Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Tuyệt sắc yêu phi

Tác giả : Quân Tử Nhan   
Chương 26: Haha, Ta Thăng Quan!
<< Trước    / 209      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 “Họ Liễu kia, ngươi giáo dục thị nữ của ta như vậy ư? Ngươi dụng hình phạt riêng, thật to gan!” Hơi thở lạnh như băng vờn quanh bốn phía Vân Hiểu Nguyệt, mọi người đang nhìn nhất tề sửng sốt.

 
“Ngươi… Hừ, ta là quý phi, còn ngươi chỉ là một phi tử nho nhỏ thôi! Nếu ngươi không tuân thủ quy củ, ngay cả ngươi ta cũng đánh!”
 
Chậc chậc, thật sự là kiêu ngạo!
 
“Vậy ư? Tốt, hôm nay ta sẽ không có quy củ, ta xem ngươi giáo huấn ta như thế nào?” Khi bước lên, Vân Hiểu Nguyệt hung hăng quăng tay, đánh cho hai thị nữ kia miệng bật đầy máu, quỳ rạp xuống đất.
 
“Ngươi là đồ điên, dám đánh người của ta?” Liễu quý phi giận tím mặt, đứng lên chỉ vào Vân Hiểu Nguyệt quát mắng!
 
“Haha! Cái này gọi là có qua có lại thôi, ngươi đánh Huyên nhi của ta, cứ như vậy, để dễ cho chúng quá!” Trở lại giật lấy bội kiếm giắt bên hông của Tiểu Tam, Vân Hiểu Nguyệt đâm vào cánh tay và đùi của hai thị nữ lực lưỡng vừa đánh Huyên nhi, mở hai lỗ máu trên người bọn họ, rồi sau đó đưa mũi kiếm dính máu đến chóp mũi Liễu quý phi, cười lạnh nói: “Người của Vân Nhược Điệp ta dễ đánh như vậy sao! Quý phi nương nương, ta cũng thay ngươi dạy hai nô tài, có vấn đề gì sao?”
 
Sự tình phát triển quá nhanh, chờ mọi người phản ứng, cũng chỉ nghe thấy tiếng kêu thảm thiết như tiếng giết heo của hai thị nữ!
 
“A… Giết người! Ngươi ngươi ngươi… Ngươi muốn làm gì?” Liễu quý phi sợ tới mức hoa dung thất sắc, run run hỏi.
 
“Điệp phi nương nương, người…” Tiểu Tam vội vàng đi lên, thấy Vân Hiểu Nguyệt đằng đằng sát khí, nuốt lại lời khuyên bảo.
 
“Tiểu Tam, vận dụng hình phạt riêng, trong cung sẽ xử trí như thế nào?”
 
“Bẩm nương nương, giáng cấp hoặc là phạt tiền. Nhưng, chỉ cần nô tài không gây chết người, loại chuyện này đều không đáng nói ra, người…” Tiểu Tam khó xử nhìn kiếm trong tay Vân Hiểu Nguyệt, muốn nói lại thôi.
 
“Nô tài? Nô tài thì như thế nào, nô tài không phải người sao? Nô tài không do cha mẹ sinh, cha mẹ nuôi sao? Liễu quý phi nếu không mệnh tốt đầu thai vào nhà quan lại, lúc đó chẳng phải sẽ là nô tài ư? Hừ, Huyên nhi nhà ta luôn luôn dịu dàng thủ lễ, làm sao lại va chạm ngươi? Nói, có phải thấy ta không vừa mắt, hay bị kẻ nào châm ngòi, cố ý tìm người của ta, muốn đánh phủ đầu với ta đúng hay không? Nếu không nói thật, ta sẽ không khách khí!” Vân Hiểu Nguyệt đưa tay, kiếm phong với hàn quang lòe lòe đặt lên mặt Liễu quý phi, xúc cảm lạnh như băng khiến Liễu quý phi khóc kêu: “Cứu mạng! Ta nói, là ta cố ý, cố ý, tha cho ta, ta lần sau không dám! Ô ô…”
 
“Tiểu Tam, ngươi nghe thấy không?” Vân Hiểu Nguyệt bên môi nổi lên ý cười lạnh lùng, hỏi.
 
“Dạ, nghe được rành mạch!”
 
“Tốt lắm, bắt lại! Thân là quý phi, không tuân thủ nghiêm ngặt bổn phận, to gan dám làm nhiễu loạn Hậu cung, đưa nàng đến chỗ Hoàng thượng, để Hoàng thượng xử lý!” Vân Hiểu Nguyệt lạnh lùng nói.
 
Hừ, người không gây ta, ta không đụng người, nếu người phạm ta, ta tất sẽ trả lễ gấp trăm lần! Liễu quý phi, là chính ngươi ngốc, để người khác lợi dụng, đừng trách ta!
 
“Oa… Đừng! Vân Nhược Điệp, ta là quý phi, ngươi dám bắt ta? Ta muốn tìm Hoàng hậu, ngươi là đồ tiện nữ, đồ hồ ly tinh…” Liễu quý phi chửi ầm lên, liều mạng giãy dụa khỏi Tiểu Tam, tất cả cung nữ sợ tới mức biết vâng lời, lạnh run, cũng không dám thở mạnh.
 
Vân Hiểu Nguyệt vốn định bảo các cung nữ ôm Huyên nhi, xoay người rời đi, đột nhiên, một câu “Khoan đã!” khiến mọi người dừng bước!
 
Ai cha, chính chủ rốt cục đã xuất hiện! Vân Hiểu Nguyệt mỉm cười, giương mắt nhìn về phía người tới: Y phục thêu phượng hoàng màu vàng, quần lụa mỏng uốn lượn tha thướt màu phấn hồng, trên tay cầm một chiếc khăn lụa thượng hạng, hơi có chút hương vị “Đại mi khai kiều hoành viễn tụ, lục tấn thuần nùng nhiễm xuân yên*”, quả nhiên lại là một mỹ nhân, ra vẻ kia chính là bà lớn của yêu nghiệt, người lãnh đạo trực tiếp của tất cả phi tần — Hoàng hậu nương nương!
 
(*Đôi mày yêu kiều tựa ngọn núi vắt ngang/ Làn tóc xanh mềm mại nhuốm nồng khói xuân
 
Cả câu nghĩa là: ngọn núi xanh xa xa giống như đôi mày thanh tú, làn sương khói mịt mù của mùa xuân tựa như mái tóc mềm mại của người thiếu nữ.)
 
“Tham kiến Hoàng hậu nương nương!” Vân Hiểu Nguyệt theo mọi người thi lễ, sau đó đứng ở chỗ cũ.
 
“Điệp phi, Liễu quý phi cho dù đã làm sai, cũng chỉ có thể do bản cung quản giáo, không phải ngươi, phẩm còn thấp hơn nàng mà dám khoa tay múa chân, đúng không? Cho dù Hoàng thượng hiện tại sủng ngươi, nhưng quy tắc là quy tắc, Hoàng hậu nương nương ta cũng không phải chỉ để trang trí, Tiểu Tam, thả Liễu quý phi cho bản cung!” Hoàng hậu mặt mang sát khí, ra lệnh.
 
“Hoàng hậu nương nương chấp chưởng phượng ấn như vậy sao? Trách không được Hậu cung bị những người này làm loạn lên khiến cho không thể an bình! Được, nếu Hoàng hậu nương nương trước mặt mọi người thừa nhận người có quyền hơn cả Hoàng thượng, ta sẽ để lại Liễu quý phi, cũng sẽ nhận tội với nàng, thế nào?” Cười lạnh, Vân Hiểu Nguyệt hôm nay sẽ đấu với hai nữ nhân này, nàng muốn xem lát nữa yêu nghiệt chết tiệt đến đây, rốt cuộc hắn sẽ giúp ai?
 
“Ngươi…” Tiếu Hoàng hậu tức giận đến trắng bệch mặt, chỉ vào Vân Hiểu Nguyệt, hung tợn nói: “Vân Nhược Điệp, đừng tưởng rằng Hoàng thượng sủng ngươi là có thể diễu võ dương oai, không coi ai ra gì! Bản cung nói cho ngươi biết, cho dù là Hoàng thượng, cũng không thể ngăn cản bản cung giáo huấn phi tử không nghe lời! Hôm nay ngươi xông vào Trích Liễu Cung, đâm bị thương cung nữ, đả thương Liễu quý phi, thật sự là có tội, bản cung còn có quyền giáo huấn ngươi! Người đâu, trói Điệp phi nương nương lại cho bản cung, phạt roi răn đe!”
 
“Dạ!” Tiếp theo, một đám người theo phía sau Hoàng hậu có vài thị vệ đi tới gần Vân Hiểu Nguyệt! Xem ra, sớm đã có chuẩn bị!
 
Lẳng lặng đứng ở một chỗ nhìn đám thị vệ nhe răng cười đang tới gần, Vân Hiểu Nguyệt nhìn Tiểu Tam mang vẻ mặt lo lắng một bên, nhẹ nhàng lắc đầu. Bởi vì nàng biết, Tư Đồ Viễn vẫn bảo vệ nàng, nay Tư Đồ Viễn không xuất hiện, chỉ có thể chứng minh một tình huống, hắn đi tìm viện binh! Hiện tại việc duy nhất mình phải làm là kéo dài thời gian!
 
“Khoan đã! Hoàng hậu nương nương, người xác định sẽ làm như vậy? Người xác định không cần nói với Hoàng thượng?” Đột nhiên, Vân Hiểu Nguyệt nở một nụ cười xinh đẹp, thản nhiên hỏi, vài thị vệ đi đến trước người nàng ngẩn ra, không dám ra tay!
 
“Hừ, hồ ly tinh! Trói lại cho bản cung! Bản cung giáo huấn một phi tử nho nhỏ không cần làm kinh động Hoàng thượng. Cho dù đánh chết ngươi, cũng là do tự ngươi gieo gió gặt bão!” Nói kiêu ngạo như vậy khiến Vân Hiểu Nguyệt nhịn không được muốn cười: Ha ha, nói hay lắm, để xem lát nữa ngươi khóc như thế nào?
 
“Được! Đây là ngươi nói đó, hy vọng ngươi sẽ không hối hận!” Vân Hiểu Nguyệt vươn tay, cười tủm tỉm nói: “Trói đi!”
 
Rất nhanh, Vân Hiểu Nguyệt đã bị dây thừng cột vào một câu cột ở bên. Từ đầu đến cuối, Vân Hiểu Nguyệt không nói một câu, chỉ là dùng ánh mắt tựa như cười nhưng lại không phải cười nhìn vẻ mặt đắc ý của Hoàng hậu cùng Liễu quý phi, nụ cười mỉm bên môi không mất!
 
“Điệp phi, là tự ngươi không tuân thủ cung quy, chẳng trách nổi bản cung! Đánh cho ta, đánh thật mạnh cho ta!” vẻ trấn định tự nhiên của Vân Hiểu Nguyệt chọc tức Tiếu Hoàng hậu, nàng quát lớn.
 
“Dạ!” Một thị vệ cầm roi da giơ cao lên, mắt thấy roi sẽ hạ xuống, Tiểu Tam một bên rốt cục nhịn không được, chắn trước thân thể của nàng, quát lớn: “Ai dám!”
 
“Điệp phi, ngươi mê hoặc người được lắm, ngay cả thị vệ bên người của Hoàng thượng cũng dám thông đồng? Tiểu Tam, ngươi tránh ra cho bản cung. Nếu không tránh, ngay cả ngươi bản cung cũng đánh!” Hoàng hậu giận đến tím mặt, vỗ mặt bàn, lớn tiếng quát.
 
“Ồ? Là ai kiêu ngạo như vậy, dám đánh thị vệ bên người của Trẫm?” Một giọng nói trầm quyến rũ theo cửa mà vào, Vân Hiểu Nguyệt nghe tiếng, quả nhiên là yêu nghiệt chết tiệt, phía sau còn có Tần Vũ và Tư Đồ Viễn cùng đi chầm chậm đến!
 
Chết tiệt! Yêu nghiệt chậm chạp như vậy khẳng định là cố ý, hừ!
 
Bĩu môi, Vân Hiểu Nguyệt nhìn về phía Tư Đồ Viễn sau hắn, thoải mái cùng vui sướng trong đôi mắt ấy khiến Vân Hiểu Nguyệt trong lòng ấm áp, cười nhẹ, sau đó hạ mí mắt, không nhìn nữa.
 
“Tham kiến Hoàng thượng!” Tiếng hô đồng loạt qua đi, chợt nghe gặp Hoàng hậu cùng Liễu quý phi nũng nịu cáo trạng, đơn giản là kể lại chuyện Vân Hiểu Nguyệt nàng bắt nạt các nàng như thế nào, rồi đòi Hoàng thượng làm chủ.
 
“Vậy ư?” Im lặng nghe xong hai mỹ nhân khóc lóc kể lể, Tần Ngạo giương mắt nhìn Vân Hiểu Nguyệt bị trói vẫn không nhúc nhích, đột nhiên giận dữ, giáng một cái tát vào mặt Liễu quý phi!
 
“Chát!” Tiếng tát lớn dọa người vang lên, trong nháy mắt, ngoại trừ Tần Vũ, tất cả mọi người đều quỳ xuống. Liễu quý phi bị đánh cùng Hoàng hậu ngu ngốc quỳ trên mặt đất lạnh run người!
 
“Tiểu Điệp nhi Trẫm sủng ái nhất mà các ngươi cũng dám trói? Người đâu, tha hai tên thị vệ này ra ngoài chém!” Tần Ngạo một bên ra lệnh, vừa đi lại đây, tự tay cởi dây thừng trên người Vân Hiểu Nguyệt!
 
“Điệp nhi, có bị thương hay không?” Ôm Vân Hiểu Nguyệt chỗ nhìn, chỗ sờ, Tần Ngạo vội vàng hỏi.
 
Lại diễn trò! Haha, vui nhỉ, ta cũng sẽ đùa!
 
“Hoàng thượng, các nàng… Các nàng bắt nạt người của nô tì, nô tì nhất thời tức giận nên đã khiến hai cung nữ bị thương, sau đó Hoàng hậu nương nương nói muốn đánh chết nô tì, ô ô…” Tay ôm cổ Tần Ngạo ổ, Vân Hiểu Nguyệt khóc “nức nở”!
 
“Cái gì? Thật to gan! Tiểu Tam, rốt cuộc sao lại thế này?” Ôm Vân Hiểu Nguyệt vào trong ngực, Tần Ngạo tức giận hỏi.
 
Vì thế, Tiểu Tam cũng rất thành thực kể lại đầu đuôi câu chuyện, đặc biệt chuyện Liễu quý phi và Tiếu Hoàng hậu, thuật lại không sai một chữ!
 
“Phản rồi! Người tới, tha hai cẩu nô tài này ra ngoài chém, thu lại tất cả phong hào của Liễu quý phi, đầy thành thứ dân, tiến Lãnh cung. Hoàng hậu, từ hôm nay trở đi nhốt tại Tê Phượng Cung, không có chỉ dụ của Trẫm không được bước ra khỏi cửa cung nửa bước!” Tần Ngạo nổi giận đùng đùng tuyên bố lới phán xét cuối cùng. Hoàng hậu sắc mặt trắng bệch, con Liễu quý phi ư? Vừa nghe xong sự xử trí của Tần Ngạo đã hôn mê bất tỉnh!
 
Hay! Yêu nghiệt chết tiệt, không nghĩ tới ngươi thật đúng là bảo vệ ta! Haha, quên đi, tối hôm nay bổn cô nương sẽ không đá ngươi xuống giường!
 
“Điệp nhi, không làm nàng sợ chứ!” Nói xong lời này, Tần Ngạo nâng khuôn mặt nước mắt loang lổ của Vân Hiểu Nguyệt lên, dịu dàng hỏi.
 
“Không sao! Cám ơn Hoàng thượng cứu giúp đúng lúc, nếu không…” Giọng nói Vân Hiểu Nguyệt nghẹn ngào, ra vẻ muốn rơi lệ!
 
“Thôi nào, đừng khóc! Như vậy đi, tiện nhân kia lấy thân phận áp bức nàng, Trẫm sẽ phong nàng làm quý phi. Như vậy, về sau trong cung sẽ không có ai dám bắt nạt nàng, được không? Về phần Hoàng hậu, Trẫm tin nàng trải qua giáo huấn lần này sẽ biết học khôn. Nếu không, Hậu cung này sẽ đổi chủ!” Lạnh lùng liếc mắt một cái nhìn Hoàng hậu một bên sắc mặt xám như tro, Tần Ngạo thản nhiên nói.
 
Ách? Quý phi! Ha ha, ta thăng quan ư? Được! Vân Hiểu Nguyệt cười trộm dưới đáy lòng.
 
“Vâng, nô tì biết sai! Chúc mừng Điệp quý phi, nô tì về sau sẽ chu toàn làm hết phận sự, chiếu cố Điệp quý phi thật tốt!” Hoàng hậu nghe vậy, lập tức quỳ xuống, run run nói. Vân Hiểu Nguyệt rõ ràng thấy, nước mắt như chuỗi rơi xuống, làm ướt vạt áo trước người, cung nữ cũng đều cung kính hành lễ.
 
Nữ nhân ngu xuẩn! Ngươi, ngàn lần không nên, vạn lần không nên, chính là không nên dây vào Vân Hiểu Nguyệt ta. Cho nên, ngươi không đáng nhận được sự thương hại của ta! Vân Hiểu Nguyệt thản nhiên nhìn nàng một cái, quay mặt ngay.
 
“Ngươi lui ra đi!” Tần Ngạo vung tay lên, Hoàng hậu mang theo người của mình nhanh chóng lui xuống, Tần Ngạo mỉm cười nói: “Theo lý thuyết, quý phi có thể ở đây, Điệp nhi, muốn ở lại đây hay không?”
 
“Không cần! Ta thích Sắc Điệp Cung, không đi đâu!”
 
“Được! Vậy… Điệp nhi muốn ban cho gì không?”
 
“Ban cho?” Ánh mắt Vân Hiểu Nguyệt sáng lên, lập tức ngẩng đầu lên: “Nô tì chỉ cần vàng bạc, hoặc là ngân phiếu cũng được!”
 
“Ha ha… Trẫm quên mất, Điệp phi của Trẫm rất tham tiền! Được, Tiểu Tam, phân phó nội vụ, ban cho Điệp quý phi hoàng kim vạn lượng, làm quà mừng!” Tần Ngạo nhịn không được phá lên cười!
 
“Tạ Hoàng thượng!” Trong lòng Vân Hiểu Nguyệt lập tức tươi như hoa: Wow, vạn lượng hoàng kim đó! Hoàng đế nhiều nhất chính là tiền, Hoàng phi tất sẽ không thiếu. Haha, bắt đầu từ ngày mai, ta nhất định phải nghĩ cách lấy thật nhiều!
 
Vân Hiểu Nguyệt đang vui vẻ nên không thấy lo lắng càng lúc càng sâu của Tần Vũ bên người nàng. Mà trong mắt Tư Đồ Viễn tràn đầy đau khổ, nắm chặt nắm đấm!
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 209      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
257500
Trầm Hương Tuyết
Tác giả: Thị Kim
view: 1183779
Nd: Ngược. HE.
Nghề làm phi
Tác giả: Nguyệt Hạ Điệp Ảnh
view: 585452
Nd: HE.
Gian thương hai mặt
Tác giả: Nguyên Nhu
view: 294992
Nd: Sủng. HE.
Yêu hận vô tận
Tác giả: Tuyết Linh Chi
view: 300760
Nd: Ngược.
Ninh Phi
Tác giả: Cuồng Ngôn Thiên Tiếu
view: 557230
Nd: HE.
Chỉ sợ tương tư khổ
Tác giả: Cổ Linh
view: 215476
Nd: HE.
Dưỡng nữ thành phi
Tác giả: Phong Ngôn Nhiễm
view: 1124142
Nd: Sủng. HE.
Ra tường ký
Tác giả: Mạc Mạc Vô Vũ
view: 470195
Nd: HE.
Tuyệt sắc yêu phi
Tác giả: Quân Tử Nhan
view: 13691378
Sát tinh tướng công
Tác giả: Quất Hoàng Bảo Bảo
view: 498726
Nd: HE.
Đế Hoàng Phi
Tác giả: Hoại Phi Vãn Vãn
view: 889611
Nd: HE.
Vĩnh Dạ
Tác giả: Trang Trang
view: 619133
Thế thân
Tác giả: Túy Thái Bình
view: 621811
Nd: Ngược. HE.
Thiên Hậu pk Nữ Hoàng
Tác giả: Phong Lưu Thư Ngốc
view: 397271
Nd: HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 13691378
Thiên Kim trở về   view 2697879
Phù Dao Hoàng Hậu   view 2221195
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc