Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Trường tương tư full - tập 1, 2, 3

Tác giả : Đồng Hoa   
Chương 61: Bên chàng, năm tháng bình yên
<< Trước    / 162      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Sáng sớm hôm đó, Tiểu Yêu dọn đến phủ Tiểu Chúc Dung.

 Nàng vốn chỉ định đưa San Hô đi theo nhưng Chuyên Húc đã cử thêm một tỳ nữ tên Miêu Phủ đi cùng nàng. Tiểu Yêu đoán Miêu Phủ là ám vệ do Chuyên Húc huấn luyện nên nàng lẳng lặng đồng ý.
 
Phu nhân của Tiểu Chúc Dung không sống trong phủ, Hinh Duyệt bảo rằng mẹ nàng thường xuyên sống ở Xích Thủy, vì vậy nàng ta chính là nữ chủ nhân của phủ Tiểu Chúc Dung.
 
Biết Tiểu Yêu là người tính tình kỳ quái, Chuyên Húc lại căn dặn nàng rất kỹ lưỡng rằng không nên gò bó Tiểu Yêu, vì vậy Hinh Duyệt đã dọn riêng cho Tiểu Yêu một khu nhà nhỏ, cách biệt. Ngoài hai tỳ nữ theo hầu Tiểu Yêu, khu nhà này chỉ có thêm hai cô hầu gái phụ trách việc quét dọn.
 
Tiểu Yêu rất hài lòng với sự sắp xếp này. Hinh Duyệt lấy làm phấn khởi, nàng để các tỳ nữ ở lại dọn dẹp, còn mình dẫn Tiểu Yêu đi tham quan phủ Tiểu Chúc Dung, giúp Tiểu Yêu làm quen dần với nơi ở mới của nàng.
 
Tối hôm đó, lần đầu tiên Tiểu Yêu được diện kiến ngài Tiểu Chúc Dung danh tiếng lẫy lừng. Ngài có thân hình cao lớn tráng kiện, ngũ quan như khắc tạc. Có lẽ do quanh năm vất vả vì công việc nên mặc dù khi trò chuyện với Tiểu Yêu ngài tỏ ra rất mực hiền hòa, nếp nhăn trên trán vẫn xô lại, vẻ mệt mỏi hiển hiện.
 
Ngài trò chuyện một lát với Tiểu Yêu, căn dặn Hinh Duyệt phải tiếp đãi nàng tử tế rồi rời đi.
 
Hinh Duyệt khẽ thở dài, nói với Tiểu Yêu:
 
– Rất đáng phiền lòng đúng không? Nhưng đừng lo, cha tôi bận bịu trăm công ngàn việc. Vài ngày, thậm chí vài tháng tôi mới được gặp cha một lần cũng là chuyện bình thường. Phủ đệ này tuy rộng lớn, nhưng chỉ có mình tôi ở.
 
Hinh Duyệt nắm lấy tay Tiểu Yêu:
 
– Anh trai tôi cũng bận rộng không kém, nhất là sau khi anh cô tới đây, hầu như tôi không thấy bóng dáng huynh ấy đâu, nhiều lúc muốn tìm người trò chuyện mà không có. Tôi nghĩ cô ở trên đỉnh Tử Kim cũng buồn chán giống như tôi vậy nên mới xin Chuyên Húc cho cô đến đây để hai ta cùng bầu bạn.
 
Tiểu Yêu mỉm cười, gật đầu:
 
– Vâng.
 
– Tuy cô hơn tuổi tôi nhưng tôi luôn có cảm giác cô ít khi bận tâm việc gì, còn tôi lúc nào cũng lo nghĩ mọi thứ, tôi giống chị cô hơn. Xin đừng khách sáo, hãy coi nơi này như nhà mình, cô muốn ăn gì, cần gì cứ nói với tôi, đừng ngại.
 
Tiểu Yêu cười bảo:
 
– Tôi có vô tư đến mức không nghĩ ngợi gì đâu. Thực ra những điều cần nghĩ tôi đều nghĩ cả rồi.
 
Nàng chỉ không ham muốn bất cứ thứ gì, điều đó đã khiến Hinh Duyệt hiểu lầm rằng nàng là một cô nàng vô lo vô nghĩ.
 
Tiểu Yêu ăn tối cùng Hinh Duyệt, hai người tiếp tục chuyện trò rôm rả.
 
Hinh Duyệt cũng là người hay nói, cô ấy kể cho Tiểu Yêu nghe chuyện hồi nhỏ của mình. Sau khi Tiểu Chúc Dung tiếp quản Trung nguyên, anh trai ở Xích Thủy, cô ấy và mẹ lưu lại thành Hiên Viên. Cô ấy lớn lên ở Hiên Viên nên rất có cảm tình với thành đô này. Cô ấy cũng từng đến chơi điện Triêu Vân.
 
Tiểu Yêu nghe một hồi thì hiểu rằng, thực ra Hinh Duyệt và mẹ cô ấy đã phải sống cuộc sống của những con tin. Có lẽ khi ấy Hoàng đế chưa hoàn toàn tin tưởng Tiểu Chúc Dung nên một mặt giao Trung nguyên cho ông cai quản, mặt khác giữ vợ và con gái ông ở Hiên Viên. Có lẽ Hinh Duyệt cũng hiểu điều đó nhưng không định nhắc đến, cô ấy chỉ say sưa kể chuyện vui ở Hiên Viên rồi bật cười ha ha. Tiểu Yêu cũng cười nghiêng ngả.
 
Chờ khi Hinh Duyệt đi khỏi, Tiểu Yêu nằm dài trên giường ngẫm ngợi và chợt nhận ra, Hinh Duyệt là người bạn gái tâm giao đầu tiên của nàng. Mấy trăm năm đóng giả làm nam giới, nàng không có cơ hội tiếp xúc nhiều với phụ nữ. Sau khi khôi phục thân phận thì vì xuất thân đặc biệt, không người bình thường nào dám đến gần nàng. A Niệm là em gái nàng nhưng hễ ở gần nhau là cãi vã, thậm chí đánh lộn. Nàng chưa từng được trò chuyện tâm tình vui vẻ với cô gái nào như tối nay.
 
Cảm giác này rất mới mẻ, rất khác lạ, Tiểu Yêu rất thích nó.
 
Nàng thấy vui khi sống ở phủ Tiểu Chúc Dung.
 
Tuy Hinh Duyệt kém tuổi Tiểu Yêu nhưng khoảng thời gian làm phụ nữ của cô ấy nhiều hơn nàng. Thiếu nữ trưởng thành cần có sự hướng dẫn của người đi trước. Vì vậy Tiểu Yêu có cảm giác Hinh Duyệt như người chị gái nhiều kinh nghiệm của mình. Hinh Duyệt dạy nàng cách pha chế son môi, hướng dẫn nàng chọn kiểu tóc, giúp nàng sơn móng chân và cho nàng hay, đàn ông thích nhìn trộm đôi chân của phụ nữ, vì vậy, nàng nhất định phải chăm sóc đôi chân mình thật chu đáo.
 
Tiểu Yêu lấy ra toàn bộ số tinh dầu hoa nàng mua ở thành Hiên Viên dạo nọ, điều chế cho Hinh Duyệt bốn loại nước hoa đặc biệt, dùng cho bốn mùa xuân hạ thu đông. Hinh Duyệt vui mừng ra mặt.
 
Phong Long rất lịch sự, dù rất muốn làm thân với Tiểu Yêu nhưng biết nàng vừa đến phủ chưa lâu nên vẫn chưa tiện xuất hiện. Chờ khi Tiểu Yêu làm quen với nơi ở mới, Phong Long mới cùng Hinh Duyệt đến thăm nàng một vài lần. Ba người trò chuyện vui vẻ, thoải mái.
 
Dọn đến sống trong phủ của Hinh Duyệt, Tiểu Yêu vẫn tiếp tục luyện cung, người ngoài nhìn vào chỉ xem việc luyện tập của nàng như một trò chơi. Có điều, nàng không thể tiếp tục chế thuốc độc được nữa. Lòng có chút hụt hẫng, nàng đành tìm đọc sách y dược, chế một vài viên thuốc giải khuây.
 
Một ngày nọ, Tiểu Yêu đang chế thuốc thì Hinh Duyệt đến tìm.
 
– Có chuyện này tôi muốn xin ý kiến của cô. Cảnh huynh sắp đến Chỉ Ấp, huynh ấy và anh trai tôi học với nhau từ bé, hai người từng sống chung phòng, ăn chung mâm, thân thiết như anh em. Tuy Cảnh huynh có không ít phủ đệ ở Chỉ Ấp này nhưng mỗi lần huynh ấy tới đây, anh trai tôi đều mời huynh ấy đến sống trong phủ nhà. Lần này cô tới chơi, anh trai tôi ngại cô phật ý nên bảo tôi đến hỏi cô một tiếng.
 
Tiểu Yêu chậm rãi đáp:
 
– Phủ đệ nhà cô rộng lớn thế này, càng đông người càng vui chứ.
 
Hinh Duyệt vỗ tay:
 
– Tôi biết ngay mà, tôi đã nói với anh trai rằng tuy trông cô khá lạnh lùng, khó gần nhưng khi đã quen thì thấy rất thoải mái, vui vẻ. Cô cứ làm việc tiếp đi, tôi sẽ cho người gửi tin cho huynh ấy, còn phải căn dặn người làm dọn dẹp nơi ở cho Cảnh. Khi nào huynh ấy tới tôi sẽ đến báo với cô.
 
Tiểu Yêu nhìn gói thảo dược trên tay, đột nhiên nàng quên sạch, không biết khi nãy mình định chế loại thuốc gì.
 
Chiều muộn hôm đó, Hinh Duyệt đến gọi Tiểu Yêu:
 
– Cảnh sẽ sống trong vườn Mộc Tê [1], đó là khu vườn bạt ngàn cây mộc tê, mỗi độ thu về, hương thơm lan tỏa, ngồi dưới gốc cây một lúc, hương thơm sẽ vấn vít vào khăn áo. Tối nay chúng ta sẽ dùng bữa trong vườn Mộc Tê, vừa là để mừng bạn bè hội ngộ, vừa thưởng thức hoa.
 
[1] Mộc tê: Cách gọi cây quế của người Giang Nam.
 
– Vâng.
 
Hinh Duyệt đưa Tiểu Yêu đến vườn Mộc Tê, trên đường đi, Tiểu Yêu hỏi:
 
– Ý Ánh có đến không?
 
– Không.
 
Hinh Duyệt bĩu môi, định nói gì đó lại thôi, nàng nhìn xung quanh không thấy ai mới thận trọng lên tiếng:
 
– Chuyện này chỉ chị em ta biết thôi nhé, đừng nói với ai khác đấy.
 
Tiểu Yêu không biết rằng đó là những lời mở đầu cần thiết trước khi “nói xấu” người khác. Nàng trịnh trọng đáp:
 
– Vâng.
 
Hinh Duyệt thì thào:
 
– Thực ra Cảnh rất đáng thương. Ý Ánh không hề thích huynh ấy.
 
Tiểu Yêu thoáng sững sờ:
 
– Sao cô biết? Ý Ánh nói với cô ư?
 
– Ý Ánh đâu thể nói chuyện đó với tôi. Mẹ Cảnh là con gái nhà họ Thẩm, bà ngoại tôi cũng họ Thẩm. Bà ngoại tôi là cô ruột của mẹ huynh ấy. Bà ngoại Cảnh họ Xích Thủy, là chị họ của ông ngoại tôi. Chúng tôi có quan hệ họ hàng rất gần với Cảnh. Ý Ánh có là gì đâu!
 
Hinh Duyệt tỏ vẻ khinh thường:
 
– Nếu cô ấy không phải là vợ chưa cưới của Cảnh, tôi đã chẳng thèm kết thân với cô ấy.
 
– Vậy sao cô biết…
 
– Khi phụ nữ thích ai đó, họ giấu giếm rất khéo léo, thậm chí ngoài mặt còn tỏ ra ghét người đó. Nhưng khi họ thật sự khinh ghét ai đó thì dẫu có cố ý che giấu, hành vi nhỏ nhặt của họ cũng sẽ để lộ tất thảy. Có lần tôi thấy Cảnh tập tễnh từ đằng xa bước lại, Ý Ánh đứng đó, lạnh lùng nhìn huynh ấy, ánh mắt đầy vẻ khinh bỉ, ghét bỏ, tôi trông thấy mà lạnh cả gáy. Khi phát hiện thấy tôi đang nhìn, Ý Ánh vội vã bước tới, diễn vẻ thân mật với Cảnh. Kể từ hôm đó, tôi bắt đầu để ý, càng quan sát kỹ càng thấy phán đoán của mình là đúng.
 
Tiểu Yêu cứ nghĩ chỉ mình nàng từng bắt gặp ánh mắt khinh ghét của Ý Ánh khi cô ấy nhìn Cảnh, không ngờ Hinh Duyệt cũng nhận thấy điều đó. Ý Ánh không phải người bất cẩn, điều này cho thấy cô ấy quá ư khinh ghét Cảnh.
 
Hinh Duyệt tiếp tục:
 
– Còn một chuyện nữa mà tôi nhớ mãi. Một lần nọ, chúng tôi cùng nhau lên núi chơi, đàn ông rủ nhau đi săn, Cảnh đi lại không tiện nên ở lại. Ý Ánh thản nhiên cùng mấy cô gái giỏi săn bắn đi theo cánh đàn ông vào rừng săn thú. Tiểu Yêu, cô nghĩ mà xem, nếu người cô yêu bị thương nên không thể đi săn, cô sẽ làm gì?
 
Tiểu Yêu khẽ đáp:
 
– Tôi sẽ ở lại cùng huynh ấy.
 
– Đúng vậy. Vì thế tôi mới nói Cảnh thật đáng thương. Hôm đó Ý Ánh ở lại trên núi chơi rất muộn. Anh trai tôi thấy Cảnh một mình cô độc mới nửa đùa nửa thật rằng, Cảnh huynh nuông chiều vợ quá, để cô ấy ham chơi đến vậy. Anh trai tôi đâu hiểu rằng, phụ nữ dù có ham chơi đến đâu, nếu cô ta thật lòng yêu ai thì lúc nào cũng sẽ canh cánh lo lắng cho người ấy.
 
Tiểu Yêu lẩm bẩm:
 
– Nếu cô ấy ghét huynh ấy đến vậy, vì sao không hủy hôn.
 
– Hủy hôn? Cô ấy dễ từ bỏ thế sao? Ý Ánh xinh đẹp, lại tự cho mình là tài giỏi, phàm việc gì cũng muốn phải xuất chúng hơn người. Tiếc thay dù tài cán đến đâu, cô ấy cũng chỉ là con gái của nhà Phòng Phong, không được xếp vào hàng các tiểu thư của sáu gia tộc lớn ở Trung nguyên. Bọn họ gặp cô ấy đều thờ ơ, coi thường, không ai bắt chuyện hay chơi với cô ấy. Ngày tôi còn nhỏ, cô ấy đã tìm cách tiếp cận tôi, đến khi chúng tôi thành bạn, các cô gái con nhà danh gia mới chịu chơi với cô ấy. Bọn họ thấy tôi thân với cô ấy nên mới nể nang Ý Ánh, không biết vì sao mẹ của Cảnh lại nhắm trúng cô ấy làm con dâu. Cô ấy thay đổi hoàn toàn, không còn nhất mực nghe lời tôi như trước nữa. Khi ấy tôi đã lớn, không chấp nhặt chuyện đó. Dù sao cô ấy cũng là phu nhân tương lai của tộc trưởng tộc Đồ Sơn, tôi nghĩ mình nên lấy lòng, kết thân với cô ấy thì hơn.
 
Vườn Mộc Tê đã ở trước mặt, Hinh Duyệt nhỏ to căn dặn Tiểu Yêu thêm lần nữa:
 
– Nhớ đừng cho ai biết chuyện này nhé!
 
– Cô yên tâm!
 
Hinh Duyệt sai tỳ nữ bày tiệc rượu trong vườn. Có lẽ trước đây họ từng nhiều lần vui chơi trong vườn này nên đã sắm cả một bộ đồ gồm: giường, bàn, bình phong, đèn đều làm từ gỗ quế, chạm trổ tinh xảo. Đèn lồng được đặt trên bàn ăn của mỗi người, chỉ góp chút ánh sáng đủ để nhìn rõ đồ ăn trên bàn mà không ảnh hưởng đến việc thưởng trăng.
 
Trên bàn tiệc bày hai khay đồ ăn hình chữ nhật, ở giữa đặt một bình rượu hình tròn. Cảnh và Phong Long đã có mặt, họ ngồi đối diện nhau. Hinh Duyệt tươi cười hớn hở kéo tay Tiểu Yêu vào bàn tiệc. Vì quen biết Cảnh từ nhỏ, cô ấy bỏ qua nghi lễ chào hỏi, chỉ gọi một tiếng “Cảnh huynh” rất thân mật.
 
Tiểu Yêu mỉm cười với Phong Long rồi ngồi xuống bên Cảnh. Hinh Duyệt không tiện đề nghị Tiểu Yêu đổi chỗ, đành ngồi xuống phía đối diện với nàng.
 
Hinh Duyệt cho tỳ nữ lui cả ra ngoài để họ được thoải mái.
 
Phong Long tươi cười chỉ tay vào bình rượu, nói với Tiểu Yêu:
 
– Tửu lượng của cô rất khá, hôm nay đừng khách sáo nhé.
 
Tiểu Yêu đã thân với Phong Long hơn trước, nàng cười trách:
 
– Đừng nói giỡn, người khác nghe thấy lại tưởng tôi là ma men đấy.
 
Vừa nói, nàng vừa múc rượu vào chén của mình.
 
Tiểu Yêu kính rượu Phong Long và Hinh Duyệt:
 
– Cảm ơn hai vị đã nhiệt tình tiếp đón.
 
Cả ba cùng uống cạn.
 
Tiểu Yêu mời rượu Cảnh, nhưng nàng không nói gì, chỉ nâng chén lên, uống cạn. Cảnh cũng uống cạn chén rượu của mình.
 
Phong Long mời Tiểu Yêu, nàng hào hứng cạn chén.
 
Hinh Duyệt cười bảo:
 
– Tiểu Yêu, từ từ thôi.
 
Tiểu Yêu xua tay:
 
– Không sao, tôi có thể chuốc say ba vị đó.
 
Phong Long cười vang:
 
– Hay lắm, vậy chúng ta cùng chờ xem cô có thể chuốc say cả ba người bọn tôi không.
 
Tỳ nữ đem đàn tới, Hinh Duyệt nói:
 
– Lẽ ra không nên chơi đàn trước mặt Cảnh huynh, nhưng nếu chỉ uống rượu suông thì tẻ nhạt quá. Muội xin phép chơi một bản vừa mới học được.
 
Tiểu Yêu trêu chọc:
 
– Tiếc là Chuyên Húc không ở đây để hai người cùng hòa tấu đàn sáo.
 
Hinh Duyệt đỏ mặt, giận dỗi:
 
– Lúc chưa thân với cô, cứ tưởng cô là người kiệm lời, ít nói, quen thân rồi mới biết, thì ra cô cũng ghê lắm đấy.
 
Tiểu Yêu nâng chén:
 
– Tôi tự phạt một chén, xin cô thứ lỗi.
 
Hinh Duyệt ngồi xuống, bắt đầu chơi đàn.
 
Tiểu Yêu nâng chén mời Phong Long, hai người cạn liền ba chén. Tiểu Yêu quay sang mời Cảnh, cũng cạn liền ba chén. Phong Long cũng cạn chén cùng hai người.
 
Phong Long mời Tiểu Yêu, hai người lại cạn thêm ba chén nữa.
 
Hinh Duyệt kết thúc bản đàn, Tiểu Yêu mỉm cười chỉ vào Phong Long:
 
– Đêm nay, người say đầu tiên là huynh.
 
Phong Long hào hứng đáp:
 
– Uống rượu tìm vui, không say thì còn ý nghĩa gì nữa. Uống rượu với cô rất đã, rất khoái.
 
Tiểu Yêu gọi tỳ nữ:
 
– Đem bát đến đây!
 
Phong Long hứng khởi ném chén rượu đi.
 
– Hay lắm!
 
Tỳ nữ rót đầy hai bát rượu, Tiểu Yêu và Phong Long mỗi người nâng một bát uống ừng ực, hai chiếc bát vỡ xoang xoảng cùng lúc trong tiếng cười vang sảng khoái.
 
Hinh Duyệt lắc đầu bất lực, cười nói với Cảnh:
 
– Trước đây chỉ thấy anh trai muội là kẻ điên rồ, nay đã có thêm một người nữa, rồi sẽ có nhiều chuyện vui để xem.
 
Phong Long nói với Tiểu Yêu:
 
– Thêm một bát nữa nhé?
 
– Được.
 
Tiểu Yêu vui vẻ uống thêm bát nữa với Phong Long.
 
Phong Long bước ra khoảng đất trống:
 
– Ta sẽ múa võ sư tử hầu rượu mọi người.
 
Hắn vung tay, một con sư tử màu lam do thủy linh kết tụ lại xuất hiện, lượn vòng sống động trên mặt đất như thể sắp lao tới ngoạm khán giả bất cứ lúc nào.
 
Phong Long gọi em gái:
 
– Hinh Duyệt.
 
Hinh Duyệt xòe tay, một quả cầu lửa đỏ rực ngưng tụ, cô ấy tung cầu lửa cho Phong Long. Lúc này Tiểu yêu mới hay Hinh Duyệt tu luyện hỏa linh, còn Phong Long tu luyện cả thủy linh và hỏa linh.
 
Phong Long dang rộng hai tay, khom lưng, đá chân, giống hệt như động tác đá bóng, quả cầu lửa thoắt sang trái, thoắt sang phải, lúc cao lúc thấp. Sư tử rượt theo quả cầu lửa, lúc chồm lên cao, lúc phủ phục dưới đất.
 
Hinh Duyệt cố ý gây khó cho Phong Long, cô ấy đẩy quả cầu vào miệng con sư tử, nhưng Phong Long đâu dễ dàng chịu thua, hắn nhanh nhẹn ngăn chặn, không để sư tử nuốt quả cầu lửa. Thủy linh và hỏa linh giao nhau, tạo nên những quầng sáng tuyệt đẹp.
 
Tiểu Yêu vỗ tay tán thưởng, nàng định nâng chén nhưng Cảnh đã ngăn nàng lại, khẽ hỏi:
 
– Nàng uống vì vui hay vì buồn bực?
 
– Em vừa vui vừa buồn.
 
Buồn vì Ý Ánh đối xử tệ bạc với Cảnh, vui cũng vì Ý Ánh không màng đến Cảnh.
 
Cảnh nhìn nàng đầy vẻ băn khoăn.
 
Tiểu Yêu lặng lẽ nắm lấy tay Cảnh, ánh mắt nàng long lanh như sao sáng trên trời, rạng rỡ hơn cả quầng sáng sau lưng nàng.
 
Cảnh ngẩn ngơ nhìn nàng. Tiểu Yêu quay đầu lại, thấy Phong Long vẫn đang say sưa múa võ, Hinh Duyệt thích chí phá bĩnh anh trai, cả hai đều không để ý đến Tiểu Yêu và Cảnh. Tiểu Yêu đẩy mạnh tay Cảnh khiến Cảnh chới với đổ người về phía trước. Tiểu Yêu khẽ bật dậy, hôn nhẹ vào má Cảnh.
 
Nàng tươi cười hạnh phúc nhưng tim đập hoảng loạn, vội vã quay người lại, vừa nhìn trộm Hinh Duyệt vừa vờ như không hề có chuyện gì xảy ra, nàng ung dung đi lấy rượu.
 
Chẳng ngờ, vì nàng kéo Cảnh quá mạnh, thả tay quá nhanh, trong thoáng chốc, Cảnh không kịp kiểm soát, chàng ngã phịch xuống ghế, chén rượu đổ lăn lông lốc, phát ra những tiếng kêu loảng xoảng.
 
Phong Long và Hinh Duyệt đều hướng mắt về phía Cảnh, Hinh Duyệt hốt hoảng chạy lại:
 
– Huynh có sao không?
 
 
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 162      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
303438
Gấm rách
Tác giả: Phỉ ngã tư tồn
view: 612747
Nd: Ngược. SE.
Phượng ẩn thiên hạ
Tác giả: Nguyệt Xuất Vân
view: 1952468
Nd: Ngược. HE.
Đông cung
Tác giả: Phỉ ngã tư tồn
view: 678564
Nd: Ngược. SE.
Thú (Ngô Niệm)
Tác giả: Ngô Niệm
view: 981899
Nd: Sủng. HE.
Vô sắc công tử
Tác giả: Thẩm Tiểu Chi
view: 1068831
Nd: Sủng. HE.
Mỹ nhân khó gả (Đệ nhất mỹ nhân)
Tác giả: Thị Kim
view: 1223537
Nd: Sủng. HE.
Chỉ là Hoàng hậu
Tác giả: Vu Tình
view: 1477947
Nd: HE.
Từng thề ước full tập 1, 2
Tác giả: Đồng Hoa
view: 856960
Nd: Sủng. SE.
Không yêu thì biến
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 1037416
Nd: Sủng. HE.
Thâu Trọn Gió Xuân
Tác giả: Thị Kim
view: 2171961
Nd: Ngược.
Quan hệ nguy hiểm (18+)
Tác giả: Khiêu Dược Hỏa Diệm
view: 1295225
Nd: Sủng. HE.
Thất thân làm thiếp
Tác giả: Nguyệt sinh
view: 1865948
Nd: Ngược. HE.
Cuộc chiến hôn nhân
Tác giả: Cống Trà
view: 1349403
Nd: HE.
Hương Mật Tựa Khói Sương
Tác giả: Điện Tuyến
view: 923086
Nd: Ngược. HE.
Bạo Quân ôn nhu của ta (Tái sinh duyên)
Tác giả: Mạc Vũ Bích Ca
view: 3974667
Nd: Ngược. HE.
Đạo tình
Tác giả: Chu Ngọc
view: 854385
Nd: Sủng. HE.
Thịnh Thế Trà Hương
Tác giả: Thập Tam Xuân (Shisanchun)
view: 1627503
Nd: HE.
Duyên kỳ ngộ full tập 1, 2
Tác giả: Trang Trang
view: 931532
Nd: Sủng. HE.
Thái tử phi thăng chức ký
Tác giả: Tiên Chanh
view: 389237
Nd: Sủng. HE.
Thời niên thiếu không thể quay lại ấy
Tác giả: Đồng Hoa
view: 845733
Nd: Sủng. SE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 13916433
Thiên Kim trở về   view 2727852
Phù Dao Hoàng Hậu   view 2268884
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc