Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Mỹ nhân khó gả (Đệ nhất mỹ nhân)

Tác giả : Thị Kim   
Chương 15: Tình Ngay Lý Gian
<< Trước    / 70      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
 Cung Khanh suy nghĩ một chút, nói: “Chắc là Tiết Giai.” Trừ Cửu Công chúa, chỉ có Tiết Giai là có thân phận tôn quý nhất, bầu cho cô ta cũng khiến Độc Cô Hoàng hậu đẹp lòng.
 
Lòng Hướng Uyển Ngọc rất không vui, cô ta cảm giác có thế nào Cung Khanh cũng nên bầu cho cô ta, lý nào lại không giúp người thân mà đi giúp người ngoài. Cung Khanh nhìn sắc mặt Hướng Uyển Ngọc liền hiểu lòng cô chị họ nghĩ gì, nàng cười nói: “Muội sẽ bầu cho tỷ tỷ.”
 
Hướng Uyển Ngọc nghe thế mới cười, giả vờ chối từ: “Muội muốn bầu cho ai thì bầu, dù sao ta cũng bầu cho muội.”
 
Cung Khanh cười không đáp.
 
Việc Tiết Giai dẫn Cung Khanh vào ngự hoa viên tình cờ gặp Mộ Thẩm Hoằng, khiến Hướng Uyển Ngọc cảm thấy nếu mình có quan hệ tốt với Tiết Giai thì sẽ có cơ hội. Không riêng mình cô ta có ý nghĩ đấy, các người đẹp khác cũng chung ý tưởng, vì vậy Tiết Giai nhanh chóng thành nhân vật được hâm mộ nhất cung Minh Hoa, ngoài Cung Khanh, gần như ai cũng tranh nhau nịnh bợ cô ta.
 
Cung Khanh thờ ơ quan sát, xuất sắc nhất vẫn là Hứa Cẩm Ca và Kiều Vạn Phương. Hai người cũng rất thân thiết với Tiết Giai, nhưng không a dua trắng trợn như những người khác, vẫn duy trì được một khoảng cách nhất định. Thân thiết mà vẫn có khoảng cách, giữ được thể diện và tôn nghiêm.
 
Tiết Giai thân thiện với tất cả mọi người, thường xuyên kể chuyện về Thái tử, chẳng hạn như hắn thích thơ Vương Duy, chữ Mễ Phất, trà Tùng Trâm núi Thọ Mi v.v…
 
Những tin tức đấy như mồi câu, khiến mọi người nôn nóng, nhưng con cá kia thì cứ mất hút chẳng thấy tăm hơi.
 
Tiết Giai thường xuyên nhắc tới Thái tử, đáng tiếc lại không dẫn vị giai nhân nào đi “tình cờ gặp gỡ” biểu ca.
 
Hướng Uyển Ngọc rất hụt hẫng, nghĩ tới nghĩ lui, có lẽ trông cậy vào Hướng Thái phi đáng tin hơn, dù sao Tiết Giai cũng là người ngoài, nói không chừng chính cô ta cũng muốn gả cho biểu ca, hơi đâu tạo cơ hội cho người khác.
 
Nhưng suốt mấy ngày, Hướng Uyển Ngọc không nhận được tin tức nào từ Hướng Thái phi, cô ta như kiến bò trên chảo. Thấy chẳng mấy nữa là đến lễ hội hoa, qua ngày đó sẽ phải xuất cung về nhà, nếu muốn gặp lại Mộ Thẩm Hoằng thì đúng là khó như lên trời.
 
Không riêng cô ta nóng ruột, người khác cũng nóng ruột không kém.
 
Trong vòng mấy ngày các vị tiểu thư lũ lượt đi dạo ngự hoa viên.
 
Ai nấy đều rõ nhưng không ai nói ra, âm thầm so xem ai may mắn gặp được người kia.
 
Nhưng người kia bỗng biến mất như chưa từng tồn tại, không hề thấy bóng dáng trong ngự hoa viên.
 
Cung Khanh cảm thấy Thái tử điện hạ chủ tâm hành hạ chư vị giai nhân, hoặc là Hoàng hậu đang khảo nghiệm xem ai kiên nhẫn hơn.
 
Hướng Uyển Ngọc gấp muốn phát điên, đến lúc không kiềm chế được nói với Cung Khanh: “Chúng ta đi thăm Thái phi lão nhân gia đi.”
 
Cung Khanh biết tâm tư cô chị họ, cũng đồng ý, Hướng Uyển Ngọc đi thám thính tin tức, nàng chỉ đơn thuần là đi thăm lão nhân gia.
 
Đến cung Trùng Dương, Hướng Thái phi vừa thấy hai cô cháu gái liền vui ra mặt kéo tay trò chuyện.
 
“Đang mùa xuân, ngự hoa viên hoa cỏ tươi xanh, hai đứa có hay đến đó chơi không?” Hướng Thái phi cười híp mắt nhìn từ người này sang người kia.
 
Hướng Uyển Ngọc gật đầu: “Cung Minh Hoa ngay gần ngự hoa viên, chúng cháu rất hay đi, nhưng sao không thấy lão nhân gia ngài ra đó tản bộ?”
 
Thái phi cười: “Ngự hoa viên hơi xa cung Trùng Dương, ta có tuổi, đi đứng bất tiện, xưa nay thường dạo trong Dưỡng Hinh uyển.”
 
Cung Khanh vội hỏi: “Dưỡng Hinh uyển là nhà ấm mới xây để nuôi dưỡng hoa cỏ đấy ạ?”
 
“Đúng vậy, ta nhớ con thích hoa cỏ. Để Ninh Tâm dẫn con đi thăm thú một chút, Uyển Ngọc ở lại đây nói chuyện với ta.”
 
Hướng Uyển Ngọc cũng chỉ mong Cung Khanh đi mau để cô ta tiện nghe ngóng tin tức từ chỗ Thái phi, vội vàng cười thúc giục Cung Khanh.
 
Dưỡng Hinh uyển chính là nhà ấm mới xây để gieo trồng chăm sóc hoa cỏ, các công tượng được vời đến đều là cao nhân, Cung Khanh vốn thích loay hoay hoa cỏ, lập tức cùng Ninh Tâm đi.
 
Đúng như lời Hướng Thái phi nói, Dưỡng Hinh uyển rất gần cung Trùng Dương, chưa vào đã thấy ngát hương hoa cỏ.
 
Nội thị canh cửa thấy là Ninh Tâm cô cô bên cạnh Hướng Thái phi, không ngăn cản hai người.
 
Vườn không lớn, đường mòn nhỏ quanh co, nhà ấm sưởi sàn, ấm áp thoải mái, bên ngoài lạnh không cây cối nào chịu được, vậy mà trong này có hoa đã lên nụ, ngoài cửa còn là liễu mới lên xanh.
 
Ven đường trồng hoa hải đường, cảnh xuân tươi đẹp lần lượt hiện ra, khiến lòng người khoan khoái.
 
Cung Khanh không nhịn được cười nói: “Thái phi tìm ra chỗ này thật hay, nơi này so với ngự hoa viên còn thanh nhã yên tĩnh hơn.”
 
Ninh Tâm cũng cười: “Lão nhân gia ở trong cung đã vài chục năm, rất biết hưởng phúc, nơi này ấm áp yên tĩnh, còn có hoa cỏ. Cô nương nên đi vào trong, trong đó có mấy cây mai màu lục quý hiếm, cô nương chiết mấy cành về cắm trong phòng.”
 
“Tốt quá.”
 
Dọc theo đường đi có mấy loại hoa cỏ Cung Khanh không biết tên, Ninh Tâm thấp giọng giải thích: “Đây là cống phẩm Tây Vực, nhưng khó nuôi, mười chậu chỉ nuôi được một chậu này.”
 
Ninh Tâm dẫn Cung Khanh đi vào trong, hương hoa mai càng lúc càng rõ, thanh tịnh không nói nên lời.
 
Cung Khanh đang muốn đi tới, đột nhiên ngẩn ra.
 
Sau cây mai có một người đang ngồi, dù không nhìn rõ là ai, nhưng hậu cung Tuyên Văn Đế chẳng có mấy vị chủ nhân, đã có thái giám hầu hạ, vậy người này không phải Tuyên Văn Đế thì là Thái tử .
 
Trực giác Cung Khanh mách bảo đây chính là vị Thái tử điện hạ “mất tích”, không nói không rằng giấu mình ở đây.
 
Không ngờ đúng lúc đó, Ninh Tâm lớn tiếng nói một câu: “Tiểu thư, cành mai này nhiều hoa lại nở dày.”
 
Trong vườn im ắng, Ninh Tâm lên tiếng khiến Cung Khanh biết không tránh được rồi, nàng âm thầm ảo não, không thể làm gì khác hơn là cùng Ninh Tâm đi tới thỉnh an.
 
Một người đi ra từ sau cây mai, là tổng quản Đông Cung Lý Vạn Phúc, đại thái giám bên cạnh Mộ Thẩm Hoằng.
 
Lý Vạn Phúc cười hì hì: “Thì ra là Cung tiểu thư.”
 
Cung Khanh không thể làm gì khác hơn là tiếp tục đi tới bái kiến Thái tử điện hạ. Thì ra, người biết tìm chỗ tốt không chỉ có Hướng Thái phi mà còn có hắn. Sau cây mai đặt một bàn gỗ tử đàn, trên bàn là mấy quyển tấu chương, còn có một bình trà, một bàn điểm tâm, hương hoa sâu kín, nhành thưa bóng lộng, quả là một nơi thoải mái thư giãn.
 
Mộ Thẩm Hoằng đặt quyển tấu chương xuống, cười nói: “Miễn lễ.”
 
Thái giám lặng lẽ lùi ra sau mười bước chân, Ninh Tâm thi lễ rồi cũng lui ra ngoài, Cung Khanh dự định lui theo.
 
Mộ Thẩm Hoằng chợt gọi. “Cung tiểu thư.”
 
Nàng dừng bước, không thể làm gì khác hơn là ở lại, “Điện hạ có gì sai bảo?”
 
Hắn mỉm cười không đáp, ánh mắt sâu kín nhìn nàng nghiền ngẫm, thoáng một tia ranh mãnh.
 
Cung Khanh thông minh, lập tức nhận ra hàm ý trong ánh mắt kia. Hắn cho rằng nàng cố tình tới đây “gặp gỡ” hắn. Bởi vì, biết hắn ở chỗ này là Hướng Thái phi, nàng lại là cháu Hướng Thái phi. Nàng lập tức có cảm giác tình ngay lý gian, không khống chế được mà đỏ mặt.
 
Lần này rõ ràng là ngẫu nhiên gặp gỡ, nhưng nàng lại không thể giải thích, nàng cảm thấy rất ảo não vô lực, giải thích rồi ai tin, chỉ là giấu đầu lòi đuôi.
 
Nàng đã xấu hổ, hắn lại không nói gì, chỉ nhìn nàng đăm đăm, đôi mắt như cơn gió lướt trên mặt hồ. Hồ nước dâng lên từ chân nàng, từ từ dâng lên ngang gò má mới ngừng. Nước hồ như có nhiệt độ, khiến mặt Cung Khanh đỏ bừng.
 
Điện hạ, rốt cuộc ngài muốn nói gì, dày vò nhau thế rất đáng ghét ngài biết không?
 
Lúc này, hắn mới chậm rãi nhếch môi cười một tiếng: “Váy này… không đẹp bằng cái kia.”
 
Hự ~ Lòng Cung Khanh hộc máu, hoàn toàn không ngờ hắn lại nói câu này, rõ ràng là một câu nói rất cợt nhả, vậy mà hắn nói với vẻ nghiêm túc như lời thánh hiền. Nghĩ đến tình huống tối đó, nàng không khống chế được mặt càng đỏ hơn.
 
Tay hắn chạm đùi nàng là vô tình hay cố ý, nàng không thể biết rõ. Nhưng dù băn khoăn thế nào nàng cũng không dám hé răng, coi như chưa phát sinh chuyện gì, hồ đồ một cách hiếm hoi. Ví dụ như giờ phút này, cần nhẫn nại, cần bình tĩnh.
 
“Nếu điện hạ không có gì sai bảo, thần nữ cáo lui.”
 
“Là Hướng Thái phi nói cho nàng biết ta ở đây sao?” Hắn nheo đôi mắt phượng, nhếch môi tạo thành một nụ cười đẹp chết người.
 
Hự, Cung Khanh lại âm thầm hộc máu. Đáng hận là nàng đang rất tình ngay lý gian, nàng xấu hổ não cắn môi, hàm răng trắng bóng như ngọc cắn lên bờ môi mềm một dấu tụ máu màu đỏ, kiều diễm không nói nên lời.
 
Hắn cười như có như không, ánh mắt dán chặt vào dấu tụ máu trên môi nàng, lưu luyến không rời.
 
Cung Khanh bị ánh mắt kia trêu chọc đến khí huyết không thông, nhưng vẫn không thể bất mãn hay phản kháng, cách duy nhất chỉ có rút lui.
 
“Thần nữ cáo lui.”
 
“Cung tiểu thư chờ một chút.” Hắn đứng dậy, cười đưa tay ý mời.
 
Cung Khanh không thể làm gì khác hơn là đi theo hắn vòng qua mấy cây mai, đi tới trước một bụi mẫu đơn.
 
Hắn cười hỏi: “Nghe nói Cung tiểu thư rất thích mẫu đơn.”
 
Cung Khanh thấp giọng trả lời: “Vâng.”
 
Mẫu đơn là sở thích của đa phần quan lại kinh thành, phàm là người có vườn hoa đều trồng mấy cây mẫu đơn. Cung phủ cũng trồng không ít mẫu đơn, trong đó không ít giống quý, khi mẫu đơn nở hoa, vợ chồng Cung Cẩm Lan sẽ mời bằng hữu đến thưởng thức.
 
Hắn chỉ vào một cây mẫu đơn, cười nói: “Đây là cây mẫu đơn hoa tượng mới trồng, chờ hoa nở, ta sẽ tặng Cung tiểu thư thưởng thức.”
 
Hoa cỏ được trồng trong Dưỡng Hinh uyển đều là loại quý hiếm bậc nhất, nhất là mẫu đơn, nhất định càng là giống hoa hiếm có khó tìm. Vật quý giá như vậy, sao lại tặng nàng?
 
Cung Khanh vội từ chối khéo: “Đa tạ điện hạ, có điều hoa này quý hiếm, thần nữ sợ hãi không dám nhận.”
 
Mộ Thẩm Hoằng cười nói: “Hoa này đúng là hiếm có khó tìm, hoa nở hai cành (tượng trưng cho tình cảm vợ chồng hạnh phúc gắn bó), một đỏ một hồng, vì thế giống hoa này tên là ‘sát cánh bên nhau’. Ta muốn tặng nàng.”
 
Hắn vừa dứt lời, Cung Khanh lại đỏ mặt.
 
Tặng nàng “sát cánh bên nhau”, càng nghe càng thấy mờ ám?
 
Mộ Thẩm Hoằng lại cười: “Lần trước làm rách váy tiểu thư, lòng ta vẫn áy náy không nguôi, dù đã bồi thường ít vải vóc, nhưng vẫn không biểu hiện được thành ý của ta, vì thế ta định tặng tiểu thư một chậu mẫu đơn hoa nở hai cành, như gửi lời tạ lỗi.”
 
Hoa nở hai cành, sát cánh bên nhau… Càng lúc càng mờ ám một cách rõ ràng, mặt Cung Khanh đã đỏ đến mang tai.
 
“Chờ hoa nở, ta sẽ phái người đưa đến quý phủ tặng Cung tiểu thư.”
 
“Đa tạ điện hạ, thần nữ cáo lui.”
 
Cung Khanh xoay người rút lui, vừa đi được vài bước đã nghe thấy tiếng cười sâu kín: “Mấy ngày tới ta đều ở đây.”
 
Hắn đang ám chỉ ngày nào nàng cũng có thể tới tìm hắn sao?
 
Đúng là cợt nhả khiêu khích một cách trần trụi.
 
Cung Khanh thầm hộc máu, chạy trối chết.
 
Đi mấy chục bước, mới nhìn thấy Ninh Tâm và Lý Vạn Phúc ở rất xa.
 
Lý Vạn Phúc nhìn thấy nàng, cười đến mắt nheo thành một đường chỉ, “Cô nương năng đến.”
 
Hự, Cung Khanh hộc máu lần thứ mấy không đếm nổi, đi vội.
 
Ninh Tâm đi sau nói: “Cô nương chậm một chút.”
 
Ra khỏi Dưỡng Hinh uyển, Cung Khanh giận dữ hỏi: “Cô cô, ngươi biết đúng không?”
 
“Biết cái gì?” Nhìn thấy vẻ mặt giả hồ đồ của Ninh Tâm, Cung Khanh liền hết chỗ nói. Không cần hỏi, nhất định là chủ ý của Hướng Thái phi.
 
Trở lại cung Trùng Dương. Hướng Uyển Ngọc đang nói chuyện cho Hướng Thái phi vui, nhìn thấy Cung Khanh đi vào liền cười nói: “Chơi có vui không?”
 
“Rất vui, lát về tỷ tỷ cũng nên vào thăm thú.”
 
Hướng Uyển Ngọc thuận miệng uh một tiếng, hiển nhiên không có hứng thú với hoa cỏ, chỉ có hứng thú với Thái tử điện hạ.
 
Cung Khanh chỉ hận không thể kể chuyện gặp Thái tử điện hạ cho Uyển Ngọc nghe. Nhìn đến ánh mắt ôn hòa hiền lành mà sâu sắc của Hướng Thái phi nàng chỉ có thể kiềm chế lại.
 
Trở lại cung Minh Hoa, Hứa Cẩm Ca và Tiết Giai đi tới từ hướng đối diện, hai người một người đẫy đà, một người nhỏ xinh, nhìn như hai đóa hoa, trong nháy mắt Cung Khanh lại nghĩ tới cây hoa mẫu đơn “sát cánh bên nhau”, nỗi khó chịu liền dâng lên.
 
Tiết Giai cười khanh khách hỏi: “Cung tỷ tỷ vừa đi đâu vậy? Chúng ta đang muốn tìm tỷ tỷ nói chuyện phiếm.”
 
“Ta và biểu tỷ đi thăm Thái phi. Tiết muội muội có biết Dưỡng Hinh uyển không?”
 
“Là nhà ấm mới xây để trồng hoa đúng không?”
 
Cung Khanh cười: “Đúng vậy, Thái phi nói nơi đó như cảnh tiên, rất nhiều giống hoa quý hiếm.”
 
Tiết Giai cười nói: “Dì cũng kể, bên trong có sưởi sàn nên hoa nở rất sớm.”
 
“Không bằng Tiết muội muội dẫn mọi người cùng tới đó đi, trong đó có mấy cây lục mai ngự hoa viên không có.”
 
“Được, Hứa tỷ tỷ, chúng ta gọi thêm mấy tỷ muội cùng đi.”
 
Không lâu sau, Tiết Giai dẫn theo Hứa Cẩm Ca, Kiều Vạn Phương, Chương Hàm Kha cùng một nhóm giai nhân lượn lờ đi.
 
Cung Khanh đứng dưới hành lang khoanh tay nhìn hài lòng.
 
Hướng Uyển Ngọc quay đầu hỏi nàng với vẻ thắc mắc: “Muội cười gì?”
 
“Ah, không có gì.” Cung Khanh xoa má, ngẩng đầu nhìn trời: “Hôm nay thời tiết đẹp quá.”
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 70      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
201468
Phế Hậu Tướng Quân
Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
view: 572886
Nd: Ngược. SE.
Yêu thương ma cà rồng
Tác giả: Mạc Nhan
view: 594207
Nd: Sủng. HE.
Đạo tình
Tác giả: Chu Ngọc
view: 877869
Nd: Sủng. HE.
Không yêu thì biến
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 1056677
Nd: Sủng. HE.
Ngủ cùng sói (Đồng lang cộng chẩm)
Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
view: 825339
Nd: Ngược. HE.
Cuộc chiến hôn nhân
Tác giả: Cống Trà
view: 1378758
Nd: HE.
Đại mạc dao
Tác giả: Đồng Hoa
view: 742939
Nd: Sủng. HE.
Bạo Quân ôn nhu của ta (Tái sinh duyên)
Tác giả: Mạc Vũ Bích Ca
view: 4032965
Nd: Ngược. HE.
Mộng Hoa Xuân
Tác giả: Hắc Nhan
view: 1140828
Nd: Ngược. HE.
Mệnh phượng hoàng
Tác giả: Hoại Phi Vãn Vãn
view: 1246197
Nd: HE.
Thịnh Thế Trà Hương
Tác giả: Thập Tam Xuân (Shisanchun)
view: 1658815
Nd: HE.
Từng thề ước full tập 1, 2
Tác giả: Đồng Hoa
view: 887345
Nd: Sủng. SE.
Thương Ly
Tác giả: Tuyết Linh Chi
view: 955943
Vô sắc công tử
Tác giả: Thẩm Tiểu Chi
view: 1095199
Nd: Sủng. HE.
Mắt trái
Tác giả: Đản đản 1113
view: 1228378
Nd: HE.
Thái tử phi thăng chức ký
Tác giả: Tiên Chanh
view: 405511
Nd: Sủng. HE.
Trường tương tư full - tập 1, 2, 3
Tác giả: Đồng Hoa
view: 5434177
Nd: Sủng. HE.
Hãy nhắm mắt khi anh đến full 1,2
Tác giả: Đinh Mặc
view: 715129
Nd: Sủng. HE.
Mỹ nhân khó gả (Đệ nhất mỹ nhân)
Tác giả: Thị Kim
view: 1248772
Nd: Sủng. HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14074538
Hiền Thê Khó Làm   view 2924479
Em Dám Quên Tôi   view 2878541
Thứ nữ sủng phi   view 2820037
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc