Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Thái tử phi thăng chức ký

Tác giả : Tiên Chanh   
Chương 40
<< Trước    / 43      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 “Bậy bạ!”, tiếng nói giận dữ của Tề Thịnh cắt ngang lời khóc lóc thỉnh cầu của Lục Ly: “Triệu vương coi thể diện của hoàng thất là gì hả? Giang thị sao có thể gia nhập hoàng tộc được nữa, đưa đi ngay, đưa đi ngay!”.

 
Lục Ly quay người dập đầu trước Tề Thịnh, nhanh chóng đáp lại: “Thần thiếp lĩnh chỉ”.
 
Nói xong dùng khăn tay lau nước mắt rồi lùi ra sau.
 
Tôi ngẩng đầu lên nhìn Tề Thịnh, ngơ ngác hỏi: “Hai chúng ta có phải đều bị con nha đầu này lợi dụng không?”
 
Tề Thịnh ngây ra, thẹn quá hoá giận, phẩy tay áo quay người bỏ đi.
 
Có được thánh chỉ của Tề Thịnh, Lục Ly nhanh chóng giải quyết vấn đề, vừa về nhà lập tức sai người đưa Giang thị ra khỏi Thịnh Đô. Triệu vương cũng không phản ứng gì, chẳng buồn chẳng vui, chỉ tiễn Giang thị đến cửa thành sau đó liền trở về Vương phủ ôm con trai.
 
Từ đầu đến cuối tôi vẫn cảm thấy tôi và Tề Thịnh bị vợ chồng nhà này lợi dụng.
 
Mấy ngày sau, Nhà xí huynh cũng chuẩn bị phải đi. Nơi anh ta lưu đày là Lĩnh Nam, cách rất xa Thịnh Đô, từ giờ trở đi coi như cách xa trung tâm quyền lực, thông tin liên lạc khó khăn, Tề Thịnh cuối cùng cũng có thể yên tâm được rồi.
 
Lĩnh Nam là nơi nghèo khó, Tống thái hậu sợ con trai khổ sở vất vả, không những lấy hết tiền riêng của mình ra cho Nhà xí huynh, còn hận không chuyển được một nửa số đồ đạc trong cung mình đến Lĩnh Nam cho con luôn.
 
Trước lúc đi, Nhà xí huynh vào cung dập đầu trước Tống thái hậu rồi nhân tiện đến cung của tôi xin cầu kiến. Tôi vốn không muốn gặp anh ta nhưng nghĩ đi nghĩ lại vẫn cho mời anh ta vào, sau đó gửi lại tam giác vàng mà anh ta từng tặng tôi.
 
Nhà xí huynh nhìn tam giác vàng cười lạnh lùng, hỏi: “Nương nương muốn vứt bỏ đồng minh ư?”.
 
Tôi nghĩ một lúc rồi lắc đầu, đáp: “Là ta thấy đường đến Lĩnh Nam rất xa, muốn thêm chút lộ phí cho ngươi thôi, dù gì thì đó cũng là vàng”.
 
Vẻ mặt của Nhà xí huynh thoáng đờ đẫn, anh ta cụp mắt xuống, khẽ nói: “Chuyện ở Bình Ninh cũng là vì thần bị dồn vào đường cùng, tình thế bắt buộc mà thôi”.
 
“Ta biết, cho nên ta không trách ngươi”.
 
Nhà xí huynh đưa mắt nhìn tôi, thẫn thờ một lúc rồi đột nhiên hỏi một câu không đầu không đuôi: “Nếu ngay từ đầu người lấy nương nương là thần thì mọi việc có phải sẽ hoàn toàn khác không?”.
 
Tôi giật mình, vội nói: “Chuyện này không thể đùa được”.
 
Nhà xí huynh trấn tĩnh lại, đưa tay đẩy tam giác vàng về phía tôi, khẽ nói: “Thần đã tặng rồi thì sẽ không nhận lại, đồ vật cũng vậy, mà lời hứa cũng thế”.
 
Nói xong liền đứng dậy, chắp tay hành lễ với tôi rồi quay người rời đi.
 
Tôi nhìn theo bóng anh ta, thầm nghĩ, làm người vẫn nên dành cho mình một lối thoát, bèn lên tiếng gọi anh ta: “Nếu gặp khó khăn gì thì cứ cho người tới tìm ta”.
 
Nhà xí huynh quay đầu lại nhìn tôi một cái, mỉm cười rồi bước đi.
 
Thu qua, đông đến, thấm thoắt cái Tết đầu tiên sau khi thống nhất thiên hạ đã đến. Tề Thịnh lập Tề Hạo làm thái tử, vào mùa thu tôi lại được chẩn đoán có tin vui, mùa hạ năm sau hoàng tử thứ hai là Tề Tương ra đời. Cũng mùa hạ năm đó, Lý chiêu nghi vì sức khoẻ không tốt đã xin xuất cung dưỡng bệnh, Tề Thịnh đồng ý.
 
Mùa xuân năm thứ ba sau khi thống nhất thiên hạ, có triều thần dâng tâu thỉnh cầu Tề Thịnh tuyển tú nữ để bổ sung hậu cung, Tề Thịnh chỉ nói một câu: “Đây là chuyện riêng của trẫm, không cần ái khanh phải hao tâm tổn trí”, kết thúc chuyện này.
 
Tôi thấy việc tuyển tú nữ trên phạm vi toàn quốc xem ra không được, bèn nghĩ đến việc sàng lọc lại lần nữa trong cung, so bó đũa còn có thể tìm được cột cờ, huống gì là so cả hàng nghìn cung nữ trong cung.
 
Tôi giấu Tề Thịnh, khó khăn lắm mới chọn ra được mười cô nương trẻ trung xinh đẹp trong số các cung nữ để tập trung lại đào tạo. Kết quả không biết vì sao thông tin lại bị rò rỉ, bản thân tôi còn chưa ngắm kỹ thì bọn họ đã bị Tề Thịnh đưa về cung Đại Minh, sau đó lập tức ban tặng cho các công thần trong cuộc viễn chinh phương bắc.
 
Không phải người của mình có khác, ban tặng cũng hào phóng thật đấy nhỉ!
 
Tôi thiếu chút nữa thì hộc máu, túm lấy đuôi long bào của Tề Thịnh điên cuồng cắn mấy chỗ, sau đó hùng dũng đến cung Đại Minh khuyên bảo Tề Thịnh: “Hậu cung sinh ra là để thêm con thêm cháu cho hoàng thất, Hoàng thượng cố chấp quá rồi!”.
 
Tề Thịnh nhìn tôi, cười: “Ta cũng thấy trẻ con trong cung còn ít, hai chúng ta cố gắng thêm chút nữa đi”.
 
Thế là không đến ba tháng sau, Hoàng hậu lại mang thai lần nữa.
 
Tả Ý được Tề Thịnh gả cho Lý Hoằng, Phúc nhi trở thành cung nữ đứng đầu cung Hưng Thánh, trợ thủ đắc lực bên cạnh tôi, vẫn nhanh nhẹn, tháo vát như trước.
 
Ngày tháng bình lặng trôi qua rất nhanh, chớp mắt một cái đã có tam hoàng tử.
 
Tôi bên này không ngừng “tạo người”, Triệu vương và Lục Ly bên kia cũng không ngồi chơi, giống như một cuộc tranh tài, những đứa trẻ cứ đua nhau nhảy ra. Có điều, Triệu vương vẫn chưa lấy được chính phi. Mỗi khi đề cập đến vấn đề này, Thái hoàng thái hậu không nén được mà mắt đỏ hoe, luôn cảm thấy thiệt thòi cho Triệu vương. Sau đó liền kêu gọi các gia đình quyền thế tiến cử nữ nhi.
 
Mỗi khi sự việc được tiến hành đến giai đoạn này thì Lục Ly lại vào cung thăm tôi, lần nào cũng chọn đúng lúc Tề Thịnh có ở đó. Cô không nói gì khác cả, chỉ ôm chân tôi khóc, nói là nhớ tôi, vẫn luôn không yên tâm về tôi, may mà Thái hoàng thái hậu có ý tìm chính phi cho Triệu vương, đến lúc đó cô sẽ bàn giao công việc của phủ Triệu vương rồi vào cung hầu hạ tôi.
 
Mỗi lần như vậy Tề Thịnh đều tức giận bừng bừng, hôm sau liền chạy đến chỗ Thái hoàng thái hậu, không biết anh ta nói những gì với Lão thái thái mà chuyện tìm chính phi cho Triệu vương cũng dừng lại ở đó.
 
Sau vài lần như vậy, khi Thái hoàng thái hậu đề cập đên chuyện tuyển chính phi cho Triệu vương thì các gia đình quyền thế đều không mấy quan tâm nữa, các tiểu thư phù hợp cũng tìm mọi lý do để không phải gả đi. Cuối cùng chẳng còn có cách nào, Tề Thịnh cũng không nỡ nhìn huynh đệ của mình cô đơn cả đời, liền nâng Nhũ nhân vốn có trong Vương phủ lên làm chính phi.
 
Phủ Triệu vương ổn định, Tề Thịnh cũng có thể yên tâm.
 
Còn tôi thì lại bắt đầu lo lắng không yên, bởi vì các phi tần trong hậu cung không biết vì sao lại bắt đầu sùng đạo, hết người này đến người khác thi nhau đi tu.
 
Phi tần của Tề Thịnh vốn đã chẳng nhiều nhặn gì, nếu mỗi năm lại bớt đi một người thì may ra chỉ kéo dài được vài ba năm nữa. Đến năm thứ năm kể từ khi thống nhất thiên hạ, trong cung chỉ còn Lưu lệ phi, thế mà bây giờ cũng đang có ý hướng về cõi Phật.
 
Tôi đến chỗ Lưu lệ phi vất vả khuyên bảo: “Tuổi vẫn còn trẻ như vậy, việc gì mà phải nghĩ quẩn? Có chuyện gì mà không giải quyết được chứ? Trong cung cũng chỉ có ta và ngươi là người cũ, trước đây bảy, tám ngày mới đến lượt mà còn chịu được. Bây giờ Hoàng thượng ngoài ở chỗ ta thì lại đến chỗ ngươi rồi, sao còn muốn xuất gia chứ? Ở chùa có gì tốt hơn trong cung? Cả ngày hết ăn chay lại niệm phật. Ở lại đi, ở lại bầu bạn với ta, ta ăn thịt thì cũng không để ngươi ăn chay đâu!”.
 
Nói đến đây, tôi không nén được cảm xúc của mình, mắt cũng đỏ hoe lên.
 
Không ngờ, Lưu lệ phi còn kích động hơn cả tôi, cô ôm lấy chân tôi, vừa khóc vừa cầu xin: “Nương nương, hãy để thần thiếp ra đi, thần thiếp đã hầu hạ Hoàng thượng mấy năm rồi nhưng chưa hề chạm được vào Hoàng thượng, thần thiếp có nỗi khổ tâm khó nói! Trước đây may còn các tỷ muội hầu hạ Hoàng thượng đỡ nửa đêm, bây giờ chỉ có mình thần thiếp, cả đêm chỉ có mình thần thiếp mà thôi! Thần thiếp tuổi cũng đã lớn, thức một đêm là nghỉ ngơi mấy ngày cũng không bù lại được! Người hãy nhìn vào đôi mắt thâm quầng của thần thiếp mà xem, phủ một lớp phấn dày lên rồi mà vẫn không che được!”.
 
Lúc đó tôi mới ngớ người ra, thẫn thờ nhìn Lưu lệ phi nước mắt giàn giụa, một lúc lâu sau mới thương lượng với cô: “Nếu không, ta sẽ nói với Hoàng thượng, khuyên người không triệu ngươi qua thị tẩm nữa?”.
 
Lưu lệ phi sống chết vẫn không thay đổi ý định, kiên quyết đòi xuất gia.
 
Tôi nhìn hậu cung vắng lặng, thực sự thấy không ổn, đành phải đích thân đến khuyên Tề Thịnh tuyển tú nữ, nói hết nước hết cái: “Hà tất phải như vậy? Trong cung oanh oanh yến yến chẳng phải sẽ vui vẻ hơn sao? Thiếp còn không để ý đến những chuyện đó thì chàng sao phải cố chấp như vậy?’.
 
Tề Thịnh chỉ cười: “Ta dùng lòng người đối lòng người, một năm không được thì mười năm, mười năm không được thì cả đời”.
 
Tôi thật sự bất đắc dĩ: “Tề Thịnh, chàng không hiểu”.
 
“Thế thì nàng giải thích cho ta đi”, Tề Thịnh nói.
 
Tôi mở miệng định nói, lại không biết phải nói gì với anh ta. Tôi sao có thể nói rằng, chỉ cần một ngày anh ta còn là hoàng đế thì anh ta vẫn là ông chủ của tôi, khi tính mạng tôi còn nằm trong tay anh ta, thì tôi sao có thể bất chấp sống chết mà hết lòng yêu anh ta được.
 
Tề Thịnh không hiểu, cơ sở của tình yêu không phải là sủng ái, không phải yêu thương mà là bình đẳng. Nhưng anh ta là hoàng đế, tôi là hoàng hậu, giữa chúng tôi mãi mãi sẽ không có bình đẳng.
 
Mười năm sau khi thống nhất thiên hạ, Thái hoàng thái hậu cuối cùng cũng cưỡi hạc về trời tây. Tình cảm của Tề Thịnh và vị Hoàng tổ mẫu này rất sâu đậm, không tránh khỏi sa sút tinh thần. Năm sau đó càng có lý do chính đáng để không tuyển tú nữ.
 
Năm thứ mười ba sau khi thống nhất thiên hạ, tôi và Tề Thịnh đã trở thành cặp vợ chồng già, có ba trai hai gái, tổng cộng là năm đứa con rồi. Năm đó, Tề Thịnh lựa ra tất cả những thanh niên tài giỏi đẹp trai trong triều, lại chọn ra mấy người trông vừa mắt, điều tra gia cảnh tổ tông tám đời của họ rồi mới gả trưởng nữ là công chúa Vĩ Nguyên đi.
 
Tôi thương lượng với Tề Thịnh: “Chúng ta không sinh nữa được không? Đã sắp lên chức bà ngoại rồi, thiếp thật sự chẳng còn mặt mũi nào mà sinh con nữa”.
 
Tề Thịnh suy nghĩ nghiêm túc chuyện này mấy tối liền, cuối cùng đã đồng ý cân nhắc kỹ lời đề nghị của tôi.
 
Năm thứ mười bốn sau khi thống nhất thiên hạ, Hoàng thái tử Tề Hạo đã đủ mười sáu tuổi, vất vả lựa chọn trong hàng nghìn hàng vạn người mới tìm được thái tử phi. Khi lựa chọn phi tần cho Đông Cung của nó, tôi chỉ bảo một câu: “Nếu con thích thì lấy thêm vài cô nương nữa cũng không sao, nhưng nếu đã không thích người ta thì dù một người cũng không nên lấy, đừng làm lỡ dở cả cuộc đời họ”.
 
Thái tử còn trẻ, vẫn chưa hiểu được chỗ vi diệu của mỹ sắc, vội gật đầu: “Nhi thần trong lòng chỉ thích mỗi Ninh nhi, không cần nạp thêm nữa đâu”.
 
Tề Thịnh lại nhìn tôi đầy suy tư, ngày hôm sau hẹn tôi đi du ngoạn chùa cổ ở Thuý Sơn, hỏi tôi: “Bồng Bồng không hạnh phúc phải không?”.
 
Trong khói hương nghi ngút nơi cửa Phật, tôi đã đáp lại một câu thành thật nhất từ trước tới nay: “Hạnh phúc, rất hạnh phúc”.
 
Chỉ có điều… đôi lúc nghĩ đến, đằng sau sự hạnh phúc ấy là cuộc đời của rất nhiều những cô gái giờ đây đã quy y nơi cửa Phật, tôi lại cảm thấy trong lòng không yên.
 
Tề Thịnh hỏi: “Đây chính là ngôi chùa mà bọn Hoàng thị đã xuất gia, họ đều ở đây, nàng có muốn gặp không?”.
 
Tôi hơi ngạc nhiên, lắc đầu: “Không muốn”.
 
Tề Thịnh lại cười, ghé sát vào tôi, khẽ nói: “May mà không muốn, nếu nàng muốn gặp, ta thực sự chẳng có cách gì biến ra họ cho nàng được”.
 
Tôi nghe thấy câu nói ý tại ngôn ngoại này, trợn tròn mắt nhìn Tề Thịnh.
 
Tề Thịnh bình thản cười, lấy tay vuốt tóc tôi, nhẹ giọng nói: “Bồng Bồng, ta sao có thể nhìn lương tâm nàng bị giày vò, bọn họ… ta đều trả tự do rồi, mặc dù không được vinh hoa phú quý nhung cũng để họ được lựa chọn cuộc sống của chính mình”.
 
Tề Thịnh thở dài một tiếng, kéo tôi bước ra khỏi Phật đường. Khi về đến cung, anh ta lại vui vẻ hẳn lên, quay sang cười với tôi: “Thấm thoắt đã gần hai mươi năm rồi, năm nay sinh nhật nàng ta sẽ dành tặng nàng một niềm vui bất ngờ”.
 
Tôi gật đầu, trong lòng vì chuyện ban ngày mà vui vẻ, đêm hôm đó tôi đã vô cùng nhiệt tình hầu hạ lại Tề Thịnh. Tề Thịnh không thừa nhận mình đã già, kết quả là sáng ngày hôm sau anh ta lại trễ buổi chầu sớm.
 
Trước sinh nhật tôi, Tề Thịnh đã rời cung đi săn ở Giang Bắc, nói nhất định phải bắt mấy con chồn bạc làm quà cho tôi.
 
Tôi thực sự chẳng thích mấy thứ đó, nhưng thấy anh ta vui vẻ như vậy nên gật đầu nói: “Là Hoàng thượng nói đó nhé, đừng thất hứa”.
 
Tề Thịnh cười, gật đầu rồi lên ngựa ra đi.
 
Vào một đêm nửa tháng sau đó, khoái mã phi như bay vào cung, bẩm báo là trong lúc Hoàng thượng đang đi săn, con ngựa bị hốt hoảng đã hất người ngã xuống và băng hà.
 
Nghe vậy, toàn thân tôi cứng đờ, hoàn toàn mất tự chủ, trong đầu chỉ còn một chút lý trí, thầm kêu: Đây đúng là niềm vui bất ngờ!
 
Thái tử đã lớn, cũng giúp Tề Thịnh xử lý chính sự vài năm, biết tin dù rất đau buồn nhưng không hoang mang, mang theo các huynh đệ lập tức đi giải quyết hậu sự của Tề Thịnh theo đúng nghi thức, sau đó thì lên ngôi hoàng đế.
 
Tôi cũng vì thế mà thăng chức theo, cuối cùng đã trở thành thái hậu.
 
Chờ đợi gần hai mươi năm, cuối cùng tôi đã có thể ngồi vào vị trí thái hậu, nhưng tại sao trong lòng lại chẳng vui vẻ chút nào, chỉ muốn khóc thật to?
 
Mà cũng không sao khóc nổi, chỉ cảm thấy khó chịu.
 
Tôi tự nhủ, tôi và Tề Thịnh dù sao cũng đã sống với nhau gần hai mươi năm, giống như việc nuôi chó nuôi mèo, thời gian dài như vậy còn nảy sinh tình cảm huống hồ là con người sống với nhau, vì thế trong lòng không vui là tất nhiên, một thời gian nữa rồi tất cả sẽ lại như cũ thôi.
 
Dù thế nào thì cũng đã trở thành thái hậu, Hoàng đế lại chính là con ruột mình, bên trên chẳng còn bà mẹ chồng nào nữa, chỉ cần không bán nước, không lạm quyền thì sẽ chẳng có ai dám đụng đến tôi.
 
Nghĩ vậy, tôi định đợi khi sức khỏe tốt lên thì sẽ chuyển ra khỏi hoàng cung, tìm một nơi non xanh nước biếc lập một trang viên, nuôi nhiều mỹ nhân để hàng ngày ngắm nhìn cho mãn nguyện.
 
Lại nghĩ, tuổi tác của mình hiện tại chưa phải là già, để tránh nội tiết không hài hòa thì cũng nên lén nuôi mấy tên trai lơ mới được.
 
Chỉ có điều chuyện này phải giữ bí mật, dù sao cũng phải giữ thể diện cho hoàng thất.
 
 
Tôi nghĩ rất nhiều đến cuộc sống tương lai, đều là những viễn cảnh tốt đẹp, chỉ có điều sức khỏe lại không nể mặt, mãi vẫn chưa ngồi dậy khỏi giường được.
 
Vĩ Nguyên công chúa Tề Uy cũng đã vào cung chăm sóc tôi nhiều ngày, thấy tôi cả ngày chỉ có ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn, cứ nằm trên giường không chịu dậy liền gọi hết mấy huynh đệ tỷ muội lại, quỳ gối trước giường tôi đau khổ thỉnh cầu: “Mẫu hậu, xin người kìm nén đau thương, người như vậy, phụ hoàng ở trên trời biết được sẽ rất đau lòng”.
 
Tề Thịnh ở trên trời ư? Ở trên trời cái con khỉ, chết hai tháng, chưa biết chừng đi đầu thai ở đâu đó từ lâu rồi ấy chứ.
 
Nhưng nhìn thấy mấy đứa con quỳ gối khóc lóc thỉnh cầu, tôi cũng thấy đau lòng, bèn nói: “Các con cứ về đi, ta sẽ khỏe nhanh thôi, yên tâm đi”.
 
Tề Hạo là hoàng đế, tâm tư cũng sâu sắc hơn, lập tức nói: “Chừng nào mẫu hậu chưa chịu mời thái y đến chữa trị, chúng con sẽ không đứng lên”.
 
Tôi chẳng có cách nào, đành thỏa hiệp, bảo chúng cho gọi thái y đến rồi sau đó phải làm gì thì đi làm nấy.
 
Thái y đên rất nhanh, quỳ gối trên sàn bắt mạch, mồ hôi lại toát ra đầy trán.
 
Tôi thấy thế ngạc nhiên hỏi: “Chẳng lẽ lại là bệnh nan y?”.
 
Thân hình của thái y càng run rẩy hơn, phủ phục dưới đất, lắp bắp nói: “Không, không, không phải”.
 
Tôi càng ngạc nhiên hơn: “Vậy ngươi run rẩy cái gì?”.
 
Thái y lại tiếp tục lắp bắp: “Thái hậu nương nương… đây là, là, là hỉ mạch”.
 
Tôi sững người, nhắm mắt lại một lát rồi mới khẽ nói: “Ngươi lui ra đi, chuyện này không được phép nói với ai, kể cả Hoàng thượng”.
 
Thái y dập đầu một cái rồi lui ra.
 
Tôi nằm trên giường, cảm thấy trong lòng chua chát. Tề Thịnh ra đi nhanh chóng, sạch sẽ đến thế, nhưng lại để cho tôi một đứa trẻ mồ côi từ trong bụng mẹ, chuyện này tôi phải ăn nói thế nào với mấy đứa con của mình đây?
 
Ngày hôm sau Triệu vương vào cung thăm hỏi, thấy tôi vẫn nằm trên giường liền ra sức trêu đùa, rồi cười đầy vẻ gian xảo, nói: “Hoàng tẩu, thần đệ đã có cách trị bệnh này”.
 
Tôi nghe mà buồn bực, hỏi: “Trị thế nào?”.
 
Triệu vương hướng về phía cửa vỗ tay, tôi nhìn ra thì thấy một người đi từ bên ngoài vào, thân hình cao lớn, đầu đội một cái mũ có mạng che kín mít, không thể nhìn rõ dung mạo.
 
Triệu vương cười hà hà, nói: “Người này nhất định sẽ chữa khỏi bệnh cho Hoàng tẩu, thần đệ xin cáo lui trước”.
 
Nói xong liền vòng qua người đứng ở cửa đi ra ngoài, còn tiện tay đóng luôn cửa điện lại.
 
Tôi cảm thấy trong lời nói của Triệu vương có ẩn ý, định tặng cho Thái hậu tôi một tên trai lơ mới ra lò ư? Thanh thiên bạch nhật thế này mà anh ta dám to gan vậy à? Cũng không sợ Tề Thịnh từ hoàng lăng chui lên sao?
 
Người đứng ở cửa kia bỏ mũ ra rồi từ từ ngẩng đầu lên, để lộ ra ngũ quan cân đối rắn rỏi. Anh ta nhếch môi cười, khẽ nói: “Bồng Bồng, cuối cùng thì nàng đã là thái hậu rồi, có vui không?”.
 
Tôi bật dậy, sửng sốt nhìn anh ta, không nói nên lời.
 
Anh ta lại cười: “Đây có thể coi như một niềm vui bất ngờ được không?”.
 
Tôi cứ ngồi như vậy rất lâu, cho đến lúc mọi vật trước mắt đều nhòa đi mới định thần lại, gật đầu nói: “Niềm vui bất ngờ, đúng là niềm vui bất ngờ.”
 
Nụ cười của anh ta càng rạng rỡ hơn.
 
Tôi lại nói: “Tề Thịnh, có qua mà không có lại thì quả là thất lễ, thiếp cũng có niềm vui bất ngờ tặng cho chàng, có được không?”.
 
Tề Thịnh nhướng mày ngạc nhiên: “Niềm vui bất ngờ gì vậy?”
 
Tôi cũng cười với anh ta, đáp: “Thái hậu… có thai rồi”.
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 43      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
123909
Bộ bộ kinh tâm
Tác giả: Đồng Hoa
view: 832137
Nd: SE.
Mộng Hoa Xuân
Tác giả: Hắc Nhan
view: 1291414
Nd: Ngược. HE.
Bùn Loãng Cũng Có Thể Trát Tường
Tác giả: Vô Tụ Đinh Hương
view: 910108
Nd: Sủng. HE.
Thâu Trọn Gió Xuân
Tác giả: Thị Kim
view: 2371472
Nd: Ngược.
Vân Trung Ca
Tác giả: Đồng Hoa
view: 842231
Nd: Sủng. SE.
Thịnh Thế Trà Hương
Tác giả: Thập Tam Xuân (Shisanchun)
view: 1846481
Nd: HE.
Trâm (Tập 1) - Nữ Hoạn Quan
Tác giả: Châu Văn Văn
view: 2597145
Nd: HE.
Bảy kiếp xui xẻo
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 842849
Nd: Ngược. HE.
Đông cung
Tác giả: Phỉ ngã tư tồn
view: 775693
Nd: Ngược. SE.
Tình yêu thứ ba
Tác giả: Tự Do Hành Tẩu
view: 706477
Nd: Sủng. SE.
Từng thề ước full tập 1, 2
Tác giả: Đồng Hoa
view: 1023202
Nd: Sủng. SE.
Mắt trái
Tác giả: Đản đản 1113
view: 1389058
Nd: HE.
Yêu thương ma cà rồng
Tác giả: Mạc Nhan
view: 677534
Nd: Sủng. HE.
Gấm rách
Tác giả: Phỉ ngã tư tồn
view: 704314
Nd: Ngược. SE.
Hãy nhắm mắt khi anh đến full 1,2
Tác giả: Đinh Mặc
view: 808550
Nd: Sủng. HE.
Chỉ là Hoàng hậu
Tác giả: Vu Tình
view: 1668703
Nd: HE.
Tướng quân ở trên, ta ở dưới
Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
view: 1473003
Nd: Sủng. HE.
Phế Hậu Tướng Quân
Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
view: 662290
Nd: Ngược. SE.
Cuộc chiến hôn nhân
Tác giả: Cống Trà
view: 1549429
Nd: HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14800791
Hiền Thê Khó Làm   view 6863714
Em Dám Quên Tôi   view 6821484
Không xứng   view 6781623
Thứ nữ sủng phi   view 6720647
Ân nhân quá vô lại   view 6585820
Mưa ở phía tây   view 6493223
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc