Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Thái tử phi thăng chức ký

Tác giả : Tiên Chanh   
Ngoại truyện: Lục Ly
<< Trước    / 43      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Cặp nến cưới hình long phượng trong phòng đốt đã lâu, không có ai thay nên ánh nến có phần chao đảo khiến bóng người in trên vách lúc tỏ lúc mờ.

 
Lục Ly cúi đầu ngồi bên mép giường, nét mặt thản nhiên không nhìn ra một tia cảm xúc nào.
 
Từng có người dùng giọng khinh thường nói với nàng rằng, cái đám mưu kế đầy trong bụng nàng, tất cả chỉ để trèo được lên cành cao, để có được cuộc sống an nhàn, sung sướng mà thôi, nàng sẽ chẳng bao giờ biết thế nào là “mãi mãi chỉ có mình đối phương, vĩnh viễn không chia rời”.
 
Lục Ly còn nhớ rất rõ, năm đó nàng mười bốn tuổi, đang ở tuổi dậy thì, cái tuổi mà trong lòng luôn ôm ấp những ước mơ thuần khiết.
 
Hôm đó, mấy người trẻ tuổi Thái tử, Triệu vương, Sở vương cùng tụ tập ở phủ Trương gia, tiểu thư còn mời thêm mấy vị cô nương con nhà quyền thế đến chơi, tổ chức một bữa tiệc thưởng hoa ở ngôi đình phía sau Ngưng Bích các. Hôm đó Lục Ly dẫn đầu các thị nữ hầu hạ bọn họ.
 
Lúc thay trà cho Sở vương, điện hạ đã cười với nàng, nụ cười đẹp đến mức nàng thất thần, nhất thời run tay làm đổ cả chén trà lên cẩm bào của người. Nàng vừa xấu hổ vừa lo lắng, hoàn toàn mất đi lý trí thường ngày, chỉ theo bản năng rút khăn tay trong người ra lau chỗ trà đổ… Chính trong lúc hỗn loạn đó, nàng nghe thấy Giang thị ở bên cạnh khẽ bật cười.
 
Đó chỉ là âm thanh nhẹ phát ra từ mũi nhưng lại thể hiện vô cùng rõ ràng thái độ khinh thường và mỉa mai.
 
Nàng vốn đã rất xấu hổ, vừa nghe thấy âm thanh này liền thấy trong đầu như nổ ầm một tiếng, lượng máu toàn thân dường như đều tập trung lên mặt.
 
Tiểu thư cũng hơi tức giận, mắng: “Tay chân thật vụng về, còn không mau giúp Sở điện hạ thay y phục đi!”.
 
Sở vương lại cười hờ hững, chỉ nhẹ nhàng khoát khoát tay, nói: “Không sao, cứ kệ nó đi”.
 
Nàng cố kìm chế không cho nước mắt tuôn rơi, một mình âm thầm lùi ra ngoài, tìm nơi vắng vẻ lau nước mắt. Thế nhưng sự việc còn chưa kết thúc, chính lúc này nàng lại nghe thấy Giang thị đang kể chuyện vừa rồi cho người khác nghe.
 
Từ giây phút đó, nàng tự nhủ với bản thân, sau này tuyệt đối không làm thiếp, tuyệt đối không để cho loại người như Giang thị khinh thường mình.
 
Chẳng ngờ đi một vòng dài, cuối cùng nàng vẫn phải làm thiếp, lại còn làm thiếp một người mà đến cả Giang thị cũng chả thèm là Triệu vương nữa.
 
Đang miên man nghĩ ngợi thì nghe thấy bên ngoài vang lên tiếng bước chân, cửa phòng bị người ta đẩy vào.
 
Lục Ly vội dẹp bỏ những suy nghĩ vừa rồi, khoác lên mặt nụ cười phù hợp một cách hoàn hảo với tình cảnh hiện tại, ngẩng đầu nhìn về phía cửa.
 
Triệu vương mặc một bộ thường phục, đứng ở cửa nhìn Lục Ly hồi lâu rồi mới chậm rãi bước vào phòng, tùy tiện ngồi xuống bên cạnh nàng.
 
Lục Ly nhất thời kinh sợ, đứng bật dậy, hai tay mân mê vạt áo, cúi thấp đầu, vừa ngại ngùng vừa e dè hỏi: “Điện hạ muốn nghỉ ngơi?”.
 
Triệu vương ngồi vững vàng, hỏi: “Có ngủ không?”.
 
Lục Ly ngây người, mặt lập tức đỏ bừng, hồi lâu sau mới nhỏ giọng hỏi lại: “Ngủ thật hay giả vờ ngủ?”.
 
Triệu vương nghĩ một lát, đáp: “Ngủ thật đi”.
 
Lục Ly do dự, mặt đỏ bừng ngồi xuống một góc giường, tiếp tục cúi thấp đầu ngượng ngùng mân mê vạt áo.
 
Triệu vương liếc cô một cái, lại hỏi: “Có cởi không?”.
 
Mặt Lục Ly đỏ rực như sắp bật ra máu, ngượng ngùng không dám trả lời.
 
Triệu vương hết cách, đành phải tự mình bổ sung: “Cởi thật”.
 
Lúc này Lục Ly mới liếc nhanh Triệu vương một cái, giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu: “Điện hạ… cởi trước đi”.
 
Triệu vương: “…”.
 
Triệu vương thầm than bản thân mình công lực còn chẳng bằng một tiểu nha đầu, im lặng nhìn thành giường hồi lâu, cuối cùng thở dài, quay đầu lại nhìn người bên cạnh: “Lục Ly, không cần giả vờ nữa, hai chúng ta đừng giả vờ nữa”.
 
Lục Ly mở to mắt, dáng vẻ hoàn toàn không hiểu gì nhìn lại anh ta.
 
Triệu vương đứng dậy rót một cốc trà, liếc cô một cái, bình thản hỏi: “Bây giờ ta muốn hỏi ngươi một câu thật lòng, ngươi muốn cùng bản vương an ổn sống qua ngày hay có ý định khác?”.
 
Lục Ly đần mặt nhìn Triệu vương hồi lâu rồi từ từ cúi đầu xuống, giọng khẽ khàng như đang tự nói với chính mình: “Cho dù có bao nhiêu ý định khác, chẳng phải cũng đều là để có thể an ổn sống qua ngày sao?”.
 
Triệu vương yên lặng nhìn cô, không lên tiếng.
 
Lục Ly cũng một mực cúi đầu, không hé môi.
 
Một lúc sau, Triệu vương nhìn thấy từng giọt, từng giọt nước mắt như những hạt châu rơi xuống, đáp lên mu bàn tay trắng nõn đang đặt trên đầu gối của Lục Ly, bắn tung ra xung quanh. Anh ta cũng hơi mềm lòng, thầm nghĩ nha đầu này cho dù có bao nhiêu tâm cơ đi chăng nữa thì cũng chỉ là một tiểu cô nương đáng thương mà thôi.
 
Không biết tại sao, đột nhiên Triệu vương lại có ý định cùng Lục Ly qua lại tìm hiểu lẫn nhau, bèn thở dài một hơi, dịu giọng nói: “Được rồi, ngủ thôi. Phủ này trong ngoài đều có không ít tai mắt, đêm nay ta sẽ nghỉ ở chỗ của ngươi. Nếu sợ thì ôm chăn qua giường mềm ở phòng ngoài mà ngủ”.
 
Nói xong, anh ra đá giày dưới chân ra, trèo lên giường.
 
Lục Ly hơi sững người, sau đó vội vàng đứng dậy, tiến đến giúp Triệu vương.
 
Triệu vương dù sao cũng là một vương gia, từ nhỏ được người khác hầu hạ đã quen, cũng không cảm thấy có gì mất tự nhiên, dưới sự hầu hạ của Lục Ly vẫn ngủ như thường. Nhắm mắt đang định đánh một giấc thì phát hiện Lục Ly đã nhẹ nhàng nằm xuống bên cạnh từ lúc nào.
 
Đến lúc này Triệu vương mới phát hiện có điều gì đó bất thường, mở to mắt liếc qua thân hình bên cạnh, thấy cô chỉ đơn giản là rút trâm ngọc, xõa mái tóc dài ra rồi kéo chăn đắp lên người, nằm sát mép giường, quay lưng lại với mình.
 
Nhìn kỹ thêm chút nữa thì phát hiện ra thân hình dưới chăn hơi run rẩy, càng nhìn càng thấy đáng thương.
 
Anh ta liền ngồi dậy, nhìn lưng của Lục Ly nói: “Haizz…”.
 
Vừa phát ra tiếng, Lục Ly lập tức bật dậy, mặt mày nghiêm trọng hỏi: “Điện hạ có gì cần sai bảo?”.
 
Ngược lại Triệu vương còn bị Lục Ly dọa cho giật mình, há miệng hồi lâu mới thốt ra được một câu: “Ngươi ra phòng ngoài ngủ đi, đêm hôm khuya khoắt thế này, chúng ta cô nam quả nữ nằm chung không tiện lắm”.
 
Lục Ly nghe xong đỏ bừng mặt, cúi đầu ngẫm nghĩ một lúc rồi đáp: “Nô tì thức canh cho điện hạ”.
 
Triệu vương vội xua tay: “Thôi đi, thôi đi”.
 
Đến lúc này Lục Ly mới ôm chăn ra phòng ngoài.
 
Triệu vương thở phào một tiếng, thoải mái duỗi người trên giường, thư giãn nhắm mắt ngủ.
 
Giường nhỏ bên ngoài, Lục Ly vẫn không ngủ được nhưng cũng chẳng dám cục cựa gì, đành nằm thẳng đơ, trong đầu miên man nhớ hết chuyện này đến chuyện khác.
 
Sớm phải xa nhà, rất nhiều chuyện nàng đều không nhớ rõ, đến cả hình ảnh của phụ mẫu cũng chẳng còn lưu lại, chỉ nhớ là trong nhà có rất nhiều tỷ muội. Có một ngày, một bà lão đến, xem xét đánh giá các chị em nàng một lượt rồi chọn nàng, đưa đi khỏi nhà.
 
Sau này nàng vào Trương gia làm một tiểu nha đầu sai vặt. Tiếp đó, cũng không nhớ tại sao nàng lại lọt vào mắt quý nhân.
 
Lức đó, hình như nàng chưa được gọi là Lục Ly.
 
Thời gian đã trôi qua rất lâu rồi nhưng chuyện ngày hôm ấy nàng vẫn còn nhớ như in. Quý nhân đó thuận miệng hỏi nàng vài câu, sau đó cười cười hỏi Trương lão gia đứng bên cạnh: “Trương Sinh, ngươi nói xem trẫm để tiểu nha đầu này bên cạnh Bồng Bồng có được không? Bồng Bồng quá nóng nảy, phải để một người tính tình cẩn trọng bên cạnh chăm sóc nó mới tốt”.
 
Trương lão gia cung kính đứng bên cạnh, chỉ khẽ gật đầu nói một tiêng “Vâng”.
 
Vị quý nhân đó lại ngước mắt nhìn vào một nữ nhân ở đằng xa nãy giờ vẫn luôn im lặng, ra vẻ thuận miệng, hỏi: “A Mạch, nàng nói xem?”.
 
Nữ nhân tên A Mạch đó không lập tức trả lời mà đi đến trước mặt Lục Ly, quỳ xuống nhìn thẳng vào mắt nàng, dịu dàng hỏi: “Con có muốn ở bên chăm sóc cho cháu gái của Trương gia chúng ta không?”.
 
Vị nữ nhân tên A Mạch này khác hẳn với những vị phu nhân, thái thái Lục Ly vẫn hay gặp trong phủ Trương gia. Người này rất xinh đẹp, dáng người cao gầy, lưng thẳng hiên ngang, mặc một bộ quần áo bằng vải bông bình thường, trên người không hề có mùi son phấn, nét mặt rõ ràng đã không còn trẻ nhưng vẫn khiến người ta không rời mắt đi nơi khác được.
 
Lục Ly nhất thời ngây ra, hoàn toàn quên mất việc trả lời.
 
Vị nữ nhân kia cười nhẹ, lặp lại câu hỏi lần nữa.
 
Lúc này Lục Ly mới sực tỉnh, nhìn vào đôi mắt sáng dịu dàng của nữ nhân trước mặt, vội vàng lên tiếng bảo đảm lòng trung thành của mình. Nàng nói một tràng không biết bao nhiêu câu, nữ nhân kia lại chỉ giơ tay lên xoa xoa đầu nàng, nhẹ nhàng nói: “Tiểu nha đầu, ngươi nhớ rõ, trên đời này thứ quan trọng nhất là lòng người, không thể mua được, chỉ có thể đổi được mà thôi”.
 
Nàng như hiểu như không, gật đầu.
 
Nữ nhân kia lại cười, hỏi: “Sau này có thể sẽ gặp phải những chuyện vô cùng khó khăn, nguy hiểm. Tiểu nha đầu, ngươi có sợ không?”.
 
Nàng lắc đầu, vô cùng kiên định trả lời: “Nô tì không sợ, cái gì nô tì cũng không sợ, cả chết cũng không sợ”.
 
Nghe vậy vị nữ nhân kia có vẻ hơi giật mình, rất lâu sau mới khẽ thở dài, nhẹ giọng nói: “Thật ra chết không đáng sợ, có nhiều lúc việc tiếp tục sống còn cần nhiều can đảm hơn”.
 
Đến câu này thì nàng hoàn toàn không hiểu, cũng không dám gật bừa.
 
Cứ nghĩ ngợi như thế, bên ngoài cửa sổ trời đã dần dần sáng lên.
 
Lục Ly hít một hơi thật sâu, ngồi dậy nhìn vào phòng trong. Tiếng thở của người trên giường vẫn đều đặn như cũ, Triệu vương có lẽ vẫn đang say giấc.
 
Đầu Lục Ly đột nhiên thông suốt. Nếu nương nương đã cứu mạng nàng từ tay Hoàng thượng thì nàng không thể phụ tấm lòng của nương nương được, bất kể tương lai còn bao nhiêu khó khăn, nàng vẫn phải tiếp tục sống.
 
Người sống, nhất định sẽ có ích hơn người chết!
 
Người như Triệu vương, đến cả con tiện nhân Giang thị còn có thể nắm trong tay mà đùa giỡn, chẳng lẽ nàng lại không làm được?
 
Nghĩ đến đây, tay Lục Ly bất giác nắm chặt lại.
 
Đúng khoảnh khắc đó, Triệu vương đang nằm trên giường cũng mở mắt ra, nghe thấy tiếng quần áo loạt xoạt bên ngoài, không khỏi nhếch khóe miệng lên. Dù sao cũng chỉ là một tiểu nha đẩu, lại bị bó buộc trong Triệu vương phủ của mình, cho dù cô ta có là người của ai đi chăng nữa, chỉ cần bản thân mình cách cô ta xa một chút, tỏ ra lạnh lùng một chút, cô ta còn có thể làm gì được?
 
Nghĩ vậy, Triệu vương cũng thoải mái vươn vai.
 
Trời sáng rồi, lại một ngày mới đang đến!
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 43      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
108150
Trâm (Tập 1) - Nữ Hoạn Quan
Tác giả: Châu Văn Văn
view: 2597145
Nd: HE.
Bạo Quân ôn nhu của ta (Tái sinh duyên)
Tác giả: Mạc Vũ Bích Ca
view: 4387594
Nd: Ngược. HE.
Ngủ cùng sói (Đồng lang cộng chẩm)
Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
view: 942656
Nd: Ngược. HE.
Duyên kỳ ngộ full tập 1, 2
Tác giả: Trang Trang
view: 1082427
Nd: Sủng. HE.
Dám kháng chỉ, chém
Tác giả: Lam Ngả Thảo
view: 777753
Nd: Sủng. HE.
Gấm rách
Tác giả: Phỉ ngã tư tồn
view: 704314
Nd: Ngược. SE.
Phượng ẩn thiên hạ
Tác giả: Nguyệt Xuất Vân
view: 2205333
Nd: Ngược. HE.
Thịnh Thế Trà Hương
Tác giả: Thập Tam Xuân (Shisanchun)
view: 1846069
Nd: HE.
Thượng Cung
Tác giả: Vân Ngoại Thiên Đô
view: 1041639
Nd: Ngược. HE.
Không yêu thì biến
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 1179041
Nd: Sủng. HE.
Vô sắc công tử
Tác giả: Thẩm Tiểu Chi
view: 1216224
Nd: Sủng. HE.
Từng thề ước full tập 1, 2
Tác giả: Đồng Hoa
view: 1023202
Nd: Sủng. SE.
Đại mạc dao
Tác giả: Đồng Hoa
view: 843364
Nd: Sủng. HE.
Chỉ là Hoàng hậu
Tác giả: Vu Tình
view: 1668703
Nd: HE.
Thịt thần tiên
Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
view: 716159
Thâu Trọn Gió Xuân
Tác giả: Thị Kim
view: 2371472
Nd: Ngược.
Thời niên thiếu không thể quay lại ấy
Tác giả: Đồng Hoa
view: 970878
Nd: Sủng. SE.
Hương Mật Tựa Khói Sương
Tác giả: Điện Tuyến
view: 1098804
Nd: Ngược. HE.
Tình yêu thứ ba
Tác giả: Tự Do Hành Tẩu
view: 706477
Nd: Sủng. SE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14800688
Hiền Thê Khó Làm   view 6863714
Em Dám Quên Tôi   view 6821484
Không xứng   view 6781623
Thứ nữ sủng phi   view 6720647
Ân nhân quá vô lại   view 6585820
Mưa ở phía tây   view 6493223
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc