Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Gái Già Gả Bảy Lần

Tác giả : Hoa Minh   
Phiên ngoại 1: Nếu tôi ra đi, sau này có còn gặp lại
<< Trước    / 59      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Phiên ngoại 1: Nếu tôi ra đi, sau này có còn gặp lại

 
Nàng để lại cho anh một câu cuối cùng là, cũng được, cũng được lắm.
 
Anh ôm chặt nàng vào lòng, hai tay run rẩy, nhưng lại không có nước mắt.
 
Nếu nàng trở về Minh giới trước anh thì cũng tốt, nếu lần này chia ly thì chỉ rất ngắn ngủi, cũng tốt lắm, nhưng cái chính là, nàng cũng chưa nói gì, mà anh thì cũng giả vờ không biết, số mệnh không trọn vẹn, thế gian này chỉ có một con đường đó là vĩnh viễn biến mất.
 
Giờ phút này anh chỉ là người phàm, không có phép thuật, chỉ có thể nhìn nàng sự sống trên mặt dần dần rút đi, thân thể dần dần lạnh. Anh ôm nàng thật chặt, muốn mang lại cho nàng chút ấm áp, có lẽ nếu ấm lại thì nàng sẽ mở mắt ra, giống như ngày xưa, nhìn anh cười, gọi anh một tiếng tiểu ca ca.
 
Nhưng cũng phí công. Gió ngoài cửa sổ thổi một trận nhưng không mạnh lắm làm mắt anh mê man.
 
Một tiếng lạch cạch vang lên, một ánh chớp loé lên, không lâu sau thấy Lan Xuyên đã đứng trước giường. Anh ngẩn người.
 
Lan Xuyên thở dài bảo: “Ta xem gương vạn dặm thấy kiếp của hai người, quả thật chua xót biết bao, chua xót thực sự, so với bản quân ngày xưa thì kịch bản này cảm động lòng người hơn nhiều, chậc chậc châc…”
 
Anh mừng quá, giống như chết đuối vớ được cọc vậy.
 
Lan Xuyên vỗ vỗ vai anh, trấn an nói: “Ngươi đừng vội, vừa mới xem trong gương thì nha đầu kia số cũng chưa tận, ta vội vàng đến đây, nghĩ tạm thời thu lại hồn phách của nàng mang về Minh giới, đặt ở trong huyền băng quan nuôi dưỡng, trước là bảo trụ nguyên thần của nàng, sau khi đợi ngươi từ thế gian trở về, thử nhìn xem có cách nào đem nguyên thần của nàng gọi tỉnh lại, lại một lần nữa sống lại.”
 
Cũng chỉ có thể làm như vậy.
 
Đây cũng là điều tốt nhất và là biện pháp cuối cùng.
 
Lan Xuyên lại thở dài: “Nếu có thể tỉnh lại thì là tốt nhất, nếu như không tỉnh lại…thì chính là số mệnh”
Anh im lặng mãi một lúc sau chỉ hỏi một câu: “Ta còn sống trên thế gian này lâu không?”
 
Cho dù là kiếp phàm trần, mặc kệ là thần tiên hay yêu ma quỷ quái, cũng chỉ có sống thọ kiếp này thì mới thuận lợi trở về chỗ cũ, còn nếu không sống hết kiếp này, thì sẽ phải sống kiếp tiếp theo, cho đến khi nào viên mãn mới được trở về chỗ cũ, kể cả anh là Thái tử Minh giới cũng thế, cũng chỉ có chờ sinh tử tự nhiên đến mới cho anh một cái chết viên mãn một ngày.
 
Sớm một ngày cũng không được mà chậm một ngày cũng không được.
 
Lan Xuyên bấm đốt tay tính tính, cười tủm tỉm bảo: “Không lâu không lâu nữa đâu, còn phải sống hai năm nữa” Bấm bấm xong lại thở dài, “Chà chà, đệ phải sống thêm hai năm khổ cực như thế thì thật đau lòng biết bao, hậm hực thành tật, lại nhiễm phải bệnh lao, cuối cùng hộc máu mà chết, đúng là giống kiếp chó chết bi thảm đầm đìa, chậc chậc chậc”
 
Lan Xuyên vốn định mang Trà Đản đem về Minh giới, nhưng lại bị anh ngăn lại, nàng đã không còn, chỉ còn lại duy nhất đứa con có thể an ủi anh, chỉ còn lại đứa bé này thôi.
 
Lan Xuyên đành phải thôi, lúc gần đi ra đến cửa lại lộn lại đưa cho anh báu vật dặn dò: “Đến lúc đó thì nhớ sớm trở về, nuôi dưỡng nguyên thần mất công mất sức, mất thời gian lắm, đúng nửa khắc nữa mà ta không về, không bằng đưa cho ngươi, tên kia nhà của ta khó tránh khỏi lại ghen cho mà xem”
 
Hai năm nhân gian, hai mùa xuân, hai mùa thu, trong nháy mắt liền trôi qua rất nhanh. Đối với Minh giới thì chỉ có hai ngày mà thôi. Nhưng anh lại cảm thấy ngày như rất dài nhìn không thấy cuối, vừa chờ vừa lo lắng đến phiền. Cũng may còn có đứa con này ở cùng anh, anh ôm bé, chỉ vào bức tranh trên tường dạy bé y y nha nha gọi mẹ.
 
Chú bé này lần đầu tiên gọi từ “mẹ” kia, cười khanh khách, nước miếng chảy ròn ròng, anh chịu không nổi véo véo khuôn mặt trắng nõn mềm mềm của bé, cũng nhịn không được, cười cười mà hốc mắt hồng hồng.
 
Quả nhiên anh đúng như lời Lan Xuyên nói, vì quá đau buồn sinh bệnh, hai năm sau, chôn vùi xuống lòng đất, rót xuống hai chén rượu thì anh lại trở về vị trí Minh giới cũ.
 
Lúc sắp đi, Vân lão gia tử luôn ở bên anh, khóc nước mắt lã chã. Anh không đành lòng nhưng cũng không có cách nào giải thích, định lẳng lặng đem đứa con ra đi, sau nghĩ đi nghĩ lại vẫn quyết định để ông ở lại.
 
Ngày ấy trở về, chân vừa chạm đất, anh liền ôm con đi thẳng đến điện Minh Hoa.
 
Nguyên thần của A Ly đặt ở huyền băng quan dưỡng rất tốt. Lan Xuyên thì nhàn nhã ngồi dưới đất nghiên cứu tập đông cung đồ. Trong ngực tích tụ lo lắng bây giờ mới thả lỏng.
 
Chú bé đối với huyền băng quan hua hua cánh tay trắng nõn, mồm y y nha nha rất hưng phấn.
 
Anh xoa xoa đầu bé bảo: “Gọi mẹ đi!”
 
Cậu bé kia miệng còn có nước miếng, ánh mắt xoay tròn long lanh, giọng non nớt gọi: “Mẹ…hôn”
 
Anh nghe thấy giọng con non nớt gọi một tiếng, túm lấy huyền băng quan, hốc mắt bỗng đỏ lên.
 
Lan Xuyên thì rất hưng phấn đi đến, sờ sờ đầu bé, nói với anh: “Ngươi đừng vội, nguyên thần nha đầu kia vẫn ổn, chẳng qua là chưa tỉnh lại thôi, vấn đề ở chỗ là phải đợi đến bao giờ mới tỉnh”
 
Anh trầm mặc xuống hỏi: “Nếu có thể tỉnh lại được, chắc không lâu lắm nhỉ?”
 
Lan Xuyên lắc lắc đầu: “Cũng không nói trước được, có lẽ là một hai năm tỉnh lại, có lẽ là một hai trăm năm hoặc có thể là một ngàn năm, hoặc có thể chẳng bao giờ tỉnh lại nữa”
 
Làm sao lại không thể tỉnh lại cơ chứ, mặc kệ là bao nhiêu năm anh đều có thể chờ được, cuộc đời của anh còn rất dài, chỉ có đầu, không có cuối, cho dù là chờ đến ngàn ngàn vạn vạn năm, đợi đến khi nào hết đau thương thì mới thôi không phải vậy sao?
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 59      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
84975
Phù Sinh Mộng Tiếu Vong Thư
Tác giả: Diệp Tiếu
view: 449492
Nd: Ngược. HE.
Con thỏ bắt nạt cỏ gần hang
Tác giả: Ức Cẩm
view: 384396
Nd: Sủng. HE.
Người tới không tốt
Tác giả: Kim Bính
view: 889714
Oan gia tương phùng
Tác giả: Tiêu dao hồng trần
view: 676401
Nd: HE.
Đào yêu ký
Tác giả: Tát Không Không
view: 343917
Nd: HE.
Dê ác đánh sói
Tác giả: Cổ Linh
view: 388619
Nd: Ngược. HE.
Đan nữ
Tác giả: Cống Trà
view: 325068
Nd: HE.
Tướng công, viết hưu thư đi
Tác giả: Tô Hành Nhạc
view: 1013829
Nd: HE.
Hướng về trái tim
Tác giả: Hoa Thanh Thần
view: 538278
Nd: HE.
Yêu Phu Quân Keo Kiệt
Tác giả: Đậu Toa
view: 426111
Nd: HE.
Nữ phụ là vô tội
Tác giả: Tiểu Cô Tử
view: 854694
Nd: HE.
Tôi không phải thiên tài
Tác giả: Kim tử
view: 514176
Cậu chủ hồ đồ
Tác giả: Tinh Dã Anh
view: 519017
Vợ Ơi Theo Anh Về Nhà
Tác giả: Tửu Tiểu Thất
view: 962947
Nd: HE.
33 ngày thất tình
Tác giả: Bào Kình Kình
view: 377083
Không Cẩn Thận Họa Lớn Rồi
Tác giả: Tùy vũ nhi an
view: 937197
Nd: HE.
Yêu Em Thật Xui Xẻo
Tác giả: Tinh Dã Anh
view: 952956
Nd: HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 15082599
Hiền Thê Khó Làm   view 6993391
Em Dám Quên Tôi   view 6977632
Không xứng   view 6938389
Thứ nữ sủng phi   view 6840024
Ân nhân quá vô lại   view 6690674
Mưa ở phía tây   view 6615587
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc