Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Tuyệt sắc yêu phi

Tác giả : Quân Tử Nhan   
Chương 5: Hóa Ra Ta Không Được Sủng!
<< Trước    / 209      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 “Nương nương, người sao vậy? Mau tỉnh lại! Nương nương, người đừng dọa Huyên Nhi! Ô ô. . .”

 
Tiếng khóc lo lắng vang lên ở bên tai, là Huyên nhi! Vân Hiểu Nguyệt cả kinh, mở mắt! Ôi? Sao đã trở lại rồi? Nếu không phải trong tay vẫn còn nắm hộp gỗ nhỏ kia, nàng còn tưởng rằng đây là mộng Nam Kha (1)!
 
“Huyên nhi? Em sao vậy?”
 
Vân Hiểu Nguyệt nháy mắt mấy cái, phát hiện bên ngoài trời đã sáng!
 
“Huyên nhi gọi người rất lâu, người đều không phản ứng, Huyên nhi sợ hãi, cho nên mới khóc!”
 
Lau lau nước mắt, tiểu nha hoàn ngượng ngùng nói.
 
“Ngốc, ta chỉ là ngủ rất say mà thôi! Ta cảm giác tốt hơn nhiều rồi, giúp ta đứng lên đi!”
 
Đem hộp gỗ đặt trong áo ngủ bằng gấm, vươn tay, đó là thói quen của Vân Hiểu Nguyệt.
 
“Dạ!” Tiểu nha hoàn vui vẻ đi tới, giúp đỡ Vân Hiểu Nguyệt đứng lên!
 
“Nương nương, từ sau khi người mất trí, sáng sủa hơn nhiều! Trước kia, ngươi chưa bao giờ để cho người khác chạm vào người, ngay cả Huyên nhi cũng không được!”
 
“Vậy sao? Ta trước kia rất khó ở chung sao?”
 
Vân Hiểu Nguyệt kỳ quái hỏi.
 
Trong tiềm thức vừa trải qua, Vân Nhược Điệp đã hồn phi phách tán ấy, mảnh mai tinh tế, tâm địa thiện lương, không giống loại tiểu thư điêu ngoa!
 
“Không phải! Nương nương trước kia từ nhỏ đã không ra khỏi khuê phòng, tâm thiện lương, trong phủ từ trên xuống dưới đều thực thích nương nương! Chỉ là, người rất thiện lương, cho nên. . .”
 
Có chút chần chừ, Huyên Nhi há mồm, cũng không dám nói tiếp.
 
“Nói đi, ta sẽ không trách em!” Vân Hiểu Nguyệt một bên rửa mặt, một bên mỉm cười nói.
 
“Là vì. . . Nương nương, người từ nhỏ đã thích biểu tiểu thư, chính là Nhu phi nương nương, cái gì cũng nói cho nàng, ngay cả chuyện người yêu Hoàng Thượng, người cũng kể cho nàng biết! Nhu phi nương nương, ỷ vào mình lớn hơn người hai tuổi, nhanh chân đi trước, đoạt lấy Hoàng Thượng! Sau đó đến người, Hoàng Thượng bị nàng kích động, vốn không muốn nạp người làm phi, là người khóc cầu xin lão gia, lão gia mới tiến cung buộc Hoàng Thượng lấy người! Cho nên, từ sau khi người vào cung, nơi ở cũng là tẩm cung hẻo lánh nhất, ngay bên cạnh lãnh cung, ngay cả tên cung, cũng là lão gia cầu Hoàng Thượng, Hoàng Thượng mới miễn cưỡng nói ra ‘Sắc Điệp Cung’ cho người! Người bị thương, Hoàng Thượng ngay lập tức phái người đem người trở về, đến bây giờ, cũng không có sai người tới hỏi thăm, thật sự là rất bất công! Nương nương, khi người mê man, Nhu phi nương nương đưa thuốc tới, nhưng chỉ là muốn đến chê cười người! Cho nên Huyên nhi mới cầu người đừng quá tin tưởng Nhu phi, nàng nhất định sẽ hại người!”
 
Tiểu nha đầu khóc sướt mướt, lời nói thấm thía, nghe xong, Vân Hiểu Nguyệt đầu cháng váng! Bất quá, có một chút, nàng nghe cũng hiểu được, chính là Vân Hiểu Nguyệt nàng hiện tại, là một phi tử không được sủng! Oa, được! Không được sủng cũng tốt, nếu được sủng ái, khó tránh khỏi chuyện lần sau hắn muốn OOXX ta, khi đó ta tức giận sẽ đem hắn PK (2), hoặc là ‘cắt’ hắn, khi đó còn thảm hơn! He he, hiện tại, vẫn là trước thám thính tình báo quan trọng hơn!
 
“Huyên Nhi, chuyện Nhu phi để sau hẵng nói! Ngươi nói xem, ta yêu Hoàng Thượng sao? Sao có thể?”
 
Vân Hiểu Nguyệt rất ngạc nhiên! Không phải nói Vân Nhược Điệp rất ít rời cửa sao? Như thế nào lại nhìn thấy Hoàng Thượng?
 
“A, đó là năm người mười hai tuổi, có một lần, Hoàng Thượng đến nhà chúng, người từ xa đứng nhìn, liền thích Hoàng thượng! Bốn năm năm, người vẫn thông qua thiếu gia cùng lão gia hỏi thăm về chuyện của Hoàng Thượng, sau đó càng ngày càng thích, không thể tự thoát ra được !”
 
“A? Mười hai tuổi thích hắn! Là ta sao?”
 
Trời ạ! Ta mười hai tuổi, vẫn còn học trung học, ta thông minh hơn người mới vậy, chứ người bình thường hiện tại mới học lớp năm tiểu học! Má ơi, yêu sớm như vậy sao? Mười hai tuổi đã biết tương tư, chết tiệt!
 
“Đúng vậy! Trong thư phòng của người, đều là tranh vẽ Hoàng Thượng! Là thiếu gia vẽ hộ người! Nương nương, về sau, chúng ta phải làm cái gì bây giờ đâu? Người vào cung, đã là người của Hoàng Thượng, lão gia cùng thiếu gia cũng không tiện ra mặt, cho dù người bị người ta khinh thường, chúng ta cũng chỉ có thể nhịn! Nhưng, nương nương, Huyên nhi không đành lòng nhìn người chịu ủy khuất! Người là thiên kim tiểu thư được mọi người từ trên xuống dưới của phủ Thừa Tướng yêu thương, rất quý giá! Mọi người trước đã không đành lòng để người đi, không nghĩ tới, người mới tiến cung không được vài ngày, đã phải chịu ủy khuất lớn như vậy! Bây giờ còn mất trí nhớ!!! Ô ô. . . Nương nương, lúc trước người nếu nghe phu nhân cùng lão gia, sẽ không phải chịu khổ như vậy!”
 
Tiểu nha đầu vừa nói vừa khóc!
 
“Aiz aiz aiz, Huyên Nhi, thôi nào, đừng khóc! Sao em động cái gì cũng khóc vậy? Kỳ thật, em thử thay đổi góc độ mà nhìn, hiện tại ta mất trí nhớ cũng không phải điều gì không tốt! Em xem, ta hiện tại sáng sủa hơn nhiều, cũng không còn nhớ Nhu phi nương nương luôn khi dễ ta, cũng không nhớ Hoàng Thượng làm cho ta yêu đến ngay cả tính mạng cũng không cần, em cũng sẽ không phải thấy ta cả ngày lấy lệ rửa mặt, ai oán giống như oán phụ bị chồng ruồng bỏ, không tốt hơn sao? Về phần cha mẹ của ta, chỉ cần em chậm rãi kể cho ta biết, ta nhớ lại không phải được rồi sao!”
 
Vân Hiểu Nguyệt khuyên nàng.
 
“Thật sao? Người thật sự sẽ không tin Nhu phi nương nương nữa sao?”
 
Huyên Nhi kinh hỉ hỏi.
 
“Đúng vậy! Lần sau nàng tới chọc ta, ta tuyệt không để cho nàng khi dễ ta nữa, lại càng không cái gì cũng nghe nàng, yên tâm đi!”
 
Vân Hiểu Nguyệt cười tủm tỉm nói.
 
“Thật tốt quá! Nương nương, vậy Huyên Nhi yên tâm rồi! Đúng rồi nương nương, mau dùng đồ ăn sáng đi, Trương Thái y đợi lát nữa sẽ đến đây!”
 
Tiểu nha đầu cao hứng nở nụ cười, vội vàng nói.
 
“Đúng rồi! Khuôn mặt xấu xí này của ta, còn phải xử lý tốt một chút mới được! Nếu không, chắc sẽ hù chết một đám người, ta đây chẳng phải là đã đắc tội nặng hay sao?”
 
Vân Hiểu Nguyệt sờ sờ khuôn mặt gồ ghề của mình, nhịn không được nở nụ cười!
 
“Hì hì, nương nương lần này mất trí nhớ, thật đúng là được ông trời chiếu cố! Nương nương hiện tại không chỉ không hề nhát gan, ngược lại hoạt bát hơn rất nhiều, còn có thể nói giỡn, Huyên nhi rất thích!”
 
Tiểu nha đầu vui vẻ, khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hồng, kích động khoa chân múa tay!
 
“Được ông trời chiếu cố? Ha ha. . . đúng vậy, ăn cơm thôi!” Vân Hiểu Nguyệt nhớ tới giấc mộng tối hôm qua, nhịn không được nở nụ cười!
 
Huyên Nhi ngốc, nếu em biết Vân Nhược Điệp thật sự đã hồn phi phách tán, mà hiện tại trong cơ thể của nàng ấy, là Vân Hiểu Nguyệt ta, là linh hồn hiện đại đến từ địa cầu, em có thể thương tâm đến chết hay không? Nhưng mà em yên tâm, ta nhất định nghĩ cách, hoàn thành nhiệm vụ chết tiệt của thần vận mệnh chó má kia, cứu sống tiểu thư của em.
 
Ý đã quyết, Vân Hiểu Nguyệt rất nhanh ăn xong rồi bữa sáng, chuẩn bị chữa trị cho khuôn mặt vô cùng thê thảm này!
 
Chú thích
 
(1) Câu chuyện “Giấc Mộng Nam Kha”
 
Trong tiếng Hán có một câu thành ngữ “Giấc mộng Nam Kha”, được dùng để hình dung cõi mộng hoặc một không tưởng không thể thực hiện được của một người nào đó. Thành ngữ này có nguồn gốc từ cuốn tiểu thuyết “Tiểu sử Nam Kha Thái Thú” của tác giả Lý Công Tá đời Đường Trung Quốc thế kỷ 9 công nguyên.
 
Một người tên Thuần Vu Phân, ngày thường thích uống rượu. Trong sân nhà ông có một cây hòe lớn rễ sâu cành rậm, một đêm giữa hè, trăng tỏ sao thưa, gió thổi hiu hiu, chỗ dưới cây hòe là một chỗ hóng mát tốt.
 
Vào ngày sinh nhật của Thuần Vu Phân, người thân và bạn bè đều đến chúc thọ, ông vui mừng quá, và uống nhiều chén rượu. Sau khi người thân và bạn bè về nhà, Thuần Vu Phân ngà ngà say hóng mát dưới cây hòe, bất giác ngủ quên.
 
Trong giấc mơ, nhận lời mời của hai sứ thần, Thuần Vu Phân bước vào một lỗ cây. Trong lỗ có thời tiết tốt đẹp, là một thế giới riêng biệt, có nước Đại Hòe. Lúc đó, kinh thành đang tổ chức cuộc thi lựa chọn quan chức, ông cũng đi đăng ký. Ông đã thi ba cuộc, viết văn rất suôn sẻ. Khi công bố kết quả cuộc thi, ông đứng đầu bảng. Tiếp theo nhà vua tổ chức thi đình. Nhà vua nhìn thấy Thuần Vu Phân vừa đẹp trai, vừa tài ba lỗi lạc, nên hết sức ưa thích, rồi chọn ông là trạng nguyên, và gả công chúa cho ông. Trạng nguyên trở thành phò mã, nhất thời việc này được truyền thành giai thoại ở kinh đô.
 
Sau khi lấy nhau, vợ chồng hết sức đằm thắm. Không lâu, Thuần Vu Phân được nhà vua cử đến quận Nam Kha làm thái thú. Thuần Vu Phân cố gắng làm việc và quý mến nhân dân, thường đến địa phận quận Nam Kha điều tra nghiên cứu, kiểm tra công tác của bộ hạ, công tác hành chính ở các địa phương đều rất liêm khiết và có trật tự, nhân dân địa phương hết sức khen ngợi. Ba mươi năm trôi qua, thành tích của Thuần Vu Phân đã nổi tiếng khắp toàn quốc, và ông đã có 7 con, 5 trai 2 gái, cuộc sống rất hạnh phúc. Nhà vua mấy lần muốn điều động Thuần Vu Phân về kinh thành đảm nhiệm chức vụ cao hơn, nhưng sau khi được biết, nhân dân địa phương kéo nhau lên phố, ngăn lại xe ngựa của thái thú, thỉnh cầu ông tiếp tục làm quan thái thú quận Nam Kha. Thuần Vu Phân cảm động trước sự yêu mến của nhân dân, đành phải lưu lại, và trình thư lên nhà vua giải thích rõ tình hình. Nhà vua rất vui mừng trước thành tích công tác chính trị của ông, và ban thưởng cho ông nhiều vàng bạc châu báu.
 
Một năm, nước Thiện La cử quân đội xâm phạm nước Đại Hòe, các tướng quân nước Đại Hòe thừa lệnh chặn đánh địch, bất ngờ bị đánh bại nhiều lần. Tin thua trần truyền tới kinh thành, nhà vua bị choáng, khẩn cấp triệu tập quan chức văn võ thương lượng cách đối phó. Nghe nói quân đội mình nhiều lần bị đánh bại ở tiền tuyến, địch hết sức mạnh mẽ đã tiến gần kinh thành, các đại thần sợ hãi đến nỗi tái mặt, đại thần này nhìn đại thần kia, đành chịu bó tay.
 
Nhìn thấy thần sắc của đại thần, nhà vua hết sức tức giận và nói: “Nhà ngươi ngày thường ăn ngon ở nhàn, hưởng thụ hết vinh hoa phú quý, một khi nhà nước gặp khó khăn, nhà ngươi lại trở thành quả bầu không có mồm, hèn nhát khiếp trận, cần nhà ngươi có tác dụng gì?”
 
Tể tướng chợt nghĩ tới ông Thuần Vu Phân, thái thú quận Nam Kha có thành tích công tác xuất sắc, bèn giới thiệu với nhà vua. Nhà vua ra lệnh ngay, điều động Thuần Vu Phân điều khiển quân đội tinh nhuệ toàn quốc đánh địch.
 
Sau khi nhận được mệnh lệnh của nhà vua, Thuần Vu Phân lập tức dẫn quân xuất chinh. Nhưng ông không biết gì về phép dùng binh, vừa giao chiến với quân địch, đã bị thua liểng xiểng, chiến sĩ và ngựa bị tổn thất nặng nề, ông xuýt nữa bị bắt. Được tin này, nhà vua hết sức thất vọng, ra lệnh truất bỏ mọi chức vụ của ông, giáng xuống làm bình dân, và đưa về quê. Thuần Vu Phân nghĩ tên tuổi anh hùng của mình bị phá hủy hoàn toàn, hết sức xấu hổ và tức giận, kêu một tiếng thật to, ông tỉnh dậy từ giấc mơ. Ông theo cõi mộng đi tìm nước Đại Hoè, hóa ra dưới cây hòe có một lỗ con kiến, những kiến đang cư trú ở đó.
 
“Giấc mơ Nam Kha” có khi cũng chỉ đời người như giấc mơ, phú quý quyền thế đều là hư ảo.
 
(2) PK: Thuật ngữ game – Player Killer hay Player Killing - chỉ những người hoặc hành động đi “giết” người chơi khác ;), ngoài ra trong các chuyên môn khác lại có rất nhiều từ khác nhau, ai có ý định tìm hiểu thì đại gia Google nhé :)
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 209      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
336501
Thất Dạ Đàm
Tác giả: Thập Tứ Khuyết
view: 341239
Quỷ Vương Kim Bài Sủng Phi
Tác giả: Chá Mễ Thố
view: 1510804
Nd: HE.
Người ở nơi tịch lặng
Tác giả: Twentine
view: 359058
Nd: HE.
Lãnh Quân Dạ Thiếp
Tác giả: Hồ Ly
view: 969951
Nd: Ngược. HE.
Đại Hoàn Dư - Cho ta khuynh thất giang san
Tác giả: Ân Tầm
view: 524991
Nd: Ngược. HE.
Thích khách vô danh
Tác giả: Dạ Tuyết Miêu Miêu
view: 725120
Nd: HE.
Cung - Mê tâm ký
Tác giả: Đương Mộc Đương Trạch
view: 442385
Nd: HE.
Một mối tương tư
Tác giả: Thiên Tuế Ưu
view: 507687
Nd: HE.
Thế thân
Tác giả: Túy Thái Bình
view: 663423
Nd: Ngược. HE.
Hoàng hậu lười Hiểu Nguyệt
Tác giả: Phong Thanh
view: 342475
Nd: Sủng. HE.
Lang Gia bảng
Tác giả: Hải Yến
view: 310545
Hậu Cung Chân Hoàn Truyện
Tác giả: Lưu Liễm Tử
view: 917833
Nd: SE.
Thú Phi
Tác giả: Chu Ngọc
view: 1048952
Nd: HE.
Vân thường tiểu nha hoàn
Tác giả: Nguyệt Xuất Vân
view: 507584
Nd: Ngược. HE.
Tương tư bất hối
Tác giả: Tiểu Lị Tử
view: 344020
Nd: HE.
Giang sơn bất hối
Tác giả: Đinh Mặc
view: 1142785
Nd: HE.
Diệp Thanh Hồng
Tác giả: Hắc Nhan
view: 564131
Nd: HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14072375
Hiền Thê Khó Làm   view 2904188
Em Dám Quên Tôi   view 2858250
Thứ nữ sủng phi   view 2799849
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc