Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Thái tử phi thăng chức ký

Tác giả : Tiên Chanh   
Chương 17: Hoàng hậu thực sự có tin mừng
<< Trước    / 43      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Ngày hôm sau, chuyện Hoàng thượng ngủ ở cung của Hoàng hậu đến nửa đêm đã truyền đi khắp hậu cung, ánh mắt của các phi tần khi đến vấn an tôi cũng thay đổi hẳn.

 
Tôi rất hiểu.
 
Cùng là kiếp làm quả phụ sống, cùng chịu cảnh hạn hán như nhau, ít nhiều giữa chúng tôi cũng có sự đồng cảm. Giờ thì hay rồi, cơn mưa kéo dài đến nửa đêm ở chỗ tôi, dù chưa đủ để tưới đẫm mặt đất thì cũng đã khiến cho sự cân bằng bị phá vỡ.
 
Chà, không bị làm quả phụ thì cũng bị cô lập!
 
Tôi cân nhắc tìm một cơ hội thích hợp khuyên nhủ Tề Thịnh. Trái tim anh ta hoàn toàn có thể để ở chỗ Giang thị, nhưng thân thể thì nên rộng rãi ban phát cho các phi tần trong lục cung.
 
Phản ứng của Lục Ly thì lại rất bình tĩnh. Kể từ sau ngày hôm đó, cô bắt tay vào chuẩn bị áo quần cho em bé.
 
Tôi nhìn những bộ quần áo to bằng lòng bàn tay, định giảng cho cô biết quá trình trứng thụ tinh khó khăn như thế nào. Nhưng nghĩ lại, dù có giải thích thì cũng chưa chắc Lục Ly đã hiểu nên tôi lại thôi, chỉ nói đơn giản: “Chuyện có thai không phải cứ muốn là được”.
 
Lúc đó tôi nói vậy, hoàn toàn không ngờ rằng cái chuyện “không phải cứ muốn là được” ấy lại lập tức đến với mình.
 
Tống thái y nhấc tay ra khỏi cổ tay tôi, đứng dậy lùi về sau mấy bước, sau đó vén vạt áo quỳ xuống nền đá, run rẩy nói: “Chúc mừng Hoàng hậu nương nương. Nương nương có tin vui!”.
 
Tôi ngớ người, hỏi lại Tống thái y: “Ông nói gì?”.
 
Tống thái y phủ phục trên nền nhà, người hơi run lên, nhắc lại: “Hoàng hậu nương nương, người có tin vui rồi”.
 
Trong đầu tôi vẫn thấy rối mù, tôi định hỏi Tống thái y một câu: Này, đứa bé mà tôi đang mang thai cũng có phải của ông đâu, ông có cần phải run rẩy đến thế không?
 
Còn Lục Ly đứng bên thì mừng ra mặt, giọng không giấu được niềm vui: “Nương nương có thai rồi! A di đà phật! Phật tổ che chở”, rồi chắp hai tay lại, nhìn lên trời ra sức vái lạy, sau đó nói với tôi: “Nương nương, chúng ta phải nhanh chóng báo tin vui này lên Hoàng thượng mới được!”.
 
Lúc đó, tôi chẳng còn tâm trạng nào mà để ý đến Lục Ly, chỉ đưa tay ngăn cô lại rồi hỏi Tống thái y một lần nữa: “Ông không nhầm đấy chứ? Chuyện hằng tháng của ta từ xưa tới nay vốn không được đều”.
 
Tống thái y đưa bàn tay run rẩy lên vuốt râu, đáp bằng giọng cũng run rẩy không kém: “Âm bác dương biệt, mạch Thốn trầm, mạch Xích phù, mạch đập liên tục, trong âm có dương, thể hiện sự hòa hợp, là mạch tượng của việc có thai. Chỉ có điều khí huyết của nương nương hơi kém, lão thần sẽ kê cho nương nương một ít thuốc an thai để người dùng”.
 
Tôi hoàn toàn không hiểu gì về cái gọi là mạch tượng của Tống thái y nhưng ý chính thì vẫn nắm được. Như vậy có nghĩa là tôi có thai thật, chỉ có điều không được ổn định, phải uống thuốc để giữ thai.
 
Giữ thai cái con khỉ! Ông đây chưa hề được hưởng một chút phúc lợi nào mà đã có thai rồi? Mẹ kiếp!
 
Tôi sầm mặt lại không nói gì.
 
Tống thái y thận trọng nhìn sắc mặt tôi rồi mượn cớ đi kê đơn, cáo lui.
 
Lục Ly tiễn ông ra ngoài cửa điện rồi quay trở vào. Sau đó cô sai mấy tiểu cung nữ đến báo tin cho Tề Thịnh, giục người dìu tôi vào trong điện nghỉ ngơi, rồi sợ tôi than ồn, lại ra hiệu cho đám đông lui ra, một mình ở lại chăm sóc tôi.
 
Còn tôi vẫn đang ngồi ngây ra sau một hồi bị sét đánh, lúc này mới cảm thấy Lục Ly có điều gì đó không bình thường, bất giác nheo mắt lại nhìn cô.
 
Nụ cười xán lạn vừa rồi còn rực rỡ trên khuôn mặt Lục Ly đột ngột biến mất, cô lặng lẽ bước tới trước mặt tôi, quỳ xuống, tay đặt nhẹ lên đầu gối tôi, ngẩng mặt lên gọi bằng giọng buồn buồn: “Tiểu thư”.
 
Đã sống cùng với Lục Ly hơn một năm, ít nhiều tôi cũng hiểu được tính nết của cô. Phần lớn những lần cô gọi tôi như thế đều là lúc tôi bị Tề Thịnh “ghét bỏ”.
 
Tôi bình thản nhìn Lục Ly, hỏi: “Sao thế?”.
 
Mắt Lục Ly đỏ hoe, sau một hồi do dự cuối cùng vẫn năn nỉ trước: “Có chuyện này, nghe xong xin tiểu thư hãy vững vàng. Thân thể là của mình, mong tiểu thư chớ làm những điều ngốc nghếch!”.
 
Tôi vừa nghe những lời rào trước đón sau của Lục Ly, trong lòng không khỏi cảm thấy lo lắng. Chuyện gì? Có đến mức nghiêm trọng như thế không?
 
Lục Ly hít một hơi thật sâu rồi mới nói: “Tiểu thư chưa có thai đâu. Trương gia đã mua chuộc Tống thái y đấy”.
 
Tôi sững sờ, trong lòng thấy vô cùng sung sướng, bất giác ngồi thẳng dậy, mở to mắt nhìn Lục Ly.
 
Lục Ly nghiến răng, nói với giọng giận dữ: “Hai hôm trước điện Ưu Lan lại cho mời thái y đến, cũng chính là Tống thái y. Mọi người trong nhà cảm thấy có gì đó bất thường nên đã ngấm ngầm thăm dò Tống thái y, thì ra con tiện nhân Giang thị kia đã có thai”.
 
Nghe vậy, tôi thấy niềm vui như được nhân đôi, lập tức đứng bật dậy.
 
“Tiểu thư…” Lục Ly kêu lên hoảng hốt, vội nhào tới ôm chặt lấy chân tôi, sụt sịt khóc: “Tiểu thư, tiểu thư, tiểu thư hãy nhẫn nhịn, dù có bị đánh rơi răng, chảy máu cũng phải cố nuốt vào trong bụng!”.
 
Tôi thì lại cảm thấy máu trong người bốc hết lên đầu, cúi xuống nắm lấy bờ vai của Lục Ly, giọng nói đầy vẻ hồi hộp: “Những điều em nói có thật không? Người đang mang thai không phải là ta mà là Giang thị?”.
 
Lục Ly cứ nghẹn ngào không nói nên lời.
 
Tôi nôn nóng dùng sức lắc người Lục Ly, hỏi: “Nói xem, rốt cuộc là ai có thai?”.
 
Lục Ly gạt mạnh những giọt lệ trên mặt, cố kìm cơn nức nở, giận dữ nói: “Là tiện nhân Giang thị, cũng gần hai tháng rồi, đang dưỡng thai. Trong nhà đang tìm mọi cách để khiến Giang thị phá bỏ cái thai ấy. Mọi người lo rằng, nếu nghiệt chủng đó sinh ra là con trai, Hoàng thượng vốn đã bị con tiện nhân ấy mê hoặc, đến lúc đó lại bắt nương nương nhận cái đồ nghiệt chủng ấy làm con thì chẳng phải nó sẽ trở thành trưởng tử, danh chính ngôn thuận lên ngôi thái tử sao? Vì thế, người trong nhà mới ép Tống thái y nói nương nương có thai. Làm như vậy, nếu loại bỏ được cái thai trong bụng của Giang thị, nương nương có sinh được hay không đều không sao. Nếu lỡ không loại bỏ được thì chúng ta phải nhanh chóng sinh ra long tử trước ả ta, làm cho Hoàng thượng không tìm được bất cứ cớ nào!”.
 
Mẹ kiếp, đây không biết có phải là một phiên bản khác của “ly miên hoán chúa” không?
 
Tôi nghe xong, thừ người ra một hồi, có chút khó chấp nhận.
 
Vốn dĩ chuyện Giang thị có thể mang thai là một chuyện rất tuyệt. Hiện tại, thân phận của Giang thị không có gì danh giá, chỉ cần sinh được hoàng tử thì Tề Thịnh, vì không muốn để đứa bé phải chịu thiệt thòi, sẽ mang nó về cho tôi, sau đó ít năm sẽ để cho Giang thị thay tên đổi họ vào trong cung…
 
Mấy năm ấy cũng chính là khoảng thời gian mà tôi muốn lợi dụng, chỉ cần sắp xếp cho thấu đáo: Người nhà họ Trương và Nhà xí huynh chung sức làm khó dễ, ép Tề Thịnh vào chỗ không còn đường chống trả, đến lúc đó chỉ có thể xuống chỗ Diêm Vương mà cùng Giang thị “một đời một kiếp chỉ có mình nàng”!
 
Đáng tiếc thay, tất cả những dự định đó đã bị cái tin tôi “có thai” phá hỏng. Sau khi bị bắt say rượu, tôi lại bị bắt mang thai… Vì sao cái đám người đó không nói trước với tôi?
 
Có nỗi khổ không thể nói ra, tôi chỉ muốn chửi mắng ai đó một trận cho hả!
 
Lục Ly thấy tôi mãi vẫn không có phản ứng gì thì rất sợ, cứ ôm lấy chân tôi, vừa lắc vừa gọi: “Nương nương, nương nương!”.
 
Lúc đó tôi mới định thần, mắng: “Sao không nói chuyện này sớm hơn?”.
 
Lục Ly giật mình, ngả người về sau theo phản xạ, sau đó lại chồm tới, khóc lóc giải thích: “Trong nhà biết tính nương nương, sợ nếu nói ra trước thì nương nương sẽ làm lộ chuyện, chưa biết chừng không nén được còn tìm tới điện Ưu Lan làm um lên, đến lúc ấy lại trúng kế của tiện nhân Giang thị, khiến Hoàng thượng có cớ phế hậu”.
 
Thấy Lục Ly khóc lóc như mưa, tôi chẳng biết phải nói gì, đành ngồi xuống giường ủ rũ. Chuyện Hoàng hậu có thai lập tức sẽ được truyền khắp hậu cung, sau đó là trên dưới triều đình… Vốn là tam giác vàng hoàn hảo, trong chốc lát lại mọc thêm ra một góc. Dù thế nào, tôi cũng phải nói rõ chuyện này với Nhà xí huynh.
 
Tôi ngước mắt nhìn Lục Ly, nghĩ xem phải nói thế nào để cô hiểu, tôi mới chính là chủ nhân đích thực của cô. Có điều thấy cô bé khóc lóc rất tội nghiệp, tôi cũng không nỡ nói nặng, cuối cùng nghiêm túc nhắc nhở mấy câu: “Lục Ly, sau này làm việc gì thì cũng phải nói trước với ta. Bây giờ em là thị nữ của Hoàng hậu chứ không phải là thị nữ của Trương gia, ta mới là người cho em ăn, cho em mặc, sau này còn phải lo việc gả chồng cho em nữa. Nếu sau này em còn tự tiện làm việc cho người khác thì đừng trách ta vô tình!”.
 
Lục Ly sợ ngây người, liên tục chớp chớp đôi mắt hạnh, cũng không biết nghe có hiểu hay không nữa.
 
Tôi bất lực, đành xua tay coi như chấm dứt đề tài này, sau đó dặn Lục Ly: “Bây giờ em hãy nghĩ cách nhắn cho Sở vương, bảo hắn ta nhanh chóng tới chỗ ta!”.
 
Lục Ly vẫn ngây người ra, sau đó bổ nhào tới, nhỏ giọng van nài: “Nương nương! Nương nương tuyệt đối đừng làm những chuyện ngốc nghếch! Tống thái y sẽ tìm cách để nương nương không có kinh nguyệt, còn trong nhà cũng sẽ tìm được hài nhi thích hợp. Hơn nữa, nếu bây giờ nương nương tìm Sở vương điện hạ giúp đỡ, một là không tránh khỏi con mắt soi mói của những người trong cung, nếu chẳng may chuyện lộ ra ngoài thì chỉ có đường chết; hai là hiện tại thân thể nương nương chưa được bồi bổ tốt, khó mà một lần đã có thai được, cho dù có thai thì thời gian cũng không hợp!”.
 
Lúc đầu tôi nghe không hiểu, nhưng sau một hồi ngẫm nghĩ mới hiểu ý tứ của Lục Ly. Nhìn khuôn mặt khẩn khoản của cô, bàn tay tôi đã giơ lên rồi lại hạ xuống, bụng nhủ thầm: Ta không đánh đàn bà, ta không đánh đàn bà…
 
Tôi hít một hơi thật sâu, nói: “Đứng dậy”.
 
Có lẽ do vẻ mặt của tôi lúc đó rất khó coi nên Lục Ly sợ quá, vội lồm cồm bò dậy, run rẩy đứng sang một bên.
 
Tôi nghiêm túc nói với cô: “Thứ nhất, đứa trẻ trong bụng Giang thị phải giữ lại! Em nhắn tin về nhà, bảo họ không được làm bất cứ việc gì! Thứ hai, Tề Thịnh không phải là tên ngốc, chuyện các người kiếm một đứa trẻ ngoài cung, anh ta nhất định sẽ biết. Vì thế em bảo người trong nhà từ bỏ ngay ý định đó, đồng thời tìm cách vứt bỏ cái đồ giả trong bụng ta một cách danh chính ngôn thuận! Thứ ba, nói với người trong nhà, ta rất nhớ Nhị cô nương, bảo cô ấy vào cung chơi với ta mấy ngày. Thứ tư, nhanh chóng sắp xếp để ta gặp mặt Sở vương!”.
 
Lục Ly gật đầu.
 
Tôi thở phào, nét mặt cũng dịu đi, có điều thấy vẻ mặt của Lục Ly vẫn bàng hoàng lại mềm lòng, định nói mấy câu an ủi thì nghe thấy tiếng của nội thị: “Hoàng thượng giá lâm!”.
 
Tôi vội hạ giọng đe Lục Ly: “Lau hết nước mắt đi, cười lên ngay!”.
 
Lục Ly vội cúi đầu lau nước mắt, lúc ngẩng lên miệng đã nở nụ cười tươi như hoa.
 
Tôi trố mắt. Đúng là đàn bà, thay đổi còn nhanh hơn cả trở bàn tay, không biết đến lúc nào tôi mới nắm được kỹ năng này đây!
 
Tề Thịnh đã xuất hiện ở cửa điện, cũng không nói gì, chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt rất khó hiểu. Kể từ sau đêm Nguyên tiêu ấy, đã hơn một tháng rồi Tề Thịnh không đến chỗ tôi. Vì lần đó anh ta bỏ đi khi chúng tôi đang ở trên giường nên lần này gặp lại ở dưới giường, tôi không khỏi cảm thấy có chút mâu thuẫn, trong chốc lát không biết nên tỏ ra “vui mừng khôn xiết” hay “ấm ức trách hờn”.
 
Vẫn là Lục Ly phản ứng nhanh, cô lập tức chạy tới đỡ tôi bước ra nghênh đón, cười nói: “Hoàng thượng đến vừa đúng lúc, Hoàng thượng hãy mau dỗ dành nương nương đi. Tống thái y bắt mạch, bảo nương nương đã có tin vui, thế là nương nương vừa khóc vừa cười như trẻ con ấy”.
 
Tôi suy nghĩ một chút, lập tức chống một tay vào hông.
 
Cảnh tượng ấy lọt vào mắt của Tề Thịnh, vẻ mặt vốn điềm tĩnh như nước của anh ta bỗng trở nên sinh động hẳn, ánh mắt cũng chứa đựng nét cười.
 
Tôi không sao đoán được những suy nghĩ thực sự trong lòng Tề Thịnh, đành dùng bất biến ứng vạn biến.
 
Tề Thịnh bước lên mấy bước đón tôi từ tay Lục Ly, một tay nắm cổ tay, một tay đỡ hông tôi, dìu về phía chiếc giường, bình thản dặn dò: “Mấy tháng này làm gì cũng phải chú ý giữ gìn, chờ đến khi nào khỏe hẳn hãy nói”.
 
Trước sự quan tâm bất ngờ này tôi không khỏi giật mình, bất giác ưỡn thẳng lưng nhưng bụng vẫn cứ phẳng như trước. Ngẫm lại thì nhận ra, diễn bộ dáng mang thai bây giờ vẫn hơi sớm nên tôi lập tức tránh bàn tay đặt lên hông mình của Tề Thịnh, cười khan nói: “Cũng chỉ là mang một đứa trẻ thôi mà, cần gì phải như vậy”.
 
Tề Thịnh im lặng, từ từ thu bàn tay về.
 
Phía ngoài điện vọng vào tiếng báo tin của các cung nữ: “Hoàng thượng, nương nương, Trần thục phi, Hoàng hiền phi và Lý chiêu nghi đến chúc mừng nương nương, đứng chờ ở ngoài cửa điện”.
 
Tôi ngây người, đưa mắt lén nhìn Tề Thịnh, thấy anh ta cúi đầu dường như không có ý định lên tiếng trả lời, đành phải hắng giọng truyền: “Cho bọn họ vào”.
 
Ngay sau đó đã nghe thấy tiếng ngọc bội va vào nhau xủng xẻng, một đoàn mỹ nhân với đủ sắc thái yến oanh bước vào trong điện, người nào cũng miệng thì chúc mừng tôi, mắt lại dính vào người Tề Thịnh.
 
Trong lòng tôi bỗng nhiên cảm thấy chua chát, cả một bầy mỹ nhân như hoa thế này đều chết héo trên cái cây cong queo là Tề Thịnh, không hiểu thiên lý ở đâu? Nếu đã không hiểu thế nào là thương hoa tiếc ngọc thì sao không xây tường cung thấp một chút để các nàng tiện bề trèo ra?
 
Tề Thịnh tỏ ra phiền chán, chỉ vài câu nói đã xua hết cả một đoàn mỹ nhân ấy ra về, sau cùng còn dặn nội thị: “Hoàng hậu vừa mới có thai, đừng để bọn họ đến làm phiền, trước mắt miễn việc vấn an hằng ngày cho bọn họ”.
 
Tôi ngây người, trong lòng vô cùng tức giận: Mẹ kiếp! Ông đây chỉ còn mỗi một thú vui nhỏ nhoi ấy mà anh dám cắt mất!
 
“Khoan đã!”, tôi vội gọi nội thị đó lại, nói với Tề Thịnh bằng vẻ mặt nghiêm túc: “Hoàng thượng, lễ bất khả phế, nếu thiếp đã là người cai quản lục viện thì càng phải gương mẫu. Việc vấn an hằng ngày của các phi tần không thể miễn được, thiếp còn phải dẫn bọn họ tới vấn an Thái hoàng thái hậu và Thái hậu nữa!”.
 
Tề Thịnh không nói gì, nhìn tôi bằng ánh mắt khó hiểu.
 
Tôi nghĩ, nếu đã mở miệng rồi thì chi bằng cứ nói cho rõ, vì thế liền ra hiệu cho nội thị lui ra, hít một hơi thật sâu, nói: “Hoàng thượng, thiếp đã từng nói với Hoàng thượng, thay vì hai người cứ phải đoán mò suy nghĩ của nhau thì chi bằng cứ nói thẳng ra, sau đó cùng bàn bạc và giải quyết. Hiện tại, thế lực nhà họ Trương rất lớn, nếu thiếp lại sinh con trai, e rằng thế lực bên đó càng mạnh hơn. Có thai không phải là mong muốn của thiếp, vì thế đứa con này có cần hay không, tất cả phụ thuộc vào chàng”.
 
Vẻ mặt của Tề Thịnh vẫn không thay đổi, sau đó cúi đầu xuống, im phắc như sư nhập thiền. Còn tôi thì rất sốt ruột, vốn có thể từ đôi mắt của anh ta mà đoán biết ít nhiều, giờ thì chịu rồi, chỉ còn biết trông chờ vào chính mình mà thôi!
 
Từng có một cao nhân nói rằng: Khi đấu với người thông minh, biện pháp tốt hơn cả là nói thẳng, đấu mắt với họ chỉ khiến cho họ coi thường bạn mà thôi. Còn khi đấu với đầu đất, cách tốt nhất cũng là nói thật, nếu không đối phương sẽ hiểu nhầm bạn.
 
Tôi cân nhắc, Tề Thịnh không thể coi là thông minh, nhưng ít nhiều cũng coi là đầu đất, nói thẳng với anh ta có lẽ không có vấn đề gì.
 
Tôi suy nghĩ một lúc rồi tiếp tục: “Nói thật với chàng, thiếp đã biết chuyện người ở điện Ưu Lan có thai rồi. Chàng cũng biết đấy, thiếp không có ý định tranh sủng nên không ghen tị gì với Giang thị, ngược lại còn cảm thấy đồng cảm và thương hại. Chỉ có điều, Triệu vương phi dù xem như đã chết nhưng những người biết mặt nàng ấy không ít, dù thế nào thì cũng phải đợi mấy năm, đến khi mọi người gần như quên hết chuyện này rồi mới có thể thay đổi thân phận cho nàng ấy mà đón vào cung một cách đàng hoàng. Nhưng đứa trẻ thì không đợi được, không thể để nó lớn lên trong cung mà không có danh phận gì. Vì vậy… nếu chàng tin thiếp, hãy để nó mang tên của thiếp, nó sẽ trở thành trưởng tử. Như thế, sau này nếu chàng muốn truyền ngôi cho nó cũng sẽ dễ dàng hơn”.
 
Tôi nói một hơi khô cả miệng, thuận tay cầm lấy cốc trà trên bàn, còn chưa kịp uống thì đã bị Tề Thịnh cướp mất, lạnh lùng nói: “Bảo bọn họ đổi trà nóng vào đây”.
 
Tôi vẫn chưa nói xong nên không có ý định gọi người vào, đành phải đặt chén trà xuống, đưa lưỡi liếm đôi môi khô nẻ, tiếp tục khuyên nhủ Tề Thịnh: “Chàng đừng trách thiếp nói nhiều, nhưng chuyện chàng cứ giữ lấy Giang thị như vậy cũng không phải cách hay. Giang thị đáng thương, nhưng những người khác trong hậu cung không lẽ không đáng thương sao? Vừa rồi chàng cũng nhìn thấy ánh mắt bọn họ nhìn chàng như thế nào rồi đấy. Đối với đàn bà, điều đáng sợ nhất chính là không công bằng, mùng Một chàng ngủ ở chỗ Giang thị thì ngày rằm cũng nên đổi đến một nơi khác, Trần thục phi, Hoàng hiền phi, hay Lý chiêu nghi đều được. Chàng là Hoàng thượng, lẽ dĩ nhiên là có tam cung lục viện, Giang thị phải hiểu điều đó mới đúng, đâu có chuyện đòi hỏi phải “một đời một kiếp chỉ có mình nàng” được? Trái tim chàng dành cho nàng ta như thế cũng đủ lắm rồi, ít nhiều cũng cần phải chăm sóc đến các phi tần khác trong cung…”.
 
Tôi vẫn còn chưa nói hết câu, thì nghe đánh “rốp”, Tề Thịnh đã bóp vỡ chén trà trong tay.
 
Ái chà, đúng là lôi thôi dài dòng quá rồi!
 
Tôi vội vàng nói: “Coi như thiếp chưa nói gì, chưa nói gì. Chàng cứ việc cùng Giang thị ‘một đời một kiếp’ đi, để chuyện trong cung cho thiếp lo, thiếp lo!”.
 
Tề Thịnh không nói gì, đứng dậy nhìn tôi bằng vẻ mặt hằm hằm, sau đó quay người bỏ đi.
 
Tôi ngồi ngây ra một hồi lâu, trong lòng bực bội với tính cách không nói câu nào đã đùng đùng tức giận bỏ đi của Tề Thịnh.
 
Lục Ly chạy từ ngoài vào, nhìn thấy những mảnh sứ vỡ trên sàn vội kêu to một tiếng, nhào tới cầm hai tay tôi lên nhìn kỹ, cuống quýt hỏi: “Nương nương, bị thương ở đâu? Sao chảy nhiều máu thế này?”.
 
Tôi giật mình, nhìn kỹ những mảnh sứ vỡ, lúc đó mới phát hiện ra máu dính trên đó và cả dưới sàn nhà.
 
Lúc đó tôi hối hận tới mức chỉ muốn đập đầu vào tường. Ôi trời, thế là hỏng hết rồi, tôi đã đắc tội với Tề Thịnh rồi!
 
Lục Ly vẫn cứ lật đi lật lại bàn tay tôi như muốn tìm ra chỗ bị thương.
 
Tôi rụt tay về, sai Lục Ly: “Mau lên, mau làm những việc ta vừa bảo đi”.
 
Phải nói là, tuy suy nghĩ của Lục Ly có phần luẩn quẩn nhưng khả năng làm việc thì rất tốt, ngay hôm sau Trương nhị cô nương đã lập tức vào cung với danh nghĩa thăm chị.
 
Ông nội của Trương thị là người què chân nhưng rất đẹp trai, còn Trương lão thái thái hồi còn trẻ cũng là một mỹ nhân, vì thế hai chị em nhà họ Trương đều xinh đẹp. Nếu nói Trương thị là một đóa mẫu đơn rực rỡ, thì Trương nhị cô nương sẽ là một đóa sen trắng thanh khiết, tao nhã.
 
Nhìn Trương nhị cô nương e thẹn cúi đầu, tôi cảm thấy vô cùng cảm động. Một mỹ nhân như vậy mà phải đẩy vào lòng người khác. Ôi cha, thế này có khác gì đâm dao vào da thịt tôi!
 
Sau khi ra lệnh cho tất cả cung nữ trong điện lui ra, lại sai Lục Ly đứng hầu ngoài điện, tôi đưa tay vẫy Trương nhị cô nương: “Đến ngồi cạnh ta”.
 
Trương nhị cô nương đứng lên bước tới bên tôi rồi ngồi xuống, đầu vẫn giữ tư thế hơi cúi như cũ, đôi môi hồng hé mở, cất tiếng gọi: “Nương nương”.
 
Tiếng gọi ấy chẳng khác gì một chậu nước lạnh giội xuống khiến những ý nghĩ tốt đẹp trong đầu tôi trôi sạch.
 
Tôi hắng giọng, khẽ hỏi: “Muội có biết tướng quân Hạ Binh Tắc không?”
 
Trương nhị cô nương đỏ mặt, thoáng hoảng hốt.
 
Tôi thầm nghĩ, xem ra là có chuyện rồi.
 
Năm ngoái, khi Tiên đế tới hành cung ở Phụ Bình đã bảo mấy ứng cử viên cho chức vương phi của Nhà xí huynh cùng tới đó để cân nhắc, trong số đó có Trương nhị cô nương. Lúc đó Tề Thịnh sợ Nhà xí huynh và Trương gia có mối quan hệ với nhau nên đã ngầm ngăn chặn, để cho Tả dực vệ tướng quân Hạ Binh Tắc trai trẻ, tuấn tú đi hộ tống, mục đích là để cho Hạ Binh Tắc giữa đường giải quyết tận gốc vấn đề Nhà xí huynh.
 
Nhưng chưa đưa được người đến nơi thì Tiên đế đã đột ngột băng hà, Hạ Binh Tắc nửa đường phải quay về Thịnh Đô, đem quân giúp Tề Thịnh đăng cơ. Mới nửa năm trước, nhiều chuyện vẫn còn sờ sờ trước mắt, nhưng đáng tiếc, con người đã thay đổi. Tết Đoan Ngọ năm ngoái Trương nhị cô nương còn tỏ ra rất bẽn lẽn, xấu hổ trước Nhà xí huynh, nhưng bây giờ chỉ mới nghe thấy tên Hạ Binh Tắc thôi mà mặt mũi đã đỏ bừng.
 
Xem ra, gạo đã nấu thành cơm mất rồi.
 
Ôi, đàn bà đúng là loài dễ thay đổi.
 
Tôi thầm kêu lên như vậy, nói: “Muội đừng hỏi ta vì sao lại biết. Nếu ở những gia đình bình thường thì hai người bọn muội, trai tài gái sắc, lại yêu thương nhau, tất nhiên là một mối nhân duyên rất tốt đẹp. Nhưng Trương gia chúng ta là ngoại thích[1], lại nắm giữ binh quyền nên chắc chắn sẽ khiến Hoàng thượng kiêng kị. Hơn nữa, Hạ gia cũng là trụ cột triều đình, mẹ đẻ của Hạ tướng quân lại là cháu gái ruột của Thái hoàng thái hậu…”.
 
[1] Ngoại thích: gia đình phía mẹ hoặc vợ vua.
 
Khuôn mặt vốn ửng đỏ của Trương nhị cô nương dần dần trắng bệch, bàn tay nắm chặt lấy vạt áo, cúi đầu không nói gì.
 
Tôi không nỡ dọa cô bé nữa nên kết thúc bằng một câu nhẹ nhàng: “Ta chỉ hỏi muội, muội định thế nào?”.
 
Trương nhị cô nương gần như muốn khóc, đứng bật dậy, quỳ xuống trước mặt tôi, vừa khóc vừa nói: “Đại tỷ, muội thực lòng thích huynh ấy, muội thực lòng rất thích huynh ấy!”.
 
Tôi kìm nén cảm giác thương hoa tiếc ngọc, cố ý dừng một lát mới hỏi: “Thế còn Hạ tướng quân thì sao? Hạ tướng quân nói gì?”.
 
Trương nhị cô nương ngập ngừng một lát, mặt thoắt ửng đỏ, trả lời lí nhí như tiếng muỗi kêu: “Huynh ấy nói, huynh ấy nhất định sẽ không phụ muội”.
 
Hừ, đúng là một lời hứa hay! Tề Thịnh trước đây cũng nói như vậy, thế rồi lập tức trở mặt đẩy ông đây xuống Uyển Giang. Đến bây giờ, người anh em dưới trướng anh ta cũng nói với tiểu muội của ông như thế.
 
Tôi nhìn Trương nhị cô nương chăm chú, hạ giọng hỏi: “Muội sẵn sàng hy sinh thân phận của mình?”.
 
“Như thế thì dễ rồi. Muội hãy đến nói với Hạ Binh Tắc: Vì Hạ Binh Tắc muội có thể hy sinh thân phận là nhị cô nương nhà họ Trương, chỉ mong được ở bên cạnh Hạ Binh Tắc, làm nô tì, làm thê thiếp đều được!”.
 
Trương nhị cô nương mở to mắt ngạc nhiên.
 
Tôi cười, ghé sát vào tai cô bé nói: “Ngốc ạ, muội nghĩ mà xem, muội như thế sẽ càng làm cho Hạ Binh Tắc cảm động, lại càng thương yêu muội hơn. Nhưng nhà họ Hạ dám để cho em gái ruột của Hoàng hậu làm nô tì, làm thê thiếp ư? Chỉ cần hai người tiền trảm hậu tấu, hai bên gia đình vì sĩ diện cũng sẽ giữ kín chuyện đó thôi. Về phần mình, ta sẽ ngấm ngầm giúp cho hai người!”.
 
Trương nhị cô nương là một cô gái thông minh, cúi đầu suy nghĩ một chút đã hiểu. Nhưng rồi cô đỏ mặt, khẽ hỏi: “Nếu… nếu huynh ấy… không… thì sẽ thế nào?”.
 
Tôi thấy rất vui, chớp chớp mắt, cười đáp: “Quyền quyết định chuyện này từ trước tới nay không nằm trong tay đàn ông”.
 
Trương nhị cô nương ngây người một lát rồi lập tức hiểu ra, đưa tay khẽ đấm vào người tôi nũng nịu: “Đại tỷ, tỷ thật xấu!”.
 
Đúng thế, tôi cũng cảm thấy mình rất xấu, nhưng còn cách nào đâu?
 
Lục Ly tiễn Trương nhị cô nương về xong liền thắc mắc: “Sao nương nương lại khích lệ Trương nhị cô nương bỏ trốn như vậy? Chuyện này mà lộ ra thì Trương nhị cô nương sẽ bị hủy hoại mất”.
 
Tôi cảm thấy, nếu đã quyết định dùng Lục Ly thì có một số chuyện không thể giấu được cô. Cứ để cho cô ấy biết một nửa rồi làm hỏng chuyện của tôi thì thà rằng nói hết cho cô ấy biết là hơn.
 
“Tình hình trong quân đang ở thế chân vạc, nhà họ Trương chúng ta là mạnh nhất, còn lại là Hạ gia và Dương gia ở Giang Bắc. Dương gia và Sở vương trước giờ vẫn có quan hệ không rõ ràng, Hoàng thượng đương nhiên không dám dùng, nếu muốn đánh Trương gia chúng ta thì chỉ có thể dùng Hạ gia. Nếu Nhị muội đã dính vào Hạ Binh Tắc, cho dù kết quả thế nào, thì cũng đã tạo ra một khe hở giữa Hoàng thượng và Hạ gia, đến lúc Hoàng thượng muốn dùng nhà họ Hạ chắc chắn phải cân nhắc kỹ càng.”
 
Lục Ly nghe xong cứ há hốc mồm, một hồi sau mới định thần lại, khen: “Nô tì hiểu rồi, nương nương thật là sáng suốt!”.
 
Hành vi nịnh hót này chẳng đau cũng chẳng ngứa nên tôi không để ý, chỉ hỏi lại Lục Ly:“Lục Ly, em có biết vì sao chuyện gì ta cũng không giấu em không?”.
 
Lục Ly hơi ngẩn người, nhìn tôi vẻ không hiểu, nghĩ một lát rồi nói: “Vì nô tì luôn rất trung thành với nương nương”.
 
Tôi cười, lắc đầu: “Lòng trung thành là thứ khó nói cho rõ ràng nhất! Ta tin em chỉ vì số phận của em và ta đã buộc lại với nhau, ta sống thì em sống, ta chết thì em cũng chết theo. Mà trên đời này, chẳng có thứ gì quan trọng hơn sự sống chết của chính bản thân mình cả”.
 
Lục Ly cúi đầu im lặng hồi lâu rồi ngước mắt lên nhìn tôi, hỏi: “Nếu nương nương đã thấy rõ như vậy thì tại sao tại không hề có chút ý định giành lại trái tim Hoàng thượng? Mọi người đều nói, Giang thị rất thông minh nhưng theo nô tì thấy, ả ta không thể nào sánh được với nương nương”.
 
“Đó là câu nói khác mà ta muốn nói với em: Trên đời này điều không đáng tin nhất đó là lòng người, mà trái tim của đàn ông lại càng là thứ rất rất rất không đáng tin cậy.”
 
Lục Ly ngây người nhìn chăm chăm như thể không nhận ra tôi, khẽ lẩm bẩm: “Nương nương, nương nương sao vậy?”.
 
Tôi đưa tay ra xoa đầu Lục Ly, cười đáp:“Lục Ly, nương nương của em chỉ muốn nói cho em biết, mặc dù đàn ông thích đàn bà thông minh nhưng lại đều chọn người ngốc làm vợ, vì sao lại thế? Là vì muốn được yên tâm! Em càng ngốc thì hắn ta lại càng yên tâm, càng không đề phòng em. Cũng giống như việc em ở trước mặt ta, cho dù em thông minh thế nào không biết, chỉ cần em càng tỏ ra ngu ngốc, ta lại càng yên tâm dùng em”.
 
Lục Ly hơi rùng mình, hỏi bằng giọng run rẩy: “Nương nương đang nói gì, nô tì nghe không hiểu”.
 
Tôi không muốn mất công tiếp tục nên chỉ nhướng mày, cười nói: “Nghe không hiểu thì thôi. Trước tiên hãy nghĩ cách hẹn Sở vương vào cung để gặp ta đi đã”.
 
Lục Ly cũng không nói gì thêm nữa chỉ cúi đầu “Vâng” một tiếng. Lúc cô sắp rời đi, tôi gọi lại, nghiêm túc dặn dò: “Vì mạng sống của hai chúng ta, nhất định phải giữ vững lập trường đấy!”.
 
Bàn tay bám lên cửa của Lục Ly cứ run lên.Tôi thấy hơi hối hận. Lẽ ra không nên nói quá rõ ràng như vậy, nếu chẳng may Lục Ly thay đổi, giáng cho tôi một đòn thì sẽ thế nào?
 
Có điều, sự thật đã chứng minh, Lục Ly vẫn là người đồng chí tốt, sẽ không để tâm trạng cá nhân ảnh hưởng tới công việc. Cô lập tức xúc tiến buổi gặp gỡ giữa tôi và Nhà xí huynh.
 
Đó là lần nói chuyện thẳng thắn thứ hai giữa tôi và Nhà xí huynh kể từ sau khi tôi trở thành hoàng hậu. Địa điểm là trong Ngự hoa viên, trên đường tôi đi vấn an Thái hậu trở về, còn Nhà xí huynh thì đang trên đường đi vấn an Thái hậu. Thế là hai chúng tôi tình cờ gặp nhau trên đoạn nhất định phải đi qua: Ngự hoa viên.
 
Tôi hoàn toàn bó tay trước sự sắp xếp này.
 
Lục Ly thấy sắc mặt tôi không tốt vội giải thích: “Nương nương thử nghĩ xem, càng quang minh chính đại, người khác lại càng không nói gì được”.
 
Đúng thế, chuyện đáng xấu hổ nhất, nếu có thể quang minh chính đại nói trước chốn đông người, chẳng phải sẽ trở thành thông cáo báo chí rồi à?
 
Nhà xí huynh vẫn giữ vẻ mặt bình thản, hơi khom người hành lễ rồi lên tiếng chào: “Hoàng tẩu”.
 
Tôi gật đầu, đáp bằng giọng rất lãnh đạm: “Sở Vương điện hạ”.
 
Nhà xí huynh khẽ cười, nói: “Đã lâu không gặp Hoàng tẩu, nghe nói Hoàng tẩu đã có mang, thần đệ xin chúc mừng”.
 
Tôi kéo chặt tấm áo choàng che gió trên người, hất cằm về phía Vọng Vân đình, rất tự nhiên nói với Lục Ly: “Tới chỗ kia ngồi một chút đi”.
 
Lục Ly lập tức sai người cung nữ đứng hầu bên cạnh: “Cô mau đi lấy đệm cho nương nương lại đây. Còn cô, mau đi bê chậu than vào đặt ở trong đình đi, còn cô…”.
 
Lục Ly đưa bàn tay nõn nà lướt một vòng, những cung nữ đi theo phía sau tôi lập tức tản đi, người nào làm việc người ấy.
 
Tôi vô cùng vừa ý, cảm thấy Lục Ly đúng là có nhiều chiêu trò.
 
Nhà xí huynh nhếch môi cười, đứng bên cạnh không nói gì. Tôi đưa mắt nhìn anh ta một cái rồi quay người bước tới Vọng Vân đình. Mãi cho tới lúc tôi đi được mấy bước rồi anh ta mới đi theo.
 
Vì đang cuối đông nên cây cỏ trong Ngự hoa viên một mảng tiêu điều, cảm giác mà nó mang đến cho mỗi người vì thế cũng rất khác nhau. Tâm trạng hiện tại của tôi không phù hợp để tức cảnh sinh tình, chỉ cảm thấy như thế cũng rất tốt. Xung quanh hoàn toàn trống trải, chẳng có chỗ nào để nấp, càng đỡ phải lo tai vách mạch rừng.
 
Tôi chầm chậm đi cách Nhà xí huynh ba, bốn bước chân, không rào đón mà nói thẳng vào chủ đề chính: “Người có thai không phải là ta, là Giang thị”.
 
Bước chân của Nhà xí huynh hơi dừng lại, im lặng một hồi, sau đó chậm rãi nói bằng giọng trầm thấp: “Thần đệ biết rồi”.
 
Tôi bất giác dừng lại, quay người nhìn thì thấy khóe môi của Nhà xí huynh cong lên, nụ cười chỉ thoáng qua trên môi nhưng lại đọng rất rõ trong đáy mắt. Tôi nghĩ anh ta chắc đã biết hết cả rồi nên yên tâm quay đầu lại. Quả nhiên nói chuyện với người thông minh là tốt nhất,chẳng cần phải giả vờ ngu ngốc, cũng không cần phải nói nhiều, tiết kiệm bao nhiêu công sức.
 
Lục Ly dìu tôi vào Vọng Vân đình, tôi xoay người lại đang định ngồi xuống ghế thì bị Lục Ly ở bên cạnh ngăn lại. Bàn tay của Lục Ly rất mạnh nhưng 1ời nói lại vô cùng dịu dàng và đầy ẩn ý: “Nương nương, trời lạnh lắm, sức khỏe hiện giờ của nương nương không chịu được đâu. Nếu nương nương ngồi đây mà Hoàng thượng biết được sẽ trách bọn nô tì là hầu hạ không chu đáo”.
 
Tôi ngây người, lúc đó mới hiểu ý tứ của Lục Ly, đành đứng im chỗ cũ.
 
Nhà xí huynh tiến vào trong thấy thế, không nói gì mà lập tức cởi tấm áo choàng trên người phủ lên ghế, sau đó lùi hai bước, cất giọng bình thản: “Hoàng tẩu ngồi chỗ này đi”.
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 43      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
104030
Trâm (Tập 1) - Nữ Hoạn Quan
Tác giả: Châu Văn Văn
view: 2597145
Nd: HE.
Gấm rách
Tác giả: Phỉ ngã tư tồn
view: 704314
Nd: Ngược. SE.
Trường tương tư full - tập 1, 2, 3
Tác giả: Đồng Hoa
view: 5721238
Nd: Sủng. HE.
Đông cung
Tác giả: Phỉ ngã tư tồn
view: 775693
Nd: Ngược. SE.
Ngủ cùng sói (Đồng lang cộng chẩm)
Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
view: 942656
Nd: Ngược. HE.
Bạo Quân ôn nhu của ta (Tái sinh duyên)
Tác giả: Mạc Vũ Bích Ca
view: 4387594
Nd: Ngược. HE.
Thịnh Thế Trà Hương
Tác giả: Thập Tam Xuân (Shisanchun)
view: 1846687
Nd: HE.
Bảy kiếp xui xẻo
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 842952
Nd: Ngược. HE.
Bộ bộ kinh tâm
Tác giả: Đồng Hoa
view: 832137
Nd: SE.
Duyên kỳ ngộ full tập 1, 2
Tác giả: Trang Trang
view: 1082530
Nd: Sủng. HE.
Mỹ nhân khó gả (Đệ nhất mỹ nhân)
Tác giả: Thị Kim
view: 1401418
Nd: Sủng. HE.
Chỉ là Hoàng hậu
Tác giả: Vu Tình
view: 1668806
Nd: HE.
Không yêu thì biến
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 1179041
Nd: Sủng. HE.
Thương Ly
Tác giả: Tuyết Linh Chi
view: 1074496
Mệnh phượng hoàng
Tác giả: Hoại Phi Vãn Vãn
view: 1391633
Nd: HE.
Đại mạc dao
Tác giả: Đồng Hoa
view: 843364
Nd: Sủng. HE.
Phượng ẩn thiên hạ
Tác giả: Nguyệt Xuất Vân
view: 2205333
Nd: Ngược. HE.
Thượng Cung
Tác giả: Vân Ngoại Thiên Đô
view: 1041639
Nd: Ngược. HE.
Mộng Hoa Xuân
Tác giả: Hắc Nhan
view: 1291414
Nd: Ngược. HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14800791
Hiền Thê Khó Làm   view 6863714
Em Dám Quên Tôi   view 6821484
Không xứng   view 6781623
Thứ nữ sủng phi   view 6720647
Ân nhân quá vô lại   view 6585820
Mưa ở phía tây   view 6493223
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc