Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Thái tử phi thăng chức ký

Tác giả : Tiên Chanh   
Chương 36: Bồng Bồng, ta rất thích nàng
<< Trước    / 43      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Ngày mùng Chín tháng Sáu, Tề Thịnh đem người đi tuần sát phương Bắc.

 
Tôi vừa giúp Tề Thịnh đội mũ giáp, vừa phổ biến kiến thức chống sét: “Khi hành quân dã ngoại, nếu gặp trời dông bão thì đừng có cưỡi ngựa cao to. Chàng đã cao, cái mũ sắt trên đỉnh đầu cũng dài hơn người khác nửa thước, thần sấm thích nhất là thu lượm những người như chàng đó…”.
 
Tề Thịnh đột nhiên nắm lấy tay tôi, nắm thật chặt, mãi lâu sau mới bình thản hỏi: “Nàng không thể nói mấy câu dễ nghe sao?”.
 
Muốn dễ nghe? Có chứ, tôi đây có rất nhiều ấy chứ, nhiều đến mức tôi không cần nghĩ cũng nói được một tràng: “Vậy chúc Hoàng thượng thuận buồm xuôi gió, mã đáo thành công, vừa xuất quân đã chiến thắng giòn giã, vạn sự như ý, của ăn của để đầy nhà…”.
 
“Đủ rồi!”, Tề Thịnh giận dữ ngắt lời, trừng mắt nhìn tôi.
 
Tôi không nói gì, chỉ đáp lại bằng sự im lặng.
 
Vẻ bực tức trên khuôn mặt của Tề Thịnh dần dần tan biến, ánh mắt cũng trở nên an tĩnh, không lộ ra một tia cảm xúc nào. Cuối cùng, anh ta không nói gì thêm, chỉ nhìn sâu vào mắt tôi một lúc, dứt khoát quay người rồi sải bước rời đi.
 
Nhìn bóng Tề Thịnh xa dần, tôi cảm thấy sức lực toàn thân như bị rút hết, chân mềm nhũn, suýt nữa thì khuỵu xuống đất. Ông Phật tôn kính ấy cuối cùng cũng đi rồi!
 
Tôi không biết tâm trạng của mình lúc này là buồn hay vui, chỉ cảm thấy trống rỗng.
 
Lục Ly tiễn Triệu vương xong liền tiến cung thăm tôi. Tôi miêu tả cho cô tâm trạng của mình, nhưng vừa nói vừa ra hiệu cả nửa ngày mà cô vẫn cứ mơ mơ hồ hồ, mãi một lúc lâu sau mới đột nhiên vỗ đùi đánh đét một cái: “Nương nương, thần thiếp rõ rồi, thần thiếp đã hiểu ý của người rồi”.
 
Tôi cảm thấy được an ủi, không ngờ rằng đến bản thân tôi còn không rõ, ấy vậy là Lục Ly lại hiểu được, cô quả là tri kỉ của tôi. Tôi vừa vui mừng vừa ngạc nhiên, hỏi: “Ngươi thật sự hiểu?”.
 
Lục Ly gật đầu, ngữ khí khẳng định: “ Hiểu ạ. Nói thẳng ra là, người vất vả làm nàng dâu ba mươi năm, cuối cùng cũng được lên chức mẹ chồng rồi. Bây giờ Hoàng thượng không ở đây, trong cung toàn bộ đều nghe theo người, người muốn làm gì thì làm”.
 
Cái gì thế? Con dâu thì ta đến một đứa cũng chưa nhìn thấy, còn mẹ chồng trên đầu lại có hai người kia kìa.
 
Lục Ly thấy tôi không phản ứng gì, vừa mở miệng định đoán tiếp thì bị tôi chặn lại, hỏi: “Trước khi đi Triệu vương có dặn gì không?”.
 
Cô đáp: “Triệu vương bảo thần thiếp chuyển tới nương nương một câu là: Bất luận thế nào thì người mà nương nương có thể dựa dẫm chỉ có Hoàng thượng thôi”.
 
Tôi suy nghĩ kỹ câu nói của Triệu vương, cảm thấy trong đó ẩn chứa một hàm ý khác.
 
Lục Ly ở bên cạnh im lặng một lúc rồi đột nhiên khẽ hỏi tôi: “Nương nương, bây giờ chúng ta chỉ có thể chờ đợi thôi sao?”.
 
Tôi hỏi lại: “Nếu không thì còn có thể làm gì? Bọn họ vừa rời kinh, ai biết được cuối cùng bên nào sẽ thắng. Chúng ta cũng nên để cho mình một đường lui chứ”.
 
Cô nương à, bây giờ chúng ta không thể hành động thiếu suy nghĩ được. Nhỡ Nhà xí huynh thất thủ, ta lại đã bộc lộ dã tâm thăng chức thì khi Tề Thịnh trở về không thể không tính sổ với ta được. Trước mắt cứ đợi xem thế nào đã, ta đã chịu đựng được mấy năm nay rồi, bây giờ chỉ còn một năm rưỡi nữa thôi mà.
 
Cuối tháng Sáu, một đoàn buôn hàng trăm người của Nam Hạ bị cướp và sát hại ở bên ngoài thành Tĩnh Dương. Tin này đã truyền về nội thành đúng lúc Hoàng đế Tề Thịnh tuần sát đến Tĩnh Dương, người nổi giận, lập tức lệnh cho hai nghìn quân Tĩnh Dương tiến vào Bắc Mạc, lấy cớ tìm kiếm và giải cứu những người thất lạc trong đoàn buôn, tiến hành trả đũa bằng cách chiếm đất của Bắc Mạc.
 
Quân Bắc Mạc vội vàng tập hợp binh mã để ngăn chặn, hai bên tranh chấp ác liệt cách phía bắc Tĩnh Dương bảy mươi dặm. Do binh lực chênh lệch, quân Nam Hạ tổn thất nghiêm trọng, chỉ có hơn ba trăm người thoát khỏi vòng vây của quân Bắc Mạc, quay về Tĩnh Dương.
 
Hành động ấy chẳng khác gì chọc thủng tổ ong vò vè, Tề Thịnh sau khi phẫn nộ quở mắng hành động trơ tráo của Bắc Mạc liền lập tức tuyên bố sẽ thân chinh xuất trận tiến đánh Bắc Mạc. Cửa khẩu Tĩnh Dương vừa mở, bốn mươi vạn đại quân Nam hạ nhanh như chớp tấn công vào Bắc Mạc, mới vài ngày ngắn ngủi đã chiếm được liền mấy thành của Bắc Mạc.
 
Bắc Mạc lúc đó mới trợn tròn mắt lên. Tranh chấp quy mô nhỏ như thế này thỉnh thoảng vẫn xảy ra, tướng lĩnh hai nước cũng chỉ gọi là anh tát tôi một cái, tôi đấm anh một cú cho hả, chẳng ai xem đó là chuyện nghiêm trọng, lần này Nam Hạ làm sao thế? Tự nhiên lại đánh thốc tới như vậy?
 
Mà thôi, đừng nói nữa, mau tập trung binh mã chẩn bị đánh đi!
 
Công báo về đến Thịnh Đô đã là tháng Bảy, tôi xem câu chữ đanh thép trên “Bài hịch đánh giặc”, trong lòng không khỏi khâm phục trình độ vô liêm sỉ của Tề Thịnh.
 
Lục Ly rốt cuộc cũng chỉ là một cô gái, biết tin phía bắc, thực sự đánh nhau thì không khỏi lo lắng, hỏi tôi: “Nương nương, chúng ta phải làm thế nào? Có cần liên lạc với nhà không?”.
 
Tề Thịnh không mang theo thượng thư Bộ binh Trương Phóng, mà để ông ta ở lại Thịnh Đô với tôi. Nghĩ tích cực thì Tề Thịnh muốn tôi có người dùng được ở bên, nhưng nghĩ tiêu cực thì có lẽ đây chính là ý đồ của anh ta, cố ý dụ nhà họ Trương gây chuyện để nhân cơ hội thâu tóm quyền lực.
 
Không thể mắc lừa, tuyệt đối không thể mắc lừa.
 
Lục Ly vẫn còn đang đợi câu trả lời, tôi nghĩ đi nghĩ lại, lắc đầu nói: “Trong nhà không cần chúng ta quan tâm, ngược lại nơi cần phải lo lắng chính là ở trong cung đây này. Ta phải đến chỗ Thái hoàng thái hậu một chuyến xem người có ý gì không”.
 
Thái hoàng thái hậu Lâm thị thường ngày giống như vị Bồ Tát chẳng quản sự đời, nhưng người đã có hơn mấy chục năm làm hoàng hậu, thái hậu, thời điểm Tiên đế băng hà người cũng thể hiện rõ sự nhanh nhạy, quyết đoán của mình. Nếu như chỉ coi người là một lão bà mắt mờ tai điếc thì quả là ngu ngốc.
 
Thái hoàng thái hậu lúc gặp tôi rất vui mừng, kéo tôi lại, vỗ nhẹ vào cánh tay tôi, an ủi: “Hoàng hậu không cần phải bận tâm việc của Hoàng thượng, cứ yên tâm chăm sóc Hạo nhi để Hoàng thượng không phải lo lắng là tốt rồi”.
 
Người đã nói vậy thì tôi càng kiên quyết không thèm quan tâm gì nữa, hằng ngày ngoài việc dạy chữ cho Uy nhi ra, thời gian còn lại là để ý xem nhũ mẫu trông nom Tề Hạo như thế nào.
 
Thời tiết chuyển từ nắng nóng sang mát mẻ, tin tức từ phương bắc liên tiếp truyền về, hôm nay là quân tiên phong của Hạ Bỉnh Tắc đánh phá được thị trấn quan trọng của Bắc Mạc, ngày mai báo hành dinh của Tề Thịnh đang di chuyển về phương bắc bao nhiêu dặm, tóm lại đều là những tin tức tốt lành.
 
Tôi ăn ngon ngủ yên, Lục Ly thì lại tỏ ra rất bồn chồn, lén lút hỏi tôi: “Nương nương, Sở vương định ra tay thật sao?”.
 
Tôi nghĩ một lúc rồi nhẹ nhàng gật đầu.
 
Nhà xí huynh nếu như muốn thay đổi đại cục thì chỉ có thể nắm lấy cơ hội lần này mà thôi.
 
Vừa qua rằm tháng Tám chưa được mấy ngày, bánh trung thu trong cung còn chưa ăn hết, Dương Nghiêm bị Tề Thịnh lưu đày đến Lĩnh Nam đột nhiên nhân lúc đêm tối đã đột nhập vào cung.
 
Tôi đang ngủ thì bị lay dậy, vừa mở mắt ra đã thấy ngay một bóng người đen sì đứng ở đầu giường. Câu đầu tiên mà người đó nói là: “Không tìm thấy cha thần đâu cả”.
 
Cũng may mà định lực của tôi tốt nên mới không hoảng sợ hét lên, chỉ ngẩn ra một lúc rồi đáp: “Chỗ ta không có… hay là, ngươi đi tìm ở chỗ khác thử xem?”.
 
Dương Nghiêm nghiến răng kèn kẹt, giận dữ đẩy tôi vào, chui lên giường tôi ngồi xếp bằng, khẽ nói: “Vừa đến Lĩnh Nam không được bao lâu thì cha thần đã bắt giam thần lại, khó khăn lắm mới thoát được thì phát hiện ra ông ấy và đại ca, nhị ca, tam ca của thần đều không thấy đâu. Hỏi người trong nhà thì chỉ nói là họ đã đi cùng nhau, nhưng không biết đi đâu”.
 
Tôi nghe mà choáng váng, bốn cha con cùng lúc bỏ đi, lẽ nào cùng nhau đi thăm họ hàng? Nhưng thế thì việc gì phải giam đứa con trai út của mình lại?
 
Trong đầu chợt xẹt qua một ý nghĩ, tôi hỏi Dương Nghiêm: “Họ đi lúc nào?”.
 
Dương Nghiêm trả lời: “Nghe nói là đầu tháng Năm, đồ dùng tuỳ thân từ ngày trong quân ngũ trước đây cũng mang theo rồi. Thần bị giam giữ gần ba tháng, mấy ngày trước mới trốn ra được, đêm qua thần đến phủ Cửu ca hỏi thì được biết mấy người họ không tìm Cửu ca”.
 
Giọng nói của Dương Nghiêm đầy vẻ hoang mang, lo lắng, nói xong thì lặng lẽ nhìn tôi.
 
Mấy cha con Dương Dự đột nhiên biến mất, nếu là lén lút bỏ trốn thì tuyệt đối sẽ không mang theo đồ dùng trong quân đội để người khác chú ý, đã mang đi rồi thì chứng tỏ không sợ bị nhìn thấy.
 
Tôi cũng thấy hơi rối, suy nghĩ rất lâu mà không tìm ra đầu mối nào, đành phải nói: “Bọn họ đều là người lớn cả, sẽ không bị người khác lừa gạt đâu. Trước hết ngươi cứ kiên nhẫn ở lại Thịnh Đô chờ vài ngày…”.
 
Dương Nghiêm tức giận cắt ngang lời tôi: “Người biết bọn họ đề phòng thần như vậy là nói lên điều gì không?”.
 
Tôi cũng nổi giận, cười nhạt: “Điều đó chứng tỏ họ không chỉ đề phòng ngươi, mà còn đề phòng Cửu ca của ngươi nữa, chứng tỏ ngươi và Cửu ca đều bị lão hồ ly cha ngươi vứt bỏ, chứng tỏ là họ đã sớm chạy về phía Tề Thịnh rồi…”.
 
Khuôn mặt Dương Nghiêm vừa sửng sốt vừa bực tức.
 
Tôi lạnh lùng nhìn anh ta, hỏi: “Thế thì sao? Đã đến nước này, ngươi còn có thể làm gì?”.
 
Dương Nghiêm đờ người ra một lúc, vai dần dần rũ xuống, miệng lẩm bẩm: “Vậy thần nên làm thế nào? Không ngờ đến thần họ cũng lừa”.
 
Nhìn bộ dạng đau khổ của anh ta, tôi không nén được tiếng thở dài, thò chân ra đẩy đẩy anh ta: “Phủ Sở quận nhất định có người giám sát, ngươi đừng đến đó nữa. Trước tiên hãy đến chỗ Lục Ly, ta sẽ sai người dò la xem thế nào, có thông tin gì sẽ báo ngay”.
 
Dương Nghiêm vẫn ngồi đờ ra thêm một lúc nữa rồi mới gật đầu, đứng dậy đi về.
 
Tôi cứ nằm mở mắt thao láo cho đến khi trời sáng, xâu chuỗi sự việc từ đầu đến cuối, cho dù là bản thân không muốn chấp nhận phỏng đoán đó đến mấy, thì tất cả đầu mối đều chỉ ra rằng bây giờ Dương Dự có thể đang ở Giang Bắc, thậm chí còn có thể đã ra trận.
 
Nhưng tại sao Tề Thịnh lại dám sử dụng Dương Dự – người có nửa huyết thống Bắc Mạc? Tại sao phía Nhà xí huynh không thấy truyền về một chút thông tin nào?
 
Đang suy nghĩ miên man như vậy thì nghe thấy tiếng Phúc nhi khẽ gọi: “Nương nương tỉnh rồi ạ? Người đã muốn dậy chưa?”.
 
Tôi nghĩ một lúc, vén màn lên khẽ gọi Phúc nhi lại, căn dặn: “Hôm nay ngươi hãy bí mật ra khỏi cung, bảo Vương phi Sở quận mau vào cung một chuyến”.
 
Cô bé Phúc nhi đã được tôi đào tạo cẩn thận hơn hai năm, suy nghĩ linh hoạt, ăn nói thận trọng, tay chân nhanh nhẹn, điều quan trọng nhất là bất kể tôi sai làm gì cô đều chỉ “vâng” một tiếng, chẳng bao giờ hỏi “tại sao”.
 
Nghe tôi nói muốn bí mật truyền tin đến Trương Trà Trà, cô vẫn chỉ dứt khoát đáp một tiếng “vâng”, sau đó điềm nhiên như không gọi cung nữ đang ở ngoài điện vào giúp tôi rửa mặt, chải đầu. Đợi đến khi tôi làm xong công tác vệ sinh thì đã chẳng thấy bóng dáng Phúc nhi đâu nữa.
 
Chưa đến buổi trưa thì Trương Trà trà lấy cớ thăm đường tỷ để tiến cung.
 
Tôi không có sức mà kể chi tiết, chỉ bảo cô nhanh chóng đi tìm Trương phóng, hỏi xem Tề Thịnh xuất quân đánh Bắc Mạc lần này có gì bất thường không, chỉ huy các cánh quân có phải đều có danh tính rõ ràng không, có cái tên nào chưa nghe thấy bao giờ không.
 
Trương Trà Trà thấy tôi cho tìm cô gấp như thế để hỏi những chuyện này thì có vẻ hơi ngạc nhiên, vừa từ tốn uống trà vừa hỏi tôi: “Đại tỷ tỷ, chuyện này rất quan trọng sao?”.
 
Tôi lo đến líu cả lưỡi, chuyện này vô cùng quan trọng ấy chứ, liên quan tới việc ngươi goá chồng hay ta goá chồng!
 
“Quan trọng, chuyện này cực kì quan trọng, muội nhất định không được để người khác biết”.
 
Trương Trà Trà vừa nghe đến đây lập tức đặt cốc trà xuống, quay người định đi.
 
Tôi vội vàng kéo cô lại, hỏi: “Muội đi đâu?”.
 
Trương Trà Trà quay đầu lại trả lời tôi: “Muội đi tìm đại bá ạ”.
 
Tôi bất đắc dĩ thở dài một tiếng, nhét lại cốc trà vào tay cô: “Muội phải ghi nhớ, bất kể là việc gấp như thế nào thì bản thân mình cũng phải bình tĩnh, nếu không nhất định sẽ để lộ sơ hở. Muội vừa đến đã vội vàng ra về, sợ người khác không biết muội đến báo tin sao?”.
 
Trương Trà Trà chớp chớp đôi mắt to tròn, hỏi tôi: “Vậy phải làm thế nào ạ?”.
 
Tôi đáp: “Ăn trưa xong rồi hãy đi”.
 
Tôi sai Tả Ý bế Tề Hạo và Tề Uy vào, sau đó cùng hai đứa bé và Trương Trà Trà ăn cơm rồi mới để cô về.
 
Kết quả là chưa nhận được câu trả lời của Trương Phóng thì Giang Bắc đã gửi tin báo thắng trận trở về. Nguyên Bình Tây hầu Dương Dự dẫn mười vạn đại quân men theo tuyến Cát Thành – Mậu Thành – Lương Châu tiến vào thảo nguyên Tây Xuyên – Tây Hồ, bí mật thâm nhập Bắc Mạc, sau đó lại vượt qua hàng nghìn dặm trên sa mạc để tấn công sâu vào trung bộ Bắc Mạc, nhân lúc Bắc Mạc chưa chuẩn bị liền chiếm luôn mấy thị trấn quan trọng, đã tiến đến cách Thượng Kinh, kinh đô Bắc Mạc, chưa đầy một trăm về phía nam.
 
Nghe nói tuyến đường hành quân của Dương Dự chính là là tuyến đường mà năm mươi năm trước Sát tướng Bắc Mạc, Thường Ngọc Thanh, đã đi qua. Chỉ có điều ngày trước ông ta từ bắc xuống nam, ngày nay Dương Dự lại từ nam lên bắc. Phương hướng mặc dù trái ngược nhưng hiệu quả thì chẳng khác nhau là mấy.
 
Công báo truyền về, toàn bộ triều đình choáng váng.
 
Tôi cũng ngỡ ngàng, ngồi đờ đẫn cả nửa ngày trên bậc thềm bên ngoài điện, sau đó mới gọi Phúc nhi truyền lời đến Dương Nghiêm.
 
Đêm ấy, Dương Nghiêm lần mò vào cung. Anh ta có vẻ gầy đi nhiều, dáng người nhìn lại càng cao, toàn bộ con người giống như sợi dây đàn kéo căng, bất cứ lúc nào cũng có thể đứt, ánh mắt sáng quắc nhìn tôi, hỏi: “Hoàng hậu khẳng định cha thần thay Tề Thịnh đem quân đi đánh trận?”.
 
Trong điện không thắp nến, dựa vào ánh trăng bên ngoài cửa sổ, tôi nhìn đôi mắt sáng như bóng đèn của anh ta, cười: “Dù sao thì trên công báo cũng viết thế. Nghĩ lại thì, ban đầu cha ngươi dẹp loạn ở Vân Tây, là chủ soái toàn quân, người bên cạnh không ít, ông ta làm sao có thể thoát được tai mắt của Tề Thịnh để bí mật vượt hàng nghìn dặm về Thịnh Đô? Chủ soái vừa ra trận đã bỏ chạy, nếu không được Tề Thịnh ngầm ưng thuận thì sao có thể làm được! Bây giờ nghĩ lại thấy chúng ta lúc đó thật ngốc! Trong mắt Tề Thịnh thì ngươi, ta, cả Cửu ca trông có vẻ thông minh của ngươi nữa, đều chẳng khác gì mấy tên hề trong đoàn tạp kỹ”.
 
Một lúc lâu sau đôi môi mím chặt của Dương Nghiêm mới hơi thả lỏng, hỏi tôi: “Bây giờ phải làm thế nào?”.
 
Thực ra tôi đã sớm có chủ ý nhưng lại sợ anh ta không dễ dàng nghe theo, bèn giả bộ cúi đầu xuống nghĩ một lúc, rồi bất ngờ vươn tay ra, mạnh mẽ nắm lấy tay anh ta, gọi: “Dương Nghiêm!”.
 
Dương Nghiêm vui vẻ, vội lên tiếng: “Có cách rồi à?”.
 
Tôi nhìn anh ta với ánh mắt vô cùng chân thành, tha thiết nói: “Chúng ta… chạy trốn đi”.
 
Khoé miệng của Dương Nghiêm giật giật, một lúc lâu mới nhếch lên, cười gằn: “Giờ là lúc nào rồi mà người vẫn còn đùa được?”.
 
Tôi lắc đầu: “Không đùa đâu. Trước mắt Tề Thịnh vừa phải chỉ huy đánh trận vừa phải đề phòng Lão cửu, chẳng còn tâm trạng mà để ý đến hai chúng ta đâu. Chúng ta nhân cơ hội này bỏ trốn! Đem theo Tề Uy và Tề Hạo, như vậy không những ngươi có vợ mà đến cả con cái cũng có luôn, lợi thế còn gì…”.
 
Dương Nghiêm lùi lại đằng sau một bước, đưa ngón tay chỉ vào mình, giọng lạc hẳn đi, lắp bắp hỏi: “Người người người… muốn lấy thần?”.
 
Tôi gật đầu: “Hai chúng ta đi chung đường, đương nhiên phải giả làm vợ chồng để tránh gây chú ý. Ngươi yên tâm, ta có tiền, chỉ cần trốn đến một nơi an toàn thì sẽ không phải lo lắng gì về cái ăn cái mặc hằng ngày đâu. Hơn nữa, ta còn là hiền thê, ngay cả một hậu cung lớn như thế này mà vẫn cai quản được, giúp ngươi quản lý khoảng mười tì thiếp chỉ là chuyện nhỏ”.
 
Dương Nghiêm đột nhiên nổi giận, hất tay tôi ra, nói: “Bậy bạ! Người là hoàng hậu, chỉ cần Tề Thịnh không chết thì người làm sao mà có thể bỏ trốn được! Lại càng đừng nói người còn mang theo một hoàng tử và một công chúa! Nếu thần chỉ mang theo mình người bỏ trốn thì Tề Thịnh có lẽ chỉ giết một mình thần, nhưng nếu thần mang theo cả ba mẹ con người thì Hoàng thượng sẽ giết cả gia tộc nhà thần mất!”.
 
Nghe anh ta nói vậy, tôi lập tức cảm thấy nhẹ nhõm.
 
Tôi cứ sợ trong lúc nóng đầu anh ta sẽ đồng ý luôn, may mà anh ta chưa mất trí, vẫn biết chuyện mang theo hoàng hậu bỏ trốn là viển vông.
 
Tôi giả vờ sửng sốt trước lời quát tháo của anh ta, thẫn thờ nhìn anh ta một lát rồi cụp mắt xuống.
 
Quả nhiên mấy năm sống với Tề Thịnh không vô ích, kỹ thuật diễn xuất rất điêu luyện, một lúc sau Dương Nghiêm do dự đưa tay về phía tôi, đến giữa chừng thì lại rút về, một lúc sau mới khẽ nói: “Xin lỗi”.
 
“Ngươi không cần xin lỗi ta”, tôi khẽ đáp, vẻ tươi cười trên khuôn mặt tắt dần.
 
Kiểu người chỉ qua lớp đào tạo diễn xuất cấp tốc trong mấy ngày như Dương Nghiêm đúng là không được. Anh ta nhìn thấy vẻ mặt tôi thì lại càng áy náy, cứ như thể không mang tôi đi cùng chính là bỏ vợ bỏ con không bằng, vô cùng thận trọng hỏi: “Không còn cách nào khác sao?”.
 
Tôi hít một hơi thật sâu, lấy lại tinh thần, hỏi Dương Nghiêm: “Ngươi có biết Lão cửu định lúc nào thì ra tay với Tề Thịnh không? Dùng thủ đoạn gì?”.
 
Dương Nghiêm lắc đầu: “Cửu ca không nói với thần”.
 
“Cha ngươi cũng không biết sao?”
 
Dương Nghiêm do dự một lát: “Không biết, chỉ nói là đã sắp xếp cảm tử quân rồi thôi. Thần vốn muốn đích thân giết Hoàng thượng nhưng Cửu ca không đồng ý”.
 
“Vậy được rồi, bây giờ có hai cách. Cách một, ngươi lập tức đến biên cương phía bắc ngăn không cho Cửu ca của ngươi ra tay, sau đó hai người giả chết mà trốn đi, chạy xa bao nhiêu thì tốt bấy nhiêu”.
 
Dương Nghiêm ngắt lời tôi, hỏi: “Thế còn người thì sao?”.
 
“Ta?”, tôi cười hỏi anh ta: “Ta cũng muốn bỏ trốn, nhưng ngươi chẳng nói là ta chạy không được đó sao?”.
 
Dương Nghiêm nhìn tôi, hồi lâu sau mới hỏi: “Cách thứ hai là gì?”.
 
Tôi vui vẻ đáp: “Cách thứ hai là đợi. Nếu Cửu ca của ngươi thắng thì chẳng có gì phải nói. Nếu thất bại thì chúng ta sẽ đợi Tề Thịnh trở về Thịnh Đô. Anh ta đại thắng trở về, lại tự cho là đã phá vỡ được âm mưu của chúng ta, nhất định sẽ vô cùng đắc ý, mười phần thì chắc đến tám, chín phần sẽ lại chỗ ta diễu võ dương oai, đến lúc đó ngươi giết anh ta là được”.
 
Dương Nghiêm kinh ngạc: “Giết Tề Thịnh ở chỗ người?”.
 
Tôi hỏi vặn lại: “Tại sao lại không? Tề Thịnh lúc nào cũng tính toán, làm việc gì cũng có kế hoạch rõ ràng, chẳng nhẽ chúng ta lại ngồi im ở đây chờ chết sao?”.
 
Dương Nghiêm cúi đầu suy nghĩ một lát, nói: “Vậy thì cứ làm theo cách thứ hai đi”.
 
Vòng cả trăm dặm đường, diễn một màn kịch lâu như thế, tất cả chỉ để nghe được câu này của anh ta, giờ đã nghe được rồi, tảng đá to tướng trong lòng tôi cũng xem như biến mất.
 
Ngày hôm sau, tôi vừa nói với Lục Ly, cô đã nhảy dựng lên, thất thanh: “Nương nương hồ đồ rồi! Nếu đã định làm thế thì phải để anh ta một mình đến Giang Bắc ra tay, như vậy mới có thể khiến thần không biết quỷ không hay. Còn nếu ra tay trong cung, lỡ việc không thành thì nương nương cũng chẳng còn đường sống”.
 
Sống trong cung mấy năm, tôi đã đạt được trình độ dù Thái Sơn có đổ sụp trước mắt thì mặt cũng không biến sắc. Lục Ly xúc động như vậy, nhưng tôi cũng chỉ lạnh lùng liếc cô, hỏi: “Ngươi cũng có thể nghĩ đến những điều này, chẳng lẽ Tề Thịnh lại không nghĩ ra sao?”.
 
Lục Ly sững sờ một lát.
 
Chính vì mọi người đều cho rằng tốt nhất là giết Tề Thịnh ở Giang Bắc nên ta mới muốn làm ngược lại, đợi Tề Thịnh trở về cung rồi mới ra tay.
 
Tôi cúi đầu tiếp tục bóc lựu ăn, nhẫn nại khuyên cô: “Bình tĩnh đi, đã đến nước này thì tất cả những gì có thể làm được cũng chỉ là liều đến cùng mà thôi. Ta cá là Tề Thịnh chưa giết ta ngay khi vừa về đâu, lúc đó vừa vặn giúp chúng ta dễ ra tay hơn”.
 
Lục Ly đứng ngây ra một lát rồi thẫn thờ ngồi xuống, một lúc sau mới hỏi: “Bây giờ chúng ta chỉ có thể chờ đợi thôi sao?”.
 
Tôi gật đầu: “Ngươi bí mật liên lạc với nhà, bảo họ nắm chặt lấy Thủ vệ quân ở kinh thành, đến lúc Tề Thịnh xảy ra chuyện thì việc ổn định được cục diện ở Thịnh Đô hay không hoàn toàn dựa vào họ”.
 
Lục Ly lại hỏi tiếp: “Sau đó thì sao?”.
 
“Sau đó? Cứ đợi đã”, tôi đáp.
 
Chuyện đã đến nước này cũng chỉ có thể tiếp tục: “lấy bất biến ứng vạn biến” mà thôi.
 
Lục Ly lo lắng thấp thỏm đi qua đi lại trong điện một hồi vẫn không nghĩ ra cách gì, thở dài một tiếng, sau đó lại khoác lên bộ mặt vui vẻ rạng rỡ như không có chuyện gì mà ra về.
 
Chiến trận ở phương bắc diễn ra ác liệt, trong triều cũng rất náo nhiệt, duy chỉ có hậu cung là vẫn im như tờ.
 
Tề Thịnh không ở đây, các phi tần muốn lấy lòng hoàng đế cũng chẳng được, hậu cung vì thế vô cùng yên ổn, mọi người xưng hô chị chị em em, lúc rảnh rỗi lại sang cung của nhau tán chuyện, ít ra bề ngoài thì có vẻ thân thiết gần gũi hơn trước.
 
Tôi nghĩ, lỡ sau này mình rơi vào tay Tề Thịnh, nếu không chết thì kết cục cũng là cả đời cơm lạnh canh nguội ở chốn lãnh cung tăm tối, vì thế càng phải trân trọng khoảng thời gian tốt đẹp trước mắt. Hằng ngày ngoài việc ăn uống, vui chơi, ngắm mỹ nhân ra, thì thời gian còn lại đều dùng để trêu đùa với Tề Uy và Tề Hạo.
 
Cứ như vậy đến tháng Mười, hôm đó tôi đang đưa hai con đi dạo trong nhự hoa viên thì cung nữ bên người Thái hoàng thái hậu đột nhiên đến tìm, nói Thái hoàng thái hậu mời tôi nhanh chóng qua chỗ người.
 
Thái hoàng thái hậu từ lâu đã không quản chuyện trong hậu cung, nếu có chuyện thì nhiều lắm là bảo cung nữ đến nói với tôi, nhưng hôm nay đột nhiên lại gọi tôi gấp như vậy, hẳn là có chuyện lớn rồi.
 
Tôi cũng lờ mờ đoán được đó là chuyện gì nên cố gắng lấy lại tinh thần, sai cung nữ bên cạnh đưa Tề Uy và Tề Hạo trở về cung Hưng Thánh trước rồi theo cung nữ kia đến chỗ Thái hoàng thái hậu.
 
Cung nữ đưa tôi tới ngoài điện của Thái hoàng thái hậu rồi khẽ nói: “Thái hoàng thái hậu mời một mình người vào”.
 
Tôi vô cùng kinh ngạc, khẽ ho một tiếng rồi mới bước vào.
 
Trong nội điện, Thái hoàng thái hậu đang chống gậy đứng bên cửa sổ, sống lưng hiếm khi thấy thẳng như vậy, nghe thấy tiếng chân tôi bước tới mới chậm rãi quay người lại: “Hoàng hậu đến rồi đấy à?”.
 
Tuy giọng nói không to nhưng lộ rõ vẻ uy nghiêm khó tả, khác hẳn với thái độ hiền dịu, nhân từ trước đây.
 
Tôi rùng mình, vội kính cẩn đáp lại một tiếng, thận trọng hỏi người triệu tôi đến có việc gì.
 
Người chỉ vào án thư bên cạnh: “Đến từ phương bắc, Hoàng hậu tự mình xem đi”.
 
Tôi cầm mật tấu trên án thư lên xem kỹ, đọc xong nội dung thì hay rồi, mồ hôi sau lưng lập tức tuôn ra.
 
Mật tấu nói rất sơ lược, cuộc chinh phạt phương bắc ban đầu rất thuận lợi, tin chiến thắng của các cánh quân báo về liên tiếp, nhưng từ sau khi Bắc Mạc qua phút bất ngờ, bắt đầu phản ứng lại, nhanh chóng điều động binh lực toàn quốc để phản công thì chiến sự trở nên căng thẳng. Đúng lúc ấy Tề Thịnh đột nhiên bị ám sát, mặc dù vết thương không sâu nhưng vũ khí lại tẩm chất độc, độc tố rất mạnh, trong quân không có thuốc giải, hiện giờ Tề Thịnh đang nằm tại chỗ.
 
Nếu như hoàng đế chết ở tiền tuyến thì không những trong quân sẽ loạn mà ngay cả triều đình e cũng không yên.
 
May mà Tề Thịnh tuy trúng độc nhưng đầu óc vẫn tỉnh táo, lập tức giấu chuyện bị trúng độc. Một mặt ra lệnh cho đại quân dừng lại đóng quân ở một thị trấn nhỏ của Bắc Mạc để nghỉ ngơi, mặt khác phái người thần tốc mang vũ khí tẩm độc về Thịnh Đô, lệnh cho Thái y viện nghiên cứu điều chế thuốc giải.
 
Tôi ngẩng đầu lên nhìn Lâm lão thái thái, run rẩy hỏi: “Thái y viện liệu có chế được thuốc giải không?”.
 
Lão thái thái vẻ mặt cương nghị nhưng giọng nói vẫn không giấu được đau buồn: “Đang nghiên cứu rồi, nhưng cho dù hôm nay có thể điều chế được thuốc giải thì nhanh nhất cũng phải mất hơn mười ngày mới tới được chỗ Hoàng thượng, không biết…”.
 
Người không nói tiếp được nữa, nhưng tôi đã hiểu, ý là thuốc giải độc cho dù đến được chỗ Tề Thịnh thì cũng chẳng biết anh ta còn mạng mà dùng nó không.
 
Cảm tử quân của Nhà xí huynh thực sự đã ra tay? Tề Thịnh sẽ chết sao?
 
Tôi cũng không biết cảm xúc trong lòng mình lúc này là căng thẳng hay kích động, là vui mừng hay chấn động nữa, rõ ràng là có hàng nghìn hàng vạn cảm xúc đang đồng loạt dâng lên nhưng trong lòng lại cảm thấy trống rỗng, chỉ còn biết đứng ngây người ra.
 
Lão thái thái nhìn vẻ mặt tôi, mắt cũng đỏ hoe, khẽ nói: “Ngoan, con phải kiên trì mới được”.
 
Môi tôi run run, không sao nói nên lời. Lão thái thái, tôi bây giờ phải kiên trì cái gì, rõ ràng là cần phải vững vàng mới đúng!
 
Tề Thịnh bây giờ chỉ có hoàng tử duy nhất là Tề Hạo, mặc dù hiện tại vẫn chưa được một tuổi rưỡi, nhưng vẫn là người thừa kế ngai vàng một cách danh chính ngôn thuận, lại có sự hỗ trợ của Trương gia và Nhà xí huynh, nếu như không có gì thay đổi thì ngôi vị hoàng đế này sẽ truyền lại cho nó rồi.
 
Con trai một khi là Hoàng đế thì người làm mẹ như tôi cũng sẽ lên chức thái hậu. Hơn nữa, còn là vị thái hậu có quyền thế kinh người.
 
Lưỡi gươm treo lơ lửng trên đầu cuối cùng cũng đã biến mất, tương lai sẽ không còn phải nhìn sắc mặt Tề Thịnh mà sống nữa.
 
Đây rõ ràng là chuyện vui, tại sao trong lòng tôi lại thấy buồn phiền khó chịu? Hay là tôi nhập vai quá đà rồi?
 
Vẻ mặt của Lão thái thái vô cùng đau buồn, người bước lên phía trước hai bước, vịn vào tôi, giọng bi thương: “Bồng Bồng, con nhất định không được gục ngã, chỗ Hoàng đế còn cần con”.
 
Tôi sững người, mơ hồ nhìn Lão thái thái. Chỗ Tề Thịnh còn cần tôi ư?
 
Lão thái thái chăm chú nhìn tôi: “Thịnh nhi nói muốn con đến chỗ nó”.
 
Tôi sửng sốt, người ta khó khăn lắm mới ngoi lên được, vừa thoát ra khỏi vai diễn chưa được bao lâu. Mẹ kiếp, không phải chứ? Cho dù Hoàng đế muốn có người tuẫn táng thì cũng phải là các phi tần chứ? Chưa nghe hoàng hậu cũng phải chôn cùng bao giờ.
 
“Bảo thần thiếp tới đó?”, tôi nghi ngờ hỏi lại.
 
Lão thái thái trịnh trọng gật đầu, mắt đỏ hoe, nước mắt chực tuôn rơi. Người rút từ trong ngực ra một bức thư đưa cho tôi: “Đây là thư Thịnh nhi gửi cho con”.
 
Mật tấu vừa nãy là thân tín của Tề Thịnh chấp bút, được coi là công văn nội bộ. Còn bức thư trên tay lúc này chắc là thư riêng rồi.
 
Cho dù là công văn hay thư riêng, nơi gửi đến đều là chỗ Thái hoàng thái hậu, qua đó có thể thấy Tề Thịnh rất tin tưởng bà nội mình.
 
Trong thư chỉ viết có tám chữ: Ranh giới sống chết, chỉ mong gặp mặt.
 
Tôi đã có một thời gian sống ở cung Đại Minh, Tề Thịnh chê chữ tôi viết khó đọc, còn từng nắm tay dạy tôi viết, nét chữ của anh ta tôi rất quen thuộc. Bút tích trên bức thư này mặc dù có vẻ hơi rối và thiếu sức sống, nhưng đúng là bút tích của Tề Thịnh.
 
Tôi xem thư, bất giác sững sờ.
 
Lại nghe thấy tiếng nói của Lão thái thái: “Theo lễ nghi thì hoàng hậu không thể xuất cung vào lúc này, lại càng không được đến nơiđang xảy ra loạn lạc, nhưng đây là Thịnh nhi…”, Lão thái thái dừng lại, hít một hơi sâu rồi mới tiếp tục nói: “Có lẽ đây là lần gặp mặt cuối cùng, nếu Hoàng thượng đã có tâm nguyện như vậy thì Hoàng hậu đi đi”.
 
Tôi sực tỉnh, ngước mắt nhìn Lão thái thái.
 
Chưa đợi tôi mở miệng, Lão thái thái đã tiếp tục nói: “Hoàng hậu yên tâm, ta sẽ lo cho Uy nhi và Hạo nhi. Chỉ cần bà lão này còn sống ngày nào thì Thịnh Đô sẽ không có ai dám tạo phản đâu”.
 
Đến giây phút mấu chốt này, nước mắt tôi cuối cùng cũng rơi xuống.
 
Chết tiệt! Tôi không tin là mình lại có ý nghĩa với Tề Thịnh đến như vậy, cứ làm như trước khi chết mà không gặp được tôi thì anh ta sẽ không nhắm được mắt ấy.
 
Có rất nhiều điểm đáng ngờ ở đây.
 
Thứ nhất, nếu Tề Thịnh sớm đã biết âm mưu của Nhà xí huynh qua Dương Dự, vậy thì nhất định đã đề phòng rất nghiêm ngặt, tại sao bây giờ lại bị người ta hành thích?
 
Thứ hai, cứ xem như Nhà xí huynh may mắn thành công, nhưng Tề Thịnh đâu đã chết ngay, sao còn không định tội Nhà xí huynh? Trên mật tấu thậm chí còn không nhắc đến tên Nhà xí huynh một lần nào?
 
Trong chuyện này có quá nhiều chỗ không hợp lý.
 
Đầu tôi không ngừng suy nghĩ, bề ngoài thì giả vờ kiên cường, quệt nước mắt, gật đầu không một chút do dự: “Thần thiếp đi, thần thiếp sẽ lập tức đến Bắc Mạc”.
 
Lão thái thái nhìn tôi, gật đầu, vẻ mặt có vẻ nhẹ nhõm hơn.
 
Vừa về đến cung Hưng Thánh thì tin tức từ chỗ Tống thái hậu cũng truyền đến, Tề Thịnh đúng là đã bị hành thích, đang trúng độc.
 
Tận lúc này tôi mới thật sự tin Tề Thịnh bị hành thích. Tiếp đó, tôi bắt đầu suy nghĩ tại sao Thái hoàng thái hậu và Tề Thịnh lại muốn tôi đến Giang Bắc.
 
Suy nghĩ theo chiều hướng tích cực thì là Tề Thịnh muốn gặp tôi để bàn một số chuyện. Nhưng vượt qua một đoạn đường xa xôi hàng nghìn dặm chỉ để nói vài câu, chuyện này quá sến, cũng không phù hợp với tính cách của Tề Thịnh.
 
Suy nghĩ theo chiều hướng tiêu cực thì là họ sợ sau này vua còn nhỏ, mẫu hậu nhiếp chính sẽ để ngoại thích lộng quyền, muốn nhân cơ hội này trừ khử Hoàng hậu là tôi.
 
Càng nghĩ càng thấy “giết mẹ giữ con” mới là mục đích thực sự của họ.
 
Vì điều này mà Tề Thịnh còn giả vờ viết ra tám chữ lừa tình đó, rõ ràng là muốn làm xáo trộn tâm trí tôi. Nếu tôi không nhận ra dã tâm đằng sau đó thì chẳng biết hai bà cháu nhà này còn muốn gài bẫy tôi như thế nào nữa!
 
Vậy, rốt cuộc là nên đi hay không đây?
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 43      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
105987
Quan hệ nguy hiểm (18+)
Tác giả: Khiêu Dược Hỏa Diệm
view: 1585582
Nd: Sủng. HE.
Trường tương tư full - tập 1, 2, 3
Tác giả: Đồng Hoa
view: 5721238
Nd: Sủng. HE.
Không yêu thì biến
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 1179041
Nd: Sủng. HE.
Thâu Trọn Gió Xuân
Tác giả: Thị Kim
view: 2371472
Nd: Ngược.
Mệnh phượng hoàng
Tác giả: Hoại Phi Vãn Vãn
view: 1391633
Nd: HE.
Hãy nhắm mắt khi anh đến full 1,2
Tác giả: Đinh Mặc
view: 808550
Nd: Sủng. HE.
Thương Ly
Tác giả: Tuyết Linh Chi
view: 1074496
Bảy kiếp xui xẻo
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 842952
Nd: Ngược. HE.
Bùn Loãng Cũng Có Thể Trát Tường
Tác giả: Vô Tụ Đinh Hương
view: 910108
Nd: Sủng. HE.
Mộng Hoa Xuân
Tác giả: Hắc Nhan
view: 1291414
Nd: Ngược. HE.
Thượng Cung
Tác giả: Vân Ngoại Thiên Đô
view: 1041639
Nd: Ngược. HE.
Tình yêu thứ ba
Tác giả: Tự Do Hành Tẩu
view: 706477
Nd: Sủng. SE.
Mỹ nhân khó gả (Đệ nhất mỹ nhân)
Tác giả: Thị Kim
view: 1401418
Nd: Sủng. HE.
Bộ bộ kinh tâm
Tác giả: Đồng Hoa
view: 832137
Nd: SE.
Thái tử phi thăng chức ký
Tác giả: Tiên Chanh
view: 471328
Nd: Sủng. HE.
Yêu thương ma cà rồng
Tác giả: Mạc Nhan
view: 677534
Nd: Sủng. HE.
Đông cung
Tác giả: Phỉ ngã tư tồn
view: 775693
Nd: Ngược. SE.
Trâm (Tập 1) - Nữ Hoạn Quan
Tác giả: Châu Văn Văn
view: 2597145
Nd: HE.
Thất thân làm thiếp
Tác giả: Nguyệt sinh
view: 2125714
Nd: Ngược. HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14800791
Hiền Thê Khó Làm   view 6863714
Em Dám Quên Tôi   view 6821484
Không xứng   view 6781623
Thứ nữ sủng phi   view 6720647
Ân nhân quá vô lại   view 6585820
Mưa ở phía tây   view 6493223
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc