Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Ký ức độc quyền

Tác giả : Mộc Phù Sinh   
Chương 12: Anh yêu em
<< Trước    / 15      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
Trong ngày hội diễn đầu tiên, trường đã thêm vào khẩu phần ăn cho sinh viên một món cá, vì vậy giống như đang ăn một bữa tiệc chia tay vậy. Sau bữa tối, mọi người đều về phòng, thu dọn đồ đạc, bởi vì ngày mai, sau buổi hội diễn, mọi người sẽ quay về thành phố.
 
Có vài đứa trẻ bắt đầu đa cảm, cứ quấn lấy huấn luyện viên đòi ca hát, chuyện trò. Vài đứa còn kéo áo thầy huấn luyện, xin số điện thoại và địa chỉ nhà. Nhưng nhà trường có quy định không được để lại bất kỳ phương thức liên lạc nào với sinh viên, do đó thái độ của họ rất dứt khoát.
 
Một vài nữ sinh van nài tôi đi xin giúp.
 
Hôm ấy lại đúng là ngày đầu tiên của chu kỳ kinh nguyệt, bụng tôi đau dữ dội, lại còn bị nhiễm lạnh nên cổ họng tôi có chút khó chịu. Trong lúc đang một mình chịu đựng và đau đầu bởi đám nhóc con này cứ bám lấy thì Mộ Thừa Hòa gọi tới, chắc là anh muốn báo với tôi anh đã về đến nhà.
 
Tôi cười cười, nói với học trò: “Được rồi, được rồi, để cô nghe điện thoại xong rồi nói tiếp, được không?”
 
“Im lặng! Bạn trai của cô Tiết gọi điện.” Một cô gái có biệt danh “Đường Đường” nói lớn, sau đó còn ra dấu “suỵt” bảo mọi người yên lặng.
 
Cô bé không nói còn đỡ, gào lên như thế càng khiến cho mọi người trêu ghẹo.
 
“Ối ối, cô Tiết của chúng ta không phải còn độc thân sao?”
 
“Tiêu rồi, đêm nay có nhiều bạn nam bị thất tình rồi.”
 
“Cô Tiết, tim của chúng em đang rỉ máu.”
 
Tôi vừa tỏ ý ra hiệu cho lũ nhóc nói nhỏ thôi, vừa mỉm cười ấn nút nghe.
 
“Đủ rồi, đủ rồi, đừng làm ồn. Sư mẫu và sư công[1] giận bây giờ!” Đường Đường lại hét to lên.
 
[1] Sư mẫu và sư công: tên gọi vợ/chồng của sư phụ (người thầy của mình), đây là cách gọi cổ của người Trung Quốc.
 
Mộ Thừa Hòa đúng lúc nghe được câu cuối cùng, bèn hỏi: “Sư công?”
 
“Hay anh muốn được gọi là sư mẫu?” Tôi hỏi lại.
 
“Trước đây anh nghe có người gọi là sư trượng[2] nữa.” Anh nói rất nghiêm túc.
 
[2] Chữ “trượng” có nghĩa là “chồng”.
 
“Gì mà lung tung vậy?” Tôi không nhịn được cười, chạy về phòng mình, đuổi hết tụi nhóc ra ngoài rồi đóng cửa lại.
 
“Còn nhớ lúc trước có người gọi anh là tổ sư gia, không ngờ hai năm sau lại bị giáng cấp.” Nói xong thở dài đánh thượt.
 
“…” Cái người này, đúng là đã được ăn còn được nói.
 
Đám sinh viên bên ngoài vẫn chưa chịu rời đi, tôi đành nói vội vài lời rồi cúp máy.
 
“Không có gì ghê gớm.” Đường Đường đứng nghe trộm nãy giờ thở dài tiếc nuối.
 
“Đúng đó, đúng đó.”
 
“Chí ít cũng nên “chụt” một cái chứ!”
 
“Biến mất trong vòng ba phút cho tôi!” Tôi ra oai.
 
Đợi khi bọn chúng đã đi cả rồi, tôi lại nhìn điện thoại trong tay, tôi muốn hỏi anh, đêm nay ở nhà một mình nếu sợ hãi thì phải làm sao. Đắn đo giây lát, cuối cùng tôi không gọi, đặt điện thoại xuống bàn rồi ra sân xem họ tập luyện đêm.
 
Tuy nói đây là đêm cuối cùng, mọi người phải tập luyện để chuẩn bị cho hội diễn ngày mai, nhưng thực ra giáo viên huấn luyện của mỗi đội tập hợp đội hình của mình lại, cho họ ngồi hát.
 
Tôi đi lấy nước suối chia cho các thầy huấn luyện. Lúc này cả nhóm người như túm được tôi.
 
“Cô Tiết cũng hát một bài đi!”
 
Tôi cười cười lắc đầu, trốn ra phía sau đội hình, ngờ đâu bên này nghe thấy động tĩnh cũng liền bảo tôi hát.
 
Tuy tôi là vua hát hò nhưng trước mặt bao nhiêu sinh viên thế này, tôi làm gì có khả năng xem như không có ai, mọi người nói kiểu gì tôi cũng không chịu! Nhưng tôi càng không chịu thì mọi người càng nài ép, đúng lúc này, một lính gác chạy vào, đứng từ xa gọi to.
 
“Cô Tiết ơi, ngoài cửa có một người đến tìm, nói là người nhà của cô.”
 
Doanh trại có quy định, bất kỳ người ngoài nào cũng không được vào, vì thế cho dù là người thân hay gì gì đi nữa cũng không được phép, chỉ có thể gọi điện thông báo trước hoặc để sĩ quan huấn luyện ra xem là ai, sau đó mới cho ra ngoài một lúc. Có lúc không tìm được sinh viên đó thì cũng không có cách nào giải quyết.
 
Người lính gác này tính tình rất tốt, cũng khá thân với tôi, thường xuyên xách đồ giúp tôi, thật không ngờ hôm nay còn chạy vào đây để thông báo.
 
Nhưng mà giọng cũng lớn quá chăng?!
 
“Người nhà?” Tôi ngượng ngùng lẩm bẩm. Tôi làm gì có người nhà ở đây?
 
Thật không ngờ tai của người này lại thính đến vậy, liền vội giải thích: “Cậu ấy nói là người nhà của cô, tôi cũng không rõ là ai nữa. Tóm lại là con trai, độ gần ba mươi tuổi.”
 
“Chắc chắn là sư công của chúng ta rồi!” Một nam sinh đứng dậy nói lớn.
 
“Ha… ha…” Cả bọn cùng cười.
 
Mặt tôi thoáng chốc đỏ ửng, cùng người lính gác đi rẽ ra phía cổng, quả nhiên nhìn thấy Mộ Thừa Hòa đang đứng đợi bên ngoài cửa lớn.
 
Anh đứng trong bóng tối, phía trước xe của mình, vóc dáng cao lớn, mạnh mẽ, rắn rỏi, trông như cây thông xanh rì kiêu ngạo đứng trong gió rét, giản dị, cao quý, không có gì cản ngăn được sự sinh trưởng của nó, tiếp tục vươn cao thẳng tắp, chạm tới mây xanh.
 
Anh đi vài bước về phía tôi, ánh đèn dần dần soi rõ từng đường nét trên gương mặt.
 
Tôi vẫy vẫy tay với anh.
 
Anh thấy vậy, liền gật đầu cười rồi đứng yên chờ tôi đi đến, trầm tĩnh, ôn hòa, như nước như ngọc.
 
Khi từ trong doanh trại đi ra, tôi vốn cũng chỉ đi với tốc độ bình thường, nhưng nhìn thấy tình cảnh này, lại không vững vàng được nữa, co chân chạy về phía Mộ Thừa Hòa.
 
Có điều, hai người đứng trước cổng như thế cũng không hay lắm.
 
Xung quanh đây đồng không mông quạnh, nhưng tôi và Trương Lệ Lệ đã khá quen thuộc địa hình nơi này nên tôi dắt Mộ Thừa Hòa đến sát đường quốc lộ.
 
Ở đây rất vắng, ngoại trừ thỉnh thoảng có một chiếc xe chở hàng chạy qua, còn không cũng chẳng có ai qua lại. Trời tối thế này, nếu không phải có Mộ Thừa Hòa ở đây thì một mình tôi đến cửa lớn cũng chẳng dám bước qua nữa là.
 
Hai chúng tôi cứ thế dạo bước trên con đường, còn dàn hàng ngang nữa.
 
Anh đi bên ngoài, tôi đi bên trong.
 
Vai của anh cao hơn vai tôi, vì thế hai chúng tôi… không thể gọi là vai kề vai.
 
Đối diện với anh như thế này, trong lòng tôi bỗng chốc như tĩnh lại. Tại sao anh lại nói với người khác là người nhà của tôi, mà không phải người yêu hay bạn trai? Tính khí trẻ con của tôi lại không nghe lời sai bảo, đột nhiên xuất hiện trong đầu và tính ương ngạnh lại bắt đầu giở quẻ không lý trí.
 
“Sao không gọi điện cho em trước?” Tôi hỏi.
 
“Gọi rồi, không có người nghe.” Anh giải thích.
 
Tôi thọc tay vào túi áo, chính xác là không mang theo điện thoại.
 
“Em bị cảm sao?” Anh hỏi.
 
“Ừm, hơi nghẹt mũi.”
 
“Cổ họng có đau không?”
 
“Không đau.”
 
“Nếu biết trước thì anh mang thuốc cho em rồi.”
 
“Em có mang thuốc dự phòng. Hơn nữa, ở đây có bác sĩ mà.” Không cần anh tốt bụng vậy đâu.
 
“Vậy lát nữa về nhớ uống thuốc đấy, nếu không khỏi thì phải tìm bác sĩ.” Anh nói.
 
“Chuyện của em, em tự biết lo.” Tôi chặn ngang câu nói của anh.
 
Anh càng quan tâm đến tôi như thế, tôi càng cảm thấy hình như anh đang thiếu tự tin, không kiềm chế nổi tôi đi cách anh ra một chút, để ở giữa hai chúng tôi có một khoảng trống.
 
“Tiết Đồng.”
 
Tôi ậm ừ một tiếng.
 
“Em đang giận anh sao?” Anh hỏi.
 
“Không có.” Tôi không chịu thừa nhận.
 
“Em không thích anh đến thăm em?”
 
“Không phải.”
 
“Anh đã làm sai chuyện gì?”
 
“Không có.”
 
Mộ Thừa Hòa khẽ thở dài.
 
Không biết là người này đã thật sự tin lời tôi nói hay sao mà không nói thêm lời nào nữa.
 
Trong lòng tôi càng thêm bực bội. Tôi nói không giận là thật sự không giận sao? Chỉ số EQ của anh thấp đến vậy sao? Không nhìn ra được nỗi lòng của con gái sao? Không biết tự kiểm điểm sao? Không thể dỗ dành tôi một chút hay sao? Suy nghĩ như thế, tôi càng đi nhanh hơn, chẳng bao lâu để lại một mình Mộ Thừa Hòa đi phía sau, và rồi bụng tôi chợt đau thắt lại, không đi thêm được nữa.
 
Anh bước tới gần, như đã phát hiện ra sắc mặt tôi hơi khác lạ: “Em sao thế?”
 
“Đau bụng.” Tôi đáp.
 
“Vậy hãy mau về nghỉ ngơi, đừng đi nữa.”
 
“Ừm.” Tôi nói.
 
“Đi ngược lại đường cũ à?”
 
“Bên này có một đường tắt, đi hết đoạn này sẽ tới nơi.” Tôi tiếp tục đáp.
 
Anh nhìn con đường bên cạnh chưa được đổ bê tông toàn đất đá, liền nói: “Để anh cõng em.”
 
Tôi rất ngạc nhiên: “Em làm gì mà yếu đuối như vậy. Đi chầm chậm là được.”
 
Không chờ anh nói thêm, tôi liền nhảy qua cái cống nhỏ, nhảy đến con đường nhỏ bên kia. Một loạt các động tác tôi vừa thực hiện khiến tôi cảm thấy trong cơ thể có một luồng khí nóng đang muốn trào ra.
 
Bụng dưới bỗng nhiên co thắt, đau đến nỗi khiến tôi khó đứng thẳng người.
 
Anh vội chạy đến bên tôi, cúi người xuống, lại nói: “Mau leo lên, anh cõng em.” Hình như anh có vẻ giận rồi.
 
Nhưng tôi vẫn đứng yên một chỗ, không động đậy.
 
Còn tưởng rằng chúng tôi sẽ đứng đực ra đấy thêm một lúc nữa, không ngờ anh đột nhiên nói: “Có phải anh càng khó chịu thì em càng vui phải không?”
 
“Em không có.”
 
“Em không có sao?” Mộ Thừa Hòa thấp giọng phản bác lại tôi. “Rõ ràng em biết chỉ cần em không vui, hoặc cảm thấy không khỏe thì anh sẽ đau lòng, nhưng em vẫn cứ cứng đầu như vậy.”
 
“Em không có, không có, không có.” Tôi lại bắt đầu hồ đồ.
 
“Tiết Đồng, nếu em ghét anh, em có thể dùng cách khác để chọc giận anh, nhưng em đừng tự hành hạ bản thân mình.” Anh cúi thấp đầu nhẹ nhàng nói.
 
“Em đâu có ghét anh!” Tôi lập tức phản bác.
 
Gương mặt anh vẫn mang vẻ âm u, anh không đáp lại lời tôi.
 
Tôi chợt cảm thấy uất ức: “Em ghét anh hồi nào? Em đâu có… Em chỉ cảm thấy trong lòng rất khó chịu, và thủ phạm làm cho em cảm thấy như vậy chính là anh, nên em muốn anh cũng phải khó chịu, ngờ đâu… ngờ đâu thấy anh khó chịu, tim em lại như bị dao cứa vậy, càng đau đớn hơn.”
 
Trước khi quen biết Mộ Thừa Hòa, tôi không thích khóc. Nhưng khi nói hết những lời này, tôi cảm thấy mình vừa ngốc lại vừa buồn cười, nhớ lại những lần trước khi cố tình chọc giận anh, nước mắt tôi đột nhiên lại thi nhau rơi xuống.
 
Mộ Thừa Hòa thấy vậy, vội ôm tôi vào lòng, thì thầm: “Đang yên đang lành mà, sao lại khóc rồi. Cũng tại anh hết, tại anh cả. Em nói gì cũng được, anh không giận, anh không đau lòng nữa…”
 
Anh nhận hết lỗi về mình, giống như là nuông chiều dỗ dành tôi vậy.
 
Đã sống hai mươi mấy năm rồi, chưa bao giờ có người chiều chuộng tôi như vậy.
 
Lúc nhỏ, mỗi khi tôi khóc, mẹ sẽ bực dọc, bà nội sẽ mắng tôi luôn là người làm cho người khác thất vọng. Tôi không giống những đứa trẻ khác, hễ khóc là sẽ được những gì mình muốn. Dần dần, tôi không thích khóc nữa, vì vậy, tôi chưa bao giờ xem nước mắt là vũ khí hay thứ gì đó quý giá của mình.
 
Nhưng lúc này đây, với Mộ Thừa Hòa, lại hoàn toàn khác biệt.
 
Anh ôm tôi thặt chặt, giống như nước mắt của tôi chính là đòn chí mạng đánh vào điểm yếu nhất của anh.
 
Những con côn trùng mùa hạ xung quanh cất tiếng gọi nhau, anh cũng gọi tôi như có ý thăm dò: “Tiết Đồng?”
 
“Chuyện gì ạ?” Tôi cất giọng oang oang hỏi lại.
 
“Anh chưa cõng em bao giờ. Cho anh cõng em một lần, được không?” Anh nhẹ nhàng hỏi.
 
Tôi do dự một lúc, cuối cùng gật đầu, lau nước mắt.
 
Khi mới ngồi lên lưng anh, toàn thân tôi cứng đơ, thậm chí đến thở mạnh tôi cũng không dám, chỉ sợ anh cảm thấy tôi nặng quá. Lát sau, tôi phát hiện mình đã lo lắng thừa, anh cường tráng hơn tôi tưởng rất nhiều.
 
Thế là, tôi áp vào lưng anh một cách thoải mái, vòng hai tay qua cổ anh, đầu khẽ kề vào vai anh.
 
“Em còn đau không?”
 
“Đau.” Thật ra tôi không thấy đau nữa rồi, nhưng tiểu ác ma trong lòng tôi lại muốn tôi phải trả lời như thế. Có lẽ đúng như Mộ Thừa Hòa nói, nhìn thấy anh lo lắng vì tôi, tôi cảm thấy rất mãn nguyện.
 
Con đường trải đá này tuy rộng hai, ba mét nhưng lại lồi lõm, gồ ghề, trời tối không có đèn, chỉ có ánh trăng và ánh đèn đường từ phía xa hắt lại để soi sáng cho nên anh đi rất chậm.
 
“Anh cố gắng đi ở giữa đường ấy, nhìn thấy cái gì đen đen cũng đừng giẫm vào, không chừng là rắn đấy.”
 
“Ừm.” Anh đáp.
 
“Từ nhỏ anh đã lớn lên ở thành phố nên chưa từng đi đường núi đúng không?”
 
“Anh đi rồi, nhưng không nhiều, hơn nữa, đều là do bố anh cõng.”
 
Nhắc đến bố của anh, tôi không kìm được lòng, áp mặt vào cổ anh.
 
“Bố anh chắc chắn là một người rất giỏi giang.”
 
Mộ Thừa Hòa im lặng một lúc mới nói: “Không phải. Có thể ông ấy là một người giỏi giang, nhưng không hẳn là một người cha tốt.”
 
“Tại sao?”
 
“Một người cha tốt sẽ không như ông ấy, bỏ lại con một mình…”
 
Tôi không lên tiếng.
 
Đi được vài bước anh lại nói: “Nhưng cũng không thể trách ông ấy, đều là lỗi của anh.”
 
Đi được nửa đường, anh quay đầu lại, hỏi: “Em còn đau không?”
 
Lần này tôi không dám làm càn nữa, thành thật trả lời: “Hết đau rồi.”
 
Nghe thấy thế, hình như anh yên tâm hơn, thở phào nhẹ nhõm, nhưng cũng không có ý định thả tôi xuống, tiếp tục đi.
 
Tôi nói: “À, em đã nghĩ ra mình muốn làm gì rồi. Năm sau, em sẽ đi thi chương trình nghiên cứu sinh của Học viện Phiên dịch, hình như bắt đầu đăng ký từ tháng sau. Tóm lại, em sẽ vừa làm việc bên này vừa ôn tập để đi thi, không phí thời gian, còn có thể kiếm tiền. Trước đây, em luôn mơ ước được dịch cabin, cho dù không thành công nhưng chí ít em đã từng cố gắng hết sức, sau này cũng không hối hận.”
 
“Có chí thì nên.” Anh cười.
 
“Ngoại ngữ 2 em chọn tiếng Nga đấy. Anh phải ôn tập cho em.”
 
“Được thôi.” Lại cười.
 
Chỉ đi một đoạn đường đêm ngắn ngủi, tôi ở trên lưng anh. Cảm nhận được hơi ấm và hơi thở từ một người khác, tôi cảm thấy dường như giữa hai chúng tôi đã có một sợi dây liên kết vĩnh hằng.
 
Lâu nay, tôi không biết phải gọi anh như thế nào, lúc trước gọi thầy, sau này thì gọi chung chung, lúc tức giận lần trước thì gọi luôn cả tên họ của anh. Nhưng người xung quanh có người gọi là Tiểu Mộ, có người gọi Thừa Hòa, anh bảo bố gọi anh là Tiểu Hòa.
 
Còn Mộ Thừa Hòa, từ đầu đến cuối vẫn chỉ dùng hai chữ ấy gọi tôi: Tiết Đồng.
 
Có lẽ vì khi ở nhà, bố mẹ rất ít gọi tên thân mật cho nên tôi luôn cảm thấy gọi tên thân mật hơi kỳ quặc. Nhưng trong giây phút này, giữa cảnh đêm gió mát, tôi đột nhiên rất muốn gọi tên anh.
 
Suy đi nghĩ lại, cuối cùng tôi dịu dàng thỏ thẻ: “Thừa Hòa.”
 
Bước chân của anh hình như hơi khựng lại, sau đó anh nghiêng mặt đáp: “Ừm?”
 
“Thừa Hòa.” Tôi lại gọi.
 
Lần này anh không đáp lại nữa, nhưng trên mặt lộ rõ nét cười.
 
2
 
Ban đầu kế hoạch của chúng tôi là đi câu cá vào lễ Quốc khánh, chẳng ngờ trời đổ mưa.
 
Mưa từ đêm hôm trước cho đến sáng hôm sau, rả rích, rả rích khiến không khí cũng trở nên mát mẻ như tiết trời mùa thu vậy.
 
Với kiểu thời tiết này, tôi rất thích được ngồi trong nhà với Mộ Thừa Hòa.
 
Anh làm việc trong phòng khách, tôi bận bịu qua lại nhưng cũng không làm phiền anh. Có lúc tôi tự ôn tập đề thi, có khi lại quét dọn nhà cửa, thỉnh thoảng cũng rót cho anh một ly nước.
 
Dù không nói lời nào nhưng tâm trạng chúng tôi rất tốt. Tiếc rằng, một cuộc điện thoại gọi đến phá vỡ sự yên tĩnh này.
 
Bác gái ở đầu dây bên kia nói: “Tiết Đồng, đến đây đi, ông nội của con… sắp không được rồi.”
 
Mặt tôi tức thì trắng bệch.
 
Mộ Thừa Hòa bước tới, hỏi: “Xảy ra chuyện gì vậy?”
 
Anh chở tôi đến bệnh viện. Trên đường, trời đột nhiên mưa to hơn, tôi mơ hồ nhìn hai cần gạt nước ở trước mặt đưa đi đưa lại… Trong lúc đợi đèn đỏ, anh nhìn tôi, trầm ngâm không nói.
 
Khi đến phòng của ông, chúng tôi chỉ trông thấy bác gái và bà nội đang ngồi trước dường bệnh. Ông nội đang nằm trên giường, ống thở trước đó đã bị thay thế bằng máy chụp oxy. Thiết bị hỗ trợ bên cạnh không ngừng kêu tít tít, ông đắp tấm chăn mỏng, lồng ngực phập phồng cùng với nhịp hô hấp của máy móc…
 
Bác gái thấy tôi đi vào, liền nói: “Tiết Đồng, con đến rồi à? Chú và bác hai của con đã đi thảo luận với bác sĩ rồi.” Nói xong, nhìn thấy Mộ Thừa Hòa ở phía sau tôi, ánh mắt của bác gái hơi hồ nghi. Nhưng vì tôi không nói gì, nên Mộ Thừa Hòa lễ phép cúi đầu chào. Không phải là muốn cố tình giấu giếm anh, chỉ vì lúc này tôi không còn tâm trạng nào để ý đến những việc này.
 
Bác gái lại nói: “Lần trước con đến đây, chắc cũng biết gần đây sức khỏe của ông nội con không mấy lạc quan, bác sĩ cũng đã nói các cơ quan nội tạng của ông đã bắt đầu suy kiệt, mới sáng nay, huyết áp lại tăng đột ngột, não bộ đã xuất huyết lần thứ hai…” Nói đến đây, bác gái nghẹn ngào, không nói nên lời nữa, bắt đầu lau nước mắt.
 
Trái lại, bà nội rất bình tĩnh, bà lấy tay vuốt mái tóc của ông lại cho gọn gàng.
 
Bấy giờ, bác hai và các chú của tôi cùng đi theo bác sĩ vào phòng. Bác sĩ đi đến bên giường, móc từ trong túi ra một chiếc đèn pin nhỏ, mở mắt ông lên soi soi rồi bảo bác sĩ thực tập bên cạnh ghi lại số liệu, sau đó rời khỏi.
 
Bác hai kéo tay áo của bác sĩ thực tập ấy, hỏi: “Thật sự là không còn chút hy vọng nào sao?”
 
Bác sĩ thực tập nói: “Điều này rất khó nói, cũng không thể nói là không có kỳ tích.”
 
Bác gái nói: “Đã nằm ở đây năm năm rồi, lúc ấy các người cũng nói có lẽ sẽ có kỳ tích, đến hôm nay vẫn là câu nói ấy.”
 
Bác sĩ thực tập đáp lại: “Các bác sĩ ở đây thực sự đã cố gắng hết sức, tuổi tác của bệnh nhân lại cao như vậy…”
 
Căn phòng im lặng trong giây lát. Bác sĩ thực tập gấp hồ sơ lại, định rời đi. Chú tôi lại hỏi: “Vậy bây giờ phải làm sao?”
 
Bác sĩ thực tập trả lời: “Không phải lúc nãy bác sĩ đã nói rất rõ ràng rồi sao? Thực ra, nếu bây giờ rút máy hô hấp ra thì bệnh nhân chẳng khác nào người đã chết. Trong tình trạng này, chỉ xem người nhà của bệnh nhân định thế nào thôi.” Nói xong, người đó đi ra khỏi phòng.
 
Bác hai lấy ra một điếu thuốc và bật lửa, vừa định đốt lên thì bác gái ở bên cạnh liền nhắc nhở, bác ấy bèn đi ra ban công. Hút liền vài hơi xong, lại quay trở vào. Những người khác vẫn đứng bất động.
 
Trong phòng chỉ có hai chiếc ghế, bà nội và bác gái đã ngồi, không còn cái nào khác, nãy giờ tôi chỉ đứng đấy nghe họ nói qua nói lại, giờ đây, tôi muốn tìm chỗ nào đó để dựa dẫm. Chính trong lúc này Mộ Thừa Hòa vỗ vỗ vai tôi.
 
Tôi quay lại nhìn anh. Anh gật đầu với tôi, như muốn nói: “Có anh ở đây, đừng sợ.”
 
Bà lao công vào thay túi rác, trông thấy nét mặt nghiêm trọng của chúng tôi, liền nói vài câu.
 
Bà ấy nói: “Tôi làm ở đây lâu năm, những trường hợp như gia đình đây tôi đã thấy nhiều rồi. Thực ra bác sĩ cũng không đành nói thẳng với các vị. Nhưng các vị để người già nằm như thế, viện phí rất cao, mà chính bản thân người bệnh cũng cảm thấy như phải chịu tội vậy, cuối cùng cũng chỉ chống cự được mấy ngày.”
 
Mấy lời của bà lao công như đã nói rõ hơn về sự việc này.
 
Bác gái liền nói: “Chị này nói rất có lý.”
 
Bà nội vừa kéo lại chăn cho ông, vừa hỏi: “Nếu chuyện này để mẹ quyết định, mọi người có đồng ý không?”
 
Bác gái nói: “Mẹ, mẹ nói sao, bọn con làm vậy.”
 
Bà nội im lặng một lúc rồi mới nói: “Ông ấy nằm ở đây đã bao nhiêu năm rồi, thật ra nhiều lúc mẹ cảm thấy chính mẹ đã ép ông ấy ở lại, bắt ông ấy nằm đây chịu tội. Trong lòng mẹ chỉ nghĩ thế này, thằng ba đã đi rồi, vậy mẹ phải giữ chặt ông ấy, chỉ mong một ngày ông ấy có thể tỉnh lại. Số tiền đó là mẹ đã buộc các con phải cáng đáng, mỗi ngày nằm viện, sức khỏe của mẹ lại yếu không chăm sóc được ông ấy cẩn thận, chúng ta buộc phải mời y tá. Những năm qua, các con bỏ ra bao nhiêu tiền, mẹ đều nhìn thấy cả. Tất cả chỉ vì suy nghĩ nhỏ nhen ấy của mẹ, mẹ sợ một khi mất đi nỗi nhớ này, mẹ cũng sẽ đi theo cha con ông ấy. Nhưng bây giờ, sự việc đã như thế này… Bây giờ đã thế này rồi, nếu phải lãng phí thêm vài ngày, chi bằng cho ông ấy đi đi.” Bà nội nói xong, thở dài.
 
Bác hai bảo: “Vậy con gọi bác sĩ đến.”
 
Những người khác đều đồng ý.
 
Tôi lặng lẽ đi đến bên giường, cúi đầu nhìn ông.
 
Miệng ông giờ đã được cắm một ống thở rất to, được cố định bởi băng dính màu trắng, ống thở ấy buộc miệng ông phải mở ra. Da mặt vàng bủng, khuôn mặt gầy gò. Đã nhiều năm rồi tôi không ngồi ngắm nhìn ông kỹ như thế, ký ức chỉ còn lại một hình bóng mơ hồ.
 
Bà nội có dáng người nhỏ, gầy, mọi người đều bảo tôi hơi giống bà lúc trẻ, còn ông tôi thì di truyền vẻ thấp béo, da trắng, tóc xoăn cho bố tôi. Khi còn nhỏ, ông cưng chiều tôi còn hơn cả bố. Có lần, vì xuống quê chơi mà tôi bị lây chấy về nhà, bà nội vừa châm chọc ông bà ngoại tôi, còn cạo đầu tôi ngay trước mặt họ như để chút giận. Kết quả là, các bạn hàng xóm đều nói tôi là tiểu ni cô, không thèm chơi với tôi, ông nội phải làm rất nhiều đồ chơi để dụ họ đừng ăn hiếp và đừng cười tôi nữa.
 
Không bao lâu, bác sĩ và bác hai đi vào. Y tá đưa tờ giấy gì đó cho họ ký tên.
 
Bác gái hỏi: “Chỉ lấy hết máy móc đi là được sao?”
 
Y tá gật đầu.
 
Bà nội không nhẫn tâm ngồi nhìn nên mọi người dìu bà ra ngoài.
 
Tôi đứng đấy, đột nhiên nói một câu, giọng đều đều: “Con không đồng ý.”
 
Tiếng nói không lớn nhưng đủ để tất cả mọi người trong phòng đều nghe thấy.
 
Bác hai và bác sĩ cùng lúc ngước lên nhìn tôi.
 
“Con nói con không đồng ý.” Tôi lặp lại một lần nữa.
 
Bác gái cầm nước mắt, liếc nhìn tôi như nhìn quái vật vậy: “Tiết Đồng.”
 
Ở trong gia đình này, tôi chưa bao giờ làm phật ý bề trên, ở những nơi công cộng như thế này lại càng không.
 
Bác hai giải thích: “Tiểu Đồng à, đây là ý của bà nội con.”
 
Tôi nói: “Nhưng con không đồng ý. Bố con mất sớm, vì thế con nói thay lời bố. Nếu bây giờ bố còn ở đây, chắc chắn bố con cũng không đồng ý!”
 
Bác sĩ nhìn tôi, lại nhìn bác hai, nói bằng giọng không vui: “Người nhà thương lượng hết đi rồi hãy gọi tôi, tôi còn nhiều việc phải làm.” Nói xong, ông nhìn y tá, ra dấu hiệu gì đó rồi rời khỏi.
 
Bác gái tức thì nổi giận: “Một đứa con nít như con thì hiểu chuyện gì chứ? Con có biết kéo dài thêm một tiếng đồng hồ là bao nhiêu tiền không? Ông của con không có việc làm, không có trợ cấp, tất cả đều do chúng ta chi trả. Con có biết cảm thông cho người khác không? Bây giờ đâu phải là chúng ta không chịu chữa trị, mà là chỉ còn cách này, chính tai con cũng nghe bác sĩ nói vậy mà!”
 
Tôi cắn chặt môi, cũng nổi bướng: “Mọi người chỉ tiếc tiền thôi sao? Cùng lắm con đi sớm về muộn cố gắng kiếm tiền, dù phải bán máu cũng kiếm tiền về trả lại cho mọi người, con…”
 
Mộ Thừa Hòa ở sau lưng kéo kéo tay tôi, ra ý bảo tôi đừng nói nữa.
 
“Tiết Đồng!” Bác gái càng phẫn nộ. “Con đúng là càng ngày càng không ra gì!”
 
Những người thân đứng bên cạnh cũng không tiện nói gì, thế là không khí trở nên vô cùng căng thẳng.
 
Ngay trong lúc tình thế nặng nề như vậy, một giọng nói chợt vang lên.
 
Mộ Thừa Hòa đứng ra nói: “Bác trai, bác gái, cháu thay mặt Tiết Đồng xin lỗi mọi người, cô ấy còn nhỏ không hiểu chuyện, nhất thời nói lời trẻ con, hai bác cũng đừng để bụng. Tin tức này thật sự có hơi đột ngột, Tiết Đồng chỉ là nhất thời không tiếp nhận được, có lẽ cho cô ấy một ít thời gian sẽ đỡ hơn. Mẹ cô ấy không có ở đây, tuy nói là chồng đã qua đời nhiều năm, nhưng khi ông nội còn tỉnh táo, bác ấy vẫn còn là con dâu của ông. Hay là, chúng ta cố đợi thêm một lúc, đợi mẹ Tiết Đồng đến đây rồi hãy tính? Dẫu sao cũng đã chờ lâu vậy rồi, lúc này cũng không gấp gì. Đúng lúc có thể tranh thủ khoảng thời gian này sắp xếp vài thứ cho ông nội, như thế thì Tiết Đồng cũng có tâm lý chuẩn bị?”
 
Lúc đầu, tôi còn cứng đầu không thèm rơi lệ, dù cho khi nghe bác sĩ tuyên bố tin xấu tuyệt vọng ấy, tôi cũng không khóc, nhưng khi Mộ Thừa Hòa nói thay tôi vài lời khách sáo, tôi liền như tìm được một ngọn cỏ cứu mạng, nơi mềm yếu nhất trong lòng bỗng dưng tìm được một lối thoát, hai dòng lệ nóng hổi lập tức chảy xuống.
 
Tôi vội vàng quay mặt đi, nhìn qua vách tường trắng.
 
Mộ Thừa Hòa lại hỏi: “Các bác cảm thấy như vậy có được không ạ?”
 
Bác hai bảo: “Nói cũng phải, chúng tôi gấp quá cũng chưa lo thu xếp chu toàn. Cũng được, chúng tôi ra ngoài chuẩn bị hậu sự cho ông, để tránh tới lúc ấy rối rắm, chưa chuẩn bị được gì.”
 
Mọi người đều tán đồng, sau đó bác hai phân công công việc, họ lần lượt rời khỏi phòng.
 
Bác gái nói: “Bà nội của con còn ngồi ở bên ngoài, bác đưa bà về nhà nghỉ ngơi trước.”
 
Cuối cùng, chỉ còn lại tôi và anh.
 
Tôi đứng bên giường, quay đầu nhìn ra góc tường, anh ở phía sau tôi, không cử động.
 
Nước mắt trên mặt tôi đã bị gió thổi khô, anh kéo ghế qua cho tôi, sau đó cũng ngồi xuống bên cạnh.
 
Chúng tôi im lặng rất lâu, cuối cùng anh nói: “Hay là… em nói chuyện riêng với ông nội đi.”
 
“Ông có thể nghe thấy không?”
 
“Có lẽ ông sẽ nghe thấy.” Anh đáp.
 
“Thật không?”
 
“Thường thì anh không nói dối.”
 
“Vậy khi nào anh mới nói dối?”
 
Anh hơi khựng lại một lúc: “Khi đó là lời nói dối thiện ý, khi anh cảm thấy khó khăn và xấu hổ.”
 
Tôi nhìn vào đôi mắt của Mộ Thừa Hòa, lờ mờ hiểu ra anh đang nói về điều gì.
 
Thật ra, tôi cũng đã từng nói dối anh, không phải sao?
 
Tôi né tránh ánh mắt của anh, nhìn sang phía giường bệnh: “Em nhớ ra điều muốn nói với ông rồi.”
 
“Có cần anh ra ngoài không?”
 
Tôi suy nghĩ một lúc, lắc đầu, rồi lại gật đầu.
 
Mộ Thừa hòa đứng dậy, nói: “Vậy anh ra ngoài hút điếu thuốc.”
 
http://www.luv-ebook.com
 
Tôi gục đầu lên chiếc gối của ông, đặt sát bên đầu ông, từ từ tìm về ký ức xa xăm…
 
“Lúc nhỏ, có một khoảng thời gian con đến ở với ông và bà. Mỗi khi phát bài kiểm tra, cô giáo lại bắt mang về cho phụ huynh ký tên, nhưng từ nhỏ con học môn Văn đã kém, mỗi lần bị điểm thấp con đều không dám cho ai xem. Cuối cùng, con đã giả chữ ký của ông.
 
Còn có lần, con nói chuyện trong giờ học, bị cô chủ nhiệm bắt được, phạt phải mời phụ huynh đến, nếu không sẽ không cho con vào lớp. Lúc ấy ở nhà chưa có điện thoại, con đã nói dối là ông bị bệnh nặng, bà đưa ông vào viện rồi, cô mới chịu tha cho con.
 
Ông thường để tiền trong túi áo trước ngực, lại không chịu đếm tổng cộng có bao nhiêu đã vắt áo lên đầu giường. Có lần con canh lúc ông không chú ý, lấy cắp mấy đồng mua kẹo ăn.
 
Chiếc vòng cẩm thạch mà chú sáu mang về cho bà nội từ Vân Nam, thật ra là do con làm vỡ. Nhưng lúc ấy con thật sự rất sợ nên đã để nó trở lại trong hộp, khi ông mang nó cho bà thì nó đã bị gãy làm đôi, con còn hại ông bị bà trách mắng.
 
Ông đi họp phụ huynh cho con, cô giáo nói thành tích học tập của con không tốt, ông về nhà nói lại y như vậy cho mẹ nghe. Khi ông đi rồi, mẹ đã đánh con một trận. Lúc ấy, con vừa khóc vừa thầm oán trách ông không phải là ông nội của con.
 
Ông từng nói với con, ông phải sống đến một trăm tuổi, để nhìn ba đứa cháu của mình lập gia đình rồi sinh con. Bây giờ, anh và chị đều đã kết hôn rồi, ông cũng nhìn thấy Mộ Thừa Hòa rồi đấy, anh ấy rất tốt, thật sự rất tốt.”
 

 
Không biết tôi đã nói như thế trong bao lâu, mãi đến khi hai cô y tá đẩy cửa vào ghi chép số liệu gì đó, cắt ngang lời tôi, tôi mới dừng lại. Sau đó, cô y tá lại tiếp tục truyền nước biển cho ông.
 
Tôi nhường chỗ lại cho họ, một mình đi ra ngoài.
 
Đã đến giờ ăn tối, những phòng bệnh khác đều thơm mùi thức ăn.
 
Đúng lúc vợ chồng anh họ tôi tới, trông thấy tôi, liền nói: “Em đi ăn cơm đi, anh sẽ trông ông, có chuyện gì sẽ gọi điện cho em.”
 
Chúng tôi đều hiểu, cái gọi là “có chuyện gì” là chuyện gì.
 
Mộ Thừa Hòa không có ngoài hành lang, tôi đi một vòng tìm khắp nơi, cuối cùng mới thấy anh bên cạnh cầu thang. Anh ngồi dưới đất, ngay khúc quanh của hai tầng, tay cầm điếu thuốc, đang ngơ ngác nhìn những hạt mưa thu bên ngoài.
 
Tôi bước tới đó, ngồi xuống cạnh anh, cùng một tư thế.
 
“Em thấy đói không?” Mộ Thừa Hòa dập tắt thuốc, hỏi tôi.
 
“Ừm. Đói.”
 
“Bên đó có người rồi à?”
 
“Ừm.”
 
“Vậy chúng ta đi ăn cơm trước đã, sau đó anh về nhà lấy áo cho em, ở đây ban đêm rất lạnh.”
 
3
 
Vừa bước xuống tầng dưới thì anh họ gọi điện, thế là chúng tôi lại chạy trở lên, trong phòng đầy những người khoác áo blouse trắng.
 
Anh họ trông thấy tôi vội giải thích: “Lúc nãy tim của ông bị suy kiệt đột xuất, bác sĩ đang cấp cứu.”
 
Lát sau, tôi thất họ lắc đầu một cách bất lực. Bác sĩ bảo y tá xem đồng hồ, sau đó nói với cô ấy: “Thời gian tử vong, 19 giờ 31 phút ngày 1 tháng 10.”
 
Sau đó, mọi thiết bị đều được rút điện.
 
Tôi chen vào trong, nắm lấy tay ông, vẫn còn hơi ấm, vẫn còn mềm, mọi thứ đều như không thực.
 
Rốt cuộc thì sự cố chấp của tôi cũng đã không giữ được ông.
 
Bà nội đến bệnh viện, nhìn thấy thi thể của ông, cũng không cầm được nước mắt.
 
Cuối cùng, tôi dìu bà ra ngồi trên dãy ghế ngoài hành lang. Mộ Thừa Hòa cùng với mọi người thông báo cho người quan và thu xếp hậu sự cho ông. Bà nội khóc được một lúc thì không tiếp tục nữa, chỉ không ngừng kể đi kể lại với tôi những chuyện của bố và của ông.
 
Bà không ăn cơm, tôi sợ bà đói, bèn hỏi bà muốn ăn gì.
 
Bà nói: “Con gọt cho bà quả lê đi.”
 
Đợi tôi mua lê trở về, bà lại đòi ăn táo. Tôi lại chạy đi mua táo.
 
Đến khi đã cầm táo và lê trên tay, bà mới lẩm bẩm nói: “Ông à, chúng ta ăn quả không phân lê.”
 
“Ăn quả không phân lê.” Đây là câu nói địa phương mà trước đây ông thường nhắc đến, ý muốn nói táo và lê phải ăn chung với nhau, không được tách rời, như vậy thì cả nhà mới có thể mãi mãi đoàn viên.
 
Lòng tôi bất giác chùng xuống.
 
Tôi đi mượn dao gọt trái cây, rửa sạch táo, lê xong, tôi bắt đầu gọt. Gọt vỏ xong đưa cho bà, bà lại không ăn, chỉ cầm trên tay, ngồi nhìn lặng lẽ. Tôi tiếp tục gọt lê, được một nửa thì bà bất chợt bóp chặt tay tôi, nói một cách kích động: “Không được chia! Không được tách ra!”
 
Tôi bị trượt tay, con dao lập tức cắt vào tay tôi. Ban đầu chỉ hơi tê, một lúc sau mới chảy máu. Tôi vội trấn an bà, sau đó đặt giỏ trái cây xuống, chạy vào phòng vệ sinh.
 
Lưỡi dao rất sắc, tuy vết thương rất nhỏ, nhưng vết cắt rất sâu, máu không ngừng chảy ra cùng nước chảy từ vòi rửa, tôi rửa tay sạch sẽ, sau đó lấy khăn giấy quấn tạm lên rồi đi ra ngoài.
 
Sau khi trở về chỗ ngồi, tôi mới phát hiện quả lê ấy cũng bị dính máu, bèn vứt nó đi, lấy từ trong túi ra một quả khác, tiếp tục ngồi gọt. Trước đây, bà từng mắng trái tim tôi thật sắt đá, không chỉ lạnh, mà còn cứng. Tôi không khóc.
 
Vết cắt ngay lòng bàn tay, vì thế cứ cầm lấy vật gì, dù rất nhẹ cũng đủ làm nó nứt ra, và máu lại chảy. Tôi cũng không để tâm, thấm ướt giấy thì thay tờ giấy khác. Tôi thầm nghĩ, một người đối xử lạnh nhạt ngay cả với chính bản thân mình thì còn có thể nhiệt tình với ai?
 
Ban đêm, Mộ Thừa Hòa đưa tôi về nhà nghỉ ngơi.
 
Nhìn thấy tay tôi quấn khăn giấy, anh hỏi tôi bị làm sao, tôi không trả lời, chỉ tắt đèn rồi đi ngủ. Anh ngồi trong phòng mình, bật đèn ngủ, dựa vào gối để đọc sách. Chúng tôi đều không đóng cửa phòng, vì thế tôi có thể nhìn thấy ánh đèn màu vàng cam hắt ra từ phòng anh.
 
Không biết trải qua bao lâu, chợt vọng đến tiếng bước chân khẽ khàng của anh.
 
Rồi tiếng bước chân dừng lại trước cửa phòng tôi, dường như anh muốn xem tôi có ngủ yên giấc hay không.
 
Anh đứng lặng yên hồi lâu, rồi mới rời khỏi.
 
Lại qua một lúc lâu nữa, tôi lật người lại, bất cẩn hất tung chiếc điện thoại nằm bên cạnh bay xuống đất, phát ra một âm thanh “tạch”. Nghe thấy động tĩnh, anh lại xuất hiện trước cửa, đứng yên ngoài ấy, giữa bóng tối.
 
Nhưng lần này Mộ Thừa Hòa không dễ dàng quay về phòng, mà hỏi một câu: “Không ngủ được phải không?”
 
Tôi chần chừ một hồi, mới đáp lại một tiếng.
 
Anh thở dài, bật đèn rồi đi tới bên giường tôi.
 
Tôi quay mặt vào tường.
 
“Tiết Đồng…” Anh gọi. “Nếu như em không ngủ được, anh sẽ nói chuyện với em.”
 
“Rất nhiều thanh niên trong xã hội này luôn cảm thấy thứ khó chấp nhận nhất, thứ đau khổ nhất trên đời này chính là đánh mất tình yêu, để rồi xem thường mạng sống của mình. Thật ra, vì họ chưa trải qua nỗi đau mất người thân. Có lẽ trong tiềm thức của em đã mang ảo tưởng hy vọng bố mình sẽ sống lại đặt vào ông nội, vì vậy em mới đau khổ hơn những người khác.”
 
Nghe thấy câu nói này, tôi không kiềm chế được, nắm chặt bàn tay lại, móng tay đâm mạnh vào vết thương, máu lại chảy ra. Phải chăng, chỉ khi thân thể tôi đau đớn thì nỗi đau trong tim mới có thể hóa giải?
 
Nhưng đâu ngờ, tay đã đau, mà nỗi đau trong tim vẫn còn dai dẳng.
 
Tôi kéo chăn qua đầu, co người lại, sau đó nói: “Khi bố xảy ra chuyện, bà nội không cho em nói với ông, sợ bệnh tim của ông tái phát, nhưng em đã không nghe lời. Nếu như lúc đó em không kích động như vậy, không báo tin đó với ông, có lẽ ông sẽ không bị như hôm nay. Vì vậy bà nội hận em, mọi người đều hận em, đều tại em cả.”
 
Mộ Thừa Hòa im lặng một hồi rồi mới chầm chậm nói: “Tiết Đồng, câu chuyện mà anh kể cho em nghe về bố anh, thật ra phía sau còn một đoạn anh chưa nói hết.”
 
Ấn dưới tấm chăn lớn, tôi chợt nín thở.
 
Anh nói: “Về sau, bố anh ốm suốt, thần chí không minh mẫn, năm cuối cùng ấy bố thậm chí còn không nhận ra anh, bố bị giam trong bệnh viện tâm thần. Nhưng có một hôm, đột nhiên bố nhận ra anh, bố còn nói: “Tiểu Hòa, bố hết bệnh rồi, bố muốn về nhà.” Anh liền ép mẹ làm thủ tục cho bố trở về. Khi ấy, bố mẹ anh đã ly hôn, không còn sống chung một nhà nữa, anh nói anh có thể chăm sóc cho bố. Những ngày đầu cũng rất tốt, bố có thể nói chuyện với anh, có thể ăn cơm do anh nấu, còn có thể ngồi đọc sách ở nhà một mình. Làm sao anh biết được bố lại đột nhiên tự tử? Bố treo cổ lúc nửa đêm, sáng sớm thức dậy anh mới phát hiện ra. Anh không biết phải làm thế nào, lúc ấy ở nhà không có điện thoại, và bố thì treo ngay trước cửa, anh không dám đi ra ngoài từ lối đó nên cứ ngồi trên sàn nhà nhìn bố. Mãi đến đêm khuya, mẹ mới tìm đến đây do nhận được điện thoại từ nhà trường vì anh không đi học.
 
Lúc ấy anh đã nghĩ, anh mới là hung thủ. Suy nghĩ này đã ám ảnh anh rất lâu, thậm chí chỉ cần nhìn thấy cánh cửa ấy là trong đầu anh lại xuất hiện một ảo giác, dường như bố vẫn còn treo ở đấy, đang nhìn anh, ánh mắt đầy oán trách. Về sau, khi sang Nga, người ta nói với anh hút ma túy có thể làm tê liệt thần kinh, đầu óc sẽ trở nên đần độn, rồi sẽ không nhớ gì nữa, kết quả là có một thời gian rất dài, anh đã điên cuồng hút những thứ ấy.
 
Sau khi mẹ biết được, bà đã nhốt anh lại, bắt anh cai nghiện, còn tìm rất nhiều bác sĩ tâm lý khám cho anh.
 
Nhưng dù cho bao nhiêu năm đã trôi qua, anh vẫn không dám sống một mình trong căn nhà này, dường như cứ đến đêm, bố lại trở về. Chỉ cần anh ngồi một mình trong bóng tối, nhìn vào nơi mà bố ra đi, anh sẽ có thể trò chuyện với bố hay là với thứ gì khác, có lúc sẽ nghe thấy tiếng người, có lúc sẽ có tạp âm. Sau này anh lại đến gặp bác sĩ, họ nói đó chỉ là ảo giác. Vì vậy anh nghĩ chẳng thà mình bị điếc, như thế anh sẽ không nghe thấy những âm thanh ấy nữa.”
 
Nghe đến đây, tôi lật chăn ra, ngồi dậy, nhìn thấy nỗi đau khổ trong mắt anh. Tôi những tưởng rằng cả đời anh sẽ không nói với tôi những điều này, cả đời anh cũng không muốn nghĩ về quá khứ ấy nữa. Tôi khẽ choàng tay qua cổ anh, giọng nói run run: “Anh không cần phải nói ra những chuyện này.”
 
“Không, anh nhất định phải nói với em. Nếu không trái tim của anh mãi mãi ở một nơi không gặp được ánh sáng, hễ nhìn thấy em anh lại thấy tự ti.” Anh nói: “Không hiểu tại sao, anh rất thích trẻ con, vì thế anh đã đi dạy học. Nhìn những thanh niên đầy sức sống ấy, anh chợt cảm thấy cuộc đời đầy hy vọng. Sau này, em đã đến. Tiết Đồng, em đã đến. Tối hôm đó, em đã ngồi tìm kính áp tròng cho anh giữa nền tuyết lạnh lẽo, lúc ấy tay của em đông cứng và sưng cả lên. Em giống như là một thiên thần vậy. Cảm xúc của em phong phú đến thế, em thích cười, lại thích chau mày, dễ đỏ mặt, lại dễ giận, ngay cả khi giận hay khi ngượng, nét mặt của em cũng dễ thương đến thế. Chính em đã khiến anh phát hiện ra anh không thể mãi mãi sống trong quá khứ. Huống chi, chỉ cần có em bên cạnh thì anh không còn gì phải sợ cả. Đêm Giao thừa năm đó, em đã cầu nguyện trước mặt anh, thật ra lúc ấy anh cũng đã lén cầu nguyện, anh hy vọng cô gái trước mặt mình mãi mãi vui vẻ và hạnh phúc. Vì vậy, em không cần phải tự trách mình. Tiết Đồng, em hiểu không? Chỉ cần em không vui, trái tim anh sẽ rất đau. Bất kể là ông nội hay là bố của em, tình yêu của họ và của anh cũng đều như nhau, cho nên họ nhất định không muốn thấy em tiếp tục tự trách mình như vậy.” Giọng anh đã hơi khàn lại.
 
Tôi sà vào lòng anh, nước mắt lặng lẽ tuôn rơi: “Em biết, Thừa Hòa. Em biết.”
 
“Vậy bây giờ hãy đưa tay ra cho anh xem được không?” Anh nói.
 
Tôi buông cổ anh ra, ngoan ngoãn giơ tay ra trước mặt.
 
Mộ Thừa Hòa cúi đầu nhìn, không nói lời nào, lập tức đi lấy hộp thuốc rồi trở về bên tôi.
 
Máu đã đông đặc nhưng vì chạm phải nước, vết cắt đã bắt đầu nổi màu trắng. Anh cẩn thận sát trùng cho tôi, một ít thịt đã bị lồi ra ngoài, gặp phải cồn cảm giác như bị lửa đốt vậy, tôi bất giác kêu “á” một tiếng.
 
Tay anh run run, nhưng vẫn không nhìn tôi.
 
Đèn trong phòng không quá sáng, tôi ôm chầm lấy anh ngay khi chui ra khỏi chăn, đến khi tôi buông tay ra thì anh đã quay người đi ra ngoài lấy thuốc, vì vậy tôi vẫn chưa nhìn thấy được gương mặt của anh. Mãi đến bây giờ, tôi mới phát hiện, mắt anh cũng đỏ hoe.
 
Không biết là vì những lời nói lúc nãy hay tại vết thương của tôi.
 
Tôi vội vàng hỏi: “Anh sao thế? Anh sao thế?”
 
“Không có gì.” Anh tránh ánh nhìn của tôi.
 
Tôi nào chịu nghe theo, không cho anh bôi thuốc nữa, dùng hai tay giữ chặt gương mặt anh, bắt anh nhìn thẳng vào tôi. Đôi mắt ươn ướt càng long lanh. Anh không phản kháng nữa, cũng không giằng co nữa, chỉ cúi xuống, không nói lời nào.
 
Từ trước đến nay, bất kể trong trường hợp nào, dù gặp phải chuyện gì thì thứ đầu tiên mà anh mang đến cho tôi là nụ cười.
 
Anh chưa bao giờ để lộ cảm xúc tiêu cực của mình trước mặt tôi, dẫu có đau lòng hay khó chịu, anh cũng cười. Và khi cười, đôi mắt ấy sẽ hơi híp lại, sau đó khóe môi cong lên, cánh cửa sổ tâm hồn ấy vô cùng trong sáng.
 
Không chỉ ôn hòa hay khiêm nhường, thỉnh thoảng sự giảo hoạt cũng sẽ xuất hiện trên gương mặt này.
 
Và ngay lúc này, Mộ Thừa Hòa mà tôi nhìn thấy là như thế.
 
Lòng tôi nóng như lửa đốt, vội vàng giải thích với anh: “Em không đau, em không đau chút nào, từ nhỏ em đã rất nghịch ngợm, dây thần kinh đau cũng phản ứng chậm chạp hơn người khác. Hơn nữa, anh thấy đó, lúc nãy em đã khóc ướt cả áo của anh rồi, chuyện đau lòng cũng nói với anh rồi. Em không tự trách mình nữa, sau này mỗi khi em đau lòng, em sẽ nghĩ có một người sẽ đau lòng hơn em, như vậy em sẽ không buồn nữa, có chuyện gì em cũng sẽ nói với anh đầu tiên…”
 
Nghe tôi nói năng lộn xộn như thế, anh trầm ngâm một hồi rồi mới tiếp lời tôi: “Hôm ấy, ở trước mặt mọi người, anh không nên buông bàn tay này ra.”
 
Tôi ngẩn ra, sau đó mới hiểu anh đang nói tới chuyện lần đó.
 
Hôm ấy, bắt gặp xe của Đại học A, đứng trước mặt của giáo viên và lãnh đạo trường, anh đã buông tay tôi ra. Đó là lần đầu tiên chúng tôi nắm tay nhau, chúng tôi đi sát bên nhau trên đường núi. Đường núi rất hẹp, thỉnh thoảng có xe chạy qua, anh nhìn thấy xe chạy tới bèn kéo tay tôi lại, cho tôi đi vào bên trong, và rồi không buông ra nữa, cứ thế đi. Tay của tôi lại nhỏ, khi anh nắm lấy tay tôi thì cả bàn tay tôi sẽ nằm trọn trong lòng bàn tay anh, lúc ấy trong lòng tôi như đang có một con hỷ tước nhảy nhót vì sung sướng. Nhưng khi gặp phải những giáo viên khác, anh đã thả tay tôi ra vẻ ngại ngùng.
 
Cũng từ lần đó, chúng tôi không hề nhắc đến chuyện này nữa, cũng không chạm vào tay đối phương nữa, nó đã trở thành một khu vực cấm.
 
Anh tiếp tục sát trùng cho tôi, rồi bôi “Vân Nam bạch dược” lên, sau đó, dán băng dính chống chảy máu, vô cùng cẩn thận.
 
Tôi cũng không dám suýt xoa nữa.
 
Xong hết mọi việc, anh đột nhiên nói một câu: “Sau này sẽ không bao giờ như vậy nữa.”
 
4
 
Mẹ tôi từ thành phố C về đây thì đã là nửa đêm.
 
Mẹ vốn là một người giỏi giang, liền phụ giúp mọi người sắp xếp lo đám tang cho ổn thỏa.
 
Hôm sau, mọi người trong nhà đã bình tĩnh lại và tiếp nhận sự thật này.
 
Bà nội đứng trước mặt toàn thể họ hàng, người thân nói: “Ông ấy ra đi như vậy cũng tốt, chứng tỏ ông ấy đều đã an tâm với mỗi người trong gia đình chúng ta, còn hơn phải nằm lại với nhà mình trong tình trạng như thế. Ông ấy đã hơn tám mươi tuổi, như vậy cũng có thể gọi là mỉm cười nơi chín suối rồi.”
 
Sau khi hoàn tất việc hậu sự cho ông, mẹ tôi đã tìm gặp Mộ Thừa Hòa và có một cuộc nói chuyện vô cũng thận trọng, địa điểm là nhà của tôi. Mẹ đã bắt tôi đứng đợi dưới tầng hơn nửa tiếng đồng hồ.
 
Cuộc đàm thoại kết thúc, ba chúng tôi vừa định ra ngoài dùng cơm thì tình cờ bắt gặp cô Trương sống ở tầng dưới đi về.
 
Cô ấy gọi: “Chị Đồng! Lâu quá không thấy mẹ con chị rồi. Nhà trên đó có cho thuê không? Mấy hôm trước có người đến hỏi đấy.”
 
“Không, không chị à, để lại cho con gái tôi dùng.” Mẹ tôi nói.
 
Tôi nhìn cô Trương, mỉm cười, sau đó cùng Mộ Thừa Hòa ra ngoài cổng chờ mẹ.
 
Bỗng nghe cô Trương nói: “Một mình nó ở đây phải cẩn thận đấy, lần trước có trộm vào nhà chị, thật là làm Tiết Đồng hoảng cả hồn, chắc cũng vì vậy mà dọn đi phải không?”
 
“Ừm, Tiểu Mộ sẽ chăm sóc nó nhiều hơn.” Mẹ đáp.
 
“Ồ, cậu trai trẻ đi cùng là con rể của chị à?”
 
“Bạn trai của con bé, hôm nay dắt về ra mắt.” Tôi phải thừa nhận rằng, khi nói câu này, rõ ràng mẹ tôi mang vẻ hãnh diện và vui sướng.
 
“Chậc chậc, gương mặt này thật là ưu tú! Có phúc quá, chị thật là có phúc, chị còn trẻ vậy mà đã có con rể rồi, con nhỏ nhà em cũng đã gần ba mươi tuổi rồi mà còn chưa có gì, chọn này chọn nọ, cuối cùng biến thành người ta không chịu nó nữa.”
 
Tôi lén nhìn Mộ Thừa Hòa một cái, người này vẫn tự nhiên như thường, giống như không nghe thấy gì vậy.
 
“Anh đúng là sát thủ của phụ nữ trung niên có kinh nghiệm dày dạn trên sa trường mà.” Tôi nói bằng giọng ủ ê.
 
Anh cười một cái, rồi véo má tôi.
 
“Không cho véo má, đã đủ mập rồi.” Tôi phản kháng.
 
Nhưng Mộ Thừa Hòa lại véo thêm cái nữa, y như trẻ con. Chính ngay lúc này, mẹ tôi và cô Trương không biết đã nói với nhau gì đó mà cùng đưa mắt nhìn chúng tôi, đúng lúc thấy cảnh Mộ Thừa Hòa chọc ghẹo tôi.
 
Phát hiện ánh nhìn đột ngột từ đâu chiếu tới, Mộ Thừa Hòa thoáng chốc như bị hóa đá, vội ngượng ngùng thu tay về, tiếp đó liền tỏ vẻ bình tĩnh nhìn hai người phụ nữ trung niên ấy, cười tươi một cái.
 
Bây giờ, đổi lại là họ thu ánh nhìn của mình về.
 
Trước đó, khi gặp nhau, mẹ tôi tuy cũng hiền hòa với Mộ Thừa Hòa nhưng tuyệt đối không nhiệt tình. Sau nửa tiếng trò chuyện này, mẹ đột nhiên thân thiết với Mộ Thừa Hòa hơn, lúc ăn cơm còn không ngừng gắp thức ăn cho anh.
 
“Mẹ à…” Tôi có chút hồ nghi.
 
“Chuyện gì?” Bà ấy hỏi.
 
“Không phải trước đây mẹ nói với con, ăn cơm tốt nhất đừng gắp thức ăn cho người khác, như vậy là không vệ sinh sao?” Tôi nói.
 
“…”
 
Ánh mắt của mẹ lúc đó như muốn nói: “Sao tôi lại có đứa con khờ thế này chứ…”
 
Ở cơ quan mẹ vẫn còn nhiều việc, vì thế sau bữa cơm, tài xế đã đến đón mẹ.
 
“Rốt cuộc là mẹ và anh đã nói gì?” Trên đường về nhà, tôi tò mò hỏi.
 
“Nói chuyện tương lai.”
 
“… Anh không nên dạy môn Vật lý, anh phải dạy môn Lịch sử. Một câu nói đã có thể khái quát toàn bộ sự hưng thịnh, suy thoái của một vương triều.” Tôi làu bàu.
 
Anh lắc đầu cười.
 
“Mẹ em hỏi rất nhiều, anh không biết phải bắt đầu từ đâu.”
 
“Vậy thì chọn ra một, hai cái quan trọng nhất thôi.”
 
Trầm ngâm một lúc, anh nói: “Lúc nãy bác gái có hỏi anh một vấn đề.”
 
“Vấn đề gì?”
 
Tôi hỏi thế rồi mà anh vẫn chưa chịu trả lời.
 
Thế là tôi lại hỏi thêm lần nữa.
 
Người này im lặng suy nghĩ rất lâu, cuối cùng mới nói một cách không tự nhiên: “Em chắc chắn là muốn nghe sao?”
 
“Chắc chứ, sao lại không nghe?” Tôi càng tò mò.
 
“Ờ…” Nét mặt của Mộ Thừa Hòa cho thấy dường như anh có hơi hối hận vì đề cập đến vấn đề này.
 
“Mẹ em tương đối… tiến bộ. Bác ấy hỏi anh…” Anh đột nhiên lắp bắp, như đang tìm kiếm từ ngữ trong đầu vậy. “Chúng ta… có làm tốt thao tác an toàn không.”
 
Tôi không suy nghĩ sâu vào câu nói đó, bèn hỏi: “Thao tác an toàn gì?”
 
Thấy tôi bình thản như vậy, Mộ Thừa Hòa dường như cũng điềm tĩnh hơn, anh không giải thích câu hỏi của tôi mà nói tiếp: “Anh nói với mẹ em rằng, lâu nay chúng ta luôn ngủ khác phòng.”
 
Vài giây sau, tôi mới lĩnh ngộ ra hàm ý thật sự trong câu nói ấy, sau đó, tôi ngượng ngùng, quay mặt ra ngoài.
 
Đỏ mặt rồi.
 
“Chủ nhật tuần sau có một bữa tiệc, em có thể đi với anh không?” Mộ Thừa Hòa lại hỏi.
 
“Tiệc gì?”
 
“Đám cưới của một giáo viên trong khoa Vật lý trường chúng ta, bảo anh dắt theo bạn gái đến dự.”
 
Tôi nhìn anh, trả lời một cách ngọt ngào: “Được thôi.”
 
Khi đi ngang Học viện Phiên dịch, nhớ lại lời giới thiệu của sư tỷ nào đó, tôi bèn đi lên thư viện ở tầng một, tìm mua tài liệu ôn tập ở đây.
 
Thật lòng mà nói, trước đây khi học môn Ngoại ngữ 2, cho dù là tiết của Trần Đình hay Mộ Thừa Hòa thì nội dung mà chúng tôi được học chủ yếu vẫn là cách phát âm và những câu giao tiếp hằng ngày. Còn kỳ thi nghiên cứu sinh thì có yêu cầu cao hơn về ngữ pháp và từ vựng, thế là trọng trách đã rơi xuống đầu Mộ Thừa Hòa.
 
Sau mỗi bữa tối, tôi sẽ bá chiếm bàn làm việc ngoài phòng khách của anh, cắm đầu ôn thi, làm vài câu, đọc vài trang sách, có gì không hiểu thì hỏi Mộ Thừa Hòa.
 
Anh thường chuyên tâm ngồi vẽ sơ đồ trên sofa, nhưng thỉnh thoảng bị tôi gọi như thế, suy nghĩ bị ngắt quãng. Thế là anh đứng dậy, kéo ghế tới ngồi bên cạnh tôi, cầm sách văn phạm tiếng Nga mà tôi mua lên, lật lật vài trang, sau đó lấy giấy và bút vẽ cho tôi một sơ đồ từ vựng “số và cách”.
 
“Trước tiên anh tổng hợp lại cho em cái này đã, mất công em càng hỏi càng rối.” Anh nói.
 
“Ồ!” Tôi ngoan ngoãn kéo ghế nhích lại gần hơn.
 
Mộ Thừa Hòa xoay bản sơ đồ về phía tôi: “Chúng ta nói về giống của chữ đã, trước đây anh đã từng nói trên lớp, tiếng Nga hơi khác với tiếng Anh, danh từ của nó được phân làm giống đực, giống cái, giống trung. Chúng ta có thể nhận biết bằng chữ cái cuối…”
 
Tôi chống tay lên bàn, nhìn anh vừa viết vừa giảng.
 
Mộ Thừa Hòa quen dùng bút chì để vẽ, do đó ống bút trên bàn đều là bút chì Trung Hoa đã được gọt nhọn.
 
“Giống cái có chữ cuối là a, я, b, ия, giống trung là o, e, иe, còn của từ giống đực là phụ âm, và й, b.”
 
Nói đến đây, anh lại cầm bút lên viết lại chữ cái cuối vào các ngăn tương ứng của ba định nghĩa đực, cái, trung được viết bằng chữ Hán. Ngòi bút ấy di chuyển nhẹ nhàng trên giấy trắng, những chữ cái trên kia giống như những con vật dễ thương đang nhảy nhót vậy.
 
Chữ я của anh vẫn giống như trước đây, nét cuối cùng móc lên một chút, trông nghịch ngợm và đáng yêu vô cùng.
 
Tôi bất giác cười lén, không tập trung vào việc học, ánh nhìn chuyển từ bàn tay trái của Mộ Thừa Hòa lên gương mặt của anh.
 
Chúng tôi ngồi rất gần nhau, vì thế mà dù vị trí ngồi của anh có hơi ngược sáng, tôi cũng thấy rõ những sợi lông măng trên mang tai anh.
 
Tôi đổi tay, tiếp tục chống cằm, nhìn vào mắt anh.
 
Lông mi không phải là đặc điểm nổi bật nhất trên gương mặt này, tuy nhiên vài sợi ở đuôi mắt lại rất cong, lúc này, anh đang nhìn xuống viết chữ, những sợi lông mi cong ấy càng rõ hơn.
 
“Sau khi hiểu rõ danh từ thì tính từ ở phía trước phải…” Anh dừng lại, không biết là vì phát hiện ra ánh nhìn của tôi hay là vì cảm nhận được sự lơ là của tôi, anh ngước mặt lên, đúng lúc ấy ánh mắt của anh chạm phải ánh mắt của tôi.
 
Nhìn thấy đôi mắt trong veo không chút mờ ám ấy, tôi thoáng chột dạ.
 
Anh không giảng nữa, bỏ bút xuống.
 
“Tính từ… ừm, tình từ thế nào…” Tôi ấp a ấp úng.
 
Anh không tiếp lời, đưa tay lên mặt tôi, nhìn sâu vào mắt tôi, rồi từ từ nhích đầu qua, hôn nhẹ lên môi tôi. Sau nụ hôn nhẹ nhàng ấy, anh lại nhìn tôi chăm chú bằng đôi mắt mang đầy cảm xúc không thể bình tĩnh.
 
Nhìn rất lâu, đến khi tôi gần như tưởng rằng anh sẽ dừng lại ở đây thì một nụ hôn nồng cháy ập đến.
 
Tôi chưa từng nói với Mộ Thừa Hòa tôi rất thích đôi môi của anh. Nó mềm và mịn, giống như môi trẻ con vậy, khiến người ta không muốn rời ra.
 
Đắm say trong nụ hôn ấy hồi lâu, cuối cùng môi chúng tôi cũng tách rời, anh vẫn còn nhắm mắt, cọ cọ mũi mình vào mũi tôi, như một con vật nhỏ đang thăm dò cảm xúc của đối phương, sau cùng mới mở mắt ra.
 
“Tiết Đồng.” Giọng của anh hơi khàn lại.
 
“Ừm?” Tôi cố trấn an nhịp tim chợt rộn ràng của mình.
 
Anh ngừng lại giây lát rồi nói: “Chúng ta tiếp tục với tính từ.”
 
“…”
 
Tối hôm sau, Mộ Thừa Hòa giảng về cách của danh từ.
 
Tối hôm sau nữa, nội dung định giảng dạy là: đại từ biến cách như thế nào. Nhưng sau đó đã bị đổi thành cái khác…
 
Mộ Thừa Hòa để tôi nằm trên sofa và hôn tôi khiến tôi điên đảo thần hồn. Sau đó, anh ôm chặt tôi, cố kìm nén hơi thở gấp gáp của mình mà gọi: “Tiết Đồng.”
 
“Ừm.” Khi đáp lại câu này, tôi đã chuẩn bị sẵn tinh thần để tiếp đón câu hỏi của anh, đại loại như: cách thứ hai của đại từ nhân xưng là thuộc cách hay tân cách?
 
“Tiết Đồng…” Ngờ đâu anh lại gọi thêm một tiếng nữa, giọng thấp và trầm.
 
“Ừm?”
 
“Anh muốn vượt tuyến rồi.” Anh nói.
 
Là một cô gái sống trong thế kỷ mới, tôi lập tức hiểu ra ngay ý nghĩa của câu nói này. Tôi do dự một lúc, bỗng nhiên hiện ra hai câu nói để ứng phó. Câu đầu tiên là giả vờ hỏi ngớ ngẩn “Vượt tuyến là gì?”, câu thứ hai là e thẹn nói: “Chúng ta chưa thể làm như vậy.”
 
Ai ngờ, khi lời nói đã đến đầu môi thì câu mà tôi tuôn ra lại là: “Nhưng mà… lúc nãy mới nói đến tân cách, anh còn chưa giảng hết.” Nói xong, tôi lập tức khép miệng lại, cắn chặt răng, đề cao cảnh giác, ngăn chặn mọi phương pháp có khả năng để anh tiếp tục xâm lược.
 
Mặt Mộ Thừa Hòa tối sầm lại.
 
Tôi đã tưởng anh bỏ cuộc rồi, nhưng anh lại gọi tôi: “Tiết Đồng.”
 
“Ừm.” Tôi nhìn anh đầy cảnh giác, dù cho là trả lời tôi cũng cắn chặt răng.
 
“Đại từ nhân xưng mà anh giảng lúc nãy, em đã nhớ hết chưa?” Anh lái sang câu hỏi khác.
 
Tôi lắc lắc đầu rồi lại gật gật đầu, ý là nhớ chút chút, nhưng không nhớ hết.
 
“Cách thứ hai của đại từ nhân xưng ngôi thứ nhất là gì?”
 
“MeHя.” Tôi vắt óc suy nghĩ, cuối cùng mới cho ra được đáp án này.
 
“Đọc lại lần nữa cho anh nghe nào.”
 
“MeHя.” Tôi đọc rõ ràng thêm một lần nữa. MeHя là từ có hai âm tiết, đều thuộc âm môi, vì thế khi phát âm, răng mà môi đều phải mở ra.
 
Và ngay trong giây phút đó, lưỡi của anh đã đột kích tôi, còn mang nụ cười chiến thắng, mặc ý làm càn.
 
Tôi mở to mắt, muốn đẩy anh ra, nhưng đâu có dễ như vậy. Sao tôi lại có thể sơ suất thế chứ, người này mà dễ dàng bị tôi đánh bại thì đâu còn là Mộ Thừa Hòa nữa?
 
Tiếp đó, anh bế tôi vào phòng, tôi nhìn anh, mặt đỏ tía tai.
 
Bốn mắt nhìn nhau.
 
Yết hầu của anh hơi động đậy, tay trái từ từ đưa lên, ngón tay khẽ lướt qua môi tôi, sau đó là cằm rồi cổ, xương đòn…
 
Quấn quýt ngọt ngào, như đường, như mật.
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 15      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
101249
Cấp lại, ok?
Tác giả: Tiểu Hài Tử Ngươi Tới Đây
view: 267285
Nd: HE.
Sự Dịu Dàng Chết Tiệt
Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
view: 1809504
Nd: Sủng. HE.
Không thể thiếu em
Tác giả: Nhân Hải Trung
view: 416017
Nd: HE.
Tình Yêu Pha Lê
Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn
view: 252659
Nd: SE.
Truy đuổi
Tác giả: Nhan Tiểu Ngôn
view: 297464
Nd: HE.
Đêm Nay Ngủ Cùng Ai
Tác giả: Jassica
view: 291902
Nd: HE.
Hãy để anh ở bên em
Tác giả: Vân nghê
view: 272332
Hạnh Phúc Ngọt Ngào
Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
view: 469268
Nd: HE.
Tôi Muốn Chàng Nam Sủng Này (18+)
Tác giả: Chu Khinh
view: 605331
Nd: Sủng. HE.
Cô vợ giả của tổng giám đốc
Tác giả: Thanh đình
view: 2183909
Nd: Ngược. HE.
Rất Nhớ, Rất Nhớ Anh
Tác giả: Mạc Phi Bảo Bảo
view: 510880
Nd: Sủng. HE.
Nắm tay sai, gả đúng người
Tác giả: Cốc Dủy Tử
view: 299009
Nd: Sủng. HE.
Từ Bỏ Em, Kiếp Sau Nhé
Tác giả: Trang Trang
view: 232883
Nd: HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14000790
Thiên Kim trở về   view 2745774
Phù Dao Hoàng Hậu   view 2281347
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc