Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Trọn kiếp yêu

Tác giả : Huyền Mặc   
Chương 16: Bùi Bùi Của Anh, Sinh Mệnh Của Anh
<< Trước    / 38      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Hoa Thiệu Đình chưa bao giờ nghĩ, trên đời này tồn tại chuyện gì có thể ngăn được anh. Nhưng khi nhìn thấy cảnh tượng ở trong phòng, anh đột nhiên dừng bước.

 Bùi Hoan nằm trên giường, áo bị xé rách tả tơi. Tay phải của cô bị con dao đâm xuyên qua, cắm xuống ván giường. Máu từ cánh tay chảy thành dòng xuống đất.
 
Đây là Bùi Bùi của anh, sinh mệnh của anh.
 
Nhát dao như đâm thẳng vào lồng ngực Hoa Thiệu Đình, khiến anh đau đớn khôn cùng. Nhưng hai mươi năm lăn lộn giúp anh trấn tĩnh và lý trí hơn người. Anh thử lay gọi Bùi Hoan nhưng nỗi đau quá lớn khiến cô không hề có phản ứng, đã rơi vào trạng thái hôn mê bất tỉnh.
 
Hoa Thiệu Đình nhanh chóng kiểm tra thân thể cô. Đám người cặn bã định chụp hình khỏa thân để sau này uy hiếp cô. Áo lót của cô bị tháo tung, riêng quần vẫn còn nguyên vẹn. Hoa Thiệu Đình cởi áo khoác cuộn người Bùi Hoan vào trong. Anh đồng thời đã văng chiếc máy ảnh. Ở giây tiếp theo, ngoài hành lang vang lên tiếng động lớn, Cố Lâm đã đập vỡ máy ảnh.
 
Cùng lúc đó, bác sĩ đi vào phòng. Hoa Thiệu Đình kêu bác sĩ lập tức xử lý vết thương và cầm máu cho Bùi Hoan. Khi con dao được rút ra, cổ họng anh đột nhiên trào dâng ngụm máu tanh nhưng anh nghiến răng nuốt vào bụng.
 
Tuy nhiên, Hoa Thiệu Đình không thể khống chế ý nghĩ tàn bạo đang dần nảy sinh trong nội tâm.
 
Anh đã từng nói, anh không phải là Thượng Đế của ai, anh cũng có lúc không thể khống chế bản thân.
 
Cố Lâm đứng ở cửa, hỏi nhỏ: "Hoa tiên sinh, những tên súc sinh này xử lý thế nào?''
 
Hoa Thiệu Đình quay sang Phúc gia, ánh mắt như muốn xẻ thịt lột da ông ta. Phúc gia đã gần hôn mê. Khi Cố Lâm buông tay, ông ta đổ gục xuống đất. Hoa Thiệu Đình đạp ông ta một phát, làm đối phương kêu thảm thiết.
 
"Ông ta có gan, để ông ta chết thì quá dễ dàng cho ông ta." Hoa Thiệu Đình nói rất nhẹ. Cố Lâm cảm thấy căng thẳng. Cô thử khuyên anh không nên tức giận, bởi anh đang bệnh tật đầy người, nhưng Hoa tiên sinh bỏ ngoài tai.
 
"Mau đi gọi cho Tưởng Duy Thành. Bất kể dùng cách gì, cậu ta cũng phải đến đây trong vòng mười phút. Bằng không... sẽ gặp mặt trực tiếp ở nhà họ Tưởng."
 
Cố Lâm liền cầm điện thoại. Trong lúc điện thoại chưa kết nối, bên dưới đột nhiên có người hét lớn: "Hoa tiên sinh, Tưởng Duy Thành đến rồi".
 
Hoa Thiệu Đình không cảm thấy bất ngờ, tựa hồ tiềm thức của anh cũng đang chờ đợi đối phương. Anh bảo người cho Tưởng Duy Thành lên tầng trên. Vệ sĩ của Tưởng gia muốn đi theo, hai bên đối đầu căng thẳng.
 
Cuối cùng, Tưởng Duy Thành lên tiếng: "Tôi sẽ một mình lên trên đó".
 
Người đàn ông ở trong phòng nhẹ nhàng dặn dò, thuộc hạ đứng ở cầu thang lập tức nhường lối.
 
Bác sĩ tư của Hoa Thiệu Đình đã xử lý qua vết thương của Bùi Hoan, giục anh mau chóng đưa cô đến bệnh viện. Hoa Thiệu Đình gật đầu: "Sẽ đi ngay đây, anh cứ đi ra ngoài trước đi".
 
Tưởng Duy Thành vội vàng chạy lên tầng trên. Trên đường đến nơi này, anh đã đoán được ngọn nguồn. Mặc dù rất sốt ruột và lo lắng nhưng anh ép bản thân trấn tĩnh. Thấy Phúc gia nằm ở cửa, anh đi tới giẫm mạnh lên cổ tay của ông ta, lại khiến đối phương kêu thất thanh.
 
Trong phong chỉ có ba người, Hoa Thiệu Đình bế Bùi Hoan ngồi ở cạnh giường.
 
Bắt gặp bộ dạng thê thảm của cô, Tưởng Duy Thành liền đi nhanh tới, cúi thấp người muốn xem vết thương của cô.
 
Hoa Thiệu Đình cầm con dao của Phúc gia chỉ thẳng vào động mạch cổ của Tưởng Duy Thành.
 
Tưởng Duy Thành hoàn toàn không đánh trả, chỉ im lặng nhìn người đàn ông sắc mặt nhợt nhạt ở phía đối diện. Khóe miệng Hoa Thiệu Đình đã hơi rỉ máu.
 
Tưởng Duy Thành bất động, mũi dao trong tay Hoa Thiệu Đình đã thọc vào da thịt anh, chỉ mạnh thêm chút nữa, anh sẽ đi đời.
 
Hoa Thiệu Đình cuối cùng cũng mở miệng chất vấn đối phương: "Cậu nỡ đối xử với cô ấy như vậy sao?''
 
Phúc gia không phải là người có bản lĩnh. Chuyện này rõ ràng là do Tưởng Duy Thành gây ra.
 
"Để tôi đưa Bùi Hoan đi bệnh viện, anh hãy giao cô ấy cho tôi."
 
Hoa Thiệu Đình di chuyển bàn tay, mũi dao nhích xuống dưới, thọc vào ngực Tưởng Duy Thành. Nhưng anh vấn túm chặt tay Hoa Thiệu Đình, nghiến răng nói: "Giao cô ấy cho tôi".
 
Hoa Thiệu Đình lại lạnh lùng đâm thêm nhát nữa. Tưởng Duy Thành vẫn không né tránh, tiếp tục lặp lại câu vừa rồi.
 
Sau khi hứng chịu nhát dao thứ ba, Tưởng Duy Thành cuối cùng cũng gục xuống đất, tay ôm bụng. Sắc mặt Hoa Thiệu Đình trắng bệch, máu trào ra khỏi miệng, nhưng giọng nói của anh vẫn vô cùng trầm tĩnh: "Hôm nay cậu đáng chết, nhưng tôi giữ lại mạng sống của cậu, mguyên nhân không phải vì Tưởng gia, mà vì Bùi Bùi. Sáu năm nay cô ấy luôn cảm kích cậu".
 
Nói xong Hoa Thiệu Đình ôm chặt Bùi Hoan vào lòng. Năm xưa anh ép cô bỏ đi, bây giờ tận mắt chứng kiến cô chịu khổ, quả nhiên anh bị báo ứng.
 
Hoa Thiệu Đình hơi cúi người nhìn Tưởng Duy Thành. Anh nhếch miệng, tiếp tục lên tiếng: "Cậu là cái thá gì? Cô ấy giận dỗi tôi nên mới gả cho cậu. Từ trước đến nay, giữa tôi và cô ấy đều không có sự tồn tại của cậu".
 
Xe ô tô đã đợi sẵn ở dưới nhà, Hoa Thiệu Đình nhanh chóng bế Bùi Hoan đi bệnh viện.
 
Anh không để ý đến người đàn ông nằm dưới đất.
 
Tưởng Duy Thành bị thương nặng, nằm dưới nền nhà giá lạnh. Anh nhắm mắt, trong đầu toàn là câu nói của Hoa Thiệu Đình: Từ trước đến nay, giữa tôi và cô ấy không có sự tồn tại của cậu.
 
Câu nói này quả nhiên khiến Tưởng Duy Thành đau đớn hơn cả cái chết. Anh tưởng rằng, hai người trong tối ngoài sáng đối đầu nhau bao nhiêu năm. Nhưng trên thực tế, Hoa Thiệu Đình không hề coi anh là đối thủ.
 
Hóa ra điều đau khổ nhất trong cuộc đời là cầu mà không được.
 
Báo chí nhanh chóng đưa tin nóng hổi, đạo diễn Trình uống rượu lái xe, gặp tai nạn ô tô, bị thương nặng đến giờ vẫn chưa tỉnh lại.
 
Trước khi rời đi, Hoa tiên sinh dặn dò Cố Lâm, cô lập tức tuân lệnh. Phúc gia và đám thuộc hạ có mặt ở nhà kho ngày hôm đó bị đưa lên một chiếc ô tô. Sau đó, chiếc xe chở bọn họ lao thẳng xuống dốc núi.
 
Bùi Hoan nhanh chóng được đưa tới bệnh viện tư nổi tiếng. Bệnh viện này tuy chi phí đắt đỏ nhưng đặc biệt coi trọng vấn đề bí mật riêng tư. Vì vậy, bệnh viện được các ngôi sao hay người không tiện tiết lộ thân phận ưa thích.
 
Kính Lan Hội phong tỏa cả bệnh viện, Tùy Viễn cũng lập tức đến nơi.
 
Tay phải Bùi Hoan bị con dao đâm xuyên qua, khiến bắp thị và gân bị tổn thương, dây thần kinh bị đứt rời, buộc phải tiến hành phẫu thuật ngay lập tức. Tùy Viễn không phải chuyên gia về xương cốt, Cố Lâm gọi anh đến bệnh viện là do tình trạng sức khỏe của Hoa tiên sinh có vấn đề.
 
Khi Bùi Hoan được đẩy vào phòng mổ, mọi người mới hơi yên tâm. Tùy Viễn và Cố Lâm đi thu xếp phòng bệnh. Khi quay lại, bọn họ thấy Hoa Thiệu Đình đang đứng đợi ở ngoài phòng mổ. Tùy Viễn sốt ruột, cảnh báo anh: "Tam tiểu thư ra nông nỗi này, anh đừng gây thêm phiền phức nữa, mau đến phòng bệnh nghỉ ngơi một lát đi".
 
Sắc mặt Hoa Thiệu Đình rất tệ. Anh định nói điều gì đó nhưng lại ho khù khụ, một từ cũng không thể thốt ra miệng. Tùy Viễn giữ người anh kiểm tra, Cố Lâm lập tức mang thuốc đến. Hoa Thiệu Đình lắc đầu: "Tôi không sao".
 
Biết sốt ruột cũng vô dụng, Tùy Viễn bảo Cố Lâm mau cho anh uống thuốc. Cuối cùng, Hoa Thiệu Đình cũng đỡ hơn một chút.
 
"Anh cứ bình tĩnh, đừng căng thẳng quá. Mặt cô ấy chỉ bị thương ngoài da, không đáng lo ngại. Tay bị nặng hơn một chút." Bởi vì nghĩ cho Hoa Thiệu Đình mới nói nhẹ đi. Bệnh tình của anh tuyệt đối không thể bị kích động.
 
Tùy Viễn cố gắng giúp anh thả lỏng tinh thần, kết quả Hoa Thiệu Đình gượng cười: "Được rồi, tay bị nặng hơn một chút ư? Mười mấy năm nay tôi nâng niu cô ấy, không hề mắng chửi một câu, vậy mà hôm nay nhìn cô ấy bị dao cắm trên giường... Cậu biết an ủi người khác thật đấy".
 
Cố Lâm liền tiếp lời: "Các chuyên gia ngoại khoa và khoa xương đều có mặt ở đây, nhất định bọn họ sẽ có cách, tiên sinh đừng giày vò bản thân nữa".
 
"Tôi không sao, tôi sợ lát nữa ra ngoài cô ấy không nhìn thấy tôi." Hoa Thiệu Đình ngồi xuống sofa bên cạnh. Thấy anh không còn thở dốc hay lên cơn ho nữa, Tùy Viễn cuối cùng cũng có thời gian đi trao đổi với các bác sĩ khác.
 
Tùy Viễn vừa khuất lặng, Hoa Thiệu Đình quay sang hỏi Cố Lâm: "Cô bảo cậu ta đến đây à?".
 
"Vâng."
 
Trên áo của anh dính đầy máu của Bùi Hoan. Bây giơ anh mới mặc áo khoác của mình, hỏi nhỏ: "Cô có thấy không?".
 
Cố Lâm cất giọng run run: "Vừa rồi tiên sinh...". Cô muốn nói nhìn thấy miệng Hoa tiên sinh trào máu nhưng bị anh nhìn chằm chằm, cô không dám nói tiếp.
 
"Tuyệt đối không để Tùy Viễn biết chuyện này, đây là mệnh lệnh."
 
Cố Lâm đứng bất động, im lặng hồi lâu. Cuối cùng, cô quỳ một chận xuống bên cạnh Hoa Thiệu Đình, đột nhiên nắm lấy tay anh.
 
Hoa Thiệu Đình không bất ngờ, cũng chẳng trách cứ cô.
 
Anh thở dài, đặt tay mình lên mu bàn tay của Cố Lâm, đồng thời cất giọng an ủi: "Cô không cần như vậy, tôi biết rõ bệnh tình của mình. Hôm nay bởi vì quá nóng ruột, lại nhất thời tức giận nên mới ra máu, không phải chuyện nghiêm trọng".
 
Cố Lâm nghẹn ngào lắc đầu, cố gắng không chế tâm trạng, sau đó nói ngắt quãng: "Tôi ở bên tiên sinh lâu như vậy, ít nhất cũng biết, nếu khạc ra máu sẽ...".
 
Tim bẩm sinh phát triển đến thổ huyết, thì đây chính là triệu chứng tim suy kiệt... Cô ôm miệng, không thể nói tiếp.
 
Hoa Thiệu Đình thở dài: "Đúng thế, do đó không thể để Tùy Viễn biết. Bằng không cậu ta nhất định bắt tôi làm phẫu thuật. Ngày nào còn chưa nghe theo, tôi sẽ không yên với cậu ta." Vừa nói anh vừa xoa mắt, lắc đầu nở nụ cười tự giễu: "Còn mắt bên này nữa chứ, gần đây cũng phiền phức, thật chẳng có chỗ nào yên ổn".
 
Cố Lâm nắm tay anh: "Bệnh tình của tiên sinh không thể chần chừ mãi. Tiên sinh hãy cân nhắc đề nghị của Tùy Viễn".
 
"Cậu ta nói có thể nâng cao xác suất thành công lên đên sáu mươi phần trăm. Nhưng đối với tôi, như thế còn chưa đủ." Hoa Thiệu Đình nhìn chằm chằm cửa phòng mổ: "Tôi còn chưa chết đã có kẻ to gan như vậy. Nếu tôi không thể ra ngoài, cô thử nói xem, liệu cô ấy có sống nổi không?".
 
Cố Lâm đờ người, vài giây sau mới lên tiếng: "Tam tiểu thư xảy ra chuyện, tôi cũng có một phần trách nhiệm. Nếu tôi sớm nhận được tin... tay của Tam tiểu thư sẽ không..."
 
Hoa Thiệu Đình cúi đầu nhìn Cố Lâm, im lặng một lúc rồi vỗ vai cô: "Lần này không thể trách cô, nếu cô muốn giấu tôi, chỉ cần coi như không biết".
 
Cố Lâm chợt nhớ đến cuộc trao đổi với Trần Phong. Cuối cùng, cô không làm theo ý đối phương. Nhưng cô cố tình kéo dài thời gian, bảo Trần Phong rút hết người về, đổ trách nhiệm lên Tưởng Duy Thành, coi như người của Kính Lan Hội bị người của Tưởng gia ngăn không cho đi theo Tam tiểu thư nên không phát hiện Tam tiểu thư bị bắt cóc. Sau đó, cô vội vàng thông báo tình hình với Hoa tiên sinh, rồi lập tức điều tra. Đợi đến khi bọn họ tới nơi, Bùi Hoan không chết cũng bị thương.
 
Đáng tiếc người đàn bà đó mệnh lớn, chỉ bị thương một bên tay.
 
Cố Lâm không sợ chết, nhưng rất sợ Hoa tiên sinh. Sau năm đi theo anh không phải phí công vô ích, cô hiểu rõ tâm tư của anh thâm sâu đến nhường nào, nếu vờ như không biết chuyện Bùi Hoan bắt cóc, chắc chắn anh sẽ không tin. Kiểu gì cô và Trần Phong cũng bị liên lụy.
 
Vì vậy, Cố Lâm quyết định đi một nước cờ nguy hiểm, đánh cược sự quan tâm của Hoa tiên sinh dành cho Bùi Hoan. Tận mắt chứng kiến Bùi Hoan bị thương, anh sẽ dồn hết trách nhiệm vào Tưởng Duy Thành, không có thời gian suy ngẫm vào truy cứu người của mình, cũng không nghi ngờ cô.
 
Cô Lâm cảm thấy may mắn là mình không làm sai. Cô nhìn người bên cạnh. Tuy bị bệnh tật giày vò nhưng anh vẫn giữ vẻ uy nghiêm khó tả. Cô thậm chí không biết ngoài việc trầm mặc ở bên cạnh Hoa tiên sinh, cô còn có thể làm được điều gì.
 
Cố Lâm muốn nói chuyện, nhưng Hoa Thiệu Đình đã buông tay.
 
Cố Lâm đứng dậy, lùi về một bên rồi mở miệng: "Tiên sinh vì Tam tiểu thư nên không chịu phẫu thuật Tiên sinh có nghĩ đến bản thân, có từng nghĩ đến chúng tôi hay không?"
 
Nói xong, cô liền cảm thấy hối hận. Nhưng hôm nay cô đã làm nhiều chuyện to gan lớn mật như vậy rồi, giờ thêm một câu cũng có sao? Hơn nữa, chứng kiến Hoa tiên sinh cố chịu đựng, trong lòng cô rất sốt ruột mà không biết phải làm thế nào.
 
Hoa Thiệu Đình không ngờ Cố Lâm hỏi câu đó. Anh bất động một lúc rồi quay sang cô nhưng vẫn không lên tiếng.
 
Cố Lâm nói tiếp, "Bao nhiêu người chúng tôi sống vì Hoa tiên sinh, vì Kính Lan hội. Chúng tôi nguyện vì tiên sinh nhảy vào biển lửa, Tùy Viễn nguyện tận tâm tận lực vì tiên sinh. Người của Lan Phường đều cống hiến hết mình cho tiên sinh."
 
Hoa Thiệu Đình bình thản hỏi lại, "Cô phê bình tôi không có trách nhiệm đấy à?"
 
"Không, đây là lời nói thật lòng. Tiên sinh có trách phạt, tôi cũng xin nhận hết, tôi chỉ muốn nói thôi." Cố Lâm dõi mắt về phía phòng mổ, "Tiên sinh không chỉ có mình Tam tiểu thư."
 
Hoa Thiệu Đình cười, tựa mình vào thành ghế, nhắm nghiền hai mắt. Một lúc sau, lâu đến mức Cố Lâm cho rằng anh sẽ không nói chuyện, anh đột nhiên trả lời, "Nhưng cô ấy chỉ có mình tôi."
 
Không ai lên tiếng, hành lang vô cùng tĩnh mịch. Hoa Thiệu Đình chợt nhớ tới vừa rồi, trên đường đến bệnh viện, Bùi Hoan đã tỉnh lại. Ban đầu, tâm trạng của cô rất kích động, làm anh phải giữ chặt chân tay cô, không cho cô chạm vào vết thương.
 
Bùi Hoan khôi phục ý thức nhưng không thể nói ra lời. Cuối cùng, cô mới nhìn rõ anh.
 
Sau khi nhìn thấy anh, cô lại nhắm mắt. Hoa Thiệu Đình không hỏi cũng không an ủi, chỉ im lặng ôm cô vào lòng. Bùi Hoan trở nên yên tĩnh cho tới khi đến bệnh viện.
 
Lúc bác sĩ đưa Bùi Hoan vào phòng mổ, Hoa Thiệu Đình vén tóc cho cô, nói với cô tất cả không sao rồi, bây giờ cô phải tiến hành phẫu thuật. Bùi Hoan gật đầu, vẫn không nói một lời.
 
Gần ba tiếng rưỡi đồng hồ sau, cuối cũng ca mổ cũng kết thúc.
 
Bùi Hoan được đưa về phòng bệnh. Hoa Thiệu Đình đợi bác sĩ để hỏi thăm tình hình. Đối phương cho biết, "Quan trọng nhất bây giờ là vấn đề hồi phục. Tình trạng gân thịt bị rách tương đối nghiêm trọng, may mà không nhiễm trùng. Ca mổ khá thành công, nhưng sau này chức năng bàn tay sẽ bị hạn chế, ngoài ra cần phục hồi ngoại khoa. Có thể hồi phục đến mức độ nào... rất khó kết luận chính xác."
 
Hoa Thiệu Đình vẫn ngồi ở sofa. Anh ho hai tiếng, ngước mắt nhìn bác sĩ, "Thế nào gọi là khó kết luận chính xác?"
 
Hai bác sĩ không lên tiếng, ngập ngừng một lúc lại tìm cách giải thích, "Chỉ cần cố gắng... cuộc sống hằng ngày không có vấn đề gì nhưng cầm vật nặng hay vận động mạnh, chắc chắn bị ảnh hưởng."
 
Lúc này, Tùy Viễn đến giải vây, "Tam tiểu thư tỉnh rồi, anh mau đi thăm cô ấy, để tôi nói chuyện với bác sĩ."
 
Hoa Thiệu Đình đứng dậy, dặn Cố Lâm, "Cô hãy theo sát tình hình. Cô ấy không nằm viện, hai ngày nữa tôi sẽ đưa cô ấy về. Bảo bọn họ sắp xếp hết mọi thứ ở nhà, bao gồm cả việc phục hồi sau phẫu thuật. Mời hai bác sĩ này tới Lan Phường."
 
"Vâng ạ."
 
Một mình Hoa Thiệu Đình đi vào phòng bệnh của Bùi Hoan. Bên trong vô cùng yên tĩnh, buổi chiều ta vốn u ám, sau khi kéo rèm cửa sổ, bên trong không có chút ánh sáng.
 
Tay Bùi Hoan để yên một chỗ, thuốc tê cục bộ vẫn chưa hết công hiệu nên không cảm thấy đau. Đến lúc này, cô đã có thể thở phào nhẹ nhõm. Nghe tiếng bước chân, cô liền quay người lại.
 
Hoa Thiệu Đình ngồi xuống cạnh giường, cả hai im lặng hồi lâu. Sau đó, anh đứng dậy bật đèn ở đầu giường, cuối cùng bọn họ cũng thấy rõ đối phương. Anh nhìn cô thở dài. Bùi Hoan giơ bàn tay trái không bị thương về phía anh.
 
Mặt cô bị đánh đến sưng húp, bây giờ trông đỡ hơn một chút. Bùi Hoan nói nhỏ, "Anh hãy ôm em đi!"
 
Hoa Thiệu Đình vuốt ve từng ngón tay Bùi Hoan rồi nắm chặt. Nhưng anh vẫn không động đậy, chỉ lặng lẽ nhìn cô. Bùi Hoan không thể kìm nén, cất giọng nghẹn ngào, "Em sợ... anh mau ôm em đi."
 
Hoa Thiệu Đình thuận tay kéo Bùi Hoan vào lòng. Mặt cô áp vào cổ anh, mùi trầm hương quen thuộc trên người anh khiến cô không thể kiềm chế, hít một hơi sâu, đồng thời ôm chặt anh, chết cũng không buông tay.
 
Hoa Thiệu Đình lại thở dài, vỗ nhẹ lưng cô, mãi mới nói một câu, "Có tôi ở đây, không sao đâu."
 
Bùi Hoan gật đầu nhưng vẫn im lặng. Cô vùi mặt vào người anh, không thể kìm nén giọt lệ, khiến áo anh ướt dần một mảng.
 
Hoa Thiệu Đình biết cô sợ hãi, nhưng trước hoàn cảnh nguy hiểm, cô vẫn cắn răng chịu đựng. Đây chính là nha đầu quật cường mà anh nuôi lớn khôn.
 
Bùi Hoan túm áo Hoa Thiệu Đình, cất giọng run run, "Ngoài cánh tay, sau khi em ngất đi... họ đã làm gì em?"
 
Anh vẫn nói bình thản, nhưng ngữ khí chắc chắn, không dễ hoài nghi, "Không sao, không xảy ra chuyện gì?"
 
Cuối cùng, Bùi Hoan cũng ngẩng đầu, mặt cô giàn giụa nước mắt, tay trái ôm miệng. Hoa Thiệu Đình kéo tay cô, "Khóc đi... Em đừng ép bản thân." Anh lặp lại câu vừa rồi, "Có tôi ở đây, sẽ chẳng có chuyện gì xảy ra, em nghe rõ chưa?"
 
Bùi Hoan gật đầu, im lặng ngồi trên giường. Hoa Thiệu Đình nhìn người phụ nữ khóc không thành tiếng này, cuối cùng hôn lên trán cô: "Bùi Bùi, em cũng nên nghĩ cho tôi một chút".
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 38      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
60049
Phiếu cơm
Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
view: 428995
Nd: Sủng. HE.
Trở về năm 1981
Tác giả: Tú Cẩm
view: 269242
Trọn kiếp yêu
Tác giả: Huyền Mặc
view: 306940
Nd: Ngược. HE.
Blood X Blood
Tác giả: Yêu Chu
view: 189005
Nd: SE.
Chiến thần
Tác giả: Đinh Mặc
view: 2535551
Mèo hoang (Kiêu sủng)
Tác giả: Đinh Mặc
view: 613159
Không thể không yêu
Tác giả: Huyền lộng
view: 6039508
Nd: HE.
Mẫu Đơn của Hắc Báo
Tác giả: Điển Tâm
view: 307352
Nd: Ngược. HE.
Có chạy đằng trời
Tác giả: A Đào Đào
view: 467517
Nd: Sủng. HE.
Hai Lần Gặp Gỡ
Tác giả: Đinh Mặc
view: 426317
Nd: SE.
Mật Mã Tây Tạng
Tác giả: Hà Mã
view: 391709
Độc quyền chiềm hữu
Tác giả: Đinh Mặc
view: 711009
Nd: Sủng. HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14797701
Hiền Thê Khó Làm   view 6863096
Em Dám Quên Tôi   view 6820866
Không xứng   view 6781211
Thứ nữ sủng phi   view 6720647
Ân nhân quá vô lại   view 6585511
Mưa ở phía tây   view 6492811
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc