Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Anh ta đứng ở hoa viên từ khi nào? Mẫn Nhu trở nên hốt hoảng, không chỉ sợ anh nghe thấy gì càng sợ bị anh nhìn thấy dáng vẻ yếu ớt của mình.

 
“Tôi vừa tới thì nhìn thấy cô ở đây, vừa rồi xảy ra chuyện gì sao?”
 
Vừa đúng lúc cần  giải thích, cô nhìn biểu hiện của người đàn ông phong độ này này rồi nhẹ nhàng thở ra. Trong lúc cô thả lỏng mình thì lại bỏ sót đi đôi mắt thâm thúy của Lục Thiếu Phàm lóe lên tia sáng.
 
“Không có, chỉ là bữa tiệc chán quá, nên muốn ra ngoài hóng mát”
 
Mẫn Nhu mỉm cười nói, chân mang giày cao gót thong thả bước tới một gốc cây nhẹ nhàng tựa vào, thưởng thức trăng.
 
Lục Thiếu Phàm nhìn bộ dạng thong thả của Mẫn Nhu, trong ánh mắt lộ ra vầng sáng nhạt, môi cong lên đại diện cho nụ cười vui vẻ.
 
“Rất đẹp”
 
Lời khen ngắn gọn khiến Mẫn Nhu ngẩn ra, quay đầu lại nhìn về phía người đàn ông cao quý ưu nhã dưới ánh đèn.
 
Lục Thiếu Phàm tối nay mặc bộ đồ tây màu trắng, rất thoát tục, màu trắng khi khoác trên người anh hòa cùng với khí chất cao sang bên trong thành một thể nhìn anh vừa tuấn tú lại thoát tục khiến người khác mê muội.
 
Anh nhẹ nhàng mỉm cười, tạo cho người khác sự tin tưởng, Mẫn Nhu nghe lời khen của anh không hề tức giận, cô có thể cảm thấy sự chân thật trong lời nói.
 
Đối mặt với con người hoàn mỹ như Lục Thiếu Phàm, Mẫn Nhu luôn không bị khống chế, hay trở nên bị động. Lời khen của anh làm cho tai cô trở nên nóng bỏng, ngượng ngùng dời mắt đi, không quên nói một tiếng: “Cám ơn”
 
“Không cần”
 
Anh không khách sáo đáp lại nhưng đôi mắt đen thanh khiết kia vẫn không hề dời đi cứ thản nhiên nhìn vào cơ thể cô. Ánh nhìn chăm chú đó khiến cô quẫn bách bối rối, cuối cùng nhịn không được quay đầu lại.
 
“Nhìn.. nhìn cái gì..”
 
Sự ngượng ngùng và không được tự nhiên của Mẫn Nhu tất cả đều nằm trong dự tính của Lục Thiếu Phàm, anh chỉ mỉm cười, tiếng cười réo rắt phiêu đãng trong không khí khiến mặt cô càng thêm ửng đỏ.
 
Lục Thiếu Phàm quay đầu nhìn ánh đèn loa loét trong hội trường, mới nói: “Vũ hội bắt đầu rồi, cũng nên quay lại thôi”
 
Mẫn Nhu đồng ý gật đầu nói: “Anh vào trước đi, tôi sẽ vào sau”
 
Lục Thiếu Phàm cũng không hỏi tại sao, khóe miệng giương lên tự đắc, nụ cười yếu ớt như kiểu nguyệt thanh huy trong bầu trời đêm, dáng người ung dung thanh tao, cao ráo di chuyển một cái đã rời đi.
 
Mẫn Nhu nhìn theo bóng lưng thon dài đĩnh đạc của Lục Thiếu Phàm, không còn cảm giác buồn bực khó chịu như lúc nãy khi đối mặt với Kỷ Mạch Hằng, chẳng qua trong trái tim cô đang có một cảm xúc bất định, không biết là cảm xúc gì, cũng rất khó nói rõ là vì Kỷ Mạch Hằng hay Lục Thiếu Phàm?
 
Trong hội trường tráng lệ, đèn thủy tinh treo bên trên chiếu sáng cả đại sảnh như ban ngày, trên chiếc bàn dài đẩy sơn trân hải vị, rượu ngon món ngon, người phục vụ mặc quần áo chỉnh tề bưng đĩa, khách khứa thì qua lại.
 
Ở nơi cao nhất dàn nhạc diễn trong bữa tiệc, khúc nhạc du dương ở trong hội trường náo nhiệt nhẹ nhàng vang lên, lôi kéo cảm xúc của các vị khách.
 
“Kỷ phu nhân, lâu rồi không gặp, lâu rồi không gặp, đây là con trai phu nhân sao? Lớn như vậy rồi”
 
Hồng Lam mặc bộ lễ phục màu trắng sang trọng, cùng một vị phu nhân đứng tuổi trò chuyện, vị phu nhân này rất tự hào về con trai mình.
 
Đứng bên Hồng lam là Mẫn Tiệp, đêm nay cô  mặc bộ váy trễ ngực màu đen, thắt lưng cao, để lộ ra dáng người nhỏ nhắn tinh tế dịu dàng, chiếc cổ cao trắng nõn đeo một chiếc vòng cổ làm bằng bảo thạch tím làm toát lên sự cao quý của cô.
 
Trang phục lộng lẫy, gương mặt xinh đẹp đi lướt qua các vị khách, không ít con thanh niên tuấn tú đang dừng lại nhìn theo, mãi đến khi chiếc bóng cao gầy thon dài mất  hẳn ở góc, trên gương mặt lộ vẻ vui sướng vội vàng nói với Hồng Lam vài câu rồi chạy về  phía góc đó.
 
“Hằng, sao anh lại đứng đây?”
 
Mẫn Tiệp thân mật ôm cánh tay Kỹ Mạch Hằng, làm  nũng: “Mau ra đi, em giới thiệu anh với mẹ em”
 
Kỷ Mạch Hằng cười nhạt một tiếng, dáng vẻ tuấn tú lạnh lùng đầy cao ngạo nhìn Mẫn Tiệp yêu thương, không nói lời nào để mặc Mẫn Tiệp kéo anh đi vào đám người.
 
Kỷ Mạch Hằng mấy năm qua nổi lên, ba năm trước đây một thân mình giống gánh Kỷ thị vượt qua cuộc khủng hoàng kinh tế tài chính, đem Kỷ thị bước lên con đường sáng, anh là người tình trong mộng của không ít thiên kim tiểu thư, lúc này thấy Mẫn Tiệp cùng anh thân thiết ai cũng chán nản
 
Trai tài gái sắc, khi hai người đứng trước mặt Hồng Lam thì bên tai không ngừng vang lên bốn chữ khen ngợi này. Trên gương mặt Hồng lam nở nụ cười hài lòng, dù rất vui nhưng trước mắt quan khách không thể biểu hiện quá mức, tránh để mọi người nói bà đắc ý vênh váo.
 
“Đây là con trai Kỷ gia sao? Quả nhiên là nhân tài, không hổ là con trai của Kỷ Nguyên Bình”
 
“Bác gái quá khen”
 
Kỷ Mạch Hằng lễ độ khiêm tốn không vì những lời nịnh nọt mà cao ngạo khiến cho hảo cảm của Hồng Lam với anh ngày càng tăng.
 
Mẫn Tiệp nhìn thấy sự hài lòng trong mắt Hồng Lam, cười vui vẻ, vòng qua cánh tay Kỷ Mạch Hằng: “Mẹ, ba đâu?”
 
“Ba con muốn chủ trì bữa tiệc, lát nữa sẽ xuống…”
 
Ở cửa lầu, Mẫn Nhu nhìn khung cảnh náo nhiệt xung quanh, thấy cả Kỷ Mạch Hằng, Mẫn Tiệp Hồng Lam đang rất vui vẻ liền ngơ ngẩn.
 
“Chuẩn bị xong chưa?”
 
Mẫn Chí Hải đứng bên cạnh Mẫn Nhu, ông mặc bộ đồ tây màu đen, dù đã năm mươi nhưng cũng không thể dấu đi sự phong độ bất phàm chín chắn trong ông, cho nên, hai đứa con gái lớn này cũng có thể nói là di truyền những điểm tốt từ ông.
 
Mẫn Nhu quay đầu nhìn Mẫn Chí Hải, môi đỏ mọng hé mở: “Dạ”
 
CÔ muốn cự tuyệt muốn bỏ đi, nhưng khi nhìn thấy sự hạnh phúc giữa Mẫn Tiệp và Kỷ Mạch Hằng thì cô không còn do dự nữa, không cam lòng, sự ghen tị nổi lên.
 
Có một giọng nói không ngừng gào thét bên trong đầu cô: “Tại sao hai người họ có thể ung dung tự tại bên nhau, còn mày lại bị vứt bỏ, bị sỉ nhục, mày cũng là Thiên kim của Mẫn Thị, thứ Mẫn Tiệp có mày cũng đâu thiếu”
 
Cho nên khi Mẫn Chí Hãi đưa tay lên thì cô không do dự đặt tay vào, sống lưng thẳng băng ưu nhã, cao quý tựa nữ thần.
 
Nụ cười trên mặt Mẫn Chí Hải thêm sâu, ánh mắt vui mừng.
 
“Đi thôi”
 
Tiếng nhạc ngừng lại, quan khách cũng im lặng, cầm ly rượu, hướng mắt về phía cầu thang.
 
Trên chiếc cầu thang xoay tròn trang trí hoa văn cổ, Mẫn Chí Hải từ từ bước xuống, bên người là một người con gái với cánh tay trắng mềm mại. Chiếc váy màu rượu đỏ xinh đẹp, nhìn cô như ngôi sao trong đêm tối, không ai có thể bỏ qua cô, luồng ánh sáng chói mắt khiến bao nhiêu đàn ông si mê.
 
Chiếc giày cao gót tinh tế đặt lên bậc thang, nhẹ nhàng yểu điểu tựa như cánh bướm, dưới ánh đèn sáng, mắt cá chân của cô lung linh trắng nõn, những đường con tuyệt đẹp, thưởng tâm duyệt mục, dưới làn váy bay bay là đôi chân dài trắng mịn. Theo từng động tác của cô làm người khác không thể rời mắt.
 
Ánh mắt Mẫn Chí Hai đảo quanh ai cũng mê mẩn, ông hai lòng nhướng mày, dẫn Mẫn Nhu thong thả đi tới bên cạnh micro.
 
“Cảm ơn các vị khách đã tới tham gia bữa tiệc kỷ niệm năm mươi năm của Mẫn Thị, nhân ngày hôm nay, tôi có một chuyện muốn công bố với mọi người”
 
Lúc này các vị khách mới hoàn hồn, có người nhận ra cô gái bên cạnh Mẫn Chí Hải, là siêu sao – Mẫn Nhu!
 
Là Mẫn Nhu!
 
Ngay cả siêu sao cũng xuất hiện? Cô xuất hiện ở đây biểu thị cho cái gì?
 
Bên trong hội trường, âm thanh lào xào bắt đầu vang lên kèm tiếng theo tiếng máy ảnh và đèn Flash. Đây chính là đề tài tốt, bất kì ký giả nào cũng nhạy bén phát giác không bỏ lỡ cơ hội
 
Sắc mặt của Hồng Lam khi nhìn thấy Mẫn Nhu xuất hiện bên cạnh Mẫn Chí Hải thì sầm mặt lại, bàn tay nắm chặt ly rượu nổi gân xanh, nhìn Mẫn Nhu bằng đôi mắt oán giận muốn giết người.
 
“Mẹ, chuyện này là sao?”
 
Mẫn Tiệp không dám tin mở to mắt, khẽ hé môi, nhìn sang Hồng Lam hỏi, có thể nghe thấy tiếng nghiến răng nghiến lợi của Hồng Lam.
 
“Nó dám… nó…”
 
Trong đôi mắt lãnh đạm của Kỷ Mạch Hằng xuất hiện vẻ kinh ngạc, nhưng vẫn lạnh lùng như trước nhìn Mẫn Nhu, gương mặt bị sự bình thản chiếm cứ chỉ có Mẫn Tiệp và Hồng Lam mất khống chế, anh thờ ơ lạnh nhạt nhìn Mẫn Nhu đứng trên cao.
 
Trên bục, Mẫn Nhu nhìn thấy Mẫn Tiệp và Hồng Lam đang tức giận, trong lòng vui sướng hả hê, không khỏi kiêu ngạo hơi hất cằm.
 
Nhưng khi nhìn vào đôi mắt lạnh lẽo chế giễu của Kỷ Mạch Hằng, trái tim liền thắt lại, sự kiêu ngạo biến mất. Tuy không muốn nhưng chỉ cần chạm vào mắt anh, mọi ngụy trang của cô đều biến mất.
 
Kỷ Mạch Hằng, chẳng lẽ anh là người do trời cao phái tới trừng phạt cô?
 
Bởi vì mẹ cô cướp đi người Hồng Lam yêu, vì vậy anh xuất hiện để Mẫn Tiệp đoạt đi người cô yêu?
 
Đôi môi nhỏ đỏ mọng tái nhợt vài phần, Mẫn Nhu không nhìn Kỷ Mạch Hằng, vẻ mặt lạnh nhạt lông mi dày rũ xuống, nhìn sàn đá cẩm thạch.
 
“Người đứng bên cạnh tôi lúc này chắc các vị cũng không xa lạ, hôm nay việc tôi muốn nói với các vị là, cô gái này không chỉ là siêu sao mà còn là con gái của Mẫn Chí Hải tôi”
 
Vừa dứt lời hội trường đang yên tĩnh thì liền vang lên tiếng chúc mừng, khen ngợi Mẫn Nhu.
 
Không ngờ Mẫn Nhu lại là nhị tiểu thư của nhà giàu, còn có thể là người nối nghiệp khách sạn?
 
Trời ạ, tin tức chấn động này có thể khiến bao nhiêu người cắn phải lưỡi.
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 231      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
86005
Thời Gian Tươi Đẹp
Tác giả: Đinh Mặc
view: 679079
Nd: HE.
Giường Đơn Hay Giường Đôi
Tác giả: Cầm Sắt Tỳ Bà
view: 576491
Nd: Ngược. HE.
Mờ ám
Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
view: 6711892
Nd: HE.
Cỏ Quên Sầu
Tác giả: Celia Nguyễn
view: 554758
Nd: HE.
Copy mối tình đầu
Tác giả: Hoa Thanh Thần
view: 345874
Nd: Sủng. HE.
Không kịp nói yêu em
Tác giả: Phỉ ngã tư tồn
view: 575667
Nd: SE.
Cấp lại, ok?
Tác giả: Tiểu Hài Tử Ngươi Tới Đây
view: 449492
Nd: HE.
Thiếu Tướng Ế Vợ
Tác giả: Tùy Hầu Châu
view: 380379
Nd: HE.
Chàng Trai Năm Ấy
Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn
view: 401597
Nd: SE.
Ngoảnh Lại Hóa Tro Tàn
Tác giả: Tân Di Ổ
view: 315901
Nd: Ngược. SE.
Cưới hỏi sinh tử duyên
Tác giả: Cổ Linh
view: 389031
Nd: HE.
Sắc yêu ngọt ngào
Tác giả: Duy Kỳ
view: 1114254
Nd: HE.
Bán dực
Tác giả: Tối Chung Chương
view: 445990
Nd: SE.
Bến xe
Tác giả: Thương Thái Vi
view: 591014
Nd: SE.
Ma Tôn
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 472976
Nd: HE.
Miệng Độc Thành Đôi
Tác giả: Dung Quang
view: 468135
Nd: HE.
Đá Quý Không Nói Dối
Tác giả: Tâm Doanh Cốc
view: 484718
Nd: Ngược. HE.
Giày Thủy Tinh Nối Duyên
Tác giả: Ngữ Lục
view: 398610
Nd: Ngược. HE.
Bình minh và hoàng hôn
Tác giả: Tân Di Ổ
view: 359676
Nd: HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 15327842
Em Dám Quên Tôi   view 7327214
Không xứng   view 7252642
Hiền Thê Khó Làm   view 7233484
Thứ nữ sủng phi   view 7041492
Ân nhân quá vô lại   view 6890700
Gia cố tình yêu   view 6834359
Mưa ở phía tây   view 6824574
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc