Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Cuộc chiến hôn nhân

Tác giả : Cống Trà   
Chương 29: Chim Sẻ Đứng Sau
<< Trước    / 76      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
 Nhị Công chúa và Sử Bình Tá nhìn qua khe hở, thấy một cách vô cùng rõ ràng, gương mặt xinh đẹp của Nhậm Hiểu Ngọc có phần vặn vẹo, hết sức dọa người.
 
Đợi Nhậm Hiểu Ngọc và Đào Tâm đi khỏi, Nhị Công chúa thở ra một hơi, quay sang hỏi Sử Bình Tá: “Ngươi có nghe được Nhậm Hiểu Ngọc nói gì không?”
 
Sử Bình Tá lắc lắc đầu, “Không nghe rõ lắm, nhưng có thể đoán được ít nhiều.” “Ồ, nói nghe một chút coi!”
 
“Đương nhiên là gài bẫy trả thù Liễu Trạng nguyên, để Liễu Trạng nguyên hối cũng không kịp.” Sử Bình Tá nhíu mày, “Đắc tội nữ nhân quả là không hay ho gì.” Nhị Công chúa ở trong cung ngột ngạt lâu ngày, khó khăn lắm mới được ra ngoài, lại thấy một vở kịch hấp dẫn thế này, hưng phấn đến mức quên khuấy việc mình đang kẹt trong lòng hòn giả sơn, hét lên: “Chúng ta mau đi ra, xem xem Nhậm Hiểu Ngọc muốn giở thủ đoạn gì để hại người.” May là Sử Bình Tá sức khỏe tốt, rốt cục đẩy được hòn đá ra, hai người chui ra khỏi lòng hòn giả sơn, lặng lẽ tìm kiếm bóng dáng chủ tớ Nhậm Hiểu Ngọc để bám theo.
 
Sử Bình Tá sang năm đi thi, thời gian gầy đây hay gặp gỡ với nhóm tú tài cũng thi năm tới, nhóm tú tài đó rất khâm phục sự uyên bác của Trạng nguyên khoa trước là Liễu Vĩnh, mỗi khi nói đến ai nấy đều có vẻ mặt vô cùng hâm mộ khiến Sử Bình Tá cũng dần hâm mộ Liễu Vĩnh theo, bây giờ thần tượng sắp bị kẻ khác hãm hại, tự nhiên muốn đuổi theo, tìm thời cơ thích hợp nhắc nhở một câu.
 
Nhị Công chúa cũng muốn xem một màn náo nhiệt, chờ Liễu Vĩnh rơi vào hoàn cảnh không thể đảo ngược tình thế, cô ấy sẽ ra tay hành động, cứu một mạng người, thể hiện sự thông minh tài trí của công chúa. Chu Minh Dương đứng cách đó không xa nhìn qua ống nhòm, thấy Liễu Vĩnh và Nhậm Hiểu Ngọc gặp riêng, không khỏi giận dữ, “Tên khốn nạn một chân đạp hai thuyền, cẩn thận không té sông chết đuối, chờ về nhà ta sẽ nói với mẹ, không thể gả Mẫn Mẫn cho hắn.” Chu Tư giật ống nhòm của Chu Minh Dương để nhìn, cũng nổi giận, “Liễu Vĩnh giỏi lắm, ngoài sáng thì ân cần với Mẫn Mẫn, trong tối lại thân mật với Nhậm Hiểu Ngọc, hôm trước đề cập đến Nhậm Hiểu Ngọc, hắn còn làm ra vẻ không muốn nhắc đến, em còn tưởng hắn đã nói chuyện dứt khoát với Nhậm Hiểu Ngọc rồi!”
 
Hai anh em nói chuyện, thấy Liễu Vĩnh đứng nói chuyện với Nhậm Hiểu Ngọc một hồi rồi đi trước, Nhậm Hiểu Ngọc gọi một tỳ nữ tới thì thầm mấy câu rồi cũng đi, liền quyết định nhất định phải cho Liễu Vĩnh và Nhậm Hiểu Ngọc biết tay.
 
“Đại ca, Bình Tá và Nhị Công chúa tự ra khỏi hòn giả sơn rồi.” Chu Tư nhìn qua ống nhằm, “chẹp” một tiếng: “Bình Tá bộ dạng thật thà, không ngờ cũng thủ đoạn thế, chưa gì Nhị Công chúa đã như chim nhỏ nép vào bên người rồi.”
 
“Để ta xem nào!” Chu Minh Dương giật ống nhòm nhìn lên, ha ha cười nói: “Đại công cáo thành! Đi, chúng ta bám theo, chờ thời cơ thích hợp thì đẩy một cái, tác thành đến cùng cho bọn hắn.” “Thời gian tốt thế này, vậy mà chúng ta lại chỉ có thể rình mò người khác hẹn hò!” Chu Tư than vãn, nhất thời lại nghĩ đến Liễu Vĩnh và Nhậm Hiểu Ngọc, co tay thành nắm đấm nói: “Đại ca, chúng ta phải nghĩ cách để Mẫn Mẫn nhìn rõ bản chất Liễu Vĩnh, tránh việc Mẫn Mẫn không dứt được lòng.”
 
Chu Minh Dương búng búng ngón tay nói: “Đương nhiên không thể nhân nhượng Liễu Vĩnh.” “Đại ca, anh nóng lòng thoát khỏi Nhị Công chúa, hay là phải lòng cô nương nhà ai rồi?” Chu Tư lại không kiềm chế được hỏi han thăm dò: “Dạo này mải chú ý tiểu Mị, em ít để mắt đến các cô nương khác, chưa thấy có ai vừa mắt, không biết đại ca có ai để giới thiệu không?”
 
“Có chuyện nói thẳng, đừng lòng vòng mất thời gian của ta.” Chu Minh Dương liếc xéo Chu Tư, “Vậy em nói thẳng!”, Chu Tư cười hề hề nói: “Đại ca ưng ý tiểu Mị cũng không sai, chỉ có điều tiểu Mị tuy tốt, nhưng nếu muốn làm chính thất chỉ sợ mất lòng Thái hậu, nhưng nếu làm thiếp, tiểu Mị tự nhiên là không chịu, bây giờ đại ca nghĩ cách để tiểu Mị không gả đi được, kéo dài thêm một thời gian nữa, tiểu Mị bị bỏ rơi, nôn nóng sốt ruột, đại ca chỉ vừa giang tay, mỹ nhân liền nhào vào lòng, đến lúc đó, vợ lớn vợ bé gì đều do đại ca định đoạt, thiên hạ còn xuýt soa khen ngợi, rằng đại ca xót xa cô gái yếu đuối, không nhẫn tâm nhìn nàng sống bơ vơ nửa đời còn lại, về phần tiểu Mị cũng cảm kích đại ca, toàn tâm toàn ý ái mộ đại ca, không có suy nghĩ khác.”
 
Nhãn thần Chu Minh Dương lóe lóe, cười xấu xa, duỗi ngón tay cốc lên trán Chu Tư nói: “Sai hoàn toàn, ta chỉ coi tiểu Mị như em gái, một lòng suy nghĩ cho em ấy thôi.”
 
Điêu trẹo họng, Chu Tư trợn mắt, nhìn Sử Bình Tá và Nhị Công chúa bắt đầu đi, liền cùng Chu Minh Dương bám theo.
 
Lúc này, Hoa Quận vương đã đi sang phía bên kia của ao sen, hắn gập cây quạt đánh bộp, vẫy tay về phía góc tối, quả nhiên có thị vệ đi ra hỏi hắn có gì sai bảo, hắn vừa nói mấy câu, thị vệ liền tỏ vẻ khó xử, hắn nói: “Phủ Trưởng Công chúa là chỗ nào chứ, chẳng lẽ có tên thích khách nào bất ngờ đột nhập được sao? Có vị tiểu thư đến đây tản bộ, vô ý làm rơi đồ xuống ao, không phải còn có ta ở đây sao? Kêu các ngươi lui xuống thì lui xuống đi, sau nửa canh giờ nữa hãy đến, có chuyện gì ta chịu trách nhiệm.” Đùa, ta tìm Mẫn Mẫn tâm sự, nếu Mẫn Mẫn có phản ứng gì, các ngươi liền nhảy ra, vậy ta còn làm ăn gì nữa?
 
Chờ thị vệ lui xuống, Hoa Quận vương mới đi về phía lương đình, cao giọng hô: “Mẫn Mẫn!”
 
Chu Mẫn Mẫn nghe tiếng thì giật nảy mình, vội cùng Lâm Mị đứng lên, thi lễ, “Bái kiến Quận vương!”
 
“Không cần đa lễ!” Hoa Quận vương khoát tay, vào lương đình, nói với Lâm Mị: “Ta muốn nói chuyện riêng với Mẫn Mẫn, cô hãy tạm tránh mặt!” Nói chuyện riêng? Chu Mẫn Mẫn sợ run cầm cập, duỗi tay nắm chặt tay áo Lâm Mị, ra sức kéo kéo, ra hiệu cho Lâm Mị đừng đi: “Quận vương có gì xin cứ nói đi.” Hoa Quận vương nhìn thấy động tác đó của Chu Mẫn Mẫn, nở nụ cười thân thiết, ấm giọng nói: “Bảo em gái em tránh đi rồi nói.”
 
Chu Mẫn Mẫn không còn cách nào, đành buông tay, nhỏ giọng dặn Lâm Mị: “Em đi loanh quanh gần đây thôi, nghe ta gọi thì quay lại ngay, không được chậm trễ.” Lâm Mị đáp lại một tiếng, nhanh chóng nhìn Hoa Quận vương một lượt, Hoa Quận vương đúng lý hợp tình đi đến, nói muốn nói chuyện riêng với Chu Mẫn Mẫn, lại quang minh chính đại bảo nàng tránh mặt, chắc cũng chẳng làm chuyện đồi bại kinh khủng gì. Lâm Mị vừa suy nghĩ vừa cất bước đi, quay đầu nhìn lên, mới phát hiện ao sen thật quá lớn, bờ ao trồng cây đại thụ, không xa là mấy lương đình nằm ở các hướng khác nhau, lương đình Chu Mẫn Mẫn nói chuyện với Hoa Quận vương chỉ còn thấp thoáng không rõ ràng, không nghe thấy tiếng hai người đó nữa, chỉ còn tiếng tiêu vẳng đến từ xa.
 
Chợt nhớ trước kia, nhà nàng cũng có ao sen, mỗi lần đến tiết Đoan Ngọ, hoa sen nở rộ, hương sen say lòng người, mẹ thường sai người hái lá sen để bọc bánh tét. Tuy cha thường vắng nhà, nhưng không bao giờ vắng mặt vào tiết Đoan Ngọ, đến tối, nhất định mẹ sẽ bầy một bàn ăn cạnh ao sen, cả nhà vừa ngắm ao sen vừa ăn bánh tét, phụ thân còn thổi tiêu, thậm chí làm thơ, tuy là lúc ấy nàng còn nhỏ, nhưng vẫn cảm nhận được những tháng ngày đấy thật hạnh phúc biết bao. Sau đó mẹ mất, cha không đi đâu nữa, cũng không bao giờ thổi tiêu hay ngâm thơ, cảnh nhà ngày một sa sút… Lâm Mị khẽ thở dài một cái, phu nhân Vĩnh Bình Hầu nhớ tình xưa, nhận nàng làm nghĩa nữ, Chu Mẫn Mẫn cũng đối xử với nàng như chị em ruột thịt, nhưng Hầu phủ chỉ là nơi ăn nhờ ở đậu, chung quy nàng sẽ phải gả đến nhà khác, chỉ hy vọng không xuất hiện một Tô Trọng Tinh thứ hai thôi!
 
Liễu Vĩnh đứng ở chỗ hẻo lánh, ngửa đầu nhìn trời, có lẽ là do tối nay quá náo nhiệt, lại có lẽ là do vừa nói chuyện với Nhậm Hiểu Ngọc, không hiểu sao hắn cảm thấy rất cô đơn, muốn tìm Chu Mẫn Mẫn ngỏ lời, lại phát hiện bản thân không chút vui mừng, hắn khẽ thở dài, xem xét phương hướng, đi về phía ao sen. Vòng qua rặng liễu, nhìn quanh thăm dò, thấy dưới ánh đèn lồng sáng ngời, trong lương đình có một đôi nam nữ đang nói chuyện. Liễu Vĩnh dừng bước, hắn nhìn thấy rất rõ ràng, Hoa Quận vương đang nói gì đó với Chu Mẫn Mẫn, Chu Mẫn Mẫn cúi mặt, hai tay nắm chặt vạt áo, rõ ràng là vô cùng hồi hộp.
 
Liễu Vĩnh mặt không đổi sắc nhìn cảnh tượng trong lương đình, thấy đầu Chu Mẫn Mẫn càng lúc càng cúi thấp hơn, đột nhiên ngẩng phắt lên, bối rối như con thỏ bị đuổi, chẳng thèm nhìn phía trước mà xông ra ngoài, thành ra thiếu chút nữa là va vào cây cột, Hoa Quận vương giống như khẩn cấp, lại nói một câu gì đó, duỗi tay kéo tay áo Chu Mẫn Mẫn, Chu Mẫn Mẫn bị kéo lại, tránh không kịp, đứng sững đó rồi Hoa Quận vương đi vòng đến trước mặt cô ấy nói chuyện, Chu Mẫn Mẫn lùi lại phía sau một bước, đột nhiên ngất xỉu, Hoa Quận vương kéo Chu Mẫn Mẫn ôm vào trong ngực, vừa vỗ nhẹ lên mặt cô ấy vừa nói gì đó.
 
Bà vú thật sự cầu được cho ta quẻ thẻ hôn nhân tốt lành nhất? Liễu Vĩnh tự cười chua chát, nhẹ nhàng xoay người, men theo ao sen đi về hướng ngược lại. Thất vọng sao? Hình như không phải thế. Thương tâm? Càng không giống. Duy nhất có, là cảm giác hoang đường.
 
Đào Tâm đứng ở trong góc tối, chờ Liễu Vĩnh chậm rãi đi tới, thình lình đi ra chúc phúc, “Bái kiến Liễu Trạng nguyên!” Trong lúc nói thì tay áo giương lên, ngón tay giấu trong tay áo nhíu lại, một tia bột phấn vô thanh vô tức bắn vào tay áo Liễu Vĩnh, thoáng cái liền tiến sâu vào trong tay áo.
 
“Uhm!” Liễu Vĩnh nhận ra Đào Tâm là tỳ nữ bên cạnh Nhậm Hiểu Ngọc, sinh lòng cảnh giác, khoát tay đi trước. Liễu Vĩnh đi thêm một hồi chợt thấy một bóng dáng yêu kiều dựa trên lan can, ngơ ngẩn ngắm hoa sen, giống như lòng đầy tâm sự, ra là Lâm Mị.
 
“Lâm tiểu thư!” Liễu Vĩnh thấy Lâm Mị đứng một mình, đột nhiên muốn trò chuyện với nàng, nhưng vừa gọi được một tiếng thì lại cảm thấy như lỡ lời, thấy Lâm Mị quay đầu lại, bèn nói: “Chỗ này vắng vẻ, cẩn thận kẻo rơi xuống nước, em về chỗ đông người đi vẫn hơn!” `
 
Thấy Liễu Vĩnh đột nhiên xuất hiện, Lâm Mị không khỏi vô thức nhìn về phía Chu Mẫn Mẫn ở trong lương đình, đang muốn nói chuyện, lại thấy Liễu Vĩnh lên tiếng trước: “Chu tiểu thư có Hoa Quận vương chiếu cố, tự nhiên sẽ về sau, em không cần lo lắng.”
 
Không phải hắn vẫn thân mật gọi là Mẫn Mẫn sao, sao đột nhiên lại đổi cách xưng hô, gọi bằng Chu tiểu thư? Lâm Mị ngẩn ra, nghĩ đến thái độ vừa rồi của Hoa Quận vương, không lẽ Hoa Quận vương có ý với Mẫn Mẫn? Không lẽ Liễu Vĩnh đã bắt gặp cảnh gì? Nàng nghĩ phải nhanh quay về lương đình, bèn chúc phúc Liễu Vĩnh, vòng qua rặng liễu đi về phía lương đình.
 
Liễu Vĩnh thở dài khe khẽ, đứng ở chỗ Lâm Mị vừa ngồi ngắm hoa sen, không khí như còn vương chút hương thơm từ người Lâm Mị, hắn khẽ cười, nhất thời cúi đầu, lại thấy dưới chân có một vật gì, cúi đầu nhặt lên nhìn, là một túi thơm tương đối tinh xảo, tỏa ra mùi hương bạc hà, hắn nhẹ nhàng vuốt ve túi thơm, kẽ lên mũi ngửi, dây đeo của túi thoang thoảng một mùi thơm như hoa lan mà lại không phải hoa lan, ma mị quyến rũ giống hệt hương thơm hắn ngửi được đêm đó, hắn bèn nhét túi thơm vào trong áo.
 
Lâm Mị vừa đi vừa vô thức sờ sờ túi thơm, sờ không thấy liền giật mình kinh hãi, đêm nay đông người, nếu đột nhiên nhũn người ra đó thì biết làm sao bây giờ?
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 76      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
231956
Thịnh Thế Trà Hương
Tác giả: Thập Tam Xuân (Shisanchun)
view: 2140752
Nd: HE.
Thái tử phi thăng chức ký
Tác giả: Tiên Chanh
view: 563513
Nd: Sủng. HE.
Yêu thương ma cà rồng
Tác giả: Mạc Nhan
view: 817820
Nd: Sủng. HE.
Thương Ly
Tác giả: Tuyết Linh Chi
view: 1256394
Phượng ẩn thiên hạ
Tác giả: Nguyệt Xuất Vân
view: 2578193
Nd: Ngược. HE.
Mắt trái
Tác giả: Đản đản 1113
view: 1603813
Nd: HE.
Bộ bộ kinh tâm
Tác giả: Đồng Hoa
view: 985504
Nd: SE.
Tình yêu thứ ba
Tác giả: Tự Do Hành Tẩu
view: 824515
Nd: Sủng. SE.
Chỉ là Hoàng hậu
Tác giả: Vu Tình
view: 1964313
Nd: HE.
Gấm rách
Tác giả: Phỉ ngã tư tồn
view: 804121
Nd: Ngược. SE.
Đại mạc dao
Tác giả: Đồng Hoa
view: 981178
Nd: Sủng. HE.
Cuộc chiến hôn nhân
Tác giả: Cống Trà
view: 1795393
Nd: HE.
Thâu Trọn Gió Xuân
Tác giả: Thị Kim
view: 2642568
Nd: Ngược.
Thất thân làm thiếp
Tác giả: Nguyệt sinh
view: 2547293
Nd: Ngược. HE.
Phế Hậu Tướng Quân
Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
view: 813700
Nd: Ngược. SE.
Thời niên thiếu không thể quay lại ấy
Tác giả: Đồng Hoa
view: 1155042
Nd: Sủng. SE.
Thịt thần tiên
Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
view: 892907
Đông cung
Tác giả: Phỉ ngã tư tồn
view: 897645
Nd: Ngược. SE.
Trường tương tư full - tập 1, 2, 3
Tác giả: Đồng Hoa
view: 6188137
Nd: Sủng. HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 15318984
Em Dám Quên Tôi   view 7317017
Không xứng   view 7239561
Hiền Thê Khó Làm   view 7222463
Thứ nữ sủng phi   view 7034694
Ân nhân quá vô lại   view 6883799
Gia cố tình yêu   view 6823750
Mưa ở phía tây   view 6816952
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc