Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Ký ức độc quyền

Tác giả : Mộc Phù Sinh   
Chương 7: Bức tường của trái tim
<< Trước    / 15      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
 “Thật là trùng hợp, quê cậu xa như vậy mà có thể gặp lại người quen, đúng là duyên phận.” Tôi thốt lên.
 
Nhưng không ngờ, Tống Kỳ Kỳ lại bình tĩnh nói: “Không phải duyên phận. Mình vì anh ấy mà không quản ngại đường xa thi vào trường này.”
 
“Hả?”
 
“Năm mình học lớp mười một, có một thầy giáo mới rất trẻ được phân về trường. Thầy ấy được các học sinh nhiệt liệt chào đón, người đó chính là Tiêu Chính. Lúc đó, anh ấy vừa tốt nghiệp Đại học Sư phạm ở tỉnh, được phân công về trường mình dạy môn Văn, tuy còn trẻ nhưng không đắc chí. Sau một năm dạy học, anh ấy đã thi đỗ công chức của thành phố A, vì thế mà mình cũng đã chọn thi vào trường Đại học A.”
 
Tôi cố gắng kiềm chế sự kinh ngạc, dù trước đây có đoán thế nào, tôi cũng không thể ngờ rằng Tống Kỳ Kỳ thi vào Đại học A là vì nguyên nhân này. Vì tình yêu. Một Tống Kỳ Kỳ ngày thường e lệ, thẹn thùng, hướng nội như vậy, thật không ngờ lại là người có dũng khí đến thế.
 
Tôi nói: “Cuối cùng thì cậu cũng chờ được rồi. Chuyện này… mình có thể kể cho Bạch Lâm và Hiểu Đường nghe không?” Tôi không giữ được bí mật nhưng lại không biết Kỳ Kỳ có muốn cho người thứ ba biết hay không.
 
“Không sao, chúng ta đều là bạn bè tốt của nhau mà. Cậu cứ nói đi, không sao.” Tống Kỳ Kỳ nói.
 
Sau đó, cô ấy không nói thêm gì nữa, tôi cũng đành giữ im lặng.
 
“Ngày 10 tháng 4, Chủ nhật, trời trong xanh.
 
Hôm nay, lúc ở trên đường, mình đã trông thấy Tống Kỳ Kỳ và Tiêu Chính ngồi đối diện nhau, nói chuyện có vẻ hòa hợp và hạnh phúc, thật khiến người ta phải ganh tị.
 
Vậy… đối với Mộ Thừa Hòa, Tiết Đồng này được xem là gì nhỉ?”
 
Tháng Năm là đến kỳ thực tập, mỗi người một việc, đều đã đi hết cả rồi.
 
Tôi đã sắp xếp ở lại trường thực tập từ học kỳ trước. Sau vài ngày tiếp xúc với thực tiễn, tôi mới phát hiện ra nhiệm vụ thực tập của mình chính là ngồi trước máy vi tính xử lý các công việc hành chính của Học viện Ngoại ngữ, giúp việc cho người khác, hằng ngày phải đối diện với máy in và máy photo đến đờ đẫn cả người, thú tiêu khiển duy nhất là có thể nghe được những câu chuyện phiếm của các giảng viên mà bình thường cứ ngỡ như là nó xa lắc xa lơ không thể nào với được.
 
Giảng viên A chợt nói với giảng viên B: “Đoán thử xem cuối tuần trước tôi gặp ai ngoài đường?”
 
Giảng viên B nói: “Ai?”
 
Giảng viên A: “Chính là cô bé cao ráo học năm nhất khoa tiếng Pháp đó, tên Vương Dĩnh đúng không?”
 
Giảng viên B: “Đúng là có một người tên là Vương Dĩnh.”
 
Giảng viên A: “Cô bé ấy cùng với một người trong quân ngũ đi dạo trên phố, người đó rất giống huấn luyện viên quân sự khóa này.”
 
Giáo viên B ngẩn người một lát: “Vậy sao?”, sau đó chẳng nói thêm lời nào.
 
Nhưng giảng viên A cứ huyên thuyên mãi: “Lúc đó tôi và chị cùng dẫn bọn nhỏ đi tập huấn quân sự mà, không sai đâu. Thật không ngờ mới đó mà đã thành một đôi rồi.”
 
Giảng viên C xoay ghế lại lắc đầu nói: “Thanh niên bây giờ là như thế. Thật ra, đó đâu đã phải là tình yêu, nhất thời nông nổi thôi.”
 
Giảng viên A cũng gật đầu tán đồng: “Tôi cũng cảm thấy thế.”
 
Giảng viên C: “Hai người nói chuyện này làm tôi nhớ chuyện tôi đứng lớp hồi năm ngoái.” Đây là một giảng viên chuyên trách, do đó rất có kinh nghiệm trong việc quản lý sinh viên.
 
“Tân sinh viên phải tham gia huấn luyện quân sự một tháng. Mấy đứa trẻ đó lúc bắt đầu học thì hận huấn luyện viên lắm, vậy mà đến lúc kết thúc khóa học, cả bọn lại khóc lóc, níu tay áo thầy, còn nói là không nỡ xa thầy. Nhưng doanh trại đó rất nghiêm ngặt, không cho huấn luyện viên để lại bất kỳ cách thức liên lạc nào với sinh viên. Sau đó có một nữ sinh đến cầu xin tôi hỏi giúp số điện thoại. Bảo là huấn luyện viên này cuối tháng Mười phải rời khỏi đó rồi, họ muốn ra trạm xe lửa tiễn thầy.”
 
Giảng viên C tiếp tục: “Thấy bọn trẻ khóc lóc như thế, tôi cũng nhận lời. Còn nói nếu hôm đó có tiết học, tôi cho bọn chúng nghỉ một hôm. Kết quả là sau khi trở về, ba tuần sau thầy huấn luyện viên đó phải đi thật, nhưng nhóm tiểu thư này sớm đã quên người ta rồi.”
 
Ba người cười phá lên.
 
“Bởi thế mới nói chỉ là nhiệt tình nhất thời thôi.” Giảng viên A tổng kết. “Chỉ là trong một tình huống đặc biệt, có tình cảm sùng bái với một người đặc biệt. Chúng còn nhỏ, không hiểu nên mù quáng, ảo tưởng sự sùng bái này chính là tình yêu.”
 
Tôi cúi mặt, lặng lẽ ngồi yên, giả vờ như viết gì đó, không nói lời nào.
 
Đúng lúc này, Trần Đình Mang đồ bước vào.
 
Giảng viên A vừa khéo léo chuyển đề tài qua thầy Trần Đình: “Thầy giáo huấn luyện quân sự hay thầy giáo trong trường cũng vậy thôi. Cứ như thầy Trần đây này, cũng nguy hiểm đấy. Vừa trẻ trung, gương mặt lại ưa nhìn, chênh lệch tuổi tác với sinh viên không nhiều, rất dễ bị nữ sinh xem là tiêu điểm.”
 
Giảng viên C cười ha ha nói: “Thầy Trần à, phải cẩn thận đấy.”
 
Trần Đình chẳng hiểu gì cả, bị tiếng cười của họ làm cho mơ hồ, bối rối, nhìn một vòng xung quanh, cuối cùng dừng lại ở chỗ tôi. Tôi cũng cười theo, mặc dù thấy hơi chột dạ.
 
Nếu diễn tả theo kiểu của Bành Vũ thì tôi và Trần Đình cũng không phải một nhà.
 
Trong thời gian thực tập, bố của Bạch Lâm tìm cho cô ấy một căn nhà. Bố cô ấy nói giá nhà tăng nhanh quá, trước tiên cần phải giúp cô ấy ổn định chỗ ở, sau khi có chỗ trú chân, cô ấy mới có thể không lo nghĩ gì mà dốc sức làm việc.
 
Sau đó, Bạch Lâm còn rủ chúng tôi cùng đi để tham mưu xem ngôi nhà ấy như thế nào.
 
Ngôi nhà ấy nằm ở tiểu khu, xa khu dân cư thành thị đông đúc, xung quanh vẫn đang đợi mở rộng, nhưng đó đúng là ngôi nhà ở cao cấp dành cho những người giàu có của thành phố này.
 
Triệu Hiếu Đường cảm thán: “Thì ra trên thế giới này, người đáng dựa dẫm nhất không phải là bản thân, cũng không phải là người đàn ông của mình, mà là người cha có tiền.”
 
Bạch Lâm lườm Hiểu Đường một cái sắc lẹm.
 
Một lúc sau, khi ngồi trên xe, Bạch Lâm hỏi tôi bằng một ngữ khí thật khó xác định: “Tiểu Đồng, cậu là người sống ở đây, cậu thấy sao?”
 
Tôi nói: “Rất tốt, thật đấy. Tuy có hơi đắt, nhưng cảnh quan xung quanh khá tốt, chắc chắn sẽ còn tăng giá.”
 
“Vậy mà cậu cũng thấy khá à? Mình thì cảm thấy nó xa trung tâm thành phố quá, từ giờ cho tới trước khi nó được hoàn thành, thật là quạnh quẽ, vắng vẻ.” Hai bên vỉa hè của con phố rộng rãi này toàn là cao ốc đang chờ xây dựng, suốt chặng đường đến đây chỉ gặp có vài người, chẳng cảm nhận được hơi thở của cuộc sống. Cửa hàng thương mại duy nhất cũng là cửa hàng bán xe 4S danh tiếng.
 
Thế nên, Bạch Lâm lại cằn nhằn: “Mấy cậu xem, mua cái gì cũng không tiện lợi.”
 
Tôi chỉ tay ra tiệm xe 4S ngoài cửa sổ, nói một cách thành khẩn: ”Sao mà cái gì cũng không tiện được? Chẳng phải mua Porsche rất tiện sao?”
 
Bạch Lâm: “…”
 
Tống Kỳ Kỳ: “…”
 
2
 
Có lần, tôi đã không kiềm chế nổi tâm trạng, lấy hết dũng khí gọi cho thầy. Tôi đang thấp thỏm đắn đo xem phải mở đầu như thế nào thì đáp lại tôi ở đầu dây bên kia lại là tín hiệu thông báo đã tắt máy.
 
Sau đó, tôi thử thêm mấy lần, vẫn là tín hiệu đó. Thế là dần dà, việc gọi vào số của thầy trở thành việc làm giúp tôi đỡ buồn những lúc nhàn rỗi.
 
Cuối tháng Sáu, thành phố này đột nhiên giống như bước vào tiết đại thử[1], nghe nói máy điều hòa nhiệt độ trên khắp thành phố bán hết sạch.
 
[1] Tiết đại thử: một trong hai mươi tư tiết của một năm tính theo Âm lịch, tiết đại thử vào tháng Năm Âm lịch, lúc nóng nhất.
 
Chiều thứ Sáu, cuối cùng cũng đón được một cơn mưa lớn. Bắt đầu mưa từ hơn sáu giờ chiều mà đến giữa khuya mới ngớt, một phần không khí nóng bức, ngột ngạt đã bị xua tan.
 
Hôm sau, khi thức dậy, tôi bước ra ngoài lan can, hít bầu không khí trong lành của buổi sớm mai, tinh thần sảng khoái hẳn, sau đó mới vào nhà vệ sinh.
 
Vừa ngồi xuống, phát hiện điện thoại đang ở trong túi quần, thế là lại lấy ra nghịch. Mở nhật ký cuộc gọi ra, nhìn thấy tên của Mộ Thừa Hòa, tiện tay nhấn luôn nút gọi. Thật không ngờ cái âm báo tắt máy quen thuộc kia không còn xuất hiện nữa, thay vào đó là tiếng chuông reo rất có tiết tấu. Đầu tôi đột nhiên trống rỗng, trong khi tôi còn chưa nghĩ ra bước tiếp theo phải phản ứng như thế nào thì bên kia đã bắt máy.
 
“A lô?” Mộ Thừa Hòa nói.
 
Cuối cùng tôi lại được nghe thấy giọng nói đã biến mất suốt ba tháng trời trong thế giới của tôi.
 
Trong ba tháng qua, vô số lần tôi diễn tập trong đầu. Nếu như bất chợt gọi mà có người nghe máy, tôi phải dùng lời nói như thế nào mới để mình không quá đường đột. Nhưng dù tôi có chuẩn bị tốt thế nào đi nữa, cũng không thể ngờ rằng tình cảnh lúc đó lại là thế này – tôi đang ngồi trong phòng vệ sinh, tay cầm điện thoại, và Mộ Thừa Hòa ở bên kia đã lên tiếng.
 
“Ơ…” Tôi phát ra âm thanh không rõ ràng, chỉ cảm giác thời tiết tự nhiên nóng hừng hực, trán đẫm mồ hôi.
 
“Có phải Tiết Đồng không?” Mộ Thừa Hòa hỏi.
 
“Dạ, là em, thầy Mộ.”
 
“Lâu quá không gặp.” Thầy nói. “Đợt vừa rồi tôi đi công tác, không ngờ vừa về thì đã nhận được điện thoại của em.”
 
“Hì hì.” Tôi cười khờ khạo.
 
“Em đang ở đâu?”
 
“Em…” Tôi đành nói dối. “Em đang ở trong lớp.”
 
Tôi vừa đứng dậy trả lời vừa một tay kéo quần, sau đó nhấn nút xả nước theo quán tính, làm hết tất cả các động tác này, tôi mới giật mình sực nhớ âm thanh như thế đủ làm cho thầy biết tôi chắc chắn không phải đang ở trong lớp.
 
Một giây sau: “Ào ào…” một tiếng, tiếng nước phát ra thật to, không thể cứu vãn…
 
Tôi ngượng ngùng ho khan hai tiếng, sau đó chuyển đề tài.
 
“À… Thời tiết hôm nay khá mát mẻ, thầy mới về, vậy để em mời nhé!”
 
“Vậy em định mời như thế nào?” Thầy hỏi tôi, trong giọng nói có mang nét cười.
 
“Trước đây toàn là thầy mời em, đáng lẽ lần này phải đến lượt em mời thầy. Nhưng hiện giờ em vẫn chưa kiếm được tiền, do đó thầy tiếp tục mời em vậy.” Tôi mặt dày nói.
 
“Được.” Mộ Thừa Hòa cười.
 
Chúng tôi hẹn mười hai giờ gặp nhau ở cổng Tây của Quảng trường Thị Chính.
 
Vì xe buýt đi vào trung tâm bị hỏng dọc đường, làm tôi phải đứng chờ hai tuyến mới chen lên được, kết quả là đến muộn mất hai mươi phút.
 
Tôi vội vã chạy đến điểm hẹn, thấy Mộ Thừa Hòa đang ngồi dưới bóng râm. Thầy ngồi bên thềm của bồn hoa, hai chân thon dài bắt tréo, mặc áo phông trắng tay ngắn rất đơn giản. Khóe môi khẽ cong lên, lắng nghe người thanh niên ngồi cách thầy khoảng ba mét đang đàn nhị hồ[2]. Người thanh niên đó tôi đã từng gặp qua, hình như vì kinh tế gia đình rất khó khăn nên mới ra đây biểu diễn để kiếm tiền sinh hoạt và học phí. Người thanh niên ấy đàn nhị hồ rất hay, có thể chơi một bản nhạc trẻ que thuộc biên soạn bằng đàn nhị hồ, rất nhiều người chú ý đến cậu ấy.
 
[2] Đàn nhị hồ: một loại đàn dân tộc của Trung Quốc, hơi giống đàn nhị của Việt Nam. Với người Trung Quốc, đàn nhị hồ cũng giống như đàn vĩ cầm của Tây phương, người ta chỉ cần nghe tiếng đàn là có thể cảm nhận được sự đẹp đẽ, buồn bã, đau thương và hạnh phúc mà nó có thể khơi dậy từ trong lòng.
 
Chỉ là hôm nay, có lẽ vì đang là buổi trưa nên chỉ có một mình Mộ Thừa Hòa là thính giả.
 
Tôi rón rén đi vòng ra phía sau lưng thầy, rồi gọi: “Thầy Mộ!”
 
Thầy quay đầu lại, nhìn thấy tôi liền cười.
 
Lần đầu tiên khi Mộ Thừa Hòa đến dạy thay lớp chúng tôi là vào mùa thu, lần cuối cùng nhìn thấy thấy là mồng Một Tết. Vì vậy, tôi chưa từng nhìn thấy dáng vẻ của thầy trong mùa hè, thật không ngờ lại chỉ là chiếc quần jean, áo phông, vô cùng đơn giản, hoàn toàn không giống một học giả, trái lại nhìn rất giống sinh viên. Tóc đã ngắn hơn. Người trông cũng gầy hơn một chút.
 
Mộ Thừa Hòa lái xe đến một quán ăn kiểu Trung Quốc mà thầy hay đến. Lúc này đang là giữa trưa, khí nóng vốn dĩ đã bị cơn mưa to đêm qua đuổi đi, giờ lại cuồn cuộn trở về. Khi mở cửa xuống xe, trong giây phút mặt trời chói chang và hơi nóng ập tới, cặp chân mày của Mộ Thừa Hòa nhíu lại, nhanh chóng đi qua bãi giữ xe trốn vào chỗ điều hòa trong quán ăn.
 
“Thầy rất sợ nóng à?” Sau khi ngồi xuống, tôi hỏi.
 
“Cũng hơi hơi.” Thầy cứng đầu.
 
Nhưng mồ hôi trên chóp mũi đã phản bội thầy rồi. Tôi không nhịn được, cười một mình, không ngờ người này lại sợ nóng đến thế. Rồi cũng ngay lập tức, tôi nhớ ra mới khi nãy thầy còn ngồi chờ tôi gần nửa tiếng đồng hồ ở ngoài đường, tôi hơi giận mình mà nói: “Vậy sao lúc nãy khi đợi em, thầy không tìm một chỗ mát mẻ để ngồi?”
 
“Ngồi đó có thể nghe được đàn nhị hồ.”
 
“Thầy có hứng thú với đàn nhị hồ à?”
 
“Tôi có hứng thú với mọi thứ tốt đẹp trên thế giới này.” Thầy cười.
 
Nói đến đây, điện thoại của Mộ Thừa Hòa rung lên. Thầy bắt máy, hàn huyên vài câu, chắc đối phương hỏi thầy đang làm gì.
 
Thầy nói: “Đang ăn ở ngoài. Anh cũng tới đây đi. Có Tiết Đồng lớp anh nữa.”
 
Nghe thấy câu này, tim tôi khẽ rung lên, tức thì đoán ra người đang gọi điện là ai.
 
Mộ Thừa Hòa cúp máy rồi nói: “Là thầy Trần lớp em, lát nữa sẽ tới đây.”
 
“Ừm.” Tôi gật gật đầu một cách không tự nhiên.
 
Khoảng mười lăm phút sau thì Trần Đình xuất hiện, Tự nhiên bữa ăn biến thành cuộc đàm thoại của ba người. Tôi thật sự hụt hẫng. Ăn cơm xong, họ bảo muốn đưa tôi về trường, nhưng tôi kiên quyết tự bắt xe buýt. Mộ Thừa Hòa nhìn tôi lên xe rồi mới quay lưng cùng Trần Đình rời khỏi.
 
Tôi nhìn bóng lưng của thầy, ngoài rầu rĩ, còn có cảm giác khó tả.
 
Bấy lâu tôi vẫn tưởng rằng, cho dù là vì thương tình tôi thì chí ít trong mắt thầy chắc chắn tôi cũng không giống người khác. Cũng chính vì suy nghĩ này mà tôi có thể hết lần này đến lần khác vác khuôn mặt chai lì xuất hiện trước mắt thầy. Giờ tôi chợt nhận ra, thầy quan tâm đến tôi thật. Nhưng mỗi khi tôi tiến lên một bước, thầy sẽ lại lùi một bước, dựng lên một bức tường vô hình giữa hai chúng tôi. Cũng giống như hôm nay vậy, chẳng lẽ thầy không biết rằng tôi nhớ thầy thế nào, có nhiều lời muốn nói với thầy thế nào sao? Thế mà thầy lại để người thứ ba xuất hiện giữa hai chúng tôi.
 
3
 
Trở về ký túc xá nữ, tôi bắt gặp Lưu Khải đang ở trước cổng.
 
Cậu ấy cười hì hì bước tới: “Sao vậy? Tiết Đồng, sao mặt buồn rầu thế?”
 
Tôi sợ cậu ấy hỏi tiếp, bèn trả lời qua loa: “Mình đau bụng.”
 
Cậu ấy hỏi, vẻ mặt hơi lo lắng: “Đi khám chưa?”
 
Tôi nói: “Không, mình về phòng nghỉ ngơi một lúc là khỏe lại thôi.” Tôi nói rồi bỏ lại cậu ấy, trở về phòng.
 
Về đến phòng, Tống Kỳ Kỳ nói: “Cuối cùng cậu cũng về rồi. Lưu Khải mang hoa quả tới cho cậu, nhưng phòng tụi mình lại chẳng có lấy một người, cậu ấy đứng chờ ngoài cổng, mình vừa về tới trông thấy nên đã mang lên giúp cậu.” Cô ấy nói xong thì chỉ chỉ vào quả dưa hấu mà tôi thích ăn nhất đang được đặt trên bàn.
 
“Hả?”
 
“Vừa nãy cậu không thấy cậu ấy sao?”
 
“Thấy rồi…”
 
Buổi tối, tôi lên MSN, thấy Mộ Thừa Hòa đang online. Tôi nghĩ ngợi hồi lâu, cuối cùng cũng gửi một tin nhắn.
 
Po3a: Lúc sáng quên hỏi, thầy về khi nào thế?
 
Mộ Thừa Hòa: Hôm kia.
 
Po3a: Thầy đột nhiên biến mất, giống như bị người ngoài hành tinh bắt cóc vậy.
 
Mộ Thừa Hòa: Bây giờ người ngoài hành tinh phát hiện hóa ra tôi cũng chỉ là một người bình thường nên thả tôi về rồi.
 
Po3a: Thầy mà là người bình thường sao? Họ nói chỉ số IQ của thầy tận hơn 200.
 
Mộ Thừa Hòa: Em chắc chắn rằng không phải họ nói chỉ số IQ của tôi 250?
 
Po3a: Hihi.
 
Tôi không nhịn được cười, nhưng khi tiếng cười qua đi, tôi chợt nghiêm mặt, nhìn quả dưa hấu còn nguyên trên bàn, tay đặt lên bàn phím gõ gõ.
 
Po3a: Thầy Mộ, thầy cảm thấy ở tuổi của chúng em bây giờ có thích hợp để yêu đương không?
 
Cuối cùng cũng đi đến bước này rồi.
 
Tôi chỉ muốn biết thầy nghĩ gì thôi.
 
Và lần này, bên kia trả lời không nhanh như trước đó.
 
Mộ Thừa Hòa: Sao? Con nít cũng muốn yêu rồi sao?
 
Tôi hít một hơi, viết tiếp.
 
Po3a: Một bạn nam cùng khóa với em, nhưng không phải khoa Anh.
 
Sau đó, thời gian như ngừng chảy.
 
Tôi nhìn thấy con trỏ chuột của mình nhấp nháy trên màn hình, giống như con tim đang thấp thỏm, bất an của tôi vậy. Trong cửa sổ chat, trạng thái của đối phương là “đang nhập chữ”, kéo dài vài giây, dòng “đang nhập chữ” ấy biến mất.
 
Dường như thầy đã ngừng lại một lúc.
 
Và trái tim của tôi cũng như ngừng đập.
 
Lúc dừng lại ấy, có thể đối với Mộ Thừa Hòa chỉ là một chốc lát, nhưng đối với tôi, nó là một sự dày vò dài đằng đẵng, tôi thậm chí có ý nghĩ tắt máy, chạy ra ngoài.
 
Tôi tự an ủi mình, có lẽ đó chỉ là một lúc ngừng lại rất bình thường của Mộ Thừa Hòa thôi, có lẽ thầy đang viết gì đó rồi phát hiện mình viết sai nên đã sửa lại. Cuối cùng, thầy đã gửi cho tôi một câu trả lời rất dài.
 
Mộ Thừa Hòa: Tình yêu ở tuổi của các em hiện nay luôn tươi đẹp, hãy cố nắm bắt, nhưng chú ý đừng để mình bị tổn thương.
 
Tôi đọc đi đọc lại dòng chữ ấy. Cách dùng từ thỏa đáng, câu cú hợp lý, không bắt bẻ được một chữ nào, hoàn toàn là ngữ khí nói chuyện của một thầy giáo, một trưởng bối, nghiêm ngặt và thành khẩn.
 
Nhưng… nhưng cái mà tôi muốn nghe không phải như thế, hoàn toàn không phải.
 
Po3a: Cám ơn thầy, em out đây!
 
Tim tôi quặn thắt, vội vã để lại vài chữ rồi lập tức tắt máy.
 
Tống Kỳ Kỳ ra ngoài chưa trở về, trong phòng chỉ có mình tôi, tôi đã sử dụng bàn phím thành thạo nên không bật đèn trong phòng. Khi máy tính tắt, luồng sáng xanh ấy cũng lập tức biến mất.
 
Cả căn phòng lập tức chìm vào bóng tối.
 
Tôi lặng lẽ ngồi trong bóng đêm đen kịt, nghe tiếng vù vù phát ra từ chiếc quạt trần cũ kỹ, không động đậy.
 
Đầu tháng Tám, mẹ tôi nhận được lệnh phải điều chuyển đến một trại giam ở thành C để nhậm chức phó giám đốc sở. Mẹ nói đây là lệnh điều động luân phiên rất bình thường của cán bộ cấp sở.
 
Thông báo đến nhanh, do đó mẹ đi cũng nhanh.
 
Về việc này tôi không có ý kiến gì, dù sao mẹ cũng thường xuyên không ở nhà, khoảng cách giữa tôi và mẹ là mười mấy kilomet hay mấy trăm kilomet cũng không có gì khác biệt.
 
Vài ngày trước khi đi, tôi và mẹ đã đến thăm mộ bố. Mẹ cẩn thận lau sạch mộ của bố hai lần, sau đó đứng dậy, nhìn tôi và nói: “Tiểu Đồng, hôm nay đứng trước bố con, mẹ có chuyện này muốn thương lượng với con.”
 
“Vâng, mẹ nói đi.”
 
“Con còn nhớ bác Trần làm cùng đơn vị với mẹ không?”
 
“Bác Trần?” Tôi không nhớ người này.
 
“Lần đó con đi ăn Tất niên với đồng nghiệp của mẹ, ông ấy ngồi ở bên cạnh con.” Mẹ nhắc.
 
Tôi suy nghĩ một lúc, vẫn không nhớ ra.
 
Mẹ do dự nói: “Mẹ muốn tái hôn với ông ấy.”
 
Tôi khựng người, quay qua nhìn mẹ: “Mẹ nói gì?”
 
“Mẹ muốn tái hôn với ông ấy.” Mẹ lặp lại lần nữa, ánh mắt đã trở nên kiên định: “Mẹ định xem con nghĩ thế nào rồi mới nói. Nhưng bây giờ mẹ phải đến nơi khác làm việc rồi, con còn một năm nữa mới tốt nghiệp, nếu không có một người mà mẹ tin tưởng chăm sóc con, mẹ sẽ không an tâm.”
 
Tôi ngẩng người đứng nhìn bờ môi của mẹ mấp máy, chợt cảm thấy nước mắt mình sắp trào ra. Tôi chỉ biết cố trợn to mắt, sau đó nghiến chặt răng nói: “Con không đồng ý!.”
 
“Đồng Đồng…”
 
“Con nói, con không đồng ý!” Lần lặp lại này, tôi đã lên cao giọng. Cùng lúc đó, tôi chớp mắt một cái, và lệ đã trào tuôn.
 
“Đồng Đồng…” Mẹ lại gọi tôi.
 
“Mẹ muốn kết hôn với ông ấy mà lại nói là vì muốn chăm sóc cho con. Mẹ, sao mẹ lại có thể ích kỷ như vậy? Bố mới mất có bốn năm, bố đang nằm ở dưới này, hình của bố còn đang nhìn chúng ta mỉm cười, thế mà mẹ đã quên bố, muốn kết hôn với người khác.”
 
“Đồng Đồng, sao con lại nói mẹ ích kỷ?”
 
“Vốn dĩ là vậy!” Tôi kích động. “Mẹ từng nghĩ cho con sao? Mẹ có nghĩ đến bố sao? Nếu để bố biết, bố sẽ đau lòng đến mức nào? Đổi lại, nếu người nằm ở dưới này là mẹ, người đứng nói chuyện với con là bố, bố tuyệt đối sẽ không làm như vậy!”
 
Mẹ hơi giận: “Mẹ chính vì nghĩ cho con nên mới kéo dài chuyện với bác Trần đến hôm nay! Cái gì gọi là nếu là bố con thì sẽ tuyệt đối không làm như vậy? Con hiểu gì chứ? Con biết gì chứ? Bố của con, ông ấy…” Mẹ càng nói càng giận, câu cuối cùng như đã giận quá rồi, lời vừa tuôn ra được một nửa thì sắc mặt của mẹ khựng lại, lập tức im lặng.
 
“Cái gì gọi là “con thì biết gì chứ”?” Tôi lau nước mắt, hỏi ngược lại bà ấy.
 
“… Không có gì.” Mẹ nhìn sang hướng khác. “Chuyện đã qua rồi, mẹ cũng không định nói cho con biết.”
 
“Bố con thế nào?”
 
Mẹ thở dài, chuyển đề tài: “Con đã không đồng ý, vậy việc tái hôn mẹ sẽ không nhắc đến nữa, sau này hãy nói.”
 
Sau đó, dù cho tôi có hỏi thế nào, mẹ cũng không nhắc đến một từ nào khác về câu nói bỏ dỡ hôm đó.
 
4
 
Một tuần sau, mẹ đến nơi làm việc mới nhận nhiệm vụ. Trước khi đi, mẹ lấy ra vài ngàn trong số tiền trợ cấp của bố, mua máy tính cho tôi, hơn nữa còn cho tôi mang vào trường sử dụng.
 
Nửa năm gần đây, tiền trả góp nhà cửa cũng đã đóng gần xong, đơn vị làm việc của mẹ lại tăng lương, điều kiện kinh tế của chúng tôi cũng được cải thiện. Việc mua máy vi tính là ước mơ của tôi vào năm thứ nhất, mấy hôm trước mẹ đột nhiên nhắc lại chuyện này và lập tức thực hiện khiến tôi cảm thấy có điều gì đó không bình thường.
 
Tôi không biết có phải tất cả các ông bố, bà mẹ đơn thân đều như vậy hay không, khi họ trông mong gì đó ở con cái, thì sẽ dùng vật chất để mong đạt được mục đích.
 
Cuối tháng Tám, bắt đầu bước vào năm học mới, một nhiệm vụ to lớn chờ đón chúng tôi đó chính là việc chuyển đổi chỗ. Tất cả sinh viên năm thứ tư đều phải chuyển từ khu Tây về cơ sở chính. Chúng tôi phải tranh thủ dọn dẹp phòng ký túc xá trước khi tân sinh viên nhập học.
 
Nhà trường đã sắp xếp xe chuyên chở hành lý cho sinh viên. Nhưng nhìn đồ đạc chất như núi trong phòng, đừng nói là xách chúng ra trạm xe ngoài cổng, chỉ kéo xuống cổng ký túc xá thôi cũng đã là công việc gian khổ vô cùng rồi.
 
Hai ngày qua, ký túc xá đã phá lệ cho phép sinh vật giống đực tự do ra vào, náo nhiệt lạ thường.
 
Cuộc chuyển dời hao người tốn của lần này thế mà lại kết thành rất nhiều tình duyên, những tình cảm bị đè nén, kiềm chế bấy lâu đột nhiên được cơ hội bùng phát, giúp không ít người đón kịp chuyến xe buýt cuối cùng của tình yêu thời sinh viên.
 
Phòng của chúng tôi vắng tanh vắng ngắt.
 
Ngoài Lưu Khải và Lý sư huynh si tình của Bạch Lâm ra, chẳng còn người thứ ba nào đến giúp đỡ.
 
Lý sư huynh đã thi đỗ làm nghiên cứu sinh khoa Vật Lý của trường như nguyện vọng, hai tháng không gặp, mắt anh tăng độ rồi, trông càng trí thức, nhưng cũng gầy hơn.
 
Bạch Lâm lườm anh ấy một cái: “Thôi đi, với cái thân của anh mà đòi chuyển đồ, tôi không cần.” Thế là cô ấy đuổi Lý sư huynh xuống dưới tầng.
 
Triệu Hiểu Đường trêu: “Ôi… Đau lòng rồi kìa, sợ hành lý của bọn này đè chết anh ta sao?”
 
Tôi cũng lựa lời từ chối bàn tay nhiệt tình của Lưu Khải.
 
Cuối cùng, Tống Kỳ Kỳ thở dài: “Các cậu nói xem, sao phòng chúng ta chẳng có nhân khí thế này?”
 
Triệu Hiểu Đường nói: “Ai bảo cậu và Tiết Đồng đều tìm trúng hai người đàn ông mà giống như tiên giáng trần vậy, chẳng nhờ cậy được gì.”
 
Bạch Lâm phản bác: “Vậy Tiểu Đường, sao cậu không tìm một người nhờ cậy được tới đây đi?”
 
Triệu Hiệu Đường đáp trả: “Những tên nhóc trong trường này, tớ không thèm.”
 
Tôi ngồi về chỗ, lên mạng, không nói lời nào, bên tai chỉ nghe thấy Bạch Lâm và Triệu Hiểu Đường, mỗi người một câu, tranh luận cả nửa ngày trời, khám phá từ phẩm chất của đàn ông cho đến chân lý của tình yêu, rồi lại bàn luận, tranh cãi về ý nghĩa của hôn nhân.
 
Mặt trời đã lên cao, cuối cùng tôi không chịu được nữa, xen vào một câu: “Xin hỏi Bạch đại tiểu thư, Triệu đại tiểu thư, hai cô đã nghĩ ra cách gì chưa?”
 
Bạch Lâm và Triệu Hiểu Đường cùng lúc trợn mắt nhìn tôi, thần thái đó như là đang trách tôi quấy nhiễu cuộc so tài miệng lưỡi của họ.
 
Cuối cùng Triệu Hiểu Đường nói: “Gọi cho công ty vận chuyển.”
 
Công ty vận chuyển cử bốn người đến, nhanh chóng dọn đồ của chúng tôi tới nơi cần đến.
 
Triệu Hiểu Đường cao giọng tự đắc: “Thấy chưa, đây chính là chân lý của cuộc sống.”
 
“Xí…” Bạch Lâm khinh khỉnh.
 
Buổi chiều đến nhà ăn lấy cơm, cơ sở chính đúng là cái gì cũng mới mẻ. Khi ở khu Tây, chúng tôi bị coi là già nhất, bây giờ đến đây lại đột nhiên trở nên trẻ trung rồi, xung quanh toàn là những đàn anh trí thức uyên bác, học vấn uyên thâm.
 
Bạch Lâm chớp chớp đôi mắt sáng long lanh, nói: “Đâu đâu cũng là cơ hội tình yêu.”
 
Sau đó, tôi cố tình đi vòng qua trung tâm thực nghiệm thể lỏng, đứng nhìn từ xa một lúc, rồi vội vã rời khỏi.
 
Từ sau lần trò chuyện trên MSN đó, tôi không còn liên lạc với thầy nữa.
 
Và, thầy cũng không.
 
Sau khi rời khỏi, cứ cách hai, ba ngày mẹ lại gọi điện cho tôi, so với khi chúng tôi ở cùng một nơi, giờ đây mẹ đã nói chuyện với tôi nhiều hơn. Mẹ là một người không biết cách thể hiện tình cảm với người khác, bà thường khiến cho người khác cảm nhận về mình là một người điên cuồng với công việc. Trái lại, bố tôi lại vô cùng dễ gần, đi đến đâu cũng vui cười và làm vui lòng mọi người.
 
Tôi chẳng thể hiểu được tính cách của mình thật ra là di truyền từ ai trong hai người họ, hay là không giống ai cả?
 
Trong điện thoại, mẹ hỏi: “Tiền có đủ không?”
 
“Dạ đủ.”
 
“Thiếu thì nói với mẹ, đừng đi dạy thêm nữa, sắp thi cấp tám rồi, cố gắng mà ôn bài.”
 
“Ừm, con học cũng chăm lắm.”
 
“Ngày mùng Bảy tháng sau mẹ sẽ về, có cần mẹ mang gì không?”
 
“Không cần đâu, không cần đâu.”
 
Sau khi gác máy, Bạch Lâm ngồi bên cạnh tôi tổng kết: “Mình cảm thấy sau khi mẹ cậu đi công tác, tình cảm của hai người tốt hơn lúc trước.”
 
“Không phải chứ. Có lẽ bà ấy muốn thay đổi mình.”
 
“Tiểu Đồng.”
 
“Gì?”
 
Bạch Lâm đặt sách xuống, nhìn tôi bằng ánh mắt rất nghiêm túc: “Cậu không cảm thấy thật ra người ích kỷ không phải là mẹ cậu mà là cậu sao?”
 
Tôi sững người. Sau đó quay đi giặt đồ.
 
Thật ra, ngay sau khi mẹ đi thì tôi đã hối hận rồi. Tôi không nên cãi nhau với mẹ ở trước mộ của bố, còn nói ra lời nếu người nằm bên dưới là mẹ. Bố đã qua đời bốn năm, một mình mẹ lo cho tôi học đại học, còn chăm sóc ông bà nội, công việc lại nhiều, trong đơn vị, những người trạc tuổi với mẹ rất nhiều, họ đều sống dưới sự chở che của chồng, tiền kiếm được chỉ để tiết kiệm.
 
Mẹ sinh tôi từ lúc còn rất trẻ, con cái của bạn bè mẹ đa số đều còn học phổ thông. Do đó, mẹ đã trải qua một nửa đời người rồi.
 
Những đạo lý ấy tôi đều hiểu cả, nhưng khi nó thật sự xảy ra với mình, tôi nhất thời không thể chấp nhận. Tôi vẫn không thể chịu được có một người khác sẽ bước vào gia đình tôi, hoàn toàn thay thế vị trí của bố tôi.
 
Qua việc chuyển chỗ lần trước, sau khi thấy Lưu Khải luôn kiên trì không từ bỏ và giúp đỡ với tinh thần nghĩa khí, những thành viên khác trong phòng chúng tôi đều cảm thấy Lưu Khải đang tiếp nối Lý sư huynh, là một thanh niên tốt, cố gắng xây dựng tình hữu nghị với mọi người. Do đó, khi Lý sư huynh thi đỗ nghiên cứu sinh, mời mọi người dự tiệc ăn mừng, Bạch Lâm yêu cầu nhất định phải gọi cho Lưu Khải.
 
“Anh Lưu Khải là anh em của tôi, anh không mời anh ấy tức là xem thường anh ấy. Xem thường anh ấy cũng tức là xem thường Bạch Lâm này!” Bạch Lâm gằn giọng.
 
Cuối cùng Lý sư huynh đành phải nghe theo Bạch lâm.
 
Lần này, Triệu Hiểu Đường rất tán đồng cách làm của Bạch Lâm. Cô ấy nói bằng giọng khuyên bảo, tình ý sâu xa: “Tiểu Đồng, kiểu đàn ông thế này, ta phải giăng lưới khắp nơi, nuôi dưỡng trọng điểm. Cậu không thể cứ theo đuổi mãi một người.”
 
Số người tham dự tiệc mừng vừa đủ một bàn, bên Lý sư huynh có năm người, phòng chúng tôi có bốn người, cộng thêm Lưu Khải.
 
Bạn học của Lý sư huynh đều biết anh ấy si mê Bạch Lâm nên không ngừng trêu chọc, đồng thời cũng muốn tạo không khí mờ ám. Bạch Lâm vì muốn đẩy ánh mắt trêu đùa của mọi người đi chỗ khác nên không ngừng chuyển đề tài sang tôi và Lưu Khải. Triệu Hiểu Đường như một mỹ nhân trên núi tuyết, hoặc là chẳng đoái hoài đến ai, hoặc là thỉnh thoảng phun ra một câu nói khiến tất cả trợn mắt, há miệng kinh hãi.
 
Ra khỏi quán ăn, cả nhóm định đi qua trường, đến quán hát karaoke ở cửa Bắc để hát hò.
 
Khi đi qua một tiệm tạp hóa ở dãy phố bán hàng, Bạch Lâm nói trời nóng quá, mời mọi người ăn kem. Các nam sinh vì muốn giữ hình tượng nên đều lắc đầu từ chối.
 
Chỉ cần có đồ ăn ngon là tôi không bao giờ cự tuyệt. Và thế là, tôi ngâm nga khúc hát, vừa múc từng muỗng kem cho vào miệng vừa cùng mọi người bước đi trên con đường lớn rợp bóng mát trong trường.
 
Lưu Khải ở bên cạnh, đám Bạch Lâm đi sau.
 
Triệu Hiểu Đường cũng không ăn, cô ấy còn nhắc nhở tôi: “Chí ít cũng chăm chút hình tượng và dáng vóc một chút đi, từ sáng đến tối suốt ngày ăn ăn ăn.”
 
Bạch Lâm phản bác: “Bọn mình như thế này gọi là tự do tự tại, hưởng thụ cuộc sống.”
 
“Chính xác!” Tôi quay lại, biểu thị sự đồng ý với Bạch Lâm.
 
Ngay đúng lúc quay đầu lại, gió thổi tới, làm mấy sợi tóc vén bên tai bay táp vào miệng tôi, dính hết kem còn sót lại ở khóe môi.
 
Lưu Khải lấy khăn giấy đưa cho tôi, cười nói: “Nhìn cái tướng ăn của cậu kìa.” Sau đó, cậu ấy tiện tay vén tóc của tôi ra sau.
 
Lúc ấy tay phải của tôi đang cầm muỗng, tay trái cầm hộp kem, tôi… hơi ngẩn người.
 
Bạch Lâm là người đầu tiên nhìn thấy cử động này, tức thì cười tươi như hoa nở, còn bắt chước Lưu Khải nhưng thêm đường thêm muối mà nói: “Tiểu Đồng, nhìn cái tướng ăn của em kìa, dễ thương quá đi.”
 
Lý sư huynh và Tống Kỳ Kỳ đều bật cười.
 
Lưu Khải cũng cười theo, hơi ngượng nghịu cúi xuống.
 
Tôi vờ giận, hét to với Bạch Lâm: “Cậu bắt chước nữa thử xem!”
 
Bạch Lâm càng cười to hơn: “Ôi, Tiểu Đồng, em mắc cỡ rồi sao?”
 
Tôi lập tức chạy tới, định túm lấy cô ấy, bịt miệng cô ấy. Ngờ đâu cô ấy như con cá vậy, mới chớp mắt đã lách ra phía sau Lưu Khải, cười hì hì nói: “Anh Lưu Khải, anh xem kìa, Tiểu Đồng nhà anh mắc cỡ quá hóa giận rồi.”
 
Tôi bắt cô ấy, cô ấy lại kéo Lưu Khải làm bia đỡ đạn.
 
Tôi không nhanh nhảu bằng Bạch Lâm, lại thêm ly kem đang ở trên tay, Lưu Khải đứng ở giữa, kiểu nào tôi cũng không thành công, đành cắn răng nói: “Đợi mình vứt cái này đi rồi sẽ tới bắt cậu.” Sau đó chạy đi tìm thùng rác.
 
Không thể ngờ rằng tôi lại đụng vào ngực một người.
 
Người đó mặc áo sơ mi trắng, phần ngực tức thì bị màu đỏ hồng của kem dâu in thành một vết to.
 
Bạch Lâm cũng tắt hẳn tiếng cười.
 
Tôi nghe Lý sư huynh gọi: “Thầy Mộ!”
 
5
 
Bạch Lâm và những người khác cũng đồng loạt gọi theo. Tôi ngẩng lên, nhìn thấy Mộ Thừa Hòa, lung túng lùi lại hai bước.
 
Thầy hỏi: “Chuyện gì mà vui vậy?”
 
Tôi không biết câu này là đang hỏi tôi hay hỏi người khác vì hơn một nửa số người ở đây thầy đều biết. Tôi không dám trả lời.
 
Tống Kỳ Kỳ vội vàng lấy khăn giấy nhét vào tay tôi. Tay cầm khăn giấy của tôi đưa lên, nhưng đến nửa chừng thì dừng lại, không dám tiến tới. Đứng nhìn như thế mới phát hiện áo của thầy không phải màu trắng trơn mà là màu lam nhạt. Nhưng nhìn kỹ hơn, đó không chỉ là màu xanh nhạt mà còn có những đường kẻ dọc.
 
Kem lan ra, dính trên lớp vải mỏng ấy, thấm vào da thịt. Tôi không kìm được mà suy nghĩ, cảm giác bị đồ ngọt dính vào người chắc chắn là rất khó chịu.
 
Lý sư huynh e thẹn gãi gãi đầu, giải thích: “Dạ, em sắp vào viện nghiên cứu sinh nên hôm nay mời mọi người ăn một bữa.”
 
Mộ Thừa Hòa gật đầu, nhận lấy khăn giấy từ tay tôi rồi lau vết ố trên áo. Tôi không biết thầy đã ở sau lưng chúng tôi từ khi nào, có nhìn thấy cử chỉ thân mật của Lưu Khải đối với tôi hay không, có nghe thấy những lời Bạch Lâm trêu ghẹo tôi và Lưu Khải không? Nhưng cho dù thầy có nhìn thấy thì đã sao?
 
Bạch Lâm ủ rũ nói: “Thầy Mộ, để Tiết Đồng giặt cho thầy vậy, hay mua cho thầy một cái áo khác.”
 
Tôi không dám nhìn Mộ Thừa Hòa, thấp thoáng cảm thấy ánh mắt của thầy lướt qua tôi, rồi qua Lưu Khải, cuối cùng là những người khác, sau đó thầy cười híp mắt, nói: “Không cần đâu, chẳng phải thứ gì quý giá. Các em chơi vui vẻ, tôi phải về phòng làm việc.”
 
Nói xong, thầy liền đi đường vòng rời khỏi.
 
Nhìn bóng lưng thầy xa dần, Triệu Hiểu Đường nói một cách mê mẩn: “Đấy chính là thầy Mộ trong truyền thuyết của các cậu sao?” Đây là lần đầu tiên cô ấy nhìn thấy Mộ Thừa Hòa.
 
“Không phải thầy ấy thì còn có thể là ai?” Bạch Lâm nói.
 
“Đây nào phải là người.” Tình thánh Triệu Hiểu Đường cảm thán. “Rõ ràng là Cửu Thiên Huyền Nữ hạ phàm.”
 
Chín người còn lại chúng tôi cùng im lặng.
 
Cuối cùng, Lý sư huynh phát hiện ra một vấn đề: “Tôi nhớ lúc nãy thầy Mộ nói thầy về phòng làm việc?”
 
Một sư huynh khác đáp: “Ừ.”
 
Lý sư huynh lại hỏi: “Nhưng hướng đi của thầy rõ ràng là đến thư viện mà?”
 
Bạch Lâm nói: “Người ta vào đó thay đồ trước không được sao?”
 
Chúng tôi lại im lặng.
 
Ký túc xá ở đây khác với khu Tây, không phải toàn bộ nữ sinh ở một tòa nhà riêng, mà chia thành khu nam và khu nữ, xen kẽ chẳng theo quy luật nào.
 
Hành lang phòng chúng tôi đối diện với cửa sổ của khu nam khoa nào đó, cách nhau khoảng mười mét. Tivi trong trường đều dùng cùng một hiệu, có lúc chúng tôi không tìm được điều khiển thì sẽ chạy qua phòng kế bên mượn dùng tạm. Kết quả là, có một lần chúng tôi phát hiện tivi đột nhiên tự chuyển sang đài Tomato[3] mà không cần điều khiển.
 
[3] Đài Tomato: thuộc đài truyền hình vệ tinh Phương Đông.
 
Tôi nói: “Chẳng lẽ tivi này lâu năm quá rồi, bị chập mạch?”
 
Bạch Lâm nhún vai: “Chắc vậy.”
 
Sau đó, tôi chỉnh trở về đài Apple[4], một phút sau nó lại biến thành đài Tomato. Bạch Lâm cũng bắt đầu thấy quái lạ.
 
[4] Đài Apple: thuộc đài truyền hình vệ tinh Hồ Nam.
 
“Chẳng lẽ nó thích cà chua, không thích táo?” Tôi hỏi Bạch Lâm, tiện thể ngồi mò mẫm sở thích của “người bạn mới” này.
 
Cuối cùng chúng tôi mới phát hiện, hóa ra không phải là tivi giở chứng, mà do đám nam sinh ở tầng đối diện. Tivi hướng ra ngoài hành lang, bên kia là tầng của nam sinh. Họ đang cầm điều khiển điều khiển tivi bên phòng chúng tôi. Sau này, khi rảnh rỗi không có gì làm, chúng tôi sẽ lấy gậy ông đập lưng ông. Trong bầu không khí vui vẻ của môi trường mới ở cơ sở chính này, phòng chúng tôi đã xảy ra một chuyện chấn động kinh hãi nhất trong cả thời kỳ học đại học.
 
Hôm đó là thứ Hai.
 
Sáng sớm, chúng tôi có tiết đọc hiểu. Triệu Hiệu Đường làm tóc ở trong phòng, lề mề cả nửa ngày, vào đến lớp thì đã muộn giờ. Giảng viên đọc hiểu đã quen với tác phong của cô ấy nên cũng chẳng để ý đến. Vì tính đặc thù của chuyên ngành Ngoại ngữ nên mỗi lớp học chỉ có hai mươi sinh viên, chỗ ngồi cũng tương đối cố định, ai nghỉ học nhìn xuống là biết ngay. Ngoài ra, còn có một điều bất lợi khác là khi luân phiên trả lời câu hỏi, xoay vòng cũng sẽ nhanh hơn.
 
Vì vậy mà bốn chúng tôi thích ngồi chung với nhau, cho Tống Kỳ Kỳ ngồi giữa, có như vậy, khi bị gọi tên đứng dậy dịch cũng có thể giúp đỡ lẫn nhau.
 
Triệu Hiệu Đường là người cuối cùng vào lớp.
 
Mười phút sau, ở ngoài cửa lại xuất hiện một người, đó là một người phụ nữ trẻ tuổi.
 
Cô ta gõ cửa rồi hỏi: “Xin hỏi đây có phải là lớp một khoa Anh không?”
 
Cô ta khá lịch sự, không nhận ra là có mưu đồ gì nên cô giáo lớp nói phải.
 
Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định, người phụ nữ ấy chuyển ánh nhìn xuống lớp học: “Tôi tìm Tống Kỳ Kỳ.”
 
Tống Kỳ Kỳ ngạc nhiên ngẩng đầu, đứng dậy, xin phép cô giáo rồi đi ra ngoài trong nghi ngờ.
 
Người phụ nữ ấy nhìn Tống Kỳ Kỳ, xác định thêm lần nữa: “Cô là Tống Kỳ Kỳ?”
 
Tống Kỳ Kỳ gật đầu: “Là tôi, xin hỏi có chuyện gì?”
 
Chữ “gì” ấy còn chưa kịp nói hết, bàn tay của người phụ nữ ấy đã giáng xuống mặt của Tống Kỳ Kỳ, một tiếng “bốp” vang lên, giữa hành lang vắng người, âm thanh nghe rõ mồn một.
 
Chúng tôi đang ngồi trong lớp, nhìn thấy cảnh tượng này, tất cả đều kinh ngạc đến ngẩn người.
 
Ngay sau cái tát ấy, người phụ nữ lộ rõ nguyên hình, cô ta mắng chửi: “Trường các người sao lại có loại sinh viên như cô hả? Dám dụ dỗ chồng tôi!” Vừa nói, cô ta còn vừa túm tóc của Tống Kỳ Kỳ, vẻ mặt vô cùng hung dữ.
 
Đến lúc này, chúng tôi cũng phản ứng lại.
 
Bạch Lâm ngồi ngoài cùng, là người đầu tiên chạy đến, đẩy người phụ nữ đó ra. Các bạn cùng lớp cũng lũ lượt đổ ra ngoài cửa ngăn cản, chất vấn người phụ nữ đó.
 
“Sao lại đánh người chứ?”
 
“Bà lấy tư cách gì mà đánh người hả?”
 
Người phụ nữ loạng choạng với cú đẩy của Bạch Lâm, sau khi định thần lại, nhìn thấy cả nhóm người chúng tôi đối phó với một mình cô ta, khí thế của cô ta giống như sống chết cũng phải kéo theo Tống Kỳ Kỳ, vẫn túm tóc Tống Kỳ Kỳ, giọng cô ta tiếp tục nói oang oang: “Hỏi tôi lấy tư cách gì ư? Nó dụ dỗ chồng tôi, phá hoại gia đình tôi! Đồ hồ ly tinh! Anh ấy từng là giáo viên của mày đó!”
 
Cả ba chúng tôi đều sững người .
 
Hành động của người phụ nữ này đã ảnh hưởng đến cả hành lang tầng bảy, rất nhiều lớp đều đã ngừng học, người chạy ra xem càng lúc càng đông. Cuối cùng làm kinh động đến trưởng khoa.
 
Nhờ sự khuyên giải của các giáo viên, người phụ nữ đó mới thôi không mắng chửi, cùng họ vào văn phòng.
 
Sau khi lấy lại bình tĩnh, người phụ nữ bắt đầu rơi lệ kể lại đầu đuôi sự việc. Lúc này chúng tôi mới biết, hóa ra đó là vợ của Tiêu Chính, hai người đã kết hôn ba năm rồi. Tôi kinh ngạc nhìn Tống Kỳ Kỳ, không nói được lời nào. Tống Kỳ Kỳ từ đầu đến cuối chỉ cúi đầu im lặng, năm dấu tay kia vẫn còn hằn rõ trên gương mặt cô ấy.
 
Chủ nhiệm khoa nói: “Không thể nào. Tống Kỳ Kỳ là học sinh xuất sắc nhất cả về thành tích lẫn phẩm chất trong khoa Anh chúng tôi, chuyện này có hiểu lầm gì không?”
 
Vợ của Tiêu Chính lau nước mắt, khinh khỉnh hỏi: “Hiểu lầm ư?”
 
Triệu Hiệu Đường tiến tới ba bước, đứng ngay trước mặt Tống Kỳ Kỳ: “Kỳ Kỳ!”
 
Tống Kỳ Kỳ cúi đầu, như đã tê liệt, không nói không rằng, cũng không nhìn ai.
 
Triệu Hiểu Đường nói: “Tống Kỳ Kỳ, cậu nói với bà ta là cậu không biết. Cậu không biết Tiêu Chính đã kết hôn, tất cả đều do hắn lừa cậu, cậu ít tuổi hơn hắn như vậy, lại còn là sinh viên, hắn muốn lừa cậu thì dễ biết chừng nào, giống như người lớn lừa trẻ con mà thôi.”
 
Lát sau, tôi nhìn thấy Tống Kỳ Kỳ từ từ ngẩng lên, ánh mắt trống rỗng, cô ấy nói: “Không phải.”
 
“Từ năm mười bảy tuổi mình đã yêu anh ấy, cho đến bây giờ, anh ấy không hề lừa mình. Anh ấy nói anh ấy đã kết hôn, nhưng mình nói mình không ngại. Anh ấy nói sẽ không vì mình mà ly hôn, mình nói mình không ngại. Anh ấy cũng nói không thể cho mình một tương lai, mình vẫn nói mình không ngại.” Tống Kỳ Kỳ tuôn một tràng. Giữa văn phòng rộng rãi, tiếng nói của cô ấy trở nên rõ ràng đến lạ thường.
 
Sau đó, tay của Triệu Hiểu Đường run rẩy giơ lên, tát Tống Kỳ Kỳ thật mạnh: “Mình đánh chết cái đồ không biết tự thương mình như cậu!”
 
Bao nhiêu năm nay, Triệu Hiểu Đường luôn tỏ ra lạnh lùng với mọi việc, ngay cả khi bị nợ môn, nhiều lần bị bí thư khoa cảnh cáo sẽ không cho nhận bằng tốt nghiệp, cô ấy cũng chỉ cười lạnh, vẻ mặt chẳng thèm quan tâm.
 
Nhưng lúc này, Triệu Hiểu Đường đang khóc, tay cô ấy đang run, vừa giận dữ muốn tiếp tục đánh Tống Kỳ Kỳ vừa nói: “Thật muốn đánh chết cậu!”
 
Cô ấy ra tay mạnh hơn cả vợ của Tiêu Chính.
 
Tống Kỳ Kỳ cũng không né tránh, đứng yên chịu trận.
 
Tôi chạy tới chắn ở trước Tống Kỳ Kỳ, vừa khóc vừa hét lớn với Triệu Hiểu Đường: “Đừng đánh nữa! Hiểu Đường, đủ rồi, cậu ấy đã đủ đau rồi, đừng đánh nữa!”
 
Bạch Lâm sống chết cũng kéo Triệu Hiểu Đường lại.
 
Cuối cùng, bốn đứa chúng tôi đứng ôm nhau trong văn phòng, cùng khóc.
 
6
 
Do nghề nghiệp của mẹ hơi đặc biệt nên từ nhỏ tôi đã có thể nghe được từ mẹ một số chuyện của những nữ phạm nhân trong tù. Nghe nói phụ nữ phạm tội, phần lớn đều là vì gia đình hoặc tình yêu.
 
Mẹ tôi thường dùng một danh ngôn để hình dung về họ: “Thương họ gặp bất hạnh, giận họ không có chí.”
 
Tôi không biết khi Triệu Hiểu Đường tát Tống Kỳ Kỳ, trong đầu cô ấy có phải cũng đang nghĩ đến câu này hay không. Lâu nay cô ấy luôn làm theo ý mình, trong phòng có bốn người, chỉ riêng cô ấy luôn khiến chúng tôi có cảm giác cô ấy không thích chơi chung với ba chúng tôi, do đó cũng có chút xa lạ. Nhưng ngay sau khi cô ấy đánh Tống Kỳ Kỳ và cùng chúng tôi ôm lấy nhau, tôi mới ngộ ra, hóa ra trên đời này có nhiều người thích che giấu tình cảm của mình như vậy.
 
Chuyện của ngày hôm đó, rất nhiều người đều trông thấy, do đó sự việc càng ngày càng lớn, mồm năm miệng mười, một truyền mười, mười truyền trăm, lời đồn lan khắp trường.
 
Vợ của Tiêu Chính nhất quyết bắt nhà trường phải kỷ luật Tống Kỳ Kỳ, nếu không sẽ đưa chuyện của Đại học A lên báo. Nghe người ta thuật lại thì nguyên văn lời của cô ta là: “Để các giới trong xã hội nhìn xem thế nào là trường điểm, thế nào là tài nữ, toàn là thứ dơ bẩn.”
 
Khoa cũng không tỏ thái độ gì, chỉ bảo Tống Kỳ Kỳ nghỉ học vài ngày, tự kiểm điểm trong khi chờ đợi ý kiến xử lý.
 
Những ngày đó, Tống Kỳ Kỳ không hề bước ra khỏi cửa, suốt ngày không nằm trên giường thì ngồi thẫn thờ trên ghế. Mẹ của Kỳ Kỳ cũng từ dưới quê đi tàu lên thành A.
 
Giáo viên hướng dẫn sợ Kỳ Kỳ nghĩ quẩn, nên bảo chúng tôi trông chừng cô ấy trước khi mẹ cô ấy đến.
 
Ở sau lưng Kỳ Kỳ, Bạch Lâm hỏi: “Lỡ như trường thật sự kỷ luật Kỳ Kỳ thì sao?”
 
“Không đâu.” Tôi an ủi cô ấy mà không chắc chắn.
 
“Trong quy định của trường có điều lệ này không?” Bạch Lâm lại hỏi.
 
“Không biết nữa, trước đây chẳng để ý.” Tôi thở dài.
 
Bạch Lâm nói: “Chúng ta nghĩ cách gì đi. Nhưng nếu thật sự bị kỷ luật, chắc chẳng còn trông mong gì vào tương lai nữa.”
 
Người đầu tiên tôi nghĩ tới là người mà ngày thường rất quan tâm đến tôi, tính tình lại hòa đồng – thư ký Ngô. Nhưng từ lúc khai giảng đến nay, giáo sư luôn đi họp ở tỉnh ngoài, chẳng thể lo được chuyện này.
 
Người thứ hai là Trần Đình.
 
Trần Đình nói: “Tôi cũng chỉ có thể thử xem sao thôi, nói thế nào thì ảnh hưởng lần này thật sự quá xấu.”
 
Tôi cám ơn thầy, vừa định rời khỏi thì thầy gọi quay lại.
 
Thầy nói: “Tiết Đồng, em nói với Tống Kỳ Kỳ, hy vọng em ấy có thể nghĩ lại. Tình cảm như thế vốn không phải tình yêu. Người đàn ông đó cũng không có tư cách nhắc đến chữ yêu ở trước mặt Tống Kỳ Kỳ. Cũng may là hắn đã chuyển nghề từ mấy năm trước, nếu không, hắn cũng không xứng đáng làm giáo viên.”
 
“Cám ơn thầy, thầy Trần. Chúng em vẫn khuyên bạn ấy.” Trần Đình đúng là một người tốt.
 
Thầy lại nói: “Thiện cảm mà em ấy dành cho người đàn ông đó trong thời trung học, chỉ là một kiểu nương tựa vào một người đàn ông đã trưởng thành, chỉ là khao khát tình yêu của bố mà thôi. Về bản chất, đó không phải là tình yêu.”
 
Thầy nói xong rồi nhìn tôi với ánh mắt sâu xa.
 
Những ngày ấy, tôi đã suy nghĩ rất nhiều.
 
Bố mẹ của Tống Kỳ Kỳ đều là công nhân. Mẹ của Kỳ Kỳ rất xinh đẹp, hát rất hay. Khi còn trẻ, bác ấy là người đẹp nổi tiếng trong xưởng. Bố của Kỳ Kỳ là đồng nghiệp làm cùng xưởng, vẻ ngoài bình thường. Nhưng mẹ Kỳ Kỳ cảm thấy bố Kỳ Kỳ là người tốt, trung thực, làm đúng bổn phận. Chỉ không ngờ rằng, người trung thực này luôn sợ hãi vợ mình đi ngoại tình, do đó sau khi kết hôn, chỉ cần bác gái mà nói chuyện với người đàn ông nào thì về đến nhà chắc hẳn sẽ bị bố Kỳ Kỳ đánh đập.
 
Sau khi Tống Kỳ Kỳ ra đời, tính tình của bác Tống càng ngày càng tệ. Có lần một người thân vô tình nói, Tống Kỳ Kỳ không giống ông ấy nên ông nghi ngờ đây không phải con ruột của mình, từ đó hễ có chuyện gì không vừa lòng, ông lại lấy Tống Kỳ Kỳ ra trút giận. Nhiều năm qua đi, tình cảm của hai cha con cơ hồ là con số không. Do đó, Trần Đình kết luận tình yêu mà Kỳ Kỳ dành cho Tiêu Chính thực chất chỉ là sự khát khao đối với tình yêu của bố, nói như thế cũng không phải là vô lý.
 
Vậy còn tôi?
 
Tôi và Tống Kỳ Kỳ giống nhau biết bao.
 
Về sau, trải qua quá trình thương lượng từ ba phía, nhà trường xử phạt Tống Kỳ Kỳ vì phạm một lỗi sai. Do mức độ ảnh hưởng của sự việc, trường để mẹ Kỳ Kỳ đưa cô ấy về nhà, đình chỉ học ba tháng, cắt học bổng và toàn bộ khen thưởng cá nhân đang được xét của Tống Kỳ Kỳ.
 
Mỗi khi nhìn chiếc giường trống trải của Kỳ Kỳ, không hiểu tại sao, tôi luôn có cảm giác nhói đau cho người cùng cảnh ngộ.
 
Sau hơn một tuần bình tĩnh suy nghĩ, cuối cùng tôi cũng quyết tâm hẹn Mộ Thừa Hòa đến quán cà phê Starbucks, nơi mà mấy tháng trước, tôi đã bắt gặp Tiêu Chính và Tống Kỳ Kỳ.
 
Lần này, tôi đến rất sớm, ngồi tại vị trí mà Tống Kỳ Kỳ từng ngồi, nhìn dòng người và xe cộ đi lại ngoài đường.
 
Trong bữa cơm cùng thầy và Trần Đình lần trước, đa phần là Trần Đình bắt chuyện với tôi.
 
Lâu nay tôi vẫn luôn cho rằng Mộ Thừa Hòa không phải là một người trầm lặng, ít nói.
 
Nhưng hôm đó, thầy nói rất ít, lúc thì nhìn tôi, lúc lại nhìn Trần Đình, giống như người ngoài cuộc vậy, thỉnh thoảng mới chen vào cuộc đối thoại của chúng tôi.
 
Hôm ấy, chúng tôi có nói đến chuyện giáo viên nạp tiền vào thẻ cơm ở nhà ăn số ba của khu Tây.
 
Tôi bực tức nói: “Ông thầy mập ú ấy, nếu đưa một trăm đồng, bảo trả lại tiền, thầy sẽ vứt số tiền phải trả lại ra, còn rất hung dữ nói không có tiền lẻ. Còn nếu như đưa cho thầy hai mươi đồng loại mệnh giá năm đồng nhờ thầy nạp vào thẻ, thầy sẽ rất bực bội mà đẩy tiền ra lại, bảo đi đổi tiền chẵn. Thầy nói xem, rốt cuộc là thầy mập ú muốn sao chứ?”
 
Trần Đình cười ha ha: “Vậy sao? Cũng may lần nào tôi cũng mang tờ một trăm và nạp một trăm.”
 
Tôi quay qua hỏi: “Thầy Mộ, thầy gặp người đó chưa?”
 
Thầy không trả lời, chỉ cười cười. Dù chỉ là một câu hỏi rất nhỏ, rất bình thường, thầy cũng không chịu dùng lời nói để gần gũi với tôi.
 
Cho đến khi Trần Đình đứng ra xoa dịu tình hình.
 
Trái lại, khi ở MSN, tôi và thầy nói chuyện thoải mái hơn. Cho nên tôi cứ luôn cảm thấy thầy chắc là biết được điều gì đó, nên cố tình né tránh tôi.
 
Đúng giờ hẹn, Mộ Thừa Hòa xuất hiện.
 
Tôi nhanh chóng đứng dậy hỏi: “Thầy uống gì, em mua?”
 
Trước khi tới đây tôi đã được Bạch Lâm phụ đạo, cô ấy nói đến Starbucks là phải tới quầy thu ngân trả tiền trước, sau đó tự mình mang đồ uống đến chỗ ngồi, giống như McDonald’s vậy. Cô ấy nhắc nhở tôi nhất định phải ghi nhớ điều này, để khỏi bị biến thành một đứa nhà quê khiến người ta chê cười.
 
Phải chăng động tác của tôi có phần mạnh mẽ nên khiến Mộ Thừa Hòa hơi khựng lại.
 
Thầy nói: “Để tôi mua.”
 
“Không được! Hôm nay em mời. Thầy uống gì?”
 
Thấy tôi kiên trì như vậy, thầy cũng không tranh giành nữa, bèn nói: “Tùy em, đừng quá đắng là được.”
 
Tôi đến quầy thu ngân, ngước đầu nhìn bảng giá rất lâu, hoa cả mắt, cuối cùng mới nói với nhân viên phục vụ: “Tôi muốn một ly cà phê không đắng.” Nói xong, chính tôi cũng cảm thấy mình nói câu này ngốc thật.
 
Nhân viên phục vụ cười hiền nói: “Gần đây chúng tôi vừa mở thêm một loại đồ uống mới, Black Cherry Mocha, khá ngọt.”
 
“Vậy tôi lấy hai cốc.”
 
“Xin hỏi, muốn dùng cỡ nào, lớn, vừa hay nhỏ?”
 
Tôi lại hỏi một câu rất mất mặt: “Giá cả có giống nhau không?”
 
“Không giống.”
 
“Vậy tôi lấy cốc nhỏ.”
 
“Hai cốc Black Cherry Mocha nhỏ, tổng cộng sáu mươi đồng. Xin hỏi còn dùng gì không?”
 
“Không cần…” Tôi lấy tiền ra khỏi ví một cách khó khăn, cầm hai cốc cà phê trở về chỗ, chỉ cảm thấy máu trong tim mình đang nhỏ giọt. Sớm biết vậy thì tôi đã không giả vờ thanh cao rồi.
 
7
 
Mộ Thừa Hòa hỏi tôi: “Tìm việc đến đâu rồi?”
 
“Thật ra…” Thật ra sáng nay tôi chỉ mượn cớ này để hẹn thầy thôi, nhưng dù sao lời đối đáp tôi cũng đã chuẩn bị xong rồi. “Thật ra em rất phân vân cho công việc sau này.”
 
“Không biết phải lựa chọn như thế nào à?”
 
“Vâng ạ. Chẳng phải tháng Mười một này trường chúng ta có một buổi tuyển dụng sao? Em cũng muốn đi thử lắm. Nhưng hôm trước, giáo viên hướng dẫn nói với em trong khoa định tiến cử em ở lại trường.”
 
Mộ Thừa Hòa trầm ngâm một lúc: “Đã bàn bạc với người nhà chưa?”
 
“Mẹ em đi công tác ở nơi khác rồi, em có nhắc chuyện này với mẹ qua điện thoại, mẹ nói em muốn chọn thế nào cũng được.” Tôi nói.
 
“Vậy em nghĩ sao?” Thầy hỏi.
 
“Không biết nữa…” Tôi nói một cách rầu rĩ.
 
Dường như thầy đã sớm đoán biết trước câu trả lời của tôi, do đó không hề tỏ ra bất ngờ, chỉ phân tích: “Em đã từng nghĩ đến việc làm phiên dịch chưa?”
 
“Lúc nằm mơ em có nghĩ đến. Tiếc là với cái trình độ ngoại ngữ còn kém cỏi của em, làm phiên dịch viên chuyên nghiệp thì khó quá.” Ai bảo trước đây không chịu ngoan ngoãn học tập, giờ thì hối hận rồi.
 
“Có muốn làm viên chức trong một cơ quan nhà nước không?”
 
“Chuyên ngành của người ta, em không biết, chuyên ngành của em thì người ta đều biết, em vào đấy thì làm được gì chứ, chỉ có thể làm một nhân viên văn phòng, đánh máy, photo. Bạch Lâm nói nếu muốn giỏi thì đi làm sales, nhưng em lại dốt, không làm được.”
 
“Vậy hay là suy nghĩ kỹ về việc ở lại trường?”
 
“Làm giáo viên ư?”
 
“Sao? Lại có ý kiến gì à?” Mộ Thừa Hòa lắc đầu cười.
 
“Thầy nói thật?”
 
“…” Thầy không trả lời, chắc là cảm thấy có chút buồn bực vì câu hỏi này của tôi.
 
Tôi đành thành thật nói: “Em cảm thấy làm giáo viên thật nhàm chán, năm nào cũng nhìn quyển sách đó, giảng những bài đó, lặp đi lặp lại. Cuối cùng biến thành người máy, không chỉ lải nhải suốt ngày mà giọng nói cũng to hơn.”
 
Thầy cười.
 
“Em không có ý nói thầy đâu.” Tôi vội vàng giải thích.
 
Lát sau, tôi lại không kìm được hỏi: “Thầy Mộ, sao thầy lại làm giáo viên vậy?”
 
“Ngoài Vật lý, tôi không biết gì nữa cả, không có sự lựa chọn nào khác, chỉ có thể làm giáo viên thôi.” Thầy nói.
 
“Thầy nói dối, một số sinh viên của thầy nói, thầy sắp giành được giải thưởng gì đó nữa rồi.”
 
“Sinh viên nào mà thích quảng cáo về tôi thế này?” Thầy nói với giọng điệu không mấy thiện cảm.
 
Tôi le lưỡi, không dám bán đứng Lý sư huynh, vội giả vờ uống cà phê, uống một ngụm rất lớn, quả đúng thật là ngọt đến phát ngán, hối hận thật. Nhưng nghĩ lại, dù gì cũng ba mươi đồng một cốc, còn hơn uống vào mà đắng ngắt.
 
Đột nhiên thầy nói: “Cá nhân tôi cảm thấy em khá thích hợp làm giáo viên.”
 
“Tại sao?” Tôi nghiêng đầu hỏi.
 
“Tính cách của em hòa đồng, dễ gần gũi với mọi người, từ sáng đến chiều đều vui vẻ, không có nhiều tâm tư, môi trường lớp học rất thích hợp với em. Nhưng…”
 
“Nhưng gì ạ?”
 
“Nếu em muốn ở lại trường, là cử nhân thôi thì không thể đứng vững được, sớm muộn cũng phải thi tiếp nghiên cứu sinh, đấy cũng là điều mà em cần cân nhắc.”
 
Sau đó, Mộ Thừa Hòa lại phân tích lợi và hại.
 
Tôi nhìn gương mặt thầy, trong đầu xuất hiện rất nhiều ý nghĩ.
 
Trước đây, tôi đọc sách thấy viết rằng, tình yêu không chỉ là những rung động thoáng qua trong tim mà phải là điều bạn cảm thấy, bạn và đối phương có thể sống cùng nhau suốt năm mươi năm, bất kể cay đắng, ngọt bùi, bất kể ốm đau, bệnh tật, đều có thể bình thản, ung dung mà chăm sóc cho nhau.
 
Tôi chưa từng nghĩ, nếu như tôi cùng Mộ Thừa Hòa thật sự chung sống với nhau, cùng nhau già đi, thậm chí còn cùng nhau đối diện với cái chết thì sẽ như thế nào?!
 
Điều này thật lòng tôi chưa từng nghĩ.
 
Tôi chỉ nghĩ, nếu thầy tốt với tôi, mãi quan tâm tôi như thế, nếu như thầy nói thầy thích tôi, nếu như thầy có thể ôm tôi vào lòng, trái tim tôi nhất định sẽ sung sướng và xúc động biết bao.
 
Những gì tôi muốn chỉ đều là nhận về mình, cũng giống như tôi nhận mọi thứ từ bố tôi vậy.
 
Mỗi lần gặp khó khăn, người đầu tiên tôi tìm đến sự giúp đỡ đều là Mộ Thừa Hòa. Khi lạc lõng, người đầu tiên tôi nghĩ tới cũng là Mộ Thừa Hòa.
 
Bởi vì thầy an ủi tôi, khích lệ tôi, quan tâm đến tôi.
 
Hôm ấy các giáo viên nói chuyện với nhau trong văn phòng: “Chỉ ở những tình huống đặc biệt mới có một tình cảm sùng bái đặc biệt đối với một người đặc biệt.”
 
Lúc này, tôi bất giác bật cười.
 
Dù nụ cười mang theo vị chát đắng nhưng tôi vẫn đã cười.
 
Thầy hỏi: “Tôi nói sai sao?”
 
Tôi mỉm cười nói: “Dạ không.”
 
Thầy ngơ ngác một chút rồi lại hỏi: “Suy nghĩ kỹ chọn làm gì chưa?”
 
Tôi gật đầu: “Nghĩ kỹ rồi.”
 
Nếu như đó vẫn chưa phải yêu, mà mới chỉ là thích. Nếu như việc thích này không nhận được sự hồi đáp của thầy, vậy thì nhân lúc nó còn chưa quấy nhiễu đến thầy, hãy khiến nó đóng băng, cất giữ trong ký ức của mình.
 
Sau đó, chúng tôi cùng nhau nói thêm một về một vài chuyện khác.
 
Mặt trời đã gần lặn, tôi còn phải về nhà lấy đồ nên xin phép về trước. Thầy nói thầy không vội, dù sao giờ này đường phố cũng đông đúc nên nán lại, ngồi thêm lúc nữa.
 
Ra khỏi Starbucks, tôi đi tới trạm bắt xe buýt, đứng một lúc vẫn chưa có xe. Nhìn những chiếc xe dịch chuyển chầm chậm trên đường, tôi không kìm được, quay đầu lại nhìn, một cái nhìn từ xa, rất xa.
 
Thầy vẫn ngồi đó, hơi nghiêng người quay lưng lại phía tôi. Vì khoảng cách quá xa, tôi không nhìn rõ được gương mặt ấy, chỉ biết thầy đang tiếp tục nhâm nhi cốc Mocha. Tay cầm cốc cà phê là bàn tay trái, đó là bàn tay đã từng mang đến cho tôi rất nhiều hơi ấm và ảo tưởng.
 
Tôi ngừng lại một lát, rồi đột nhiên vội vàng chạy trở lại, đẩy cửa kính ra.
 
Chiếc chuông treo trên cửa vang lên leng keng.
 
Người nhân viên đóc tiếp tôi lúc nãy đang dọn dẹp bàn ở chiếc bàn gần cửa nhất thấy tôi bước vào, liền rất nhã nhặn: “Hoan nghênh quý khách!”
 
Mộ Thừa Hòa nghe tiếng, khẽ quay đầu lại nhìn. Liền đó, ánh mắt chúng tôi giao nhau.
 
Tôi đi từ từ tiến về phía thầy.
 
Thầy đứng lên.
 
“Lúc nãy em quên nói.” Tôi nói rất chân thành: “Thầy Mộ, cám ơn thầy. Thầy là một thầy giáo tốt, có thể là sinh viên của thầy, đó là điều may mắn nhất của em trong bốn năm đại học.”
 
Đôi mắt sáng trong veo của Mộ Thừa Hòa nhìn tôi, rất lâu, rất lâu sau vẫn không nói lời nào.
 
Cuối cùng, tôi nói: “Tạm biệt thầy.”
 
Thầy đáp: “Tạm biệt.”
 
Chính giây phút tôi quay lưng rời khỏi, Mộ Thừa Hòa đột nhiên túm lấy tay tôi. Đang là đầu thu, tôi mặc áo dài tay mỏng, năm ngón tay thầy ôm lấy cổ tay tôi, cách nhau một lớp vải mềm, tôi nhận thấy một làn hơi ấm truyền đến từ lòng bàn tay ấy. Thầy không dùng lực, nhưng đã rất nhanh chóng và dễ dàng ngăn cản bước chân rời khỏi của tôi.
 
Tôi kinh ngạc quay đầu lại.
 
Thầy dừng lại một chút, sau đó bình tĩnh nói: “Giờ này không dễ bắt xe, tôi tiễn em.”
 
“Không sao, nhà em gần đây, đi hai trạm là tới, em đi bộ về đó cũng nhanh mà.”
 
Thầy gật đầu, buông tay ra: “Vậy em nhớ cẩn thận, đừng về trường muộn quá.”
 
Tôi đi ra con phố tấp nập, cứ đi thẳng, băng qua đèn giao thông, tiếp tục bước đi, không dám quay đầu lại.
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 15      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
88889
Em Dám Quên Tôi
Tác giả: Cuồng Càng Thêm Cuồng
view: 3686473
Nd: Sủng. HE.
Nắm tay sai, gả đúng người
Tác giả: Cốc Dủy Tử
view: 313429
Nd: Sủng. HE.
Tuyết lạc trần duyên
Tác giả: Nhung Vũ Nhi Q
view: 277688
Từ Bỏ Em, Kiếp Sau Nhé
Tác giả: Trang Trang
view: 246170
Nd: HE.
Hôn
Tác giả: Ngải Tiểu Đồ
view: 414369
Nd: Ngược. HE.
Truy đuổi
Tác giả: Nhan Tiểu Ngôn
view: 308382
Nd: HE.
Hái sao 2
Tác giả: Lâm Địch Nhi
view: 207236
Nd: HE.
Hồ Đồ
Tác giả: Ngải Tiểu Đồ
view: 342475
Nd: SE.
Động cơ Tàn Khốc
Tác giả: Kỷ Viện Viện
view: 185709
Nd: SE.
Thanh Sơn Ẩm Ướt
Tác giả: Mai Tử Hoàng Thì Vũ
view: 245449
Nd: HE.
Gặp Ai Giữa Ngã Rẽ Tình Yêu
Tác giả: Diệp Tử
view: 293859
Nd: HE.
Kiếp Trước Em Đã Chôn Cất Cho Anh
Tác giả: Tào Đình
view: 189108
Nd: SE.
Hạnh Phúc Ngọt Ngào
Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
view: 482349
Nd: HE.
Bẫy tình, tình bẫy?
Tác giả: Hạ Mạt Thu
view: 401700
Nd: HE.
Thiếu Tướng Ế Vợ
Tác giả: Tùy Hầu Châu
view: 243080
Nd: HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14142106
Hiền Thê Khó Làm   view 3730454
Em Dám Quên Tôi   view 3686473
Thứ nữ sủng phi   view 3625497
Không xứng   view 3613446
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc