Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Thái tử phi thăng chức ký

Tác giả : Tiên Chanh   
Chương 28
<< Trước    / 43      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Tề Thịnh nghe tôi nói rõ mục đích đến gặp thì lông mày dựng lên, nhìn tôi, hỏi: “Nàng bảo trẫm đến hậu cung dẹp yên bọn họ sao?”.

 
Đúng hơn là phải là “an ủi” nhưng quả thực tôi không dám dùng từ này, chỉ hết sức cẩn thận nói: “Chủ yếu là để Hoàng thượng thư giãn một chút, cả ngày vùi đầu vào chính sự sẽ không tốt cho long thể…”.
 
Tề Thịnh không nói gì, chỉ ném bản tấu trong tay xuống bàn, mệt mỏi tựa ra đằng sau ghế, hơi ngẩng mặt lên, như cười như không nhìn tôi.
 
Tôi không dám nói tiếp, dừng lại một lúc, đổi giọng: “Tuổi xuân của con gái ngắn ngủi, một khi cảnh xuân tươi đẹp qua đi, chỉ sợ ngày càng khó coi. Bọn Hoàng thị lại là những người đã đi theo Hoàng thượng từ ngày còn là Thái tử, không có công trạng gì nhưng cũng không ít cực khổ. Hoàng thượng cho dù không thích họ thì cũng thương tình mà quan tâm đến họ hơn một chút”.
 
Tề Thịnh nét mặt không hề thay đổi nhìn tôi, vẫn chẳng nói gì.
 
Tôi thấy dùng biện pháp cứng rắn với tên chết tiệt này không được, đành cúi đầu thành thật nói: “Hoàng thượng bảo thần thiếp cắt giảm chi tiêu của hậu cung, thần thiếp không có cách nào khác, đành phải hứa sẽ phân đều ân huệ cho bọn họ”.
 
Tề Thịnh hơi nheo mắt lại, hỏi tôi: “Khanh lấy trẫm làm quà tặng sao? Khanh có biết hậu cung tồn tại vì cái gì không?”.
 
Tôi vội ngẩng đầu lên giải thích: “Thần thiếp không có ý đó. Lúc đầu thần thiếp chỉ nghĩ dù sao Hoàng thượng cũng không đến hậu cung, nếu hạn thì tất cả cùng hạn, như thế chẳng có gì phải tranh luận, nhưng không nghĩ đến…”.
 
“Không nghĩ đến cái gì?”, Tề Thịnh lạnh lùng hỏi.
 
Tôi thấy rất rõ sự tức giận trong câu nói của anh ta nhưng lại không thể không trả lời, đành phải nhẹ nhàng đáp: “Không nghĩ là đến mùa xuân, bọn họ đều không chịu được nắng hạn nữa rồi”.
 
Tề Thịnh ngẩn người, tức giận cười, lạnh lùng hỏi tôi: “Nàng nói như vậy mà được à! Nàng làm thế có giống một hoàng hậu không?”.
 
Tôi cụp mắt xuống, im lặng ít phút rồi dùng bộ dạng đáng thương nói nhẹ nhàng: “Thần thiếp trước đây chưa bao giờ làm hoàng hậu, cũng chưa bao giờ quản lý nhiều phụ nữ đến thế. Thần thiếp chỉ mong mọi người nhường nhịn nhau một chút, như vậy mới hòa thuận được… Lần này thần thiếp làm sai rồi, sau này thần thiếp xin sửa chữa”.
 
Có lẽ thái độ nhận lỗi của tôi rất thành khẩn nên Tề Thịnh không tức giận nữa, trong điện lại chìm trong yên lặng.
 
Tôi nghĩ đóng vai ấm ức, tổn thương thì cũng cần có giới hạn, cân nhắc một lúc, tôi nói: “Hoàng thượng đang bận, thần thiếp xin cáo lui”.
 
Tề Thịnh không lên tiếng trả lời.
 
Tôi ngầm hiểu anh ta đã đồng ý, liền quỳ gối hành lễ rồi cẩn thận lui ra ngoài. Không ngờ Tề Thịnh lại đột nhiên hỏi: “Đến chỗ nào trước?”.
 
Tôi ngơ ngác trả lời: “Thần thiếp đến vấn an Thái hoàng thái hậu”.
 
Tề Thịnh không nói gì, chỉ mím chặt môi nhìn tôi.
 
Tôi đột nhiên hiểu ra, vội nói: “Đến chỗ của Hoàng thị, Trần thị, hay Lý thị, chỗ nào cũng được ạ”.
 
Tề Thịnh sầm mặt, hít một hơi thật sâu, khẽ gật đầu: “Trẫm biết rồi”.
 
Đêm hôm đó, Tề Thịnh đến chỗ Thục phi Trần thị.
 
Ngày hôm sau cả hậu cung xôn xao. Cái bánh treo lơ lửng trên không bị người ta cắn mất rồi, điều đó chứng tỏ cái bánh này không phải giả mà hoàn toàn có thật. Bánh nhân thịt thơm ngon, mặc dù treo hơi cao nhưng cũng không phải không cắn được.
 
Bọn Hoàng thị cảm thấy đã có động lực, mặc dù vẫn đang tiếp tục chịu hạn nhưng vẫn lũ lượt đến cung Hưng Thánh của tôi nhận lỗi, nói rằng mấy ngày trước quá nóng nảy, xin Hoàng hậu tha thứ.
 
Tôi rất độ lượng bỏ qua cho bọn họ, nhân tiện nhắc nhở chỉ cần họ cư xử tốt thì sớm muộn gì cũng sẽ được nhận ân huệ. Đồng thời cũng nói trước với họ, việc Hoàng thượng đến chỗ Trần thục phi không có nghĩa là sẽ lần lượt đến chỗ mỗi người. Trước mắt Vân Tây còn có biến, việc triều chính quá bận rộn, Hoàng thượng không có tâm trí đến hậu cung, mong mọi người tiếp tục kiên nhẫn chờ đợi.
 
Như để chứng minh lời tôi, Tề Thịnh sau đó quả nhiên qua đêm ở cung Đại Minh bốn, năm ngày liền rồi mới đến chỗ Lý thị ngủ một đêm.
 
Quả đúng như lời nói, “mưa xuân” đắt như xăng!
 
Tần suất luân phiên mặc dù ít hơn nhiều so với kế hoạch, nhưng nói chung là đã có “luân phiên”, bọn Hoàng thị cuối cùng cũng đã ngoan ngoãn, hậu cung được yên ổn.
 
Là một Hoàng hậu, tôi rất vui mừng, đồng thời cũng có một chút thông cảm với Tề Thịnh bị “luân phiên”. Sau khi Tề Thịnh “luân phiên” xong ở chỗ Hoàng thị, trong phút mềm lòng, tôi bèn dâng cho anh ta một bát thuốc bổ thận tráng duơng, nhân tiện thể hiện sự biết ơn vì đã ủng hộ công việc của tôi.
 
Không ngờ Tề Thịnh lại đột nhiên nổi giận, không những hất bát thuốc của tôi đi mà còn dùng tay chỉ vào tôi, nghiến răng hồi lâu, cuối cùng buông một câu: “Trương Bồng Bồng, nhất định có ngày nàng hối hận”.
 
Theo tôi, có thể đêm qua Hoàng thị đã quá nhiệt tình nên mới khiến Tề Thịnh giận dữ đến thế.
 
Tôi hết sức lo sợ xin cáo lui, ra khỏi cung Đại Minh thì không nhịn được mà cười khúc khích.
 
Tả Ý đi sau thở dài tiếng, rồi khuyên tôi: “Nương nương, người làm như vậy sớm muộn cũng sẽ khiến tâm ý của Hoàng thượng với nương nương cạn sạch mất”.
 
Cạn sạch? Mới vừa bắt đầu, làm sao mà đã cạn được? Ngươi cần phải biết về đàn ông, ngươi càng không để ý đến anh ta thì anh ta mới càng nhớ đến ngươi, đây gọi là lạt mềm buộc chặt!
 
Tôi quay đầu lại lườm Tả Ý, lắc đầu than thở, nha đầu, ngươi tuy rất thông minh nhưng vẫn còn non lắm!
 
Trong tháng Ba, con gái lớn Trương Trà Trà của Trương Linh, tướng thủ thành Tịnh Dương, cuối cùng đã từ Giang Bắc đến Thịnh Đô. Dưới sự ám chỉ đầy ân cần của Thái hoàng thái hậu và thái độ chăm sóc chu đáo của Thái hậu, tôi ngoan ngoãn triệu tiểu nha đầu này vào cung.
 
Tiểu nha đầu vừa nhìn đã biết ngày thường đều ở ngoài, làn da đã bị nắng nhuộm thành màu đồng khỏe mạnh, mặt tròn, mắt to lông mày rậm, khuôn miệng rất xinh xắn, hai khóe hơi cong lên, không cười cũng có nét vui tươi. Mặc dù khuôn mặt vẫn còn trẻ con nhưng thân hình thì đã dậy thì, dáng người cũng cao ráo, hơn nữa đã có thể lờ mờ nhìn thấy những đường cong gợi cảm của một thiếu nữ.
 
Tôi dẫn cô đến chỗ Thái hoàng thái hậu và Thái hậu, Thái hoàng thái hậu rất hài lòng, còn Thái hậu thì lại có chút thất vọng.
 
Tôi hiểu tâm trạng của Thái hậu, nếu tôi có đứa con trai như Nhà xí huynh, lại bị ép cưới người con dâu như thế, chắc chắn tôi cũng chẳng thấy vui vẻ gì.
 
Không phải là Trương Trà Trà không tốt, mà phong cách của cô ta rõ ràng không hợp với Nhà xí huynh. Người con gái như thế nên kết duyên với một tướng quân trẻ tuổi oai dũng, chứ không phải là Nhà xí huynh thư sinh nho nhã.
 
Chỉ có điều, tôi vẫn chưa kịp than hai chữ “duyên phận” thì đã bắt đầu chóng mặt. Nha đầu này đúng là giống như Dương Nghiêm nói, quả thật là quá hoạt bát rồi.
 
Khi mới gặp cô còn tỏ ra nhút nhát, đến ngày hôm sau đã xem cung Hưng Thánh của tôi như sân nhà mình mà thám hiểm một lượt. Đến ngày thứ ba thì kéo tay áo tôi thỉnh cầu: “Hoàng hậu tỷ tỷ, cả ngày tỷ ngồi trong cung này không chán sao? Thời tiết đang đẹp, chúng ta chơi trò cưỡi ngựa đánh bóng đi!”.
 
Tôi vừa rồi còn thưởng thức nha đầu này làm nũng, nhưng khi nghe hết câu liền sợ đến mức hất vội tay cô ra. Dẹp đi, ngươi bảo một người cưỡi ngựa còn chẳng xong như ta chơi trò cưỡi ngựa đánh bóng cùng người khác sao?
 
Ta sống đơn điệu lắm sao?
 
Trương Trà Trà không chịu, lại ngồi xuống kéo tay áo tôi khẩn cầu. Tôi sợ nhất là bị con gái quấn lấy, lại không nỡ nặng lời, đành phải thoái thác rằng việc này tôi không quyết định được, phải hỏi ý Tề Thịnh đã.
 
Hai người đang nói chuyện thì Tề Thịnh từ bên ngoài đi vào. Trương Trà Trà sợ quá vội buông ngay tay ra, cẩn thận lùi sang một bên.
 
Tôi đứng dậy, kéo Trương Trà Trà ra hành lễ với Tề Thịnh, trong lòng buồn bực, Tề Thịnh đến đây làm gì không biết?
 
Tề Thịnh tùy tiện ngồi xuống, đưa mắt nhìn Trương Trà Trà, nhã nhặn hỏi: “Nói chuyện gì với tỷ tỷ ngươi thế?”.
 
Tôi vội đưa mắt ra hiệu cho Trương Trà Trà nhưng cô làm ra vẻ không thấy, chớp chớp đôi mắt to nhìn Tề Thịnh, hồn nhiên nói: “Tỷ tỷ nói bây giờ thời tiết đang đẹp, muốn chơi cưỡi ngựa đánh bóng, lại sợ anh rể là Hoàng thuợng không đồng ý”.
 
Mẹ kiếp, phụ nữ bất kể lớn nhỏ, chỉ cần mở miệng ra là nói dối!
 
Tôi bị nha đầu này làm cho tức suýt ói ra máu, nhưng trước mặt Tề Thịnh lại không thể mắng cô ta, đành vội vàng lấp liếm: “Cô ấy vẫn còn trẻ con, thiếp chỉ dỗ cô ấy thế thôi”.
 
Đáy mắt Tề Thịnh hiện rõ sự vui vẻ, hỏi Trương Trà Trà: “Ngươi muốn chơi cưỡi ngựa đánh bóng?”.
 
Trương Trà Trà vừa gật đầu vừa lôi tôi vào cuộc: “Tỷ tỷ cũng muốn chơi, chỉ có điều tỷ ấy ngại không nói với Hoàng thượng thôi”.
 
Tề Thịnh nghe vậy liền mỉm cuời liếc tôi, rồi nói với Trương Trà Trà: “Được rồi, nếu đã như vậy, ngày mai vừa hay là ngày nghỉ, chúng ta sẽ chơi cưỡi ngựa đánh bóng”.
 
Trương Trà Trà không kìm được, vỗ tay hoan hô,
 
Tề Thịnh cười cười, ngoảnh lại hỏi tôi: “Uy nhi thế nào?”.
 
Tôi vừa dẫn anh ta đi về phía hậu điện, vừa trả lời: “Lúc này sợ là vẫn đang ngủ trưa, Hoàng thượng đến xem thế nào. Nó cũng ngủ đủ giấc rồi, bảo nhũ mẫu đánh thức nó dậy kẻo đêm lại không ngủ được”.
 
Trương Trà Trà đi sau nói: “Anh rể Hoàng thượng, ngày mai chúng ta mang cả Uy nhi đi nhé. Anh rể dạy nó cưỡi ngựa”.
 
Một đứa bé chưa được sáu tháng tuổi, chỉ vừa mới biết bò, ngươi bảo nó học chơi cưỡi ngựa đánh bóng sao?
 
Tôi nghe xong chân lập tức loạng choạng, suýt nữa thì ngã ra đất, may mà có Tề Thịnh đỡ mới đứng vững được.
 
Tề Thịnh buông tay ra ngay, đi được hai bước thì ngoảnh đầu lại cười với Trương Trà Trà nói: “Được rồi, ngày mai sẽ cho Uy nhi đi nữa”.
 
Tôi đưa mắt ra hiệu cho Trương Trà Trà, nha đầu đó rất tự nhiên tiến về phía trước, chen đến bên cạnh Tề Thịnh giống như một đứa trẻ, cười cười nói nói tiến về phía hậu điện.
 
Tôi cố ý lùi lại một bước cách hai người đó một quãng, khẽ hỏi Tả Ý đằng sau: “Có chuyện gì à? Hôm nay sao vui thế?”.
 
Tả Ý khẽ đáp: “Tướng quân Dương Dự thắng trận đầu ra quân ở Vân Tây”.
 
Tôi gật đầu, hèn gì hôm nay Tề Thịnh vui thế, hóa ra là thắng trận ở Vân Tây.
 
Tả Ý dừng một chút rồi liếc nhìn tôi, lại nói nhỏ: “Hôm nay Thái hậu còn mời Vĩnh Xương hầu phu nhân đến Trương phủ đề nghị kết duyên cho Sở vương điện hạ với Tam cô nương”.
 
Thì ra là vậy. Tôi đứng nguyên chỗ cũ, bỗng nhiên rất muốn cuời.
 
Trong hậu điện, Tề Thịnh và Trương Trà Trà đã chơi đùa với Uy nhi.
 
“Mau gọi Phụ hoàng đi, gọi Phụ hoàng đi!”, Trương Trà Trà cầm trong tay cái trống lắc nhỏ lắc lắc thành tiếng “cộc cộc”, vừa chọc Uy nhi mở miệng, vừa dụ đứa bé thò bàn tay mập mạp ra.
 
Tề Thịnh đưa mắt lên nhìn tôi, trên mặt vẫn giữ nụ cười nhưng ánh mắt thì như đang thăm dò điều gì đó.
 
Tôi cười cười, vẻ mặt bình thản bước lên phía trước, thuần thục bế Uy nhi từ trong tay nhũ mẫu rồi nói với Trương Trà Trà: “Nó mới lớn bằng từng này, đâu đã học nói được, đừng phí sức nữa”.
 
Trương Trà Trà cười hì hì rồi làm mặt hề với tôi, hành lễ với Tề Thịnh rồi quay người chạy ra ngoài, vừa bước ra khỏi cửa điện đã quay đầu lại, thò đầu vào: “Anh rể Hoàng thượng, người đã nói là ngày mai sẽ đưa muội và tỷ tỷ đi đánh bóng, đại trượng phu không thể không giữ lời”.
 
Một cô gái ngây thơ hồn nhiên như vậy, quả thật khiến người ta không thể không thích.
 
Tề Thịnh cũng cười, trả lời to: “Vua không nói chơi”.
 
Nghe được câu này của Tề Thịnh, Trương Trà Trà mới mãn nguyện chạy đi.
 
Tôi ngoảnh lại, thuận miệng hỏi Tề Thịnh: “Mấy ngày nay Hoàng thượng không bận việc triều chính sao?”.
 
Tề Thịnh chìa ngón tay ra để Uy nhi nắm lấy, nét mặt thư giãn, cười: “Cũng tốt”.
 
Tôi lại cười hỏi: “Vậy tối nay Hoàng thượng dự định đến cung nào?”.
 
Trò trẻ con, hôm nay anh tới đây không phải là cố ý chọc giận ta sao? Chẳng lẽ ta lại không hiểu anh?
 
Không đợi anh ta nói, tôi đã tiếp luôn: “Đã đến lượt Vương chiêu dung rồi đúng không? Hôm qua khi nàng ấy đến chỗ thần thiếp còn tự trách, nói mình tính tình hiền lành không biết làm Hoàng thượng vui. Thần thiếp đã khuyên nàng ấy, Hoàng thượng thích vẻ đẹp nội tâm của nàng ấy. Nếu hôm nay Hoàng thượng không bận việc triều chính thì đến cung Vương chiêu dung đi ạ”.
 
Tôi vừa nói xong, trong điện im phăng phắc.
 
Vẻ mặt Tề Thịnh đờ ra một lúc, đột nhiên nhếch mép cười, cũng không nhìn tôi, trả lời: “Được, trẫm biết rồi”.
 
Đêm hôm đó quả nhiên Tề Thịnh đến chỗ Vương chiêu dung.
 
Khi cung nữ bẩm báo tin này với tôi, nha đầu Trương Trà Trà đang quấn lấy tôi hỏi xem chơi cưỡi ngựa đánh bóng ở Thịnh Đô thì cần chú ý những gì, nghe tin mặt chợt tỏ vẻ buồn thương, dang đôi cánh tay khỏe mạnh ra kéo tôi vào lòng: “Đại tỷ, đại tỷ muốn khóc thì khóc đi” .
 
Trong chỗc lát, tôi dở khóc dở cười.
 
Có điều, lúc này tôi cũng đang đau đầu tìm cách thoát khỏi sự quấy rầy của Trương Trà Trà, thấy cô như vậy không khỏi muốn lợi dụng sự đồng cảm, liền vùi đầu vào lòng cô nức nở vài tiếng, sau đó làm bộ chán nán, nói mình muốn được yên tĩnh một mình, gọi người đưa tiểu cô nương đó về nghỉ ngơi.
 
Trương Trà Trà bước đi với vẻ buồn rầu không phù hợp với lứa tuổi, vừa đi vừa ngoảnh đầu lại.
 
Tôi vội vàng quay lại sai Tả Ý bảo nhà bếp sắc một bát thuốc bổ dưỡng, nhân lúc cửa cung còn chưa đóng đem dâng lên Tề Thịnh.
 
Tả Ý nghe xong liền quỳ xuống trước mặt tôi, khóc lóc thỉnh cầu: “Nương nương, người đừng chọc giận Hoàng thượng nữa, theo lịch thì cũng sắp đến lượt cung Hưng Thánh chúng ta rồi. Người đẩy Hoàng thượng đến những chỗ khác cũng được, sao còn cố ý dâng thuốc chọc giận Hoàng thượng làm gì?”.
 
Tôi hỏi lại cô ta: “Ngươi có đi không?”.
 
Tả Ý lần này lắc đầu rất kiên quyết: “Nô tì không đi đâu! Nô tì vẫn muốn sống”.
 
Thấy Tả Ý như vậy, tôi vô cùng vui vẻ, cũng không đôi co với cô nữa, quay sang bảo cung nữ Phúc nhi làm việc này. Phúc nhi năm nay mười ba mười bốn tuổi, tính tình hoạt bát, lại nhanh nhẹn, chỉ một loáng đã quay về bẩm báo: “Hoàng thượng đã nhận bát thuốc, nói cảm ơn Hoàng hậu nương nương đã quan tâm, còn dặn ngày mai nương nương đừng quên dẫn Tam tiểu thư đi đánh bóng”.
 
Tôi gật đầu, sai người truyền tin ngày mai Hoàng thượng tổ chức chơi cưỡi ngựa đánh bóng đến các cung, dặn mọi người sớm mai tập trung ở cung Hưng Thánh.
 
Sau đó, tôi rửa ráy đi ngủ.
 
Giấc ngủ này rất ngon, ngày hôm sau khi mở mắt thấy tứ chi linh hoạt, tinh thần sảng khoái.
 
Cung nữ bên ngoài vào bẩm báo mấy người Hoàng thị đã đến rồi, đang đợi ở ngoài điện.
 
Tôi vội vàng gọi Tả Ỷ đến giúp rửa mặt chải đầu, Tả Ý búi tóc cho tôi, nhẹ nhàng hỏi: “Hoàng thượng chỉ kêu nương nương dẫn theo Tam tiểu thư đi đánh bóng, nương nương lại mang theo cả đám người Hoàng thị, liệu có làm Hoàng thượng mất vui không?”.
 
Tôi cười, chẳng để tâm: “Đánh bóng mà, nhiều người càng vui”.
 
Rửa mặt chải đầu xong, Tả Ý thay cho tôi một bộ trang phục cưỡi ngựa đỏ rực, trang điểm cho tôi rất lâu rồi mới để tôi ra khỏi điện.
 
Ngoài điện, Trương Trà Trà đã đợi đến mỏi cả chân, nhìn thấy tôi liền lao đến, kéo cánh tay tôi lắc lắc nói: “Đại tỷ nhanh một chút kẻo muộn”.
 
Tôi cười đáp lại rồi đưa mắt nhìn một lượt mấy người Hoàng thị, thấy ai cũng mặc đồ cưỡi ngựa, trông rất oai phong nhưng vẫn mang nét mềm mại đáng yêu, đúng là trăm hoa đua sắc.
 
Tôi gật đầu mãn nguyện rồi bảo nhũ mẫu bế Uy nhi cẩn thận, đang định dẫn theo cả đoàn người đến sân bóng thì nội thị của cung Đại Minh chạy đến, hổn hển chuyển lời rằng: “Đêm qua Hoàng thượng ngủ hơi muộn, giờ vẫn chưa dậy. Mong Hoàng hậu nương nương đợi chốc lát rồi hãy đi”.
 
Mọi người đều sững sờ, nhìn nhau.
 
Vương chiêu dung từ trước đến nay vốn là người ít nói, thường đứng phía sau mọi người, bình thường thì chẳng ai để ý đến cô ta. Nghe nội thị kia nói như vậy, mọi người mới phát hiện ra Vương chiêu dung cũng chưa đến.
 
Hoàng thị là người không biết che giấu cảm xúc nhất, khuôn mặt lập tức biến sắc.
 
Nội thị kia nhìn mọi người rồi lại chăm chú nhìn tôi, vô cùng cẩn thận nói: “Hoàng thượng còn nói, Vương chiêu dung đêm qua hầu hạ vất vả, sáng nay miễn cho cô ấy đến vấn an Hoàng hậu nương nương”.
 
Câu nói này nói ra thì hay rồi, lập tức có người hừ lên mấy tiếng đầy vẻ giận dữ.
 
Tôi gật đầu với sắc mặt bình thường, bảo nội thị kia đi về.
 
Xung quanh lập tức có người châm ngòi lửa: “Hoàng hậu nương nưong, người thấy Vương thị có quá đáng không, hầu hạ vất vả, mệt mỏi đến mức không ra khỏi giường được chắc?”.
 
Đương nhiên là có mệt mỏi không ra khỏi giường được, có điều nam chính phải có thiên bẩm khác thường thì mới được như thế. Công bằng mà nói, khả năng của Tề Thịnh là có, song anh ta là người biết kiềm chế, thông thường sẽ không để xảy ra chuyện này, chẳng lẽ là nhờ công hiệu của bát thuốc tối qua?
 
Trong lòng tôi còn đang nghi ngờ thì mấy người Hoàng thị đã vò sắp nát cả khăn tay rồi.
 
Tôi thấy tình hình không ổn, không thể để mấy người đàn bà này trút giận lên mình được, phải nghĩ cách cứu vãn tình hình. Mưa đã không rơi thì bảo họ thưởng thức những áng mây trên trời cũng được.
 
Trước tiên tôi cho người ra khỏi cung đi mời mấy người anh em họ hàng trẻ tuổi khôi ngô trong hoàng thất như Sở vương, Triệu vương vào cung chơi cưỡi ngựa đánh bóng, lại bảo tiểu cô nương Trương Trà Trà đưa Uy nhi và nhũ mẫu quay về hậu điện chờ.
 
Lúc này mới đẩy được bọn Hoàng thị vào trong điện ngồi, sau đó tôi hắng giọng hai tiếng, khuyên giải: “Việc này có đố kỵ cũng chẳng có tác dụng gì. Hoàng thượng cũng đâu phải chưa tới chỗ các ngươi, Vương chiêu dung xếp gần cuối như thế mà cũng có nói gì đâu”.
 
Hoàng thị vò cái khăn trong tay, mặt đỏ bừng, nói với vẻ không cam lòng: “Nương nương, nhưng khi hoàng thượng ở chỗ thần thiếp chưa hề…”.
 
“Được rồi!”, tôi ngắt lời cô ta. Bản thân ngươi không có bản lĩnh để vắt kiệt Tề Thịnh, ngươi oán giận ai chứ! Có bản lĩnh ngươi quấy rầy Tề Thịnh cả đêm đi, ngươi cũng có thể không thể xuống giường được, cũng có thể không cần đến vấn an!
 
Chỉ có điều những lời này hơi lộ liễu, nói ra quả thật là bất nhã, tôi chỉ có thể dùng cách nói xa xôi bóng nói gió: “Ta hiểu tâm trạng của mọi người, nhưng mưa chỉ có thế, muốn trong chốc lát tưới ướt hết là chuyện không tuởng. Cứ từ từ, đến lượt mình nếu mưa có ít thì bản thân chịu khó vất vả nghĩ cách vắt từ rặng mây đó ra ít nước vậy”.
 
Trong điện bỗng im phăng phắc, sau đó nghe thấy một tiếng “phụt”, Lý chiêu nghi ngồi ở vị trí cuối cùng phun ra ngụm nước trà vừa uống.
 
Lưu lệ phi ngồi gần đấy nên bị nước trà bắn vào mặt không ít. Mặc dù có vẻ rất tức giận nhưng trước mặt tôi cũng chẳng dám nói gì, chỉ đỏ mặt cúi đầu dùng khăn tay lau nước trà trên mặt.
 
Ngược lại Trần thục phi ngồi ở ngay cạnh tôi thì lại tỏ ra rất bình tĩnh, không biết là tố chất tâm lý tốt hay là phản ứng chậm, vẫn thản nhiên bưng cốc trà lên uống.
 
Phải nói Hoàng thị là một cô gái rất ham học hỏi, nắm ngay được trọng điểm trong câu nói của tôi, nghiêng đầu suy nghĩ chốc lát rồi hỏi với thái độ ham học: “Bản thân hơi vất vả sao? Thế nhưng phải làm sao mới vắt được rặng mây kia ạ?”.
 
Hoàng thị vừa dứt lời thì lại có tiếng “phụt”, lần này Trần thục phi cuối cùng cũng phun ngụm nước trà trong miệng ra. Cô ta ngồi khá gần tôi, đương nhiên không dám phun thẳng vào tôi, trong giây phút sắp phun đã kịp thời quay sang chỗ khác.
 
Thế là Lưu lệ phi đáng thương lại phải chịu trận. Cô ta cũng cuống lên, bàn tay run rẩy cầm khăn lau nước trà trên người, mắt đỏ hoe: “Tại sao lại bắt nạt mình thiếp thế?”.
 
Tôi thấy quần áo của cô ta đã bị ướt hết, vội bảo Tả Ý đưa đi thay quần áo của tôi.
 
Quay đầu lại, Hoàng thị vẫn nhìn tôi với vẻ mong chờ.
 
Tôi ho hai tiếng, miễn cưỡng chống đỡ: “Chuyện này chỉ có thể tự lĩnh hội không thể chỉ dẫn được”.
 
Tả Ý nhanh chóng đưa Lưu thị đi ra. Tôi ngẩng lên nhìn phía ngoài, đoán là Triệu vương và Nhà xí huynh cũng sắp đến nơi, lại sợ Hoàng thị tiếp tục quấn lấy hỏi cách làm thế nào để vắt mây ra nước, tôi vội đứng dậy nói: “Cũng sắp đến giờ rồi, đừng để Hoàng thượng phải chờ chúng ta, mau đi thôi”.
 
Nói xong tôi vội dẫn đầu đám phi tần đến sân bóng.
 
Vì Thành Tổ thích chơi cưỡi ngựa đánh bóng nên trong cung đương nhiên phải có sân bóng. Có điều Hoàng cung rất rộng, lại không được phép cưỡi ngựa, đến khi tôi đưa đoàn người vòng vèo được đến sân bóng thì đã thấy đám Triệu vương và Nhà xí huynh từ ngoài cung đến.
 
Nhà xí huynh và Dương Nghiêm vẫn như hình với bóng. Cả hai người đều đội mũ vàng, chân đi ủng da đen, mặc áo tay bó càng hiện rõ thân hình vai rộng eo thon, nhìn rất bổ mắt.
 
Lần này Triệu vương không đi một mình mà đem theo cả Lục Ly nữa.
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 43      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
89816
Thịnh Thế Trà Hương
Tác giả: Thập Tam Xuân (Shisanchun)
view: 1846481
Nd: HE.
Mệnh phượng hoàng
Tác giả: Hoại Phi Vãn Vãn
view: 1391633
Nd: HE.
Từng thề ước full tập 1, 2
Tác giả: Đồng Hoa
view: 1023202
Nd: Sủng. SE.
Bạo Quân ôn nhu của ta (Tái sinh duyên)
Tác giả: Mạc Vũ Bích Ca
view: 4387594
Nd: Ngược. HE.
Bùn Loãng Cũng Có Thể Trát Tường
Tác giả: Vô Tụ Đinh Hương
view: 910108
Nd: Sủng. HE.
Bảy kiếp xui xẻo
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 842849
Nd: Ngược. HE.
Vân Trung Ca
Tác giả: Đồng Hoa
view: 842231
Nd: Sủng. SE.
Tướng quân ở trên, ta ở dưới
Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
view: 1473003
Nd: Sủng. HE.
Thâu Trọn Gió Xuân
Tác giả: Thị Kim
view: 2371472
Nd: Ngược.
Thời niên thiếu không thể quay lại ấy
Tác giả: Đồng Hoa
view: 970878
Nd: Sủng. SE.
Bộ bộ kinh tâm
Tác giả: Đồng Hoa
view: 832137
Nd: SE.
Hãy nhắm mắt khi anh đến full 1,2
Tác giả: Đinh Mặc
view: 808550
Nd: Sủng. HE.
Vô sắc công tử
Tác giả: Thẩm Tiểu Chi
view: 1216224
Nd: Sủng. HE.
Từng có một người yêu tôi như sinh mệnh
Tác giả: Thư Nghi
view: 441767
Nd: Sủng. SE.
Duyên kỳ ngộ full tập 1, 2
Tác giả: Trang Trang
view: 1082530
Nd: Sủng. HE.
Thất thân làm thiếp
Tác giả: Nguyệt sinh
view: 2125714
Nd: Ngược. HE.
Tình yêu thứ ba
Tác giả: Tự Do Hành Tẩu
view: 706477
Nd: Sủng. SE.
Gấm rách
Tác giả: Phỉ ngã tư tồn
view: 704314
Nd: Ngược. SE.
Dám kháng chỉ, chém
Tác giả: Lam Ngả Thảo
view: 777753
Nd: Sủng. HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14800791
Hiền Thê Khó Làm   view 6863714
Em Dám Quên Tôi   view 6821484
Không xứng   view 6781623
Thứ nữ sủng phi   view 6720647
Ân nhân quá vô lại   view 6585820
Mưa ở phía tây   view 6493223
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc