Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Dưỡng nữ thành phi

Tác giả : Phong Ngôn Nhiễm   
Chương 60
<< Trước    / 162      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

Thị vệ nuốt nuốt nước miếng, nói với một nữ nhân xinh đẹp nên khẩu khí dịu xuống một chút, “Cửu vương gia lên đường về Phong Yến quốc, ngươi mau mau tránh ra, đừng cản đường đi của Vương gia.”

Thấy nữ nhân này vẫn quỳ yên không động đậy như trước, vài thị vệ tiến lên xua đuổi, nhưng nữ nhân này giống như hai chân đã mọc rễ trên đất, đẩy cũng không chịu dời đi.
 
“Cửu vương gia, Cửu vương gia, để cho Oanh nhi ở lại bên người ngài đi.” Vẫn quỳ nhưng lết về hướng xe ngựa vài bước, hai hàng lệ trong suốt rơi dài trên mặt, khiến tất cả thị vệ nhìn thấy đều đau lòng.
 
Tay đã vươn ra, nhưng lại không xuống tay mạnh được.
 
Cơn tức của Mạn Duẫn sáng giờ còn chưa tiêu, giờ lại có một nữ nhân yêu thương nhung nhớ Phụ vương lết đến trước mặt, liền hừ mũi một tiếng, quay đầu nhích ra xa Tịch Mân Sầm hơn.
 
“Phụ Vương, người ta tìm được ngài rồi kìa.” Lời nói nồng đậm vị chua.
 
Tịch Mân Sầm muốn không nghe ra cũng khó.
 
Xốc màn xe lên, thò đầu ra cửa sổ, Tịch Mân Sầm ra lệnh: “Đuổi nàng ta đi, đừng làm trễ hành trình.”
 
không hề bố thí cho Liễu Oanh đến ngay cả một cái liếc mắt, những nữ nhân muốn bám hắn rất nhiều, vừa đẹp hơn nàng ta mà lại còn trong sạch nữa chứ, cứ ba lần bốn bận dây dưa, sao không xem lại vốn liếng của mình bao nhiêu đi.
 
Ba bốn thị vệ cầm hai cánh tay Liễu Oanh ném đi ra ngoài dẹp đường, xe ngựa mới có thể tiếp tục chạy đi.
 
Liễu Oanh trà trộn trong đám người, ánh mắt chợt lóe vẻ âm hiểm ngoan độc rồi biến mất rất nhanh. Nàng thi triển hết tất cả chiêu thức của mình rồi mà cũng không đánh động được trái tim lạnh như băng của nam nhân vô tình này sao? Thân ảnh chợt lóe lên, di chuyển vào một cái ngõ nhỏ.
 
Ngoài thành chằng chịt những ngọn núi sừng sững cao thấp, hai bên đường đi là những ruộng trồng ngũ cốc. Mạn Duẫn vẫn đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, không hề nhìn tới Tịch Mân Sầm.
 
Tịch Mân Sầm biết bé con đang cáu kỉnh, nhưng chẳng nghĩ ra tại sao Mạn Duẫn lại tức giận. không muốn cứ tiếp tục cảnh lạnh nhạt như vậy mãi, Tịch Mân Sầm xoay thân mình bé con để nàng quay mặt về hướng mình.
 
“Duẫn nhi, ngươi đang tức giận cái gì vậy?”
 
Mạn Duẫn không nói lời nào.
 
“Trả lời Phụ Vương.”
 
Vẫn không nói lời nào.
 
“Ngươi tính không nói chuyện cùng Phụ Vương sao?”
 
không nói lời nào, vẻ chấp nhận.
 
Tịch Mân Sầm tinh ranh nâng cằm Mạn Duẫn lên, “Miệng ngoài để nói chuyện thật ra còn có thể dùng vào chuyện khác. Duẫn nhi biết là cái gì không? Để Phụ Vương dạy ngươi nhé.” Cánh môi lạnh lẽo bỗng chốc áp lên cái miệng nhỏ nhắn mềm mại hồng nhuận của Mạn Duẫn.
 
Mạn Duẫn tròn xoe hai mắt, kinh ngạc há lớn miệng. Tịch Mân Sầm thừa dịp này mà tiến nhanh vào, đầu lưỡi tiến vào khoang miệng của Mạn Duẫn mà càn quét một trận.
 
Kỹ thuật hôn môi của Tịch Mân Sầm vô cùng cao siêu, mới bị hắn hôn vài cái mà sắc mặt Mạn Duẫn đã muốn ửng hồng, tim đập như điên.
 
Phụ Vương làm gì vậy?
 
Nụ hôn này kéo dài mãi đến khi Mạn Duẫn khó khăn thở dốc, mắt nổ đom đóm, Tịch Mân Sầm mới buông nàng ra. Cái miệng nhỏ nhắn kia giờ đã trở nên ướt át đầy kiều diễm, như như một trái cây chín mọng.
 
Tịch Mân Sầm mỉm cười, hỏi: “Duẫn nhi còn không nói chuyện với Phụ Vương không?”
 
Mạn Duẫn còn dám nói một chữ ‘không’ vào lúc này sao? “Phụ Vương...” Nụ hôn vừa rồi nên giải thích như thế nào đây? Là Phụ Vương trừng phạt nàng? Hay là Phụ Vương đang dạy nàng?
 
“nói, mới vừa rồi ngươi tức giận cái gì?” Tịch Mân Sầm nói sang chuyện khác.
 
Mạn Duẫn quay đầu không nhìn Tịch Mân Sầm, “Duẫn nhi tức bởi, tại sao đào hoa của Phụ Vương hết cái này tới cái khác nối gót nhau mà tới, còn Mạn Duẫn lại chẳng có nửa cánh hoa nào?”
 
Đúng vậy, Mạn Duẫn thuần túy là đang tức giận Tịch Mân Sầm. Quả nhiên! Con ngươi trong mắt Tịch Mân Sầm nháy mắt đã đóng thành băng.
 
“thì ra Mạn Duẫn còn nhỏ như vậy mà đã biết mơ mộng rồi?” Nâng cằm Mạn Duẫn lên, “Xem ra Phụ Vương dạy vẫn chưa đủ.” nói xong, lại thêm một nụ hôn nồng nhiệt ập xuống.
 
Cha và con gái có thể hôn môi nhau ư? Việc này xem như trừng phạt hay là dạy dỗ đây? Mạn Duẫn nghĩ chưa ra vấn đề này thì đầu óc đã trống rỗng, đã bị nụ hôn của Phụ Vương làm cho nàng như lọt vào trong sương mù mờ mịt, cuối cùng mềm yếu dựa vào trong lòng Phụ Vương mà thở dốc không thôi.
 
Mãi sau khi Tịch Mân Sầm đã hưởng thụ đến tận hứng hương vị ngọt ngào của cái miệng nhỏ bé kia xong mới nhớ lại câu nói của Mạn Duẫn, cũng cảm nhận được vị dấm chua nồng đậm trong đó, nên tâm tình lập tức trở nên rất tốt. hắn cảm thấy trả giá mấy tháng qua cuối cùng cũng đã thu hoạch lại được một chút, ít nhất bé con này đã biết ghen với đám nữ nhân kia. hắn tin rằng, vào một lúc nào đó không để ý, hắn sẽ được vén mây trăng sáng.
 
“Chuyện lát nữa xảy ra, Duẫn nhi nên cẩn thận ứng đối.” Xốc màn xe lên, Tịch Mân Sầm phát hiện điểm tới đã không còn xa nữa.
 
Mạn Duẫn vừa mở miệng định hỏi phải ứng phó cái gì thì phía trước con đường đột ngột vang lên tiếng ầm ầm long trời lở đất không ngừng. Mạn Duẫn bước ra khỏi xe ngựa thì thấy một tòa núi cao đằng trước không ngừng sụp xuống, đá to đá nhỏ chỉ khoảnh khắc đã chia đôi con đường chạy giữa hai vách núi.
 
Thị vệ đi phía trước cảnh giác lặc cương ngựa chạy trở về. Ngọn núi tứ phía xuất hiện một đám hắc y nhân đông nghìn nghịt, tay cầm cung nhắm thẳng vào đội hình trên quan đạo.
 
thật đã rõ ràng, có người không muốn bọn họ rời khỏi Nam Trụ.
 
Giữa đám cỏ dại um tùm, một gã bịt mặt giơ tay phải lên, vung thẳng về phía trước, “Bắn tên!”
 
Tên bay dày đặc phóng tới như thủy triều từ bốn phương tám hướng. Mạn Duẫn thấy cảnh tượng ghê gớm này, lại thấy Phụ Vương không có một tia kinh ngạc nào, hiển nhiên có thể suy ra tất cả những việc này đều nằm trong dự kiến của hắn.
 
không đợi vũ tiễn bắn tới, năm mươi thị vệ đã nhanh chóng kéo ra một tấm vải thô dài hơn mười thước, vây quanh đám xe ngựa trong nháy mắt. Mà tấm vải này có điều đặc biệt, nó được chế tác từ Thiên Tàm Ti, đao thương không xuyên thủng được.
 
Toàn bộ những mũi tên bắn tới mặt trước của tấm vải Thiên Tàm Ti đều bị dội ngược ra hơn một thước, rớt như sung rụng trên mặt đất.
 
Kẻ địch hiểu ngay là bọn họ đã sớm chuẩn bị nên cũng biết đổi chiến thuật khác, chuẩn bị rút đao lao xuống núi, sống chết đánh giáp lá cà với thị vệ.
 
Đột nhiên... một tiếng gầm mạnh mẽ hùng hậu phát ra từ cổ họng của một người, vang vọng lập đi lập lại trong hẻm núi, khiến người nghe không xác định được vị trí của hắn là chỗ nào.
 
“Kêu chủ nhân của các ngươi ra, bổn Vương có thứ cho hắn xem.” âm lượng không lớn nhưng cũng đủ để truyền đến lỗ tai một người nào đó. Giọng nói lạnh như băng của Tịch Mân Sầm dường như có một loại ma lực, làm cho người ta nghe xong thì cái lạnh lập tức từ tim tràn ra khắp người.
 
“Chúng... ta... tại... sao... phải... nghe... lời ngươi?” Thanh âm mơ hồ đứt quãng từ trên núi truyền xuống.
 
“Các ngươi chỉ cần chuyển lời, tất cả những thứ mà hắn quý trọng đều đang ở trong tay bổn Vương, nếu không ra mặt, bổn Vương liền hủy nó!” Tịch Mân Sầm mở toang một rương gỗ, lấy trong đó ra một bức họa rồi mở tung ra.
 
trên bức họa là một mỹ nữ tuyệt sắc đầu tóc ẩm ướt, ngồi cạnh hồ nước chải vuốt những sợi tóc dài. Chỉ cần liếc mắt là đã biết đó là một kiệt tác trời cho, dung nhan của nàng được vẽ lại một cách hoàn mỹ.
 
Mạn Duẫn sửng sốt. Hóa ra Phụ Vương mang theo đồ vật của mẫu phi là để buộc Sử Lương Sanh phải ra mặt, dọa phá hủy kỷ vật là để dẫn dụ hắn xuất hiện!
 
Bốn phía im ắng không có bất kỳ động tĩnh nào, Tịch Mân Sầm không kiên nhẫn chờ đợi, lấy ra một đồ đánh lửa, châm vào một góc của bức họa cuộn tròn.
 
Ngọn lửa tìm được vật liệu cháy nên chỉ trong nháy mắt đã nhanh chóng lan lên trên. Bức họa đẹp đẽ động lòng người kia chỉ còn lại một đống tro tàn.
 
Tịch Mân Sầm đưa tay chỉ mấy rương còn lại, “Lấy tất cả ra, đốt từng món một cho ta!”
 
Tịch Mân Sầm không tin là Sử Lương Sanh có thể thờ ơ đứng nhìn hắn phá hủy những đồ vật này. Có lẽ người khác sẽ chẳng hơi đâu mà để tâm đến những bức họa cuộn tròn kia, nhưng kẻ kia tuyệt đối không làm được.
 
Ngọn lửa lần lượt cắn nuốt từng bức họa cuộn tròn, Mạn Duẫn trơ mắt nhìn nữ tử tươi cười trong tranh hóa thành tro tàn từng cái từng cái một. Trong lòng đột nhiên lại có nỗi xúc động, rất muốn dập tắt ngọn lửa này để bảo hộ những bức họa được cuộn tròn kia.
 
Nhưng nàng vẫn còn giữ được lý trí, những bức họa cuộn tròn này đều nằm trong dự mưu của Phụ Vương, nàng không thể để cho mưu kế này lại bị hủy bởi chính nàng, nếu không sẽ uổng phí một phen khổ tâm của Phụ Vương.
 
Nhìn ra vẻ luyến tiếc không nỡ của Mạn Duẫn, Tịch Mân Sầm nhặt lên một bức họa đưa tới tay nàng.
 
“Vẫn nên giữ lại một bộ làm kỷ niệm đi.” Nhìn ánh mắt hơi nhuốm vẻ bi thương của bé con, Tịch Mân Sầm bỗng có một khắc mềm lòng, xoa xoa mái tóc nhẹ suông của nàng.
 
Mạn Duẫn tiếp nhận nó rồi ôm vào trong lòng. Giữ lại một bộ cũng tốt phải không?
 
Như vậy hẳn là đã đủ rồi, liền gắt gao ôm chặt vào trong lòng.
 
Lược gỗ, hộp son, trâm ngọc... bị lôi ra quăng đầy đất, từng bộ hoa phục tinh xảo đẹp đẽ đều bị quăng vào trong đống lửa cháy bừng bừng, bốc lên một làn khói đục ngầu.
 
hắn y nhân trên núi không hiểu hành động này của Cửu Vương gia là ý gì, nhưng nhìn những vật này nói không chừng lại có một ý nghĩa thật lớn đối với chủ tử, nên lập tức phái ra hai người chạy về thông tri cho chủ nhân.
 
Gió thổi mạnh làm những sợi tóc trên trán Mạn Duẫn bay tung lên, cũng đồng thời tiếp thêm sức cho đám cháy càng mạnh. Mạn Duẫn đứng bên cạnh đống lửa, hơi lửa táp trên mặt nóng rực, đưa mắt lạnh lùng nhìn những đồ vật kia hóa thành tro bụi.
 
Từ hướng Kiền thành có mấy con ngựa chiến màu nâu chạy vội đến.
 
Nam nhân dẫn đầu đoàn ngựa mặc một áo choàng viền vàng, gió lạnh thổi vào áo khiến nó tung bay phần phật đằng sau lưng hắn, trên mặt đầy vẻ lo lắng vội vã vô cùng. Kéo mạnh cương ngựa, con ngựa bị đau hí dài một tiếng dừng vó lại, hơi thở từ trong mũi ngựa phì phì ra thành một làn sương trắng.
 
Ngoại trừ những nếp nhăn thật nhỏ nơi đuôi mắt thì thật sự không thể nghĩ là nam tử này đã ba bốn mươi tuổi, bờ môi của hắn dày rộng, diện mạo nam tính vô cùng. Khuôn mặt này giống Sử Minh Phi đến bảy phần, nhưng lại có vẻ trầm ổn hơn Sử Minh Phi.
 
“Cửu vương gia, đã lâu không gặp, ngươi vẫn thích đùa giỡn mưu kế như vậy.” Nam tử xoay người xuống ngựa, nhìn những bức họa cuộn tròn cùng vật phẩm đang cháy đùng đùng giữa đám lửa, tay xiết chặt thành quyền đến kêu răng rắc.
 
Lửa giận trong mắt không che giấu chút nào.
 
“Ngươi cũng vậy, nhiều năm không gặp, hóa ra vẫn giữ cái tật xấu trốn trốn tránh tránh chưa từng thay đổi nhỉ.” Tịch Mân Sầm nắm tay Mạn Duẫn tiến từng bước lên phía trước.
 
Hai mắt Mạn Duẫn nhìn về phía nam tử uy vũ bất phàm đang đứng đối diện, nhìn ánh mắt hắn có thể biết người này cũng là loại âm ngoan thủ lạt.
 
Ánh mắt Sử Lương Sanh cũng đồng thời dừng trên gương mặt con bé đang được Tịch Mân Sầm nắm tay, trong cơn hoảng hốt, hắn lại có cảm giác sao cực kỳ giống người nào đó. Nhưng nữ tử trong ấn tượng và ký ức của hắn cực kỳ ôn nhu, mà con bé này tuy đôi mắt trong suốt, nhưng tính tình lại ẩn hiện vẻ vô tình giống với Cửu vương gia.
 
Cảm thấy chẳng qua là mình đa đoan, Sử Lương Sanh thu hồi ánh mắt lại, liền thấy một thị vệ đang cầm một bức họa cuộn tròn ném vào đống lửa. Nghĩ cũng không nghĩ, Sử Lương Sanh lập tức rút kiếm, một nhát đâm xuyên qua bụng tên thị vệ đó.
 
Thị vệ ôm bụng, từ từ ngã vật xuống đất, còn bức họa cuộn tròn kia thì bay tung lên giữa không trung. Sử Lương Sanh duỗi tay ra, đón được bức họa, nhìn nữ tử trong bức họa mà vẻ mặt biểu lộ một sự tưởng niệm sâu sắc.
 
đã qua nhiều năm như vậy, thế mà bản thân hắn thủy chung vẫn quên không được nàng. Cho dù... Nàng và Cửu vương gia đều đáng giận như nhau, nhưng dung nhan của nàng đã cắm rễ thật sâu thật rộng ở trong lòng hắn.
 
“Cửu vương gia, nàng... ở nơi nào?” Ngón tay xoa xoa lên hai má của nữ tử trong bức họa, ai nhìn thấy cũng có thể cảm nhận được nỗi bi ai của hắn.
 
Sóng gầm chớp giật ngay lập tức đánh thẳng vào Mạn Duẫn, Sử Lương Sanh thế mà lại không biết... mẫu phi đã chết?!
 
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 162      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
107223
Đường Uyển sống lại
Tác giả: Du Đăng
view: 559496
Nd: HE.
Tướng công mười bốn tuổi
Tác giả: Mạnh cầm
view: 498417
Nd: Ngược. HE.
Bạch nhật y sam tận
Tác giả: Cẩm Trúc
view: 563616
Nd: HE.
Tối chân tâm
Tác giả: Đông Ly Cúc Ẩn
view: 914022
Nd: Ngược. HE.
Dâm môi sai
Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
view: 268933
Nd: Ngược. SE.
Hoa khai
Tác giả: Giản Huân
view: 418489
Nd: HE.
Thú Phi
Tác giả: Chu Ngọc
view: 1237236
Nd: HE.
Cùng Quân Ca
Tác giả: Thiên Hạ Vô Bệnh
view: 682993
Nd: HE.
Thệ bất vi phi
Tác giả: Vân Ngoại Thiên Đô
view: 1091491
Nd: HE.
Mê hiệp ký (Q1 tam mê hệ liệt)
Tác giả: Thi Định Nhu
view: 340003
Nd: Ngược. HE.
Thế gia danh môn
Tác giả: Thập Tam Xuân (Shisanchun)
view: 949248
Nd: HE.
Bộ bộ liên hoa
Tác giả: Thanh Ca Nhất Phiến
view: 503979
Nd: HE.
Đặc công Hoàng Phi
Tác giả: Nhất thế Phong Lưu
view: 1410276
Nd: HE.
Do kí kinh hồng chiếu ảnh
Tác giả: Phong Ngưng Tuyết Vũ
view: 410352
Nd: Ngược. SE.
Đế Hoàng Phi
Tác giả: Hoại Phi Vãn Vãn
view: 1045347
Nd: HE.
Cổ đại thí hôn
Tác giả: Tử Y 281
view: 869526
Nd: HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14912237
Hiền Thê Khó Làm   view 6910064
Em Dám Quên Tôi   view 6868246
Không xứng   view 6838582
Thứ nữ sủng phi   view 6758139
Ân nhân quá vô lại   view 6623209
Mưa ở phía tây   view 6533805
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc