Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Tuyệt sắc yêu phi

Tác giả : Quân Tử Nhan   
Chương 2: Xuyên Không “Kinh Điển” Nhất (2)
<< Trước    / 209      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Khi tỉnh lại lần nữa, trong phòng đã sáng trưng! Vân Hiểu Nguyệt trừng mắt nhìn nến đỏ hai bên cánh tay N giây, rốt cục bị cái phòng khám này khiến cho ngu ngơ!

 
Quái quỷ! Có cần sùng cổ như vậy không? Ta muốn đèn điện! Nến này, chỉ có thời bà nội ta mới dùng, quá lỗi thời! Đúng là dở hơi!
 
“Huyên Huyên, mày ở đâu?” Yết hầu chưa thông, Vân Hiểu Nguyệt gọi lớn một chút, cảm giác chỗ đau đớn đã tốt hơn nhiều, chính là gáy vẫn đau!
 
“Nương nương, người đã tỉnh rồi! Có đói bụng hay không? Trên người còn đau hay không? Trương Thái y đã bốc thuốc, em cũng sắc rồi! Trước dùng bữa, sau đó uống thuốc, được không?”
 
Vẫn là cô gái giả trang nha hoàn buổi chiều vội vã tiến vào, trong tay bưng một chén cháo thơm ngào ngạt.
 
“Tôi thật sự rất đói bụng đâu! Cô bạn, tên cô là gì?”
 
Vân Hiểu Nguyệt suy nghĩ một hồi, cô gái vội quỳ xuống trước mặt nàng!
 
“Nương nương, em gọi là Huyên Nhi, là nha hoàn bên người của nương nương, từ nhỏ đã đi theo người! Người thật sự không nhớ Huyên Nhi sao?”
 
Tiểu cô nương nói xong, nhịn không được rớt nước mắt, làm cho Vân Hiểu Nguyệt ngây dại!
 
“Đợi đã, cô là nói, cô. . . từ nhỏ đã đi theo tôi?”
 
Chỉ vào mũi của mình, Vân Hiểu Nguyệt la hoảng lên, thanh âm thay đổi!
 
Như thế nào có thể? Sao ta lại không biết cô! Chuyện gì thế này?
 
“Ô ô ô. . .Nương nương, Trương Thái y nói, người là vì đụng đầu, cho nên mất trí nhớ! Không sao hết, có Huyên Nhi ở đây, em nhất định sẽ đem chuyện của người nhất nhất nói cho người, cho người nhớ lại! Nương nương, trước dùng bữa, sau đó em nói cho người, được không?”
 
Cô gái nhỏ lau khô nước mắt, nâng bát cháo lên, cẩn thận muốn bón cho nàng.
 
“Khoan, tôi tự ăn được!”
 
Nâng tay đỡ bát cháo, Vân Hiểu Nguyệt đột nhiên phát hiện, trên người mình cư nhiên mặc áo dài bằng tơ lụa màu đỏ nhạt, tay sờ người mình, ngất! Cư nhiên ngay cả nội y cũng thay, là một chiếc yếm kỳ quái!
 
“Chết tiệt! Viễn Thần chết tiệt nhà ngươi, ngươi không vì trả thù ta đem ta cho tới nơi nào đây? Tò mò! Mặc kệ, trước tiên nhét đầy bụng đã rồi nói sau!”
 
Cầm bát cháo, Vân Hiểu Nguyệt rất nhanh húp xong!
 
“Huyên Nhi à, đừng đùa tôi nữa, cô nói thật đi, có phải tiểu tử Viễn Thần chết tiệt kia, mướn cô tới đùa giỡn tôi? Đây rốt cuộc là chỗ nào? Gọi viện trưởng của các cô tới gặp tôi!”
 
Đưa cái bát trống, Vân Hiểu Nguyệt thoải mái tựa vào thành giường, cười tủm tỉm nói.
 
“Nương nương! Viễn Thần là ai? Huyên Nhi chưa từng nghe thấy tên này! Còn nữa, nơi này là Hoàng cung Thanh Long quốc, người là Điệp phi của Hoàng Thượng, vừa được sắc phong nương nương! Về phần Viện trưởng, người này không có, người lớn nhất chính là Hoàng Thượng, nhưng mà, phi tử không được Hoàng đế bệ hạ triệu kiến thì không được gặp Hoàng Thượng! Nương nương, người không sao chứ!”
 
Mỗi một câu nói của cô gái, ánh mắt của Vân Hiểu Nguyệt càng ngày càng trừng lớn, đợi cho cô ta nói xong, Vân Hiểu Nguyệt ngu ngốc nhìn!
 
Thanh Long quốc? Cái gì vậy, là khu du lịch mới ở Trung Quốc sao? Không thể! Còn nữa, nơi này là chỗ nào? Hoàng cung? Tử Cấm thành? Không phải ta không phải tổng bộ “Sát Thủ Minh” ở New York sao? Sao lại ở Bắc Kinh? Hơn nữa, đã là thế kỉ hai mốt, thế nào còn có Hoàng Thượng? Không đúng! Thật không đúng!
 
Nhanh chóng thu hồi ánh mắt, làm sát thủ phải thật bình tĩnh, nàng nhanh chóng lấy lại nét tươi cười, ngồi thẳng người, Vân Hiểu Nguyệt thản nhiên hỏi:
 
“Huyên Nhi phải không? Em nói ta mất trí nhớ ? Được, cho dù ta mất trí nhớ, vậy nói cho ta biết, nơi này rốt cuộc là chỗ nào? Còn nữa, năm nay là năm bao nhiêu? Ta đã xảy ra chuyện gì? Vì cái gì lại bị thương ở gáy?”
 
“Nương nương, nơi này là là Sắc Điệp Cung mà Hoàng Thượng xây cho người, người là phi tử được Hoàng Thượng ba ngày trước sắc phong, là ấu nữ của Vân Thừa tướng đương triều – người có quyền lực tối cao! Đêm qua đến phiên người thị tẩm, nhưng không biết làm sao, người bị đuổi về, đầu đầy máu tươi, khiến Huyên Nhi sợ hãi! Huyên Nhi cũng không biết người đã xảy ra chuyện gì! Đúng rồi, năm nay là Thanh Long năm thứ mười ba, nương nương, người nhớ được gì không?”
 
Tiểu nha hoàn đứng ở bên giường, thật cẩn thận nói.
 
“Thanh Long năm thứ mười ba? Ấu nữ của Vân Thừa tướng? Sắc Điệp cung? Thị tẩm?”
 
Vân Hiểu Nguyệt càng nghĩ càng hãi hùng! Tất cả những thứ này, mình hoàn toàn chưa từng nghe nói, chẳng lẽ nói? Ta xuyên không! Không thể nào, chỉ có loại tiểu thuyết võng lạc mới có thể xuất hiện tình tiết hư vô mờ mịt vớ vẩn này, nay lại thật sự ứng nghiệm trên người ta? Ta sẽ không thật vậy chứ! Nhưng là, mọi chuyện này phải giải thích như thế nào?
 
“Như vậy, ta tên là gì?”
 
Sẽ không là vì tên giống nhau, cho nên linh hồn hoán đổi chứ? Rất nhiều tiểu thuyết đều viết như vậy.
 
“Nương nương, người tên Vân Nhược Điệp! Người ngay cả tên mình cũng không nhớ rõ sao! Trời ạ! Nương nương, nên làm gì bây giờ!”
 
Tiểu nha hoàn gấp đến độ muốn khóc!
 
Vân Nhược Điệp! Vân Hiểu Nguyệt!
 
Trừ bỏ họ giống nhau, không có gì giống nhau hết?
 
“Ta bao nhiêu tuổi?”
 
“16! Người vừa đủ tuổi, đã bị triệu tiến cung làm phi tử, tối hôm qua liền thị tẩm , đây là vinh quang lớn! Nhưng mà. . . Không biết đã xảy ra chuyện gì, người thành ra như vậy! Nương nương, nếu để lão gia, phu nhân biết, sẽ rất đau lòng a! Ô ô. . . “
 
Nói xong, tiểu nha hoàn lại khóc rống lên!
 
“Cái gì? 16 tuổi thị tẩm?”
 
A, trách không được khiến ta đau như vậy, hóa ra là mạc danh kỳ diệu thất thân! Như vậy, cũng chính lúc người gọi là Vân Nhược Điệp bị thương ở gáy, ta ở tổng bộ “Sát Thủ Minh” bị phi tiêu tất thối kia hại theo ngã cầu thang, sau đó chúng ta liền đổi linh hồn? Ta cũng thảm quá đi!
 
“Ai. . . Cho ta chết đi!”
 
Vân Hiểu Nguyệt gào thét! Như thế nào lại có chuyện như vậy? Ta bị trúng tất thối, hại ta xuyên không, tuyệt đối là xuyên không ‘kinh điển’ nhất trong lịch sử! Viễn Thần! Ta làm sao để trở về đây? Tiểu tử ngươi hại ta !!!
 
“Nương nương, người trăm ngàn không cần lo nghĩ trong lòng a! Ô ô ô. . . Người nếu làm sao, Huyên Nhi phải làm sao bây giờ? Lão gia, phu nhân làm sao bây giờ? Người là nữ nhi duy nhất của bọn họ! Còn có công tử, cũng sẽ thương tâm! Ô ô ô. . .”
 
Nghe thấy Vân Hiểu Nguyệt nó vậy, Huyên nhi sợ tới mức lập tức quỳ trên mặt đất cầu xin!
 
Chết tiệt! Tùy tiện nói thôi mà!
 
“Được rồi, em đứng lên đi! Ta sẽ không chết!”
 
Quên đi, nếu đã đến đây, trước hết là bồi dưỡng thân mình rồi nói sau! Dù sao cùng lắm là thất thân mà thôi, lúc ấy cũng không phải ta, sao cũng vậy! Hơn nữa, ta ở “Sát thủ minh” cũng chán rồi, coi như là đổi chỗ mới chơi đùa đi! 16 tuổi, so với tuổi thật sự của ta còn nhỏ hơn 10 tuổi, buôn bán lời!
 
“Thật sự? Thật tốt quá! Nương nương, người trọng thương chưa lành, vẫn là sớm uống thuốc rồi nghỉ ngơi đi! Chuyện của ngươi, ngày mai em sẽ chậm rãi nói cho người!”
 
Huyên nhi cao hứng đứng lên, đưa chén thuốc nói.
 
“Được!”
 
Một ngụm uống hết thuốc, Vân Hiểu Nguyệt thuận miệng nói: “Đem gương lấy lại đây, ta muốn nhìn một chút!”
 
Bổn cô nương xinh đẹp, nếu Vân Nhược Điệp này xấu hơn ta, ta sẽ thiệt thòi lớn!
 
“Dạ!” Huyên Nhi đem gương đồng đưa tới, Vân Hiểu Nguyệt kích động vừa thấy, choáng váng!
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 209      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
404481
Trọng sinh Chu Chỉ Nhược
Tác giả: Phượng Vũ Linh Lạc
view: 369873
Nd: Ngược. HE.
Thất Dạ Tuyết
Tác giả: Thương Nguyệt
view: 411794
Nd: Ngược. SE.
Lâu Chủ vô tình
Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
view: 439913
Hoàn Châu Cách Cách
Tác giả: Quỳnh Dao
view: 1232086
Thái Cô Nhi
Tác giả: Hồ Điệp Seba
view: 401082
Người ở nơi tịch lặng
Tác giả: Twentine
view: 328467
Nd: HE.
Thích khách vô danh
Tác giả: Dạ Tuyết Miêu Miêu
view: 705447
Nd: HE.
Tối chân tâm
Tác giả: Đông Ly Cúc Ẩn
view: 686598
Nd: Ngược. HE.
Cực Phẩm Gia Đinh
Tác giả: Vũ Nham
view: 239166
Nd: HE.
Ninh Phi
Tác giả: Cuồng Ngôn Thiên Tiếu
view: 561247
Nd: HE.
Chỉ yêu chiều Thế Tử Phi
Tác giả: Mại Manh Miêu
view: 1087680
Nd: Sủng. HE.
Đức Phật và nàng: Hoa sen xanh
Tác giả: Chương Xuân Di
view: 600387
Nd: HE.
Nhàn Vân Công Tử
Tác giả: Vu Tình
view: 410455
Nd: HE.
May mắn gặp lại khi chưa gả
Tác giả: Thị Kim
view: 459380
Nd: Sủng. HE.
Vô Diệm xinh đẹp
Tác giả: Lâm Gia Thành
view: 1096950
Phượng điểm giang sơn
Tác giả: Ngư Nghiệt
view: 575255
Nd: HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 13730518
Thiên Kim trở về   view 2701896
Phù Dao Hoàng Hậu   view 2233555
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc