Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Thái tử phi thăng chức ký

Tác giả : Tiên Chanh   
Chương 34: Tâm tư khó nhận ra
<< Trước    / 43      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Không biết rốt cuộc là Bồ Tát ở chùa Phúc Duyên linh nghiệm, hay là lời vàng ý ngọc của Tề Thịnh hiệu nghiệm, sau khi từ Thúy Sơn trở về, bà dì xuất hiện đều đặn hàng tháng của tôi quả thực không đến viếng thăm nữa.

 
Thư kí Tả Ý nhớ những chuyện này còn rõ hơn tôi, mỗi ngày đều bấm đốt ngón tay tính toán mấy lần. Đến giữa tháng Bảy, cuối cùng không kiên trì được nữa, bèn kiến nghị với tôi bằng giọng run run: “Nương nương, hay là gọi Tống thái y đến bắt mạch đi, có lẽ đã có tiểu điện hạ rồi đấy ạ!”
 
Tôi nhìn cô đếm đi đếm lại đã mấy lần, liền gật đầu.
 
Tả Ý thấy tôi ưng thuận, vội quay người sai Phúc nhi, người nhanh nhẹn nhất chỗ tôi, đến Thái y viện mới Tống thái y.
 
Tôi còn chưa gặm xong miếng dưa hấu thì Phúc nhi đã đưa Tống thái y đang thở hổn hển chạy vào điện.
 
Tả Ý mang tới cho tôi một cái gối để đặt tay lên đó.
 
Mọi người trong phòng căng thẳng nhìn Tống thái y, mong đợi ông ta sẽ nói ra tin mừng kia.
 
Tống thái y một tay vân về chòm râu, cúi đầu trầm ngâm một lát rồi mới đưa mắt nhìn tôi, nói với vẻ bình thản: “Xin nương nương đổi tay kia”.
 
Mọi người nín thở, suýt nữa thì ngã cả xuống.
 
Chỉ duy có tôi là vẫn bình tĩnh, nhanh chóng đổi tay kia.
 
Tống thái y lại bắt mạch cẩn thận, một lúc lâu sau rồi mới đứng dậy, từ từ quỳ xuống trước tôi: “Chúc mừng nương nương, nương nương có thai rồi ạ”.
 
Hay rồi, cả cung Hưng Thánh bỗng “ồ” lên. Chưa đến nửa ngày sau thì cả hậu cung cũng “ồ” lên. Hoàng hậu vừa sinh chưa được một năm, giờ đã lại có thai, tình cảm của Hoàng thượng và Hoàng hậu thật thắm thiết biết bao. Ai còn dám nói Hoàng hậu không được sủng ái nữa, không được sủng ái mà ba năm hai lần mang thai sao?
 
Tề Thịnh biết tin đến thăm tôi, ánh mắt dừng lại trên bụng tôi một lát rồi ghé sát vào tai tôi, hạ giọng trêu: “Đúng là một mảnh đất tốt”.
 
Tôi khiêm tốn đáp: “Chủ yếu là nhờ có trâu tốt”.
 
Tề Thịnh trợn tròn mắt, đưa tay ôm lấy eo tôi, vùi đầu vào hõm vai tôi bật cười. Thấy các cung nữ vẫn đang đứng trong điện, tôi dùng cái quạt trong tay gõ nhẹ lên vai Tề Thịnh, nói với vẻ nghiêm túc: “Chú ý hình ảnh”.
 
Tề Thịnh vẫn ôm tôi thêm một lúc nữa rồi mới buông ra, đỡ tôi ngồi xuống ghế mềm bên cạnh.
 
Tôi thấy tâm trạng của Tề Thịnh rất tốt, cân nhắc một lát rồi ra hiệu cho đám cung nữ trong điện lui ra, sau đó thương lượng với anh ta: “Thần thiếp mang thai rồi, trước mắt sợ không thể hầu hạ Hoàng thượng được, chi bằng sắp xếp lại thứ tự cho các cung để mọi người đều thoải mái, sau này không lộn xộn nữa”.
 
Tề Thịnh không nói gì.
 
Tôi nhìn điệu bộ biết anh ta hẳn không vui vẻ, nhưng vì không muốn để mình trở thành mục tiêu công kích của đám đông, tôi chỉ còn cách liều mạng đẩy anh ta đi chỗ khác. Cho dù không phải phi tần của hậu cung thì chí ít cũng để anh ta ở lại cung Đại Minh trông coi Giang Thị.
 
Tôi quan sát kỹ sắc mặt của Tề Thịnh, khẽ cắn môi rồi lại nói: “Cổ nhân chẳng phải đã nói, không nhìn những gì bất chính, không nghe những tiếng dâm thanh, không nói những lời kiêu ngạo, như vậy mới có thể dưỡng thai được, cho nên…”.
 
Tề Thịnh ngắt lời tôi: “Nàng thấy ta chiếm phần bất chính hay là dâm thanh?”.
 
Tôi không khỏi ngớ người trước câu hỏi của Tề Thịnh, chỉ còn biết cúi đầu ấp a ấp úng.
 
Tề Thịnh lạnh lùng hừ một tiếng: “Nàng đừng cho rằng ta không biết suy nghĩ của nàng, nhưng việc gì cũng có giới hạn của có, nếu thái quá thì đến cùng sẽ không giải quyết được hậu quả đâu”.
 
Nói xong Tề Thịnh liền đứng dậy ra về.
 
Kể từ sau khi Tề Thịnh đăng cơ thì cái cảnh người phủi tay áo bỏ đi trước một lời nói không hợp ý mình đã lâu lắm rồi không thấy nữa. Nhìn dáng vẻ tức giận của Tề Thịnh khuất dần ngoài cửa điện, tự nhiên tôi thấy anh ta thế này đáng yêu hơn, cũng cảm thấy yên tâm hơn.
 
Theo thông lệ, Tề Thịnh một khi đã nổi giận thì vài ngày sau sẽ không ngó ngàng gì đến tôi. Không ngờ, lần này vừa ra về, ngay chiều hôm đó anh ta đã sai người mang đến cho tôi Tứ thư Ngũ kinh và vài chồng binh thư, sử thư, còn đặc biệt truyền khẩu dụ, để nuôi dạy con từ trong bụng mẹ, tôi nhất định phải đọc những cuốn sách đó, thuộc lòng được thì càng tốt.
 
Tôi lật Binh thư, nhìn lại Sử thư, A di đà Phật, người đến một câu chuyện trong này còn không đọc được như tôi mà anh ta lại bảo học thuộc! Tề Thịnh ơi là Tề Thịnh, anh muốn gián tiếp giết tôi phải không?
 
Tiểu nội thị mang sách đến nhìn tôi với vẻ mặt thông cảm, an ủi: “Nương nương không cần lo lắng. Hoàng thượng đưa ra những quyển sách này để nương nương dưỡng thai, nếu như không muốn xem, nương nương bảo người khác đọc cho nghe là được. Tất cả cũng chỉ vì muốn tốt cho tiểu điện hạ thôi ạ”.
 
Tôi gật đầu, tự mình đọc thì như trúng thuốc mê, để người khác đọc cho nghe thì sẽ như được thưởng thức nhạc khúc cho tâm hồn rồi.
 
Tiểu nội thị lại chỉ vào hai ma ma vẫn đang cúi đầu đứng ở bên cạnh, nói: “Hoàng thượng còn bảo nô tì đưa Ngô thị và Dương thị đến, nói họ đều là những người đã từng hầu hạ Hoàng hậu nương nương lúc sinh công chúa Vĩ Nguyên, nương nương dùng họ cũng quen thuộc hơn”.
 
Bị mấy chồng sách đè nén, tinh thần tôi vẫn chưa hồi phục lại nên lúc này nghe nói vậy chỉ gật đầu, nhìn hai người này cũng quen mặt, liền bảo Tả Ý đưa họ đi sắp xếp chỗ ăn ở.
 
Đêm hôm đó tôi đích thân đến cung Đại Minh tạ tội với Tề Thịnh: “Thần thiếp sai rồi”.
 
Tề Thịnh đưa mắt nhìn tôi, hỏi: “Thật biết sai rồi chứ?”.
 
Tôi thành thật gật đầu: “Thực sự biết sai rồi ạ”.
 
Tề Thịnh lại hỏi: “Sai ở đâu?”.
 
Với thái độ thành khẩn, tôi đáp: “Chỗ nào cũng sai”.
 
Tề Thịnh nghe xong khẽ hừ một tiếng lạnh lùng, lại cầm tấu chương lên, cúi đầu xem.
 
Tôi thấy vậy biết là không ổn, suy nghĩ một lát đổi giọng: “Thần thiếp sai ở chỗ bên cạnh có đại thụ mà không biết dựa vào, lại muốn tự mình vác mấy cây củi với viên đá lừa đi dựng lều che nắng”.
 
Tề Thịnh lúc này mới cười, bỏ tấu chương xuống, đứng dậy nói: “Đi nào”.
 
Tôi sững sờ: “Đi đâu ạ?”.
 
Tề Thịnh kéo tay tôi đi ra ngoài, đầu hơi cúi xuống nhìn tôi, trong mắt có chút khinh thường, trả lời đơn giản nhưng dứt khoát: “Đến cung của nàng!”.
 
Lúc đó tôi không hiểu, anh ta đến cung của tôi thì cứ việc đến, tại sao trong mắt lại hiện vẻ khinh thường? Nhưng đến khi Tề Thịnh quẳng một tập Sử thư ra trước mặt tôi thì tôi lập tức hiểu ra.
 
Tề Thịnh đã thay thường phục, dựa vào ghế mềm cạnh cửa sổ với vẻ lười biếng, nói giọng ông lớn: “Đọc một đoạn nghe nào”.
 
Nụ cười như có như không trên mặt đã tố cáo anh ta. Chẳng cần đoán cũng biết, anh ta đang nhớ đến tình cảnh tôi đọc quyển giới thiệu người nhà họ Trương trước đây.
 
Hẳn là anh ta lại muốn lôi tôi ra làm trò vui rồi.
 
Tôi lật tập Sử thư từ đầu đến cuối không có lấy một chữ cái dấu câu nào trước mặt, nói với vẻ rất lạnh lùng: “Thiếp cảm thấy đọc cái này không bằng đi học nữ công gia chánh. Biết đâu lại là con gái cũng nên”.
 
Tề Thịnh nhướng mày lên cười cười, rút quyển sách khỏi tay tôi, nói: “Cũng được, vậy mời Hoàng hậu thêu hà bao cho trẫm, nhân tiện tu thân dưỡng tính luôn”.
 
Nhìn anh ta cười tít đến nỗi chẳng thấy tổ quốc đâu, tôi mới chợt hiểu, thì ra cái bẫy đang ở đây chờ tôi.
 
Tôi lén thương lượng với Tả Ý, nhờ cô bí mật giúp tôi thêu hà bao cho Tề Thịnh.
 
Tả Ý lúc đầu từ chối vì thêu không đẹp, tôi nghe thấy thế rất vừa lòng, nói: Như vậy càng tốt, ngươi mà tìm một người có tay nghề tinh xảo đến thì dù ta có tin, Tề Thịnh cũng sẽ không tin đâu!
 
Tả Ý bị tôi dồn ép đến rối cả lên, gạt nước mắt nói: “Nương nương, Hoàng thượng nào thiếu gì hà bao, cái mà ngài muốn là tấm lòng của nương nương. Nếu Hoàng thượng biết hà bao là do nô tì thêu thế nào cũng sẽ trút giận lên nô tì, cái mạng nhỏ của nô tì khó mà giữ được!”.
 
Thế rồi Tả Ý khóc như mưa, trông thật đáng thương, tôi không muốn lại làm ra chuyện gì ảnh hưởng đến mạng người nên đành thôi.
 
Nhưng nếu bảo tôi cầm kim lên thêu hà bao thì thà để tôi mò từng chữ một trong mấy tập Sử thư kia còn hơn.
 
Áp lực tinh thần lớn, chuyện ăn uống của tôi lập tức có vấn đề, thỉnh thoảng lại buồn nôn, món ăn không hợp khẩu vị cũng có thể khiến tôi nôn ra cả mật xanh mật vàng.
 
Có một lần đúng lúc Tề Thịnh ở bên cạnh, thấy cảnh ấy sắc mặt lập tức thay đổi, vừa giúp tôi vỗ lưng, vừa vội vàng sai người mời thái y.
 
Tôi súc miệng, nhân cơ hội này giở vờ yếu ớt bám vào tay áo anh ta, hỏi: “Hoàng thượng, có thể đồng ý với thần thiếp một chuyện không?”.
 
Trước mặt mọi người, Tề Thịnh và tôi cùng phối hợp đóng vở “Đế Hậu tình sâu nghĩa nặng”, anh ta nắm tay tôi thật chặt, giận dữ nói: “Có chuyện gì thì cứ nói, những gì nàng muốn trẫm đã bao giờ không đồng ý sao?”.
 
Nghe lời này, mặc dù rất muốn lườm anh ta một cái nhưng tôi vẫn nhẫn nại, nói: “Cái hà bao kia có thể không thêu nữa được không?”.
 
Tề Thịnh sững sờ, dở khóc dở cười gật đầu.
 
Tống thái y đến rất nhanh, đi cũng nhanh, chỉ căn dặn vài câu: Hoàng hậu bị ốm nghén, nếu như không phải dùng thuốc thì tốt nhất đừng dùng. Hoàng thượng đừng lo lắng, chỉ cần chịu đựng mấy tháng là ổn thôi.
 
Tề Thịnh thở phào một tiếng, ngoảnh lại bình thản bảo Tả Ý chuẩn bị lại cơm canh cho tôi.
 
Tôi buồn bực, đây là ốm nghén sao? Tại sao hồi mang thai Uy nhi tôi lại ăn ngon miệng, người béo hơn đến mấy cân?
 
Kể chuyện này với Lục Ly, Lục Ly quan sát kỹ xung quanh rồi mới nháy mắt ra hiệu nói: “Nương nương khi mang thai lần thứ nhất chẳng phải… lần ấy…cái đó đó sao! Đúng không? Đúng không?”.
 
Tôi sững sờ, lúc này mới hiểu ý của cô. Lần mang thai trước tôi và cô chỉ lo giả vờ, làm gì còn thời gian để nghĩ tới chuyện nôn hay không nôn.
 
Lục Ly đã trải qua giai đoạn đầu không ổn định của thai kỳ, cuối cùng cũng được Triệu vương thả ra, việc đầu tiên là tiến cung thăm tôi.
 
Tôi và Lục Ly lâu ngày không gặp, đương nhiên không thể thiếu cảnh cô lau nước mắt, cảm thán: “Nương nương cuối cùng cũng qua được giai đoạn đầu rồi, chỉ mong lần này là một tiểu hoàng tử”.
 
Trong đầu tôi luôn ám ảnh câu chuyện của Tam tục sư, vừa nghe nhắc đến việc sinh con trai, con gái liền phát hoảng lên, cũng không tiếp lời Lục Ly, vội quay đầu căn dặn Tả Ý ở bên cạnh: “Ngươi hãy đến cung Đại Minh hỏi xem Hoàng thượng có bận không, bữa trưa có qua dùng cơm không. Nếu người không qua được thì chúng ta giữ Lục Ly lại ăn trưa”.
 
Tề Thịnh và Lục Ly không ưa nhau, chuyện này mọi người trong cung Hưng Thánh đều biết. Tả Ý cũng không nghĩ nhiều, đáp lại một tiếng rồi quay người đi ra ngoài.
 
Tôi gọi cô ta lại, dặn: “Linh hoạt một chút, đừng để Hoàng thượng biết Lục Ly đang ở đây”.
 
Tả Ý chạy một mạch ra ngoài.
 
Tôi nhìn xung quanh, khẽ hỏi Lục Ly: “Em nghĩ cách tra xem bọn Hoàng thị thế nào mà vẫn chưa có thai. Cũng gần nửa năm rồi, sao không có động tĩnh gì?”.
 
Lục Ly ngạc nhiên: “Nương nương…”.
 
Tôi nói khẽ: “Việc sinh được con trai hay con gái chưa thể nói trước được, lỡ ta lại sinh con gái, có người trong số họ sinh được con trai thì cũng coi như là bù đắp”.
 
Nói thẳng ra, tôi cảm thấy người đông lực lượng lớn, đã có nhiều mảnh đất dùng được như thế, tội gì tôi phải chịu một mình chứ.
 
Lục Ly chần chừ một lát rồi hỏi: “Nương nương vẫn chưa thật tin tưởng Hoàng thượng?”.
 
Tôi hỏi lại cô ta: “Em bây giờ có hoàn toàn tin Triệu vương không?”.
 
Lục Ly nghĩ một lát rồi gật đầu: “Nô tì biết phải làm thế nào rồi”.
 
Hai chúng tôi lại nói chuyện khác. Lục Ly giới thiệu cho tôi mấy người đáng tin trong cung, bảo tôi có thời gian thì thử đi xem xét, nếu có thể dùng được thì lôi kéo họ về, trong tay có người để dùng vẫn tốt hơn.
 
Hai chúng tôi đang nói đến đây thì Tả Ý từ cung Đại Minh trở về, bảo Tề Thịnh không có ở đó.
 
Lục Ly vừa nghe Tề Thịnh không có ở cung Đại Minh lập tức hứng thú bừng bừng, hai mắt sáng lên đề nghị với tôi: “Nương nương, hai chúng ta đến cung Đại Minh đi, xem con tiện nhân Giang thị bây giờ thế nào rồi”.
 
Nói xong Lục Ly đứng dậy, chống tay vào eo định đi luôn.
 
May mà thân thể tôi lúc này nhanh hơn cô, liền đưa tay ra kéo lại. Trời, nha đầu này, ngươi tưởng ta không biết ngươi có ý gì à? Chẳng phải ngươi muốn vác cái bụng này đến chọc giận Giang thị sao? Chúng ta có thể bớt làm mấy việc mà những phụ nữ độc ác hay làm được không?
 
“Thôi đi, em ít nghĩ đến cô ta thôi, không sợ sau này sinh con ra sẽ giống cô ta à?”
 
Lời nói này có tác dụng hơn bất cứ cái gì, Lục Ly lập tức ỉu xìu, ở lại cùng tôi ăn cơm trưa rồi ngoan ngoãn quay về phủ Triệu vương.
 
Khi tôi mang thai được ba tháng thì nhà họ Trương tiến cung hỏi thăm. Lần này Trương lão thái thái không đến, người đến là mẹ của Trương thị, bà Phạm thị và đại đường tẩu Bạch thị.
 
Sắc mặt của Phạm thị còn tệ hơn lần trước, vừa nhìn thấy tôi đã mừng đến phát khóc, vừa lau nước mắt vừa nói: “Từ khi ra khỏi cung lần trước mẹ liền ăn chay niệm Phật cầu xin Bồ Tát phù hộ cho con. Không ngờ lại linh nghiệm thế, con quả nhiên sắp hết khổ rồi”.
 
Bạch thị là người có tính cách hoạt bát, thấy Phạm thị khóc mỗi lúc một sướt mướt vội đi lên phía trước đưa khăn tay cho bà, khuyên: “Đại bá mẫu đừng khóc nữa, nương nương mang thai là chuyện tốt mà. Người khóc như vậy, chẳng phải sẽ làm nương nương không vui sao”.
 
Nghe Bạch thị nói vậy, Phạm thị ngừng khóc, lau nước mắt rồi căn dặn tôi mấy việc cần chú ý trong thời kỳ mang thai: “Việc ăn uống nhất định phải chú ý, nhất thiết không được để người khác lợi dụng sơ hở. Còn bên Hoàng thượng, thân thể con bây giờ thế này, tốt nhất là chọn mấy đứa nha hoàn có thể tin tưởng được, dung mạo đẹp một chút…”.
 
Tôi vừa nghe bà nói một thôi một hồi và có hơi hướng chuyển sang chuyện đấu đá trong cung, bèn vội vàng ngắt lời bà, quay sang hỏi Bạch thị: “Việc chuẩn bị hôn sự của Trà Trà thế nào rồi?”.
 
Ánh mắt Bạch thị liền sáng lên, đáp: “Lần này đến, lão thái thái còn bảo thần thiếp chuyển lời tới nương nương, việc hôn sự của Tam cô nương, muốn xin ý kiến của nương nương”.
 
Bạch thị mới chỉ nói một nửa nhưng ý thì đã quá rõ ràng. Hoàng hậu ta đây bỗng nhiên chuyển từ tình trạng suýt bị phế truất thành được Hoàng thượng sủng ái, thế là nhà họ Trương trở nên mâu thuẫn, không biết nên tiếp tục đầu tư vào Sở vương hay là thẳng tay cắt đứt quan hệ luôn?
 
Phạm thị thì vẫn đang luôn miệng dạy dỗ làm thế nào để nắm được trái tim của Tề Thịnh trong thời kỳ mang thai: “… thời điểm thế này càng không thể vì được sủng ái mà kiêu ngạo. Đàn ông đều ham của lạ, chỉ cần trái tim người ở bên con thì không gì mạnh bằng!”.
 
Tôi “vâng” một tiếng qua loa, rồi trong lúc Phạm thị dừng lại lấy hơi, nói với Bạch thị: “Lòng vua khó đoán, Tam nha đầu cứ chiếu theo những gì đã quyết định mà làm thôi. Dù sao cũng không phải chuyện xấu”.
 
Bạch thị là người thông minh, nghe xong liền gật gật đầu, không nói tiếp nữa, chỉ nghe Phạm thị vẫn đang ra sức dạy dỗ, vào lúc thích hợp còn đưa cho Phạm thị cốc trà để thấm giọng.
 
Phạm thị nói nửa ngày trời, cuối cùng cũng đến đoạn kết, nội dung chính là không có gì ngoài việc bảo tôi phải hiểu rõ một đạo lý: Nếu đã không có cách gì để quản lý được thể xác của người đàn ông thì phải nắm giữ được trái tim của anh ta.
 
Tôi nghe mà đau cả đầu, trong lòng rất cảm khái. Cung đình quả là làm bằng sắt thép, mỹ nữ nhiều như nước nhưng không cách nào mài mòn được. Ở đây, nữ nhân khổ, nam nhân khổ, Hoàng thượng lại càng khổ hơn.
 
Có lẽ Tề Thịnh cũng cảm thấy mình làm Hoàng thượng quá vất vả nên kể từ sau khi tôi mang thai, anh ta cũng chẳng mấy khi triệu bọn Hoàng thị vào cung nữa. Đợi qua tháng Chín, giai đoạn ốm nghén của tôi kết thúc, anh ta liền thôi luôn việc gọi người, mỗi ngày ngoài lúc đến cung của tôi một lần, thời gian còn lại đều ở cung Đại Minh với Giang thị.
 
Khi bọn Hoàng thị đến vấn an tôi, trong lời nói khó tránh bộc lộ ý tứ oán trách Tề Thịnh.
 
Tôi chán nản gõ vào trán họ mà dạy bảo: “Các ngươi cũng không tự kiểm điểm mình đi. Nếu nói về dáng vóc, ai mà chẳng mạnh gấp trăm lần cái người ở cung Đại Minh kia! Không giữ được trái tim Hoàng thượng thì cũng thôi đi, ngay cả thân thể người các ngươi cũng chẳng giữ được, thật phí công ta cả ngày lo lắng thay các ngươi”.
 
Đám đàn bà này vốn đầy một bụng oán trách, nghe tôi dạy bảo một hồi thì cũng dịu lại. Mọi người nói xem, kỹ năng của bản thân không bằng người khác thì làm gì được?
 
Đợi họ ra về, Tả Ý bưng bát cháo tổ yến đến cho tôi, nói thầm: “Lần đầu tiên nô tì cảm thấy có Giang thị ở cung Đại Minh là một việc tốt”.
 
Tôi nghe vậy thì sững sờ, suy nghĩ một lát, cảm thấy lời Tả Ý cũng có phần đúng. Có Giang thị ở cung Đại Minh làm mục tiêu để thu hút hỏa lực của mọi người, quả nhiên giảm bớt đi rất nhiều chuyện cho tôi.
 
Những ngày sau đó trôi đi êm ả, sang tháng Mười một bụng tôi lại nổi rõ hơn. Uy nhi không những đã đi vững mà còn biết nói những từ đơn giản. Hằng ngày khi Tề Thịnh vừa bước vào cửa điện, nó là người đầu tiên chạy tới ôm lấy hai chân Tề Thịnh, gọi to: “Phụ hoàng”.
 
Tề Thịnh rất vui, trước tiên là bế Uy nhi lên đi vài vòng trong điện, sau đó hai cha còn cùng đến quan sát cái bụng của tôi.
 
Bên ngoài băng tuyết đầy trời, trong phòng ấm áp tràn ngập tiếng cười nói vui vẻ, đúng là cảnh tượng phu thê ân ái, cha hiền con hiếu. Đôi lúc khi bị không khí nóng bức trong điện làm hoa mắt, tôi nghĩ đây chính là cảnh tượng “vợ” con hiếu thuận, gia đình yên ấm, nếu có thể mãi mãi như vậy thì cũng tốt.
 
Ngày mùng Chín tháng Mười hai, Nhà xí huynh chính thức lấy con gái của Trương Linh, tướng phủ thành Tịnh Dương, làm vợ. Nhà họ Trương nắm giữ binh quyền ở biên cương phía Bắc, lại có hai người con gái được gả vào hoàng thất, lúc này có thể nói là quyền khuynh thiên hạ.
 
Có điều đây chỉ là cách nhìn của người ngoài, phải là người nhà họ Trương thì mới biết được mùi vị trong đó chẳng dễ chịu chút nào.
 
Tôi, Hoàng hậu Trương thị vẫn là trưởng nữ chính của nhà họ Trương, là người duy nhất trong hậu cung của Tề Thịnh sinh hạ được công chúa, giờ lại đang mang thai, địa vị không nhỏ. Còn Tam cô nương lại là trưởng nữ chi thứ hai của nhà họ Trương, trước mắt trở thành Sở vương phi, mà những người thông minh thì đều biết Sở vương và Hoàng thượng không ưa gì nhau.
 
Con gái của một gia đình lại được gả cho hai phe cánh đối lập, như vậy, nếu người lãnh đạo Trương gia không đủ thực lực thì sẽ xảy ra chia rẽ nội bộ. Ai mà chẳng có tâm tư? Đứa trẻ dù thế nào cũng là ruột thịt do mình sinh ra.
 
Mỗi khi nghĩ đến đây, tôi thật khâm phục Tề Thịnh, đồng thời cũng xua tan suy nghĩ “vợ con hiếu thuận, gia đình yên ấm”. Tên nhóc này từ trước đến giờ chưa làm gì vô ích, làm cái gì cũng đều có mục đích cả. Nếu như dựa vào cái cây lớn là anh ta để tránh mưa thì sớm muộn gì cũng sẽ bị sét đánh, chi bằng nghĩ cách tự dựng một cái nhà thì vẫn tốt hơn!
 
Chiến sự ở Vân Tây rất thuận lợi, trong khoảng thời gian ngắn ngủi hơn nửa năm, Dương Dự đã bình định được Vân Tây. Xem ra mùa xuân sang năm là có thể kết thúc cuộc chiến sự này rồi.
 
Tình hình trong triều rất tốt, hoàng gia cũng liên tiếp có chuyện vui.
 
Không khí cưới vợ náo nhiệt của đồng chí “thanh niên lớn tuổi” Sở vương vẫn chưa qua thì trong phủ Triệu vương lại truyền ra tin vui, cô nàng Lục Ly trải qua hai ngày một đêm vất vả, cuối cùng đã sinh cho Triệu vương một bé trai bụ bẫm.
 
Triệu vương rất phấn khởi, lúc đến báo tin mừng với Thái hoàng thái hậu còn cười ngốc, vừa nói vừa khua chân múa tay: “Nó to thế này này, ôm mà trĩu hết cả tay, khuôn mặt tròn bụ bẫm đến nỗi hai mắt híp cả lại”.
 
Thái hoàng thái hậu rất vui mừng, cứ nhắc đi nhắc lại: “Lục Ly là một con nha đầu tốt”.
 
Tôi vừa nghe nói đứa trẻ to như vậy lập tức thấy đồng cảm với Lục Ly, vội bảo Tả Ý mang một bọc lớn thuốc bổ đến thăm sản phụ.
 
Tả Ý trở về nói sắc mặt sản phụ hồng hào, tinh thần rất tốt, còn bế cả đứa bé lên cho cô xem, nói khẽ: “Đứa trẻ như thế này, có đánh chết Giang thị cũng không sinh được!”.
 
Nghe nói vậy, tôi biết là mình đã không lo lắng vô ích. Một ngày còn Giang thị, Lục Ly còn chiến đấu, đừng nói là sinh một đứa, mà sinh liền hai đứa, với khí thế như chẻ tre của cô, có lẽ điều đó không chỉ dừng lại ở lời nói thôi đâu.
 
Nhưng có một điều tôi thực sự không hiểu, đó là tại sao Lục Ly lại thù hận Giang thị đến thế?
 
Năm nay hoàng gia có hoàng tôn, ăn Tết sẽ rất náo nhiệt đây.
 
Trong bữa tiệc gia đình Tết Nguyên tiêu, cơ thể tôi đã rất nặng nề, chỉ ngồi một lúc cũng không chịu nổi. Tề Thịnh thấy vậy liền xin cáo từ Thái hoàng thái hậu và Tống thái hậu, đích thân dìu tôi trở về cung Hưng Thánh.
 
Vì là ngày rằm, trời quang mây tạnh, ánh trăng chiếu rọi khắp nơi, ngay cả đèn lồng cũng không cần dùng tới. Đi được hai bước tôi bỗng làm biếng, thương lượng với Tề Thịnh: “Có thể dùng xe kéo bộ không?”.
 
Tề Thịnh dùng cánh tay đỡ lưng tôi, cười: “Lười vừa thôi, ma ma Ngô đã căn dặn rồi, nàng phải đi bộ nhiều”.
 
Chẳng còn cách nào, tôi thở dài, ưỡn cái bụng rồi tiếp tục nặng nề bước từng bước về phía trước. Đi được một lát, tôi quay lại thấy các cung nữ và nội thị đều tụt lại phía sau, tôi liền khẽ hỏi Tề Thịnh: “Bao giờ động đến Sở vương”.
 
Tề Thịnh nghe vậy, im lặng chốc lát rồi đáp: “Đợi Dương Dự từ Vân Tây trở về”.
 
Tôi thoáng nghĩ cũng hiểu ý định của Tề Thịnh. Đại tướng Dương Dự như thế, cho dù trong tay không có binh quyền cũng không thể xem thường, để ông ta ở cạnh mình sẽ yên tâm hơn.
 
Tề Thịnh dừng lại, đột nhiên nói: “Nàng…đừng suy nghĩ lung tung”.
 
Tôi hờ hững gật đầu, trong lòng thầm than, mắt thấy cơ hội tốt như thế sắp đến, tôi có thể không suy nghĩ nhiều được sao? Ồ? Đúng rồi, cụm từ “cơ hội tốt” có dùng ở đây được không nhỉ?
 
Tháng Hai, hết thời kỳ ở cữ tròn một tháng, Lục Ly bế đứa bé vào cung vấn an, sau khi rời khỏi chỗ Thái hoàng thái hậu liền đến thẳng cung của tôi. Cô bảo nhũ mẫu bế đứa bé lên cho tôi xem, sau đó nhân lúc Tả Ý đưa nhũ mẫu ra hậu điện cho em bé ăn và bên cạnh tôi chẳng có ai, liền nhẹ nhàng nói với tôi: “Thần thiếp đã cho người điều tra, Hoàng thượng trước đây thực sự có gần gũi với mấy người kia, xong việc cũng chưa từng ban cho ai thuốc tránh thai, nhưng không biết tại sao vẫn không thấy họ có động tĩnh gì”.
 
Tôi nghe vậy thì trong lòng càng thấy nghi hoặc. Thông thường nếu ngẫu nhiên có mảnh đất không màu mỡ mà chẳng canh tác được gì là chuyện bình thường, nhưng ở đây bao nhiêu đồng ruộng như thế mà đến cây cỏ cũng không mọc thì quả là không bình thường.
 
Trên mặt Lục Ly tỏ rõ sự thất vọng, cô khẽ nói: “Trước đây nô tì còn cho rằng vì trong lòng Hoàng thượng đã có nương nương, những chỗ khác chỉ làm cho phải phép, không ngờ quả thật đã gần gũi với bọn họ rồi”.
 
Tôi nghe những lời này thì không nhịn được cười. Tề Thịnh nói thế nào thì cũng là một người đàn ông trẻ tuổi tinh lực đang thịnh, bọn Hoàng thị kia lại đều là những phi tần danh chính ngôn thuận của anh ta, họ vào hậu cung này là để chăm sóc hầu hạ anh ta, dựa vào cái gì mà bắt người ta phải hao mòn chứ.
 
Điều này thì quả là rất vô nhân đạo!
 
Lục Ly quan sát sắc mặt tôi, lại đưa ra chủ kiến: “Nương nương, chi bằng chúng ta nhân cơ hội này, lén rót cho Hoàng thị kia một bát hoa hồng, triệt để xóa bỏ hậu họa sau này. Dù sao trước đây họ đã không sinh được, sau này có không sinh được cũng không thể đổ lỗi lên đầu chúng ta”.
 
Cô nói với vẻ rất bình thản, tôi thì thấy kinh hồn bạt vía. Nếu không phải vì cơ thể nặng nề thì có lẽ đã nhảy dựng lên rồi.
 
Lục Ly ơi là Lục Ly, cô đã làm mẹ rồi, sao có thể thoải mái làm những chuyện độc ác như thế được?
 
Tôi vội tiến đến bịt miệng cô lại, nói: “Em thôi đi! Triệt đường con cái của người khác sẽ bị tổn hại âm đức đấy!”.
 
Tôi vừa dứt lời thì Tề Thịnh đi từ bên ngoài vào.
 
Lục Ly lập tức sợ hãi đứng lên, cúi đầu xuống hành lễ với Tề Thịnh, run rẩy nói: “Hoàng thượng”.
 
Tề Thịnh lạnh nhạt liếc Lục Ly, chẳng thèm để ý, hỏi thẳng tôi: “Người đâu hết rồi? Ngay cả người hầu hạ bên cạnh cũng không có sao?”
 
Đây là lúc bàn bạc cho người khác một bát hoa hồng làm sao có thể để người hầu ở bên cạnh chứ.
 
Tôi thấy sắc mặt Tề Thịnh không tốt, đành phải giải thích: “Uy nhi khóc ầm lên muốn nhìn em bé, thiếp không chịu được ồn ào nên bảo mọi người đưa hai đứa trẻ ra hậu điện chơi rồi”.
 
Tề Thịnh nghe vậy chỉ thờ ơ gật đầu.
 
Lục Ly thận trọng quan sát Tề Thịnh rồi vội quỳ gối hành lễ nói: “Thần thiếp rời phủ đã lâu, cũng đến giờ phải về rồi. Thần thiếp xin cáo từ”, nói xong đến cả con của mình cũng quên, cô cúi đầu men theo góc tường đi ra ngoài.
 
Tôi dở khóc dở cười, vội gọi lại, nhắc cô nhớ đem đứa bé ở hậu điện về.
 
Đến khi Lục Ly đem đứa trẻ đi rồi sắc mặt của Tề Thịnh vẫn không tốt lên, tôi bất đắc dĩ nhìn anh ta, khuyên: “Lục Ly cũng chỉ là một cô bé, chàng đường đường là một đấng nam nhi, có cần phải tính toán với cô ấy thế không?”.
 
Mày kiếm của Tề Thịnh hơi nhíu lại, nhìn tôi hồi lâu rồi hỏi: “Nàng còn nhớ lần say rượu ở Trương gia năm đó không?”.
 
“Còn nhớ”, tôi gật đầu, đó chẳng phải là lần uống rượu say rồi lên giường với Tề Thịnh sao.
 
Thấy tôi trả lời tùy tiện, sắc mặt Tề Thịnh càng sầm sì, lại hỏi: “Vậy nàng còn nhớ sau khi say rượu đã nói câu gì không?”
 
Đã say rượu thì không thể nói ít rồi. Tôi tập trung suy nghĩ một hồi vẫn không sao nhớ ra được câu anh ta muốn hỏi, đành thành khẩn lắc đầu.
 
Tề Thịnh tối sầm mặt lại, nghiến răng kèn kẹt nói: “Nàng nói… ‘Lục Ly, hay là hai chúng ta… đi ngủ đi’”.
 
Tôi nghe mà sững sờ, đến khi phản ứng lại thì miệng tôi đã há ra từ lúc nào, không sao khép lại được.
 
Tề Thịnh mặt mày lạnh lùng đi đến trước mặt tôi, định ôm lấy eo tôi nhưng bụng tôi giờ đã khá to, cả hai tay anh ta cũng không vòng qua được, cuối cùng đành đặt một tay lên eo tôi, tay kia nâng nhẹ cằm tôi lên, lạnh lùng hỏi: “Nàng nói xem, ta chưa giết Lục Ly có phải là đã nương tay với cô ta rồi không?”.
 
“Nương tay, thực sự là nương tay với cô ta rồi”, tôi ngơ ngác đáp lại, sau đó lại vội vàng giơ tay lên thề: “Hoàng thượng, quan hệ giữa thiếp và Lục Ly rất trong sáng, thân hình của cô ta còn không bằng cả Giang thị, nếu thiếp là đàn ông thì dạng thiếp thích cũng phải là Hoàng thị kia cơ. Chàng đều đã qua đêm với họ, chẳng lẽ lại không biết sự khác biệt đó? Có như thế ngủ mới thoải mái…”.
 
Gân xanh trên thái dương Tề Thịnh lại nổi lên, tay đang nâng cằm tôi trượt xuống cổ, oán hận nói: “Trương Bồng Bồng, ta thật sự rất muốn bóp chết nàng!”.
 
Vừa sang tháng Ba, bầu không khí trong cung Hưng Thánh càng ngày càng căng thẳng, lão đại của các cung lại bắt đầu cử bà đỡ đến chỗ tôi, đều rất quen mặt, hóa ra đều là những người mà lần trước khi tôi sinh Uy nhi đã đến phục vụ. Tôi rất vui, trong lòng cảm thấy rất dễ chịu, người quen thì thật dễ làm việc, cái khác tạm thời không nói đến, ít ra tụ tập đánh bài cũng thuận tay, toàn người quen cả mà.
 
Tề Thịnh lần nảy rất thẳng thắn, bảo người thu dọn đồ dùng trong cung Đại Minh chuyển tới ở luôn trong cung Hưng Thánh.
 
Tôi không thấy Giang thị đi cùng, không nhịn được, hỏi: “Có cần đưa Giang thị đến hầu hạ chàng không? Dù sao thì cũng dùng quen rồi”.
 
Tề Thịnh nhìn tôi với vẻ khinh thường: “Bây giờ ta không chấp nhặt với nàng”.
 
Uy nhi lạch bạch từ hậu điện chạy lại, nhảy thẳng vào lòng Tề Thịnh gọi: “Phụ hoàng!”.
 
Tề Thịnh bế con bé trên tay mình, vui vẻ hỏi: “Hôm nay con có nghe lời mẫu hậu không?”.
 
Uy nhi cật lực gật đầu, sau đó ngoảnh lại chỉ vào bụng tôi gọi to: “Em trai, em trai”.
 
Tề Thịnh càng vui mừng hơn, dụi đầu vào người con gái, cười: “Uy nhi muốn có em trai à?”.
 
Uy nhi bị anh ta làm cho cười khanh khách, vẫn gật đầu, miệng không ngừng gọi: “Em trai, em trai”.
 
Tả Ý ở bên cạnh cười trêu chọc: “Lời của con trẻ là đúng nhất, lần này nương nương nhất định sẽ sinh một tiểu điện hạ”.
 
Thôi đi, đứa bé mới một tuổi rưỡi, biết em trai với em gái là cái gì chắc? Tất cả chẳng phải đều do các người dạy sao?
 
Tôi bĩu môi vẻ coi thường, tay chống vào eo đứng lên, kéo tay Uy nhi lại và hỏi: “Uy nhi muốn có em gái hay em trai?”.
 
Uy nhi nói: “Em trai, em trai”.
 
Tôi đổi lại cách hỏi: “Uy nhi muốn có em trai hay em gái?”.
 
Uy nhi không do dự trả lời: “Em gái, em gái”.
 
Tôi nhìn Tề Thịnh vẻ khinh thường: “Đó, thấy chưa? Con nó đâu đã hiểu em trai, em gái là gì, chỉ biết lặp lại hai từ cuối cùng của chàng thôi”.
 
Tề Thịnh nhìn tôi rồi lại nhìn con gái trong lòng, đột nhiên bật cười thành tiếng, thơm lên má Uy nhi rồi lại bất ngờ ghé đến gần hôn chụt một cái lên mặt tôi, khẽ cười nói: “Là con trai hay con gái đều tốt cả, cũng đâu có gấp, cứ sinh từng đứa từng đứa một”.
 
Tôi đờ ra, Tả Ý ở bên cạnh thì bật cười một tiếng, sợ tôi nổi cáu liền vội vàng cúi đầu xuống.
 
Tề Thịnh đưa Uy nhi trên tay cho nhũ mẫu, quay người lại đỡ tôi đến bên giường, hỏi: “Hai ngày nay con còn hay đạp lung tung nữa không”.
 
Tôi lắc đầu, gần đây cái bụng đã trễ xuống rõ ràng, bé con ở trong bụng cũng yên tĩnh hơn, theo như cách nói của ma ma Ngô thì chỉ khoảng vài ngày nữa là tôi sinh.
 
Quả nhiên, đêm ngày Mười hai tháng Ba, bụng tôi đột nhiên lên cơn đau.
 
Tề Thịnh đang ngủ bên cạnh giật mình tỉnh giấc, lo lắng hỏi: “Làm sao thế?”.
 
Tôi cố gắng chịu đựng cho qua cơn đau rồi mới bình tĩnh đáp: “Có khả năng sắp sinh rồi”.
 
Tề Thịnh đờ ra, sau đó không còn bình thản được nữa, quên cả việc choàng áo, thoắt một cái đã chui ra khỏi giường, lên tiếng gọi: “Người đâu, người đâu”.
 
Vừa gọi một cái, cả đoàn người trong nội điện vội vàng kéo đến. Mấy bà đỡ lúc nào cũng trong trạng thái trực chiến, vội vàng tiến lên phía trước khám qua cho tôi, bảo cung nữ đỡ tôi đến phòng sinh. Kết quả là, các cung nữ vừa mới tiến lại gần, còn chưa kịp làm gì thì đã bị Tề Thịnh gạt ra. Anh ta ôm lấy tôi rồi trực tiếp bế tôi vào phòng sinh.
 
Tôi sợ Tề Thịnh căng thẳng quá mà lỡ tay làm rơi mình, vội vàng sợ hãi ôm chặt lấy cổ anh ta, động viên: “Đừng lo, đừng lo, chưa sinh ngay được đâu. Hơn nữa con nó còn ở trong bụng thiếp, chàng lo lắng cũng chẳng được việc gì”.
 
Không dè, Tề Thịnh không những không cảm kích, còn giận dữ trừng mắt với tôi.
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 43      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
98777
Dám kháng chỉ, chém
Tác giả: Lam Ngả Thảo
view: 777753
Nd: Sủng. HE.
Hãy nhắm mắt khi anh đến full 1,2
Tác giả: Đinh Mặc
view: 808550
Nd: Sủng. HE.
Bộ bộ kinh tâm
Tác giả: Đồng Hoa
view: 832137
Nd: SE.
Phế Hậu Tướng Quân
Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
view: 662290
Nd: Ngược. SE.
Tình yêu thứ ba
Tác giả: Tự Do Hành Tẩu
view: 706477
Nd: Sủng. SE.
Đạo tình
Tác giả: Chu Ngọc
view: 1022996
Nd: Sủng. HE.
Thú (Ngô Niệm)
Tác giả: Ngô Niệm
view: 1110237
Nd: Sủng. HE.
Yêu thương ma cà rồng
Tác giả: Mạc Nhan
view: 677534
Nd: Sủng. HE.
Quan hệ nguy hiểm (18+)
Tác giả: Khiêu Dược Hỏa Diệm
view: 1585582
Nd: Sủng. HE.
Tướng quân ở trên, ta ở dưới
Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
view: 1473003
Nd: Sủng. HE.
Đông cung
Tác giả: Phỉ ngã tư tồn
view: 775693
Nd: Ngược. SE.
Bùn Loãng Cũng Có Thể Trát Tường
Tác giả: Vô Tụ Đinh Hương
view: 910108
Nd: Sủng. HE.
Ngủ cùng sói (Đồng lang cộng chẩm)
Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
view: 942656
Nd: Ngược. HE.
Không yêu thì biến
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 1179041
Nd: Sủng. HE.
Thâu Trọn Gió Xuân
Tác giả: Thị Kim
view: 2371472
Nd: Ngược.
Thịt thần tiên
Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
view: 716159
Mỹ nhân khó gả (Đệ nhất mỹ nhân)
Tác giả: Thị Kim
view: 1401418
Nd: Sủng. HE.
Mệnh phượng hoàng
Tác giả: Hoại Phi Vãn Vãn
view: 1391633
Nd: HE.
Từng có một người yêu tôi như sinh mệnh
Tác giả: Thư Nghi
view: 441767
Nd: Sủng. SE.
Vân Trung Ca
Tác giả: Đồng Hoa
view: 842231
Nd: Sủng. SE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14800791
Hiền Thê Khó Làm   view 6863714
Em Dám Quên Tôi   view 6821484
Không xứng   view 6781623
Thứ nữ sủng phi   view 6720647
Ân nhân quá vô lại   view 6585820
Mưa ở phía tây   view 6493223
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc