Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Trần Tử Hàn chỉ qua quýt nói mấy câu nhưng lại khiến những thứ cô đã cố chịu đựng rất lâu dễ dàng lộ ra ngoài.

 
Là vì anh quá tài giỏi hay là bản thân cô quá vô dụng?
 
Anh ấy rõ ràng biết cô không thích ăn đồ Tây mà vẫn đưa cô tới, là vì anh đã quên mất sở thích của cô ư? Hay là xưa nay anh vốn chẳng để tâm?
 
Chỉ có chút chuyện cỏn con ấy thôi cũng khiến cô phải suy nghĩ. Cô không kìm được ngẩng đầu lên nhìn anh, sắc mặt không rõ cảm xúc.
 
“Lần trước có gặp qua giám đốc Hướng, anh ta có nhắc tới em, nói em là cánh tay đắc lực.”
 
“Giám đốc quá đề cao em thôi.” Chất lỏng chảy ra trong đĩa thức ăn khiến Y Bối liên tưởng tới máu trên người con bò, cô mím môi, ép mình bỏ đi ý nghĩ đó.
 
“Thế ý em là con mắt giám đốc Hướng không tốt sao?” Trần Tử Hàn cố ý làm như hiểu lầm. Anh đã ăn xong, ung dung ngồi nhìn cô.
 
Trong đầu Vương Y Bối nổi lên vô số suy nghĩ: “Chắc là vậy!”. Cô vốn muốn nói một, hai câu phản bác, nhưng nụ cười kia của anh giống như đang chờ đợi sự phản bác ấy của cô, để rồi tiếp tục nói ra những lời khiến cô khó chịu. Cô không muốn để anh được như ý, nên thẳng thừng kết thúc vấn đề này ở đây thôi.
 
“Môi trường làm việc ở Hoa Thịnh quả nhiên rất tốt.” Anh gõ gõ ngón tay xuống bàn.
 
“Lấy gì mà chắc chắn như vậy?”
 
“Ít nhất thì nó cũng có thể khiến một người có tâm trạng hay buồn bực trở nên trầm mặc, bình thản. Kiểu người điềm đạm như vậy không phải công ty bình thường nào cũng có được.” Ánh mắt anh nhìn cô rất dịu dàng.
 
Thế nhưng cô lại nhìn ra trong đó thứ khiến cô vô cùng khó chịu. Vì sao lại đồng ý đi ăn với anh ấy chứ? Dù bị coi là trốn tránh cũng còn tốt hơn là tình huống bây giờ.
 
“Em no rồi, chúng ta về thôi!” Cô nhẹ thở hắt ra.
 
Trần Tử Hàn đảo mắt qua miếng thịt bò cô chưa ăn hết: “Em bỏ phí miếng thịt bò rất hợp khẩu vị kia à?”.
 
Vương Y Bối im lặng một chút, sau đó quay đầu nhìn bồi bàn đang đứng bên kia chờ phục vụ khách: “Không ăn hết có bị phạt tiền không? Phạt bao nhiêu?”.
 
Bồi bàn tròn mắt nhìn cô. Trần Tử Hàn chậm rãi đứng dậy, cười với cô nhân viên kia: “Cô ấy thấy cô đáng yêu nên nói đùa thôi!”. Nói xong, anh đi thanh toán.
 
Tâm trạng của Vương Y Bối bị anh phá hỏng hoàn toàn.
 
“Cảm ơn anh đưa em về!” Xuống xe, Vương Y Bối vẫn duy trì nụ cười như lúc đầu.
 
“Em trở nên khách sáo quá rồi!” Nói xong, Trần Tử Hàn lái xe rời đi ngay lập tức.
 
Y Bối đứng yên, không chịu thừa nhận rằng, dù bản thân rất khó chịu nhưng cô không thể đưa anh vào danh sách đen. Cô không nên nghĩ về những điều tốt đẹp trong quá khứ mà lẽ ra nên nghĩ về những khuyết điểm, những chuyện làm cô bực bội mới đúng! Như vậy cô mới biết thấy thực ra anh rất đáng ghét.
 
Chẳng hạn như, mỗi lần cô không chịu đọc sách đều bị anh cốc đầu, mỗi lần cô muốn hưởng ứng trò náo nhiệt nào đó đều bị anh kéo lại, mỗi lần cô không chịu ăn cơm đều bị anh phớt lờ, mỗi lần cô say mê đọc tiểu thuyết điều bị anh tịch thu điện thoại… Những chuyện vụn vặt ấy cứ xuất hiện luẩn quẩn trong đầu cô, nhưng cô nhận ra, cô thật sự không nhớ nổi một khuyết điểm nào của anh.
 
Nếu anh có khuyết điểm, thì đó có lẽ là: Anh không cần cô nữa!
 
Tâm trạng Vương Y Bối hoàn toàn bị chính cô đẩy vào tình cảnh hoạ vô đơn chí. Cô quay đầu đi về phía căn hộ, trông thấy cái cây nhỏ ven đường, không nhịn được chạy tới liên tục đá chân vào thân cây. Nhìn lá cây xanh tươi rơi xuống, trong lòng cô lại cảm thấy sảng khoái. Cô dừng chân lại rồi mà cái cây nhỏ vẫn còn không ngừng rung.
 
Vương Y Bối thở hổn hển, nhìn thân cây bằng ánh mắt hổ thẹn: “Xin lỗi nhé, hôm nay chị không vui, cưng lượng thứ cho chị nhé!”.
 
Một chiếc lá rơi xuống đầu cô, cô giơ tay lên cầm lấy: “Hoá ra cưng cũng nhỏ mọn như thế!”.
 
Ở một vị trí gần đấy, Trần Tử Hàn thích thú nhìn cảnh tượng trước mắt, nụ cười thấp thoáng cuối cùng cũng xuất hiện trên gương mặt.
 
Rất nhiều lúc, chúng ta đều hay nói một người nào đó đã thay đổi, nhưng chỉ những ai hiểu rõ người ấy mới biết, dù người ấy thay đổi đi chăng nữa nhưng vẫn còn một điểm bất biến, chỉ là chúng ta có muốn tìm ra nó hay không mà thôi.
 
Ngày hôm sau, Vương Y Bối lại tiếp tục đến Hoàn Quang. Thư ký nhìn thấy cô, liền tươi cười nói: “Giám đốc chúng tôi đang họp”.
 
“Không sao, tôi đợi được.” Cô ngồi xuống vị trí hôm qua, lại mở tập tài liệu ra đọc.
 
Thư ký mang cho Vương Y Bối một tách cà phê. Những người biết điều và không rầy rà như Vương Y Bối khiến cho công việc của cô ta cũng bớt rắc rối đi khá nhiều, nên cô ta rất có cảm tình với Y Bối.
 
Kết thúc cuộc họp, Lộ Ôn Diên đi ra ngoài nhìn thấy Vương Y Bối. Anh ta cau mày, không ngờ hôm qua đóng cửa tiễn khách như vậy mà vẫn không khiến cô nhụt chí.
 
Lộ Ôn Diên ra hiệu cho cô thư ký rồi mới đi vào phòng làm việc. Thư ký lập tức đi tới bên cạnh Vương Y Bối: “Giám đốc Lộ mời chị vào gặp”.
 
Vương Y Bối gấp tài liệu lại, mỉm cười với thư ký, rồi đứng dậy đi vào phòng làm việc của Lộ Ôn Diên. Lần đầu tiên cô bước chân vào đây, căn phòng quả thực rất có phong cách.
 
Lộ Ôn Diên ngồi trên ghế xoay, sắc mặt không để lộ cảm xúc, sau khi Vương Y Bối đi vào, anh ta trực tiếp nói thẳng vấn đề không chút e dè: “Cô Vương, chúng tôi đã họp bàn về dự án khu nghỉ dưỡng Lam Sơn với Quảng Vũ, và hiện tại cũng đã đi đến thoả thuận cụ thể. Trong vòng năm phút, cô có thể thuyết phục tôi từ bỏ một công ty có thực lực mạnh hơn Hoa Thịnh rất nhiều hay không?”.
 
Vương Y Bối đi lên trước, đặt tập tài liệu trên bàn Lộ Ôn Diên. Anh ta lướt mắt qua: “Cô định nói với tôi cái này?”. Vẻ coi thường hiện rõ trên mặt.
 
Vương Y Bối từ lâu đã nghe nói, người đàn ông này là một kẻ không thèm để mắt tới bất cứ ai, một khi anh ta đã không muốn thì đừng hòng có ai thay đổi được suy nghĩ của anh ta.
 
“Phó giám đốc của anh từng khen môi trường làm việc ở Hoa Thịnh rất tốt, tôi tin giám đốc Lộ cũng biết rõ?”
 
Lộ Ôn Diên thay đổi sắc mặt, thấy Vương Y Bối cười rất tự tin. Đây là lần đầu tiên có một cô gái đối diện với anh ta bằng thái độ thản nhiên đến vậy, dù anh ta tỏ ra cương quyết cự tuyệt cũng không khiến cô dao động.
 
Lộ Ôn Diên nhếch mép.
 
Vương Y Bối vẫn nhìn anh ta, nói tiếp: “Tuy Hoa Thịnh chỉ là một công ty nhỏ, nhưng cũng đã thành lập được một thời gian dài, mấy năm gần đây tách biệt khỏi tổng công ty nhưng nhân viên chúng tôi vẫn bám trụ ở công ty không dời”.
 
“Cô muốn nói gì?”
 
“Giám đốc Lộ là người thông minh, đương nhiên hiểu rõ, Hoa Thịnh là một nơi làm việc không tồi, nhân viên lâu năm ở đó nhất định có cảm tình với công ty.” Vương Y Bối không rời mắt khỏi anh ta, cô hiểu rõ, nói về kế hoạch, về phương án hợp tác, nhất định không thể thắng được Quảng Vũ, nhưng… Cô mỉm cười: “Đặc biệt là cô Giang”.
 
Ánh mắt Lộ Ôn Diên đột nhiên sắc bén, tay đặt trên bàn, rõ ràng tâm trạng của anh ta lúc này không tốt: “Không có ai nói cho cô biết, tôi ghét nhất bị người khác uy hiếp sao?”.
 
Vương Y Bối rất bình thản: “Giám đốc Lộ bí mật kết hôn nhiều năm như vậy, hẳn là cũng không muốn cho người khác biết bà xã của mình là ai phải không?”.
 
Cô vẫn còn muốn tiếp tục chơi, ánh mắt nhìn Lộ Ôn Diên không hề sợ hãi.
 
Lộ Ôn Diên trầm mặc hồi lâu rồi bật cười: “Để Hướng Vũ Hằng đích thân tới đây nói chuyện với tôi”.
 
Vương Y Bối thở phào: “Cảm ơn giám đốc Lộ đã cho Hoa Thịnh cơ hội này!”.
 
Lộ Ôn Diên không đáp, chỉ lắc đầu ngán ngẩm. Không ngờ người phụ nữ này lại can đảm đến vậy.
 
Vương Y Bối thong thả rời khỏi phòng làm việc của Lộ Ôn Diên.
 
Khi cô đứng bên cửa kính của Hoa Thịnh để nhìn Trần Tử Hàn đến đón Giang Ỷ Phi, nhiều lần cô thấy không phải xe của Trần Tử Hàn, mà là một chiếc xe sang trọng màu đen bóng, toả ra khí chất uy nghiêm đặc biệt. Chiếc xe đó cô cũng từng được nhìn thấy ở một nơi khác, chính là xe của Lộ Ôn Diên. Cả thành phố này chỉ có một chiếc.
 
Tin đồn truyền tai nhau rằng Lộ Ôn Diên rất ít có quan hệ qua lại với phụ nữ, xưa nay đều không dính dáng gì tới những vụ tai tiếng, tuy nhiên vài năm trước anh ta từng có một trận đại chiến với gia đình, nghe đâu bố mẹ anh ta còn tuyên bố từ mặt anh ta. Thời điểm đó cũng là lúc Hoàn Quang đang ở trong tình hình khó khăn.
 
Sự việc đó đủ khiến vị trí của Hoàn Quang bấp bênh, dựa vào gia thế như vậy, nhưng cũng chỉ vì chuyện hôn nhân mà chấm dứt. Có một vài người đàn ông, trong mắt người khác, khuyết điểm của anh ta chính là cả đời yêu một người con gái mà không hề dao động.
 
Cũng thật tình cờ, một lần Vương Y Bối bắt gặp Lộ Ôn Diên tự mình lái xe, đến một đầu ngõ nhỏ thì mất hút. Sau khi tan ca, Giang Ỷ Phi cũng đi về phía con ngõ đó.
 
Một người đàn ông thành đạt có thể dễ dàng để cho người phụ nữ của mình đi nơi khác làm việc, hơn nữa không hề quấy rầy mà còn tự mình lái xe đến đón, cẩn thận không để người khác phát hiện, rõ ràng là anh ta rất quan tâm tới người con gái đó.
 
Điều này chứng tỏ, cô gái kia chính là điểm yếu của Lộ Ôn Diên.
 
Vương Y Bối đứng trong thang máy, cười chua chát. Một tình yêu cảm động như vậy mà cô cũng nỡ lợi dụng để đạt được lợ ích của bản thân ư?
 
Chỉ cần có cơ hội, cô đều sẵn sàng. Con người của cô quả nhiên rất đáng ghét, dù đã đạt được mục đích mà vần dằn vặt bản thân. Không phải là vì cô áy náy với người khác, mà là cô tự căm ghét chính mình.
 
Lúc Trần Tử Hàn tới văn phòng, đúng lúc thấy Lộ Ôn Diên ném tập tài liệu sang một bên: “Gọi điện cho Thân Thiệu An, xin lỗi anh ta, nói tôi sẽ hợp tác với người khác”.
 
Trần Tử Hàn hoài nghi nhìn Lộ Ôn Diên: “Anh xác định là muốn em gọi?”.
 
Lộ Ôn Diên chợt nghĩ tới điều gì đó: “Bỏ đi! Tôi bảo người khác gọi”. Nói rồi anh ta bật cười: “Hôm nay tôi bị một người phụ nữ uy hiếp! Thật là…”.
 
“Cảm giác thích chứ?”
 
“Tôi thích phụ nữ can đảm!”
 
Trần Tử Hàn hừ lạnh: “Có mà anh đang hứng chí trong đầu suy nghĩ xem về nhà làm thế nào để khoe công trạng thì có”. Về điểm này, làm việc với Lộ Ôn Diên nhiều năm, Trần Tử Hàn có thể nhìn rõ mồn một.
 
Lộ Ôn Diên không phản bác, anh ta chỉ thầm nghĩ, về nhà sẽ cố ý xị mặt ra mà nói mình đã thua lỗ nhiều thế nào cho Hoa Thịnh, tất cả đều là vì nể mặt Giang Ỷ Phi. Anh rất muốn hưởng thụ sự dịu dàng của bà xã, cảm thấy cuộc sống như vậy thật hoàn hảo.
 
Trần Tử Hàn nhặt bản kế hoạch từ dưới sàn nhà lên, hàng lông mày nhíu lại.
 
Lộ Ôn Diên trông thấy biểu hiện của Trần Tử Hàn như vậy, bấy giờ mới chợt nhớ ra chuyện quan trọng: “Kế hoạch này cậu đích thân xem đi, cứ để vậy chắc chắn không ổn. Nên làm thế nào cậu tự biết, đừng có để mọi thứ hỏng bét! Lam Sơn là dự án quan trọng nhất nửa năm tới đây”.
 
“Em biết rồi! Chi tiết cụ thể, anh tự đi thương thảo hay là…”
 
Lộ Ôn Diên chợt cảm thấy có gì kỳ lạ: “Cậu có vẻ rất hứng thú với dự án này nhỉ?”.
 
“Vậy anh tự đi đi!” Trần Tử Hàn buông bản kế hoạch xuống, xoay người đi ra phía cửa.
 
Lộ Ôn Diên quan sát anh, mãi đến lúc thấy Trần Tử Hàn ra tới cửa rồi mới gọi lại: “Cậu còn nóng nảy hơn cả ông chủ như tôi cơ đấy!”. Trần Tử Hàn quay đầu lại, anh ta nói tiếp: “Giao chuyện cậu đang phụ trách cho giám đốc Uông, cậu qua nhận vụ này!”.
 
Trần Tử Hàn gật đầu.
 
Lộ Ôn Diên bật cười: “Cái cô Vương kia, còn khiến tôi nhớ tới lần đầu tiên gặp cậu!”.
 
Cũng là gan lì ngồi đợi, mặc dù anh ta đã đóng cửa tiễn khách. Dáng vẻ ngồi đợi một mình cam chịu ấy lại khiến người khác lần đầu nhìn thấy đã có thể cảm nhận được hoài bão trong lòng anh lớn thế nào.
 
Trần Tử Hàn đã khi ấy đã khiến cho Lộ Ôn Diên nổi lên kích động muốn lôi kéo người về phe mình. Nhiều năm qua, năng lực của Trần Tử Hàn quả nhiên đã chứng minh mắt nhìn người của Lộ Ôn Diên quả không tầm thường.
 
“Hoá ra hồi ức của anh còn có cả em nữa cơ đấy!” Trần Tử Hàn cười hờ hững: “Em ra ngoài đây!”.
 
Lộ Ôn Diên gật đầu.
 
Sau khi Hướng Vũ Hằng từ Hoàn Quang đàm phán trở về, nhân viên trong công ty ai nấy đều rất phấn khởi. Có thể hợp tác với Hoàn Quang đồng nghĩa với việc Hoa Thịnh đã bước lên một nấc thang mới. Nếu như dự án này hoàn thành tốt, tương lai của Hoa Thịnh chắc chắn sẽ đầy hứa hẹn. Chỉ có điều, Hướng Vũ Hằng lại chẳng nói chẳng rằng đi thẳng về văn phòng của mình trước ánh mắt đang căng tràn hào hứng của mọi người.
 
Nhận thấy thần sắc của Hướng Vũ Hằng khác lạ, Vương Y Bối liền đi theo anh ta vào phòng làm việc. Cô đứng ở cửa gõ hai tiếng lên cánh cửa: “Anh có vẻ hoàn toàn không mấy hứng thú với lần hợp tác này với Hoàn Quang nhỉ?”.
 
Hướng Vũ Hằng ủ dột, hai tay bắt chéo sau lưng, vầng trán cau lại: “Bố tôi từng nói, tôi rời khỏi bố chỉ được chừng hai, ba năm rồi sẽ nhất định phải quay lại về cầu cạnh bố. Lúc ấy tôi còn tràn ngập tự tin mà cười nhạt với những lời ấy. Còn bây giờ…”. Năm xưa khi anh mới về nước, hiệp định giữa anh và bố chính là ông giao một công ty con cho anh quản lý, nhưng phương thức hoạt động thế nào là do anh quyết định.
 
Vương Y Bối lặng lẽ nhìn Hướng Vũ Hằng, khẽ cắn môi. Hướng Vũ Hằng ngay từ đầu đã biết thân phận của Giang Ỷ Phi nhưng anh không cho phép bản thân dùng một người phụ nữ làm con bài. Điều này thực ra cũng là một phần tính cách kiên quyết của anh. Cho dù sự kiên trì ấy không thể giúp anh đi một đường thông suốt trong xã hội này, nhưng điều đó cũng không thể chứng mình rằng anh đã sai.
 
“Anh như vậy khiến tôi cảm thấy kính nể.” Vương Y Bối khẽ cười, nụ cười vô cùng điềm tĩnh.
 
“Không phải là đang châm chọc tôi đấy chứ?” Hướng Vũ Hằng nheo mắt. Về chuyện này, quả thực là anh có phần không thoải mái lắm, nhưng cũng không đến mức khiến anh phải sinh lòng hoài nghi đối với mọi người xinh quanh. Mỗi người đều có một quan điểm riêng về cuộc sống.
 
“Tôi rất nghiêm túc. Phần lớn mọi người đều phải thay đổi để thích ứng với xã hội này, tìm được con đường sinh tồn thuộc về bản thân. Nhưng tôi còn kính nể anh hơn là bởi vì anh là một người kiên trì, không bao giờ chịu từ bỏ, kể cả khi đối mặt với khó khăn”. Y Bối lắc đầu: “Chỉ có điều, tôi không làm được như vậy”.
 
Hướng Vũ Hằng nhìn cô hồi lâu: “Dự án Lam Sơn kia, cô đảm nhận!”.
 
“Cái gì?”
 
“Cô giúp công ty chiếm được hợp đồng đó thì đương nhiên phải để cô phụ trách rồi, chẳng lẽ cô sợ không đảm đương nổi?”
 
“Xem ra, nếu muốn chứng minh năng lực bản thân thì tôi phải tiếp nhận thôi!” Vương Y Bối cố ý thở dài. Cô biết đây mới là lúc thể hiện mình.
 
Vương Y Bối cùng tổ dự án tới Lam Sơn thăm dò tình hình, trước là để hiểu rõ địa hình Lam Sơn, sau là để tìm ra một phương án khả thi có thể áp dụng được với nơi này. Ngồi trong xe nhìn ra ngoài, Y Bối mới hiểu ra nụ cười khinh thường của Lộ Ôn Diên không phải không có cơ sở. Bản kế hoạch của cô và Hướng Vũ Hằng đúng là thiếu cơ sở thực tế. Lam Sơn rất rộng, điểm đặc biệt nhất là nằm trên một ngọn núi, đường cao tốc tựa như một con rắn khổng lồ quấn quanh chân núi, bốn phía đều phủ cây cối xanh tươi.
 
Vào trong Lam Sơn rồi mới cảm thấy con người tách biệt hẳn với chốn phồn hoa, náo nhiệt. Bầu không khí trong lành, mát mẻ, có thể tưởng tượng ra cảnh sắc trên đỉnh Lam Sơn kiều diễm đến thế nào.
 
Đường không quá dốc nhưng xe chạy lên vẫn khá chậm. Lúc đi được một đoạn khá xa, hai bên cây cối càng lúc càng thưa thớt, có thể nhìn thấy rõ cả những lùm hoa dại. Những cây hoa thân dây leo màu hồng phấn lan rộng trên sườn núi, từng mảng lá xanh um tươi tốt, cúc vàng lại mọc đơn độc từng khóm, khác hẳn với loài hoa mày hồng kia. Từ trong xe nhìn ra bên ngoài có thể thấy một thảm cỏ mênh mông như mạ non, ngọn cây bị gió đung đưa như đang không ngừng lắc đầu. Thỉnh thoảng lại xuất hiện một vào loài cây dại không tên.
 
Phong cảnh trước mắt hoàn toàn chưa chịu bất kỳ sự tác động nào của bàn tay con người, giống như một vật báu được cất giữ cẩn thận. Nếu là cô, nhất định cô cũng mong muốn được tới nơi này, hoà vào thiên nhiên gần gũi, không cần bất cứ ai dẫn dắt giới thiệu, làm vậy lại có cảm giác thiếu tôn trọng khung cảnh mỹ lệ này.
 
Xe dừng lại trên đỉnh núi Lam Sơn. Điều khiến Vương Y Bối mừng rỡ nhất chính là ở nơi này vẫn vẹn nguyên vẻ hoang sơ, hoàn toàn chưa bị khai thác, khắp nơi đều là những tảng đá phủ đầy rêu xanh, cây cối mọc chen chúc tự nhiên.
 
Trên đỉnh núi còn có một căn nhà nhỏ làm nơi nghỉ chân. Căn nhà này do Hoàn Quang xây dựng, cử người tới đây trông nom để ngăn chặn sự khai phá trước khi họ đưa ra phương án cuối cùng về khu nghỉ dưỡng.
 
Xuống xe, Vương Y Bối quan sát cảnh vật xung quanh. Đúng là một món bảo bối của thiên nhiên. Nếu cô được lựa chọn, cô sẽ cứ để nó nguyên vẹn như vậy, đây chính là một thiết kế hoàn mỹ nhất rồi. Thật đáng tiếc!
 
Mọi người đã sắp xếp chỗ nghỉ ngơi, có phần sơ sài nhưng cũng đành chấp nhận.
 
Chỉ có Vương Y Bối là suy nghĩ tới chuyện khác. Con đường này, chạy xe đến để du ngoạn thì hoàn toàn không có vấn đề gì, nhưng vận chuyển nguyên vật liệu thì chắc chắn sẽ tổn hao rất nhiều nhân lực và chi phí, hơn nữa thời gian cũng không đảm bảo. Cô không rõ Hoàn Quang cần một phương án như thế nào, nhưng căn cứ vào tính cách Lộ Ôn Diên mà nói, nếu như không đáp ứng được yêu cầu của anh ta, kiểu gì anh ta cũng sẽ chọn đối tác khác. Hiện tại công ty cô chỉ là đang nắm giữ một cơ hội mà thôi.
 
Vương Y Bối ngồi trong chòi nghỉ chân, đăm chiêu suy nghĩ. Làm việc nhiều năm rồi, thực ra cô vẫn chưa từng tham gia vào những việc thế này, vì sao cô lại không từ chối Hướng Vũ Hằng? Bản thân cô cũng không rõ, có lẽ là vì muốn thách thức bản thân một lần chăng? Thôi thì cố gắng hết sức là được rồi, cô không thích cứ bó buộc bản thân mãi.
 
Tuy nhiên, vấn đề thực sự nan giải. Cho dù đưa ra được phương án có tính thuyết phục cao với Lộ Ôn Diên, nhưng việc vận chuyển nguyên vật liệu thì không dễ dàng giải quyết ổn thoả, có thể sẽ phải kéo dài thời gian.
 
Y Bối thuận tay dứt một cọng cỏ, bỏ vào trong miệng.
 
Lúc nhận được điện thoại của Lương Nguyệt, cô vẫn còn chưa nghĩ ra được ý tưởng nào.
 
“Hợp lớp nhất định phải tới đấy!” Lương Nguyệt vừa mở miệng đã nhả ra một câu mệnh lệnh. “Lần này họp mặt khác mọi lần, mọi người tham gia rất đông đủ, cuối tuần này đi Nông Gia Lạc[1] ngày một đêm. Thế nào? Thích không?”.
 
[1] Những khu nông trang có hình thức du lịch, nghỉ ngơi.
 
“Cậu đúng là rối tính rối mù! Đã bắt người ta nhất định phải tới rồi mà cuối cùng còn hỏi một câu ra vẻ tôn trọng nhân quyền lắm không bằng!”
 
“Vậy ý cậu là sẽ tới đúng không? Tớ biết mà, tớ đợi cậu!” Lương Nguyệt không cho cô có cơ hội lên tiếng, vừa nói xong cô đã lập tức dập máy.
 
Vương Y Bối bất lực nhìn di động tắt ngấm. Cô bạn này đúng thật là!
 
Cô lắc đầu, đứng dậy quay về căn nhà nhỏ để bàn bạc một vài chi tiết với mọi người trong tổ dự án. Trước mắt cứ quan sát kỹ địa hình ở đây đã, sau đó sẽ dựa vào tình trạng đất đai mà quyết định nên xây dựng kiểu phòng nghỉ thế nào.
 
Những chuyên gia về mảng này ở lại Lam Sơn, còn Vương Y Bối không quen với nơi này nên một mình quay về thành phố trước, tuần sau sẽ lại tới. Cô vừa xuống núi thì bắt gặp một chiếc xe chạy ngược hướng. Chiếc xe ấy cứ thế lướt qua cô, giống như một quãng đời đã trôi qua của họ.
 
Cuối tuần, Vương Y Bối vẫn tới địa điểm mà Lương Nguyệt đã nói. Mọi người và cả Lương Nguyệt đều có người đi cùng, chỉ có cô là vẫn một mình. Cả lớp tụ tập tại một địa điểm sau đó mới lên xe du lịch đi tới Nông Gia Lạc.
 
Gần đến giờ xuất phát, mọi người đã tới khá đông đủ, nhiều người bắt chuyện với cô, hỏi thăm tình hình công việc và cuộc sống, cô cũng đã quen rồi. Kiểu gì cũng sẽ có những câu hỏi như: “Cậu làm việc ở đâu?”, “Lấy chồng chưa?”, nếu ai đó đã kết hôn rồi thì nhất định sẽ bị hỏi: “Có con chưa? Trai hay gái?”…
 
Cô vẫn trả lời rất bình thản.
 
Cũng may là trước khi đi, Vương Y Bối đã sớm có chuẩn bị. Cô lôi kéo Uông Thiển Ngữ cùng đi với mình, tránh tình trạng cô phải cô độc ngồi một chỗ. Vừa nhìn thấy Uông Thiển Ngữ xuất hiện, Y Bối liền kéo cô ấy đến trước mặt Lương Nguyệt: “Đây là người tớ đã từng kể với cậu, bạn tốt của tớ, Uông Thiển Ngữ”.
 
Lương Nguyệt và Uông Thiển Ngữ cùng quan sát đối phương rồi chào hỏi nhau. Lương Nguyệt cầm lấy tay Uông Thiển Ngữ, nói: “Cảm ơn cậu đã chăm sóc con bé bốc đồng này!”.
 
“Tớ bốc đồng lúc nào?” Vương Y Bối bĩu môi.
 
Trong khi ba người các cô đang trò chuyện sôi nổi thì đột nhiên ai đó kêu lên: “Hướng Thần đến rồi đấy à? Trần Tử Hàn đâu sao không đi cùng cậu?”.
 
Vương Y Bối nhếch môi. Cố ý nói lớn tiếng để cho cô nghe thấy chứ gì?
 
Năm xưa hình như trong lớp còn có một nhóm là “Hướng Thần đảng”, suốt ngày xun xoe bên cạnh Hướng Thần, ủng hộ Trần Tử Hàn chia tay cô để đến với Hướng Thần.
 
Hướng Thần còn chưa kịp trả lời thì nam chính cũng xuất hiện.
 
“Xin lỗi mọi người, bận chút việc nên đến muộn!” Trần Tử Hàn nói với giọng áy náy.
 
Đông đủ rồi, tất cả cùng lên xe.
 
Vương Y Bối và Uông Thiển Ngữ ngồi cùng nhau, Trần Tử Hàn ngồi ghế phía sau các cô. Vương Y Bối chẳng nói chẳng rằng nhưng lại hết sức chăm chú nghe Trần Tử Hàn và Hướng Thần nói chuyện với nhau. Hai người họ nói rất nhiều vấn đề xa lạ với cô, giống như chưa từng có liên quan gì tới cô cả.
 
Cô biết Hướng Thần cố ý, nhưng khi nghe thấy vậy trong lòng cô vẫn cảm thấy đau xót. Vị trí bỏ trống sau khi cô rời đi, đã có một người thay thế…
 
Uông Thiển Ngữ khẽ lay tay cô. Y Bối quay sang mỉm cười để cô ấy yên tâm.
 
Đến Nông Gia Lạc, dù ở đây có phần hơi lộn xộn nhưng mọi người vẫn rất hào hứng. Vừa xuống xe đã có người gào đói, vội vàng lấy dụng cụ nướng thịt ra bắt đầu nấu ăn.
 
Vương Y Bối đứng một bên nhìn mọi người bận rộn.
 
Chức danh “lớp trưởng Trần Tử Hàn” tựa hồ đã ăn sâu trong đầu mọi người, ai cũng tuân thủ sự chỉ huy của anh. Cô nhìn bóng dáng kia, vô thức xoay người đi.
 
Thịt đã tẩm gia vị, bếp nướng cũng nhóm lửa xong, mọi người lấy đồ ăn ra, cho lên vỉ nướng.
 
Lương Nguyệt liếc về phía bếp: “Nướng thế kia thì bao giờ mới được ăn? Nướng xong thì cũng chết đói cả với nhau rồi, sao không bỏ tất cả vào nướng cùng lúc đi?”
 
“Đề nghị không tồi!” Ai đó lên tiếng hưởng ứng, bắt đầu tìm củi chất thành một đống lớn.
 
Vương Y Bối kéo Uông Thiển Ngữ tới bên cạnh bếp lửa mà Lương Nguyệt vừa mới nhóm xong, sau đó lấy đồ ăn cùng nhau nướng.
 
Vương Y Bối cầm lấy một cái đùi gà dày thịt, ngồi nướng thịt thế này khiến trong lòng cô dễ chịu đôi chút.
 
Lửa khá lớn, cô lùi lại đằng sau theo quản tính. Những đốm lửa li ti bắn tung toé khiến tay cô khẽ run lên, đùi gà trong tay rơi xuống đất. Cô nhìn vào nó, đột nhiên cảm thấy bực bội.
 
Uông Thiển Ngữ thấy cô chợt ngây người ra, đang định kéo cô lại an ủi một chút nhưng còn chưa kịp phản ứng thì đã có một người khác xuất hiện trước mặt Y Bối.
 
“Cho em.”
 
Vương Y Bối ngẩng đầu, trông thấy gương mặt quen thuộc, trên tay anh là một cái đùi gà đã nướng xong.
 
Mọi người đều nhìn về phía hai người họ.
 
Cô đẩy anh ra: “Giờ em không muốn ăn nữa”.
 
Nếu hiện tại chỉ có một mình, cô nhất định sẽ khóc lớn một trận. Khóc vì miếng đùi gà kia rơi, cô không thể ăn!
 
Một câu nói trong hồi ức, thỉnh thoảng lại vang vọng bên tai cô: “Em muốn cái gì anh cũng sẽ mang về cho em…”.
 
Mọi người đều là người thông minh, chỉ lặng im nhìn, cho dù trong lòng có bao nhiêu liên tưởng cũng sẽ không ai đi hỏi đương sự.
 
Màn đêm phủ xuống, Y Bối đứng giữa khoảng đất trống bên ngoài gian nhà, ngẩn ngơ nhìn về phía trước.
 
Uông Thiển Ngữ đi tới bên cạnh cô, vai sóng vai, ánh mắt cũng nhìn thẳng về phía trước.
 
“Y Bối!” Uông Thiển Ngữ khẽ gọi: “Có chuyện này tớ vẫn luôn giấu cậu”.
 
“Chuyện gì?”
 
“Anh ấy từng đi tìm cậu.” Uông Thiển Ngữ ngừng một chút, quan sát sắc mặt Vương Y Bối: “Cái đêm cậu khóc lóc chạy tới nhà tớ, anh ấy đã tới tìm cậu”.
 
Cô lặng im nhìn Uông Thiển Ngữ, không lên tiếng.
 
Uông Thiển Ngữ thở dài: “Khi ấy thấy cậu quá đau khổ, tớ nghĩ, cho dù anh ấy có tìm cậu về thì sao chứ? Nếu người con trai này khiến cậu sống khổ sở như vậy, thì hai người làm sao có thể tiếp tục ở bên nhau được nữa? Vì thế, tớ đã không nói cho anh ấy biết lúc ấy cậu đang ở trong nhà tớ”. Uông Thiển Ngữ dừng lại, không nói tiếp việc Trần Tử Hàn cũng đoán được Y Bối ở đó.
 
Vương Y Bối mím môi, nhưng nghe xong thì cũng chỉ khẽ cười: “Nói thật đi, có phải cậu cảm thấy chúng tớ không hợp nhau hay không?”.
 
Uông Thiển Ngữ im lặng.
 
Vương Y Bối ngày ấy ngây thơ, đáng yêu, một cô gái như vậy thực sự cần một người đàn ông yêu thương, chiều chuộng hết lòng, vĩnh viễn không được để cô ấy rơi lệ, không được khiến cô ấy bị tổn thương.
 
Nhưng Trần Tử Hàn lúc đó không có khả năng ấy. Hơn nữa, Y Bối cũng không phải một cô gái hiểu lòng người khác. Nếu như đánh giá hai người họ có hợp nhau hay không, chỉ có thể nói rằng, thời điểm ấy, họ không hợp nhau.
 
“Cậu đã làm đúng.” Vương Y Bối dựa vào vai Uông Thiển Ngữ. Năm đó, cô và Trần Tử Hàn đã đi tới đường cùng cho dù có gặp mặt thì cũng chỉ mang lại đau khổ cho nhau mà thôi.
 
Đứng trên tầng hai nhìn xuống dưới, Hướng Thần quay đầu lại nói với người phía sau: “Vì sao không giải thích?”.
 
Trần Tử Hàn trầm mặc đứng đó, không trả lời, cũng không bỏ đi.
 
“Thực ra tớ rất muốn biết, cậu có từng hối hận hay không?”
 
Anh liếc nhìn cô: “Không”.
 
Anh chưa từng hối hận, chỉ cảm thấy thật tiếc nuối.
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 39      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
100528
Ngoảnh Lại Hóa Tro Tàn
Tác giả: Tân Di Ổ
view: 290769
Nd: Ngược. SE.
Con đường vấy máu
Tác giả: Kim Bính
view: 407365
Nd: Ngược. HE.
Ma Tôn
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 439295
Nd: HE.
Mộ phần trái tim
Tác giả: Đản đản 1113
view: 342784
Nd: HE.
Thiên Thần Sa Ngã
Tác giả: Tào Đình
view: 237312
Nd: SE.
Bệnh Tình Yêu
Tác giả: Phương Tranh
view: 660745
Nd: HE.
Khi Tình Yêu Đến Lần Nữa
Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
view: 6533290
Nd: HE.
Năm tháng vội vã
Tác giả: Cửu Dạ Hồi
view: 218257
Dấu Mộng
Tác giả: Tuyết Linh Chi
view: 479980
Nd: Ngược. HE.
Ảnh hậu tái sinh
Tác giả: Mị Bảo
view: 319403
Cho Ai Sánh Cùng Trời Đất
Tác giả: Mộc Thanh Vũ
view: 553110
Nd: HE.
Bầy Hạc
Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
view: 353496
Nd: HE.
Hạnh phúc ngay bên cạnh
Tác giả: Xuân Thập Tam Thiếu
view: 413236
Nd: HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 15217529
Em Dám Quên Tôi   view 7173229
Hiền Thê Khó Làm   view 7102365
Không xứng   view 7081868
Thứ nữ sủng phi   view 6943951
Ân nhân quá vô lại   view 6788936
Mưa ở phía tây   view 6712922
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc