Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Trầm vụn hương phai

Tác giả : Tô Mịch   
Chương 31: Vén rèm bí mật
<< Trước    / 114      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

Đường Châu ôn lại một lượt những sự việc đã xảy ra, từ lúc bắt đầu khi họ tiến vào mộ địa, cho đến những gì mắt thấy tai nghe trong làn nước giếng lạnh lẽo tối qua, càng nghĩ càng cảm thấy có điều không ổn. Thạch thất nơi để quan tài của vị tiền triều nương nương kia ở phía sau còn có một mật đạo khác, trong khi những mộ thất bình thường dùng đặt quan tài thường chỉ có duy nhất một lối ra vào mà thôi. Hơn nữa trong mật đạo còn bố trí đoạn long thạch lõi đúc huyền thiết khắp nơi, gian thạch thất ở cuối mật đạo thì lại bài trí quá ư phong nhã, so với bản thân mộ địa rất không hài hòa.

 Sau khi hắn và Nhan Đàm bị đoạn long thạch giam lại bên trong, người tìm thấy bọn họ là Thẩm Tương Quân. Nếu việc hiểu được điểu ngữ chỉ là nàng ta dựng chuyện gạt người, thế thì nàng ta đối với đường đi nước bước trong mộ địa kia vô cùng thông thạo. Nhưng còn thân phận của Đào Tử Khí lại là thế nào? Nàng ta đúng thực như Thẩm Tương Quân đã nói, là một nữ tử lòng dạ rắn rết ư?
 
Lại thêm từ sau đêm qua, hắn đã biết được những lời Thẩm lão gia nói với mình trước đó chỉ là bịa đặt, vậy thì lời nói của Thẩm Di Quân liệu có tin tưởng được chăng? Cha con bọn họ đối với những tình tiết không then chốt gì mấy thì hai miệng một lời, trong khi hễ đả động đến phần trọng yếu nhất của vấn đề thì lại kẻ Bắc người Nam. Trong bọn họ nhất định có một kẻ bóp méo sự thật, hoặc giả lời của cả hai đều là dối trá, vậy thì then chốt của toàn bộ sự tình lại là gì đây?
 
Chân tướng đã dần lộ diện, chỉ còn thiếu một chút manh mối nữa thôi là sự thật sẽ phơi bày trước mắt.
 
Thế nhưng đầu mối dẫn đến chân tướng lại là gì đây?
 
Hắn đang chậm rãi suy nghĩ thì chợt có tiếng gõ cửa từ ngoài vang lên, bèn thuận miệng bảo: “Mời vào.” Một tràng cười lảnh lót như tiếng chuông bạc truyền đến bên tai, Thẩm Tương Quân tung tăng bước vào, trên tay còn bưng một chiếc đĩa, bên trên là mấy quả táo tươi đỏ bóng loáng: “Mấy quả táo này thật đẹp quá đi, khiến ta vừa nhìn thấy đã muốn cắn một miếng, kết quả bị tỉ tỉ mắng, tỉ ấy nói không sạch sẽ.” Nàng ta đặt đĩa táo xuống bàn, miệng tươi cười bảo: “Bây giờ thì ta đã rửa sạch rồi mới đem qua cho ngươi đó, không có dơ đâu.”
 
Đường Châu đưa mắt sang nhìn đĩa táo, lắc đầu đáp: “Ta còn chưa muốn ăn, để lát nữa vậy.”
 
Thẩm Tương Quân mím mím môi: “Vậy cũng được.”
 
Đột nhiên Đường Châu lên tiếng hỏi: “Sư muội của ta đi đâu rồi nhỉ, sao giờ này còn chưa thấy quay về?”
 
Thẩm Tương Quân thoáng ngẩn người: “Ta không có gặp qua nàng ấy, để ta đi hỏi tỉ tỉ thử xem có nhìn thấy nàng ấy không.”
 
Đường Châu nghĩ thấy Nhan Đàm cũng không cách nào ra khỏi Thẩm trạch, càng không thể xảy ra chuyện ngoài ý muốn gì, bèn bảo: “Cũng không cần đặc biệt đi hỏi làm gì, muội ấy xưa nay vốn ưa nghịch ngợm, không biết lại chạy đi đâu chơi rồi cũng nên.”
 
Thẩm Tương Quân nằm dài ra bàn, chăm chú nhìn Đường Châu không chớp mắt: “Ta và điểu nhi thường chơi bịt mắt bắt dê, còn hai người thường thích chơi trò gì?”
 
Đường Châu nghĩ qua rồi đáp: “Bắt yêu quái.” Nhan Đàm chính là do hắn thuận tay tóm về.
 
Nàng ta lại hỏi ráo riết: “Bắt về xong rồi sao nữa?”
 
“… Đợi cho yêu quái chạy thoát, lại bắt trở về.” Câu nói này là trăm phần trăm sự thật, “Bởi vì có loại yêu quái rất là lanh mồm dẻo miệng, vậy nên có thể giữ lại để trò chuyện cùng.”
 
Thẩm Tương Quân lúc này đã hoàn toàn ngờ nghệch, lơ đễnh cất lời: “Vậy ư…”
 
Đường Châu không biết nghĩ đến chuyện gì, chợt khẽ bật cười: “Thỉnh thoảng lại còn gặp phải loại yêu vô cùng am hiểu nhân tình thế thái, có biệt tài vỗ mông ngựa, ưa nhõng nhẽo, nói chuyện chỉ toàn lựa lời dễ nghe mà chẳng liên quan gì đến chính sự.”
 
Thẩm Tương Quân nhìn hắn, lời không nhịn được bật ra khỏi miệng: “Ta cảm thấy ngươi không giống như đang nói yêu quái, ngược lại rất giống như… ta cũng không nói ra được rốt cuộc là cái gì, tóm lại là yêu quái chắc chắn không có thú vị như vậy.”
 
Đường Châu thoáng giật mình, đột nhiên cảm thấy đồ vật trước mắt dường như đều đang bắt đầu lắc lư chao đảo. Hắn gắng sức chống đỡ thân người đứng dậy nhưng lại cảm thấy toàn thân không còn chút sức lực nào, hai chân loạng choạng lùi về sau mấy bước, ngã ngồi ra mép giường. Thẩm Tương Quân thấy hắn như vậy thì nhảy chồm dậy, tất tả chạy ra khỏi phòng la to: “Tỉ tỉ, tỉ tỉ mau lên, ở đây có người bị bệnh nè! Tỉ tỉ mau tới xem đi!”
 
Đường Châu gập gối lại, phát hiện bản thân rất nhanh nữa thôi đến cả nhúc nhích một ngón tay cũng không còn sức. Hắn tập trung tinh thần, thu nhặt chút sức lực ít ỏi còn sót lại cắn mạnh vào đầu lưỡi, vị máu tanh nhàn nhạt tức thì trào ra từ khóe miệng.
 
Trước cửa có tiếng bước chân vang lên, Thẩm Tương Quân đã quay trở lại, chìa tay ra đỡ lấy hắn: “Ngươi bị đau chỗ nào? Có nghiêm trọng lắm không? Tỉ tỉ của ta không biết đi đâu mất rồi, để ta đi tìm lần nữa!”
 
Đường Châu không khỏi cười khổ: “Cô nương tìm nàng ấy làm gì?” Hắn nhất định đã bị người khác bỏ thuốc nên mới không cựa nổi mình, thế nhưng lại nghĩ không ra rốt cuộc là làm thế nào trúng độc. Nhìn cách hành sự loạn như cào cào của Thẩm Tương Quân, hắn chỉ có thể khẽ buông một tiếng thở dài, nàng ta phỏng chừng chuyện gì cũng không hay biết, hơn nữa chuyện gì cũng không giúp được.
 
Thẩm Tương Quân kéo lấy tay hắn, dốc hết sức định vực hắn dậy, thế nhưng Đường Châu toàn thân không còn chút sức lực nào, chỉ dựa vào sức của mình nàng ta có kéo thế nào cũng không xê dịch khỏi chỗ. Nàng ta sốt ruột giậm chân đứng dậy, ít lâu sau lại bảo: “Ta đi tìm tỉ tỉ lần nữa!”
 
Chẳng mấy chốc sau, một bóng người yểu điệu đã xuất hiện trước cửa phòng. Thẩm Di Quân sắc mặt ảm đạm ung dung tiến từng bước đến gần, khuôn mặt chậm rãi tiến tới dán sát trước mắt Đường Châu, môi nở một nụ cười cổ quái: “Quả nhiên, là hồn phách tinh thuần nhất…”
 
Đường Châu tuy cả người không thể động đậy nhưng tâm vẫn thanh tĩnh tựa nước: “Hóa ra là ngươi.” Hắn tối qua rơi vào giếng sâu, hiện giờ không thể cử động, xem ra là do Thẩm Di Quân đã động tay chân gì trong trà nước. Nàng ta sắp đặt để hắn tai nghe mắt thấy những gì Thẩm lão gia đã làm, e cũng chỉ là một trò che mắt cốt để nhử hắn vào tròng.
 
Thẩm Di Quân nhìn hắn gật đầu: “Ta biết công tử nhất định sẽ lui tới đó xem xét, cũng biết công tử sẽ nhìn thấy cha ta ở đấy chôn người. Công tử vốn dĩ đã không tin tưởng ông ấy, sau khi phát giác ra những việc kia nữa thì chỉ còn có nước tin lời ta thôi, không phải sao?” Nàng ta âu yếm nhìn Đường Châu, trong mắt như có ánh lửa thiêu đốt: “Hồn phách của công tử tinh thuần như vậy, ta thực sự ham thích quá độ, vốn dĩ ta chẳng hề muốn dùng cách này đối xử với công tử đâu.”
 
Đường Châu nhìn nàng ta vươn tay sang, những ngón tay chậm rãi khẽ trượt trên mặt hắn. Ở khoảng cách gần thế này, hắn có thể nhìn thấy rõ có một nốt ruồi ở bên khóe miệng nàng ta. Thẩm Di Quân lại cất lời, âm giọng mềm mại như nước: “Đường công tử, với tướng mạo anh tuấn thế này, nữ tử nào nhìn thấy công tử cũng sẽ đều đem lòng yêu mến. Ta cũng không muốn công tử biến thành bộ dạng khô rút nhăn nheo kia đâu, nhưng chẳng còn cách nào khác…”
 
Đường Châu nhếch mép cười khẩy: “Không cần làm ra vẻ nữa.”
 
Thẩm Di Quân nhìn hắn chằm chằm, môi nở một nụ cười như hoa xuân đua nở: “Công tử yêu thích Tương Quân, hay là yêu thích ta nhiều hơn một chút?”
 
Đường Châu chẳng buồn để ý nàng ta, không nói không rằng nhắm hai mắt lại.
 
Chợt một giọng nói nhỏ nhẹ mang theo ý cười vang lên gần sát bên tai: “Huynh ấy dĩ nhiên là yêu thích nàng nhiều hơn một chút rồi, nàng có tin hay không?”
 
Đường Châu mở to hai mắt, chỉ thấy Thẩm Di Quân sắc mặt tái nhợt, người khẽ run run nhưng miệng còn cố quát lớn: “Ngươi là ai? Là người hay quỷ?” Nàng ta hoảng loạn đứng thẳng người dậy, ánh mắt quét qua tứ phía nhưng lại tuyệt nhiên không thấy lấy một bóng người. Chợt nàng ta cảm thấy có một bàn tay ướt át chạm nhẹ lên cổ, giọng nói ban nãy lại khẽ cười bảo: “Ta là quỷ, là một con quỷ nước bị chết đuối…”
 
Thẩm Di Quân đưa tay lên sờ sờ cổ, chỉ thấy dính trên tay là một mảng rêu xanh trơn nhớt, tức thì giật nảy người lên như vừa bị roi quất vào: “Ngươi ra đây! Đừng tưởng ngươi biến thành quỷ thì ta đây sẽ sợ ngươi!”
 
Đường Châu nghe ra được giọng nói kia chính là Nhan Đàm, chỉ có điều phản ứng của Thẩm Di Quân, phải nói là vô cùng kì quái.
 
“Ta biết là ngươi sẽ không sợ ta, mà ta cũng chẳng muốn ngươi phải sợ ta đâu. Ngươi nếu như mà sợ ta thì không có vui nữa rồi.” Thẩm Di Quân quay người hết hai vòng liền mà vẫn không thấy bóng dáng Nhan Đàm, thế nhưng lại có cảm giác cứ như đối phương đang áp sát miệng vào tai mình nói chuyện vậy. Tơ máu vằn lên trong mắt, nàng ta quát lớn: “Ngươi ra đây cho ta, đừng có mà ở đó nhập vai quỷ thần!”
 
Một tiếng thở dài khe khẽ vang lên: “Ta vốn dĩ đã không phải người, không nhập vai quỷ thần thì biết làm gì bây giờ? Đáng lẽ ta nên ra gặp mặt nàng mới phải, dù gì thì cũng là nàng hại ta ra nông nỗi này. Thế nhưng bộ dạng hiện giờ của ta thực sự quá là khó coi, bộ dạng như vậy để người khác nhìn thấy mình, trong lòng ta cũng sẽ không được dễ chịu.”
 
Đường Châu mơ hồ đã nghe ra được ẩn tình bên trong, hẳn là Thẩm Di Quân trước đó đã hạ độc thủ gì đó với Nhan Đàm, nhưng nàng ta lại không hề biết Nhan Đàm không phải phàm nhân mà lại là yêu.
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 114      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
83739
Hoa Thiên Cốt
Tác giả: Fresh Quả Quả
view: 586379
Vương phi trở về
Tác giả: Thục Khách
view: 667131
Tiểu hoàng không phải tiên
Tác giả: Thục Khách
view: 575976
Nd: Ngược. HE.
Bạn trai hút máu của tôi
Tác giả: Mạc Nhan
view: 174688
Nd: HE.
Thượng Tiên
Tác giả: Thị Kim
view: 405511
Nd: HE.
Câu chuyện Phù sinh
Tác giả: Sa La Song Thụ
view: 496563
Nd: HE.
Mạnh Bà Truyền
Tác giả: Lý Triều Cẩn
view: 458762
Nd: SE.
Thoát cốt hương
Tác giả: Fresh Quả Quả
view: 287164
Nd: SE.
Bàn ti động 38 hào
Tác giả: Vệ Phong
view: 521695
Nd: HE.
Tiên nghịch
Tác giả: Nhĩ Căn
view: 344432
Liệt Hỏa Như Ca
Tác giả: Minh Hiểu Khuê
view: 357513
Nghìn Năm
Tác giả: Thập Tứ Khuyết
view: 464118
Nd: Ngược. SE.
Mùa hoa rơi gặp lại chàng
Tác giả: Thục Khách
view: 418592
Nd: HE.
Quỷ Dạ Xoa
Tác giả: Hắc Khiết Minh
view: 278409
Nd: Ngược. HE.
Uyên ương lệ
Tác giả: Lâu Vũ Tình
view: 287576
Nd: HE.
Vô Tâm
Tác giả: Đạm Anh
view: 6105840
Nd: Ngược. HE.
Trọng sinh
Tác giả: Lâu Vũ Tình
view: 317961
Nd: HE.
Tam Thiên Nha Sát
Tác giả: Thập Tứ Lang
view: 289739
Nd: HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 15032644
Hiền Thê Khó Làm   view 6967229
Em Dám Quên Tôi   view 6945393
Không xứng   view 6904708
Thứ nữ sủng phi   view 6809845
Ân nhân quá vô lại   view 6664924
Mưa ở phía tây   view 6587880
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc