Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Tiểu Yêu chỉnh trang đầu tóc, Cảnh rút chiếc trâm đã xô lệch, cài lại giúp nàng.

 
Tĩnh Dạ thưa:
 
– Tỳ nữ của tiểu thư Hinh Duyệt vừa tới hỏi có phải Vương cơ đang ở đây, em trả lời là có, cô ấy đã về bẩm báo lại, có lẽ lát nữa tiểu thư Hinh Duyệt sẽ tới đây.
 
Tiểu Yêu bỗng thấy bối rối, nàng bật dậy nhưng Cảnh đã kéo nàng ngồi xuống.
 
– Vẫn còn đủ thời gian để nàng chỉnh trang lại.
 
Tiểu Yêu chải lại tóc, kiểm tra y phục, rồi hỏi Cảnh:
 
– Ổn chưa?
 
Cảnh âm yếm nhìn nàng, mỉm cười gật đầu.
 
Tiểu Yêu bước đến bên cửa sổ, hít một hơi thật sâu, cố gắng lấy lại bình tĩnh.
 
Cảnh bảo:
 
– Hinh Duyệt tới rồi.
 
Có tiếng gõ cửa, Tĩnh Dạ ra mở cửa, Hinh Duyệt bước vào.
 
– Cảnh huynh!
 
Hinh Duyệt chào Cảnh rồi quay sang Tiểu Yêu, Tiểu Yêu gật đầu với cô ấy, Hinh Duyệt cười rạng rỡ:
 
– Chúc mừng, chúc mừng!
 
Tiểu Yêu nói:
 
– Phải cảm ơn Cảnh huynh vì đã chịu nhận cô học trò kém cỏi này.
 
Hinh Duyệt tươi cười:
 
– Tiểu Yêu muốn học đàn thì phải lựa một cây đàn trước đã. Tôi có bốn cây đàn quý, lát nữa sẽ đưa cô đi lựa một cây.
 
Tiểu Yêu xua tay:
 
– Không cần đâu.
 
Nàng đâu có ý định học đàn nghiêm túc. Nàng thà dùng toàn bộ số thời gian học đàn để chế thuốc độc còn hơn, vừa có thể giữ mạng lại có thể sát thương kẻ khác. Nàng vốn là người rất thực tế.
 
Hinh Duyệt lại cho rằng Tiểu Yêu ngại ngần, khách sáo:
 
– Cô đừng khách sáo như vậy, tôi cũng không dùng hết mà.
 
Cảnh giải vây giúp Tiểu Yêu:
 
– Cô ấy mới học, chưa cần dùng đàn tốt. Ngày mai ta sẽ đưa cô ấy đi chọn một cây.
 
Hinh Duyệt cảm thấy Cảnh nói có lý:
 
– Cũng đúng. Nhưng mai muội bận mất rồi, không thể đi cùng hai người.
 
Tiểu Yêu nói:
 
– Cô bảo không nên khách sáo kia mà, cô cứ bận việc của cô đi, tôi lo việc của tôi.
 
Hinh Duyệt khất lỗi:
 
– Tôi nói sai rồi. Cảnh huynh, tối nay chúng ta cùng dùng bữa để Tiểu Yêu kính rượu sư phụ nhé.
 
– Được.
 
Cảnh gật đầu đồng ý.
 
Sáng hôm sau, Cảnh đưa Tiểu Yêu đi mua đàn.
 
Đây không phải lần đầu họ dạo phố cùng nhau, nhưng là lần đầu họ được đi riêng. Tâm trạng của Tiểu Yêu và Cảnh rất khác lạ khi cả hai được đi bên nhau giữa thanh thiên bạch nhật, trên phố xá đông đúc.
 
Nụ cười rạng rỡ trên môi Tiểu Yêu suốt đường đi, nàng rất vui. Cảnh cũng rất vui, ánh mắt chàng như mùa xuân phơi phới.
 
Cảnh đưa Tiểu Yêu đến tiệm nhạc cụ. Người bán hàng là một kẻ nhạy bén, nhác thấy phong thái của Cảnh đã lập tức mời họ vào phòng dành cho khách đặc biệt. Anh ta đốt hương, rót trà và đem những cây đàn tốt nhất dành cho người mới học vào phòng, cuối cùng ngoan ngoãn lui ra ngoài.
 
Cảnh để Tiểu Yêu tự chọn cây đàn mà nàng thích, nhưng nàng bảo:
 
– Chàng chọn cây nào cũng được, em đâu có muốn học đàn thật đâu.
 
Nhưng Cảnh vẫn lựa chọn kỹ càng.
 
Chàng ngắm nghía từng cây, Tiểu Yêu thì ngắm chàng. Khóe môi Cảnh uốn cong, chàng ngẩng lên, lướt ánh nhìn tới cặp mắt long lanh, bờ mi dài của Tiểu Yêu, rồi chầm chậm đỗ xuống làn môi nàng. Tiểu Yêu đỏ mặt, vội vã cúi đầu, vờ như đang kiểm tra dây đàn.
 
Cảnh siết tay nàng, Tiểu Yêu chớp chớp đôi mắt, hồi hộp nhìn chàng.
 
Chàng đặt tay nàng trong lòng bàn tay mình:
 
– Ta chỉ muốn nói rằng, ta thấy mình là người đàn ông may mắn nhất trên đời.
 
Tiểu Yêu mỉm cười:
 
– Vì sao?
 
Cảnh cúi người, cầm tay Tiểu Yêu lên, hôn vào lòng bàn tay nàng. Chàng không ngẩng lên, vẫn giữ ở tư thế ấy, tư thế của người thi lễ thành khẩn thỉnh cầu:
 
– Bởi vì ánh mắt nàng nhìn ta, khẩu khí của nàng khi nói với ta, bởi vì mọi thứ nàng làm vì ta.
 
Tiểu Yêu e thẹn, giật mạnh tay khỏi tay chàng, phản bác:
 
– Em nhìn chàng cũng như mọi người thôi, em nói với chàng cũng chẳng dịu dàng chút nào, em thường tức tối, trút giận lên chàng. Đúng là em từng giúp chàng không ít việc, nhưng chàng cũng đã giúp em nhiều mà.
 
Cảnh phì cười, âu yếm bẹo má nàng, rồi quay ra tiếp tục xem đàn. Vì biết trong lòng Tiểu Yêu có mình nên chàng tự tin, thư thái hơn hẳn, không còn phải lo lắng, bồn chồn như trước nữa.
 
Cảnh hỏi Tiểu Yêu:
 
– Cây đàn này thế nào?
 
Tiểu Yêu vờ búng dây đàn:
 
– Chàng thấy được là được.
 
Cảnh gọi người bán hàng vào:
 
– Chúng tôi chọn cây đàn này.
 
Người bán hàng biết đó là cây đàn tốt nhất, giá cả đắt nhất, liền niềm nở thưa:
 
– Vâng, tôi sẽ gói lại ngay.
 
Tiểu Yêu hỏi khẽ:
 
– Đây là tiệm đàn của nhà chàng phải không?
 
– Không phải.
 
– Hả, chàng không ủng hộ việc làm ăn của nhà mình sao?
 
Cảnh mỉm cười, bảo:
 
– Ta thấy đến chỗ này mua mới thực sự là mua quà tặng nàng.
 
Tiểu Yêu mím môi, cười hạnh phúc.
 
Cảnh trao cây đàn cho Hồ Á rồi nói với Tiểu Yêu:
 
– Chúng ta đi bộ về nhé!
 
– Vâng.
 
Cảnh dẫn Tiểu Yêu chầm chậm thả bước trên phố, không định mua thêm đồ gì, chỉ muốn được sóng bước cùng nàng dưới trời nắng trong, trên phố xá đông người.
 
Gặp tiệm ăn vặt, Cảnh mua một ít cổ vịt, chân gà, nhắc người bán hàng gói vào lá sen.
 
Chàng cầm túi đồ ăn trong tay, nói với Tiểu Yêu, người lúc này đang thèm nhỏ cả nước miếng:
 
– Về nhà rồi ăn.
 
– Em thích đồ chàng làm hơn.
 
Cả nàng và Điềm Nhi đều không học được cách nấu món thịt kho tuyệt hảo của Lão Mộc, chỉ có Cảnh.
 
Cảnh cười, bảo:
 
– Được, rồi ta sẽ nấu cho nàng ăn.
 
– Chàng định làm thế nào? Phải giải thích ra sao với Hinh Duyệt?
 
– Nàng không cần bận tâm, miễn đến khi đó nàng có món ngon là được.
 
Tiểu Yêu dẩu môi, cười.
 
Hai người đi bộ về phủ Tiểu Chúc Dung, Cảnh đưa Tiểu Yêu về nơi ở. Tiểu Yêu quyến luyến không muốn rời xa chàng, gương mặt bí xị của nàng hệt như một chú mèo nhỏ tội nghiệp bị bỏ rơi. Cảnh vừa thương vừa hân hoan:
 
– Nghỉ ngơi cho khỏe, sáng mai ta sẽ nấu món ngon cho nàng.
 
Tiểu Yêu gật đầu, buồn thiu cất bước vào nhà, nhưng cứ ba bước nàng lại ngoái đầu nhìn lại.
 
Mỗi buổi sáng Cảnh đều bận rộn việc kinh doanh bên ngoài, Tiểu Yêu bận luyện bắn tên.
 
Sau giấc trưa, Tiểu Yêu vừa tỉnh ngủ, Cảnh đã chờ nàng trong vườn Mộc Tê.
 
Cảnh dạy học rất nghiêm túc, Tiểu Yêu lo Phong Long và Hinh Duyệt sẽ kiểm tra nên cũng nhiệt tình học đàn được một lúc. Nhưng chỉ một lúc mà thôi, sau đó nàng bắt đầu thấy nản:
 
– Phải mất bao lâu nữa mới chơi hay được?
 
– Còn phải xem nàng định nghĩa thế nào là hay?
 
– Nghe người khác chơi đàn thấy dễ chịu hơn. Chàng chơi một bản cho em nghe đi!
 
Đã gần hai mươi năm không chơi đàn, có lần Cảnh nhìn thấy cây đàn khi xưa của mình, theo thói quen, chàng ngồi xuống, đặt tay lên cây đàn, ngay sau đó chàng bỗng nhận ra, những ngón tay của mình không còn như xưa nữa. Những nốt nhạc xưa kia êm ái bao nhiêu, nay vang lên thật kì quặc, chúng nhắc nhở chàng rằng cơ thể này đã trải qua biến cố gì. Từng lời độc địa của anh trai lúc hắn hành hạ, tra tấn chàng cứ vang lên bên tai. Cảnh hất đổ cây đàn, chàng chạy trốn những thanh âm ấy, càng không muốn nhớ lại những đau khổ đó. Chàng tự nhủ suốt đời sẽ không bao giờ chạm vào dây đàn nữa.
 
Nhưng Tiểu Yêu lại nói rằng nàng muốn nghe chàng chơi đàn.
 
Cảnh không thể từ chối lời đề nghị của nàng. Chàng tập trung tinh thần, nín thở, đặt những ngón tay lên dây đàn, nhưng chàng không biết nên chơi bản nhạc nào. Sau những tháng ngày bị tra tấn và sỉ nhục, chàng đã bị đánh cắp cả trái tim biết thưởng thức âm nhạc.
 
Tiểu Yêu cười ngượng ngùng:
 
– Chàng hãy chơi bản nhạc mà tối hôm đó em đã hát cho chàng nghe. Chàng còn nhớ không?
 
Sao chàng quên được!
 
“Chàng là gió thoảng mặt hồ,
 
Thiếp là sen nở bên bờ, gió lay.
 
Gặp nhau tuy chỉ thoáng mây,
 
Nhưng lòng thương mến kiếp này đã trao.
 
Chàng là mây trắng trên cao,
 
Thiếp là trăng tỏ nép vào mây kia.
 
Yêu nhau thề chẳng xa lìa,
 
Sắt son gắn bó, sẻ chia ngọt bùi.
 
Chàng là cây lớn ngất trời,
 
Dây leo là thiếp, trọn đời quấn quanh.
 
Sánh đôi như lá với cành.
 
Tựa nương như thể môi răng cận kề.
 
Nhân gian vui lắm, buồn ghê,
 
Đời người tan hợp, chốn về nơi đâu?
 
Nguyện cùng chàng mãi bên nhau,
 
Không rời xa, mãi bên nhau, không rời...”
 
Tiếng hát của Tiểu Yêu ngân vang trong trí nhớ của Cảnh, khiến chàng dần bình tâm lại. Chàng đặt tay lên dây đàn, những nốt nhạc vang lên, không hoàn mỹ. Nhưng điệu múa của Tiểu Yêu sống động trước mắt chàng, giọng hát của nàng hòa vào tiếng đàn. Nàng ca múa dưới trăng, thì thầm với chàng lời tình tự: Không rời xa, mãi bên nhau, không rời…
 
Chàng chơi lại bản nhạc thêm lần nữa nhưng không phải để đệm cho tiếng hát mà là muốn đáp lại lời nàng:
 
“Ta là gió thoảng mặt hồ,
 
Nàng là sen nở bên bờ, gió lay.
 
Gặp nhau tuy chỉ thoáng mây,
 
Nhưng lòng thương mến kiếp này đã trao.
 
Ta là mây trắng trên cao,
 
Nàng là trăng tỏ nép vào mây kia.
 
Yêu nhau thề chẳng xa lìa,
 
Sắt son gắn bó, sẻ chia ngọt bùi.
 
Ta là cây lớn ngất trời,
 
Dây leo nàng đó, trọn đời quấn quanh.
 
Sánh đôi như lá với cành.
 
Tựa nương như thể môi răng cận kề.
 
Nhân gian vui lắm, buồn ghê,
 
Đời người tan hợp, chốn về nơi đâu?
 
Nguyện cùng nàng mãi bên nhau,
 
Không rời xa, mãi bên nhau, không rời...”
 
Tiểu Yêu lắng nghe tiếng lòng Cảnh, bất giác nàng cuộn mình trong vòng tay chàng, siết chặt eo chàng. Tiếng đàn ngưng lại, Tiểu Yêu thì thào:
 
– Em thích tiếng đàn của chàng.
 
Cảnh tiếp tục chơi đàn, trong lòng chàng đã hết khổ đau, bên tai không còn những lời nhục mạ cay độc, thanh âm dặt dìu khiến tâm hồn chàng bình an, hân hoan. Chàng hạnh phúc, vì giờ đây đã có một người hạnh phúc khi nghe tiếng đàn của chàng.
 
Tĩnh Dạ và Hồ Á đều lao ra khỏi phòng khi nghe thấy tiếng đàn. Họ đưa mắt nhìn nhau, rồi cùng hướng ánh nhìn kinh ngạc về phía căn phòng của Cảnh.
 
Công tử nhà họ đã chơi đàn trở lại! Không những thế, tiếng đàn của cậu ấy ngập tràn niềm vui và hạnh phúc.
 
Tĩnh Dạ từ từ ngồi sụp xuống, đưa tay lên che miệng, nước mắt lăn dài.
 
Mấy năm qua, công tử nhà cô tuy đã trở về Thanh Khâu nhưng cậu không còn là công tử Cảnh của ngày xưa nữa. Tĩnh Dạ tưởng rằng Phòng Phong Ý Ánh sẽ giúp xoa dịu vết thương cho công tử, nhưng cô đã lầm.
 
Vào những ngày đông giá rét, đôi chân thương tật của cậu chủ nhức buốt, đau đớn vô cùng, một tỳ nữ như cô còn phát hiện ra điều ấy, vậy mà Phòng Phong Ý Ánh lúc nào cũng kè kè bên cạnh lại không hề nhận ra, cô ta vẫn miệt mài vui đùa.
 
Phòng Phong Ý Ánh thích tiệc tùng, cô ta cười nói rộn ràng, cô ta chơi đàn, bắn tên, nhận những tràng vỗ tay và rất nhiều lời khen ngợi của khách khứa ở mỗi bữa tiệc, bỏ mặc công tử nhà cô lẻ loi một mình trong phòng.
 
Tĩnh Dạ đem cây đàn yêu thích của công tử đến, cậu ấy không cầm lòng nổi, khẽ chạm vào những dây đàn, nhưng chỉ một lát sau, cậu ấy hất đổ cây đàn, đau khổ cuộn người lại. Vậy mà Ý Ánh không một lời an ủi, chỉ dửng dưng đứng đó, nhìn cậu ấy bằng vẻ thờ ơ, khinh bỉ.
 
Trong một bữa tiệc, có người đề nghị công tử chơi đàn, cậu ấy đã nhẹ nhàng từ chối, người ngoài không hay chuyện xúm lại giễu cợt, kẻ hiểu rõ sự tình là Ý Ánh cũng hùa theo khích bác, cười nhạo.
 
Sau đó, công tử đã trò chuyện rất lâu với Ý Ánh, đề nghị cô ta hủy hôn. Tĩnh Dạ không biết họ đã nói những gì, chỉ thấy rằng kể từ hôm đó, Phòng Phong Ý Ánh thay đổi thái độ hoàn toàn, cô ta trở nên ân cần, dịu dàng, cung kính hệt như hồi Cảnh mới trở về. Nhưng Tĩnh Dạ hiểu rất rõ ràng, cô ta đang đóng kịch.
 
Tĩnh Dạ những tưởng công tử nhà cô sẽ mãi mãi không thể chơi được một bản nhạc hoàn chỉnh, vậy mà hai mươi năm sau, cô dã lại được nghe tiếng đàn của công tử Thanh Khâu.
 
Cảnh sống trong phủ Tiểu Chúc Dung gần nửa năm, từ thu sang đông.
 
Ngày nào Tiểu Yêu cũng đến chỗ chàng. Cảnh miệt mài dạy nàng học đàn, nhưng nàng không thích học, chỉ được một lúc là chán nản, rồi nàng bảo chàng:
 
– Đằng nào sau này hễ em muốn nghe đàn, chàng sẽ chơi cho em nghe thì việc gì em phải học nữa.
 
Việc dạy và học của hai người sau đó biến thành Cảnh chơi đàn, Tiểu Yêu lúc thì gặm cổ vịt do Cảnh tự tay chế biến, lúc thì uống rượu Thanh Mai Cảnh tự tay ủ hoặc cuộn tròn trong chăn nằm trên giường, vừa đọc sách y học vừa chuyện phiếm với chàng.
 
Lần nào gặp nàng Phong Long cũng hỏi han tình hình học hành, Tiểu Yêu chỉ biết cười trừ.
 
Tiểu Yêu quyết định học đàn nghiêm túc, nàng ép chàng nghĩ ra một bản nhạc đơn giản nhất, không cần kỹ thuật, không cần nhịp phách, không cần hiểu nhạc lý, chỉ cần dạy nàng làm thế nào để chơi hết bản nhạc đó là được.
 
Chơi xong bản nhạc đó, Tiểu Yêu hào hứng nói:
 
– Em biết chơi đàn rồi!
 
Nàng chăm chỉ luyện tập mấy ngày liền, cảm thấy mình rất có năng khiếu âm nhạc nên khi Phong Long về phủ, nàng tuyên bố với hai anh em họ:
 
– Tôi sẽ chơi một bản nhạc cho hai người nghe.
 
Cả Phong Long và Hinh Duyệt đều ngồi nghe rất nghiêm túc.
 
Nhưng khi Tiểu Yêu bắt đầu những nốt nhạc đầu tiên, Hinh Duyệt lập tức biến sắc mặt, cô ấy quay sang nhìn Cảnh, Cảnh vẫn ngồi yên lặng, chỉnh tề, hoàn toàn thư thái. Tuy tài đàn của Phong Long thua Hinh Duyệt nhưng dù sao hắn cũng là con nhà trâm anh thế phiệt, cầm kỳ thi họa không món nào không thông thạo, vì vậy có thể nói năng lực thẩm âm của Phong Long cũng rất cao. Hắn nhìn Tiểu Yêu đầy vẻ ái ngại.
 
Đánh xong bản nhạc, Tiểu Yêu háo hức nhìn Phong Long và Hinh Duyệt. Hinh Duyệt vội vã vỗ tay cổ vũ, vì sợ Tiểu Yêu thất vọng, cô ấy nhẹ nhàng bảo:
 
– Rất có khả năng, tiếp tục cố gắng!
 
Phong Long không biết phải nhận xét ra sao. Tiểu Yêu trừng mắt nhìn hắn:
 
– Nếu xem tôi là bạn bè thì hãy nói lời thật lòng!
 
Phong Long tỏ ra khó xử:
 
– Ta nghĩ có lẽ cô sẽ giỏi hơn ở lĩnh vực khác. Sau này nếu có ai đề nghị cô chơi đàn, cô nên từ chối. Đừng buồn, cô xem, ta và Cảnh đâu có giỏi những việc giống nhau.
 
Hinh Duyệt cũng không nhịn nổi nữa, cô ấy bảo:
 
– Tiểu Yêu, cô đã phụ lòng một người thầy giỏi. Sau này nếu có chơi đàn cũng đừng nhận mình là học trò của công tử Thanh Khâu.
 
Cảnh vội xoa dịu:
 
– Không phải do cô ấy, tại ta không có phương pháp thôi.
 
Tiểu Yêu gật đầu:
 
– Tôi rất thông minh mà!
 
Hinh Duyệt vừa thở dài vừa cười:
 
– Thầy giáo quá hiền lành, học trò quá ngỗ ngược nên sự học mới không thành!
 
Tiểu Yêu xông tới, định véo má Hinh Duyệt:
 
– Cô bảo ai ngỗ ngược?
 
Hinh Duyệt vừa cười vừa chạy trốn:
 
– Có tật giật mình!
 
Tiểu Yêu đứng lại, suy ngẫm xem mình “có tật giật mình” hay không. Cả Phong Long và Cảnh cùng cười vang. Tiểu Yêu quyết định không nghĩ ngợi nhiều, phải trị Hinh Duyệt mới được. Hinh Duyệt vội vã trốn sau lưng anh trai, mấy người cùng cười đùa rộn rã.
 
Cuối đông, Cảnh buộc lòng phải quay về Thanh Khâu đón năm mới cùng gia đình và chúc thọ bà nội.
 
Chàng dùng dằng không muốn lên đường, mãi cho đến ngày cuối cùng.
 
Từ Chỉ Ấp về Thanh Khâu, nếu ngồi xe mây chỉ mất một canh giờ, cưỡi tọa kỵ sẽ chỉ mất nửa canh giờ. Nhưng ngày Cảnh trở về, tuyết rơi mù trời, không thể ngồi xe mây, chàng đành phải ngồi xe ngựa, phải mất bốn, năm canh giờ mới tới Thanh Khâu.
 
Tiểu Yêu lo lắng, dặn dò Cảnh phải hết sức thận trọng, nàng còn trao cho Tĩnh Dạ mấy chai thuốc đề phòng khi xe ngựa chậm giờ, chân Cảnh đau thì hãy bôi thuốc cho chàng.
 
Nàng còn căn dặn thêm, nếu Cảnh phải ra ngoài vào những ngày tuyết rơi, đừng quên bôi thuốc lên chân. Nếu trở về mà thấy chân nhức buốt, phải ngâm nước thuốc, nàng đã gói sẵn thuốc cho chàng và xếp trong hành lý.
 
Tĩnh Dạ chăm chú lắng nghe, gật đầu lĩnh ý.
 
Xe ngựa lăn bánh, Tĩnh Dạ ngoái đầu lại vẫn thấy Tiểu Yêu, Phong Long và Hinh Duyệt đứng ngoài cổng phủ. Xe xa dần, Phong Long và Hinh Duyệt đã quay gót vào nhà, Tiểu Yêu là người sau cùng bước đi, nàng vừa đi vừa quay đầu lại nhìn theo bóng xe.
 
Tĩnh Dạ thở dài, nói với Hồ Á:
 
– Giá như Vương cơ trở thành vợ của công tử nhà chúng ta thì tốt biết mấy!
 
Tĩnh Dạ không hề hạ thấp giọng khi nói câu này.
 
Hồ Á sợ hãi nhìn Cảnh rồi quay ra trách Tĩnh Dạ:
 
– Đừng nói bừa, công tử đã đính ước. Vương cơ đối xử tốt với công tử vì cô ấy muốn cảm ơn công tử thời gian qua đã dạy đàn cho cô ấy.
 
Tĩnh Dạ bác lại:
 
– Đính ước rồi thì sao? Chưa thành thân thì chưa thể chắc chắn điều gì! Lẽ nào anh không biết trên đời này còn tồn tại hai chữ “hủy hôn”?
 
Cảnh chỉ ngồi yên lặng, vờ như không nghe thấy gì, chàng hướng mắt ra ngoài khung cửa xe ngựa, tuyết trắng vẫn trút ào ạt, đất trời trắng xóa một màu.
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 162      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
306013
Tình yêu thứ ba
Tác giả: Tự Do Hành Tẩu
view: 602550
Nd: Sủng. SE.
Mệnh phượng hoàng
Tác giả: Hoại Phi Vãn Vãn
view: 1219314
Nd: HE.
Mắt trái
Tác giả: Đản đản 1113
view: 1202422
Nd: HE.
Thâu Trọn Gió Xuân
Tác giả: Thị Kim
view: 2172991
Nd: Ngược.
Thịnh Thế Trà Hương
Tác giả: Thập Tam Xuân (Shisanchun)
view: 1628327
Nd: HE.
Đông cung
Tác giả: Phỉ ngã tư tồn
view: 680315
Nd: Ngược. SE.
Không yêu thì biến
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 1038755
Nd: Sủng. HE.
Phế Hậu Tướng Quân
Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
view: 560114
Nd: Ngược. SE.
Thất thân làm thiếp
Tác giả: Nguyệt sinh
view: 1867802
Nd: Ngược. HE.
Thịt thần tiên
Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
view: 592147
Bạo Quân ôn nhu của ta (Tái sinh duyên)
Tác giả: Mạc Vũ Bích Ca
view: 3976521
Nd: Ngược. HE.
Trâm (Tập 1) - Nữ Hoạn Quan
Tác giả: Châu Văn Văn
view: 2380536
Nd: HE.
Gấm rách
Tác giả: Phỉ ngã tư tồn
view: 613056
Nd: Ngược. SE.
Mộng Hoa Xuân
Tác giả: Hắc Nhan
view: 1117859
Nd: Ngược. HE.
Đạo tình
Tác giả: Chu Ngọc
view: 855724
Nd: Sủng. HE.
Vô sắc công tử
Tác giả: Thẩm Tiểu Chi
view: 1070273
Nd: Sủng. HE.
Đại mạc dao
Tác giả: Đồng Hoa
view: 723575
Nd: Sủng. HE.
Hãy nhắm mắt khi anh đến full 1,2
Tác giả: Đinh Mặc
view: 700194
Nd: Sủng. HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 13926218
Thiên Kim trở về   view 2729397
Phù Dao Hoàng Hậu   view 2271047
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc