Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Dưỡng nữ thành phi

Tác giả : Phong Ngôn Nhiễm   
Chương 49: Quân đồn trú của Nam Trụ?
<< Trước    / 162      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Khi mặt trời bắt đầu lặn, đám chay lớn lan ra cả ngọn núi. Khói đặc cuồn cuộn phủ kín chân trời, ngay cả dân chúng Kiền thành tại phía xa cũng có thể nhìn thấy bầu trời đỏ rực phía bên này.

 
Không có ai dập lửa nên ngọn lửa như vào chỗ không người, nơi naof nó đi qua đều chỉ để lại một vùng đất cháy đên đầy than bụi.
 
Mảnh vải ướt được Mạn Duẫn cất trong tay đã sớm bị hơi nóng hong khô. Toàn bộ bọn họ đều bị nhiệt độ hun đến mặt mũi chân tay đều đỏ bừng, mỗi lần hít thở đều hít vào một lượng lớn khói đặc.
 
Mạn Duẫn bị sặc, ho khan mấy tiếng, khói dầy đặc không một khe hở tràn vào miệng mũi nàng. Tịch Mân Sầm vỗ vỗ sau lung nàng giúp Mạn Duẫn hít thở dễ dàng hơn.
 
“Nhịn thêm một chút nữa thôi, quân cứu viện sắp đến rồi”. Nhìn dáng vẻ khó chịu của đứa nhỏ, trái tim Tịch Mân Sầm như phát đau.
 
Đúng lúc này, trên núi đối diện truyền đến tiếng binh khí va chạm vô cùng lớn. Tịch Mân Sầm nhìn xuyên qua lớp khói mù mông lung sang hướng bên kia. Trên đỉnh núi một đám binh lính áo giáp xanh lá và áo đen đang đánh nhau.
 
“ Ra khỏi rừng cây, cẩn thận tên bắn” Thất đứa trẻ ho kịch liệt như vậy, Tịch Mân Sầm lập tức phân phó những người còn lại.
 
Viện binh vừa đến, kẻ địch liền lâm vào hỗn loạn. Những kẻ có thể bắn tên công kích bọn họ đều bị cấm quân Nam Trụ giải quyết gần xong. Lúc này đi ra khỏi khu rừng cây thì nguy hiểm không còn lớn.
 
Tịch Mân Sầm phát áo khoác một cái, cả người giống như một con chim ưng dũng mãnh phi than ra ngoài. Khi Mạn Duẫn hít thở lần nữa thì đã là không khí trong sạch hơn, cố gắng thở dốc vài hơi xong Mạn Duẫn mới phát hiện hô hấp giờ đâ thoải mái hơn rất nhiều.
 
Chu Phi Chu Dương mới vừa ra khỏi khu rừng cây liền ngồi xuống một tảng đá lớn. Cánh tay luôn túm bốn vị đại thần giờ đau ê ẩm, sau khi cố gắng cử động vài cái cho giãn gân cốt, hai người liền rút kiếm quan sát động tĩnh bốn phía.
 
“Chu Phi, Chu Dương các ngươi tìm nơi an toàn bảo vệ tốt bốn vị đại thần” Nói xong không đợi hai người đáp lại Tịch Mân Sầm đã ôm Mạn Duẫn chảy thẳng lên đỉnh núi đối diện.
 
Sườn dốc thật cao nhưng trong mắt Tịch Mân Sầm thì không đáng kể, một tay ôm lấy Mạn Duẫn, còn tay kia thả lỏng bên cạnh đùi, hoàn toàn không cần mượn lực. Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn, Tịch Mân Sầm đã đứng trên đường mòn.
 
Những động tác này làm liền một mạch, vô cùng nhuần nhuyễn.
 
Mạn Duẫn ở trong ngực phụ vương có một cảm giác thật phi thường.
 
Binh lính mặc hai loại khôi giáp màu sắc khác nhau đang hỗn chiến thành một đoàn, đao kiếm va vào nhau chan chát. Cứ cách mỗi vài bước là có thể nhìn thấy được một thi thể.
 
“Đây là quân đội của nước nào?” Mạn Duẫn hỏi ra nỗi nghi vấn trong lòng.
 
Màu sắc khôi giáp bất đồng, cũng có nghĩa là không của cùng một quốc gia.
 
“Đều là binh sĩ của Nam Trụ quốc.” Tịch Mân Sầm đá bay một tên lính mặc giáp đen đang giơ kiếm đánh tới, trong thanh âm mang theo một chút băng hàn.
 
Sử Minh Phi đang đứng cách đó không xa, vung kiếm một nhát chém đứt đầu vài tên lính, vừa ngẩng đầu lên thì nhìn thấy Cửu vương gia đã lên đến đỉnh núi.
 
“Phụ vương, người nói cái gì?” Sợ mình nghe lầm, Mạn Duẫn hỏi lại.
 
“Binh sỹ mặc giáp xanh là cấm quân, binh sỹ mặc giáp đen chính là một vạn quân hộ vệ đồn trú trên Thái Thất Sơn này.” Tịch Mân Sầm đi về phía Sử Minh Phi, chỉ cần nhẹ nhàng phất ống tay áo là đã quạt bay những binh lính tới gần.
 
Nội lực tạo thành một cây roi bằng khí, quét qua nơi nào thì binh lính nơi ấy lập tức ngã xuống đất.
 
Hóa ra binh lính cùng một quốc gia, giờ lại đánh nhau như vậy là sao chứ? Tự giết lẫn nhau? Hay là phải nói trong triều đình Nam Trụ quốc đã xuất hiện vấn đề. Cảm thấy khả năng này là lớn nhất, Mạn Duẫn cũng nhìn về phía Sử Minh Phi.
 
Sử Minh Phi lộ ra một nụ cười bất đắt dĩ, nhảy tung người, hai chân giang ra đạp bay hai tên lính giáp đen hai bên trái phải.
 
Cơ hội để Tịch Mân Sầm thật sự ra tay rất ít, ít nhất Mạn Duẫn cũng không phát hiện hắn phải thật sự sử dụng công phu vào lúc nào. Tịch Mân Sầm chỉ cần tùy ý phất áo bào một cái là đã tạo ra một luồng khí mạnh, luồng khí này sức mạnh cực lớn, có thể hất bay cả đá tảng.
 
Mạn Duẫn không có can đảm để thử uy lực thực sự của luồng khí này, nhưng chỉ cần nhìn hàng loạt binh lính té xuống đất co quắp cũng đã đoán được bảy tám phần.
 
“Hoàng Thượng, Bổn vương cảm thấy... chúng ta cần đàm luận một chút.” Tịch Mân Sầm đứng trụ vững vàng trước mặt Sử Minh Phi.
 
Sử Minh Phi thu hồi kiếm, đi về phía hắn, nói: “Trẫm cũng cảm thấy cần phải thảo luận, nhưng xin Cửu vương gia để Trẫm giải quyết đám phản quân này trước đã.” Quay đầu nhìn lại, hai quân chém giết lẫn nhau hỗn loạn không phân địch ta.
 
Sử Minh Phi cực kỳ bình tĩnh, giữa hai hàng lông mày lại có một tia thất bại lẫn mấy phần nhận thua.
 
Tịch Mân Sầm gật đầu, lui ra một bước, không hề có ý tham gia vào trận đánh này, chỉ đứng một bên lãnh đạm nhìn xem. Sau khi mặt trời dần dần rơi xuống sau ngọn núi, sắc trời trở nên tối dần, ngọn núi bên kia lửa vẫn cháy điên cuồng như cuốn lấy cả trời đất, ánh lửa cao ngất trời chiếu sáng cả Thái Thất Sơn. Từng trận tiếng chém giết, đao kiếm va vào nhau loảng xoảng vang lên khắp nơi, phần còn lại của tay đứt chân cụt chỗ nào cũng có.
 
“Phụ vương, sao hắn lại chịu mang binh trở lại vậy?” Thối lui đến rìa đỉnh núi, Mạn Duẫn mới mở miệng hỏi.
 
Điểm này làm Mạn Duẫn thật tò mò. Lúc đá tảng từng đống lăn xuống, nàng đã tận mắt nhìn thấy Sử Minh Phi ngoảnh mặt, mang theo đại thần Nam Trụ vội vã xuống núi, hoàn toàn không màng đến sự sống chết của bọn họ. Thế mà bây giờ lại vòng trở lại? Nếu nói hắn bỗng dưng lương tâm nổi lên muốn quay lại cứu người, Mạn Duẫn không tin.
 
Tịch Mân Sầm dường như nghĩ đến cái gì, lạnh lùng hừ nhẹ một tiếng.
 
“Đừng tưởng rằng Sử Minh Phi là người tốt, có thể lên làm Hoàng đế Nam trụ mà trong tay không dính một chút máu tươi nào, làm sao có thể?” Tịch Mân Sầm đưa tay bắt được cổ của một tên lính, vừa định cứ thế mà bóp gãy, nhưng lại cố kỵ đứa bé trong ngực sẽ sợ hãi nên chỉ vung tay ném kẻ đó ra ngoài. Đầu tên lính đánh vào một tảng đá, vỡ toác chết tươi tại chỗ.
 
“Trước khi lên núi, phụ vương đã phái một thị vệ chờ dưới chân núi. Nếu chúng ta không xuống núi, hắn sẽ đưa cho Sử Minh Phi một phong thơ.”
 
không khí trên đỉnh núi rất thoáng đãng. Vết ửng đỏ trên mặt Mạn Duẫn từ từ thối lui, âm điệu nói chuyện cũng khôi phục như bình thường.
 
“Trong thơ viết cái gì?” Mà có thể khiến cho Sử Minh Phi mang người quay lại.
 
Tịch Mân Sầm nhéo nhéo hai má đứa bé, rất mềm mại, rất xúc cảm.
 
“Trong thơ viết: nếu Cửu vương gia có bất trắc gì, Phong Yến quốc liền y theo thỏa thuận lúc trước mà đưa quân đánh thẳng Kiền thành.” Tuy chỉ ngắn ngủn mấy câu nhưng đã đủ uy hiếp Sử Minh Phi vừa lên ngôi không lâu còn ngồi chưa vững chỗ.
 
Huống chi... Sử Minh Phi đã đồng ý cam kết, giờ phải thực hiện. Đừng tưởng rằng đùa bỡn giả mù sa mưa mà có thể thoát được lời hắn đã hứa lần trước.
 
Mạn Duẫn đã hiểu ra, gật gật đầu. Vô luận là so về binh lực hay tài lực, Nam Trụ đều kém hơn Phong Yến quốc. Đặc biệt là thời điểm giao nhau giữa hai đời hoàng đế thì càng dễ dàng phạm sai lầm. Nếu Phong Yến quốc nhân cơ hội này mà đánh cho một trận, căn cơ của Nam Trụ quốc cho dù có tốt hơn nữa cũng sẽ bị hủy diệt khó mà khôi phục lại được. 
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 162      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
106296
Chồng khờ
Tác giả: Lâu Vũ Tình
view: 355968
Nd: Sủng. HE.
Tiếu Tướng Quân
Tác giả: Mạc Nhan
view: 463500
Nd: HE.
Vĩnh An
Tác giả: Mạc Phi Bảo Bảo
view: 630257
Xú Phi Mộ tuyết
Tác giả: Tuyết Ma
view: 1395238
Nd: Ngược. HE.
Nữ Tặc Giang Bắc
Tác giả: Tiên Chanh
view: 1004353
Nd: HE.
Diệp Thanh Hồng
Tác giả: Hắc Nhan
view: 624386
Nd: HE.
Quỷ Vương Kim Bài Sủng Phi
Tác giả: Chá Mễ Thố
view: 1639657
Nd: HE.
Nửa Kiếp Hồng Trần, Một Khúc Du Ca
Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
view: 1005074
Nd: Ngược. SE.
Trầm Hương Tuyết
Tác giả: Thị Kim
view: 1366810
Nd: Ngược. HE.
Thái Cô Nhi
Tác giả: Hồ Điệp Seba
view: 478641
Ác Bá Cửu Vương Gia
Tác giả: Cầu Mộng
view: 402833
Say đắm một nàng mèo
Tác giả: Một Nửa Linh Hồn
view: 6053722
Nd: Sủng. HE.
Người Ngọc (Thiên chi kiều nữ)
Tác giả: Mộc Kiều
view: 1612774
Nd: HE.
Lộc Đỉnh Ký
Tác giả: Kim Dung
view: 255234
Nd: HE.
Đạo Phi Thiên Hạ
Tác giả: Nguyệt Xuất Vân
view: 677637
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14912237
Hiền Thê Khó Làm   view 6910064
Em Dám Quên Tôi   view 6868246
Không xứng   view 6838582
Thứ nữ sủng phi   view 6758139
Ân nhân quá vô lại   view 6623209
Mưa ở phía tây   view 6533805
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc