Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Trước đây đã từng yêu đến điên dại, hôm nay nhìn nhau chỉ có ghen ghét, Mẫn Nhu cảm thấy hít chung bầu không khí với Kỷ Mạch Hằng như đang tra tấn cô, nhưng vì người cô quan tâm, cô phải nhịn.

 
“Kỷ Mạch Hằng, nếu anh coi tôi là kẻ độc ác khiến anh phải căm thù đến tận xương tủy đến mức không thể tha thứ được, nếu muốn trả thù chỉ cần nhằm vào một mình tôi, đừng liên lụy đến người khác”
 
Mẫn Nhu đứng thẳng người, không nói chuyện dư thừa, nhìn vẻ mặt băng giá của Kỷ Mạch Hằng, đem mọi thứ nói ra, trong lòng nhẫn nhịn nhưng cũng không cam lòng cắn răng nghiến lợi, buộc tội Kỷ Mạch Hằng.
 
Vẻ mặt Kỷ Mạch Hằng lại trở nên sa sầm, tưởng chừng như mọi sương băng đều ngưng tụ, đôi mắt nham hiểm ác độc nhìn gương mặt nhỏ nhắn đầy phẫn nộ của Mẫn Nhu.
 
Chính sự lạnh lùng này, những năm đó chắc là cô bị lấy mất não, nếu không cũng không mê mẩn con người vô tình lạnh như băng này, khiến cho bản thân đau lòng?
 
Đau lòng? Cô đau lòng vì anh ta, đau đến mức đánh mất bản thân, coi anh ta như trung tâm trong cuộc đời cô, nhưng anh ở đâu, đền đáp cô là gì?
 
Để cho cô lấy sự phí tâm của mình làm cớ? để cô có cơ hội đau khổ tuyệt vọng? Thậm chí còn muốn tổn thương người bên cạnh cô? Anh ta cho rằng mình có tư cách đó sao?
 
“Nếu như tôi yêu anh là sai, vậy thì ba năm qua, tôi vì sự tự tin ngu ngốc của bản thân đã phải trả giá”
 
Giọng nói Mẫn Nhu có chút nghẹn lại, hai mắt vì kích động mả ửng đỏ, hai tay để bên người nắm thật chăt, móng tay bấm mạnh vào lòng bàn tay, từng cơn đau như nhắc nhở cô người đàn ông trước mắt này là kẻ vô tình và độc ác.
 
“Anh nói rất đúng, tôi là ngôi sao điện ảnh còn sợ sẽ không quyến rũ được đàn ông sao, nhưng mà, lúc này tôi đã tìm được hạnh phúc cho riêng mình, tại sao anh phải tàn nhẫn đến mức đâm dao vào mặt tôi? Đùa như vậy anh thấy vui sao? Nếu là vậy thì Kỷ tổng cảm thấy, nhìn người khác đau khổ mới khiến trái tim nhẫn tâm của anh cảm thấy hả dạ?”
 
Từng lời chỉ trích khắc nghiệt, Mẫn Nhu không thể kiềm chế cảm xúc phẫn nộ của bản thân. Chỉ cần nghĩ tới cuộc hôn nhân giữa cô và Lục Thiếu Phàm vì scandal này mà sẽ gặp trở ngại sau này, nỗi phẫn uất không cam chịu như nước lũ từ ngực trào ra.
 
Nếu không phải vì người đàn ông này, cô cũng không bước vào giới nghệ sĩ nhưng hang đen đó sao?
 
Sẽ không, cả đời cũng không!
 
Nhưng bây giờ, vì Kỷ Mạch Hằng mà cô bị gán cho thân phận đó, nó cũng trở thành vũ khí để anh ta hạ nhục cô. Kỷ Mạch Hằng, anh thật quá tàn nhẫn, nếu không yêu tại sao còn không chịu buông tay, ngay cả quyền tìm kiếm hạnh phúc của cô cũng muốn cướp đi sao?
 
“Hạnh phúc? Cô tưởng rằng tôi không biết, Lục Thiếu Phàm đã đối tượng đính hôn của Tiệp, cô và Lục Thiếu Phàm lại ở bên nhau, là vì yêu hay vì mục đích riêng, chỉ có cô là rõ nhất”
 
Đôi môi lạnh lẽo lúc mở lúc khép, giọng nói trầm thấp lạnh lùng như lưỡi dao sắc bén vô tình chém trúng cô, đôi mắt vô tình lạnh lẽo nhìn cô mỉa mai chế giễu.
 
“Hạnh phúc của tôi không liên quan anh, cũng không cần anh xen vào”
 
Dưới chiếc mũ lưỡi trai, chiếc cằm nhỏ quật cường nâng lên, đôi mắt như hoa anh đào trong nắng toát lên sự kiên định cố chấp nhìn thẳng vào đôi mắt lạnh của Kỷ Mạch Hằng, không hề lui bước, giống như muốn chứng minh với anh ta, cuộc hôn nhân giữa cô và Lục Thiếu Phàm rất hạnh phúc và vui vẻ.
 
Gương mặt lạnh lùng của Kỷ Mạch Hằng vì sự tự tin của cô mà ngẩn ra, trong lúc nghi ngờ còn chưa hoàn toàn kết lại thì một giọng nói phụ nữ sắc nhọn từ cửa vang lên.
 
“Cô ở trong đây làm gì!”
 
Mẫn Tiệp mặc bộ âu phục nhỏ màu vàng nhạt, gương mặt thanh tú là một người con gái xinh đẹp, tay để trên nắm cửa giữ nguyên tư thế đẩy vào, đôi mắt xinh đẹp vừa nhìn thấy hai người ở trong phòng làm việc thì liền ngạc nhiên và không vui.
 
“Hằng, cô ta tới đây làm gì? Chẳng lẽ có Lục Thiếu Phàm còn muốn đến đây quyến luyến anh sao? Khẩu vị cũng lớn thật!”
 
Mẫn Tiệp nện bước thong thả đi tới, chậm rãi đi về phía bàn làm việc nơi hai người đang giằng co, gương mặt giễu cợt khiến cho cơ thể mảnh mai của Mẫn Nhu thoáng sững người, đôi môi đỏ cười lạnh, trong đôi mắt của Kỷ Mạch Hằng chỉ có rung động làm như không thấy.
 
“Đúng vậy, tôi đối với Kỷ tổng như hổ rình mồi, tiểu thư Mẫn Tiệp  phải giấu thật kỹ, tránh để tới lúc người không còn, lại đi tìm mẹ mà khóc!”
 
Mẫn Nhu một bước cũng không nhường, dùng giọng nói chanh chua phản bác Mẫn Tiệp, khóe môi Mẫn Nhu tạo nên độ cong mỉa mai khi nhìn thấy gương mặt Mẫn Tiệp trở nên sa sầm.
 
Đem chuyện ảnh chụp nói rõ ràng có thể là do Mẫn Tiệp gây ra, nhưng mà Kỷ Mạch Hằng dám nói anh ta không tham gia sao? Nếu không có sự đồng tình của anh ta, Mẫn Tiệp làm gì dám không kiêng nể gì mà đối phó cô?
 
“Hằng, đám con gái trong giới nghệ sĩ đều là như thế, vì tiền, cả thân thể mình cũng có bán đi, đúng là vô liêm sỉ, phá hủy cuộc đời bản thân cũng đồng ý, cô ta tới tìm anh, em sợ anh sẽ bị cô ta gạt”
 
Gương mặt nhỏ nhắn xinh xắn của Mẫn Tiệp đầy vẻ quan tâm lo lắng, hai tay vòng qua cánh tay Kỷ Mạch Hằng, giọng nói dịu dàng nhỏ nhẹ, đúng là hình tượng của một người con gái tốt!
 
Gương mặt Kỷ Mạch Hằng lạnh băng, đôi mắt liếc nhìn Mẫn Nhu, muốn nói gì đó nhưng lại bị tiếng hừ lạnh cắt ngang
 
“Bị gạt? Hừ, không biết là loại phụ nữ đê tiện không biết xấu hổ nào muốn gạt anh tôi, trong lòng chúng ta đều rõ mà!”
 
Mẫn Nhu vừa quay đầu lại, nhìn thây Kỷ Nguyệt Hân mặc đồ công chức đứng ở cửa, hai đôi mắt sắc lạnh giống như lưỡi dao mỏng đâm mạnh vào gương mặt nhỏ nhắn đầy ủy khuất của Mẫn Tiệp.
 
Giày cao gót dưới chân nện xuống sàn, tay bưng cà phê nặng nề để xuống bàn làm việc của Kỷ Mạch Hằng, cà phê bắn tung tóe lên trên văn kiện khiến nó bị bẩn.
 
Kỷ Mạch Hằng nhíu mày, gương mặt lạnh lùng cũng không biểu hiện sự khó chịu, nhìn vẻ mặt giận dữ của Kỷ Nguyệt Hân chỉ lạnh giọng khiển trách: “Ai cho em không có quy tắc như thế, còn không đi ra ngoài”
 
“Hằng, anh đừng giận, Nguyệt Hân có chút hiểu lầm em…”
 
Mẫn Tiệp tỏ vẻ hiểu ý, giải vây giúp, chẳng những không được Kỷ Nguyệt Hân cảm ơn, ngược lại còn như lửa châm lên ngòi pháo, khiến cho lửa giận chất chứa trong lòng Kỷ Nguyệt Hân bùng cháy.
 
“Hiểu lầm? Bốn năm trước tôi tận mắt thấy cô cùng người đàn ông khác ôm ôm ấp ấp liệu có phải hiểu lầm không? Đúng là chồn chúc tết gà thì chẳng có ý tốt? Gì mà bị gạt?”
 
Kỷ Nguyệt Hân vốn không phải tính tình hiền hào, bây giờ lại bị Mẫn Tiệp chọc giận, hậu quả dĩ nhiên nghiêm trọng, một tay chỉ vào Mẫn Tiệp, tay còn lại kéo Mẫn Nhu, la ầm lên nói: “Cô đúng là thông minh, sẽ không bị gạt. Ba năm trước, Kỷ thị gặp cơn khủng hoảng tài chính suýt nữa đóng cửa, cô không nói hai lời đã vỗ mông chạy lấy người, để mặc mình anh trai tôi tự sinh tự diệt tới giờ. Còn cậu thì quá ngốc,biết rõ anh hai yêu cô gái khác mà vẫn dính vào, vì anh hai chịu không biết bao ủy khuất. Vậy ai mới là thứ rác rưởi!!  Cô yên lặng ra đi đến cuối cùng bị người khác vứt bỏ!! Cô thông minh nhìn thấy tiềm lực của anh hai tôi, liền như ngựa điên cuộn chăn nệm chạy về đây, tôi nói cho biết, cửa lớn Kỷ gia vĩnh viên không có mở cho cô bước vào!”
 
Kỷ Nguyệt Hân càng nói càng kích động, giày cao gót tiến lên như chuẩn bị đánh người lại bị Mẫn Nhu kéo lại, dưới vành nón lông mày nhíu lại muốn trấn an Kỷ Nguyệt Hân nhưng không biết nói gì. Nguyệt Hân làm khó Mẫn Tiệp một phần vì cảm thấy cô chịu bất công bị tổn thương, cô đâu phải thánh mẫu, Mẫn Tiệp làm ra chuyện quá đáng như thế làm sao có thể bỏ qua như trước.
 
“Tiểu Hân, em im miệng”
 
Kỷ Mạch Hằng xoay ghế đứng dậy, đôi mắt giận dữ nhìn thẳng vào gương mặt Kỷ Nguyệt Hân cảnh cáo.
 
 Mẫn Nhu im lặng đứng kế bên cũng cảm nhận ánh mắt lạnh lùng của Kỷ Mạch Hằng  quét qua người cô, trước kia có lẽ sẽ đau lòng nhưng lúc này cô đã chết lặng, tự nhiên trở lại.
 
Nhìn Kỷ Mạch Hằng an ủi Mẫn Tiệp đang run rẩy cắn cắn môi đầy nước mắt vì bị Kỷ Nguyệt Hân mắng, dịu dàng an ủi: “Nguyệt Hân chỉ là bị người khác lừa gạt mới ăn nói khó nghe như vậy. Em đừng nghe, cũng không cần để ý, chỉ cần tin anh là được”
 
Bị người khác lừa gạt? Là nói cô sao?
 
Mẫn Nhu cười khẩy, nhìn đô nam nữ tình cảm vợ chồng, cô cũng lười nói, Kỷ Mạch Hằng, anh thì hay rồi cứ giữ lấy sự tin tưởng của anh đi!.
 
“Lừa gạt? Anh, anh có phải bị viêm màng não hay không, cô ta có gì tốt, thật không biết anh nhìn thế nào mà ra hàng thượng hạng?”
 
Kỷ Nguyệt Hân bất mãn nói đối lấy ánh mắt nham hiểm của Kỷ Mạch Hằng, gương mặt lạnh lùng cao quý vì những lời nói khiêu khích lặp đi lặp lại của Kỷ Nguyệt Hân mà phủ màn sương.
 
“Anh sẽ đem những lời em nói hôm nay kể lại cho cha mẹ, tới lúc đó xem em làm thế nào”
 
“Ba mẹ thì sao? Người sai là anh, còn dám uy hiếp em? Được, chúng ta đi tìm cha, xem cha giúp ai!”
 
Kỷ Nguyệt hân đắc ý nói, hai mắt trừng to giận dữ liếc nhìn dáng vẻ đáng thương của Mẫn Tiệp, không để tâm Kỷ Mạch Hằng, thân mật khoác vai Mẫn Nhu, vẻ mặt thay đổi nhanh chóng khiến người ta phải chắc lưỡi hít hà/
 
“Nhu, hôm nay mình cùng cha đi ăn cơm trưa, cậu cũng  đi đi, cha mình gặp cậu nhất định sẽ rất vui!”
 
Mẫn Nhu cười gượng, trong lòng hiểu, Kỷ Nguyệt Hân đang giúp cô xả cơn giận, nhưng mà, sau khi chia tay Kỷ Mạch Hằng cô đã không thể nhìn trưởng bối Kỷ gia nữa, làm như thế thì đặt Lục Thiếu Phàm ở đây,
 
“Kỷ Nguyệt Hân, em tùy ý làm bậy tới khi nào!”
 
Kỷ Mạch Hằng thấp giọng nói chứng tỏ lửa giận chưa tan, đôi mắt âm hàn chất vấn nhìn về Kỷ Nguyệt Hân, nhưng người kia không biết sợ, nhún vai, kéo Mẫn Nhu ra ngoài, trên mặt là nụ cười vô tâm cô phế.
 
“Nhu, cha mình hôm qua còn khen cậu, nói  mình làm gì đều không thể so được cậu, ha ha…”
 
Lúc đi tới cửa thì Mẫn Nhu dừng lại, trước vẻ mặt khó hiểu của Kỷ Nguyệt hân,c ô quay đầu nhìn hai người đang ôm nhau lãnh đạm nói:
 
“Nếu như để cho tôi nhìn thấy trên tờ tạp chí Bát quái có tin về Lục Thiếu Phàm, thì dù lưới rách cá chết tôi cũng sẽ không bỏ qua, thiên kim nhà giàu chưa kết hôn mà có con, tin tức này truyền ra ngoài sẽ khiến cho mọi người chú ý rất nhiều đó?”
 
Nói xong không quan tâm vẻ biến hóa trên mặt Mẫn Tiệp và Kỷ Mạch Hằng, nắm lấy tay Kỷ Nguyệt Hân rời khỏi phòng làm việc.
 
Dưới lầu Kỷ thị, Kỷ Nguyệt Hân hít mạnh một hơi, gương mặt nhỏ nhắn đắc ý cười để lộ lúm đồng tiền, một tay để lên vai Mẫn Nhu, tay chống nạnh nói:
 
“Nhu, mình vừa rồi khí thế phừng phừng đúng không? Cậu có thể vẻ mặt của cô ta không? Vẻ mặt đó có thể làm diễn viên nhận giải Oscar không chừng!! Nhìn thấy liền giận mà!”
 
Mẫn Nhu mỉm cười nhìn Kỷ Nguyệt Hân đang đắc ý dào dạt, vừa cảm ơn vừa hâm mộ mấy năm qua Nguyệt Hân vẫn giữ được sự hoạt bát.
 
“Mình còn có việc, cậu thay mình hỏi thăm bác Kỷ, cơm trưa mình không đi được”
 
Kỷ Nguyệt Hân trầm mặc vài giây, nhưng vẫn gật đầu, hiểu nói: “Nhu, mình biết cậu khó xử, nhưng cha mình khen cậu không phải nói dối, cha mình thật sự hoan nghênh cậu, nếu anh mình không… a, không nói nữa, nói tới lại giận”
 
Mẫn Nhu nhìn đồng hồ, đã gần 11 giờ, chắc vẫn còn kịp.
 
“Nguyệt Hân, mình đi trước, lần sau nói chuyện”
 
Khi Mẫn Nhu tính đi về bãi đỗ xe, Kỷ Nguyệt Hân bỗng gọi giật, hoài nghi nhìn Mẫn Nhu.
 
“Vừa rồi khi đứng ngoài cửa nghe anh hai mình nói… cậu và Lục Thiếu Phàm…”
 
Quả nhiên, ở trong mắt người ngoài, cô lấy Lục Thiếu Phàm, chẳng qua vì muốn Mẫn Tiệp khó chịu, dùng cách này trả thù Mẫn Tiệp lấy đi Kỷ Mạch Hằng.
 
Mẫn Nhu không khỏi cong môi, đôi mắt đẹp thêm phần nghiêm túc, nhìn Kỷ Nguyệt Hân nói: “Mình và Lục Thiếu Phàm thật lòng ở bên nhau, không phải vì trả thù ai cả, chỉ muốn bình yên một đời”
 
Vẻ lo lắng trên mặt Kỷ Nguyệt Hân mất đi, nhìn gương mặt Mẫn Nhu chân thành tha thiết vui mừng cười nói: “Chỉ cần cậu hạnh phúc là tốt rồi, nếu không mình sẽ áy náy cả đời!”
 
Tại tòa thị chính, Mẫn Nhu mang mũ lưỡi trai đeo kính râm, gương mặt nhỏ nhắn bị che kín, đầu cúi thấp, dáng vẻ lén lén lút lút, chưa bước vào cổng đã bị bảo vệ ngăn lại hỏi.
 
“Tiểu thư, xin hỏi cô có chuyện gì?”
 
“Tôi…”- Mẫn Nhu muốn nói là đến tìm Lục Thiếu Phàm, nhưng nghĩ tới số tin tức bát quái vừa tung ra sáng nay, vì lý do an toàn nên không thể nói tên Lục Thiếu Phàm.
 
“Tiểu thư, nơi này không thể tùy tiện ra vào, nếu không có việc gì xin cô về cho”
 
Đúng lúc Mẫn Nhu bị bảo vệ mời ra ngoài, thì một người con gái mặc đồ OL thanh lịch đi qua đại sảnh lớn, Mẫn Nhu chợt nhớ đó là thư kí của Lục Thiếu Phàm, trong lòng vui mừng, vội vàng kêu:
 
“Thư kí Triệu’
 
Triệu Linh nghe có người gọi mình tò mò quay đầu lại, nhìn ra phía ngoài cửa thì thấy một cô gái ăn mặc đơn giản bị bảo vệ ngăn lại, mũ và kính râm che kín cả gương mặt, nghi ngờ cau mày nhưng vẫn bước tới.
 
“Thư kí Triệu, cô còn nhớ tôi không?”
 
Mẫn Nhu thừa dịp bảo vệ không chú ý, kéo kính râm xuống sống mũi, đôi mắt sáng nhấp nháy nhìn Triệu Linh, sau đó lại đẩy lên tránh bị người khác nhận ra.
 
Triệu Linh chợt hiểu ra mọi chuyện, gật đầu lịch sự cười với Mẫn Nhu, sau đó tới chào hỏi bảo vệ mới thành đưa Mẫn Nhu lên lầu mười hai.
 
“Thị trưởng vẫn chưa xong việc, Mẫn tiểu thư có thể trực tiếp đi lên phòng làm việc để gặp”
 
“Cám ơn cô”
 
Nhìn Triệu Linh cầm đống văn kiện đi xa, Mẫn Nhu từ từ bước tới mở cửa phòng làm việc của Lục Thiếu Phàm, vẫn là cách sắp xếp như lần trước, nó cũng giống hệt con người Lục Thiếu Phàm, luôn mang đến cảm giác sạch sẽ thư thái.
 
Bên trong phòng rất yên tĩnh, Mẫn Nhu mở hé cửa, một bóng người cao ráo đứng ở trước cửa sổ sát đất, chiếc áo sơ mi trắng như tuyết không dính một hạt bụi, quần tây thẳng thớm, từ góc nhìn của Mẫn Nhu có thể quan sát thấy một bên gương mặt tuấn tú thanh nhã của Lục Thiếu Phàm.
 
Trong lòng sinh ra cảm giác xao động, cảm giác muốn ôm anh, Mẫn Nhu nuốt nước miếng, thì ra cô có sắc tâm với Lục Thiếu Phàm…
 
Đôi môi đỏ mọng cong lên hứng khởi, Mẫn Nhu cẩn thận chú ý Lục Thiếu Phàm, vừa rón rén đẩy cửa vào, thập phần cẩn thận tiếp cận anh.
 
Bàn tay nhỏ bé mềm mại chạm vào áo sơ mi của anh, Mẫn Nhu hài lòng nhướng mày, đắc ý vì gian kế của mình. Đột nhiên áo sơ mi trong tay trợt ra, thoát khỏi bàn tay cô, hai mắt ngước lên kinh ngạc chỉ nhìn thấy nụ cười cùng đôi mắt đen bỡn cợt của Lục Thiếu Phàm.
 
Trên vòng eo nhỏ nhắn, một bàn tay to lớn chộp lấy, cả người Mẫn Nhu đứng lại, muốn cúi đầu nhìn thì chiếc cằm nhọn thon dài lại bị một bàn tay trắng nõn nâng lên, bên tai, là luồng hơi thở ấm nóng.
 
“Nhớ anh rồi sao?”
 
Đôi mắt đen sáng ngời nhìn gương mặt nhỏ nhắn ửng hồng vì bối rối của cô, trên môi Lục Thiếu Phàm nở nụ cười hài lòng, âu yếm giữ chặt cằm cô, hạ giọng dịu dàng nói: “Anh rất nhớ em, bà xà à!”
 
Tay Lục Thiếu Phàm để sẵn bên eo cô ôm cô áp sát anh, tư thế ngọt ngào mà mờ ám làm cô nhớ lại chuyện tối qua, mặt đỏ như máu, mà miệng vẫn nói cứng: “Em chỉ đi ngang qua, tiện thể xem anh có bỏ bữa không, có…”
 
Nói dối chưa thành câu, trên môi lại ập tới hương bạc hà quen thuộc, chiếc mũ trên đầu bị xốc lên, mái tóc đen được búi gọn trong chớp mắt xõa ra sau lưng. Trái tim Mẫn Nhu đập nhanh hơn, muốn mở miệng nói chuyện nhưng thắt lưng càng bị siết chặt, đôi môi Lục Thiếu Phàm như núi đè lên cô.
 
Tất cả mọi thứ xảy ra quá đột ngột khiến cô chỉ có thể sững sờ mở to mắt để mặc cho Lục Thiếu Phàm thích làm gì môi cô thì làm.
 
“Nhắm mắt lại…”
 
Anh dịu dàng dụ dỗ cô để cô nghe lời nhắm mắt lại, môi đỏ mọng hơi mở nghênh đón nụ hôn của anh.
 
Nụ hôn dịu dàng, đầu lưỡi liếm nhẹ, bàn tay Lục Thiếu Phàm không ngừng siết chặt, bàn tay giữ lấy dưới cằm đã dời sang sau ót, Mẫn Nhu hơi khép mắt, ngại ngùng đáp lại, đối lấy là sự điên cuồng xâm chiếm.
 
Mẫn Nhu không nhịn được nữa hay tay vòng lấy cổ Lục Thiếu Phàm, kiễng mũi chân, chậm rãi cùng đầu lưỡi của anh quấn vào nhau, hai gò má vì xấu hổ mà bị màu đỏ bao phủ lại trở nên quyến rũ động lòng người.
 
“Cộc cộc”
 
Tiếng gõ cửa vang lên khiến cho Mẫn Nhu đang mê mẩn trong sự dịu dàng của Lục Thiếu Phàm liền run lên,  đột nhiên đẩy Lục Thiếu Phàm cũng đang mê mẩn ra, cô xoay đầu thì thấy vẻ mặt nghiêm túc của thư kí Triệu đứng ngay cửa.
 
Mẫn Nhu thẹn thùng hạ thấp đầu, không nhìn  sắc mặt Lục Thiếu Phàm, bản thân thong thả đi tới bên giá sách, rút ra một quyển giả vờ đọc nó.
 
“Thị trưởng, có văn kiện từ cục xây dựng cần ngài kí tên”
 
Thư kí Triệu để văn kiện lên bàn, đối với những gì mình vừa thấy coi như không có, gương mặt trước sau đều nghiêm túc, mãi đến khu bước ra cửa quay đầu lại, ánh mắt nhìn trộm Mẫn Nhu một lần, rồi nhìn Lục Thiếu Phàm.
 
“Thị trưởng Lục, vừa rồi Phó Thị Trưởng Triệu có nhờ tôi chuyển cho ngài, thời tiết khô nóng, cẩn thận dễ cháy”
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 231      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
73851
Cá Voi Và Hồ Nước
Tác giả: Thái Trí Hằng
view: 217536
Nd: HE.
Láng Giềng Hắc Ám
Tác giả: Tát Không Không
view: 788877
Nd: Sủng. HE.
Vợ ơi chào em
Tác giả: Nguyệt Hạ Điệp Ảnh
view: 337943
Nd: HE.
Trêu chọc
Tác giả: Thị Kim
view: 355762
Nd: HE.
Cho Anh Nhìn Về phía Em
Tác giả: Tân Di Ổ
view: 230514
Nd: SE.
Kiếp Trước Em Đã Chôn Cất Cho Anh
Tác giả: Tào Đình
view: 233192
Nd: SE.
1 Cm Ánh Dương
Tác giả: Mạc Phi Bảo Bảo
view: 425596
Thiếu Tướng Ế Vợ
Tác giả: Tùy Hầu Châu
view: 325377
Nd: HE.
Copy mối tình đầu
Tác giả: Hoa Thanh Thần
view: 284795
Nd: Sủng. HE.
Bạch Nhật Huyên Tiêu
Tác giả: Quân Khuynh Tâm
view: 565882
Nd: Sủng. HE.
Tháng Ngày Ước Hẹn
Tác giả: Tân Di Ổ
view: 462367
Nd: HE.
Đường chim bay
Tác giả: Cuồng Ngôn Thiên Tiếu
view: 435484
Nd: HE.
Cốt cách mỹ nhân
Tác giả: Mạc Phi Bảo Bảo
view: 1477329
Nd: Sủng. HE.
Yêu trong yên lặng
Tác giả: Hậu Đã
view: 407777
Nd: HE.
Người vợ bí mật
Tác giả: Mạc Oanh
view: 552389
Nd: HE.
Nắng gắt fulll (tập 1, 2)
Tác giả: Cố mạn
view: 3207935
Mảnh vá trái tim
Tác giả: Đản đản 1113
view: 362560
Nd: HE.
Hoa đào rực rỡ
Tác giả: Nhan Nguyệt Khê
view: 462882
Nd: HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 15032644
Hiền Thê Khó Làm   view 6967229
Em Dám Quên Tôi   view 6945393
Không xứng   view 6904708
Thứ nữ sủng phi   view 6809639
Ân nhân quá vô lại   view 6664924
Mưa ở phía tây   view 6587880
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc