Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Ký ức độc quyền

Tác giả : Mộc Phù Sinh   
Chương 8: Nghe thấy (1)
<< Trước    / 15      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
Tôi đi lang thang không mục đích trên phố rất lâu, cho đến khi nhận được điện thoại của Bạch Lâm.
 
“Cậu đi đâu đấy?” Vừa nhận điện thoại, cô ấy đã hỏi ngay: “Mình tìm cậu khắp nơi, gọi điện lại không chịu nghe, mình gọi cho cậu không biết bao nhiêu lần rồi đấy.”
 
Tôi ngẩn người: “Sao vậy?”
 
“Sao vậy? Cậu hỏi mình sao vậy ư? Còn một tiếng rưỡi nữa là đến giờ biểu diễn đấy, cây tì bà của cậu đâu?” Cô ấy nổi giận đùng đùng chất vấn tôi.
 
Lúc này tôi mới sực nhớ ra, ngoài việc gặp Mộ Thừa Hòa, tôi còn có một nhiệm vụ quan trọng nữa là phải về nhà lấy cây đàn tì bà cho một bạn nữ cùng lớp mượn làm đạo cụ biểu diễn trong tiết mục múa cổ điển.
 
“Mình về nhà lấy ngay đây.” Tôi tỉnh hẳn.
 
“Cậu vẫn còn ở ngoài đường sao?” Bạch Lâm càng tức giận.
 
“Không xa đâu, mình về nhà ngay bây giờ, mình hứa danh dự, tuyệt đối không về muộn đâu.” Thiếu chút nữa tôi đã chỉ tay lên trời để thể.
 
“Được, cậu mà về muộn, mình đánh chết cậu!” Bạch Lâm kết thúc cuộc nói chuyện bằng một câu nói nhẫn tâm.
 
Tôi cười hì hì, không giận chút nào, cúp máy xong, liền vội vàng chạy về nhà.
 
Tôi biết buổi biểu diễn lần này có ý nghĩa quan trọng với mọi người như thế nào.
 
Tối thứ Sáu của tuần cuối cùng trong tháng, trường chúng tôi đều tổ chức một đêm biểu diễn văn nghệ, địa điểm là sân bóng rổ ở khu Tây, mỗi khoa hoặc mỗi học viện sẽ luân phiên nhau biểu diễn, luân phiên một vòng như thế sẽ vừa đủ một năm.
 
Tháng Mười một này chính là đêm biểu diễn của Học viện Ngoại ngữ.
 
Học viện Ngoại ngữ chúng tôi có khoa Anh, khoa Đức, khoa Pháp, Khoa Nhật và khoa Nga. Mỗi khoa sẽ chia nhau hai đến ba tiết mục, vừa đủ hợp thành một buổi biểu diễn văn nghệ chín mươi phút.
 
Trước đây, Bạch Lâm là đội phó đội văn nghệ của học viện chúng tôi, giờ đã là sinh viên năm thứ tư, cô ấy phải giao lại cho các em khóa sau. Nhưng tháng trước cô ấy lại bị giáo viên hướng dẫn kéo lại, bảo giúp đỡ các em, phụ trách tiết mục của khoa Anh. Bạch Lâm tuy không giỏi khiêu vũ, nhưng khả năng chỉ huy của cô ấy phải nói là số một.
 
Không hiểu tại sao những sinh viên năm thứ tư như chúng tôi không còn lười biếng tham gia những hoạt động này như ba năm trước, trái lại tất cả đều rất nhiệt tình, nghiêm túc. Có lẽ vì chúng tôi sắp tốt nghiệp nên có cảm giác của lần biểu diễn cuối cùng chăng?
 
Tôi vốn lười dọn dẹp, cây tì bà đặt ngay trên tủ, hộp da sớm đã bị bong, dây kéo cũng đã bị hỏng, nhìn cũ kĩ vô cùng. Tôi đứng nhìn chiếc hộp, suy nghĩ thật nhanh, cuối cùng quyết định không mang nó theo, nếu không thì ảnh hưởng đến hình ảnh của mình quá. Nhưng đến khi tôi ôm cây tì bà trần trụi đứng chờ ở bến xe buýt, tôi mới thấu hiểu đây là một quyết định sai lầm biết chừng nào.
 
Mọi người đều nhìn tôi, ánh mắt của họ hướng về cây tì bà rồi lại dịch chuyển lên gương mặt tôi.
 
Tôi mím chặt môi, không phải mọi người đang cho rằng tôi chuẩn bị ra chợ đêm hát rong kiếm tiền đấy chứ?!
 
Khi tôi đi đến khu Tây, còn khoảng mười phút nữa thì đêm văn nghệ sẽ bắt đầu. Mọi người đang trang điểm ở hậu trường.
 
Cô bạn nhảy điệu “phi thiên” lớp chúng tôi đã trang điểm xong, trên đầu đeo một búi tóc giả, chẳng biết Bạch Lâm đã kiếm từ đâu ra bộ trang phục của Thần Tiên tỷ tỷ trong Tây Du Ký cho bạn đó. Tôi thở hổn hển, vội vàng chạy vào đưa đàn tì bà cho bạn ấy.
 
Bạch Lâm đang thưởng thức kiệt tác của mình, dương dương tự đắc hỏi tôi: “Thấy sao?”
 
“Đẹp như Hằng Nga vậy.”
 
“Người ta nhảy điệu “phi thiên”, đâu phải Hằng Nga.” Bạch Lâm sửa lại.
 
“Thì chẳng phải là một sao?”
 
“Làm sao mà là một được?”
 
“Hằng Nga uống tiên đơn xong rồi bay lên trời, đúng không?” Tôi hỏi.
 
“Đúng.”
 
“Vậy thì tức là phi thiên rồi.”
 
“Nhưng…”
 
Trong lúc tôi và Bạch Lâm còn đang thảo luận nguyên lý phi thiên của Hằng Nga thì người dẫn chương trình đã bắt đầu giới thiệu.
 
“Chào các thầy cô, chào các bạn, chúc mọi người có một buổi tối vui vẻ!
 
Chúng ta vừa tiễn mùa thu đi qua với nồng nàn hương quế, giờ đây lại nồng nhiệt chào đón những cơn gió lạnh đầu mùa của tháng Mười một. Tiết trời đầu đông thêm một chút gió lạnh, giảm một chút ấm áp, nhưng với chúng ta, ngay lúc này, tình cảm ấm áp lại ngập tràn…”
 
Hai người được mệnh danh là “hoa khôi” và “hot boy” của Học viện Ngoại ngữ chúng tôi đứng trên sân khấu, gò má hây hây đỏ, đang phối hợp rất ăn ý và giới thiệu lưu loát bài diễn văn khai mạc cho buổi biểu diễn văn nghệ tối nay.
 
“Mình ra ngoài xem đây, chúc mọi người biểu diễn thành công.” Tôi nói xong rồi chạy ra ngoài, chỉ kịp nghe thấy Bạch Lâm nói với theo: “Nhớ giữ chỗ cho mình, lát nữa mình đi tìm cậu!”
 
Tôi chẳng thèm quay đầu lại, chỉ đưa tay lên ra hiệu OK.
 
Vẫn như mọi năm, tiết mục của Học viện Ngoại ngữ luôn sôi động, tôi làm gì còn tìm được chỗ ngồi nữa, cuối cùng đành kiếm đại một góc không có người ở cầu thang trên khán đài, ngồi luôn xuống đất.
 
Cũng may đây là sân bóng rổ, ghế ngồi của khán giả được thiết kế cao hơn sân khấu, nếu không thì với chiều cao của tôi, thật chẳng dám mơ đến việc được ngồi xem, mà dù có kiễng chân lên cũng chưa chắc đã nhìn thấy phía trước.
 
Mở đầu là tiết mục đơn ca của khoa Pháp.
 
Tiếp theo là điệu nhảy nóng bỏng của sinh viên năm hai khoa Anh.
 
Đèn trong sân hơi tối, tôi đảo mắt nhìn quanh, một số đã từng gặp, một số chưa từng nhìn thấy, nhưng đa phần tôi đều quên cả rồi. Mẹ thường nói với tôi: doanh trại cố định, lính thì vô định. Chỉ mới mấy tháng tôi không đến khu Tây thôi mà đã cảm thấy xa lạ với những người ở đây đến vậy.
 
Không biết Triệu Hiểu Đường đến chưa nhỉ?
 
Tôi lấy điện thoại nhắn tin cho cô ấy, không đến hai giây cô ấy đã trả lời.
 
“Mình tới rồi. Cậu ở đâu? Mình giành chỗ cho cậu rồi này.”
 
“Mình ở phía sau.” Tôi lại nhắn.
 
Sau đó, tôi trông thấy ở phía trước, bên trái, có người đứng dậy quay đầu nhìn. Đó là Triệu Hiểu Đường, cô ấy đang tìm tôi trong đám người. Vóc dáng của Triệu Hiểu Đường thu hút rất nhiều ánh nhìn của nam sinh.
 
Triệu Hiểu Đường là một người đẹp đến lạ thường, đáng ra còn có nhiều người theo đuổi cô ấy hơn nữa, nhưng tính tình quái gỡ không hợp với ngôi trường này của cô ấy đã dọa những nam sinh đồng trang lứa này chạy mất dép.
 
Khi chen lên được đến bên Triệu Hiểu Đường, đầu tôi cũng đã nhễ nhại mồ hôi.
 
“Bạch Lâm tìm thấy cậu chưa?” Cô ấy hỏi.
 
“Tìm được rồi.”
 
Tôi sợ Hiểu Đường hỏi nữa, nên cố tình chuyển đề tài: “Cậu có tờ giới thiệu chương trình không? Tiết mục của lớp mình thứ mấy?”
 
“Cậu tự xem đi.” Cô ấy tiện tay, đưa luôn tờ giấy giới thiệu cho tôi.
 
Lúc này, tiết mục ảo thuật của hai nam sinh bên khoa Nga đã làm cho bầu không khí của đêm diễn sôi nổi hẳn lên, tiếng vỗ tay vang mãi không ngớt. Một trong hai nam sinh đó cầm micro lên, tinh nghịch cười một cái, rồi nói: “Hôm nay mình có hai nhiệm vụ, một là biểu diễn ảo thuật, nhiệm vụ này mình đã hoàn thành rồi. Và hai là nhận được lời ủy thác của bạn MC, mình xin giới thiệu cho tiết mục tiếp theo, sư muội của mình sẽ đọc bài thơ Я вас любил[1]. Hiển nhiên là các bạn cũng biết… vì sao cậu ấy phải bắt mình giới thiệu rồi đó.”
 
[1] Tiếng Nga: nghĩa là “Tôi yêu em”.
 
Nam sinh ấy ra hiệu về phía anh chàng MC đang đứng ở một góc sân khấu. Mọi người đều bật cười, tất nhiên rồi, họ dùng tiếng Nga để làm tiêu đề nên điều này quả thật là làm khó hot boy của chúng ta.
 
Nam sinh nói: “Được rồi, không cười nữa, chúng ta hãy cùng lắng nghe bài thơ này. Tác giả của bài thơ là Alexander Pushkin.”
 
Sau đó, ánh đèn dịu đi.
 
Dưới nhạc nền du dương, tôi nghe thấy bài thơ đó. Đầu tiên bạn ấy đọc một lượt nguyên bản tiếng Nga, sau đó là tiếng Trung:
 
“Я вас любил:
 
любовь еще, быть может,
 
В душе моей угасла не совсем;
 
Но пусть она вас больше не тревожит;
 
Я не хочу печалить вас ничем.
 
Я вас любил безмолвно, безнадежно, То робостью,
 
то ревностью томим;
 
Я вас любил так искренно, так нежно,
 
Как дай вам бог любимой быть другим.”[2]
 
[2] Tôi yêu em
 
Tôi yêu em đến nay chừng có thể
 
Ngọn lửa tình chưa hẳn đã tàn phai;
 
Nhưng không để em bận lòng thêm chút nữa,
 
Hay hồn em phải gợn sóng u hoài,
 
Tôi yêu em âm thầm, không hy vọng,
 
Lúc rụt rè, khi hậm hực lòng ghen,
 
Tôi yêu em, yêu chân thành, đằm thắm,
 
Cầu cho em được người tình như tôi đã yêu em.
 
(Thúy Toàn dịch)
 
Bạn gái ấy đọc xong, bàn tay cầm micro từ từ hạ xuống, đứng yên lặng rất lâu. Phát âm của cô ấy hơi khác với Mộ Thừa Hòa, rất mềm mại, nhẹ nhàng, nhưng cũng khiến người nghe xúc động. Cô gái mặc chiếc váy màu trắng, đứng dưới ánh đèn chỉ tập trung vào một chỗ trên sân khấu, đôi mắt to trong veo nhìn xuống khán đài, trong suốt như một tinh linh, là một tinh linh cô đơn giữa đêm hội náo nhiệt.
 
Sau đó, một tràng pháo tay giòn giã đã phá vỡ tất cả.
 
Tôi nghe thấy bên cạnh có người nói: “Chán nhất là kiểu đọc thơ thế này, nếu không có đoạn dịch lại sang tiếng Trung thì đoạn đầu hoàn toàn giống như vịt nghe sấm.”
 
Một người khác nói: “Mình thấy cũng được mà, nhìn kìa, cô bé đó trông cũng được lắm.”
 
Sau đó, những người khác cùng phá lên cười.
 
Lúc Triệu Hiểu Đường vỗ tay cùng mọi người, quay đầu sang nhìn tôi, kinh ngạc hỏi: “Tiết Đồng, cậu sao vậy?”
 
“Hả?” Tôi định thần trở lại, đưa bàn tay lau má, mới phát hiện mình đã bất giác đẫm lệ từ lúc nào.
 
Sau đó, tôi không biết những tiết mục tiếp theo là gì nữa, chỉ nhớ trên đường về ký túc xá, Bạch Lâm đã ôm chặt tôi, lớn tiếng nói: “Khóc gì chứ, chúng ta không có anh chàng đó thì cũng có làm sao đâu? Cậu phải kiên cường lên!”
 
Thứ sáu, ngày 21 tháng 11. Trời nhiều mây
 
“Tôi yêu em âm thầm, không hy vọng… Lúc rụt rè, khi hậm hực lòng ghen.” Không hiểu tại sao, nghe đến đây lại tự nhiên khóc.
 
2
 
Tháng Mười một, ở thành phố A, trời mưa suốt.
 
Tôi cầm theo sách ra khỏi phòng, đi được vài bước, phát hiện trời mưa to hơn tôi tưởng, bèn vội vàng chạy đến gốc cây to bên ngoài ký túc xá nữ để trú mưa. Tôi đang đắn đo xem mình có nên trở về phòng hay không, thì có một chiếc ô đã che trên đầu tôi.
 
Tôi quay lại, nhìn thấy Lưu Khải.
 
“Tình cờ thật.” Tôi nói.
 
“Ừm, mình vừa lúc đi ngang đây.” Cậu ấy nói.
 
Tôi cười cười trò chuyện bâng quơ với cậu ấy.
 
“Mình đến thư viện tự học.”
 
“Mình cũng vậy.” Cậu ấy giơ quyển sách trong tay lên.
 
“Cậu đọc sách Anh văn cấp sáu à?”
 
“Ừm, bây giờ tìm việc làm cạnh tranh lớn quá, năm sau mình định thi thử một lần nữa, tiện thể có thể hỏi bài cậu.”
 
Tôi đã cúi gằm mặt, nhưng vẫn cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng của cậu ấy. Lưu Khải chắc chắn không phải đúng lúc đi ngang đây, cũng không phải cố gắng muốn thi đậu cấp sáu. Có lẽ cậu ấy đã đứng đây đợi tôi, có lẽ là Bạch Lâm đã báo cho cậu ấy biết.
 
Chợt nhớ đến câu nói của Bạch Lâm: “Cho cậu ấy một cơ hội, cũng xem như cho mình một cơ hội.”
 
Tôi bước vài bước, sau đó nhìn ra phía xa xa, giả vờ nói đùa: “Được thôi, nhưng muốn mình phụ đạo thì phải trả tiền đó.”
 
Cậu ấy ngẩn người, sau đó lập tức vui mừng.
 
“Chúng ta đã thân như vậy rồi, có thể giảm giá không?” Cậu ấy hỏi.
 
“Không được. Trái lại còn phải tính cao hơn phí phụ đạo cho học sinh phổ thông nữa.”
 
“Tại sao?”
 
“Vì cậu là sinh viên đại học. Cậu không thấy giảng viên đại học lương cao hơn giáo viên trung học sao?”
 
“Có sao? Mình cảm thấy thu nhập xấp xỉ nhau thôi.”
 
“Cậu không có thành ý gì cả. Nếu cậu còn lôi thôi nữa thì mình sẽ tìm một giáo viên chịu giảm giá cho cậu.” Tôi nói với vẻ tức tối.
 
“…” Chiêu này linh nghiệm thật, cậu ấy lập tức im lặng.
 
Hai chúng tôi cứ thế đi trên con đường rợp bóng cây của thư viện. Lưu Khải cầm ô che cho tôi, sau đó chúng tôi băng qua đường đi bộ bên cạnh tòa nhà hành chính. Tôi luôn cảm thấy chỗ này rất giống với khoảng sân phía dưới giảng đường số bốn ở khu Tây trước đây, phải chăng là vì ở đây có trồng cây ngô đồng?
 
Tôi quay đầu lại nhìn.
 
Lưu Khải hỏi: “Nhìn thấy người quen à?”
 
Dưới ánh chiều tà, tôi trả lời không có, nhưng ánh mắt vẫn nhìn về phía đó, một lúc sau mới chịu dời đi.
 
Hình như tôi nhìn thấy vẫn còn một tôi khác nữa ở đó, bên cạnh còn có Mộ Thừa Hòa.
 
Cô gái ngồi xổm xuống dưới đất tìm kính sát tròng cho chàng trai bên cạnh, chàng trai đứng cầm ô che những bông tuyết đang bay bay không rơi xuống đầu cô gái. Cuối cùng, chàng trai nói: “Em đúng là một đứa trẻ.”
 
Cảnh tượng đó tựa như ở kiếp trước.
 
Việc cả hai chúng tôi cùng nhau đi thư viện, cùng nhau đến phòng tự học dần dần đã trở thành một điều hết sức tự nhiên.
 
Có một hôm, tôi ngẩng đầu khỏi cuốn đề ôn tập cấp tám, miệng chu lên giữ cây bút ở giữa môi và mũi, nhìn Lưu Khải đang ngồi ở đối diện, rất lâu. Hình như bị tôi nhìn lâu quá nên cậu ấy mất tự nhiên, đành hỏi: “Cậu làm gì vậy?”
 
“Tại sao lại thích mình?”
 
Tuy tôi đã hạ thấp giọng nhưng nam sinh ngồi bên cạnh vẫn nghe thấy. Cậu ta ngước mắt lên nhìn Lưu Khải rồi nhìn tôi, sau đó cúi đầu xuống sách cười khúc khích.
 
Tôi tưởng Lưu Khải sẽ nói: “Con mắt nào của cậu nhìn thấy mình thích cậu?”, nhưng thật không ngờ cậu ấy lại lúng túng dựng quyển sách lên chặn đứng tầm nhìn của tôi.
 
Tôi nhìn bìa của quyển Luyện thi Anh văn cấp sáu hồi lâu, nhưng cậu ấy vẫn cứ giữ mãi động tác đó, không chịu hạ xuống. Thế là tôi đành đầu hàng, tiếp tục chúi đầu làm bài tập của mình.
 
Không biết trải qua bao lâu, điện thoại của tôi đột nhiên rung lên, có tin nhắn. Mở điện thoại ra, tôi phát hiện người nhắn tin chính là Lưu Khải. Tôi do dự đưa mắt nhìn cậu ấy, cúi xuống viết viết, sau đó mới đọc tin nhắn.
 
“Bởi vì cậu rất dễ thương.”
 
Đọc dòng chữ này, tôi bật cười.
 
Nam sinh bên cạnh thấy trò hay lại đưa mắt nghi hoặc nhìn tôi. Lúc tôi trừng mắt nhìn lại thì cũng vô tình nhìn thấy quyển tạp chí trên tay cậu ta, nụ cười của tôi lập tức tan biến.
 
Đó là quyển tạp chí chuyên đề Khoa học – Tự nhiên mà tôi không bao giờ đọc đến. Trang bìa giới thiệu các tiêu đề có nội dung nổi bật bên trong, một trong số tiêu đề đó có ba chữ “Mộ Thừa Hòa” to tướng. Tôi không khống chế được ánh nhìn của mình, đành để nó dừng lại trên ba chữ ấy.
 
Nam sinh đó ngồi cách tôi một chỗ. Tờ tạp chí và chồng sách của cậu ta đặt bừa bãi trên mặt bàn còn trống, cách tay phải của tôi không đến một thước[3].
 
[3] Một thước: khoảng 1/3 mét.
 
Tôi khẽ đưa tay lên, rồi từ từ dịch chuyển qua đó, ánh mắt cũng từng chút, từng chút tiến gần quyển tạp chí nhưng đúng lúc đã chạm được nó, tôi lại chần chừ, các ngón tay cuộn vào, từ từ rụt lại.
 
Ngày Tống Kỳ Kỳ quay lại trường học, cũng là lúc kỳ thi cuối kỳ đã cận kề. Tôi và Bạch Lâm ra bến xe đón cô ấy.
 
Vừa bước ra từ khu soát vé, cô ấy đã làm chúng tôi há hốc miệng. Tống Kỳ Kỳ đã cắt đi mái tóc dài, quấn trên cổ một chiếc khăn choàng dày cộp, vì thế đầu cô ấy trông càng nhỏ hơn.
 
Câu đầu tiên mà Tống Kỳ Kỳ nói với chúng tôi là: “Nhớ các cậu quá!”
 
Câu thứ hai là: “Mình và anh ta đã chia tay rồi, mình xin thề.”
 
Còn về vấn đề đã nghĩ thông suốt chưa, vì sao chia tay, cô ấy không hề nói tới. Tiêu Chính từ đó trở thành một từ cấm của phòng chúng tôi, chúng tôi không bao giờ chủ động nhắc đến anh ta ở trước mặt Tống Kỳ Kỳ. Nhưng Tống Kỳ Kỳ nói được là làm được. Đừng nói là một mình ra phố, cho dù là điện thoại, cô ấy cũng rất ít dùng tới. Đúng thật là đã hoàn toàn cắt đứt liên lạc với Tiêu Chính, dồn hết tâm sức cho việc học hành.
 
Ngày cuối cùng của năm, tôi và Tống Kỳ Kỳ cầm theo chậu rửa mặt vào nhà tắm.
 
Cô ấy đột nhiên hỏi tôi: “Chuyện của cậu và Mộ Thừa Hòa thế nào rồi? Sao lâu quá không nghe cậu và Bạch Lâm nhắc đến thầy ấy?”
 
Tôi nhe răng cười: “Còn nhắc gì nữa, hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình, xấu hổ chết đi được.”
 
Cô ấy ngớ người, bước được vài bước lại hỏi: “Tại sao?”
 
“Không phải đã nói rồi sao, chỉ là do tự mình đa tình thôi.”
 
“Không phải là vì mình chứ?”
 
Tôi vội phủ nhận: “Không phải, không phải.”
 
“Hy vọng là không phải. Nếu không thì một chiếc cọc tre làm lật úp cả con thuyền. Mình và… Tiêu Chính khác với cậu và Mộ Thừa Hòa.”
 
Khi nhắc đến tên của Tiêu Chính, Tống Kỳ Kỳ nói rất chậm, thậm chí còn có chút do dự, giống như là phải dốc hết sức lực để có thể dùng một ngữ điệu tự nhiên nhất để nói ra cái tên đó.
 
Tôi cười với cô ấy, không tiếp tục đề tài khiến người ta thấy lạc lõng này nữa.
 
Khoa của chúng tôi thi ít môn hơn khoa của Lưu Khải, vì vậy tôi thi xong trước cậu ấy một ngày. Buổi sáng vừa kết thúc kỳ thi, buổi trưa tầng của Học viện Ngoại ngữ đã về mất một nửa. Tôi cũng suy nghĩ xem có nên mang ít đồ lặt vặt hay những vật dụng mùa đông về nhà không. Nếu cứ để chúng ở đây, đến học kỳ sau tốt nghiệp, chắc phiền phức hơn.
 
Nói là làm!
 
Hai tiếng sau, tôi đã thu dọn được một vali đầy ắp, sau khi nói với Bạch Lâm một tiếng, một mình tôi kéo vali ra khỏi cửa.
 
Bạch Lâm hỏi vọng lại từ phía sau: “Tối cậu có về không?”
 
“Về chứ.”
 
Từ ký túc xá nữ đến trạm xe buýt ngoài cổng lớn phải đi khoảng hai mươi phút. Nếu đi đường lớn thì phải vòng qua khu sinh hoạt của sinh viên. Tôi và Bạch Lâm thường đi đường tắt bên cống nước nhỏ, tiết kiệm được rất nhiều thời gian.
 
Chiếc vali cỡ to của tôi đã phá vỡ bầu không khí yên tĩnh của con đường nhỏ này. Tiếng cọ sát của bánh xe và đường xi măng tuy rất chói tai nhưng lại nhịp nhàng. Tôi vừa đi vừa hát, hai loại âm thanh đan xen với nhau.
 
Ngờ đâu, cảnh đẹp chẳng kéo dài, đột nhiên bánh xe phát ra một tiếng “cạch” làm tan nát trái tim tôi.
 
Tôi thử kéo thêm vài cái nữa, nhưng chiếc vali chỉ di động về phía bên trái, bên phải cứ trơ trơ, rất hiển nhiên, nó muốn nói với tôi, nó đã hỏng rồi.
 
Bánh xe bị hỏng, tôi chỉ còn cách gọi cho Lưu Khải, sau đó tiếp tục dùng hết sức xách nó lên, định đi tiếp.
 
Ở chính giữa con đường tắt này có một ngã rẽ, phía trong toàn là bụi rậm, do đó bất kể là đi từ đằng nào tới, cũng đều chỉ nghe thấy tiếng bước chân, rất khó biết được tình cảnh ở góc bên kia. Cũng chính vì thế mà khi mới bắt đầu, nơi đây đã trở thành một trong top mười địa điểm hẹn hò lý tưởng nhất của Đại học A. Chỉ là, sau này nhà trường đã xây tòa nhà hành chính kế bên, giáo viên ra vào thường xuyên, lãnh đạo cũng nhiều nên chỗ này mới vắng vẻ trở lại.
 
Lúc này, tôi nghe thấy đầu bên kia có người vừa nói chuyện vừa đi về phía tôi.
 
“Mấy năm trước bên Học viện Công nghệ thông tin cũng đã chọn đề tài đó. Có lẽ là cậu cũng nghe nói rồi, sau ba năm nghiên cứu, cuối cùng họ cũng đã thành công. Cuối năm, họ đã nhận được Giải nhất tiến bộ Khoa học Kỹ thuật do quân đội trao tặng, trường chúng ta cũng có đăng báo biểu dương. Vốn dĩ về đề tài này ta đã có rất nhiều kinh nghiệm, kỹ thuật lại cao. Nhưng thật không ngờ, khi chúng ta vui vẻ mang thành quả nghiên cứu đến Bộ Quân sự định giới thiệu lại thấy lúng túng. Lão Trần trước đó không tiến hành phân tích và chứng minh nghiên cứu của mình với quân đội cho nên thành quả tuy tốt, nhưng quân đội lại không dùng được, cuối cùng chỉ còn cách mang về cho vào tủ hồ sơ, khóa lại, chính thức trở thành một món đồ trang trí nhìn được mà không dùng được. Cho nên, trường chúng ta cũng phải suy nghĩ lại. Tiểu Mộ à, đặc biệt là cậu, bên cậu cũng có hợp tác với quân đội đó.” Một người đàn ông trung niên nói bằng giọng khuyên bảo.
 
Tôi nghe người đó nói rất lâu và nhiều thông tin, cuối cùng nhắc đến từ “Tiểu Mộ”, tim giật thót.
 
Quả nhiên, tiếng của Mộ Thừa Hòa lập tức vọng đến.
 
“Chúng tôi sẽ chú ý.”
 
3
 
Trong nháy mắt, do quá bất ngờ nên tôi có chút hoảng hốt, suy nghĩ đầu tiên lóe lên trong đầu là tìm một nơi để nấp vào. Nhưng tình cảnh lúc này, đi tiếp cũng không được, mà đi ngược trở lại thì không kịp. Nếu bây giờ tôi ba chân bốn cẳng chạy quay trở lại, có lẽ cũng còn kịp, nhưng cái vali này thì sao, đâu thể vứt nó ở đây. Để một chiếc vali trên con đường vắng vẻ như thế này, nhìn giống như công cụ trong các hoạt động khủng bố vậy.
 
Bên phải của con đường này là rãnh cống hẹp, không thể nhảy vào đó, mà cho dù tôi có nhảy xuống đó cũng sẽ bị phát hiện. Bên trái là lùm cây cao gần bằng nửa người. Tôi suy nghĩ nhanh, cuối cùng quyết định kéo hành lý vào trong, nấp dưới lùm cây đó.
 
Cũng may cả hai người họ giống như đang đi dạo trong sân vắng, bước đi rất chậm. Sau khi tôi đã ổn định vị trí, họ mới từng bước, từng bước đi qua.
 
“Mẹ cậu gần đây khỏe không?” Người đó lại hỏi.
 
Mộ Thừa Hòa nói: “Cũng khỏe.”
 
Tôi ngồi nấp ở phía sau bụi vạn niên thanh, căng thẳng nhìn ra con đường bên ngoài qua những kẽ lá.
 
“Tháng trước tôi đi họp ở thành B có gặp mẹ cậu. Ôi miệng lưỡi của bà ấy vẫn lợi hại như thời còn trẻ, vì cậu mà cho tới bây giờ tôi vẫn còn sợ bà ấy.”
 
“Sao ạ?” Mộ Thừa Hòa hỏi.
 
“Cậu nói sao ư? Chắc chắn cậu phải biết rõ hơn tôi.” Người đó cười nói: “Tiểu Mộ à, năm nay cũng hai mươi tám rồi phải không? Bằng tuổi cậu, tôi đã lấy vợ rồi. Nếu cậu đã có người mình thích rồi thì dắt về ra mắt mẹ cậu đi, nếu không bà ấy sẽ còn tưởng những người làm khoa học như chúng tôi cướp hết thời gian của cậu đấy.”
 
Không biết có phải Mộ Thừa Hòa đang cười hay không, mà tôi thấy thầy không tiếp lời.
 
Tôi nghe thấy tiếng chuyện trò của họ càng lúc càng xa, định đứng dậy nhìn cho chắc chắn nhưng tôi lại không dám bước ra ngoài, đành tự nói với mình: chờ thêm chút nữa, chờ thêm chút nữa.
 
Ngờ đâu trong lúc chờ đợi đó, tiếng bước chân lại vọng đến. Tôi tập trung tinh thần phân tích kỹ lưỡng, tiếng bước chân ấy chỉ có thể là của một người. Nhưng người này khi đi tới gần chỗ tôi đang nấp thì dừng lại, còn đứng trước lùm vạn niên thanh, không rời đi.
 
Tôi nhìn đôi giày đó, có chút hồ nghi, nó quen quen, hình như mới nhìn thấy lúc nãy. Nghĩ đến đây, mặt tôi tức thì trắng bệch.
 
Sau đó, chủ nhân của đôi giày đã cúi mặt xuống nói: “Tiết Đồng, em ngồi ở đây làm gì vậy?”
 
Tôi nhanh chóng ngẩng mặt lên, bắt gặp ánh mắt của Mộ Thừa Hòa, lập tức đứng bật dậy, ấp a ấp úng: “Em… Em…” Tức thì đầu óc tôi trống rỗng, tôi ước gì mình lập tức biến thành làn khói bay khỏi chỗ này như các Ninja Nhật Bản.
 
“Em đang tìm gì à?” Mộ Thừa Hòa cong khóe môi lên hỏi tôi.
 
Nếu nói đây là một câu hỏi thì chẳng thà nói thầy đang có ý nhắc tôi. Tôi lập tức gật đầu.
 
“Dạ phải, tìm đồ.”
 
“Tìm điện thoại ư?”
 
“Dạ phải.” Tôi nói theo.
 
“Đâu?” Thầy nghiêng đầu hỏi tôi.
 
“Thì…” Còn chưa nói xong thì tôi chợt nhận ra điện thoại đang không có trên tay, đút tay vào túi áo ấm theo phản xạ, cũng không có, trong thoáng chốc, tôi sực nhớ ra sau khi gọi điện cho Lưu Khải, tôi đã tiện tay bỏ nó vào balô trên vai.
 
Chột dạ, tôi liền thay đổi giọng điệu: “Thì… trong balô ạ.”
 
Mộ Thừa Hòa nghe xong liền cười híp mắt, nhìn tôi đầy ý vị rồi “ồ” một tiếng, cười lớn hơn. Lúc này tôi mới nhận ra, phải chăng thầy đã bẫy tôi? Giúp tôi nghĩ ra một lý do rồi để tôi tự động lòi đuôi? Nhìn đôi mắt mang đầy ý cười kia, tôi càng khẳng định kết luận của mình là đúng.
 
Người này lại chọc mình rồi!
 
Thế là, tôi lập tức nhìn thẳng bằng ánh mắt ai oán.
 
Thầy đứng bên ngoài, tôi đứng bên trong, chính giữa cách nhau một cây vạn niên thanh cao bằng nửa người. Thầy nhìn tôi, sau đó tiến lên một bước. Tôi nhìn thầy vẻ nghi ngờ. Điều tôi không ngờ đã xảy ra, thầy đột nhiên giơ tay trái lên, đưa về phía tôi, làm trái tim tôi bất ngờ đập nhanh hơn. Ngón tay của thầy tới gần. Một thước, nửa thước, một tấc, nửa tấc…
 
Chính giây phút tay thầy sắp chạm vào tôi, tôi đã né qua một bên theo phản xạ. Chỉ một góc độ rất nhỏ, rất nhỏ như thế thôi, tôi đã tránh khỏi các ngón tay của bàn tay trái của thầy, khiến chúng dừng lại giữa không trung, nhìn rất không tự nhiên.
 
Ngay trong lúc ấy, tôi dường như đã nhìn thấy trong đôi mắt của Mộ Thừa Hòa có gì đó xẹt qua rất nhanh.
 
Đó là một thần sắc rất kỳ lạ.
 
Nó biến mất cũng nhanh như vậy, hoàn toàn không cho tôi cơ hội và thời gian để nhìn rõ.
 
Sau này tôi cứ nghĩ mãi, người hậu đậu như tôi phải chăng mãi mãi không thể làm rõ được một số chuyện?
 
Thời khắc ấy qua đi rất nhanh, nụ cười lại trở về trên gương mặt thầy.
 
Thu tay trở về, thầy hỏi tôi: “Em định đứng mãi trong đó, tiếp tục chà đạp lên hoa cỏ của trường chúng ta sao?”
 
Tôi “a” một tiếng, vội nhảy ra.
 
“Đứng đây làm gì vậy?”
 
“Em… em… chờ người.”
 
“Nghỉ đông rồi à?”
 
“Vâng.” Tôi nói. “Nên em định dọn ít đồ không cần dùng trong học kỳ sau mang về nhà trước.”
 
“Tìm được việc rồi?”
 
“Vẫn… chưa.” Tôi nói một cách ủ rũ.
 
“Kỳ nghỉ đông này có dự tính gì không?”
 
“Mẹ bảo em tuần sau đến chỗ của mẹ cùng đón Tết.”
 
“Ồ!” Thầy nói. “Tôi cũng phải đi vùng khác.”
 
Cuộc trò chuyện dường như đã gần kết thúc.
 
Để phá vỡ sự yên tĩnh này, tôi chủ động hỏi: “Công việc của thầy có bận không?”
 
“Vẫn vậy.”
 
“Thầy đừng kén chọn nữa.” Tôi chợt nói.
 
“…” Thầy nhất thời không hiểu ý tôi.
 
“Lúc nãy em có nghe cuộc trò chuyện của thầy.”
 
Thầy cười tỏ vẻ đành chịu.
 
“Mẹ thầy chắc sốt ruột lắm nhỉ? Có bắt thầy đi xem mặt không?” Tôi muốn trêu thầy.
 
“Điều đó thì không, bà ấy biết tôi không có dự tính này.”
 
“Tại sao?” Tôi ngạc nhiên.
 
Nụ cười trên gương mặt thầy dần tan biến, thay vào đó là giọng nói đều đều: “Chí hướng cuộc đời.”
 
Nói đến đây, đột nhiên ngưng bặt, hai chúng tôi nhìn nhau, rơi vào im lặng ngượng ngùng.
 
“Tiểu Đồng!” Lưu Khải vừa gọi, vừa chạy về phía tôi.
 
“Ở đây…” Tôi vui vẻ trả lời cậu ấy, không hiểu sao trong lòng lại có cảm giác như được giải thoát.
 
Lưu Khải nhìn thấy Mộ Thừa Hòa đứng bên cạnh tôi, lễ phép chào: “Thầy Mộ.”
 
Mộ Thừa Hòa mỉm cười gật đầu, nói mình có việc rồi đi trước.
 
Sau đó, Lưu Khải xách hành lý của tôi ra khỏi lùm cây, không nén được tò mò hỏi: “Sao cậu lại để nó vào trong đó thế?”
 
“Lúc đầu mình nghĩ nếu cậu không đến đón mình, mình sẽ giấu nó trong đó để buổi tối cậu tới lấy.”
 
“Không phải chứ, cậu nghĩ vậy thật sao?”
 
“Đương nhiên.” Tôi hất cằm.
 
Nói chuyện với Lưu Khải và nói chuyện với người kia thực chẳng giống nhau chút nào. Với Lưu Khải, cho dù là nói dối, cũng dễ dàng đến thế. Nhưng trong mắt Mộ Thừa Hòa, dường như bất kỳ biểu hiện nào mà tôi dùng để che đậy điều đang nghĩ cũng đều là dư thừa.
 
“Tiết Đồng.” Tiếng gọi của Lưu Khải kéo tôi ra khỏi dòng suy nghĩ vẩn vơ.
 
“Hử?”
 
Cậu ấy ra dấu bảo tôi sờ lên trán mình.
 
Tôi thuận theo ánh mắt của cậu ấy, sờ lên trán, sau đó phát hiện trên tóc mái của mình có một vật lạ. Lấy xuống rồi mới biết đó là một chiếc lá nhỏ, là lá của cây vạn niên thanh.
 
Chiếc lá đã chuyển sang màu vàng nên hơi cong lại.
 
Hóa ra, lúc nãy chỉ là thầy muốn giúp tôi lấy nó xuống.
 
Tôi cảm thấy, đối với Mộ Thừa Hòa, tôi vừa có cảm giác kính sợ lại vừa có cảm giác si mê.
 
Chỉ là, bắt đầu từ nay, tôi không cần cảm giác đó nữa.
 
4
 
Ngày thứ ba sau kỳ thi, tôi đã ngồi trên chuyến xe đến thành phố C.
 
Trại giam nơi mẹ làm việc cách trung tâm thành phố không xa lắm, thực ra đơn vị đã thuê cho mẹ một căn hộ ba phòng ở trung tâm nội thành, nhưng mẹ chê nó xa trại giam quá nên rất ít đến đó, mà chỉ ở trong tập thể của đơn vị. Khu tập thể đó thực ra là một dãy nhà ngang, phòng vệ sinh và phòng tắm đều dùng chung, ăn cơm thì chỉ có thể ăn ở nhà ăn.
 
Sau khi tôi đến đây, cảm thấy mọi việc đều không tiện, thật ra còn không bằng ký túc xá của trường chúng tôi. Vì thế mẹ đã cùng tôi về căn hộ ở trung tâm.
 
Lúc chuyển đồ, nhiều đồng nghiệp của mẹ cũng đến giúp đỡ, trong đó có một bác khoảng ngoài năm mươi rất nhiệt tình, anh tài xế trẻ tuổi kia suốt ngày cười hi hi gọi bác ấy là “Chính ủy Trần.”
 
Từ sau cuộc cãi vã trước mộ của ba, tôi đặc biệt nhạy cảm với chữ “Trần” nên rất chú ý đến “Chính ủy Trần” này.
 
Bác ấy không cao, người hơi gầy, mặc cảnh phục vải mềm màu xanh lục đậm, nhìn như màu đen. Tính tình rất hòa thuận, chỉ là gương mặt trông có vẻ rất nghiêm túc, lúc nào cũng nghiêm nghị, hoàn toàn khác với bố tôi. Lúc sau, dường như phát giác ra ánh mắt dò xét của tôi, bác ấy cũng bắt đầu nhìn tôi. Mẹ tôi không nói câu nào với bác ấy.
 
Trước khi ngủ, tôi không kìm nén được nữa, đánh liều hỏi: “Người đàn ông đó chính là người mà mẹ nói à?”
 
Mẹ nghi hoặc: “Con đang nói gì vậy? Gì mà đó với kia.”
 
Tôi bực bội: “Thì cái bác Trần gì đó, hôm nay giúp mẹ chuyển đồ ấy!”
 
Mẹ nghe xong thì phì cười: “Thời gian gần đây, đầu của con dùng để suy nghĩ cái gì vậy? Hễ ai họ Trần thì con đều nghi ngờ sao? Gì mà Trần gì đó chứ, hỗn láo! Bác Trần là chính ủy chỗ mẹ làm, không phải người mà lần trước mẹ…” Mẹ chợt dừng lại. “Không phải người lần trước mẹ nói với con.”
 
“Ồ!” Tôi đáp. “Ai bảo mẹ không nói rõ.”
 
“À phải, con của bác ấy cũng học năm thứ tư, tuần sau sau khi thi xong nghiên cứu sinh sẽ qua đây đón Tết với bác ấy. Lúc đó hai con cũng có thể kết bạn với nhau.”
 
“Ồ!”
 
“Bác ấy nói con gái bác ấy hướng nội, không thích tiếp xúc với người khác, sợ hai con nói chuyện không hợp. Mẹ nói từ nhỏ con đã rất dễ chịu, ai con cũng làm bạn được. Mẹ đã lỡ phóng đại lên rồi, con đừng có hạ bệ mẹ đấy.”
 
Đột nhiên, tôi sực nhớ ra một vấn đề rất quan trọng: “Mẹ, bác Trần này có gia đình hay đã ly hôn?”
 
Mẹ nổi giận: “Ái chà, Tiết Đồng này! Con bắt đầu quản mẹ rồi phải không? Còn nghiêm ngặt hơn mẹ quản con nữa đấy!”
 
Tôi không kìm được, cười khì khì.
 
Không biết là do tôi đã dần trưởng thành hay là vì cả hai mẹ con tôi hiện giờ ít có cơ hội được gặp nhau, nhưng rõ ràng mối quan hệ giữa hai mẹ con đã thân thiết hơn xưa rất nhiều.
 
Tôi chưa bao giờ cầm bản đồ, lang thang trong một thành phố xa lạ, khi mới bắt đầu cũng thấy không quen lắm, nhưng chỉ vài ngày sau, tôi đã thích cảm giác này.
 
Con gái của bác Trần đến đây sau tôi một tuần.
 
Bạn ấy tên Trần Nghiên, là một cô gái rất thanh thoát, nước da trắng ngần.
 
“Cậu học chuyên ngành gì vậy?” Tôi hỏi.
 
“Luật.”
 
“Wow, ngành này tốt.”
 
“Còn cậu?”
 
“Anh ngữ.”
 
“Tiếng Anh cũng tốt, ít ra khi thi nghiên cứu sinh, môn tiếng Anh có thể kéo được rất nhiều điểm. Sao cậu không thi thử?”
 
“Mình không muốn học tiếp.” Tôi nói. “Hơn nữa học có gì tốt đâu, lại không thể kiếm ra tiền.”
 
Đúng như nguyện vọng của mẹ, tôi và Trần Nghiên đã thật sự trở thành bạn thân.
 
Sau khi quen thân rồi, tôi mới phát hiện, trầm lặng và ít nói chỉ là vẻ ngoài của cô ấy, bình thường cô ấy cũng lanh chanh và thích nói chuyện như những đứa con gái khác, hơn nữa cũng rất tò mò.
 
Có lần, khi nói về đơn vị làm việc của mẹ, tôi kinh ngạc: “Trại giam đó giam phạm nhân nam sao?”
 
“Ừ, đến cả điều này cậu cũng không biết sao?” Trần Nghiên còn kinh ngạc hơn tôi.
 
“Mẹ mình không bao giờ nói chuyện công việc với mình, mình chỉ biết trước đây mẹ trông trại giam nữ, đồng nghiệp cũng hầu hết là nữ, nên mình tưởng trại giam bên này cũng là trại giam nữ. Thảo nào lần trước nhìn thấy nhiều cảnh sát nam quá mình có chút khó hiểu.”
 
“Đâu phải phụ nữ thì chỉ có thể trông gác phạm nhân nữ đâu. Trong trại giam nam, cảnh sát nữ chỉ không thể gác thay và vào trại xá mà thôi.” Rõ ràng là cô ấy biết nhiều hơn tôi.
 
“Tại sao không thể vào trại xá?” Tôi tò mò.
 
“Cũng không phải là tuyệt đối không thể vào, nhưng theo quy định, nếu cảnh sát nữ vào đó thì bắt buộc phải có hai cảnh sát nam đi cùng.” Cô ấy tiếp tục.
 
“Tại sao?”
 
Trần Nghiên không trả lời ngay, mà nhìn tôi chớp chớp đôi mắt to tròn.
 
Và… tôi đã hiểu.
 
Tôi ôm bụng cười, chỉ vào mặt cậu ấy nói: “Nét mặt này của cậu nhìn thật dung tục đó.”
 
Trần Nghiên hỏi: “Tự cậu không nghĩ chuyện thô tục thì sao nhìn thấy mặt mình dung tục được?”
 
“Cậu biết nhiều thật.” Tôi nói.
 
“Mình thích hỏi bố về công việc của bố.”
 
“Hai người trò chuyện dễ lắm à?”
 
“Ừm.” Trần Nghiên gật đầu. “Cậu đừng nghĩ bố mình lúc nào cũng nghiêm mặt, thật ra ông ấy rất hiền.”
 
Hiền? Tôi ngẩng lên, hồi tưởng lại gương mặt ngăm đen của bác Trần, không thể liên kết nó với chữ “hiền” của Trần Nghiên.
 
Đêm Ba mươi Tết, hai chúng tôi mặc hai cái áo rộng thùng thình chạy ra đường bắn pháo hoa.
 
Gần đến 0 giờ, Lưu Khải gọi điện cho tôi, nói chuyện rất lâu.
 
Trần Nghiên hỏi: “Bạn trai cậu à?”
 
“Ừm. Cũng tựa tựa vậy.”
 
“Coi chừng mình kể cho mẹ cậu nghe đó.”
 
“Bà ấy không quản mình những chuyện này.” Tôi nói: “Còn cậu?”
 
“Mình không có.” Trần Nghiên trả lời: “Mình không có thời gian rảnh.”
 
“Hẹn hò đâu phải là chuyện rảnh hay không rảnh.” Tôi biện minh.
 
“Mình không có dự tính này, cả đời này mình chỉ muốn sống một mình.” Trần Nghiên nói.
 
“Tại sao?”
 
Trần Nghiên cảm khái: “Sống một mình sướng biết chừng nào, không lo, không sầu, hơn nữa mình còn có lý tưởng khác.” Ngữ khí ấy đặc biệt trịnh trọng. Lời nói của Trần Nghiên bất giác làm tôi nhớ đến Mộ Thừa Hòa, có phải cũng vì mang thái độ này với cuộc sống nên thầy mới muốn sống độc thân không?
 
Đột nhiên, điện thoại của tôi và Trần Nghiên cùng lúc rung lên.
 
Là mẹ.
 
“Alô.” Tôi nói.
 
“Đồng Đồng, bọn con đang ở đâu?”
 
“Ở quảng trường trung tâm.”
 
“Đêm nay con qua nhà Trần Nghiên, mẹ có việc phải về đơn vị, có lẽ không về được.” Ngữ khí của mẹ rất nghiêm trọng.
 
“Sao vậy?” Tôi vội hỏi.
 
“Công việc. Con đừng hỏi, hãy chú ý an toàn.” Khi nói đến công việc, thái độ của mẹ luôn như thế.
 
Mẹ nói xong thì cúp máy, tôi quay sang nhìn Trần Nghiên, cậu ấy vẫn còn nói thêm một lúc nữa.
 
“Là bố cậu à?”
 
“Ừm. Bố nói trong ngục xảy ra chuyện lớn, có lẽ có người vượt ngục rồi.”
 
“Không phải chứ!” Tôi tròn xoe mắt.
 
Dù thường ngày mẹ luôn cách ly tôi với công việc của mẹ, nhưng xem tivi nhiều, tôi cũng biết vượt ngục là một sự kiện lớn.
 
“Chúng ta phải làm sao?” Gặp phải chuyện thế này, tôi hoàn toàn không biết phải làm gì.
 
“Xe của bố sẽ đến đón chúng ta.” Trần Nghiên nói.
 
“Đi đâu?” Tôi hỏi.
 
“Về nhà mình.”
 
Không lâu sau, tài xế Tiểu Lý đã lái xe đến nơi hẹn và chở tôi với Trần Nghiên về nhà.
 
Suốt chặng đường, sắc mặt của Tiểu Lý vô cùng cảnh giác. Chúng tôi gặp phải một trạm kiểm soát ở giao lộ, cảnh sát và cảnh sát vũ trang đang tra hỏi rất nghiêm ngặt từng chiếc xe.
 
Mãi cho đến lúc này, tôi mới ý thức được sự việc này nghiêm trọng đến cỡ nào.
 
“Chuyện xảy ra từ lúc nào vậy?” Trần Nghiên hỏi.
 
Tiểu Lý và Trần Nghiên rất thân nhau, anh ấy nói: “Lúc ăn tối phạm nhân chắc chắn vẫn còn, thông thường chín rưỡi xem phim xong sẽ điểm danh rồi về phòng ngủ lúc mười giờ. Hôm nay là Giao thừa, do đó đã để họ xem chương trình buổi tối mùa xuân, kết quả là vào lúc mười hai rưỡi, phát hiện thiếu mất một người.”
 
“Làm sao mà chạy ra được?” Tôi bồn chồn.
 
Khi vừa đến đây, tôi đã tới trại giam nơi mẹ làm việc. Trong ngoài được bao vây bằng hai vách tường, đặc biệt là vách tường bên ngoài, cao những ba tầng lầu, phía trên còn có mạng lưới điện áp cao, vòng ngoài cùng có cảnh sát vũ trang đi tuần.
 
Tiểu Lý nói: “Chắc chắn hắn vẫn chưa chạy được ra ngoài, có thể là đang nấp ở đâu đó trong trại. Nên sau khi tới nơi, hai em chỉ có thể ở trong văn phòng. Trại giam hiện giờ đã dựng bốt chặn xe ở đầu đường, đề phòng hắn trốn trong xe chở hàng, nhầm ngăn ngừa những biến cố bát ngờ có thể xảy ra.”
 
Tiểu Lý giải thích xong, chúng tôi đều im lặng.
 
Vài phút sau, xe đi qua trạm kiểm soát thứ hai.
 
Trong im lặng, Trần Nghiên lại hỏi: “Đó là ai vậy?”
 
Tiểu Lý nói: “Tội phạm mới, năm mươi tuổi, mới vào hồi tháng trước. Bỏ thuốc độc giết người, tuyên án hoãn tội chết hai năm.”
 
“Hoãn tội chết hai năm?” Tôi hỏi.
 
“Có nghĩa là hai năm sau mới chấp hành án phạt, nếu trong hai năm này, phạm nhân không có hành vi phạm tội, án sẽ tự động được chuyển sang tù chung thân. Trái lại, nếu phạm tội thì sẽ chấp hành án tử hình ngay lập tức.” Trần Nghiên giải thích.
 
Khi đến nhà Trần Nghiên, Tiểu Lý khóa xe cẩn thận, nhất quyết phải đích thân đưa chúng tôi lên tầng.
 
“Em có Tiết Đồng đi cùng, không sao đâu.” Trần Nghiên nói.
 
“Anh nhất định phải đưa hai em lên nhà, nhìn hai em khóa cửa cẩn thận rồi mới đi.” Tiểu Lý nhấn mạnh. “Chúng ta không biết người đó sẽ xuất hiện ở đâu, sẽ làm gì.”
 
Trần Nghiên gật đầu, không từ chối nữa.
 
Tôi đột nhiên thấy hơi lo sợ.
 
Bốn giờ sáng, tôi mơ hồ nghe thấy tiếng động gì đó. Lúc nãy hai chúng tôi nằm trên sofa xem lại chương trình buổi tối mùa xuân, được một lúc thì thiếp đi.
 
Tôi đứng dậy, nhìn quanh một vòng.
 
Tivi vẫn đang bật.
 
Để dễ dàng xác định tiếng động phát ra từ nơi nào, tôi cầm điều khiển tivi lên, giảm âm lượng.
 
Lúc này, Trần Nghiên cũng đã tỉnh.
 
“Sao vậy?” Cô ấy dụi mắt.
 
“Suỵt…” Tôi ra dấu im lặng.
 
Sau đó, tiếng động ấy lại xuất hiện lần nữa, còn phát ra từ cửa lớn.
 
Hai chúng tôi nhìn nhau, rồi cùng dán mắt vào cánh cửa chống trộm. Tim tôi đập thình thịch, hai tay siết chặt chiếc điều khiển.
 
Khóa cửa xoay một cái, từ từ mở ra.
 
Giây phút đó, tôi cơ hồ đã quên cả hít thở, thậm chí còn tưởng tượng đến việc sắp xảy ra.
 
“Nghiên Nghiên?”
 
Có nửa thân người chồm vào từ phía sau cửa, là bác Trần!
 
“Bố, là bố sao?” Trần Nghiên nói. Cùng với lúc ấy, tôi cũng thở phào nhẹ nhõm.
 
“Bố làm chúng con sợ hết hồn, sao bố về mà không gọi điện trước?”
 
“Sợ hai con ngủ rồi.”
 
Người xuất hiện tiếp theo là mẹ tôi.
 
“Chuyện sao rồi?” Trần Nghiên hỏi.
 
“Tìm được rồi.” Bác Trần cởi áo khoác.
 
“Tìm thấy ở đâu?”
 
“Ngay trong trại giam, nấp ở chỗ tối, vẫn đang tìm cách bỏ trốn.”
 
Tôi nhìn họ, cảm giác như vừa trải qua một giấc mơ. Đột nhiên xảy ra chuyện, lại đột nhiên trở về. Người muốn vượt ngục kia cuối cùng sẽ ra sao, cũng không đến lượt tôi quan tâm nữa.
 
Kỳ nghỉ đông đã gần hết, một ngày trước khi tôi về thành phố A, mẹ đã trò chuyện với tôi. Tôi tưởng mẹ lại định nói chuyện về bác Trần kia, nhưng không phải, mẹ hỏi chuyện học của tôi.
 
“Con có dự tính gì cho tương lai?”
 
“Con đang tìm việc.”
 
“Sau này định làm gì?”
 
“Không biết.”
 
“Không biết?”
 
“Dạ phải, Trần Nghiên sướng hơn con, mục tiêu lý tưởng rõ ràng đến vậy. Bạn bè của con những ai chưa tìm được việc thì Tết này đều ở lại trường tìm kiếm cơ hội.”
 
Lưu Khải đang thi công chức.
 
Tống Kỳ Kỳ đã ký hợp đồng với một trường đại học chuyên ngành ở quê, về đó làm giáo viên.
 
Lý Sư huynh còn hai năm nữa mới tốt nghiệp thạc sĩ, nguyện vọng của Bạch Lâm là ở lại thành phố A với anh ấy, về mục tiêu công việc, cô ấy không để tâm lắm.
 
Triệu Hiểu Đường muốn làm cố vấn trong công ty bất động sản.
 
Còn tôi?
 
Ngoài việc phải thi đỗ cấp tám trong học kỳ sau, tôi còn có mục tiêu gì?
 
“Mẹ, mẹ nói xem con nên làm gì?”
 
Mẹ nhìn tôi, rồi đưa tay xoa xoa đầu tôi nói: “Nếu chưa suy nghĩ kỹ thì cứ từ từ, cùng lắm thì cứ ở nhà nghỉ ngơi một thời gian, để mẹ nuôi.”
 
“Hay là… con cũng thi làm cảnh sát?”
 
“Không được.”
 
“Tại sao? Chẳng phải mẹ cũng là cảnh sát sao?”
 
“Chính vì mẹ làm nghề này, nên mới không hy vọng con đi theo con đường này.” Ngừng lại một lúc, mẹ hạ thấp giọng: “Quá cực rồi.”
 
5
 
Sau khi bắt đầu học kỳ mới, chuyện tình cảm giữa tôi và Lưu Khải vẫn tiếp tục phát triển bình thường, không thắm thiết quá nhưng cũng không nhạt nhẽo quá, tuy nhiên sự phát triển ấy cũng chỉ dừng lại ở những việc như: cùng nhau ăn cơm, cùng nhau tự học, hay cùng lắm là cậu ấy lấy nước giúp tôi.
 
Triệu Hiểu Đường đã có một sự thay đổi kỳ lạ, tóc của cô ấy đột nhiên được ép thẳng tưng, các kiểu quần áo quái dị và nhũ mắt đủ màu sắc trước đây bây giờ đã hoàn toàn biến mất, hơn nữa buổi tối cô ấy trở về phòng rất đúng giờ.
 
Tôi không nén được tò mò hỏi: “Sao tự nhiên lại ra dáng như sinh viên vậy?”
 
Triệu Hiểu Đường phản bác: “Tớ vốn dĩ là sinh viên mà.”
 
“Vậy sao? Vậy mà tới giờ mình mới nhận ra.”
 
Cô ấy lườm tôi một cái lạnh lùng: “Có tin là mình bóp chết cậu ngay bây giờ không?”
 
Ngày Mười bốn tháng Ba, nghe nói là ngày Valentine trắng.
 
Tôi vốn không biết điều này, nhưng nhờ Bạch Lâm huyên thuyên mãi về White Day, tôi mới biết hóa ra còn có một ngày như thế. Ngày Mười bốn tháng Hai năm nay rơi đúng vào dịp Tết, các đôi tình nhân yêu nhau trong trường đa số đều mỗi người một phương, do đó ngày lễ White Day này được xem như là sự bù đắp, không khí trong trường trở nên náo nhiệt vô cùng.
 
Ngày Mười bốn, thứ Tư, buổi tối Lưu Khải có môn chuyên ngành, do đó cậu ấy đã mua vé xem phim buổi chiều. Nơi chúng tôi xem phim đương nhiên không phải là rạp chiếu phim lậu ở khu Tây mà tôi và Bạch Lâm thường tới giả làm thành viên nữa, mà là một rạp chiếu phim sang trọng ngay trung tâm thành phố. Có lẽ đây cũng có thể xem là cuộc hẹn đầu tiên tương đối chính thức và ra dáng hẹn hò nhất của chúng tôi.
 
Trong đại sảnh rạp chiếu phim có rất nhiều nam thanh nữ tú trạc tuổi chúng tôi đi lại tấp nập.
 
Khi đi đến khu bán đồ ăn ở góc quẹo, tôi trông thấy một dòng chữ dán trên tủ kem: Yêu cô ấy, thì hãy mời cô ấy ăn Häagen-Dazs [4].
 
[4] Hãng kem nổi tiếng nhất thế giới của Mỹ.
 
Hiển nhiên là Lưu Khải cũng đã nhìn thấy.
 
Ánh mắt của chúng tôi vô tình gặp nhau.
 
“Ăn không?” Cậu ấy hỏi.
 
“Không ăn. Vừa đắt vừa lạnh.” Tôi quay đầu sang hướng khác, ngượng ngùng đi nhanh hơn, bỏ lại Lưu Khải ở phía sau.
 
Lời tôi nói là thật lòng, hôm nay quả thực rất lạnh. Mùa xuân đã đến rồi, nhưng không ngờ từ hôm qua, nhiệt độ đột nhiên hạ thấp làm mọi người trở tay không kịp. Chiếc áo ấm dày nhất của tôi đã bị đóng gói mang về nhà rồi, giờ chỉ còn cách mặc thêm mấy lớp áo để chống rét thôi.
 
Phim vừa khởi chiếu không bao lâu, tôi đã không cưỡng lại được cơn lạnh mà ngồi ho sù sụ.
 
Lưu Khải đưa mắt nhìn tôi.
 
Tôi nói: “Không sao.”
 
Phim chiếu được một nửa, cổ họng của tôi bắt đầu ngứa, tôi lại bắt đầu ho. Để tránh làm phiền người khác, tôi cố ho thật khẽ. Lưu Khải thấy tôi kìm nén khổ sở như vậy, liền vỗ vỗ lưng tôi. Cơn ho đã tạm ngưng, ngay lúc tôi tưởng rằng mình có thể tiếp tục yên tâm ngồi xem phim thì Lưu Khải nói: “Em lạnh không?” Rồi liền sau đó, tay cậu ấy rời khỏi lưng của tôi, đưa ra trước, nắm lấy tay tôi.
 
Tôi giật mình. Quay đầu nhìn cậu ấy. Lưu Khải nhìn về phía màn hình, rất bình tĩnh, nét mặt không biểu lộ chút cảm xúc nào nhưng bàn tay thì vẫn nắm lấy tay tôi, không hề buông. Một giây, mười giây, ba mươi giây… vẫn vậy.
 
Tôi không biết phải làm sao, hễ gặp phải những chuyện thế này tôi sẽ lại hoảng sợ và không biết cách giải quyết. Tôi sợ tôi rút tay ra sẽ làm tổn thương cậu ấy, nhưng nếu tôi cứ im lặng như thế, có khi nào cậu ấy sẽ còn cử chỉ thân mật hơn nữa không? Thế là, tôi hốt hoảng, ngồi im chẳng dám động đậy, cứ để mặc cậu ấy như thế, nhưng toàn thân tôi đã hoàn toàn đông cứng.
 
Tôi đã sống hai mươi mốt năm, ngoại trừ bố tôi ra thì tôi chưa từng có cử chỉ thân mật với bất kỳ người khác phái nào. Cũng vì thế mà đoạn sau của bộ phim tôi hoàn toàn không còn tâm trí để theo dõi, chỉ cảm thấy lòng bàn tay của Lưu Khải đang chảy mồ hôi, dính vào lòng bàn tay tôi, nhơm nhớp khó chịu.
 
Còn nhớ trong tiết nghe nói của năm ba, giáo viên chiếu rất nhiều phim điện ảnh, trong đó có một diễn viên nữ chính từng nói, cô ấy những tưởng khi hôn người mình yêu, gót chân sẽ rất tự nhiên mà rời khỏi mặt đất, để nhón lên hướng lên hạnh phúc, đó là cảm giác như mất đi bản thân. Tôi cũng đã từng nghĩ vậy, tôi nghĩ khi bạn trai tôi nắm tay tôi lần đầu, tôi sẽ cảm thấy ấm áp và ngọt ngào.
 
Nhưng bây giờ, hiện thực và tưởng tượng… hơi khác nhau.
 
May thay bóng tối trong rạp chiếu đã che đậy sự gượng gạo của tôi. Câu chuyện trên phim đã phát triển đến lúc gay cấn, người ngồi phía trước tôi quay qua trao đổi với người bạn đi cùng, tôi cũng thừa dịp ấy thay đổi tư thế ngồi, sau đó rút tay mình ra khỏi tay của Lưu Khải một cách tự nhiên.
 
Cõ lẽ là vì quá đột ngột, tôi vẫn chưa kịp thích ứng. Cũng có lẽ là vì từ nhỏ tôi đã không thích tiếp xúc cơ thể với người khác. Hoặc có lẽ là do tôi cảm thấy không khí ở đây không thích hợp. Tóm lại, từ khi thu tay lại, tôi thấy nhẹ nhõm vô cùng. Sau khi ra khỏi rạp chiếu phim, tôi cố gắng tỏ ra mình rất vui vẻ. Ăn tối xong, cậu ấy vào học, còn tôi về phòng.
 
Ngày hôm nay đã trải qua như thế.
 
Chiều hôm sau, Triệu Hiểu Đường vừa bước vào phòng đã ném cho chúng tôi một quả bom, hào phóng nói: “Tối nay bạn trai mình mời các cậu ăn tối.”
 
“Không phải chứ?” Tôi và Bạch Lâm cùng nói. “Cậu có bạn trai từ lúc nào?”
 
“Các cậu cũng quen.”
 
“Không phải chứ?” Hai chúng tôi bắt chước theo kiểu biểu cảm của Châu Tinh Trì, cao giọng lên rồi cảm thán thêm một lần.
 
“Là Mộ Hải.”
 
“Mộ Hải là ai?” Bạch Lâm hỏi.
 
“Cái tên này hình như đã nghe thấy ở đâu rồi.” Tôi vừa nói vừa trầm tư.
 
Triệu Hiểu Đường lườm tôi một cái, nhắc nhở: “Còn nhớ hồi năm ba, có một lần chúng ta ra ngoài gặp một người bạn trên mạng của mình, cậu còn bị nhận lầm thành mình đó không? Chính là Mộ Hải đấy.”
 
“À!!!!” Tôi bừng tỉnh. “Sau đó anh ta còn mời tụi mình đi karaoke, hại mình gặp phải Mộ Thừa Hòa.”
 
“Đúng rồi.” Triệu Hiểu Đường gật đầu.
 
“Nickname của anh ta là gì nhỉ…”
 
“Mộ Dung Thanh Phong.”
 
Thật lòng mà nói, sự xuất hiện của Mộ Hải làm chúng tôi vô cùng ngạc nhiên. Hình tượng của anh ta hoàn toàn không giống với mẫu bạn trai lý tưởng và bất cứ người bạn trai tin đồn nào của Triệu Hiểu Đường. Là một trong những người nổi bật khác biệt của lớp chúng tôi, trước đây điều kiện chọn bạn trai của Triệu Hiểu Đường chỉ có một nguyên tắc: Nếu anh không phải rất giàu thì chí ít anh cũng phải rất đẹp trai.
 
Tuy nhiên, Mộ Hải không thuộc dạng trước, cũng chẳng phải dạng sau.
 
Nhưng Triệu Hiểu Đường lại chọn anh ấy, thậm chí còn thay đổi một số tác phong trước đây.
 
“Lúc đi phỏng vấn xin việc, mình đã gặp anh ấy. Anh ấy là một người đàn ông tốt.” Triệu Hiểu Đường giải thích.
 
Bạch Lâm nói: “Đàn ông tốt nhiều biết chừng nào, sao lúc trước cậu không thích?”
 
Lập tức, Triệu Hiểu Đường ném ra một câu như sấm nổ bên tai tôi và Bạch Lâm. Cô ấy nói: “Tính cách của anh ấy đã thu hút mình sâu sắc.” Khi nói ra câu này, trong giọng điệu cô ấy có sắc thái đùa nghịch, nhưng chính trong giây phút ấy, tôi lại thấy trên gương mặt cô ấy xuất hiện một nụ cười, một nụ cười nở ra từ tim, vô cùng ngọt ngào.
 
Buổi tối đi ăn với Mộ Hải, mọi người trong phòng chúng tôi đều có chút không tự nhiên lắm. Thứ nhất, anh ấy là người đã đi làm, không có nhiều đề tài để nói với chúng tôi như Lưu Khải và Lý sư huynh. Thứ hai, mặc dù hiện giờ anh ấy đã là người nhà của phòng chúng tôi, nhưng nhớ lại năm trước, chúng tôi đã từng xem anh ấy như một con cừu béo, cho nên tất cả đều không tránh khỏi có chút ái ngại khi ngồi trước anh ấy.
 
Đề tài trò chuyện hoàn toàn giao cho Lý sư huynh và Lưu Khải.
 
Ba người đàn ông khi thì nói chuyện chính trị, lúc lại thảo luận tin nóng xã hội, còn đề cập đến cả các điểm du lịch hấp dẫn, cuối cùng thì nói đến ngành địa ốc của Mộ Hải, còn bốn đứa con gái chúng tôi thỉnh thoảng xen vào vài câu, quan hệ xem như cũng thân thuộc hơn. Sau cùng, đề tài chuyển về Lý sư huynh – người có trình độ học vấn cao nhất ở đây.
 
Mộ Hải nói: “Học ngành của em cũng xem như là nhân tài khoa học của đất nước rồi, rất nhiều cơ hội làm việc đấy.”
 
Lý sư huynh lắc đầu, cười khổ.
 
Mộ Hải lại nói: “Anh có một người họ hàng cũng dạy môn Vật Lý trong trường của các em, rất nổi tiếng, tên là Mộ Thừa Hòa.” Lời vừa dứt, ngoài Lưu Khải, cả năm chúng tôi đều sững người.
 
“Anh là họ hàng của thầy Mộ?” Bạch Lâm hỏi trước.
 
“Sao trước đây chưa từng nghe anh nói?” Triệu Hiểu Đường là người thứ hai.
 
“Là họ hàng thế nào?” Tống Kỳ Kỳ là người hỏi thứ ba.
 
“Mấy em…” Mộ Hải nói. “Hình như đều rất kinh ngạc.”
 
Lưu Khải không biết chuyện gì nên tốt bụng giải thích: “Thầy Mộ là giáo sư dạy Lý sư huynh, cũng từng dạy môn tiếng Nga cho Tiết Đồng.”
 
Chỉ có Lý sư huynh là hướng mắt qua bên trái nhìn chúng tôi, rồi lại quay sang bên phải nhìn Lưu Khải và Mộ Hải, bị kẹp ở giữa, nét mặt của anh ấy khá phức tạp.
 
Bạch Lâm lén nhìn Lý sư huynh ra dấu hiệu gì đó.
 
“Anh và thầy Mộ là anh em họ gần ư?” Tôi bình tĩnh hỏi.
 
“Không phải, anh làm gì có phúc phận đó. Anh ấy là cháu ngoại của cháu trai của ông nội bố anh.”
 
Anh ấy nói xong, cả bàn chúng tôi đều lặng im.
 
Cuối cùng, Triệu Hiểu Đường dũng cảm đáp lại: “Cái quan hệ mà anh nói cũng giống như không nói, chẳng hiểu gì cả.”
 
Mộ Hải suy nghĩ một lúc rồi giải thích bằng một phương thức khác: “Ông ngoại của anh ấy và ông nội của anh có cùng một ông nội.”
 
“À!!!” Mặc dù mọi người đều đã ồ lên, còn cùng gật đầu nữa, nhưng tôi đoán chắc là họ cũng có cảm giác giống tôi thôi, đều không hiểu gì cả.
 
Một lúc sau, Tống Kỳ Kỳ đặt ra câu hỏi: “Ông ngoại của thầy và ông nội của anh là anh em chú bác, vậy sao hai người lại mang cùng một họ?”
 
“Mộ Thừa Hòa theo họ của mẹ mà.” Mộ Hải nói.
 
Lý sư huynh chủ động đứng ra giải thích: “Bố của thầy Mộ trước đây là giáo sư của trường chúng em, nhưng đã qua đời từ rất sớm, vì thế mà sau này thầy mới theo họ của mẹ chăng?”
 
Về chuyện của bố mình, trước đây Mộ Thừa Hòa từng chính miệng nói với tôi, do đó suy đoán của tôi và Lý sư huynh là giống nhau.
 
Ngờ đâu Mộ Hải lại lắc đầu phủ nhận: “Không phải, từ nhỏ anh ấy đã họ Mộ. Gia đình của anh ấy… Ây dà… vài ba câu thì nói không hết đâu, người như chúng ta sao có thể hiểu được.”
 
Sau bữa cơm, Mộ Hải trả tiền xong, đi ra thì phát hiện tôi đang đứng một mình ngoài cửa, tay cầm túi xách của những người còn lại.
 
“Mọi người đâu cả rồi?” Anh ấy hỏi.
 
“Đi vệ sinh rồi ạ.”
 
Mộ Hải nghe xong cười hì hì.
 
Chiều cao của anh ấy và Mộ Thừa Hòa ngang ngửa nhau, nhưng gương mặt chẳng giống nhau chút nào. Thật không thể ngờ họ mang cùng một họ, mà còn là họ hàng.
 
Đột nhiên, tôi bất giác đặt ra câu hỏi: “Ngày thường anh và thầy Mộ có thân nhau không?”
 
“Không thân lắm.”
 
Đương nhiên không phải là rất quen thuộc, nếu không thì một năm trước đây chúng tôi đã không nhắc đến cái tên Mộ Dung Thừa Hòa này.
 
Thấy tôi dùng ánh mắt trông chờ nhìn anh ấy, Mộ Hải bổ sung thêm: “Thỉnh thoảng vào các dịp lễ tết, cả nhà họp lại dùng bữa cơm thì có gặp anh ấy. Nhưng hễ có mặt anh ấy thì bọn trẻ con trong nhà rất náo nhiệt, vui vẻ.”
 
“Vậy sao?”
 
“Anh ấy là người có lòng kiên nhẫn đối với người khác, tính tình lại tốt. Trong đầu không biết chứa bao nhiêu thứ, anh ấy mà kể chuyện thì y như rằng sẽ làm bọn trẻ ngẩn cả người.”
 
Tôi không nhịn được cười, chợt nhớ đến Bành Vũ, nhớ đến nét mặt sùng bái của nó mỗi khi nhắc đến Mộ Thừa Hòa.
 
6
 
Mộ Hải lại nói: “Ở trường các em, anh ấy chắc là được sinh viên rất yêu thích phải không, đẹp trai thế cơ mà.”
 
Tôi nói không tự nhiên lắm: “Phải đấy, thầy ấy giảng bài rất thú vị.”
 
Bất chợt, Mộ Hải cảm thán: “Thật ra, trưởng thành trong một gia đình như thế mà anh ấy còn có được tính cách như vậy, thật là không dễ dàng.”
 
Tôi ngẩn ngơ:“Tại sao?”
 
“Tụi em không biết gì ư?” Mộ Hải hỏi lại.
 
Tôi lắc đầu sững sờ. Thế là, Mộ Hải đã dùng vài ba câu để khái quát ngắn gọn lịch sử cách mạng của ông ngoại của Mộ Thừa Hòa, và lịch sử tham chính của mẹ của anh ấy. Tiếp đó còn bổ sung: “Mẹ anh ấy là điển hình của người phụ nữ mạnh mẽ và hết mình vì công việc, vì thế trước khi bố anh ấy qua đời, phần lớn thời gian anh ấy đều ở cùng bố.”
 
“Bố của thầy Mộ trước đây cũng là giáo sư trong trường em.”
 
Mộ Hải nói: “Nếu như không qua đời sớm như vậy, giờ đây bố của anh ấy chắc chắn cũng là một người rất đáng nể.”
 
“Vậy…” Tôi nói. “Chắc chắn là thầy Mộ rất giống bố của mình?”
 
“Gương mặt có giống hay không thì anh không nhớ nữa. Tính cách thì có hơi giống, mà… cũng không phải giống lắm.” Khi nói những lời ấy, sắc mặt của Mộ Hải rất kỳ lạ, không biết có phải đang cố nhớ lại điều gì đó hay không.
 
Khi tôi muốn hỏi tiếp nữa thì mọi người từ trong quán ăn đã trở ra.
 
Trở về ký túc xá, tôi mở máy vi tính tra cứu tên của mẹ của Mộ Thừa Hòa, trang web nhảy ra rất nhiều tin tức liên quan. Trong đó có một tấm hình nói về cuộc thăm viếng cán bộ đã về hưu ở một huyện xa của thành phố A. Người phụ nữ đi đầu trong chiếc áo màu lục đậm, mái tóc ngắn mạnh mẽ, chính là mẹ của Mộ Thừa Hòa.
 
Thật không ngờ trước đây tôi đã từng gặp bà ấy.
 
Năm đó, tôi đã lên khán đài nhận giải thay bố tôi. Người trao tặng chiếc huân chương biểu dương nặng trĩu đó cho tôi chính là bà ấy.
 
Tôi đặc biệt ấn tượng với người này.
 
Tôi xem lại đoạn phim tư liệu liên quan đến bố, tôi xem lại hình ảnh của bố trước giây phút ra đi và tình cảnh khi họ cứu bố. Tôi đứng trước micro trên khán đài, sớm đã khóc không thành tiếng.
 
Sau đó, có một người phụ nữ tiến tới, trao giải cho tôi, khi ôm tôi vào lòng, bà ấy đã nói nhỏ bên tai tôi: “Con à, con phải kiên cường.”
 
Mãi cho đến khi bước xuống sân khấu, tôi mới nhìn rõ gương mặt của bà ấy.
 
Có thể nào… lúc ấy Mộ Thừa Hòa cũng có mặt?
 
Hoặc là anh ấy đã nhìn thấy cô gái được mẹ mình ôm vào lòng thông qua tivi. Bởi thế trong những ngày tháng sau đó, thầy mới quan tâm đến tôi như vậy?
 
“Cậu đang xem gì vậy?” Bạch Lâm chợt chồm qua nhìn màn hình vi tính của tôi. “Sao lại ngồi thẫn thờ thế này?”
 
“Không có gì.” Tôi hốt hoảng tắt trình duyện web.
 
Cho dù ý định ban đầu của thầy là gì, cũng chẳng liên quan đến tôi. Tôi càng tìm hiểu thì chỉ càng chứng minh rằng trước đây mình đã quá đa tình thôi.
 
Đèn tắt, chúng tôi trở về giường của mình, báo cáo lại ấn tượng về Mộ Hải với Triệu Hiểu Đường.
 
“Chín chắn hơn chúng ta.” Tống Kỳ Kỳ nói.
 
“Hơi khờ khạo, còn có chút si đần.” Bạch Lâm vừa nói vừa cười.
 
Ngay lập tức, tôi nghe thấy giọng nói bị bóp nghẹt, Bạch Lâm “ây da” một tiếng: “Triệu Hiểu Đường! Cậu làm gì mà ném gối vào mình chứ?”
 
“Đồ xấu xa không thể nói được câu nào tử tế!” Triệu Hiểu Đường “hừ” lạnh một tiếng.
 
“Còn chưa làm vợ người ta mà đã bênh chầm chập, không cho mình nói xấu người đàn ông của cậu rồi sao?” Bạch Lâm nghiến răng cãi lại.
 
“Được rồi, được rồi, tới phiên Tiết Đồng.” Tống Kỳ Kỳ ra mặt ổn định trật tự.
 
“Mình cảm thấy Mộ Hải là người tốt.” Tôi nói.
 
Bạch Lâm ngồi bật dậy, cười hì hì nói: “Tiết Đồng à, cậu như thế này là yêu ai yêu cả tông ti họ hàng, cậu nhìn Mộ Thừa Hòa thuận mắt, rồi coi như cả nhà họ hàng của thầy cũng thuận mắt nốt.”
 
Tống Kỳ Kỳ nói: “Tiểu Bạch, cậu đừng nói lung tung nữa, chúng ta nói chuyện nghiêm túc đi.”
 
Bạch Lâm hỏi: “Chuyện nghiêm túc gì?”
 
Tống Kỳ Kỳ nói: “Hỏi Tiết Đồng.”
 
Tôi nói: “Hỏi mình cái gì?”
 
Bạch Lâm tiếp lời: “Cậu nói xem, còn ai nữa ngoài Mộ Thừa Hòa? Hôm nay suýt nữa đã lộ tẩy ở trước mặt Lưu Khải rồi. Mình cảm thấy hình như Lý sư huynh nhà mình đã nhìn ra được điều gì rồi.”
 
Triệu Hiểu Đường nói: “Mình dám thề mình không nói gì với Mộ Hải hết.”
 
Tống Kỳ Kỳ nói: “Tiết Đồng, cậu thật lòng muốn qua lại với Lưu Khải chứ?”
 
Tôi không nói gì, Bạch Lâm đã tiếp lời: “Đó là điều đương nhiên, mình hiểu Tiểu Đồng, cậu ấy tuyệt đối không phải loại người đứng núi này trông núi nọ.”
 
Tôi nói: “Mình… mình cũng không biết nữa. Mình không biết mình có yêu Lưu Khải hay không, tóm lại mình cảm thấy cậu ấy tốt với mình, mình phải tốt với cậu ấy hơn nữa.”
 
Bạch Lâm nói: “Vậy là đúng rồi. Nói chung bắt đầu từ hôm nay, chuyện của Tiết Đồng và Mộ Thừa Hòa chỉ giấu trong lòng của bốn chúng ta thôi, mãi mãi cũng không được nói ra, kể cả bạn trai của mình.”
 
“Ừm.”
 
“Được.”
 
Tống Kỳ Kỳ và Triệu Hiểu Đường nhất trí tán đồng.
 
7
 
Học kỳ này, vì muốn đáp ứng nhu cầu tìm việc của sinh viên, nhà trường đã mở một lớp tư vấn hướng nghiệp.
 
Giảng viên của lớp học này họ Trương, sau khi tốt nghiệp thạc sĩ, thầy Trương đã lăn lộn một số thành thị ở phương Nam, năm nay mới trở về trường nhận chức giảng viên tham gia giảng dạy. Có lẽ là do làm việc ở bên ngoài đã rất nhiều năm nên ở thầy đã ít nhiều bớt đi khí tiết của một học giả, khi giảng bài, thầy luôn xem chúng tôi là bạn nên nhiều lúc cũng rất tùy ý.
 
Có lần thầy nói: “Sau khi bước vào xã hội, áp lực của đàn ông chắc chắn sẽ lớn hơn phụ nữ. Huống chi đàn ông vốn dĩ là phải ra ngoài xông pha. Nhưng…” Thầy dừng lại một lúc. “Có lẽ bây giờ các bạn sẽ cảm thấy tôi có thói con buôn, lời nói không giống phong cách nên có của bậc thầy giáo, nhưng tôi vẫn phải nói cho các bạn nam nghe, có những lúc, một cuộc hôn nhân đúng nghĩa sẽ giúp bạn rút ngắn mười năm phấn đấu.”
 
“Ý tôi không phải bắt các bạn nhất định phải đi theo hướng đó, mà là sau này, khi các bạn suy nghĩ đến bến đậu tình cảm thì nhân tố này vô cùng quan trọng.”
 
Bạch Lâm bĩu môi khinh bỉ: “Làm giỏi không bằng cưới khôn, thời đại bây giờ câu này cũng rất thích hợp với đàn ông, quả đúng là nam nữ bình đẳng rồi nhỉ?”
 
Khi chúng tôi thi xong cấp tám thì Lưu Khải cũng rất may mắn qua được kỳ thi viết và phỏng vấn của cuộc thi tuyển công chức một cách thuận lợi, Trần Nghiên cũng gọi điện báo với tôi ở lần thi lại, cô ấy đã thi đạt.
 
Mọi người đều đang cố gắng thực hiện chí hướng của mình, ngoại trừ tôi.
 
Ngày nhận bằng tốt nghiệp, tất cả chúng tôi đều mặc lễ phục, cầm máy ảnh, đi lòng vòng trong sân trường ghi dấu lại mọi ngõ ngách: hồ bơi được trọng dụng để nuôi cá trong mùa đông, hồ Nguyệt Nha trồng hoa sen ở phía sau thư viện, rừng hoa quế ở bên dưới giảng đường số bốn…
 
Buổi tối, trong bữa tiệc chia tay, có rất nhiều giáo viên đến dự. Tâm trạng của giáo viên hướng dẫn rất tốt, nên cho phép chúng tôi uống bia.
 
Hầu hết các bạn đều quây xung quanh thầy giáo đẹp trai nhất khoa – Trần Đình, thay nhau chúc rượu thầy. Nghe nói tửu lượng của thầy rất cao nhưng trong tình hình này, có cao mấy cũng không chống đỡ nổi chiến thuật biển người của sinh viên, vì thế cuối cùng thầy đã bại trận.
 
“Thầy Trần, thầy Mộ của chúng em đâu?” Một nữ sinh hỏi. “Trong tất cả giảng viên dạy chúng em, chỉ còn thiếu thầy ấy thôi.”
 
“Nhìn mấy em thế này, thầy ấy không dám tới đâu.” Trần Đình hất đầu một cái. “Sớm đã trốn đi nơi khác công tác rồi.”
 
Sau bữa ăn tối, tiệc khoa dần dần chuyển thành hoạt động cùng lớp, sau đó tiếp tục kéo dài náo nhiệt suốt đêm.
 
Lúc trời hưng hửng sáng, cuối cùng cũng có một nữ sinh òa khóc khiến tất cả mọi người đều cảm thấy nao lòng.
 
Bạch Lâm túm lấy tôi và Triệu Hiểu Đường: “Hai cậu tuần nào cũng phải gặp mình đấy.” Tiếp đó quay qua nói với Tống Kỳ Kỳ: “Cậu về quê rồi thì mỗi ngày đều phải nhắn tin cho mình. Nghỉ đông phải về đây thăm tụi mình.”
 
Vốn tưởng rằng ngày cuối cùng sẽ xảy ra cảnh khóc lóc kinh thiên động địa, nhưng chúng tôi thực sự là lặng lẽ tốt nghiệp. Hôm sau, cả ba chúng tôi cùng tiễn Tống Kỳ Kỳ ra bến xe, sau khi trở về thì mỗi đứa cũng bắt đầu đi theo con đường riêng của mình. Thế là, từ sau ngày từ biệt ấy, tất cả thành viên đã tốt nghiệp khoa Anh của Học viện Ngoại ngữ trực thuộc Đại học A bắt đầu một cuộc sống khác.
 
Lưu Khải thi đỗ vào Cục Tư pháp của thành phố A với thành tích đứng đầu, nghe nói bố của anh ấy rất vui mừng.
 
Tôi nói: “Nhưng công việc này đâu có liên quan gì đến chuyên ngành của anh đâu.”
 
Lưu Khải nói: “Nhưng cũng đâu có cách nào khác.”
 
Tôi nói: “Không nói đến chuyện lãng phí hết bốn năm đại học, mà lâu nay anh vẫn rất thích chuyên ngành này, bây giờ từ bỏ như vậy, không phải rất đáng tiếc sao?”
 
Lưu Khải bất lực nói: “Vì sinh tồn, chúng ta chỉ có thể thỏa hiệp.”
 
Tôi nhìn anh ấy, không nói gì.
 
Và rồi, tôi cũng tìm được công việc trợ lý hành chính trong công ty địa ốc nơi Triệu Hiểu Đường đang làm. Công ty thông báo cho tôi tháng sau bắt đầu đi làm. Khoảng thời gian chờ để đi làm ấy, tôi ngồi một mình ở nhà, chẳng biết làm gì.
 
Thỉnh thoảng đi ăn với Lưu Khải, đi xem phim, cuối tuần thì vào công viên chơi.
 
Lưu Khải thường kể chuyện trong văn phòng cho tôi nghe.
 
Hôm cuối tuần, chúng tôi gặp một đồng nghiệp nữ của anh ấy trên đường. “Tiểu Lưu, bạn gái à?”
 
“Ừm.” Lưu Khải giới thiệu chúng tôi với nhau.
 
Đợi cô ấy rời khỏi, tôi nói: “Hình như em gặp cô ấy ở đâu rồi.”
 
“Cô ấy là chị khóa trên của em đó. Trong lần em biểu diễn đàn tì bà, cô ấy là người dẫn chương trình mà.”
 
“Không phải chứ?”
 
Tôi quay đầu nhìn theo bóng lưng kia. Lúc đó chị ấy để tóc dài, chỉ lớn hơn chúng tôi hai, ba tuổi, trông như một tiên nữ vậy. Tôi nhớ có một lần chị ấy diễn thuyết trên sân khấu, còn nhớ cái thần thái khi chị ấy dùng ngữ điệu sôi sục để nói về chí hướng và tương lai của mình, hoàn toàn làm chấn động tâm hồn của những đứa mới tiếp xúc với môi trường đại học như chúng tôi. Còn bây giờ, tuy vẫn xinh đẹp, nhưng đã là gương mặt của một người bị cuộc sống và công việc lớn nhỏ luyện rèn, trông không khác gì những người khác, đi trên phố, bận tâm chuyện gia đình, con người cũng trở nên già dặn hơn.
 
Khi đứng chờ tàu điện ngầm, tôi nói trong thương cảm: “Em không muốn mình phải sống cuộc đời như thế.”
 
Lưu Khải hỏi: “Như thế là như thế nào?”
 
Tôi nói: “Hàng ngày đi làm, tan ca, vì cuộc sống mà không ngừng bôn ba, sau đó là gia đình, con cái, bận rộn suốt ngày, rồi cứ thế từng ngày già cỗi, quên mất lý tưởng ban đầu là gì, thậm chí trở nên không có lý tưởng, em không muốn có một cuộc sống như thế.”
 
Lưu Khải không hiểu: “Chẳng phải ai cũng sống như vậy sao?”
 
Tôi cảm thấy thương cảm: “Do đó em không muốn.”
 
“Tiểu Đồng…” Lưu Khải nói. “Em không cảm thấy em rất kỳ lạ sao?”
 
“Em chỉ đang tìm kiếm phương hướng cuộc sống của mình.”
 
“Làm việc, kết hôn, sinh con. Cuộc sống của một người bình thường chính là như vậy. Hơn nữa, anh cảm thấy đấy cũng là một niềm hạnh phúc.”
 
“Em biết, nhưng em không hiểu tại sao tương lai của mình lại mơ hồ như vậy.”
 
“Tiết Đồng, nếu em không thích, em cũng có thể không làm việc, anh có thể nuôi em.”
 
“Ý em không phải thế.” Tôi vội vàng đính chính.
 
“Vậy ý em là gì?” Lưu Khải hỏi ngược lại, vẻ giận dỗi.
 
Một cảm giác bất lực bỗng dâng trào làm tôi đột nhiên cảm thấy cả thể chất và tinh thần đều mệt mỏi.
 
Hôm đó, vốn tôi định mời Lưu Khải đến nhà, cùng mua thức ăn về nấu nướng, vì anh ấy chưa từng đến đây, nhưng không ngờ kết quả lại là cuộc chia tay không vui vẻ.
 
Về đến nhà, tôi bật máy tính lên, tên của Mộ Thừa Hòa đang hiển thị trên MSN.
 
Lưu Khải nói ai cũng sống như thế. Nhưng tôi biết Mộ Thừa Hòa không thế. Có lẽ thầy cũng đã gặp phải chuyện này chuyện nọ không như ý muốn, nhưng thầy không thỏa hiệp.
 
Trong đêm đông của hai năm trước, thầy đã từng nói với tôi về Zhukovsky, nói về ước mơ của mình.
 
Tôi mãi mãi ghi nhớ nét mặt của thầy khi nói đến những ước mơ đó, ánh mắt cố chấp và kiên định.
 
Bạn bè của tôi không nhiều, người đang đăng nhập hiện giờ chỉ có mình thầy thôi, tôi lại không có thói quen đăng nhập ẩn, do đó nếu hiện giờ thầy đang dùng MSN, vậy chắc chắn sẽ nhìn thấy tôi.
 
Nếu thầy đã nhìn thấy tôi, mà tôi lại không chào thì hình như hơi bất lịch sự. Và nếu đến bây giờ mà tôi còn cố ý né tránh, vờ như đăng xuất hoặc để ẩn thì càng bất lịch sự.
 
Thế là, tôi gửi qua đó một hình mặt cười.
 
Po3a: Thầy Mộ, chào thầy ạ!
 
Mộ Thừa Hòa: Tiết Đồng, lâu quá không gặp. Tìm được công việc rồi à?
 
Po3a: Dạ, tìm được rồi.
 
Mộ Thừa Hòa: Vậy thì tốt. Đã đi làm chưa?
 
Po3a: Vẫn chưa, em đang ở nhà. Tháng sau mới chính thức đi làm. Còn thầy? Dạo này thế nào ạ?
 
Mộ Thừa Hòa: Tôi vừa từ Moscow về.
 
Po3a: Chả trách thầy không đến tham dự tiệc tốt nghiệp của chúng em.
 
Mộ Thừa Hòa: Nghe Trần Đình nói thầy ấy bị các em làm cho thảm lắm.
 
Po3a: Hahaha, quả là thảm thật.
 
Mộ Thừa Hòa: Vậy xem như tôi đã thoát khỏi một kiếp nạn rồi.
 
Không khí trò chuyện hài hòa hẳn lên, tôi cũng cảm thấy thoải mái hơn nhiều.
 
Po3a: Đi Moscow có mang đồ gì ngon về không thầy?
 
Mộ Thừa Hòa: Có, có một thứ rất thích hợp với em.
 
Po3a: Là gì?
 
Mộ Thừa Hòa: Em đoán xem.
 
Po3a: Vodka!
 
Mộ Thừa Hòa: Thông minh. Nghe điện thoại.
 
Tôi tưởng ý của thầy là có điện thoại gọi đến nên phải nghe, ngờ đâu điện thoại của tôi lại rung lên, người gọi là Mộ Thừa Hòa.
 
“Tiết Đồng?” Giọng của thầy rất nhanh rất trong, có vẻ như tâm trạng không tệ.
 
“Dạ, có!” Tôi nói. “Thầy tặng Vodka cho em thật sao?”
 
“Lúc về đi ngang cửa hàng bán rượu tình cờ nhìn thấy, đột nhiên nhớ ra hình như đã từng hứa với em.”
 
“Em muốn uống ngay quá!”
 
“Hôm nay muộn quá rồi, ngày mai em đến lấy nhé!” Thầy nói.
 
Thầy cho tôi biết thời gian và địa điểm gặp mặt, tôi suy nghĩ một lúc rồi nói: “Thầy Mộ…”
 
“Sao?”
 
“Em có thể đi cùng với một người bạn không?”
 
Giọng nói của Mộ Thừa Hòa có vẻ hơi chần chừ: “Bạn?”
 
“Lần trước thầy đã gặp qua, là bạn trai của em, tên Lưu Khải.” Tôi nói có chút e dè.
 
Bên kia đầu dây dường như ngừng lại một lúc, sau đó thầy nói: “Không thành vấn đề.”
 
Trước khi ngủ, tôi gọi cho Lưu Khải, nói với anh ấy về chuyện gặp thầy Mộ.
 
“Nhưng anh phải tăng ca.” Lưu Khải nói. “Thứ Hai phải họp, ngày mai phải chỉnh lý đầy đủ các tư liệu.”
 
“Không thể dành ra một ít thời gian ư?”
 
“Tiểu Đồng, em biết mà, anh mới đi làm, anh phải nỗ lực hơn người khác.”
 
“Nhưng…”
 
“Thầy Mộ đúng không? Anh gặp nhiều lần rồi. Em nói rõ lý do anh không thể có mặt cho thầy biết, thầy sẽ hiểu mà.”
 
“Nhưng em hy vọng anh có thể đi cùng.”
 
“Lần sau anh nhất định sẽ đi. Nếu đi ăn, em có đủ tiền không? Em đã tốt nghiệp rồi, đừng để thầy trả tiền nữa.”
 
Lưu Khải lôi thôi căn dặn một hồi, không cho tôi cơ hội được nói thêm lời nào đã gác máy.
 
Tôi nằm trên giường, đang do dự suy nghĩ xem có nên hẹn lại giờ khác với Mộ Thừa Hòa không thì Bạch Lâm lại gọi điện.
 
“Tiết Đồng! Mình tức quá rồi!” Cô ấy nói.
 
“Sao rồi?”
 
“Ông sếp của mình đúng là biến thái, hôm qua chính tay ông ấy đã đưa biểu mẫu cho mình bảo gửi đến bộ phận marketing. Rõ ràng là ông ấy đã lấy nhầm, vậy mà lại nói mình không biết làm việc. Mình chỉ lầm bầm trong miệng vài câu thôi, vậy mà ông ấy gọi mình vào phòng hội nghị phê bình mình đến nửa ngày, nước miếng phun cả lên mặt mình! Còn bắt mình tăng ca cho tới giờ này…”
 
Bạch Lâm lại bắt đầu chương trình than thở chí ít ba lần một tuần của cô ấy. Và tôi cũng vừa nghe vừa phụ họa theo, cuối cùng mi mắt không chống lên nổi, tôi vừa nghe liên khúc thôi miên của cô ấy bên tai vừa ngủ thiếp đi…
 
Trong giấc ngủ, tôi mơ rất nhiều chuyện, đều là những kỷ niệm của thời ở ký túc xá, chúng giống như một bộ phim, chọn cảnh mà hiện ra, chớp qua chớp lại.
 
Sáng sớm, mẹ gọi điện thoại đến đánh thức tôi.
 
“Mẹ, có chuyện gì à?” Mẹ rất ít khi chủ động tìm tôi.
 
“Hôm qua Trần Nghiên có liên lạc với con không?”
 
“Không có.”
 
“Vậy gần đây?”
 
“Cũng không.”
 
“Vậy thôi vậy.” Tự nhiên bà ấy hỏi mấy câu kỳ lạ rồi cúp máy.
 
Mộng đẹp vẫn còn muốn tiếp tục, do đó tôi lại nhắm mắt ngủ tiếp. Không biết đã qua bao lâu, cho đến khi nghe thấy tiếng gọi con về ăn cơm vọng đến từ ngoài lan can của nhà kế bên.
 
Ăn cơm?
 
Tôi giật mình tỉnh hẳn, ngồi bật dậy, cầm điện thoại lên xem thời gian, mười một giờ năm mươi mốt phút. Trời ạ! Chỉ còn chín phút nữa là đến giờ hẹn.
 
“Thầy Mộ…” Tôi vừa thay quần áo vừa gọi điện.
 
“Tôi đang trên xe, còn mấy phút nữa là đến.” Thầy nói.
 
“Không phải! Không phải! Em vẫn chưa ra khỏi cửa.”
 
“Vậy à?” Thầy nói. “Không sao, hai em cứ từ từ, không phải vội.”
 
“Lưu Khải bận việc không thể đến. Em vừa ngủ dậy, cho nên chắc chắn là thầy phải chờ rất lâu.”
 
Thầy trầm ngâm một hồi. “Tôi đang ở gần nhà em, nói địa chỉ đi, tôi qua đón.”
 
Tôi bồn chồn, không kìm được, hỏi: “Thầy không biết địa chỉ thì sao thầy biết đang ở gần nhà em?”
 
Thầy đáp: “Lần trước ở Starbucks, em nói nhà em rất gần đó.”
 
Tôi dừng hết mọi cử động. Thật không ngờ, một chi tiết nhỏ như thế mà thầy cũng ghi nhớ, lúc đó tôi chỉ vì muốn từ chối lời đề nghị của thầy nên mới nói bừa một lý do thôi.
 
Tôi xuống đến dưới đường, đợi không đến hai phút thì xe của Mộ Thừa Hòa xuất hiện, không thể không thừa nhận rằng, khả năng phương hướng và trí nhớ của thầy thật sự cao siêu đến kinh người. Đường xá khu này rất phức tạp, Bạch Lâm đã đến rất nhiều lần rồi mà vẫn chưa nhận rõ được đông nam tây bắc.
 
Tôi vẫy tay với thầy. Mộ Thừa Hòa nhìn thấy tôi, từ từ tấp xe vào lề, hạ kính cửa sổ, nhìn tôi cười, đôi mắt uốn thành một đường cong rất đẹp.
 
Đêm qua có mưa nên thời tiết trưa hôm nay cũng mát hơn rất nhiều. Ánh mặt trời êm dịu đang ở trên đỉnh đầu, lâu lâu lại nấp vào những áng mây.
 
Tôi đứng dưới bóng râm, nhìn Mộ Thừa Hòa xuống xe đi về phía tôi. Tóc của thầy vốn đã hơi nâu, giờ dưới ánh mặt trời, mái tóc ấy như được mạ thêm một lớp vàng óng ánh.
 
Phía sau có một chiếc xe chạy đến, thầy quay đầu lại nhìn, rồi nhanh chóng né sang chỗ khác. Ngay khi ánh mắt tiếp xúc với ánh mặt trời, bước chân của thầy khựng lại rồi lập tức nhíu mắt, hắt xì một cái.
 
Sau đó, đi được hai bước, lại hắt xì một cái.
 
Tôi không nhịn được cười. Đôi mắt của thầy híp tịt, chân mày xô lại, rồi phát ra một âm thanh nhỏ tựa tựa như “a xì”, nhìn y như một con chuột túi bị cảm vậy.
 
“Thầy là cậu bé hắt xì ông mặt trời!” Tôi nói như phát hiện ra đại lục mới vậy.
 
“Cậu bé hắt xì?”
 
“Chính là kiểu người giống thầy đó, cứ nhìn thấy ông mặt trời là hắt xì, đây là một cách xưng hô dễ thương.”
 
“Mới nghe lần đầu.”
 
“Lúc nhỏ em đọc sách mới biết đấy, không ngờ thầy lại là người như vậy.” Tôi nói.
 
Nhưng thầy lại thốt ra một câu cảm thán: “Mới chớp mắt, em đã thành một đại cô nương rồi.”
 
Đột nhiên tôi cảm thấy gặp lại thầy lần này, lòng tôi thản nhiên hơn rất nhiều.
 
“Lưu Khải phải tăng ca nên không đến được, bảo em nói xin lỗi với thầy.”
 
“Không sao.”
 
Thầy hỏi tôi: “Chúng ta tìm một nơi ở gần đây ăn trưa vậy. Lúc đến đây, đường bên kia tắc lắm.”
 
Tôi đề nghị: “Vậy hay là lên nhà em ăn, hôm qua em mua nhiều thức ăn lắm nhưng chưa nấu, thầy thấy thế nào?”
 
Anh ấy ngẩng đầu nhìn lên tầng: “Có tiện không?”
 
“Rất tiện ấy chứ.”
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 15      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
85490
Vợ cũ bị câm của tổng tài bạc tình
Tác giả: Hạ Nhiễm Tuyết
view: 866024
Nd: Ngược. HE.
Ước hẹn phù hoa
Tác giả: Lam Bạch Sắc
view: 1615967
Nd: HE.
Ma Tôn
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 234737
Nd: HE.
Cỏ Quên Sầu
Tác giả: Celia Nguyễn
view: 389340
Nd: HE.
Nguyêt Quang
Tác giả: Hắc Khiết Minh
view: 204455
Nd: HE.
Tình Cạn Người Không Biết
Tác giả: Sư Tiểu Trát
view: 3232243
Nd: HE.
Nơi Nào Đông Ấm
Tác giả: Cố Tây Tước
view: 275731
Nd: HE.
Cuộc Chiến Chinh Đoạt
Tác giả: Kim Bính
view: 593589
Nd: HE.
Nghê Thường thiết y
Tác giả: Thanh Ca Nhất Mảnh
view: 266976
Nd: HE.
Hào môn kinh mộng 1: 99 ngày làm cô dâu
Tác giả: Ân Tầm
view: 1241562
Nd: Ngược.
Ảnh hậu tái sinh
Tác giả: Mị Bảo
view: 248333
Cho Anh Nhìn Về phía Em
Tác giả: Tân Di Ổ
view: 176233
Nd: SE.
Bến xe
Tác giả: Thương Thái Vi
view: 475242
Nd: SE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14142209
Hiền Thê Khó Làm   view 3731690
Em Dám Quên Tôi   view 3687709
Thứ nữ sủng phi   view 3626733
Không xứng   view 3614682
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc