Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Trong bãi đỗ xe, một chiếc Lamborghini uy phong đứng bên cạnh các xe khác, Mẫn Nhu cau mày, đi theo sau lưng Lục Thiếu Phàm, nhìn anh mở khóa xe, bước chân ưu nhã đi tới bên cạnh xe.

 
Chỉ thấy anh cúi người, cánh tay dài duỗi một cái, mở ra cửa xe chỗ ngồi cạnh tài xế, giống như thân sĩ châu Âu, tác phong nhanh nhẹn  đợi cô ngồi vào ghế.
 
Mẫn Nhu mắt liếc Lục Thiếu Phàm tuấn mạo thanh nhã thoát trần, đôi mắt thâm thúy như thấu triệt mọi thứ,  trong con ngươi không nhìn thấy bất kỳ gì khác thường, nhưng vẫn là đứng nguyên tại chỗ, không đi về phía trước.
 
Cô không biết mình tại sao lại tin tưởng người đàn ông chỉ mới gặp vài lần như vậy, nếu không có Mẫn Tiệp giới thiệu, bọn họ thậm chí chỉ có thể nói là người xa lạ, coi như gặp nhau cũng không quen biết, có điều, lúc anh mang cô rời khỏi, cô giống như là bị trúng độc, chẳng hỏi han gì, liền theo anh vào lối đi của VIP.
 
Lục Thiếu Phàm vẫn duy trì động tác mở cửa, khuôn mặt thanh nhã bất phàm không hề mất kiên nhẫn, ngược lại , giống như là xem thấu Mẫn Nhu nhỏ bé, khóe miệng chợt cong lên.
 
“Tôi không phải là muốn giúp cô, có điều những phóng viên gây phiền toái không ngừng không chỉ một mình cô.”
 
Mẫn Nhu kinh ngạc nhìn Lục Thiếu Phàm, trên mặt của anh ta có một chút bất đắc dĩ,  Mẫn Nhu bừng tỉnh hiểu ra, nhớ lại ngày đó ở bên trong xe thấy tờ báo, không khỏi một hồi ngượng ngùng, cũng không phân vân nữa, mấy bước tiến lên, vào xe thể thao.
 
Xe thể thao lái ra khỏi bãi đỗ xe ngầm, không làm cho mọi người kinh ngạc, nơi này là nơi người giàu hay tụ tập, xe Lamborghini ở trong mắt bọn họ cũng không xa lạ gì, huống chi, bọn họ biết, hôm nay, Mẫn Nhu không có lái xe, mà xe Âu Nhiễm Phong lại là Ferrari.
 
Xe thể thao tăng tốc độ trên đường lớn, mà bên trong xe, cũng là không khí trầm mặc làm người ta hít thở không thông.
 
Mẫn Nhu không biết nên nói những gì, khóe mắt thỉnh thoảng hướng về Lục Thiếu Phàm, đôi môi anh mím chặt, ánh mắt nhìn phía trước, bình tĩnh như vị thần cao quý, khuôn mặt hoàn mỹ lại nhã nhặn, không giống những công tử phú quý xa hoa luôn cố tỏ ra mình có mị lực.
 
Một người đàn ông như vậy, không thể so với Kỷ Mạch Hằng kém, thậm chí, lại càng thêm xuất sắc, có điều, Mẫn Tiệp lại lựa chọn Kỷ Mạch Hằng, lựa chọn đối với cô chỉ là tổn thương, mà không phải thành toàn.
 
Không muốn lại nhớ đến Kỷ Mạch Hằng, mỗi lần hồi tưởng, sẽ chỉ cứa vào vết thương chưa khép lại thêm một dao, để cho cô đã đau lại càng thêm đau.
 
Đột nhiên, đối với Lục Thiếu Phàm, Mẫn Nhu có một loại đồng cảm, Mẫn Tiệp đối với anh ta phản bội chẳng lẽ anh lại không biết? Nếu anh ta biết, sao lại chẳng có phản ứng gì cả?
 
Chẳng những không tức giận trả thù, mà còn lặng lẽ thành toàn?
 
“Làm gì nhìn tôi như vậy?”
 
Lục Thiếu Phàm không có quay đầu qua, mắt nhìn thẳng nhìn về phía trước, nhưng lại đột nhiên mở miệng hỏi.
 
Mẫn Nhu vẫn bị suy nghĩ lung tung của mình chiếm cứ lấy suy nghĩ, đợi cô phản ứng kịp liền trở nên quẫn bách, sắc mặt thẹn thùng  vội ho một tiếng, đưa mắt không được tự nhiên nhìn về phía ngoài cửa sổ.
 
“Không có gì, ngắm phong cảnh một chút mà thôi.”
 
Lục Thiếu Phàm không nói thêm gì, nhưng sau khi nghe Mẫn Nhu không tự nhiên trả lời, khẽ mỉm cười, trên mặt lúc đầu trong trẻo lạnh lùng sau đó lại trở nên vui vẻ.
 
Sau một hồi trầm mặc, Mẫn Nhu đột nhiên mở miệng: “Tôi đã thấy Mẫn Tiệp.”
 
“Ừ.”
 
Lục Thiếu Phàm chẳng qua là nhàn nhạt đáp một tiếng, không dùng từ ngữ dư thừa nào để biểu đạt tâm tình trong giờ phút này của anh.
 
Mẫn Nhu không hiểu nhìn về phía Lục Thiếu Phàm, không nhịn được lại một lần nói, còn đọc nhấn rõ từng chữ từng chữ mà nói: “Tôi nói, tôi đã thấy Mẫn Tiệp.”
 
Anh ta như cũ vẫn tỏ ra kiểu như việc không liên quan đến mình, lần này, ngay cả một tiếng cũng lười phải ứng, trực tiếp lựa chọn trầm mặc.
 
Mẫn Nhu nhìn chằm chằm Lục Thiếu Phàm khác người, khó có thể tin, “Anh chẳng lẽ không quan tâm vị hôn thê của mình sao?”
 
Ánh mắt của anh ta hơi đổi, mở to mắt nhìn chằm chằm Mẫn Nhu, khóe miệng khẽ giương lên, dùng để nói rõ tâm tình của anh.
 
“Tôi cũng thấy cô ấy.”
 
Ước chừng 15 phút sau, Lục Thiếu Phàm mới cho cô một đáp án.
 
Anh ta nói anh ta cũng thấy Mẫn Tiệp rồi, thấy được, điều này ám chỉ cái gì, không cần cô nói rõ, trong lòng cũng hiểu tận tường.
 
Sau mấy phút lúng túng, Mẫn Nhu còn tò mò hỏi: “Anh không tức giận? Khi anh chứng kiến cảnh người con gái của mình nằm trong lòng người đàn ông khác?” Có điều, nữa câu nói sau này bị cô đem giấu ở trong bụng.
 
Lục Thiếu Phàm gõ ngón tay thon dài trên tay lái, đến đèn đỏ thì dừng xe lại, quay mặt sang, nhìn vào Mẫn Nhu vẻ mặt đồng cảm, bộ dạng phục tùng, cười một tiếng, còn duy trì với anh một khí chất ưu nhã cùng cao quý.
 
“Tại sao tôi phải tức giận?”
 
“Cô ấy là vị hôn thê của anh, ở chung với người đàn ông khác, anh không để tâm sao?”
 
Nghe giọng nói Lục Thiếu Phàm bình tĩnh trầm lắng, lửa giận của Mẫn Nhu dấy lên, chỉ vì hắn không tức giận lại khiến cho cô trở nên bực mình, lời nói cũng trở nên mạnh mẽ.
 
“Cô cũng nói, cô ấy chỉ là vị hôn thê của tôi, cũng chưa phải vợ, cô ấy có quyền quen biết bạn bè, đây là chuyện tôi không thể can thiệp.”
 
“Anh!” Mẫn Nhu chưa từng gặp qua người đàn ông nào mặt dày như vậy, nghe được vị hôn thê cùng với người khác, chẳng những không tức giận, còn giúp họ giải vây, thật là ngoại tộc, tuyệt đối ngoại tộc!
 
Nhìn Mẫn Nhu giận đến phình hai gò má, có lẽ cô thẹn quá trở nên giận dữ, Lục Thiếu Phàm lại trở nên buồn cười mặc cho Mẫn Nhu hướng về phía anh nổi giận đùng đùng. Đèn đỏ đổi đèn xanh, khi xe thể thao lần nữa khởi động thì Mẫn Nhu bất mãn hô: “Tôi muốn xuống xe!”
 
Hai hàng lông mày Lục Thiếu Phàm nhíu lại, trở nên bất đắc dĩ, nhìn Mẫn Nhu mặt đã trở nên đen xì, không nói thêm lời, như ý cô mong muốn, đem xe dừng lại ở ven đường.
 
“Phanh!”
 
Cô quật cường đạp cửa mà ra khỏi, đằng sau kính chiếu hậu anh vẫn nhìn, trên khuôn mặt tuấn tú chợt khẽ dâng lên nụ cười, cũng chỉ là mấy giây, anh liền thu lại nụ cười, khôi phục lại bộ dáng chàng trai ưu nhã ung dung, đạp cần ga, nghênh ngang rời khỏi.
 
Mẫn Nhu đi vài bước, nghe được sau lưng vang lên âm thanh to tường, quay đầu nhìn lại, quả nhiên, Lục Thiếu Phàm lái xe đi.
 
Đứng ở ven đường, nhìn dòng xe chạy tới chạy lui, Mẫn Nhu trở nên trầm mặc, cô căm giận trừng mắt nhìn về hướng xe thể thao của Lục Thiếu Phàm biến mất.
 
Anh ta nhất định biết nơi này khó bắt xe, nhất định biết!
 
Nữa giờ sau khi đứng yên tại chỗ, Mẫn Nhu có thể vạn phần khẳng định, người đàn ông bề ngoài nho nhã đó thực chất là “Mặt người dạ thú” !
 
Khom lưng rũ bắp chân đau nhức, ánh nắng mặt trời gay gắt làm mồ hôi trên người cô không ngừng đổ, cô đối với Lục Thiếu Phàm càng trở nên oán giận, anh ta với cô tội lỗi ngày càng chồng chất!
 
“Hello, Chân Ny, cậu tới đón mình về đi, mình không bắt được xe.” Mẫn Nhu cuối cùng vẫn là quyết định thoát khỏi cảnh đứng đợi bơ vơ như vậy, “Ách, nơi này là. . . . . .”
 
Mẫn Nhu nhìn xung quanh, cũng là không nhìn dấu hiệu nào chỉ địa điểm cả, trước mắt lại chợt lên tròng mắt đen trầm tĩnh mà tỏ ra hài hước, nhất thời sau gáy nóng lên, cũng không khống chế, tức giận mở to miệng hét: “Lục Thiếu Phàm anh là tên khốn kiếp!”
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 231      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
83430
Câu Chuyện Mà Anh Không Biết
Tác giả: Lục Xu
view: 472358
Nd: HE.
Xin lỗi ! Em chỉ là con đĩ
Tác giả: Tào Đình
view: 575255
Nd: SE.
Em Là Định Mệnh Đời Anh
Tác giả: Hàm Hàm
view: 598224
Nd: HE.
Vẫn mơ về em
Tác giả: Hồng Cửu
view: 436102
Tùy Tiện Phóng Hỏa
Tác giả: Mạc Phi Bảo Bảo
view: 440634
Nd: HE.
Nguyêt Quang
Tác giả: Hắc Khiết Minh
view: 277070
Nd: HE.
Khó có được tình yêu trọn vẹn
Tác giả: Sư Tiểu Trát
view: 6498373
Nd: Sủng. HE.
Bầy Hạc
Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
view: 330012
Nd: HE.
Bác sĩ, Nhất Thế cần gì?
Tác giả: Cẩm Trúc
view: 362869
Nd: HE.
Hôn nhân thất bại
Tác giả: Tát Không Không
view: 417356
Nd: HE.
Cốt cách mỹ nhân
Tác giả: Mạc Phi Bảo Bảo
view: 1477432
Nd: Sủng. HE.
Đáng tiếc không phải anh
Tác giả: Diệp Tử
view: 330630
Hạnh phúc Không bắn, không trúng bia!
Tác giả: Mộc Thanh Vũ
view: 475036
Nd: Sủng. HE.
Chỉ dụ anh cắn câu
Tác giả: Nữ Vương Không Ở Nhà
view: 518193
Nd: Ngược. HE.
Hái sao 2
Tác giả: Lâm Địch Nhi
view: 311575
Nd: HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 15032953
Hiền Thê Khó Làm   view 6967538
Em Dám Quên Tôi   view 6946011
Không xứng   view 6905738
Thứ nữ sủng phi   view 6810051
Ân nhân quá vô lại   view 6665130
Mưa ở phía tây   view 6588395
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc