực hiện được giấc mộng đẹp chứ nhỉ?”
 
“Thôi đi! Rõ ràng là anh phá tan giấc mộng đẹp của tôi thì có. Nếu không thì bây giờ tôi vẫn còn được chờ mong.” Y Bối cố ý tỏ ra xem thường: “Hơn nữa, mới nghĩ đến đi cùng tôi tới đây là anh… Haizz…”.
 
Vẻ mặt của cô quá khoa trương, khiến Hướng Vũ Hằng không khỏi bật cười: “Thế cô mong là đi cùng ai? Bạn trai à?”.
 
Sắc mặt Vương Y Bối chợt cứng lại. Một câu nói vô ý của Hướng Vũ Hằng đã chạm tới đúng nơi thiếu phòng ngự trong trái tim cô. Đúng vậy, cô năm đó có một tâm nguyện là có thể cùng Trần Tử Hàn ăn những món ăn ngon nhất ở đây một lần, quan trọng hơn là hai người có thể gánh vác nổi giá cao ngất trời kia, quả nhiên là tuổi trẻ chẳng biết ưu sầu. Bây giờ cô không thể nghĩ ra được, trong lúc cô đang huyễn tưởng cùng anh sống thoải mái thì anh đang chờ mong điều gì…
 
Hướng Vũ Hằng nhận ra sự khác thường của cô, mắt híp lại, đang định lên tiếng thì bồi bàn dọn đồ ăn lên. Vương Y Bối vừa nhìn thấy đồ ăn, khuôn mặt lập tức vui mừng hớn hở như cô bé con, thần sắc u sầu ban nãy cùng tiêu tán.
 
Bài học mà thời gian dạy chúng ta có thể không phải là sự dối trá, mà chỉ là cách đưa tâm trạng đang lộ rõ ràng trên mặt cất vào sâu trong đáy lòng mà thôi.
 
Vương Y Bối vừa ăn không ngừng bình phẩm món ăn ở đây. Cô không rõ lắm cái gì là giữ nhiệt độ thích hợp khi nấu ăn, cô chỉ đơn thuần biết đây là hương vị mình thích, biết chúng rất hợp khẩu vị của cô. Những món đậu phụ cô từng ăn trước đây đều là vị cay vì khẩu vị của cô khá nặng, nghe nói nhà hàng này có món đậu phụ xào rất nổi tiếng, quả nhiên là không sai, mặc dù thanh đạm nhưng cô lại khen không dứt.
 
Hướng Vũ Hằng không quá chú ý tới chuyện ăn uống. Trước đây ở nước ngoài anh cũng khá kén chọn, nhưng về nước rồi cảm thấy cái gì cũng có thể nuốt trôi, không có gì là không thể ăn. Quả nhiên là có so sánh mới biết cái gì hay, cái gì dở.
 
Trong lúc hai người họ đang ăn vui vẻ thì Vương Y Bối nhìn thấy bàn ăn gần đó có một đôi nam thanh nữ tứ cũng đang ngồi ăn cơm. Cô mở to mắt, cứ ngỡ nhìn nhầm, nhưng sự thật là thị lực của cô rất tốt.
 
Thời đại học cô thích nằm sấp trên bàn xem phim trên máy tính. Bạn cùng phòng thấy vậy, tốt bụng nhắc nhở cô: “Đừng có ngồi xem kiểu đấy, cậu nghĩ mắt cậu tốt lắm đấy hả?”. Lúc ấy cô trả lời: “Tốt, cực kỳ tốt, tớ chưa bị cận thị, hồi cấp ba tớ còn ngồi đọc tiểu thuyết suốt từ sáng sớm đến tận buổi tự học tối. Đọc xong ngẩng lên trước mắt đen kịt một mảnh dù trong phòng bật đèn sáng choang. Như thế mà sau đó cũng không bị cận thị…”. Bạn cùng phòng sắc mặt không chút biến đổi, bỏ đi, sau đó chẳng bao giờ quản việc mắt cô tốt hay không nữa.
 
Lúc này, Vương Y Bối nheo mắt, tay cầm đũa cũng buông xuống.
 
Hướng Vũ Hằng quay đầu lại nhìn theo ánh mắt cô, cảm thấy khó hiểu: “Giám đốc của Quảng Vũ và con gái thứ hai nhà họ Hướng, cô quen à?”.
 
Quả nhiên, những người có thân phận xếp cùng một hàng luôn nằm trong một phạm vi nhất định. Vương Y Bối lắc đầu: “Chỉ thấy người ta trai tài gái sắc ngồi cùng một chỗ thu hút ánh nhìn thôi. Nghe anh nói vậy thì có vẻ như họ rất môn đăng hộ đối, càng nghĩ càng thấy đẹp đôi”.
 
Vương Y Bối không thân quen gì với Thân Thiệu An, trước đây qua Trần Tử Hàn, cô mới gặp anh ta một hai lần, ngay cả nói chuyện cũng chưa từng nói với nhau một câu. Cô chỉ cảm thấy tò mò, vì sao Thân Thiệu An và Hướng Thần lại đi cùng nhau? Cô còn nhớ có lần từng nghe người khác nói Hướng Thần đã rời khỏi Quảng Vũ rồi.
 
“Tôi qua đó một chút.” Hướng Vũ Hằng cười với Vương Y Bối, lập tức đứng dậy. Nếu như đã tình cờ gặp thì đương nhiên không thể làm như không thấy được.
 
Vương Y Bối nhìn theo Hướng Vũ Hằng, lòng đầy hối hận vì đã chọn chỗ ngồi này. Thành phố này thật nhỏ bé, đi đâu cũng gặp người quen cũ, lần nào cũng bị đánh động tới dây thần kinh, muốn giả vờ quên cũng không thể.
 
Hướng Vũ Hằng tới chào hỏi, Thân Thiệu An dù không mấy thoải mái nhưng vẫn duy trì thái độ lịch sự: “Giám đốc Hướng quả nhiên là không ra tay thì thôi, nhưng một khi đã ra tay thì khiến cho người ta không thể không tròn con mắt mà nhìn. Thật sự còn phải học tập giám đốc Hướng nhiều”.
 
Chi tiết cụ thể cho hợp đồng đã bàn bạc cụ thể đến thế rồi, thật không ngờ còn bị đá bay, Quảng Vũ vì dự án này đã hao tổn rất nhiều nhân lực và tiền của, cuối cùng lại để cho người khác hưởng lợi.
 
“Giám đốc Thân châm chọc tôi rồi, chẳng qua tôi chỉ gặp may mà thôi. Bố tôi lúc nào cũng dặn tôi phải học tập anh. Giám đốc Thân tài giỏi như vậy, khiến tôi cảm thấy rất áp lực.”
 
Thân Thiệu An lắc đầu, không thể không cười, cầm lấy ly rượu lên mời Hướng Vũ Hằng một ly.
 
Hướng Thần hết nhìn Hướng Vũ Hằng, rồi lại nhìn Thân Thiệu An, đối với chuyện giữa đàn ông với nhau, cô không quan tâm nhiều. Cô chỉ để ý tới người phụ nữ đang ngồi bàn bên kia mà thôi. Cô đứng dậy nói: “Tôi cũng nên qua bên kia ôn chuyện cũ mới phải”.
 
Hướng Thần vừa nói hết câu, trên mặt Hướng Vũ Hằng chợt hiện lên sự kinh ngạc.
 
Hướng Thần đi đến bên cạnh Vương Y Bối, đảo mắt qua bàn thức ăn, khẽ cười: “Đã lâu không gặp!”.
 
Vương Y Bối nhìn khuôn mặt xinh đẹp lay động lòng người của Hướng Thần, khuôn mặt mà cô từng rất ghét, và đã từng tát một cái, vậy mà hiện giờ cô chẳng hề cảm thấy có chút phẫn nộ nào nữa: “Mới chỉ có vài ngày, xem ra trí nhớ cậu kém đi rất nhiều so với trước đây”.
 
Còn nhớ thời cấp ba, Hướng Thần học thuộc lòng bài rất nhanh, từng được các thầy cô khen ngợi.
 
Hướng Thần cười ra tiếng: “Cậu cũng quan tâm tới tôi quá nhỉ, ngay cả trí nhớ của tôi thế nào cũng biết rõ”. Dù biết Vương Y Bối không hoan nghênh nhưng Hướng Thần vẫn ngồi xuống ghế: “Cậu và sếp có vẻ khá thân thiết nhỉ?”.
 
Vương Y Bối liếc nhìn cô ta, không hiểu lời nói kia ám chỉ điều gì. Càng để tâm suy nghĩ thì lại càng khó giải thích.
 
“Trần Tử Hàn vẫn độc thân.” Hướng Thần thật sự không ngờ lại có ngày mình có thể nhìn thẳng vào khuôn mặt kia một cách thoải mái đến vậy. Quá khứ bao nhiêu hận, bao nhiêu không cam tâm, bây giờ đã hoá thành khói thuốc mà lặng lẽ bay đi. Hướng Thần chợt cảm thấy bản thân nực cười, thầm yêu Trần Tử Hàn ngần ấy năm mà không được, Vương Y Bối chính xác là tình địch số một của cô, theo lý mà nói thì lẽ ra khi thấy hai người họ chia tay, cô phải hài lòng mới đúng. Thế nhưng, cô lại chẳng hề thấy vui vẻ, giống như cảm giác năm xưa khi nghe tin Trần Tử Hàn đính hôn với Lục Dĩnh, cô nghĩ, nếu người bên cạnh anh không phải Vương Y Bối thì đó chính là một khuyết điểm.
 
Vương Y Bối tròn mắt kinh ngạc, nhưng chỉ lướt ánh mắt qua mặt Hướng Thần, không nói gì.
 
Hướng Thần muốn giải thích rất nhiều, giải thích chuyện cô và Trần Tử Hàn cùng có mặt tại hôn lễ của Lương Nguyệt chỉ là một chuyện ngẫu nhiên, giải thích hai năm trước, cô và Trần Tử Hàn vẫn duy trì ở mối quan hệ bạn bè bình thường, có việc cần thì giúp đỡ, không có việc tự khắc sẽ không quấy rầy nhau. Thế nhưng cuối cùng Hướng Thần cũng không nhiều lời, quá chủ động thúc đẩy quan hệ tình cảm của người khác, còn chưa biết là lợi hay hại. Cô cười với Vương Y Bối: “Được rồi, không làm phiền cậu ăn cơm nữa”.
 
Vương Y Bối nhìn theo bóng Hướng Thần, phát hiện cô ấy cầm khăn tay lau mồ hôi trên trán Thân Thiệu Anh.
 
Điều mà Hướng Thần giấu tận đáy lòng không nói rõ, chính là cô giả vờ thân mật với Trần Tử Hàn ở đám cưới của Lương Nguyệt, chẳng qua chỉ muốn trả thù Vương Y Bối một chút vì quãng thời gian cấp ba, giúp lòng mình hoàn toàn thoải mái.
 
Vì vừa rồi Hướng Thần nói muốn ôn chuyện cũ với Vương Y Bối nên lúc này thấy cô ta đã đi rồi, Hướng Vũ Hằng mới quay về chỗ.
 
Vương Y Bối cười với anh: “Bạn học cấp ba, không ngờ thay đổi nhiều quá không nhận ra”. Nói xong cô mới thấy lời nói của mình lỗi sai chồng chất, vì vừa rồi còn nói là không quen biết hai người họ. “Lúc nãy không chắn chắc lắm nên không dám qua chào hỏi, thật không ngờ cô ấy vừa nhìn đã nhận ra tôi”.
 
Hướng Vũ Hằng há miệng, nhưng chỉ để bỏ một miếng đậu phụ vào. Anh thật sự muốn nói với cô gái này, nếu không thích thì đừng nói, chứ đừng nói dối làm gì, thái độ miễn cưỡng như vậy như vậy vừa làm cho bản thân khó chịu vừa khiến người khác không thoải mái.
 
Làm việc với nhau đã lâu, Hướng Vũ Hằng phần nào hiểu được con người cô. Ngày hôm nay tâm trạng cô lộ ra ngoài rất nhiều, hẳn là đã có điều gì chạm vào nơi nhạy cảm nhất trong lòng cô.
 
Ăn cơm xong, Hướng Vũ Hằng mời cô ra bờ sông ngắm cảnh. Cảnh đêm của thành phố này rất đẹp, chỉ có điều người ta cứ mãi theo đuổi cái đẹp của anh đèn lung linh mà quên mất đi thứ ánh sáng đẹp nhất của màn đêm chính là ngàn vạn ngôi sao trên bầu trời kia. Cơn gió nhẹ dịu dàng lướt qua mặt Vương Y Bối, thổi mái tóc của cô khẽ bay. Cô chăm chú quan sát một đám trẻ con đang nô đùa gần đấy, lòng dễ chịu hơn rất nhiều, nụ cười lấp lánh trên mặt, đôi mắt như mặt hồ xanh trong và tĩnh lặng, phản chiếu lại từng tia sáng chiếu vào nó.
 
“Cô có tâm sự?”
 
Cảm giác này đã xuất hiện trong lòng Hướng Vũ Hằng từ lâu, bình thường Y Bối che giấu quá giỏi, thỉnh thoảng lơ đễnh để lộ ra nhưng cũng chỉ có một chút, còn hôm nay lại biểu hiện ra bên ngoài rất rõ rệt. Rõ ràng cô quen biết Thân Thiệu An và Hướng Thần vậy mà lại nói không quen, sau đó lại còn vụng về giải thích.
 
“Sao thế, hôm nay anh nhàn rỗi quá nên muốn tìm một người đang đầy tâm sự để khuyên bảo à? Thảo nào mà lại đưa tôi ra đây. Tiếc là phải để anh thất vọng rồi, chỗ này cảnh đẹp như vậy làm gì có ai nỡ lòng tìm tới đây để tự sát chứ, nên anh hãy từ bỏ cái ý nghĩ tìm được một người đang tuyệt vọng ở đây đi.”
 
Vương Y Bối vô tư cười, khiến Hướng Vũ Hằng không khỏi thở dài: “Có nhiều lúc không thể chỉ dùng lỗ tai để nghe người khác nói, bởi vì lời nói chưa chắc đã biểu đạt thật sự tâm tình của người ta. Cần phải nghe tiếng từ trái tim người đó”.
 
“Vậy anh thử nói xem, tim tôi đang nói cái gì?” Y Bối vẫn cười thản nhiên, thậm chí còn tỏ ra rất hứng thú với những gì anh nói.
 
“Cô không quên được một người.” Hướng Vũ Hằng nói bằng giọng chắc nịch.
 
Nụ cười trên gương mặt cô dần dần mất đi vẻ tự nhiên, nhưng vẫn bình thản nhìn Hướng Vũ Hằng: “Anh tiếp tục đi!”.
 
“Có lẽ không phải là cô không quên được anh ta, mà chỉ là cô không muốn quên thôi.”
 
Vương Y Bối nhếch môi, chỉnh đốn lại tâm trạng rối như mớ bong bong: “Ồ, vậy thì đại sư, mong ngài nói cho tôi biết làm thế nào mới có thể quên được?”.
 
“Tìm một người khác đến để đuổi người kia đi!”
 
Vương Y Bối tròn mắt kinh ngạc, rồi đột nhiên phá lên cười: “Không ngờ anh còn có tính hài hước như vậy. Anh diễn giỏi lắm, tôi phối hợp cũng không tồi phải không?”.
 
Hướng Vũ Hằng không nói gì, chỉ lặng yên nhìn cô.
 
Vương Y Bối hít sâu: “Hơi lạnh rồi, phiền anh đưa tôi về!”.
 
Cô không thể phủ nhận, mấy câu nói của Hướng Vũ Hằng đã đả kích tới tâm tư vốn chôn sâu dưới đáy lòng cô. Không phải là cô không quên nổi Trần Tử Hàn, mà là cô không muốn quên. Cô một mặt khuyên nhủ mình phải quên anh đi, nhưng một mặt lại nhắc nhở mình, nếu cứ thế quên thì tình cảm bao nhiêu năm ấy còn lại cái gì để ghi lòng tạc dạ? Nếu ngay cả bản thân mình cô cũng quên, thì chuyện tình cảm coi như chẳng còn gì để nói nữa rồi.
 
Thật sự là cô không muốn, không muốn quên anh.
 
 
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 39      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
114845
Tình Yêu Kiên Cường Hơn Cái Chết
Tác giả: Lạc Hòa
view: 203528
Nd: SE.
Tay ôm con tay ôm vợ
Tác giả: Hạ Nhiễm Tuyết
view: 646840
Nd: Ngược. HE.
Từ Bỏ Em, Kiếp Sau Nhé
Tác giả: Trang Trang
view: 365341
Nd: HE.
Nơi nào hạ mát
Tác giả: Cố Tây Tước
view: 358543
Nd: Sủng. HE.
Hoa hồng sớm mai
Tác giả: Lâm Địch Nhi
view: 636128
Nd: Ngược. HE.
Tháng Ngày Ước Hẹn
Tác giả: Tân Di Ổ
view: 500271
Nd: HE.
Ánh Trăng Nói Đã Lãng Quên
Tác giả: Độc Mộc Châu
view: 294786
Nd: SE.
Nửa Vòng Tròn
Tác giả: Hà Xứ Thính Vũ
view: 371830
Nd: HE.
Không thể ngừng yêu
Tác giả: Lục Xu
view: 540132
Nd: Ngược. HE.
Thâm Hải
Tác giả: Hắc Khiết Minh
view: 439398
Nd: Ngược. HE.
Chưa Từng Hẹn Ước
Tác giả: Lục Xu
view: 372139
Nd: HE.
Em Dám Quên Tôi
Tác giả: Cuồng Càng Thêm Cuồng
view: 7229467
Nd: Sủng. HE.
Hạnh Phúc Ngọt Ngào
Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
view: 624798
Nd: HE.
Người vợ bí mật
Tác giả: Mạc Oanh
view: 643544
Nd: HE.
Nơi Nào Đông Ấm
Tác giả: Cố Tây Tước
view: 392842
Nd: HE.
Cho Ai Sánh Cùng Trời Đất
Tác giả: Mộc Thanh Vũ
view: 563307
Nd: HE.
Yêu Em Bằng Cả Trái Tim Anh
Tác giả: Điền Phản
view: 3340702
Nd: Sủng. HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 15260583
Em Dám Quên Tôi   view 7229467
Hiền Thê Khó Làm   view 7150260
Không xứng   view 7138415
Thứ nữ sủng phi   view 6986284
Ân nhân quá vô lại   view 6826840
Mưa ở phía tây   view 6756182
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc