Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Tuyệt sắc yêu phi

Tác giả : Quân Tử Nhan   
Chương 64 : Ngươi Gả Ta Cưới
<< Trước    / 209      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Bên trong Ẩn Kiều Các , Phí Kiều Kiều ôm chặt chăn gấm , áo vén cao tới mông , lộ ra một góc quần lót , đang ngủ say .

 Đột nhiên một cái bóng đen theo cửa sổ nhảy vào , liền thấy một màn diễm hương mê người này , nhịn không được nuốt từng ngụm nước miếng , vừa đi vừa cởi y phục , vừa tời giường của Phí Kiều Kiều liều lột cái quần lót ra , nhấc hai chân của nàng lên , không có bất kỳ tiếng động nào bắt đầu chuyển động .
 
” A … ”
 
Trong lúc mơ ngủ Phí Kiều Kiều phát ra tiếng kêu thảm thiết , hoảng sợ mở to mắt , vừa định dãy dụa liền nghe thấy thanh âm lạnh như băng ra lệnh :
 
” Nâng lên một chút , tiểu tạo hoá ! ”
 
” Nhị … Nhị điện hạ ! ”
 
Phí Kiều Kiều cả kinh kêu một tiếng , đau đến khuôn mặt trắng bệch , chảy mổ hôi ròng ròng , khoan tim đau đớn làm nàng không ngừng run lên , nhưng người này là ma quỷ , nàng không dám không nghe , cắn môi nâng mông cao lên một chút thuận tiện cho hắn cắm sâu xuống , nước mắt “ xôn xao ”  chảy ra .
 
” Ha ha .. tiểu tạo hoá , ngươi khó chịu sao ?
 
Ưm , thật chặt , kêu đi , rên rỉ đi , bản điện hạ thích nhất nghe ngươi phóng đãng mà rên rỉ , nhanh lên ! ”
 
Huyền Dạ hưng phấn , trong đầu hiện ra thân ảnh xinh đẹp , cảm giác như người sủng ái dưới thân hắn vừa vặn là cái người gọi là Vân Hiểu kia , động tác càng kịch liệt .
 
” Ân … ưm … a ! ”
 
Gắt gao nắm chặt đệm lót , Phí Kiều Kiều bắt đầu nỉ non rên rỉ , mang theo âm rung yêu kiều khiến Huyền Dạ càng thêm hưng phấn , chất lỏng màu đỏ rỉ ra , trong phòng nhất thời tràn ngập mùi hoan ái .
 
Thật lâu sau , một tiếng gầm nhẹ , Huyền Dạ thoả mãn rời đi , đem Phí Kiều Kiều ném lên giường , nằm lên chăn gấm hài lòng nói :
 
” Tiểu tạo hoá , biểu hiện của ngươi rất khá , bản điện hạ phi thường hài lòng , tháng này liền đưa trước giải dược cho ngươi ! ”
 
Nói xong liền từ trong ngực lấy ra một viên dược ném cho Phí Kiều Kiều .
 
” Kiều Kiều … Kiều Kiều cám ơn Nhị điện hạ !
 
Điện hạ đột nhiên tới , không thèm nói trước với ta một tiếng , làm ta không kịp chuẩn bị nha ! ”
 
Gương mặt trắng bệch , Phí Kiều Kiều cầm đan dược phóng tới bên gối , tươi cười nũng nịu nói .
 
” Thế nào ? Hàng tung của bản điện hạ phải bẩm báo với ngươi ? ”
 
Huyền Dạ mặt trầm xuống không vui vấn
 
” Không … không có , ta làm sao dám hỏi chuyện của điện hạ , thực xin lỗi , là ta quá phận , chờ sáng sớm mai , điện hạ rời giường , ta liền vì người mà dẫn đến một vị tuyệt đại mỹ nhân , chắc chắn điện hạ sẽ thích . ”
 
Phí Kiều Kiều đau đớn kéo thân mình đến phủ phục trên người Huyền Dạ nũng nịu nói .
 
” Tuyệt đại mỹ nhân ? hắc hắc …
 
Bản điện hạ đã gặp được rồi , quả nhiên la tuyệt đại mỹ nhân , không gì sánh kịp !
 
Được được được , tiểu tạo hoá , bản điện hạ rất hài lòng , nhưng vừa rồi bản điện hạ mới thưởng cho ngươi , thế nào , con chưa đủ ?
 
Lại đây lại đây , hiện tại bản điện hạ phi thường cao hứng , liền sủng hạnh ngươi thêm một lần . ”
 
Nói xong Huyền Dạ liền kéo cái chăn ra , một tay đem nàng ấn dưới thân , tiếp tục vận động .
 
Chịu đựng hết mọi đau nhức , Phí Kiều Kiều nằm dưới thân thể Huyền Dạ mà rên rỉ , quyến rũ lấy lòng , loại khổ hạnh này , làm cho nàng càng quyết tâm phải có được Tư Đồ Viễn , chỉ cần Tư Đồ Viễn yêu nàng , liền có thể vì nàng lấy giải dược , bảo vệ nàng , thoát khỏi sự khống chế của ác ma này .
 
Sáng hôm sau vẫn như ngày thường , Vân Hiểu Nguyệt  rời giường đến ăn sáng rồi đi châm cứu cho Tư thẩm , hôm nay đã là ngày thứ năm , hàn khí trong cơ thể Tư thẩm đã quét sạch hơn phân nửa , chỉ cần vài lần thi châm phồi hợp cùng thuốc tắm liền khỏi hẳn .
 
Cùng Tư Đồ Viễn đi đến phòng Tư thẩm , Vân Hiểu Nguyệt  kinh ngạc phát hiện Huyền Dạ đang ngồi bên bàn tròn , bên cạnh còn có Tư quản gia cùng với hai gã hắc y nhân thân hình vạm vỡ , xem ra bọn hắn là cao thủ .
 
” Vân Hiểu , ngươi tới rồi !
 
Bản điện hạ nghe nói y thuật của ngươi rất cao minh , loại bệnh nan y này cũng có thể chữa trị , quả thật là thần y , cho nên bản thân liền đến đây quan sát , không biết ý ngươi thế nào ? ”
 
Vừa nói vừa đi đến phía trước muốn giữ chặt tay Vân Hiểu Nguyệt  .
 
Nhẹ nhàng đề khí lùi qua một bên Vân Hiểu Nguyệt  cười nhẹ :
 
” Điện hạ quá khen , năng lực của ta còn non yếu lắm , Tư thẩm , liền bắt đầu thôi ! ”
 
” Được được được , liền để bản điện hạ hảo hảo học một chút ! ”
 
Vân Hiểu Nguyệt  né tránh khiến Huyền Dạ càng thêm hứng trí hơn , khoát tay tìm cho mình một vị trí .
 
Vân Hiểu Nguyệt  không thèm để ý tới hắn liền thi châm , hoá giải hàn khí , sau khi thủ châm , chỉnh vài cái , tiêu sái tự nhiên , nhìn Huyền Dạ trong mắt sáng quắc một bên , trong lòng yêu thích càng sâu .
 
Một nén nhang sau Vân Hiểu Nguyệt  cất ngân châm , mìm cười nói với Tư thẩm
 
” Ngày mai bắt đầu rút ngắn thời gian thi châm , vì hàn khí trong cơ thể không còn nhiều , sẽ rất nhanh khỏi thôi ! ”
 
” Lão nhân ta thực không biết nên cảm tạ Vân đại phu thế nào cho tốt ! ”
 
Tư thẩm cảm kích nói .
 
” Không có gì , chỉ là một cái phất tay ! Tư thẩm , tại hạ cáo từ ! ”
 
Khe vuốt cằm , Vân Hiểu Nguyệt  liền bước đi ra ngoài , về phần Huyền Dạ đang ngồi bên cạnh nàng liền lựa chọn bỏ qua .
 
” Ấy , Vân đại phu , bản điện hạ cũng cảm thấy trong người không khoẻ , không biêt Vân đại phu có thể chữa trị một chút cho ta hay không ? ”
 
Huyền Dạ vội vàng đuổi theo cười hì hì nói .
 
” Người ? ”
 
Vân Hiểu Nguyệt  đứng thẳng người híp mắt nói
 
“ Ngươi cũng muốn ta xem bệnh ? ” .
 
” Đúng vậy , Vân đại phu , liền giúp bản điện hạ xem mạch đi ! ”
 
Đưa ra cổ tay , Huyền Dạ mê mẩn nở nụ cười .
 
” Không cần bắt mạch , bệnh của điện hạ chỉ cần nhìn cũng có thể nhận ra ! ”
 
Thu lại nụ cười Vân Hiểu Nguyệt  tay vắt chéo sau lưng , vòng một vòng quanh hắn làm như thật :
 
” Đúng a , điện hạ , nhìn người ấn đường xanh xao , sắc mặt trắng bệch , chân cằng phù phiếm , vừa nhìn liền thấy là miệt mài quá độ , chỉ cần điện hạ nghỉ ngơi một thời gian , không gần nữ sắc , liền có thể bình phục ! ”
 
” Ngươi … ”
 
Huyền Dạ vừa nghe liền biến sắc , lập tức lại hiên lên môi cười .
 
” Vân đại phụ thật sự là thần y , không cần bắt mạch cũng biết , đúng vây , bản điện hạ gần đây thực sự là cảm thấy tâm hao khí tổn , liền nghe theo đề nghị của Vân đại phu !
 
Vân đại phu , bản điện hạ còn muốn mời ngươi đến phủ giúp ta chữa trị cho một vài vị ái thiếp , không biết có được hay không ?
 
Bản điện hạ liền lấy đạo đối đãi khách quý với người , như thế nào ? ”
 
Đến phủ của ngươi ?
 
Đây còn không phải là bánh bao thịt đánh chó , có đi không có về ?
 
Cắt , ta có ngu như vậy sao ?
 
Vân Hiểu Nguyệt  lạnh lùng nhìn Huyền Dạ lắc đầu trả lời :
 
” Không đi , bản công tử ta xem bệnh luôn tuỳ hứng , không muốn đi , điện hạ , tại hạ còn có việc , không tiện bồi người , cáo từ ! ”
 
Lạnh như băng Vân Hiểu Nguyệt  cự tuyệt Huyền Dạ mang theo Tư Đồ Viễn , tuyệt trần mà đi .
 
” Điện hạ ,tên tiểu tư kia không biết tốt xấu,có cần thuộc hạ đi giáo huấn hắn một chút ? ”
 
Một thị vệ mắt sát khí tiến đến hỏi .
 
” Không cần , thật là một tiểu mỹ nhân thú vị , bản điện hạ cũng đã lâu không gặp chuyện thú vị như vậy , có ý tứ , ta liền bồi hắn chơi đùa , chờ chơi chán , bắt hắn hồi phủ không muộn !
 
Theo ta , bản điện hạ muốn quấn lấy hắn , hắc hắc … ”
 
Cười dâm đãng vài tiếng , Huyền Dạ liền đuổi theo .
 
Vân Hiểu Nguyệt biết Huyền Dạ đang đuổi theo ở phía sau , đối với việc hắn quấy rầy nàng cùng Tư Đồ Viễn một chỗ rất bất mãn , càng không đồng ý cho hắn bước vào Trúc Hiên , làm ô nhiễm không khí .
 
Bất quá , nói như thế nào hắn cũng là hoàng tử , căn cứ theo nguyên tắc “ có thể không cần đối tốt nhưng cũng không cần đắc tội , cho dù muốn đắc tội cũng là thần không biết quỷ không hay ” .
 
Vân Hiểu Nguyệt  cố ý thả chậm bước chân , mang hắn đến bên hồ nhỏ , sau liền từ trong nhẫn lấy ra mê dược vô sắc vô vị , đợi cho Huyền Dạ đến gần phía sau rồi nương theo gió mà lấy ra một ít , liền quay đầu mỉm cười hỏi :
 
” Điện hạ tìm ta có việc gì sao ?”
 
” Ha ha , không có gì , chỉ là muốn cùng Vân đại phu nói chuyện , nói chuyên phiếm , phong cảnh nơi đây rất thích hợp tâm sự , có phải hay không ? ”
 
Nhìn khuôn mặt tươi cười xinh đẹp của Vân Hiểu Nguyệt ánh mắt Huyền Dạ càng si mê , chậm rãi đến gần , Vân Hiểu Nguyệt  đứng tại chỗ không nhúc nhích , trong lòng cười thầm thầm đếm :
 
“ Môt … hai … ba ” .
 
Quả nhiên , vừa đếm tới ba , đã thấy Huyền Dạ lắc lắc thân thể , tự nhiên vỗ vỗ đầu óc của mình , kinh ngạc nói :
 
” Ấy , đầu ta tự nhiên có chút choáng váng , sao lại thế này ?”
 
” Ta đã nói rồi , điện hạ , người quá mệt mỏi , đích thực cần hảo hảo nghỉ ngơi , còn không mau đưa chủ tử của ngươi về nghỉ ngơi ! ”
 
Vân Hiểu Nguyệt  cười nhẹ ra lệnh .
 
” Được , chúng ta ngày khác tán gấu tiếp ”
 
” Hảo , điện hạ mời . ”
 
Nhìn thân ảnh Huyền Dạ lảo đảo biến mất , Vân Hiểu Nguyệt  nhịn không được “ xì ” một tiếng rồi bật cười .
 
” Nguyệt nhi ! Là nàng giở trò quỷ ! ”
 
Tư Đồ Viễn đứng một bên vừa hỏi cũng là khẳng định .
 
” Ha ha , tên đáng ghét như vậy đi theo chúng ta , khiến ta tâm tình không tốt , liền tặng hắn một ít mê dược , để hắn ngủ một ngày thôi mà , không có chuyện gì , chúng ta trở về thôi . ”
 
” Hảo . ”
 
Vân Hiểu Nguyệt  cực kỳ khoái trá cùng Tư Đồ Viễn về Trúc Hiên .
 
= = = = = = = = ta là dải phân cách bé nhỏ = = = = = = = =
 
Ngày hôm sau , Huyền Dạ cứ như âm hồn , thuỷ chung quấn quít lấy Vân Hiểu Nguyệt  , lúc ăn cơm cứ muốn ngả lên người nàng , càng không ngừng vì nàng gắp thức ăn , ân cần hết mức , thỉnh thoảng còn sờ sờ tay nàng , mỗi lần đều là Vân Hiểu Nguyệt  xảo quyệt tránh né .
 
Vì thế , tên sắc quỷ này liền bắt đầu tỏ vẻ có hảo cảm với Vân Hiểu Nguyệt  , cơm nước xong lôi kéo Vân Hiểu Nguyệt  chơi cờ , rồi sai thị vệ của hắn mang ngựa tới đòi cùng Vân Hiểu Nguyệt  xuống núi ngắm cảnh .
 
Mặc kệ Vân Hiểu Nguyệt  lạnh nhạt đối đãi với hắn , hắn giống như keo dính sắt , thể nào cũng không bỏ được , rốt cục hôm nay , Huyền Dạ vọt tới Trúc Hiên muốn tìm Vân Hiểu Nguyệt  “ tỏ nỗi lòng ” .
 
Vân Hiểu Nguyệt  không có hứng thú cùng hắn nên dứt khoát gọn gàng “ ngả bài ” :
 
” Điện hạ , ta là nam tử , người cũng là nam tử , tuy rằng Huyền Vũ quốc không phản đối nam sủng tồn tại , nhưng bất quá , ta Vân Hiểu lớn lên chưa từng làm nam sủng cho ai , càng không muốn nhận những chuyện như vậy , cho nên điện hạ , ngài vẫn là nên hết hy vọng đi ! ”
 
Ngồi bên cạnh bàn , nhìn hộp châu báu trên bàn Vân Hiểu Nguyệt  nổi giận nói .
 
” Vân Hiểu , ta thật sự rất rất thích ngươi , ta thề , chỉ cần ngươi theo ta , bản điện hạ liền đem hưu tất cả các thị thiếp cùng nam sủng trong phủ , chỉ sủng ái một mình ngươi !
 
Chờ bản điện hạ đăng cơ liền phong ngươi làm Hoàng Hậu , cùng ta chấp chưởng thiên hạ , có được hay không ? ”
 
Huyền Dạ ngẩn người thâm tình nói .
 
Mấy ngày nay ở chung , thấy Vân Hiểu Nguyệt  trí tuệ , y thuật cao siêu , còn thêm dung mạo tuyệt mỹ , thật là bắt sống tâm Huyền Dạ .
 
Ngay cả buổi tối cũng mất đi hứng thú sủng hạnh Phí Kiều Kiều , chỉ nghĩ đến có thể đụng chạm với Vân Hiểu Nguyệt  , chỉ là hiện tại , hắn ngay cả đầu móng tay của Vân Hiểu Nguyệt  cũng không có đụng đến , làm hắn thèm đến đêm cũng không say giấc , làm trong lòng hắn ngổn ngang trăm bề , hắn chưa từng phải có được một người nào đến như vậy , cứ như vậy mà lo lắng lấy lòng một người .
 
Không nghĩ tới tất cả các biện pháp có thể đều mang ra , vậy mà vẫn không giải quyết được mỹ nhân này .
 
Cho nên hôm nay hắn liền quyết định tới “ cầu thân ” , chính là không có nghĩ tới mỹ nhân này liền cự tuyệt , rơi vào đường cùng , đành phải mang ra chiêu cuối cùng chính là địa vị .
 
” Không có hứng thú , nhưng bất quá , nếu điện hạ có hứng thú , không ngại làm nam sủng của ta , như vậy với ta liền dễ dàng , như thế nào ? ”
 
Một tia châm chọc tràn ra , trong lúc bất chợt nghĩ tới Tần Ngạo hắn cũng từng nói như thế , nhưng kết quả thì sao ?
 
Nam nhân nha , hừ !
 
” Ngươi … Vân Hiểu , ngươi không được quá phận ! ”
 
Huyền Dạ lập tức đứng lên , xanh mặt quát !
 
” Nhảm nhí , ngươi dựa vào cái gì mà muốn ta làm nam sủng của ngươi còn ngươi lại không thể làm nam sủng của ta ?
 
Nếu ngươi muốn cùng ta một chỗ , liền gả cho ta là tốt rồi , còn không , xin mời . ”
 
Thanh âm Vân Hiểu Nguyệt  vang lên , khinh thường cười lạnh trả lời .
 
” Vân Hiểu , bản điện hạ thích ngươi nên mới dễ dàng tha thứ cho ngươi , ngươi cũng đừng quá kiêu ngạo ! ”
 
” Vậy sao ? không quen thì không cần xem , ta cũng có mời ngươi đi theo ta sao ?
 
Điện hạ , hẳn phải là ta dễ dàng tha thứ mới đúng ! ”
 
” Ngươi … ”
 
Huyền Dạ bị nói đến tức cũng không đáp lại được lời nào liền phất áo một cái , nổi giận đùng đùng rời đi .
 
” Nguyệt nhi , nàng cứ như vậy đắc tội hắn , vạn nhất nếu hắn trả thù nàng thì phải làm sao ? ”
 
Tư Đồ Viễn nhịn không được lo lắng hỏi .
 
” Sợ cái gì ? Binh tới tướng chặn , nước tới đất ngăn , ta mà sợ hắn ?
 
Hơn nữa , không phải ngày kia chữa xong cho Tư thẩm chúng ta liền rời đi hay sao ?
 
Ai sợ ai ? Viễn , không cần để ý hắn , đóng cửa , không cho hắn vào nữa !”
 
” Vâng . ”
 
= = = = = = = = ta là dải phân cách bé nhỏ = = = = = = = =
 
” Tức chết ta , tức chết ta , Vân Hiểu này , thật sự là không biết điều , tức chết ta … ”
 
Huyền Dạ trở lại tiểu lâu , liền từ thư phòng không ngừng phát tiết .
 
” Chủ từ , ngài không nên tức giận , thuộc hạ có ý này , bảo đảm người ôm được mỹ nhân về ! ”
 
Thị vệ đứng một bên khuyên nhủ .
 
” Thật sao ? Thử nói một chút . ”
 
” Chủ tử , ta xem cái tên Vân Hiểu này thực ra là một tên tay chói gà không chặt , nhưng mà bên cạnh hắn có tên thị vệ kia , võ công rất cao .
 
Nếu không như vậy đi , đêm nay , mấy người chúng ta vụng trộm đi vào , đem tên thị vệ kia dụ đi , người mang theo những người còn lại , trực tiếp dẫn Vân Hiểu hồi phủ !
 
Đến lúc đó Phong Tuyệt đến đòi người , chúng ta nói không biết , dù sao cũng không rõ lai lịch của hắn ,chỉ bằng thủ đoạn của chủ tử , tại sao phải sợ không thu phục được hắn?”
 
” Hả ? Biện pháp này hay , bản điện hạ bị tức đến ngốc , không nghĩ tời chuyện này , được được được , cứ làm như thế , không hổ là đứng đầu “ Mười ba vệ ”, chính là thông minh , đêm nay hành động , hắc hắc … ”
 
Huyền Dạ vuốt cằm , đắc ý nở nụ cười , khuôn mặt dâm đãng cùng thoả mãn , phảng phất cứ như Vân Hiểu đã nằm dưới thân của hắn .
 
(15) trạng thái vô cùng sung sướng .
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 209      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
751591
Một mối tương tư
Tác giả: Thiên Tuế Ưu
view: 495327
Nd: HE.
Chỉ yêu chiều Thế Tử Phi
Tác giả: Mại Manh Miêu
view: 1111885
Nd: Sủng. HE.
Song Quy Nhạn
Tác giả: Minh Nguyệt Đang
view: 625828
Nd: Sủng. HE.
Tướng công mười bốn tuổi
Tác giả: Mạnh cầm
view: 391915
Nd: Ngược. HE.
Đạo Phi Thiên Hạ
Tác giả: Nguyệt Xuất Vân
view: 586791
Chỉ cần có tiền, ta yêu!
Tác giả: Hiên Viên Việt
view: 335265
Nd: HE.
Nghìn kế tương tư
Tác giả: Trang Trang
view: 554037
Đế Vương Họa Mi
Tác giả: Hi Trữ Nhược Hải Nguyệt
view: 726665
Nd: Sủng. HE.
Phượng điểm giang sơn
Tác giả: Ngư Nghiệt
view: 602962
Nd: HE.
Vĩnh Dạ
Tác giả: Trang Trang
view: 630772
1/2 Ngự Miêu
Tác giả: Bạch Thái
view: 619133
Mị Công Khanh
Tác giả: Lâm Gia Thành
view: 444342
Nd: HE.
Ác Bá Cửu Vương Gia
Tác giả: Cầu Mộng
view: 343402
Trọng sinh Chu Chỉ Nhược
Tác giả: Phượng Vũ Linh Lạc
view: 381100
Nd: Ngược. HE.
Nửa Kiếp Hồng Trần, Một Khúc Du Ca
Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
view: 912786
Nd: Ngược. SE.
Vô Diệm xinh đẹp
Tác giả: Lâm Gia Thành
view: 1115490
Hoa khai
Tác giả: Giản Huân
view: 336398
Nd: HE.
Đại Hoàn Dư - Cho ta khuynh thất giang san
Tác giả: Ân Tầm
view: 500992
Nd: Ngược. HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 13926218
Thiên Kim trở về   view 2729397
Phù Dao Hoàng Hậu   view 2271047
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc