Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Ký ức độc quyền

Tác giả : Mộc Phù Sinh   
Chương 2: Mộ Dung Thừa Hòa công tử và tiểu thư hoa hồng
<< Trước    / 15      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
Chủ tịch Mao từng dạy rằng: “Người Trung Quốc ngay cả chết cũng không sợ, há sợ khó khăn sao?”
 
Tôi từ nhỏ đã nhận được sự khai trí từ câu nói này, chăm chỉ học tập, khắc phục mọi khó khăn, nhờ vậy, tôi rất hiểu đạo lý cầu xin người khác không bằng dựa vào thực lực của chính mình.
 
Thế là tôi và Bạch Lâm đã bỏ ra một tiếng đồng hồ để tìm kiếm đầy đủ đồ nghề, cuối cùng chốt cài cửa bên trong phòng ký túc xá của chúng tôi cũng được lắp xong. Tôi xoa xoa ngón tay chẳng may bị búa đập trúng, kêu than bằng giọng… hứng khởi: “Cuối cùng cũng thấy an toàn rồi!”
 
Tống Kỳ Kỳ cười cười, bước tới kiểm tra rồi vỗ tay: “Thật tuyệt!”
 
Tống Kỳ Kỳ là cô gái chín chắn nhất trong phòng chúng tôi, đến từ miền Bắc, cô ấy học rất giỏi, học kỳ nào cũng nhận được học bổng. Còn Triệu Hiểu Đường thì hoàn toàn trái ngược.
 
Con người của Triệu Hiểu Đường, nếu dùng câu nói của Bạch Lâm để miêu tả, thì là Triệu Hiểu Đường không phải người trái đất. Bản thân Triệu Hiểu Đường có bệnh ưa sạch sẽ, mà mức độ sạch sẽ của cô ấy thì chúng ta không thể nào theo kịp.
 
Còn nhớ tháng học quân sự đó, nhà trường đưa tân sinh viên của khóa chúng tôi đến doanh trại quân sự vừa xây xong ở ngoại ô thành phố A. Đó là một nơi khỉ ho cò gáy. Cái được gọi là doanh trại đó chẳng qua chỉ là một cái lều che nắng che mưa, không có bất cứ thứ gì bên trong. Chúng tôi chỉ có thể ngủ trên chăn gối và đệm lót do mình tự vác đến.
 
Đừng nói là tắm, đi vệ sinh cũng phải xếp hàng rất lâu. Chúng tôi đứng chịu trận dưới cái nắng gay gắt giữa tháng Chín, một tuần không tắm, cũng không dám thay quân phục.
 
Thầy huấn luyện thấy đám con gái yểu điệu thục nữ phải chịu khổ sở như thế, cảm thấy có chút đau lòng nên đã đến thương lượng với sĩ quan huấn luyện, dắt chúng tôi đến một thị trấn cách doanh trại mấy cây số, thuê một phòng tắm lớn, cho chúng tôi tắm thỏa thích, sau đó dẫn toàn đội trở về.
 
Trong lúc tắm, tôi phát hiện quân phục bị thấm mồ hôi, phai màu dính trên da thịt, thấm một ít nước ấm và xà phòng thơm xoa lên người, khắp người nhuộm một màu xanh không nhận ra nữa.
 
Nửa đêm, đến phiên tôi và Bạch Lâm trực ở cửa lớn doanh trại, nghe thấy hình như có tiếng ai đang giặt giũ. Tôi nhấc báng súng bằng gỗ lên, tiến tới xem rốt cuộc đó là gì. Ngờ đâu lại trông thấy một cô gái ngồi nghịch nước bên khe suối. Cô ấy tóc tai bù xù, làn da trắng như tuyết, dưới sự phản chiếu của ánh trăng, làn da ấy càng sáng lấp lánh, rất giống một mỹ nữ xà.
 
Tay Bạch Lâm run cầm cập, kéo tôi lại và nói: “Thôi bỏ đi, nói không chừng lại chết chìm ở đây đấy.”
 
Tôi thót tim, cũng có chút sợ hãi. Nhưng vẫn cứng đầu nói: “Tớ cái gì cũng nhỏ, chỉ có gan là to nhất. Tớ không sợ!”
 
“Vậy được, giao cho cậu đó. Cậu đi đi, sáng mai mình tới nhặt xác cậu.” Bạch Lâm vỗ vai tôi, quay đầu chuẩn bị đi về.
 
“Không được!” Tôi kéo cô ấy lại. “Cậu… một mình cậu về đó canh gác, tớ… không an tâm.”
 
Thế là tôi nắm chặt tay lại thành nắm đấm, men theo bức tường từ từ tiến về phía cô gái, Bạch Lâm bị ép phải đi theo sau.
 
Đợi đến khi tôi chỉ còn cách cô gái đó vài bước chân, đối phương hình như nhận ra tiếng động từ phía sau, quay đầu lại nhìn chúng tôi, mỉm cười. Đó là một mỹ nữ, nhưng không phải là mãnh xà, mà là cô bạn cùng phòng – Triệu Hiểu Đường.
 
Nhưng đó chưa phải là điều kinh ngạc nhất, điều kinh ngạc hơn là bên cạnh chân cô ấy là một cái chậu, trong chậu là tấm chăn vừa được giặt xong…
 
“Cậu giặt chăn ư?” Tôi vẫn còn chưa hết hoảng hồn.
 
Cô ấy nhìn tôi cười: “Chính xác, toàn là mùi mồ hôi, ngay cả bông ở trong cũng làm mình cảm thấy khó chịu, nên mình giặt hết luôn.”
 
Sau đó một tuần, tấm chăn của Triệu Hiểu Đường vẫn chưa khô, cô ấy đành phải ngủ chung với Tống Kỳ Kỳ. Tấm chăn treo ngay ở cửa thông gió của doanh trại ấy đã trở thành giai thoại của cả khoa.
 
Đấy cũng chính là ấn tượng đầu tiên của tôi về Triệu Hiểu Đường.
 
Giờ Triệu Hiểu Đường đang đắm chìm trong thế giới internet, thích kết giao bạn bè trên mạng, hết người này đến người khác. Mỗi lần hẹn hò gặp bạn trên mạng đều kéo theo ba đứa chúng tôi đi cùng. Chúng tôi dùng mỹ sắc của Triệu Hiểu Đường làm mồi nhử, vô tư, thoải mái bắt chẹt đối phương một bữa ăn ngon, coi như là cải thiện bữa ăn nhàm chán của mình trong nhà ăn.
 
Và lúc này, trong quán ăn Tất Thắng, chàng trai đeo kính ngồi ở phía hơi chếch với tôi cũng là một trong số bạn trên mạng của Triệu Hiểu Đường. May là bàn ăn của quán Tất Thắng khá to, đủ cho năm người ngồi.
 
Tôi và Tống Kỳ Kỳ ngồi một bên, Bạch Lâm và Triệu Hiểu Đường ngồi phía đối diện, anh chàng đeo kính ngồi ghế phụ.
 
Bạch Lâm cười hi hi với anh ta: “Anh đoán thử xem trong bốn tụi em, ai là Tiếu Tiếu?”
 
Triệu Hiểu Đường quen anh bạn này khi chơi “Ảo mộng tây du”, trong trò chơi đó, cô ấy lấy tên là Tiếu Tiếu, và ID của anh ấy là Mộ Dung Thanh Phong. Khi nhìn thấy anh ấy, rồi liên tưởng đến cái tên Mộ Dung Thanh Phong, tôi thật sự cảm thấy chẳng liên quan gì đến nhau.
 
Mộ Dung đại ca bỗng dưng ngượng ngùng, lướt mắt nhìn bốn chúng tôi, cuối cùng dừng lại ở chỗ tôi.
 
“Em là Tiếu Tiếu à?” Anh ấy dịu dàng đặt câu hỏi.
 
“Hở?” Tôi suýt sặc.
 
Nhưng trước đó bốn chúng tôi đã thỏa thuận với nhau, anh ấy nói ai là Tiếu Tiếu thì người đó sẽ phải nhận vai, tuyệt đối không được phản bác, đấy là cách đền đáp chút ơn có phúc cùng hưởng của Triệu Hiểu Đường.
 
Ba người họ nhìn tôi, cười xảo quyệt, khóe môi của tôi bất giác giật giật, đành nhận thôi.
 
Xem ra hôm nay lúc ra khỏi cửa đã quên không xem vận may trong ngày rồi.
 
Thấy tôi không phủ nhận, Mộ Dung đại ca mặt mày hớn hở, ngay lập tức chăm sóc tôi rất chu đáo, ân cần. Tôi chưa bao giờ chơi game online, để tránh bị lộ tẩy khi trò chuyện, chúng tôi đều cố gắng nói về những chuyện khác, lúc nào đề tài có dính đến “chuyên ngành”, Bạch Lâm hay Triệu Hiểu Đường sẽ phụ trách nói mấy câu cho qua chuyện.
 
Nhưng Mộ Dung đại ca vẫn mãi lưu luyến với trò chơi trên mạng đó, bắt tôi cùng nhớ lại cảnh tượng lần đầu gặp nhau của “Tiếu Tiếu” và “Mộ Dung Thanh Phong”.
 
Triệu Hiểu Đường nhanh nhảu lái sang chủ đề khác: “À phải rồi, tại sao anh lại lấy họ Mộ Dung? Anh họ Mộ Dung sao?”
 
Mộ Dung đại ca vừa nghe thấy câu hỏi này lại càng hứng khởi, đĩnh đạc nói: “Không phải, thật ra anh họ Mộ. Nếu phải tìm về cội nguồn của cái họ này thì tiền thân của họ Mộ chính là Mộ Dung, sau này là giản thể hóa đi mà thôi, còn nếu tìm về tổ tiên thì anh thuộc tộc Tiên Ti[1].”
 
[1] Tiên Ti là một dân tộc thiểu số thời cổ, ở vùng Đông Bắc, Nội Mông, Trung Quốc.
 
Bạch Lâm gật gù như đã hiểu: “Ồ, thầy giáo dạy tiếng Nga của tụi em cũng họ Mộ, chắc chắn cũng có nguồn gốc giống anh rồi.”
 
Cô ấy không nói thì thôi, nhắc một cái là tôi lập tức nghĩ ngay đến Mộ Thừa Hòa, tìm về họ gốc thì tên của lão ta sẽ là Mộ Dung Thừa Hòa, tôi hình dung trở về thời cổ đại, bắt lão để tóc dài, rồi cột lên, sau đó lão ta nhìn tôi, nở một nụ cười xinh tươi.
 
Tôi bỗng dưng rùng mình.
 
Gương mặt lão ta như thế, thật đúng là nỗi bi ai của phụ nữ, là nỗi sỉ nhục của đàn ông.
 
Mộ Dung đại ca nhìn thấy nét mặt quái lạ của tôi, khẽ hỏi ba người họ: “Tiếu Tiếu sao vậy?”
 
Bạch Lâm nói: “Anh làm nó mơ màng rồi.”
 
“Mơ màng?”
 
“Đại ca tên Mộ Dung Thanh Phong, sư phụ tên Mộ Dung Thừa Hòa, công tử nhà Mộ Dung thật khiến bạn ấy khó chọn mà.”
 
“Sư phụ? Cũng quen trên Tây du sao?” Anh ấy hỏi.
 
Tôi làm vẻ giận dỗi gõ đầu Bạch Lâm: “Đừng có tin lời bạn ấy!”
 
2
 
Tên thật của Mộ Dung đại ca là Mộ Hải, quả nhiên cái tên ấy khác xa với ID Mộ Dung Thanh Phong. Anh ấy học ngành Thiết kế nội thất, giờ đang làm việc tại một công ty trang trí nội thất.
 
“Vậy anh là nhà thiết kế rồi?” Tống Kỳ Kỳ hỏi.
 
“Gì mà nhà thiết kế chứ.” Mộ Hải tự cười trêu. “Bây giờ tu sửa nhà cửa, chủ nhà đều yêu cầu phải tiết kiệm, phải đẹp, phải thực dụng, nhưng lại không chịu bỏ tiền vào khâu thiết kế. Thông thường họ chỉ ước tính căn nhà trong khoảng hai trăm ngàn, vì thế về căn bản không thể nói là có phong cách thiết kế hay không. Cũng chỉ là công trình phụ, nhà bếp, ti vi treo tường, nhà nào cũng thế, rập khuôn theo một công thức.”
 
Nghe Mộ Hải nói thế, tôi đột nhiên nhận thấy thật ra người này cũng không tệ như chúng tôi đã dự đoán.
 
“Haizz…” Tống Kỳ Kỳ cũng thở dài. “Năm sau nữa là chúng ta tốt nghiệp rồi, đúng là khó thật, chẳng biết làm gì nữa.”
 
Bạch Lâm cúi đầu: “Mẹ mình bảo mình về quê tìm việc, mẹ nói ở thành phố A này không quen biết ai, khó lắm.”
 
Triệu Hiểu Đường nói: “Vẫn là Tiểu Đồng sướng nhất, nhà ở ngay đây.”
 
Tôi há miệng, nhưng không nói gì. Thật ra mỗi nhà mỗi cảnh, đều có những khó khăn riêng.
 
Chớp mắt đã là sinh viên năm ba, vậy mà cả ngày chỉ sống một cuộc sống mù mờ không lý tưởng, nghĩ đến ngày tốt nghiệp phải rời khỏi ngưỡng cửa nhà trường, bước ra xã hội, bỗng có cảm giác không mấy dễ chịu.
 
Nói đến đề tài này, cả bốn chúng tôi đều im lặng. Mộ Hải thanh toán xong, thấy tâm trạng mọi người ủ rũ nên rủ đi hát.
 
Vốn dĩ những chuyện gặp gỡ bạn bè trên mạng thế này, là một cô gái thì không nên đi, nhất là đến phòng karaoke để hát hò. Nhưng bốn người cùng đi, gan đủ lớn nên cũng không sợ nữa, dù gì cũng đang rảnh rỗi, vậy cứ nghe theo ý kiến của Mộ Hải.
 
Tôi gào khô cả cổ, lát sau đứng dậy để đi toilet, bất ngờ lại gặp Mộ Thừa Hòa. Tuy chỉ là thấp thoáng nhìn thấy bóng lưng, nhưng lão ta có hóa thành tro thì cũng không thoát nổi cặp mắt của tôi.
 
Lão đứng nhìn ra cửa sổ, hình như là đang nghe điện thoại.
 
Tôi khẽ khàng bước đến gần hơn, định nghe lén xem lão đang nói gì để về lớp kể với mọi người, ngờ đâu mới rút ngắn được khoảng hai mét, thì lão đã cúp máy, quay đầu lại.
 
Tôi vội vàng quay lưng, giả vờ như đang đi, sau đó cầu thầm cầu nguyện: “Lão ta không thấy mình, lão ta không thấy mình…”
 
Ngay lúc này, Bạch Lâm mở cửa bước ra, nhìn thấy tôi, cũng lập tức nhìn thấy Mộ Thừa Hòa, cô ấy liền đứng nghiêm hét lên: “Chào thầy Mộ, thật là trùng hợp quá!” Sau đó, Bạch Lâm quay sang nhìn tôi: “Tiểu Đồng, cậu không thấy thầy Mộ sao? Ở đằng sau cậu kìa.”
 
Tôi bóp trán, không còn cách nào khác, quay lại nói: “Mộ… chào thầy ạ!”
 
“Hai em đến hát à?” Lão ta hỏi.
 
Đúng là thừa lời, tới quán karaoke không hát, chẳng lẽ để ăn cơm?
 
“Dạ phải.” Bạch Lâm ngoan ngoãn gật đầu. “Bạn cùng phòng ký túc xá của bọn em gặp gỡ bạn trên mạng.”
 
“Bạn trên mạng?” Mộ Thừa Hòa nhìn vào căn phòng Bạch Lâm vừa bước ra, vẻ mặt cảnh giác. “Bạn trên mạng của ai?”
 
“Dạ… của Tiết Đồng.” Bạch Lâm lại lắc đầu. “Không không không, của Triệu Hiểu Đường.” Hình như câu trả lời này vẫn không ổn lắm, thế là cô ấy đành tự thú với vẻ oai phong, lẫm liệt: “Không, thật ra, là của em ạ!”
 
Triệu Hiểu Đường chọn học tiếng Pháp, không thuộc lớp Mộ Thừa Hòa dạy, đương nhiên là lão ta không quen biết cô ấy. Nhưng Bạch Lâm thay đổi câu trả lời hai lần liên tục như vậy, khiến người khác cảm thấy đây hoàn toàn là đang giúp tôi thoát tội.
 
Mộ Thừa Hòa xem chừng cũng không tin, nhìn tôi một cái, nói: “Chẳng phải nhà trường đã nhắc nhở rất nhiều lần, bảo các em không được tùy tiện ra ngoài gặp bạn trên mạng sao? Việc đảm bảo an toàn thân thể là rất quan trọng!”
 
Đây là lần đầu tiên tôi thấy lão ta nói chuyện nghiêm khắc như thế ngoài giờ học, trông giống một ông cụ non vậy.
 
Bạch Lâm cười hi hi nói: “Thưa thầy, bọn em đảm bảo sẽ bảo vệ bản thân thật tốt. Lần này xin thầy rộng lòng bỏ qua cho ạ, lần sau bọn em không dám nữa.”
 
Dù Bạch Lâm đã đại diện chúng tôi đứng ra đảm bảo, nhưng Mộ Thừa Hòa vẫn không an tâm, lão để lại số điện thoại cho tôi và Bạch Lâm rồi nói: “Tôi phải đi rồi, nếu gặp chuyện khẩn cấp, nhất định phải gọi cho tôi.”
 
Lão đi nhanh vài bước rồi lại quay lại nói: “Tiểu Đồng, tôi có ý này.”
 
“Là gì?”
 
“Nếu như em thích hát, em có thể chọn bài Ai cũng bảo quê hương em đẹp.”
 
“Tại sao?”
 
“Em nghe thử là biết liền.” Lão ta cười cười. “Nhớ phải chọn bài của Bành Lệ Viện đấy.”
 
Ô! Hóa ra người này là fan hâm mộ của cô Bành à?
 
Tôi và Bạch Lâm cùng nhau từ nhà vệ sinh trở về phòng hát, thấy Tống Kỳ Kỳ đang cầm micro ngâm nga. Giọng cô ấy rất hay, nghe nói khi còn trẻ, mẹ cô ấy ở trong đội văn nghệ của nhà máy, chuyên làm công tác tuyên truyền, có lẽ vì thế mà ít nhiều cô ấy cũng được thừa hưởng chút gien di truyền từ mẹ, hát nhạc dân ca rất hay.
 
Ngay từ ngày nhập trường, Tống Kỳ Kỳ đã khác với ba chúng tôi.
 
Cô ấy học giỏi, tính tình dễ chịu, có thể xem là một cô gái hiền thục, mỗi năm đều nhận được học bổng cao nhất của trường, học kỳ này còn được kết nạp Đảng, nghe nói đến cả chơi piano cô ấy cũng thuộc cấp tám. Tóm lại là, bất kể xét từ phương diện nào, Tống Kỳ Kỳ cũng hơn hẳn chúng tôi một bậc.
 
Học viện Tự nhiên của trường chúng tôi nổi tiếng cả nước, đặc biệt là khoa Vật lý, luôn dẫn đầu và liên tục giành giải thưởng toàn quốc, trái lại ngành Xã hội thì không mấy nổi bật. Thật khó tưởng tượng một người có điểm thi cao nhất khóa như Tống Kỳ Kỳ lại thi vào khoa tiếng Anh, nhiều lúc tôi cũng cảm thấy ấm ức thay cô ấy. Có lần tôi hỏi Tống Kỳ Kỳ, nhưng cô ấy chỉ điềm nhiên trả lời: “Đại học A rất tốt, là trường nổi tiếng toàn quốc, hơn nữa, từ nhỏ mình đã thích học ngoại ngữ, nên chọn trường này thôi.”
 
Tôi ngồi phịch xuống sofa: “Bấm cho mình bài Ai cũng bảo quê hương em đẹp.”
 
“Cậu hát á?” Triệu Hiểu Đường hỏi.
 
“Không, chúng ta nghe.” Tôi nghiêm giọng nói.
 
Triệu Hiểu Đường chẳng hiểu gì.
 
Bạch Lâm cười nói: “Nhiệm vụ thầy Mộ giao.”
 
“Ai là thầy Mộ?” Mộ Hải xen vào, tưởng chúng tôi đang nói đến anh ấy.
 
“Đi đi đi. Không phải nói anh.” Bạch Lâm nói.
 
Tôi bấm nút bật âm thanh gốc, tiếng hát của cô Bành từ từ truyền đến.
 
Những ngọn núi biếc xanh liền kề trùng điệp
 
Từng áng mây trắng tinh trôi dập dềnh quanh núi
 
Những mẫu ruộng bậc thang lớp lớp xanh non
 
Mỗi câu ca cất lên vang vọng trong từng cơn gió…
 
Tôi biết bài hát này và cũng đã nghe qua rất nhiều lần, nhưng từ trước đến giờ chưa từng chú ý xem lời bài hát có gì đặc biệt, nên bây giờ, tôi cố gắng tập trung tinh thần nhìn phụ đề trên màn hình, suy xét từng câu chữ. Khi bài hát đến đoạn:“A… ai cũng nói quê em rất đẹp, tơ ra ớ ơ ớ ơ…”
 
Âm bật hơi của cô Bành quả là rất du dương, uyển chuyển, ý vị vô cùng. Bạch Lâm tức thì hiểu ra, lập tức ôm bụng cười sặc sụa.
 
Tôi tức điên lên, gào tới ba lần: “Tiểu Bạch!!! Cười nữa đi!”
 
3
 
Tôi là một người rất thích hát, bất kể là tiếng Hoa, tiếng Anh, tiếng dân tộc, tiếng phổ thông hay tiếng Quảng, chỉ cần nghe thuận tai thì tôi sẽ ngâm nga vài câu.
 
Sau một công đoạn so sánh tỉ mỉ, tôi phát hiện bài dân ca Sơn Tây Ai cũng bảo quê hương em đẹp này, ngoại trừ bản do cô Nhậm Quế Trân hát, còn một số phiên bản khác cũng rất hay. Bài hát có giai điệu hay, lại rất nổi tiếng nên được nhiều người hát lại. Và phiên bản của cô Bành mà Mộ Thừa Hòa bảo tôi hát đích thực là bản có âm bật hơi nghe dễ chịu và nhẹ nhàng nhất.
 
Cũng trong quá trình tìm kiếm ấy, tôi phát hiện rất nhiều nhạc dân ca đều vận dụng âm bật hơi như thế, ví dụ như bài hát mà ta thường hát lúc nhỏ – Phụng Dương Hoa Cổ[2], trong đó có một đoạn thế này:“Tay trái cầm chiêng, tay phải cầm trống, tay cầm chiêng trống để hát hò. Bài hát khác em không biết đâu, em chỉ biết hát Phụng Dương thôi. Hát Phụng Dương a á a á a…., tơ ra ớ ơ… lang tang bay bay, tơ ra ớ ơ… lang tang bay bay…”
 
[2] Hoa Cổ: là một điệu múa dân gian, gồm một nam, một nữ, một người gõ thanh la, một người gõ trống, cùng múa.
 
Sau này, bài hát Phiêu Di của Châu Kiệt Luân cũng được dùng thủ pháp này, khiến cho khắp đường phố đều hát “tơ ra phiêu, tơ ra phiêu”.
 
Một buổi sáng tinh mơ, gió thu xào xạc.
 
Tôi dụi mắt đứng dậy đi đánh răng, vừa lấy kem đánh răng vừa hát theo thói quen: “Ai cũng bảo quê hương em đẹp, tơ ra ớ ơ…”
 
Ban đầu tôi cũng không phát hiện ra điều gì, cho đến khi Bạch Lâm đang đứng rửa mặt ở bên cạnh bất chợt quay sang nhìn tôi, vẻ mặt vô cùng kinh ngạc. “Tiểu Đồng, hát lại xem!”
 
Tôi lại hát: “Tơ ra ớ ơ…” Mặc dù đầu lưỡi còn chưa linh hoạt lắm, nhưng những âm bật ra và rung rung đó thật rất rõ ràng trong buổi sớm mai gió lạnh này.
 
Tôi hét lên, ôm chầm lấy Bạch Lâm: “Tiểu Bạch, mình thành công rồi! Thành công rồi! Cuối cùng cũng không bị khinh bỉ nữa rồi!”
 
Dù rất vui mừng, nhưng tôi cũng hiểu đạo lý: thuyền đi ngược dòng, không tiến ắt lùi, cho nên suốt đường đi tôi vẫn cứ mãi lắc lư cái đầu: “Tơ ra ớ ơ… tơ ra ớ ơ…” Những người đi ngang qua đều nhìn tôi bằng ánh mắt quái lạ.
 
Sau đó, tôi lại làm theo cách mà Mộ Thừa Hòa hướng dẫn, lược bớt “tơ” phía trước đi. Vài ba hôm sau, cuối cùng tôi cũng phát ra được một âm [p] dễ chịu, thậm chí còn có thể bắt chước Mộ Thừa Hòa kéo dài âm đọc nữa.
 
Từ đó, ngày nào tôi cũng ở trong phòng ký túc, luyện tập âm bật hơi.
 
Bây giờ, đến cả Bạch Lâm – người chỉ có thể bật hơi một cách cứng ngắc, cuối cùng không chịu nổi nữa, nói với tôi bằng giọng đầy oán hận: “Nhìn cái mặt đắc ý của cậu kìa, đúng là tiểu nhân!”
 
Tôi ngồi xuống, chống cằm, thở dài: “Haizz… thật là cô đơn như tuyết mà…”
 
Buổi chiều, bốn chúng tôi ôm sách cùng học tiết đọc hiểu.
 
Bài học mới bắt đầu được mười phút, thầy hướng dẫn đã đến gõ cửa, gọi thầy dạy đọc hiểu ra ngoài, lát sau thầy trở về truyền đạt lại một thông tin khiến tất cả mọi người đều phấn khởi: “Hai hôm nay có lãnh đạo đến Học viện Ngoại ngữ chúng ta kiểm tra, nhà trường thông báo các lớp học chiều nay được nghỉ để làm vệ sinh.”
 
Lời thầy vừa dứt, chúng tôi đồng loạt vỗ tay hoan hô. Quả là trời ban tin tốt lành, tự nhiên được nghỉ hai tiết đọc hiểu. Buổi học đọc hiểu của chúng tôi lần nào cũng vậy, đầu tiên thầy bảo chúng tôi xem bài, sau đó mỗi người đứng dậy dịch một đoạn, rồi thầy sẽ sửa. Nhạt nhẽo vô cùng.
 
Bạch Lâm khá kích động, vừa thu dọn sách vở vừa nói: “Các vị lãnh đạo, em yêu các vị lắm!”
 
Thầy dạy đọc hiểu đẩy đẩy gọng kính nói: “Tôi nói…”
 
Thầy vừa mở lời, chúng tôi lập tức im phăng phắc.
 
“Các em thật sự thích lao động vậy sao?”
 
Chúng tôi đều ngượng ngùng mà cười hì hì.
 
Thầy cũng cười: “Các em không phải là thích lao động, mà là không thích học.”
 
Nói trúng tim đen rồi!
 
Tiết học tiếng Nga tối hôm đó vẫn họv như bình thường.
 
Mộ Thừa Hòa còn chưa vào lớp thì đồng hương của Tiểu Bạch cùng những bạn khác đã xắn áo xoa tay, cử động các khớp tay cho linh hoạt, tất cả đều mang dáng vẻ hôm nay nhất định phải thành công với bất cứ câu hỏi nào của Mộ Thừa Hòa.
 
Giờ học bắt đầu, Mộ Thừa Hòa bảo mọi người lật đến trang từ vựng của tiết học trước, sau đó nói: “Em nào đồng ý…”
 
“Em đồng ý!” Tôi giơ thẳng tay.
 
Lão ta chỉ mới nói được nửa câu đã bị tôi bất ngờ cắt ngang.
 
Đồng hương của Tiểu Bạch mang đầy quyết tâm, thấy vậy liền không cam tâm, huých huých tôi một cái: “Bạn à, đúng là phản ứng nhanh đấy, chí ít cũng cho người ta một cơ hội chứ.”
 
Mộ Thừa Hòa hơi nheo mắt, ra hiệu cho tôi đứng lên, hỏi: “Lớp trưởng, tôi còn chưa nói xong mà em đã đồng ý rồi sao?”
 
“Dạ, đồng ý!” Tôi gật đầu rất khẩn thiết.
 
Thì chỉ là đọc từ vựng thôi mà, khó khăn lắm tôi mới đọc được âm bật hơi, đương nhiên là phải biểu diễn trước lớp để rửa mối hận trước đó rồi.
 
“Điều tôi muốn nói là, sau giờ học hôm nay có em nào đồng ý giúp tôi quét dọn văn phòng không, nghe nói ngày mai có thanh tra. Bây giờ thì tốt rồi, thật là cảm ơn em.” Khóe môi lão ta cong lên, nhìn tôi, cười rạng rỡ.
 
“… Không phải đọc từ vựng, mà là tổng vệ sinh ư?” Tôi hỏi lại.
 
“Lần nào cũng gọi các em đọc từ vựng, thật là nhàm chán. Dạy học là phải có sáng tạo, có sáng tạo mới có thể làm cho học sinh cảm thấy hứng thú, hứng thú là động lực tốt nhất để thúc đẩy tinh thần học tập, có đúng không?” Lão ta lại cười.
 
“Dạ đúng, thầy Mộ nói hay lắm!” Đồng hương của Tiểu Bạch vỗ tay đầu tiên.
 
Lập tức, cả phòng học ngập tràn tiếng vỗ tay.
 
Cuối cùng Mộ Thừa Hòa cũng chú ý đến đồng hương của Tiểu Bạch: “Em thắt bím ngồi phía trước lớp trưởng, em đến từ khoa Số học ấy. Đúng rồi, chính là em.”
 
Đồng hương của Tiểu Bạch vì được chú ý đến mà giật mình đứng dậy, nét mặt tràn đầy hạnh phúc. Tuy chỉ là học chui, nhưng mỗi buổi học, ngoài việc ngắm Mộ Thừa Hòa ra, cô ấy cũng không hề lãng phí thời gian, bấy lâu rất nghiêm túc học tập.
 
Nhưng điều khiến tôi thấy lạ là, tại sao Mộ Thừa Hòa lại biết cô ấy học khoa Số học nhỉ?
 
Mộ Thừa Hòa rất thân thiện, nói với cô ấy: “Mời em đọc đoạn đối thoại ở trang 55.”
 
Lòng vòng nửa ngày trời, cái được lão ta cho là “có sáng tạo” chính là gọi một sinh viên học chui của khoa khác không đọc từ vựng mà là đọc đối thoại, và bảo tôi – một đứa rốt cuộc cũng lấy hết dũng khí hy vọng được đọc từ vựng – đi tổng vệ sinh văn phòng cho lão ta…
 
Giây phút này, nếu có ai hỏi tôi, trên đời này có tình cảm nào sâu đậm hơn tình yêu, và lâu dài hơn tình thân, tôi sẽ không do dự mà đáp rằng: chắc chắn là mối hận của tôi đối với Mộ Thừa Hòa.
 
4
 
Văn phòng của Mộ Thừa Hòa là phòng số bốn cuối hành lang tầng bảy.
 
Phòng không lớn, diện tích sử dụng chỉ khoảng mười mét vuông, có ba bàn làm việc và hai máy vi tính, còn có một tủ đựng hồ sơ, bên trong là lý lịch của toàn bộ sinh viên trong học viện. Bên ngoài cửa có treo biển “Ủy viên Đoàn Học viện Ngoại ngữ”.
 
Trong học kỳ này, Trần Đình ngoài việc là giáo viên dạy tiếng Nga cho chúng tôi, còn là phó bí thư Đoàn Học viện Ngoại ngữ. Đừng xem thường nơi này, từ việc nhỏ nhặt như mấy chuyện lặt vặt của sinh viên, cho đến những việc lớn như tiến cử sinh viên xuất sắc vào Đảng đều do bộ phận này giải quyết.
 
Bây giờ Mộ Thừa Hòa đang chiếm giữ gian phòng này.
 
Tôi đứng ngoài cửa phòng, dò xét xung quanh, rồi nói bằng vẻ hằm hằm: “Thưa thầy, thầy muốn em quét chỗ nào?”
 
Mộ Thừa Hòa đặt quyển sách và hồ sơ xuống bàn: “Thật ra cũng không có gì nhiều, em vứt túi rác này đi.”
 
Đơn giản thế thôi ư?
 
Tâm trạng của tôi lập tức nhẹ nhõm hơn, đi tới thùng rác buộc bao ni lông lại, sau đó vui vẻ đem vứt nó đi. Khi tôi trở về, Mộ Thừa Hòa đang ngồi trước máy vi tính, ngón tay nhảy múa cực nhanh. Nhận ra tôi đã trở lại, đôi mắt của lão vẫn không rời khỏi màn hình: “Về rồi à?”
 
“Dạ!” Tôi gật đầu.
 
“Đọc một âm bật hơi tôi nghe xem.” Lão ta vừa gõ bàn phím vừa nói. Đối với nhiệm vụ này, tôi càng vui vẻ nhận lời hơn, rồi rất đắc ý đứng biểu diễn thành quả của mình.
 
Lão ta dừng tay, quay đầu qua nhìn tôi, cười: “Học nhanh đấy chứ.”
 
Tôi quay đầu qua hướng khác, không thèm để ý: “Đó là vì em thông minh.”
 
Lão ta nói: “Đáng được biểu dương.”
 
Tôi bắt đầu ngông nghênh, tự đắc: “Đương nhiên ạ!”
 
“Kỳ thi lần trước, tôi biết em nhất định không phải là một học trò hư, chỉ là nhất thời sai lầm, nên đã không báo lên khoa.” Lão đột nhiên nói.
 
Tôi giật thót tim.
 
Kỳ thi lần trước…
 
Lão vẫn nhớ chuyện đó, hơn nữa còn nhớ tôi, thảo nào luôn đối xử kỳ quái, khó hiểu với tôi.
 
(Mộc Đầu nói: Tiểu Đồng à, thầy Mộ đối với em như vậy là khéo léo dẫn dắt, muốn đưa em về chính đạo, có gì mà kỳ quái khó hiểu…)
 
“Ồ, thì ra thầy chính là giám thị hôm đó ạ?” Tôi cố tình làm ra vẻ kinh ngạc, để tránh lão tưởng tôi cố ý tỏ ra không quen biết, còn lén lút nguyền rủa lão.
 
“Tôi còn tưởng, tôi có hóa thành tro thì em cũng nhận ra chứ!”
 
“Làm gì có ạ!” Tôi chột dạ.
 
Lão nhìn tôi, rất nghiêm túc, một lúc sau mới điềm đạm nói: “Từ nay phải cố gắng học hành chăm chỉ đấy!”
 
Tôi nhìn lại, hai con ngươi nhạt màu của lão toát ra sự trầm tĩnh, trông như một bức tranh sơn thủy.
 
Thật ra, suy cho cùng thì cũng là lỗi của tôi trước.
 
Là một sinh viên trường điểm nổi tiếng, còn là một người có tinh thần cầu tiến như tôi, lại muốn giở trò quay bài trong giờ thi Khái luận Mao. Bị lão bắt được, tuy đúng là có hơi oan nhưng tội chứng rành rành, không thể phản bác. Lão không trình báo lên khoa, mà để mọi việc dừng lại ở đấy, để tôi được tiếp tục học tập với lý lịch trong sạch. Sau khi nhận dạy tiếng Nga, biết tôi phát âm còn có chỗ thiếu sót, liền giám sát khích lệ, lời nói và việc làm cũng đều hết sức mẫu mực. Mà tôi thì lại không biết đền đáp công ơn ấy, còn ôm hận trong lòng.
 
“Sao vậy?” Lão hỏi.
 
“Thưa thầy, em xin lỗi thầy, trước đây em đã không hiểu được tấm lòng của thầy.” Lương tâm tôi bỗng nhiên thức tỉnh, tôi cảm động vô cùng. Tôi ngẩng đầu, mắt lóng lánh lệ, phát hiện lão đã rời khỏi chỗ ngồi tự lúc nào, bước tới trước mặt tôi.
 
“Không sao, em hiểu được tấm lòng của người làm thầy như tôi là được rồi.”
 
“Dạ!” Tôi quyết định làm hòa với lão.
 
“Học trò à!” Lão cúi đầu nhìn tôi, cười dịu dàng, nói: “Thật khó nhưng cuối cùng em cũng đã hiểu được nỗi khổ tâm của giáo viên, vậy bây giờ em hãy lau sạch văn phòng này đi, sau đó lau cửa lớn, cửa sổ, tủ và bàn nữa.” Lão chỉ chỉ bốn phía, sau đó nhỏ nhẹ bổ sung: “Nếu như có thể, tháo rèm cửa sổ xuống, mang về ký túc xá giặt sạch cũng được.”
 
Nói xong, lão trở về bàn, tiếp tục làm việc trên máy vi tính.
 
Tôi ngẩn người, đứng đực ra, nhất thời không kịp tiêu hóa những mệnh lệnh mà lão vừa nói. “Học trò ơi…” Lão lên cao giọng. “Còn không nhanh lên, quá mười giờ ở đây sẽ ngắt điện đấy.”
 
Học trò! Học trò! Lại là học trò!
 
Cả đời này tôi ghét nhất người khác gọi tôi là “học trò”!
 
Trong trường đại học không có phong trào gọi người đẹp, mà thường chỉ gọi: “Học trò, thế này thế kia…”, “Học trò, sao vậy…”, trong những trường hợp bình thường, tôi sẽ nhịn, nhưng nếu gặp phải tên nam sinh nào đó gọi thêm vài tiếng, tôi sẽ phát cáu. Vậy mà tên Mộ Thừa Hòa này lại suốt ngày học trò này học trò kia, nếu không phải nể tình thầy trò, tôi đã sớm cho lão ta một quyền rồi.
 
Ban đầu, bọn Bạch Lâm cũng không hiểu vì sao tôi lại phản cảm với cái cách xưng hô vừa thân thiện vừa trong sáng thế này, cho đến một ngày vô tình đọc ngược tên của tôi, họ mới hiểu ra.
 
Lúc nhỏ khi học tiểu học, có một lần cô giáo nói nhịu, từ đó từ “học trò[3]” đã thành biệt danh của tôi. Hai từ “học trò” ấy từng là nỗi ám ảnh của tôi suốt cả thời tiểu học. Nhưng Mộ Thừa Hòa lại cứ như là cố ý vậy, rắp tâm gợi lại chuyện đau lòng này. Thông thường, lão chỉ gọi tôi bằng ba cách: Học trò! Lớp trưởng! Học trò lớp trưởng!
 
[3] Trong tiếng Hán, từ 同学 tức là bạn học, học trò, được đọc là /tongxue/, và tên của Tiết Đồng 薛桐 đọc là /xuetong/, đọc ngược lại thành /tongxue/, lúc đọc ngược tên của Tiết Đồng và từ “học trò” phát âm giống nhau.
 
Liếc nhìn theo lão ta, tôi chỉ hận là không thể xẻo hai cân thịt từ trên người lão xuống.
 
Nhớ lại những gì lão đã làm, tôi thật muốn hỏi lão: “Thầy ơi, lúc đến trường, thầy đã quên mang theo nhân tính rồi sao?”
 
5
 
Một ngày giữa tháng Mười một, không khí dị thường bao phủ khắp sân trường.
 
Buổi chiều, sau giờ học, giám thị đích thân đến khu ký túc xá của khoa chúng tôi để kiểm tra, nghe nói nhận được thông báo của nhà trường, họ đến xem xem có sinh viên nào vi phạm quy định tàng trữ rượu bia hay không.
 
Bởi vì, tối nay sẽ diễn ra trận bóng đá vòng loại World Cup cuối cùng của đội tuyển Trung Quốc, cho dù là thắng hay thua thì đội tuyển Trung Quốc cũng có khả năng đánh mất cơ hội rất nhỏ là bước vào vòng trong của giải bóng đá này.
 
Bạch Lâm là đứa si mê bóng đá, bởi thế ba bọn tôi cũng tự nhiên bị ảnh hưởng theo, mỗi tuần đều ngồi xem tình hình thi đấu của Giải vô địch bóng đá Đức và Ý.
 
Mỗi phòng ký túc xá nữ sinh đều có gắn một ti vi 21 inch. Ngày cuối tuần đường truyền tín hiệu ti vi được mở liên tục, do đó có thể xem chương trình cho đến khi tắt đèn. Nhưng bình thường, mỗi ngày chỉ có hai quãng thời gian là có tín hiệu, đó là từ 12:00 PM – 1:30 PM và từ 5:00 PM – 7:30 PM, ngoài quãng thời gian này, phòng điều khiển của trường sẽ tự động ngắt tín hiệu.
 
Nhưng tất cả đều có ngoại lệ.
 
Không phải trận đấu mang ý nghĩa to lớn nào cũng được truyền hình trực tiếp vào những giờ mà chúng tôi có thể xem, hoặc là phát vào những lúc không có tín hiệu đường truyền, hoặc là phát đúng giờ tắt đèn, huống chi thời này vi tính vẫn chưa phổ biến đến mức mỗi người trong trường đều có một cái.
 
Vậy thì, đây chính là lúc sinh viên hăm hở biểu tình phản kháng.
 
Thường sẽ là mọi người cùng chạy ra hành lang, đồng thanh la hét vào khu trường tối đen như mực: “Điện đâu! Mau có điện!” Còn không thì là: “Tôi muốn xem đá bóng! Mau mở ti vi!” Thậm chí, còn có người cầm muỗng thìa, hộp đựng cơm, chậu rửa mặt, vừa gõ gõ tạo ra âm thanh cực kỳ ầm ĩ, vừa phát ra những kháng nghị rất có tiết tấu. Chốc lát đã tạo thành một khúc giao hưởng bát đũa đặc biệt.
 
Thông thường, không đến mười phút, yêu cầu chắc chắn sẽ được đáp ứng.
 
Phương pháp này được sinh viên sử dụng trong những ngày trọng đại, và chưa hề thất bại lần nào. Do đó, dù hôm nay là Chủ nhật, nhà trường vẫn thông báo trước tối nay sẽ mở ti vi, sinh viên có thể xem bóng đá trong phòng.
 
Buổi tối, trận bóng đang trong giai đoạn nghỉ giữa giờ.
 
Bình luận viên A nói: “Để cho công bằng, AFC[4] đã sắp xếp cho lượt đấu cuối cùng của các đội yếu hơn tiến hành cùng một lúc. Nhưng thật không ngờ tình cảnh lại như thế này.”
 
[4] AFC: Liên đoàn bóng đá châu Á.
 
Bình luận viên B nói: “Đúng vậy. Theo quy định thi đấu vòng loại của FIFA, xếp hạng của các đội ở khu vực châu Á là phải căn cứ theo điểm tích lũy, sau đó nếu số điểm bằng nhau thì sẽ xét hiệu số bàn thắng thua. Hôm nay, đội Trung Quốc và đội Kuwait chiến thắng đối thủ của mình là điều không cần bàn cãi, quan trọng bây giờ là phải xem hiệu số bàn thắng thua, nếu xét về mặt này thì chúng ta đang ở tình thế không thuận lợi.”
 
Bình luận viên C nói: “Theo thông tin trước khi trận đấu diễn ra, đội tuyển Trung Quốc rất bất lợi.”
 
Bình luận viên A cười bất lực, nói: “Đội Trung Quốc có lẽ sẽ bị loại, trừ phi có kỳ tích xuất hiện.”
 
Bình luận viên C nói: “Giờ đây không thể trách người khác, mà chỉ trách đội Trung Quốc, có lẽ lại khiến cho những người đam mê bóng đá phải chờ thêm bốn năm nữa rồi.”
 
Nói đến đây, ti vi bắt đầu phát quảng cáo, tôi liếc nhìn Bạch Lâm một cái.
 
Cô ấy đã nước mắt lưng tròng.
 
Gần đến phút thứ chín mươi, tình thế càng ngày càng bất lợi.
 
Lúc mười rưỡi, trận đấu vẫn đang diễn ra thì cả ký túc xá bất ngờ chìm vào bóng tối. Sinh viên tức thì huyên náo, thề nếu không cho xem thì nhất định sẽ không bỏ qua!
 
Một người ở nhà đối diện chạy ra hành lang, kêu lên: “Thầy!!! Nếu không cho chúng em xem, em sẽ nhảy lầu đó.” Vẻ mặt đó, khẩu khí đó thật sự đã làm không ít người phải bật cười, nhờ vậy không khí bi thương cũng dịu bớt.
 
Chỉ năm, sáu phút sau, chúng tôi lại được nhìn thấy ánh sáng, liền bật ti vi lên, ai cũng mang tâm trạng nặng nề ngồi trước ti vi, mãi đến khi trận đấu kết thúc.
 
Trung Quốc đã thắng, nhưng vẫn bị loại. Ba bình luận viên đau lòng ngồi phân tích tình trạng của đội tuyển Trung Quốc.
 
Tôi nhìn thấy Bạch Lâm khóc.
 
Thà nói là cô ấy khóc còn hơn là nói cô ấy âm thầm rơi lệ, nước mắt rơi ướt cả gò má, liền lấy tay lau đi, vừa lau khô, lệ lại tuôn xuống. Bạch Lâm là một cô gái vô cùng lạc quan và tích cực, ngày thường cũng lớt pha lớt phớt như tôi vậy, chưa bao giờ thấy chuyện gì có thể khiến cô ấy đau lòng đến rơi lệ trước mặt chúng tôi như thế này. Tôi chỉ là một đứa xem bóng đá vì ham vui, không thể hiểu được tâm trạng hận “sắt không thành thép” của cô ấy. Nhưng lúc này tôi lại bị lây nhiễm sự xúc động của cô ấy, trong lòng cũng dâng tràn nỗi bi thương.
 
Tôi đi tới bên cạnh, ôm lấy Bạch Lâm.
 
“Đừng khóc nữa, Tiểu Bạch.”
 
“Sau này tớ sẽ không xem bóng đá nữa.” Cô ấy thút thít nói.
 
Đèn lại tắt.
 
Nhưng lần này hoàn toàn trái ngược với lần tắt đèn lúc nãy, cả khuôn viên trường vô cùng yên tĩnh, không có lấy một âm thanh. Dường như chỉ trong tích tắc, cả thế giới đều rơi vào tĩnh lặng.
 
Đột nhiên có tiếng “hu…hu…”.
 
Hình như là một nữ sinh nào đó của tòa nhà khác trong ký túc xá chúng tôi đã chạy ra hành lang khóc òa lên, tiếng khóc xuyên qua màn đêm, cao vút.
 
Âm thanh này biến thành một chất xúc tác, khiến cảm xúc của mọi người tuôn trào, phải chăng vì con gái vốn dĩ tình cảm hơn nên trong phút chốc, cả khu ký túc xá nữ đã tràn ngập tiếng khóc.
 
Một nữ sinh ở tầng trên chạy ra hét lên: “Khóc gì chứ! Không có tiền đồ! Không có chí khí! Khóc cho đội bóng đá Trung Quốc ư? Đúng là uổng phí nước mắt!”
 
Nghe thế, lập tức có thêm rất nhiều người ùa ra hùa theo.
 
Bạch Lâm lau nước mũi, phản bác: “Lão nương đây cứ thích khóc đấy, làm gì được nào?”
 
Và rồi tiếng khóc, tiếng cãi vã trộn lẫn vào nhau.
 
Không biết ai đã đầu têu, ném nguyên chai nước suối xuống khu đất trống không có người. “Bịch”, một tiếng nổ cực lớn vang lên.
 
Sau đó lại thêm vài người bắt chước làm theo.
 
Trong lúc các phòng hùa nhau ném chai nước suối để trút giận, bên dưới đột nhiên vang lên một tiếng nổ lớn, át hết toàn bộ tạp âm, khiến trái tim của chúng tôi đập thình thịch. Cả khu ký túc xá nữ lập tức yên lặng, vì bị tiếng động đó làm cho hoảng hồn.
 
“Cái gì vậy?” Tống Kỳ Kỳ còn chưa hoàn hồn, vội hỏi.
 
Có người cầm đèn pin rọi xuống đống nát vụn bên dưới, Triệu Hiểu Đường nhìn theo luồng sáng đó, quan sát một lúc rồi nói: “Là một cái bình đựng đầy nước nóng, còn đang bốc khói, chả trách nổ to như vậy.”
 
Triệu Hiểu Đường vừa dứt lời, lại nghe thấy phòng kế bên vang lên tiếng kêu inh ỏi: “Tiểu Quỳ, cậu tức giận muốn ném bình nước thì ném cái của cậu thôi, hà cớ gì ném cái của tớ!” Người đó vừa nói xong, chúng tôi cười ồ lên, ngay cả Bạch Lâm cũng vừa khóc vừa cười.
 
Dường như việc này kết thúc tại đó.
 
Cả bốn đứa chúng tôi đi tắm rửa rồi leo lên giường nằm ngủ.
 
Bạch Lâm ngủ ở giường đối diện, tôi nghe thấy cô ấy trở mình liên tục, hình như không ngủ được. Một lát sau, trên tường hắt ra chút ánh sáng le lói, tôi quay qua nhìn.
 
Cô ấy đang cầm đèn pin, nằm chống tay trên gối viết nhật ký. Bóng người thanh mảnh phản chiếu trên màn, cả cử động nhấc bút viết chữ cũng hiện lên rõ nét, hình ảnh ấy mang một niềm thương cảm không nói nên lời.
 
Tôi có lòng tự hào dân tộc, cũng có lòng nhiệt tình đối với chiến thắng, nhưng sau khi trải qua tất cả cung bậc cảm xúc, điều còn lưu lại trong tôi chỉ là một chút tình cảm bị cảm hóa. Tôi không hiểu lý do vì sao những người đam mê bóng đá như Bạch Lâm lại vì một kết quả và một chiến thắng không hề liên quan đến cuộc sống của mình mà đau lòng đến thế.
 
6
 
Tôi đang mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi thì đột nhiên bị tiếng đóng cửa làm cho tỉnh giấc.
 
Tôi lập tức ngồi dậy, phát hiện giường của Bạch Lâm trống không, liền vội vàng thay quần áo, đi giày, chạy theo cô ấy.
 
Đi xuống tầng, tôi thấy thấp thoáng bóng Bạch Lâm đang đi về phía bức tường thấp ở đằng sau khu ký túc. Tôi muốn gọi thật to, nhưng lại sợ bị phát hiện, nên cố hạ thấp giọng gọi: “Tiểu Bạch!” Bạch Lâm vẫn không nghe thấy, chỉ cắm đầu đi đến chân tường, chuẩn bị trèo ra.
 
Cô ấy cao hơn tôi, trèo qua tường cũng dễ dàng hơn tôi nhiều. Nếu như cô ấy trèo qua rồi, còn lại một mình tôi thì chắc chắn tôi không thể nào leo qua được. Thế là tôi tăng tốc, chạy tới, túm gót chân cô ấy lại khi cô ấy đang cố gắng trèo qua tường.
 
Bạch Lâm thoáng giật mình, sau khi nhìn thấy tôi, cô ấy mới thở phào: “Tiểu Đồng, cậu làm mình hết hồn.”
 
Tôi tức điên lên: “Để bắt được là bị phạt đó!”
 
Cô ấy đã ngồi trên bức tường, một chân bị tôi kéo lại, ở trên cao nhìn tôi nói: “Mình không ngủ được, muốn ra ngoài hít thở một chút.”
 
“Khuya như vậy rồi, một mình cậu sẽ rất nguy hiểm.”
 
“Không sao đâu, lúc học phổ thông mình cũng thường xuyên đi thuê truyện khuya như thế này.”
 
”Không được!” Tôi kiên quyết.
 
“Vậy cậu nói phải làm sao bây giờ?” Bạch Lâm đầu hàng.
 
“Vậy…” Tôi cân nhắc. “Mình đi với cậu.”
 
Sau đó, cô ấy ì ạch kéo tôi leo ra ngoài, rồi đường hoàng đi ra khỏi cổng lớn của khu ký túc.
 
Tôi hỏi: “Cậu định đi đâu?”
 
Bạch Lâm nhún vai: “Đi dạo thôi.”
 
Tuy là nói thế, nhưng ở chỗ khỉ ho cò gáy này, thật sự chẳng có chỗ nào để đi dạo. Rạp chiếu phim mà chúng tôi thường đến xem cũng đóng cửa rồi.
 
Sau khi lượn một vòng, chúng tôi quyết định đi hát karaoke.
 
Phía cửa Nam ở khu Tây có vài quán karaoke, chất lượng bình thường, tính phí theo giờ, và mức phí đó rất phù hợp với túi tiền sinh viên. Hơn nữa, nếu bao cả phòng sau mười giờ tối, chi phí sẽ rẻ hơn. Vì vậy, đến cuối tuần hay ngày lễ, bốn chúng tôi thường ưu tiên cho tiết mục karaoke thâu đêm.
 
Mỗi lần nhắc đến chuyện này, những bạn nữ khác trong lớp chúng tôi đều lắc đầu cảm thán: “Người trong phòng 407 quả nhiên toàn là bá chủ micro.”
 
Vì thế, khi Bạch Lâm quyết định bao phòng, tôi lập tức hối hận vì không gọi luôn Tống Kỳ Kỳ và Triệu Hiểu Đường đi cùng.
 
Hai chúng tôi gọi bia, vừa uống vừa hát. Bạch Lâm thay đổi hẳn phong cách thục nữ mà ngày thường cô ấy cố gắng tạo ra, hát từ Tinh trung báo quốc cho đến Mượn ông trời thêm năm trăm năm. Khi cô ấy hát đến câu cuối cùng: Tôi thật sự muốn sống thêm năm trăm năm, tôi cười khì khì, gõ đầu cô ấy, nói: “Tiểu Bạch, suy nghĩ này của cậu vô cùng đúng đắn. Cậu mà không sống thêm năm trăm năm, chắc chắn sẽ không thể nhìn thấy ngày bóng đá nước nhà vươn lên.”
 
Sau khi chia đôi một tá bia, Bạch Lâm dần dần không chống đỡ được nữa, ngã ra sofa ngủ gật. Tôi là người không quen ngủ chỗ lạ, huống chi lúc nãy toàn là cô ấy hát, tôi còn chưa hét đã, nên cầm micro lên biểu diễn. Hát hết bài của Vương Phi, SHE, rồi sau đó là của Lương Tịnh Như, trong lúc tôi đang hưng phấn gào lên: “Yêu là cần phải có dũng khí, để tin rằng có thể đến với nhau…” thì có vài người đẩy cửa bước vào, nói: “Cô bé, công an kiểm tra chứng minh nhân dân.”
 
Ngay từ nhỏ mẹ đã dạy tôi, không thể lúc nào cũng mang chứng minh nhân dân bên người, phải cất giữ trong ngăn tủ an toàn nhất, chí ít cũng phải đặt chung với hộ khẩu ở đáy ngăn tủ cuối cùng, giống như thể nếu mất chứng minh thư thì sẽ biến thành ở chui, bị khai trừ khỏi quốc tịch Trung Quốc vậy. Do đó, là một sinh viên đương đại, thói quen của tôi là không bao giờ mang chứng minh nhân dân bên mình.
 
Kết quả không cần suy nghĩ cũng biết rồi đấy.
 
Chú công an đó ngồi xuống trước mặt tôi, nhìn tôi, rồi lại nhìn Bạch Lâm say bia nằm kế bên, không biết là đang suy nghĩ điều gì.
 
“Quán karaoke này kinh doanh phi pháp, các cháu không biết sao?”
 
Tôi muốn khóc mà không có nước mắt: “Chú công an, lúc trước tụi cháu đã từng tới đây nên không hề nghi ngờ. Hơn nữa, chẳng lẽ trước khi vào đây, cháu bắt ông chủ phải lấy giấy phép kinh doanh cho cháu kiểm tra sao?”
 
“Vậy hai cháu có biết phòng bên cạnh có người đang hút thuốc cấm không?”
 
Hút thuốc cấm?
 
Câu nói này thật sự dọa được tôi rồi.
 
Tôi run cầm cập, vội vàng xua tay nói: “Cháu không biết, chúng cháu không có…” Sau đó, tôi liền chỉ sang Bạch Lâm: “Bạn ấy chỉ là bị say bia thôi, không liên quan gì đến thuốc. Cháu nói thật, tụi cháu là sinh viên Đại học A.”
 
“Sinh viên?” Chú công an nhìn tôi.
 
Lần này, tôi biết mình thảm rồi, nhất thời lỡ lời rồi.
 
“Khuya như thế này rồi mà sinh viên còn lêu lổng ở ngoài đường sao?”
 
Một người mặc quân phục đứng bên cạnh lắc đầu: “Sinh viên bây giờ đúng là càng ngày càng không thể tưởng tượng nổi.”
 
Hai người thương lượng một lúc, cuối cùng đưa ra kết luận: “Vậy hãy gọi giáo viên đến đây đón hai cháu về.”
 
Tôi hoảng lên, vội nhận lỗi. Nếu để trường biết là gay to, trừ điểm không nói làm gì, lỡ như để mẹ tôi biết được, không chừng sẽ đánh gãy chân tôi mất.
 
Nhưng tôi khẩn thiết năn nỉ rất lâu, hai chú cảnh sát vẫn không hề dao động.
 
Hiện giờ Bạch Lâm đang ngủ như heo chết vậy, không trông cậy được gì, tất cả trách nhiệm đổ dồn lên vai tôi. Tôi ngồi đó, vừa giả vờ mở danh bạ tìm số điện thoại của giáo viên, vừa cố gắng vò đầu nghĩ cách.
 
Chính lúc này, trong danh bạ chữ M của tôi hiện ra tên của Mộ Thừa Hòa.
 
Số điện thoại này là do lão ta cưỡng chế lưu vào máy sau khi bắt gặp tôi giả danh Triệu Hiểu Đường gặp gỡ bạn trên mạng lần trước.
 
Một tia sáng xẹt qua trong đầu, tôi nảy ra một ý.
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 15      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
105575
Hái Sao
Tác giả: Lâm Địch Nhi
view: 189417
Nd: HE.
Không thể thiếu em
Tác giả: Nhân Hải Trung
view: 431364
Nd: HE.
Cấp lại, ok?
Tác giả: Tiểu Hài Tử Ngươi Tới Đây
view: 276349
Nd: HE.
Có Duyên Nhất Định Sẽ Có Phận
Tác giả: Tào Đình
view: 164182
Nd: SE.
Thất Nương
Tác giả: Nhất mộng bạch đầu
view: 287370
Yêu em từ cái nhìn đầu tiên
Tác giả: Cố mạn
view: 680727
Nd: Sủng. HE.
Rất Nhớ, Rất Nhớ Anh
Tác giả: Mạc Phi Bảo Bảo
view: 526433
Nd: Sủng. HE.
Nhật ký chia tay
Tác giả: Lâu Vũ Tình
view: 191992
Nd: HE.
Tôi Muốn Chàng Nam Sủng Này (18+)
Tác giả: Chu Khinh
view: 623047
Nd: Sủng. HE.
Ma Tôn
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 234737
Nd: HE.
Ánh Trăng Nói Đã Lãng Quên
Tác giả: Độc Mộc Châu
view: 219184
Nd: SE.
Tình đầu khó phai
Tác giả: Lục Xu
view: 408910
Nd: Ngược. HE.
Trừ Em Ra Còn Có Ai
Tác giả: Lâu Vũ Tình
view: 383469
Nd: HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14142106
Hiền Thê Khó Làm   view 3731072
Em Dám Quên Tôi   view 3687091
Thứ nữ sủng phi   view 3626115
Không xứng   view 3614064
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc